Tìm kiếm Đề thi, Kiểm tra

Quảng cáo

Quảng cáo

Quảng cáo

Hướng dẫn sử dụng thư viện

Hỗ trợ kĩ thuật

Liên hệ quảng cáo

  • (04) 66 745 632
  • 0166 286 0000
  • contact@bachkim.vn

ĐOẠN VĂN 9 ÔN VÀO 10 HÀ NỘI 2017

Nhấn vào đây để tải về
Hiển thị toàn màn hình
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: nguyễn thị hằng
Ngày gửi: 23h:24' 14-11-2017
Dung lượng: 13.6 KB
Số lượt tải: 19
Số lượt thích: 1 người (Nguyễn Huy Hùng)

Khổ 2
Khổ thơ thứ hai trong bài thơ “ Viếng lăng Bác” Nguyễn Duy có viết:
“Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ
Ngày ngày đi trong thương nhớ
Kết tràng hoa dâng bẩy mươi chín mùa xuân.”
Bốn câu thơ trên cho ta thấy cảm xúc của dòng người vào lăng Bác. Thật vậy, hai câu thơ đầu mở ra một vòng tuần hoàn về thời gian lặp đi lặp lại thường ngày như một quy luật tất yếu trong hoạt động của mặt trời:
“Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ”
Hình ảnh ẩn dụ thật tuyệt đẹp đạt được hiệu quả nghệ thuật cao, nói lên cảm nhận của tác giả khi đứng trước lăng Bác. Hình ảnh “Mặt trời đi qua trên lăng” là hình ảnh thực, đây là mặt trời thiên tạo, là hành tinh quan trọng nhất của vũ trụ, nó gợi ra sự kì vĩ, sự bất tử, vĩnh hằng. Mặt trời là cội nguồn của ánh sáng, của sự sống. Hình ảnh đăng đối với mặt trời này là hình ảnh “mặt trời trong lăng rất đỏ”-đó là hình ảnh đẹp đẽ nhất trong lòng nhân dân ta-là Bác Hồ kính yêu. Giống như mặt trời, Bác Hồ cũng là nguồn sáng, nguồn sức mạnh soi đường chỉ lối cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, giành độc lập tự do, thống nhất đất nước. Bác đã cùng nhân dân vượt qua trăm ngàn gian khổ hi sinh để đi tới chiến thắng vinh quang. “Mặt trời”-Bác Hồ tỏa hơi ấm tình thương bao la trong lòng mỗi con người Việt Nam. Đặc biệt ý nghĩa sâu xa hơn nữa qua từ “Thấy” ở đầu câu thơ thứ hai đã biến câu thơ trở thành một phép nhân hóa độc đáo và mới mẻ. Tác giả gợi ra cảm xúc ngưỡng mộ của mặt trời trong thiên nhiên vốn vĩnh hằng cùng thời gian, có ánh nhìn thành kính và tôn thờ ngưỡng mộ trước một con người vĩ đại có công lao trời biển với nhân dân ta và cho tư tưởng hòa bình của nhân loạị. Vẫn lặp từ “ngày ngày” như ở câu thơ thứ nhất, nhưng ở đây, ý thơ có chuyển đổi một chút sang nội dung diễn tả sự đều đặn về thời gian trong cuộc sống của con người Việt Nam nặng trĩu nhớ thương từ khắp mọi miền đất nước về đây lặng lẽ vào lăng viếng Bác: “ Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
Kết tràng hoa dâng bẩy mươi chín mùa xuân”
Bằng sự quan sát thực, tác giả tạo ra một hình ảnh ẩn dụ đẹp và sáng tạo “tràng hoa”. Tràng hoa có thể hiểu theo thông thường là những bông hoa tươi thắm kết thành vòng hoa được mọi người khắp nơi nơi dâng lên Bác để bày tỏ tình cảm nhớ thương, kính trọng, tự hào của mình. Ta cũng có thể hiểu từ “tràng hoa” theo ý nghĩa ẩn dụ biểu thị dòng người nối dài đi vào trong lăng thành hình vòng hoa bất tận như những bông hoa - tràng hoa đẹp nhất dâng lên bầy mươi chín mùa xuân - 79 tuổi đời Bác hi sinh trọn vẹn cho dân tộc ta.










 
Gửi ý kiến