Banner-dethi-1090_logo1
Banner-dethi-1090_logo2

Tìm kiếm Đề thi, Kiểm tra

Quảng cáo

Quảng cáo

  • Quảng cáo

    Hướng dẫn sử dụng thư viện

    Hỗ trợ kĩ thuật

    Liên hệ quảng cáo

    • (04) 66 745 632
    • 0166 286 0000
    • contact@bachkim.vn

    ViOLET Chào mừng năm học mới

    29070820

    Nhấn vào đây để tải về
    Hiển thị toàn màn hình
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Bùi Thanh Hiền
    Ngày gửi: 15h:56' 20-12-2015
    Dung lượng: 53.5 KB
    Số lượt tải: 2
    Số lượt thích: 0 người
    Nguyễn Trãi đã sống một cuộc đời mà cả hạnh phúc lẫn thương đau đều được đẩy đến tột cùng. Tập thơ "Quốc âm thi tập" của ông đã giúp người đọc khai mở nhiều phần sâu kín trong tâm hồn người thi sĩ bất hạnh vào loại bậc nhất trong lịch sử phong kiến Việt Nam.Trong những lời thơ của Bảo kính cảnh giới, bài 43 có phần luyến láy du dương, có chút vui điểm vào cuộc đời đầy u uất của thi nhân Nguyễn Trãi. Bài thơ là bức tranh phong cảnh mùa hè độc đáo nhưng thấp thoáng là niềm tâm sự của tác giả. Đặt cho bài Bảo kính cảnh giới số 43, trong Quốc âm thi tập của Nguyễn Trãi, cái tựa Cảnh ngày hè kể cũng phải. Phần lớn thơ thuộc chùm Bảo kính cảnh giới vẫn nghiêng về những gương báu tự răn mình, đúng như chủ đề chung của cả chùm. Trong khi đó, bài 43 này, dù không phải không có cái ý răn mình, nhưng lại nghiêng nhiều về tức cảnh. Toàn thi phẩm là tâm tình nồng hậu của ức Trai trước cảnh tượng hưng thịnh của ngày hè. Dù được viết cách nay đã hơn sáu thế kỉ, nhiều ngôn từ đã trở nên xưa xa đối với người hiện đại, thậm chí kèm theo luôn phải có cả một bản chú thích lê thê đến gần 20 mục, nhưng Cảnh ngày hè vẫn dư sức vượt qua khoảng cách thời gian dằng dặc, vượt qua rào cản ngôn ngữ rậm rịt để đến được với người đọc bây giờ. Điều gì đã khiến cho bài thơ có được sức sống này? Sự tài hoa của ngòi bút chăng? vẻ tinh tế của tâm hồn chăng? Tầm vóc lớn lao của một tâm lòng chàng? Có lẽ không riêng một yếu tố nào, mà là sự kết tinh của tất cả thành một chỉnh thể thi ca sống động, một kiến trúc ngôn từ cô đúc dư van
    Bài thơ lại mở đầu bằng một câu thơ thất luật, ngắt nhịp tự do với vẻ an nhàn, êm đềm đến bắt ngờ : Rồi hóng mát thưở ngày trường Khởi hứng bằng tâm thế ung dung , tự tại của vị hiền triết , lời thơ không chỉ phá cách trong hình thức mà còn là phần đề độc đáo. Nguyễn Trãi đã vào đề chỉ với một câu lục ngôn được ngắt nhịp 1/2/3 chậm rãi, tạo cảm giác thư thái ngân nga theo một ngày dài.Từ "rồi" được ngắt thành một nhịp riêng biệt như nốt nhấn cho vẻ nhàn nhã , thư thái của bậc trung thần. Nhưng trong một xã hội đã bị suy yếu, trở về ở ẩn với cuộc sống "rồi", nhà thơ phải dành “hóng mát” cả `ngày trường" để vơi đi một tâm sự, một gánh nặng đang đè lên vai mình. Cả câu thơ thấp thoáng một tâm sự thầm kín, một nụ cười chua chát, bất đắc chí.Việc đặt thanh bằng ở cuối câu khiến lời thơ như một tiếng thở dài nhưng không hề sầu thảm, mà có gì đó luôn sẵn sàng rộng mở , đón nhận thiên nhiên, cuộc sống.Bởi cũng như Nguyễn Bỉnh Khiêm, ông cũng hiểu được giá trị sâu ẩn của " nơi vắng vẻ", cũng tìm được cái "phong lưu" cho mình giữa thiên nhiên thơ mộng:
    Hòe lục đùn đùn tán rợp giương
    Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ
    Hồng liên trì đã tiễn mùi hương
    Trong con mắt của thi nhân,thiên nhiên như một liều thuốc diệu kì xua đi nhưng muộn phiền vương vấn trong tâm hồn. Để rồi khi mở lòng mình đón nhận là cả một bức tranh quê tươi khỏe , hài hòa và tràn đấy sức sống ngay trong giây phút cuối hạ.Với việc sử dụng các tính từ chỉ màu sắc, kết hợp cùng cá động từ mạnh đã tạo nên một sữ thay đổi lớn trong cảm xúc của tác giả.Từ tiếng lòng " bất đắc chí " , tâm hồn nhà thơ trở nên yêu đời với những phút giây giao hòa với thên nhiên , với nhũng màu sức , hương thơm đầy sức sống.Việc lựa chọn thời gian nghệ thuật cũng như cách thức miêu tả thiên nhiên hẳn không phải là chuyện ngẫu nhiên. Lá hoè ngả sang màu lục, um tùm dồn lại thành từng khối lá xanh, toả rộng, che rợp cả mặt sân. Hoa lựu không còn nhạt mà rực rỡ như những chùm lửa đỏ. Cả sen hồng trong ao cũng ngào ngạt tỏa hương , dâng lên cho đời. Sau này, Nguyễn Du cũng dùng hoa lựu để nói cái oi bức, rực nóng của mùa hè :
    Dưới trăng quyên đã gọi hè,
    Đầu tường lửa lựu lập loè đơm bông
    Mùa hè đã đi những bước cùng buổi chiều tịch dương nắng tắt nhưng sự sống thì có sức nội năng có cái gì thôi thúc bên trong dường như không kiềm lại được cứ "đùn đùn" "phun trương" ra tất cả. Cảnh vật được nhân hóa một cách đầy thú vị đã gửi kèm theo bao cảm xúc , lúc dịu nhẹ , lúc bừng bừng trào dâng , đã gợi lên một
     
    Gửi ý kiến