Chuyện nhà Bom bom

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 07h:40' 20-01-2026
Dung lượng: 10.1 MB
Số lượt tải: 1
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 07h:40' 20-01-2026
Dung lượng: 10.1 MB
Số lượt tải: 1
Số lượt thích:
0 người
Con sinh ra từ đâu?
Buổi sáng của 3B
Nỗi lòng của chị Bông
Cả nhà chẳng ai yêu con cả
Viết thư cho ông già Noel
Yêu lắm, Bách của bố
Đi học ngày thứ Bảy
Cô Liễu của Bờm
Chị Bông bị ốm
Con không yêu bố nữa
Bách bị “gờ”
Chuyện lì xì
Láo thế chứ lị
Khi 3B chăm sóc bố
Bố bị ốm
Khi Bách được nghỉ
Dọa ma cô Thủy
Tự sướng
Có con gái thích thật!
Gen trội
Tinh thần đồng đội
Giữ gìn sự trong sáng của Tiếng Việt
Lời ru chia đôi
Bố ơi! Bố ơi! Bố ơi!
Chán muốn chết ra!
Bách hổ báo
Vẫn là Bách hổ báo
Đúng là trẻ con
Chuyện nhà đông con
Yêu thương quá đà cũng không tốt
Kế hoạch của chị Bông
Kỹ thuật phỏng vấn
Thú cưng
3B thăm ông bà
Quy tắc phòng ngủ của Bông Bờm
Củ tỏi của Bờm
Anh Bờm sợ ma
Vẫn chuyện sợ ma
Chiêu thức giữ bố
Sau này con lớn…
MC nhí
Dũng sĩ của bố
Bố là của chung
Nghỉ học tránh rét
Chuyện ăn uống nhà 3B
Bách 25
Làm anh khó lắm...
Mẫu “ruột” của bố cháu
“Nhất cuộc đời này!”
Thư gửi Bách khi bố đi công tác
Chung quy chỉ tại “Bố ơi...”
Chuyện ngày 7 tháng 3
Chuyện của Bờm
Chuyện của Bách
Sáng, khoác ba lô lên vai, Bờm quay sang bố:
- Hôm nay sinh nhật con á, bố?
- Ừ!
- Thế... giờ này con sinh ra chưa?
- Chưa!
- Thế... con ở đâu?
- Trong bụng mẹ anh chứ đâu, nhiều chiện, đi giày nhanh!
- Bố bị lừa nhá hihi, thế mà bố dám bảo bố mang bầu xong roài đẻ ra con hí hí...
Đấy, sáng ra đã lí lắc với bố híc híc...
Nói để anh biết, tôi yêu anh và mong anh hạnh phúc, vui vẻ... Cũng nói để anh biết, dù có
thành công hay thất bại trong cuộc sống tôi mãi ở bên anh, thoải mái mà sống, nhá, anh Bờm!
CHÚC MỪNG SINH NHẬT CON TRAI YÊU!
Buổi sáng của 3B(*)
áng nào nhà cháu cũng đầy kịch tính. Bờm gắt gỏng khó chịu vì đang ngon giấc bị dựng
dậy. Chị Bông thì sôi máu lên tìm cái váy màu hường tối qua đã soạn sẵn vắt lên thành ghế,
vậy mà chả biết Bờm hay Bách quẳng đâu mất. Anh Bách khi thức dậy mắt đã tỉnh như sáo,
đánh răng rửa mặt rất nhanh, cứ tưởng anh ý vui vẻ như mọi khi nhưng mặt mũi cũng nặng
chịch. Bách uất ức vì cô Thủy nhỡ tay cắt mái (tóc) của anh ý ngắn quá làm cho khi chải nếp có mấy
sợi tóc không nghe, cứ lòe xòe ở trán, chải vào nếp được một giây lại bật về trán. Ức quá, anh ý hét
ầm lên.
S
Sáng nào âm thanh trong nhà cháu cũng cứ gọi là hỗn loạn như thế này:
- Giời ơi... Đang ngủ thì bị đánh thức dậy, xong ngồi đây đợi... Ối giời ơi...
- Cái váy. Cái váy chị để đây từ tối qua đâu? Đứa nào...? Giời ơi...
- Á á... Cái lược. Đưa xo coon cái lược khác, ngayyy... Giời ơi... Lại xõa ra rồiiii... Á á á...
Phải nói là bố cháu thần kinh hơi bị vững đấy, không á, cũng hùa vào mà: Á á á... Giời ơi...
Đứa nào...?
áng nay vào trường xem K34b thi nên bố cháu đưa Bông Bờm đi học. Chị Bông uất ức vì cô
Thủy bắt chị ý mặc bộ đồ xấu, lại bị em Bờm trêu nên Bông nước mắt ngắn nước mắt dài kể
lể với giọng hậm hực đau khổ rằng thì là chán chả muốn đi học, rằng ước gì mình lớn để tự
mặc quần áo không bị cô Thủy săm soi... Anh Bờm chọc ghẹo chị một lúc thì lăn ra ngủ, thế
là bố và Bông nói chuyện với nhau một cách thoải mái, không bị cái giọng hả hê khi thấy người
khác đau khổ của ông Bờm chen vào.
S
- Bố thấy cũng được đấy con. Cái quần ý.
- Xấu!
- Thế còn cái áo len màu hường? Ok quá còn gì!?
- Xấu!
- Mình đi học chứ có phải đi chơi đâu con. Bố thấy cũng tạm ổn mà.
- Nhưng mà con thích mặc váy!
- Hôm qua bố chả bảo chị mặc cái váy liền quần nhìn tã tượi xấu xí là gì hờ hờ... Hóa ra ông
Bờm không ngủ, hóng hớt bố với chị rồi tương một câu đầy tính khích bác.
- Đấy là váy ở nhà! Em bị điên rồi Bờm ạ. Bố! Ước gì con có em gái chứ không phải em trai.
Híc híc...
- Hờ hờ...
- Á á á...
Hai chị em vào trường.
Bố cháu vào cà phê Phố Cũ gọi cốc trà gừng và mở iPad vào Facebook. Như thường lệ
Facebook hỏi: Bạn đang nghĩ gì?. Bố cháu nghĩ gì nhỉ? Á à, bố cháu chỉ nghĩ và mong các con của
bố mạnh khỏe, vui vẻ, hạnh phúc là toại nguyện lắm rồi ạ.
Cả nhà chẳng ai yêu con cả
áng nay thứ Bảy chỉ có bố và Bách lọ mọ chui khỏi chăn ấm, gì chứ cái sự học hành là ông
Bách ông ý rất nghiêm túc. Hai bố con quần áo, giày dép xong, bố cháu tìm mãi cái khăn
quàng cổ mà không thấy. Ức thế chứ, hôm nay 12,5oC đấy ạ hụ hụ...
S
Ơn giời, cuối cùng cũng lôi được em khăn từ đáy tủ ra, haiz.
Ra đến cửa thì thấy ông Bách giận dỗi úp mặt vào tường. Lạ, lạ quá, ông ý vừa là la lá rất vui vẻ
cơ mà???
- Sao thế con giai?
- Ợ nhà này không ai êu coon cạ!
- Chít. Chuyện gì thế? Bố yêu con mà!?
- Coon không thích áo hoác tỏ, con thích áo hoác xăng. Gọi pố, pố không thưa!
- Bố tìm khăn trong nhà có nghe thấy gì đâu? Sao con không gọi cô Thủy?
- Coon gọi, cô Thụy quác coon huhu... Chạ ai yêu coon cả huhu...
Bố cháu vội vào nhà lôi cái áo khoác màu xanh ra cho Bách, thế là xong. Để ông ý tâm trạng
thoải mái đi học, bố cháu mở cửa buồng Bông Bờm, quát tháo ầm ĩ.
- Còn nằm đấy mà ngủ á? Thấy em khó chịu thì phải ra dỗ dành chứ! Hai đứa dở hơi!
Bách hoan hỉ lắm, chỉ tay vào phòng cô Thủy, ý bảo bố cháu vào mắng mỏ cô ý. Okay! Bố cháu
đạp cửa xông vào. Bách bám theo.
- Giờ nào rồi mà vẫn trong chăn thế này! Hả!? Con nó cần cái áo khoác màu xanh thôi mà
cũng quát nó là sao? Há? Cái đống chăn to xù bỗng vùng dậy. Cô Thủy lừng lững đứng trên giường:
- Giời ơi... Nhiều chuyện! Có biết tôi đang mệt muốn chết đây không? Hả!?
Bố cháu với ông Bách im thít, đầu cúi gầm líu díu dắt nhau ra khỏi phòng cô Thủy. Sau khi
khẽ khàng đóng cửa, hai bố con quay sang nhau cười ngượng nghịu hihi...
Hú hồn ạ!
áng nay 9 giờ bố con cháu mới mở mắt bình minh. Sướng không thể tả nổi. Vậy mà Bách
vẫn cứ buồn buồn thế nào ý.
S
- Ăng Bờm, chị Bông ziết thư cho ông già Nô eng pố á!
- Ờ, thì sao?
- Coon không biết ziết ạ...
- Con định viết gì?
- Coon muốn ông già Nô eng tặng coon Dzô Dzô màu xanh.
- Chuyện nhỏ. Tối nay về bố con mình cùng viết thư gửi ông ý. Ok?
- Ô xê. Dưng coon không biết dziết thì nhàm sao?
- Bố cầm tay con, hai bố con cùng viết. Nhưng Dzô Dzô là cái gì?
- Là cái Dzô Dzô ý!?
- ...?
- Giời ơi. Dzô Dzô tung ra nó lại thu vào ý!
- Á ý anh là... Yoyo chứ zè?
- Túng rồi ạ!
Anh ý cười sung sướng. Còn việc của tôi là tìm xem ở đâu bán Yoyo đây! Hụ hụ...
Yêu lắm, Bách của bố
ối bố cháu lại hơi quá chén. Ngoài giời thì nóng, trong nhà điều hòa mát rượi rất hợp với
hậu bia rượu và tất nhiên là bố cháu lăn quay ra ngủ. Chả hiểu sao nhà cháu rất kịch tính
mỗi khi cô Thủy dẫn bọn nhóc về nhá. Việc đầu tiên là cô ý nói móc bố cháu rằng thì là đấy,
lại uống cho lắm vào rồi ngủ, hay lên giọng dạy dỗ Bờm Bách là á, lớn lên đừng hư đốn như
bố suốt ngày bia rượu. Bố cháu ức lắm, thực ra bố cháu chỉ uống tí ti xong là ngủ thôi, thế mà cô
Thủy cô ý nâng cao quan điểm suy diễn và đổ diệt cho bố tự diễn biến hòa bình. Híc híc.
T
Ngày xưa á, bố cháu bật lại không thương tiếc. Bây giờ quen rồi nên mặc xác, cô ý muốn nói gì
thì nói. Nhưng cái lũ 3B thì chia hai phe rõ rệt. Phe một gồm Bông Bờm, bọn này rất thích trêu để
bố cháu cáu, xong là cười ré lên sung sướng. Phe hai là em Bách của bố, em luôn là người bảo vệ,
thậm chí sẵn sàng chiến đấu với anh chị vì giấc ngủ vĩ đại của bố em.
Quay lại chuyện cô Thủy dẫn bọn nhóc về. Sau khi dỉa dói bố cháu xong, cô Thủy khoan khoái
vào phòng mình mở mạng chát chít. Bên ngoài hai phe bắt đầu tranh đấu.
- Chị Bông ơi, nhìn này hihi lông mũi bố thò ra á há há.
- Đâu đâu. Ừ nhỉ. Có sợi trắng nữa Bờm ơi hehe.
- Bố già rồi ý. Bố, bố già ơi há há.
- Á há há!
- Đệ êm cho pố ngụ!
- Mày dở người á Bách. Anh với chị Bông có làm gì đâu mà mầy hét lên thế.
- Có em hét to thì bố mới không ngủ được ý.
- Xê ra!
Sau tiếng hét của Bách, lũ BB kia ré lên cười rồi chạy đi. Bố thấy lưng mình âm ấm. Bàn tay
nhỏ nhắn vuốt vuốt bờ vai bố... Bách ngồi sau lưng bố ạ (bố cháu nằm nghiêng). Chắc mặt Bách
hầm hố đầy quyết tâm che chở bố với giấc ngủ vĩ đại của người nên bọn Bông Bờm không dám lởn
vởn bên cạnh. Điều hòa hơi lạnh, bố cháu trở mình. Bách đặt tay lên má bố và bố cháu cảm nhận
được hơi thở nhè nhẹ của anh ý ở mang tai. Bách thì thầm, giọng rất dịu dàng.
- Pố ơi, pố mệt hạ pố?
Bố cháu nằm im re.
Mở mồm ra là anh ý trò chuyện hỏi han thì đợi đấy mà ngủ với chả nghê.
Bố cháu co người hơn nữa.
Thật không ngờ. Vâng, thật không ngờ các cụ nhá. Anh Bách anh ý lấy chăn khẽ khàng đắp
cho bố, anh ý làm việc này rất nhẹ nhàng. Mới đầu đắp trên vai, xong là xuống hông rồi phủ kín
người bố. Chả bít tả như nào các cụ nhá, tim bố cháu như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vì xúc
động.
Bố cháu nằm im hưởng thụ.
Cảm giác hạnh phúc dâng trào...
Sướng ạ!
áng nay mặc quần áo cho Bách xong, bố cháu tắm một cái cho tỉnh ngủ và để bớt lo chuyện
khủng bố ở Paris vì có họ hàng hiện đang sống ở đó. Lúc sau bố cháu quần áo chỉnh tề, mở
ba lô kiểm tra quần áo dự phòng của Bách rồi sang gọi anh ý lên đường. Vào nhà thấy Bách
ngồi xị mặt, 2B lớn đứa nằm, đứa ngồi cạnh em chuyện trò.
S
- Khổ thân em quá, thứ Bảy mà cũng phải đi học nhể, chị Bông nhể?!
- Ừ! Quá khổ thân luôn ý. Chị với anh Bờm đi uống cà phê với mẹ này, xong đi đến nhà ông bà
chơi này, xong...
- Lại còn được ăn phở tái gầu “Bắc Hải” nữa này, mà phở ở đó ngon nhể chị Bông nhể?!
- Ừ. Ngon ơi là ngon ý. Chỉ khổ thân Bách phải ăn cháo, xong là chơi trong nhà, chả được đi
đâu nhể Bờm nhể?!
- Ừ. Còn chị em mình sẽ được chơi nhà bóng này, xong lại được đi xem phim này... phim gì ý
chị Bông nhể?
- Phim Orgy đấy Bách ạ. Thương em quá cơ!
Trán Bách nhíu lại. Anh ý suy nghĩ mung lung lắm vì khi bố khẽ vỗ vai bảo anh ý đi, anh ý chả
động đậy gì.
- Đi thôi con trai. Muộn giờ ăn sáng mất!
- Coon không đi hoọc tâu!
- Ừ, đúng đấy. Ở nhà đi em, ở nhà rồi đi chơi với mẹ, nhề chị Bông nhề. Hí hí...
- Ừ, Bách đi chơi với chị với anh Bờm vui lém, nhề Bờm nhề. Hí hí...
- Giời ơi. Nghe cái lũ dở hơi này làm cái gì. Lát nữa chúng nó bị cô Thủy nhồi như nhồi vịt ý,
con muốn thế á, Bách?
Mặt anh vẫn xị ra, giật tay ra khỏi tay bố. 2B kia sung sướng ra mặt, bụm miệng cười hí há.
Bằng các biện pháp nghiệp vụ cả rắn lẫn mềm cuối cùng bố cháu cũng lôi được Bách xuống nhà.
Trước khi tự nguyện lên xe anh Bách anh ý hạch họe bố cháu.
- Tại sao ăng Bờm, chị Bông không phại đi hoọc?
- Vì cái lũ ấy dở hơi nên không ai cho học thứ Bảy cả con á.
- Tại sao coon phại đi?
- Tất nhiên là vì con giỏi, con ngoan thì con mới được đi học chứ. Đấy, không đi học mà đi với
cô Thủy thì cô ý nhồi cả một bát phở to không còn một cọng hành, giọt nước nào, con nhớ không?
- Thế ăng Bờm, chị Bông sẽ bị nhồi á?
- Tất nhiên rồi. Hư mà. Thôi lên xe đi Bách ngoan của bố.
Ơn giời. Anh ý đã nghe ra và lên xe. Trên xe Bách vui lắm toàn tự tưởng tượng rồi kể lại viễn
cảnh thì tương lai của chị Bông anh Bờm khi bị cô Thủy nhồi phở kèm theo cái nhìn mang hình
viên đạn hihi, Bách còn diễn tả khi bị nhồi thìa to phải phồng mồm nhai, nuốt bị nghẹn nữa. Hai
bố con cười hả hê cho tới khi xe tới trường.
Cô Liễu của Bờm
ô Liễu là cô giáo lớp Một của Bờm. Bờm rất yêu quý cô. Sau hai đợt quay Bố ơi, mình đi
đâu thế? về cô trò ngồi tâm sự với nhau.
C
[Đây là chuyện cô Liễu kể lại]
- Cô có người yêu chưa?
- Cô chưa có con ạ.
- Hay cô yêu anh Hoàng con đi!?
- Ừ, nhưng không biết anh Hoàng có yêu cô không?!
- Cô muốn anh Hoàng con yêu... nói chung là cô muốn có người yêu thì con bảo thật, cô phải
trang điểm môi đỏ, mắt đen như mẹ con ý. Cô phải mặc quần áo xếch xi hơn, đừng mặc áo kín cổ
thì mới hấp dẫn vì chị bạn gái anh Hoàng con mặc như thế, con hỏi, anh Hoàng bảo mặc thế mới
xếch xi!
Đấy. Có ai yêu cô và quan tâm đến cô như Bờm không?!
Ngược lại. Để Bờm mở lòng và yêu cô Liễu thì chắc chắn cô Liễu cũng yêu Bờm của cô rất
nhiều.
Hôm rồi học buổi cuối cùng, cô trò chia tay nhau. Một cuộc chia tay vui vẻ, hạnh phúc, có hát,
có âm nhạc... Bỗng một phụ huynh vào báo “Bờm đang ngồi khóc ngoài hành lang”. Mẹ Bờm và cô
Liễu hốt hoảng chạy ra. Đúng thật, Bờm đang ngồi khóc, nước mắt đầm đìa. Cô Liễu ngồi ôm Bờm
hỏi:
- Con sao thế, Bờm?
- Con không muốn xa cô. Muốn cô dạy con lớp Hai cơ. Và Bờm khóc òa. Khóc đến mẹ dỗ cũng
không được và rồi rơm rớm theo con.
Về nhà. Sau khi nghe mẹ kể lại, hai bố con ngồi với nhau:
- Ế ề... đàn ông mà khóc á? Há há...
- Bố này!?
- Sao hở “người đàn ông khóc” kia?!
- Con khóc vì xúc động, vì phải chia tay cô. Cô không dạy con lớp Hai nữa. Bố hiểu chưa?! Con
không khóc nhè đâu đấy nhá!
- Vâng. Anh không “nhè”, nhưng mà khóc! Há há...
- Bố này! Mẹ ơi, bố trêu con...
Cám ơn cô Liễu về tất cả những gì trong một năm qua cô dành cho Bờm.
a chị em sàn sàn tuổi nên suốt ngày chành choẹ nhau. Vậy mà chỉ cần thiếu một đứa thôi
là hai đứa kia bấn loạn, ăn không ngon, ngủ không yên và ngược lại.
B
Hồi chị Bông nằm viện mấy ngày, Bờm Bách luôn miệng ủ ê, chị Bông đâu hả bố?
(Mặc dù biết chị ốm, nằm viện). Một buổi chiều, bố đang hì hụi nấu món canh rau ngót, Bờm Bách
ngồi bàn, tay lăm lăm đũa thìa chờ đợi. Bỗng có tiếng cửa mở và giọng quen thuộc của Bông lanh
lảnh, Bố Bờm Bách ơi! Giời ạ, không thể tả được sự vui mừng của hai ông em. Chúng quăng đũa
thìa lao vút ra ngoài. Bố cũng bất ngờ vì chị Bông phải điều trị cho dứt bệnh nên vẫn phải ở bệnh
viện chưa được về. Chạy ra đón con gái thì thấy 3B quấn lấy nhau.
- Em nhớ chị lắm, chị Bông ơi!
- Ăng Bờm bọ ra! Chị Bông cụa em!
- Chị Bông của anh chứ, lêu lêu...
- Cụa em!
Cuộc chiến sắp bùng nổ thì cô Thủy hiện ra, hai tay xách hai túi đồ ăn thơm lừng. Chả biết vì
mùi thơm của đồ ăn hay vì cái uy giời phú của cô mà hai anh em Bờm Bách im thin thít, mỗi đứa
ôm một tay chị, rất hòa thuận kéo chị về phòng.
Đồ ăn được bày ra: bò lúc lắc, mỳ Ý, bò kho, bánh mỳ... Chị Bông vừa ăn vừa phải trả lời
những câu hỏi của hai em, rằng thì là vì chị vẫn sốt nên phải tiêm, hiện vẫn có một kim tiêm găm
sẵn vào ven tay nên phải băng bó, rồi thì chị nhớ hai em nên mẹ xin phép tối về nhà ngủ, sớm mai
lại vào viện... Cứ thế ríu rít tít mù, vui quá 3B ăn hết cả khẩu phần của bố và cô Thủy hihi, may mà
bố cháu đã nấu xong nồi cơm, rán xong trứng và canh rau ngót nên bố và cô Thủy không bị đói
hehe...
Con không yêu bố nữa
ố xếp đội hình Bông Bo Bờm ngon nghẻ, chỉ cần anh Bách đứng vào nữa là xong. Quay đi
quay lại không thấy anh ý đâu. Thôi thì chụp mấy chị em trước rồi chụp anh Bách sau vậy.
B
Choách! Xong!
- Bách ơi... Thôi chết, có ai thấy em Bách đâu không?
- Nó ngồi kia kìa hihi, lại dỗi đấy bố ạ há há... ồ lêu lêu lêu...
Theo hướng chỉ của Bờm: Bách đang ngồi ở đầu cầu, ngay mép nước.
Bố vội đi tới. Bách ngoảnh mặt đi, vẫn kiểu ngây thơ vô số tội... và dáng ngồi mang thương
hiệu Trần Bách khi hờn dỗi hihi...
- Coon không iu pố nửa!
- Sao lại không yêu bố nữa hở cục vàng của bố?
- Cục phân thì có ý á há há... Ông Bờm nói vọng tới kèm theo tiếng cười a dua của chị Bông,
chị Bo.
- Bờm. Không trêu em! Con nói đi Bách, sao lại không yêu bố nữa?
- Dzì... dzì... dzì pố không êu coon.
- Bố yêu con mà.
- Dưng coon không êu pố!
- Bố cứ yêu con đấy!
- Coon... không... êu... pố...
- Bố... cứ... yêu... con...
Hóa ra anh ý dỗi vì khi xếp đội hình cho các anh chị, bố không để ý đến anh ý. Hai bố con
cháu cứ gào lên “yêu-không yêu” và lũ khán giả vô duyên Bông Bờm Bo được dịp cười hoan hỉ híc
híc...
Bố con mềnh cứ yêu nhao con nhể. Mặc kệ lũ dở hơi Bông Bo Bờm kia cười trên nỗi đau khộ
của người khác nhể, Bách nhể!
áng đưa anh ý ra xe. Bố bảo bế nhé. Anh ý lắc đầu rồi với bộ mặt rầu rầu, Bách lặng lẽ đi
vượt lên, bố gọi anh ý ời ời dưng mà Bách mặc kệ, cứ thui thủi tiến về phía trước híc híc. Lại
có chuyện rồi :((
S
Trên xe, bố cháu mở Queen anh ý vẫn rầu rầu, đôi mắt buồn nhìn xa xăm...
- Hình như con buồn à?
- Coon chạ buồn!
- Khồng. Bố không nói là con buồn ị hay buồn tè, mà là con đang có tâm tư buồn, không vui.
Đúng không?
- Vâng. Chị Bông với ăng Bờm “gờ” coon ạ.
- “Gờ” là cái gì con ới?
- Là “gờ” ý. Haiza, bố không bít á? Là “ghéc” ý. Ăng Bờm mí chị Bông sáng nay bạo “gờ” coon
ạ hụ hụ...
- Ôi giời ơi... Con để ý đến cái lũ hởi dơ ý làm cái gì. Anh Bờm chị Bông đúng là hâm, suốt
ngày trêu con, nhề!?
Dạo này ông Bờm bà Bông câu kết trêu Bách. Ai lại Bách đang chơi xếp hình yên lành, ông
Bờm lượn qua lại thả câu, anh ghét Bách! Bách gào lên, á á... Lúc sau bà Bông giả vờ lấy cốc lấy
chai cũng lại lượn qua buông một câu, ghét Bách! Bách lại gào lên thảm thiết, á á... bố ơi, anh anh
chị chị... hụ hụ. Bố cháu gọi Bông Bờm ra góc thì thầm to nhỏ, lúc thì nhẹ nhàng khi thì gằn giọng
rằng thì Bách là em út, em rất yêu anh chị nên các con, Bông Bờm là phải gương mẫu, chơi với em.
Không được trêu em, nghe chửa!? Hai đứa dạ ran. Vậy mà chỉ qua một đêm chúng lại nghĩ ra cái
trò không nói “ghét” nữa mà chỉ đơn giản “gờ” híc híc.
Tối nay về bố cháu cho hai đứa ranh kia một trận. Thích “gờ” hả? Bố sẽ g rừ...g... rừ... chúng
mày. Dám trêu em á!!
Chuyện lì xì
T
ối qua xì xụp đếm tiền lì xì xong cả lũ râm ran bàn tán rồi xảy ra xung đột. Bà Bông giãy
nảy khi thấy ông Bờm nhiều hơn và đổ tiệt cho ông Bờm biển thủ của bà ý. Ông Bờm gân
cổ cãi lại. Ông Bách mặt đần thối đứng giữa, ba phải, ai hỏi gì cũng gật đầu tán đồng.
- Chị nói thế mà nghe được á? Điêu thế chứ Bách nhề?!
- Túng roài! Bách gật đầu.
- Giời ơi... Em lấy của chị ý. Anh Bờm lấy của chị đúng không Bách?
- Túng roài! Bách gật.
- Có mà chị được mừng tuổi ít hơn em thì có ý. Giờ lại đổ cho người ta lấy. Vô duyên. Bách
nhề!
- Túng roài! Bách gật.
- Còn gì. Nhá, lần nào nhận lì xì xong chị và em cũng đều đếm, bằng nhau. Vậy mà giờ á, tổng
số em nhiều hơn chị chứng tỏ em lấy của chị. Đúng không Bách!?
Bách gật đầu cái rụp.
- Giời ơi... Có mà tại chị ý... Ừ nhỉ, cả em cả chị cả thằng Bách đều được lì xì bằng nhau... thế
thì...
Bông Bờm quay sang nhìn Bách. Ông Bách vẫn mặt đần thối hehe.
- Bách lấy đúng không?
- Túng roài! Bách gật đầu.
- Đâu? Đưa đây!?
Bách dẫn hai anh chị vào phòng. Ông Bờm bà Bông đếm từng tờ xiền của Bách, cộng trừ các
kiểu và đáp số là bằng số tiền ông Bờm đang có. Lạ, lạ quá cơ. Bờm Bông mặt đần thối, suy nghĩ
mông lung... Bách lúi húi lôi ra một đống bao lì xì rỗng. Hóa ra ông Bách ông ý sau khi găm tiền
vào túi còn có sở thích sưu tầm bao lì xì ạ. Há há, ông Bờm bà Bông kiểm tra từng phong bì một và
cuối cùng tìm ra số tiền chị Bông quên chưa rút ra. Bây giờ thì tổng tiền của 3B bằng nhau á há há.
T
ối nào bố cháu cũng kể chuyện chàng hoàng tử Trần Bách cho anh ý nghe, sau khi cứu
được nàng công chúa và thu phục được cô Thủy, bố cháu hạ giọng và kết dư lày: “Câu
chuyện của chúng ta hết rồi. Thời gian cho những giấc mơ đẹp đã đến. Chúc hoàng tử Bách
của bố ngủ ngon!” Thế là anh ý ngoạc mồm ngáp rồi ôm tay bố cháu và đi vào giấc ngủ rất
nhanh.
Đấy, với Bách thì chỉ cần đơn giản thế thôi. Quan trọng là cái lũ Bo Bông Bờm Bin ở phòng
bên. Bọn này tối nào cũng ngủ muộn, mới có tí tuổi đầu mà sao chúng nó nhiều chuyện thế chứ lị.
Cứ rì rầm rồi lại cười ré lên với nhau. Bố cháu được cô Thủy giao nhiệm vụ sang bắt chúng ngủ hihi,
thế là mấy tối nay đứng hóng ngoài cửa nghe được bao chuyện của bọn chúng, toàn chuyện ngớ
ngẩn chả ra gì.
Bo:
- Bố chị nhá, có lần mang quần áo đi giặt, chả hiểu sao lại bị rơi một cái tất ra nhà, chị nhặt lên
tưởng là giặt xong rồi mới đưa lên mũi ngửi hí hí, hôi không thể chịu được, như mùi... hí hí, thôi
chả nói nữa. Nói chung là chị suýt ngất.
- Á há há...
- Ơ hờ hờ...
- Ý hí hí...
Bông tiếp lời Bo:
- Có một lần em ngủ mơ. Em mơ thấy đang ôm mặt thằng Bờm, thế là em thơm, hít hà má nó.
Nhưng mà nhá, em thấy thối không chịu được, giật mình tỉnh dậy. Hóa ra em đang ôm chân bố em
ngủ, há há...
- Ý hí hí...
- Ố hố hố...
- Ế hế hế...
Lại kiểu cười hả hê của Bo Bông Bờm Bin ré lên.
Híc, đúng là cái lũ ranh rách việc. Bố cháu đẩy cửa vào. Cả bốn đứa vội bịt miệng rồi trố mắt,
im thin thít nhìn, bố quát:
- Ngủ đi. Lũ dở người!
Kèm theo là cái lườm đầy uy lực. Cả lũ im thin thít. Bố cháu lậm lừ đi ra. Cánh cửa chưa kịp
sập vào bốn đứa lại ré lên cười. Láo thế chứ lị. Híc híc...
Khi 3B chăm sóc bố
ố con cháu yêu nhau thì không bút nào tả xiết và sến súa cũng vào hạng No1.
B
Một lần bố cháu ngọc thể bất an, chị Lụa đi đón Bông Bờm. Về đến nhà, thấy bố nằm
im hai đứa xoay sang chơi Lego, rất trật tự. Tăng hai, chị Lụa lại đưa Bách về, cửa mở là
anh ý gào lên:
- Pố ơi, coon zề rồi này!...
- Bố chào con...- bố cháu làm ra vẻ yếu ớt nói tiếp - Bố ốm con ạ...
- Pố nhàm sao?
- Đau hết mình mẩy con trai ạ. Con có thương bố không?
- Có! Coon có xương pố!
- Đừng có tin, bố say bia đấy. Bông Bờm đồng thanh.
- Thông báo để anh chị biết, bố đang ốm nhá hụ hụ...
- Lần nào say bia bố chả nằm như thế, Bờm nhờ?!
- Ừ. Chị Bông nhờ?!
- Anh chị đúng là đồ vô tâm. Ở cái nhà này (bố cháu ngừng một lát, rồi từ từ quay sang em
Bách, nhả từng chữ)... ở cái nhà này chỉ có Bách là yêu bố thôi, đúng không con?
- Vâng! Túng rồi. Anh ý gật đầu khẳng định.
- Bách ơi (giọng bố cháu thều thào, đau khổ), con có thể lấy cho bố cốc nước được không ?
- Vâng! Tược! (Lại cái gật đầu dứt khoát)
Lũ Bông Bờm nghe thấy thế lao vút ra bàn, Bờm cầm cốc, Bông cầm bình nước.
- Chúng con mang nước cho bố đây ạ. Mồm nói, tay rót híc híc... chắc là áy náy vì bị bố vu là
“vô tâm” đây mà hí hí... Bách thấy vậy cuống lên, giang hai tay cản đường:
- Không tược mang... mang nuốc xo pố!
Bông và Bờm vòng sang hướng khác, đặt cốc nước cạnh bố.
- Lêu lêu... Bờm thè lưỡi trêu.
- Pố không... không tược uống nuốc của ăng Bờm... Pố-không-tược-uống!
Và anh ý ngồi bệt xuống đất, giãy đành đạch.
- Bách ơi (bố cháu vẫn giọng thiểu não). Con ra lấy cái cốc của con rồi con san nước ở cốc to
này vào đó thì bố mới uống được, cái lũ kia mang cái cốc to tổ bố thế này thì bố uống sao con nhỉ
hụ hụ...
Bách đứng dậy, mặt rạng rỡ chạy vút đi, lúc sau anh ý hớn hở cầm cốc nhựa màu xanh bé xíu
của mình đến bên bố, anh ý san một xíu nước sang đưa bố. Bố cháu uống, rồi làm ra vẻ như đó là
nước thánh, mắt bố cháu sáng lên, chớp chớp, ưỡn ngực, thẳng lưng như chẳng còn ốm đau gì...
Bách sung sướng rót tiếp, lại một tí tráng đáy rồi đưa bố.
- Pố uốn nữa đi!
- Cám ơn con. Con là chàng trai có hiếu quá hụ hụ, chả như cái lũ vô tâm kia...
- Lêu lêu... vô tâm! Bách a dua theo bố.
- Á á...á...á... con mang nước cho bố đấy rồi nhá á...á...á... còn lâu mới vô tâm chị Bông nhề?!
- Ừ, Bờm nhề?!
Hai chị em lao ra ngoài, khi vào tay Bông cầm khăn mặt, Bờm bê chậu nước...
Khổ thân bố cháu, bị 3B vần vò. Đứa bắt uống nước, đứa lau mặt... cứ như là chúng nó chơi đồ
hàng, trò chăm sóc búp bê ý hụ hụ...
Ố
i giời ơi là mệt, đầu đau, họng đau và cả người nữa, cứ ê ẩm híc híc.
Cả đêm hôm qua không ngủ được, cứ lơ mơ lọ mọ. Hơn ba giờ sáng bố cháu tẩn hai
viên Panadol, người vã mồ hôi, lờ đờ đến 6 giờ mới chợp mắt được tí. 6h20 Bông Bờm
dậy đánh răng rửa mặt và như thường lệ cãi nhau chí chóe một lúc rồi mới cùng nhau xuống nhà
đón xe đi học.
Bố cháu lại lơ mơ, chập chờn thức ngủ.
Mệt.
Oải.
Cảm giác người cứ như đang bồng bềnh trên sóng đại dương. Bố khỉ, lâu lắm mới ốm một phát
như này đấy ạ. Bấy hết cả người. Mà lạ lắm nhá, mỗi lần chuẩn bị đi vào giấc ngủ sâu thì y rằng mũi
bị tịt, thế là lại choàng dậy, ức thế chứ. Lại còn bị đau họng nữa chứ, nuốt nước bọt là đau... Ốii giời
ớiiii... Cuối cùng thì bố cháu cũng thò được hai chân vào giấc ngủ sâu, lúc ý là 8 giờ sáng ạ.
Nhà Phật dạy “đời là bể khổ” đúng quá mất thôi, lúc bố
Buổi sáng của 3B
Nỗi lòng của chị Bông
Cả nhà chẳng ai yêu con cả
Viết thư cho ông già Noel
Yêu lắm, Bách của bố
Đi học ngày thứ Bảy
Cô Liễu của Bờm
Chị Bông bị ốm
Con không yêu bố nữa
Bách bị “gờ”
Chuyện lì xì
Láo thế chứ lị
Khi 3B chăm sóc bố
Bố bị ốm
Khi Bách được nghỉ
Dọa ma cô Thủy
Tự sướng
Có con gái thích thật!
Gen trội
Tinh thần đồng đội
Giữ gìn sự trong sáng của Tiếng Việt
Lời ru chia đôi
Bố ơi! Bố ơi! Bố ơi!
Chán muốn chết ra!
Bách hổ báo
Vẫn là Bách hổ báo
Đúng là trẻ con
Chuyện nhà đông con
Yêu thương quá đà cũng không tốt
Kế hoạch của chị Bông
Kỹ thuật phỏng vấn
Thú cưng
3B thăm ông bà
Quy tắc phòng ngủ của Bông Bờm
Củ tỏi của Bờm
Anh Bờm sợ ma
Vẫn chuyện sợ ma
Chiêu thức giữ bố
Sau này con lớn…
MC nhí
Dũng sĩ của bố
Bố là của chung
Nghỉ học tránh rét
Chuyện ăn uống nhà 3B
Bách 25
Làm anh khó lắm...
Mẫu “ruột” của bố cháu
“Nhất cuộc đời này!”
Thư gửi Bách khi bố đi công tác
Chung quy chỉ tại “Bố ơi...”
Chuyện ngày 7 tháng 3
Chuyện của Bờm
Chuyện của Bách
Sáng, khoác ba lô lên vai, Bờm quay sang bố:
- Hôm nay sinh nhật con á, bố?
- Ừ!
- Thế... giờ này con sinh ra chưa?
- Chưa!
- Thế... con ở đâu?
- Trong bụng mẹ anh chứ đâu, nhiều chiện, đi giày nhanh!
- Bố bị lừa nhá hihi, thế mà bố dám bảo bố mang bầu xong roài đẻ ra con hí hí...
Đấy, sáng ra đã lí lắc với bố híc híc...
Nói để anh biết, tôi yêu anh và mong anh hạnh phúc, vui vẻ... Cũng nói để anh biết, dù có
thành công hay thất bại trong cuộc sống tôi mãi ở bên anh, thoải mái mà sống, nhá, anh Bờm!
CHÚC MỪNG SINH NHẬT CON TRAI YÊU!
Buổi sáng của 3B(*)
áng nào nhà cháu cũng đầy kịch tính. Bờm gắt gỏng khó chịu vì đang ngon giấc bị dựng
dậy. Chị Bông thì sôi máu lên tìm cái váy màu hường tối qua đã soạn sẵn vắt lên thành ghế,
vậy mà chả biết Bờm hay Bách quẳng đâu mất. Anh Bách khi thức dậy mắt đã tỉnh như sáo,
đánh răng rửa mặt rất nhanh, cứ tưởng anh ý vui vẻ như mọi khi nhưng mặt mũi cũng nặng
chịch. Bách uất ức vì cô Thủy nhỡ tay cắt mái (tóc) của anh ý ngắn quá làm cho khi chải nếp có mấy
sợi tóc không nghe, cứ lòe xòe ở trán, chải vào nếp được một giây lại bật về trán. Ức quá, anh ý hét
ầm lên.
S
Sáng nào âm thanh trong nhà cháu cũng cứ gọi là hỗn loạn như thế này:
- Giời ơi... Đang ngủ thì bị đánh thức dậy, xong ngồi đây đợi... Ối giời ơi...
- Cái váy. Cái váy chị để đây từ tối qua đâu? Đứa nào...? Giời ơi...
- Á á... Cái lược. Đưa xo coon cái lược khác, ngayyy... Giời ơi... Lại xõa ra rồiiii... Á á á...
Phải nói là bố cháu thần kinh hơi bị vững đấy, không á, cũng hùa vào mà: Á á á... Giời ơi...
Đứa nào...?
áng nay vào trường xem K34b thi nên bố cháu đưa Bông Bờm đi học. Chị Bông uất ức vì cô
Thủy bắt chị ý mặc bộ đồ xấu, lại bị em Bờm trêu nên Bông nước mắt ngắn nước mắt dài kể
lể với giọng hậm hực đau khổ rằng thì là chán chả muốn đi học, rằng ước gì mình lớn để tự
mặc quần áo không bị cô Thủy săm soi... Anh Bờm chọc ghẹo chị một lúc thì lăn ra ngủ, thế
là bố và Bông nói chuyện với nhau một cách thoải mái, không bị cái giọng hả hê khi thấy người
khác đau khổ của ông Bờm chen vào.
S
- Bố thấy cũng được đấy con. Cái quần ý.
- Xấu!
- Thế còn cái áo len màu hường? Ok quá còn gì!?
- Xấu!
- Mình đi học chứ có phải đi chơi đâu con. Bố thấy cũng tạm ổn mà.
- Nhưng mà con thích mặc váy!
- Hôm qua bố chả bảo chị mặc cái váy liền quần nhìn tã tượi xấu xí là gì hờ hờ... Hóa ra ông
Bờm không ngủ, hóng hớt bố với chị rồi tương một câu đầy tính khích bác.
- Đấy là váy ở nhà! Em bị điên rồi Bờm ạ. Bố! Ước gì con có em gái chứ không phải em trai.
Híc híc...
- Hờ hờ...
- Á á á...
Hai chị em vào trường.
Bố cháu vào cà phê Phố Cũ gọi cốc trà gừng và mở iPad vào Facebook. Như thường lệ
Facebook hỏi: Bạn đang nghĩ gì?. Bố cháu nghĩ gì nhỉ? Á à, bố cháu chỉ nghĩ và mong các con của
bố mạnh khỏe, vui vẻ, hạnh phúc là toại nguyện lắm rồi ạ.
Cả nhà chẳng ai yêu con cả
áng nay thứ Bảy chỉ có bố và Bách lọ mọ chui khỏi chăn ấm, gì chứ cái sự học hành là ông
Bách ông ý rất nghiêm túc. Hai bố con quần áo, giày dép xong, bố cháu tìm mãi cái khăn
quàng cổ mà không thấy. Ức thế chứ, hôm nay 12,5oC đấy ạ hụ hụ...
S
Ơn giời, cuối cùng cũng lôi được em khăn từ đáy tủ ra, haiz.
Ra đến cửa thì thấy ông Bách giận dỗi úp mặt vào tường. Lạ, lạ quá, ông ý vừa là la lá rất vui vẻ
cơ mà???
- Sao thế con giai?
- Ợ nhà này không ai êu coon cạ!
- Chít. Chuyện gì thế? Bố yêu con mà!?
- Coon không thích áo hoác tỏ, con thích áo hoác xăng. Gọi pố, pố không thưa!
- Bố tìm khăn trong nhà có nghe thấy gì đâu? Sao con không gọi cô Thủy?
- Coon gọi, cô Thụy quác coon huhu... Chạ ai yêu coon cả huhu...
Bố cháu vội vào nhà lôi cái áo khoác màu xanh ra cho Bách, thế là xong. Để ông ý tâm trạng
thoải mái đi học, bố cháu mở cửa buồng Bông Bờm, quát tháo ầm ĩ.
- Còn nằm đấy mà ngủ á? Thấy em khó chịu thì phải ra dỗ dành chứ! Hai đứa dở hơi!
Bách hoan hỉ lắm, chỉ tay vào phòng cô Thủy, ý bảo bố cháu vào mắng mỏ cô ý. Okay! Bố cháu
đạp cửa xông vào. Bách bám theo.
- Giờ nào rồi mà vẫn trong chăn thế này! Hả!? Con nó cần cái áo khoác màu xanh thôi mà
cũng quát nó là sao? Há? Cái đống chăn to xù bỗng vùng dậy. Cô Thủy lừng lững đứng trên giường:
- Giời ơi... Nhiều chuyện! Có biết tôi đang mệt muốn chết đây không? Hả!?
Bố cháu với ông Bách im thít, đầu cúi gầm líu díu dắt nhau ra khỏi phòng cô Thủy. Sau khi
khẽ khàng đóng cửa, hai bố con quay sang nhau cười ngượng nghịu hihi...
Hú hồn ạ!
áng nay 9 giờ bố con cháu mới mở mắt bình minh. Sướng không thể tả nổi. Vậy mà Bách
vẫn cứ buồn buồn thế nào ý.
S
- Ăng Bờm, chị Bông ziết thư cho ông già Nô eng pố á!
- Ờ, thì sao?
- Coon không biết ziết ạ...
- Con định viết gì?
- Coon muốn ông già Nô eng tặng coon Dzô Dzô màu xanh.
- Chuyện nhỏ. Tối nay về bố con mình cùng viết thư gửi ông ý. Ok?
- Ô xê. Dưng coon không biết dziết thì nhàm sao?
- Bố cầm tay con, hai bố con cùng viết. Nhưng Dzô Dzô là cái gì?
- Là cái Dzô Dzô ý!?
- ...?
- Giời ơi. Dzô Dzô tung ra nó lại thu vào ý!
- Á ý anh là... Yoyo chứ zè?
- Túng rồi ạ!
Anh ý cười sung sướng. Còn việc của tôi là tìm xem ở đâu bán Yoyo đây! Hụ hụ...
Yêu lắm, Bách của bố
ối bố cháu lại hơi quá chén. Ngoài giời thì nóng, trong nhà điều hòa mát rượi rất hợp với
hậu bia rượu và tất nhiên là bố cháu lăn quay ra ngủ. Chả hiểu sao nhà cháu rất kịch tính
mỗi khi cô Thủy dẫn bọn nhóc về nhá. Việc đầu tiên là cô ý nói móc bố cháu rằng thì là đấy,
lại uống cho lắm vào rồi ngủ, hay lên giọng dạy dỗ Bờm Bách là á, lớn lên đừng hư đốn như
bố suốt ngày bia rượu. Bố cháu ức lắm, thực ra bố cháu chỉ uống tí ti xong là ngủ thôi, thế mà cô
Thủy cô ý nâng cao quan điểm suy diễn và đổ diệt cho bố tự diễn biến hòa bình. Híc híc.
T
Ngày xưa á, bố cháu bật lại không thương tiếc. Bây giờ quen rồi nên mặc xác, cô ý muốn nói gì
thì nói. Nhưng cái lũ 3B thì chia hai phe rõ rệt. Phe một gồm Bông Bờm, bọn này rất thích trêu để
bố cháu cáu, xong là cười ré lên sung sướng. Phe hai là em Bách của bố, em luôn là người bảo vệ,
thậm chí sẵn sàng chiến đấu với anh chị vì giấc ngủ vĩ đại của bố em.
Quay lại chuyện cô Thủy dẫn bọn nhóc về. Sau khi dỉa dói bố cháu xong, cô Thủy khoan khoái
vào phòng mình mở mạng chát chít. Bên ngoài hai phe bắt đầu tranh đấu.
- Chị Bông ơi, nhìn này hihi lông mũi bố thò ra á há há.
- Đâu đâu. Ừ nhỉ. Có sợi trắng nữa Bờm ơi hehe.
- Bố già rồi ý. Bố, bố già ơi há há.
- Á há há!
- Đệ êm cho pố ngụ!
- Mày dở người á Bách. Anh với chị Bông có làm gì đâu mà mầy hét lên thế.
- Có em hét to thì bố mới không ngủ được ý.
- Xê ra!
Sau tiếng hét của Bách, lũ BB kia ré lên cười rồi chạy đi. Bố thấy lưng mình âm ấm. Bàn tay
nhỏ nhắn vuốt vuốt bờ vai bố... Bách ngồi sau lưng bố ạ (bố cháu nằm nghiêng). Chắc mặt Bách
hầm hố đầy quyết tâm che chở bố với giấc ngủ vĩ đại của người nên bọn Bông Bờm không dám lởn
vởn bên cạnh. Điều hòa hơi lạnh, bố cháu trở mình. Bách đặt tay lên má bố và bố cháu cảm nhận
được hơi thở nhè nhẹ của anh ý ở mang tai. Bách thì thầm, giọng rất dịu dàng.
- Pố ơi, pố mệt hạ pố?
Bố cháu nằm im re.
Mở mồm ra là anh ý trò chuyện hỏi han thì đợi đấy mà ngủ với chả nghê.
Bố cháu co người hơn nữa.
Thật không ngờ. Vâng, thật không ngờ các cụ nhá. Anh Bách anh ý lấy chăn khẽ khàng đắp
cho bố, anh ý làm việc này rất nhẹ nhàng. Mới đầu đắp trên vai, xong là xuống hông rồi phủ kín
người bố. Chả bít tả như nào các cụ nhá, tim bố cháu như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vì xúc
động.
Bố cháu nằm im hưởng thụ.
Cảm giác hạnh phúc dâng trào...
Sướng ạ!
áng nay mặc quần áo cho Bách xong, bố cháu tắm một cái cho tỉnh ngủ và để bớt lo chuyện
khủng bố ở Paris vì có họ hàng hiện đang sống ở đó. Lúc sau bố cháu quần áo chỉnh tề, mở
ba lô kiểm tra quần áo dự phòng của Bách rồi sang gọi anh ý lên đường. Vào nhà thấy Bách
ngồi xị mặt, 2B lớn đứa nằm, đứa ngồi cạnh em chuyện trò.
S
- Khổ thân em quá, thứ Bảy mà cũng phải đi học nhể, chị Bông nhể?!
- Ừ! Quá khổ thân luôn ý. Chị với anh Bờm đi uống cà phê với mẹ này, xong đi đến nhà ông bà
chơi này, xong...
- Lại còn được ăn phở tái gầu “Bắc Hải” nữa này, mà phở ở đó ngon nhể chị Bông nhể?!
- Ừ. Ngon ơi là ngon ý. Chỉ khổ thân Bách phải ăn cháo, xong là chơi trong nhà, chả được đi
đâu nhể Bờm nhể?!
- Ừ. Còn chị em mình sẽ được chơi nhà bóng này, xong lại được đi xem phim này... phim gì ý
chị Bông nhể?
- Phim Orgy đấy Bách ạ. Thương em quá cơ!
Trán Bách nhíu lại. Anh ý suy nghĩ mung lung lắm vì khi bố khẽ vỗ vai bảo anh ý đi, anh ý chả
động đậy gì.
- Đi thôi con trai. Muộn giờ ăn sáng mất!
- Coon không đi hoọc tâu!
- Ừ, đúng đấy. Ở nhà đi em, ở nhà rồi đi chơi với mẹ, nhề chị Bông nhề. Hí hí...
- Ừ, Bách đi chơi với chị với anh Bờm vui lém, nhề Bờm nhề. Hí hí...
- Giời ơi. Nghe cái lũ dở hơi này làm cái gì. Lát nữa chúng nó bị cô Thủy nhồi như nhồi vịt ý,
con muốn thế á, Bách?
Mặt anh vẫn xị ra, giật tay ra khỏi tay bố. 2B kia sung sướng ra mặt, bụm miệng cười hí há.
Bằng các biện pháp nghiệp vụ cả rắn lẫn mềm cuối cùng bố cháu cũng lôi được Bách xuống nhà.
Trước khi tự nguyện lên xe anh Bách anh ý hạch họe bố cháu.
- Tại sao ăng Bờm, chị Bông không phại đi hoọc?
- Vì cái lũ ấy dở hơi nên không ai cho học thứ Bảy cả con á.
- Tại sao coon phại đi?
- Tất nhiên là vì con giỏi, con ngoan thì con mới được đi học chứ. Đấy, không đi học mà đi với
cô Thủy thì cô ý nhồi cả một bát phở to không còn một cọng hành, giọt nước nào, con nhớ không?
- Thế ăng Bờm, chị Bông sẽ bị nhồi á?
- Tất nhiên rồi. Hư mà. Thôi lên xe đi Bách ngoan của bố.
Ơn giời. Anh ý đã nghe ra và lên xe. Trên xe Bách vui lắm toàn tự tưởng tượng rồi kể lại viễn
cảnh thì tương lai của chị Bông anh Bờm khi bị cô Thủy nhồi phở kèm theo cái nhìn mang hình
viên đạn hihi, Bách còn diễn tả khi bị nhồi thìa to phải phồng mồm nhai, nuốt bị nghẹn nữa. Hai
bố con cười hả hê cho tới khi xe tới trường.
Cô Liễu của Bờm
ô Liễu là cô giáo lớp Một của Bờm. Bờm rất yêu quý cô. Sau hai đợt quay Bố ơi, mình đi
đâu thế? về cô trò ngồi tâm sự với nhau.
C
[Đây là chuyện cô Liễu kể lại]
- Cô có người yêu chưa?
- Cô chưa có con ạ.
- Hay cô yêu anh Hoàng con đi!?
- Ừ, nhưng không biết anh Hoàng có yêu cô không?!
- Cô muốn anh Hoàng con yêu... nói chung là cô muốn có người yêu thì con bảo thật, cô phải
trang điểm môi đỏ, mắt đen như mẹ con ý. Cô phải mặc quần áo xếch xi hơn, đừng mặc áo kín cổ
thì mới hấp dẫn vì chị bạn gái anh Hoàng con mặc như thế, con hỏi, anh Hoàng bảo mặc thế mới
xếch xi!
Đấy. Có ai yêu cô và quan tâm đến cô như Bờm không?!
Ngược lại. Để Bờm mở lòng và yêu cô Liễu thì chắc chắn cô Liễu cũng yêu Bờm của cô rất
nhiều.
Hôm rồi học buổi cuối cùng, cô trò chia tay nhau. Một cuộc chia tay vui vẻ, hạnh phúc, có hát,
có âm nhạc... Bỗng một phụ huynh vào báo “Bờm đang ngồi khóc ngoài hành lang”. Mẹ Bờm và cô
Liễu hốt hoảng chạy ra. Đúng thật, Bờm đang ngồi khóc, nước mắt đầm đìa. Cô Liễu ngồi ôm Bờm
hỏi:
- Con sao thế, Bờm?
- Con không muốn xa cô. Muốn cô dạy con lớp Hai cơ. Và Bờm khóc òa. Khóc đến mẹ dỗ cũng
không được và rồi rơm rớm theo con.
Về nhà. Sau khi nghe mẹ kể lại, hai bố con ngồi với nhau:
- Ế ề... đàn ông mà khóc á? Há há...
- Bố này!?
- Sao hở “người đàn ông khóc” kia?!
- Con khóc vì xúc động, vì phải chia tay cô. Cô không dạy con lớp Hai nữa. Bố hiểu chưa?! Con
không khóc nhè đâu đấy nhá!
- Vâng. Anh không “nhè”, nhưng mà khóc! Há há...
- Bố này! Mẹ ơi, bố trêu con...
Cám ơn cô Liễu về tất cả những gì trong một năm qua cô dành cho Bờm.
a chị em sàn sàn tuổi nên suốt ngày chành choẹ nhau. Vậy mà chỉ cần thiếu một đứa thôi
là hai đứa kia bấn loạn, ăn không ngon, ngủ không yên và ngược lại.
B
Hồi chị Bông nằm viện mấy ngày, Bờm Bách luôn miệng ủ ê, chị Bông đâu hả bố?
(Mặc dù biết chị ốm, nằm viện). Một buổi chiều, bố đang hì hụi nấu món canh rau ngót, Bờm Bách
ngồi bàn, tay lăm lăm đũa thìa chờ đợi. Bỗng có tiếng cửa mở và giọng quen thuộc của Bông lanh
lảnh, Bố Bờm Bách ơi! Giời ạ, không thể tả được sự vui mừng của hai ông em. Chúng quăng đũa
thìa lao vút ra ngoài. Bố cũng bất ngờ vì chị Bông phải điều trị cho dứt bệnh nên vẫn phải ở bệnh
viện chưa được về. Chạy ra đón con gái thì thấy 3B quấn lấy nhau.
- Em nhớ chị lắm, chị Bông ơi!
- Ăng Bờm bọ ra! Chị Bông cụa em!
- Chị Bông của anh chứ, lêu lêu...
- Cụa em!
Cuộc chiến sắp bùng nổ thì cô Thủy hiện ra, hai tay xách hai túi đồ ăn thơm lừng. Chả biết vì
mùi thơm của đồ ăn hay vì cái uy giời phú của cô mà hai anh em Bờm Bách im thin thít, mỗi đứa
ôm một tay chị, rất hòa thuận kéo chị về phòng.
Đồ ăn được bày ra: bò lúc lắc, mỳ Ý, bò kho, bánh mỳ... Chị Bông vừa ăn vừa phải trả lời
những câu hỏi của hai em, rằng thì là vì chị vẫn sốt nên phải tiêm, hiện vẫn có một kim tiêm găm
sẵn vào ven tay nên phải băng bó, rồi thì chị nhớ hai em nên mẹ xin phép tối về nhà ngủ, sớm mai
lại vào viện... Cứ thế ríu rít tít mù, vui quá 3B ăn hết cả khẩu phần của bố và cô Thủy hihi, may mà
bố cháu đã nấu xong nồi cơm, rán xong trứng và canh rau ngót nên bố và cô Thủy không bị đói
hehe...
Con không yêu bố nữa
ố xếp đội hình Bông Bo Bờm ngon nghẻ, chỉ cần anh Bách đứng vào nữa là xong. Quay đi
quay lại không thấy anh ý đâu. Thôi thì chụp mấy chị em trước rồi chụp anh Bách sau vậy.
B
Choách! Xong!
- Bách ơi... Thôi chết, có ai thấy em Bách đâu không?
- Nó ngồi kia kìa hihi, lại dỗi đấy bố ạ há há... ồ lêu lêu lêu...
Theo hướng chỉ của Bờm: Bách đang ngồi ở đầu cầu, ngay mép nước.
Bố vội đi tới. Bách ngoảnh mặt đi, vẫn kiểu ngây thơ vô số tội... và dáng ngồi mang thương
hiệu Trần Bách khi hờn dỗi hihi...
- Coon không iu pố nửa!
- Sao lại không yêu bố nữa hở cục vàng của bố?
- Cục phân thì có ý á há há... Ông Bờm nói vọng tới kèm theo tiếng cười a dua của chị Bông,
chị Bo.
- Bờm. Không trêu em! Con nói đi Bách, sao lại không yêu bố nữa?
- Dzì... dzì... dzì pố không êu coon.
- Bố yêu con mà.
- Dưng coon không êu pố!
- Bố cứ yêu con đấy!
- Coon... không... êu... pố...
- Bố... cứ... yêu... con...
Hóa ra anh ý dỗi vì khi xếp đội hình cho các anh chị, bố không để ý đến anh ý. Hai bố con
cháu cứ gào lên “yêu-không yêu” và lũ khán giả vô duyên Bông Bờm Bo được dịp cười hoan hỉ híc
híc...
Bố con mềnh cứ yêu nhao con nhể. Mặc kệ lũ dở hơi Bông Bo Bờm kia cười trên nỗi đau khộ
của người khác nhể, Bách nhể!
áng đưa anh ý ra xe. Bố bảo bế nhé. Anh ý lắc đầu rồi với bộ mặt rầu rầu, Bách lặng lẽ đi
vượt lên, bố gọi anh ý ời ời dưng mà Bách mặc kệ, cứ thui thủi tiến về phía trước híc híc. Lại
có chuyện rồi :((
S
Trên xe, bố cháu mở Queen anh ý vẫn rầu rầu, đôi mắt buồn nhìn xa xăm...
- Hình như con buồn à?
- Coon chạ buồn!
- Khồng. Bố không nói là con buồn ị hay buồn tè, mà là con đang có tâm tư buồn, không vui.
Đúng không?
- Vâng. Chị Bông với ăng Bờm “gờ” coon ạ.
- “Gờ” là cái gì con ới?
- Là “gờ” ý. Haiza, bố không bít á? Là “ghéc” ý. Ăng Bờm mí chị Bông sáng nay bạo “gờ” coon
ạ hụ hụ...
- Ôi giời ơi... Con để ý đến cái lũ hởi dơ ý làm cái gì. Anh Bờm chị Bông đúng là hâm, suốt
ngày trêu con, nhề!?
Dạo này ông Bờm bà Bông câu kết trêu Bách. Ai lại Bách đang chơi xếp hình yên lành, ông
Bờm lượn qua lại thả câu, anh ghét Bách! Bách gào lên, á á... Lúc sau bà Bông giả vờ lấy cốc lấy
chai cũng lại lượn qua buông một câu, ghét Bách! Bách lại gào lên thảm thiết, á á... bố ơi, anh anh
chị chị... hụ hụ. Bố cháu gọi Bông Bờm ra góc thì thầm to nhỏ, lúc thì nhẹ nhàng khi thì gằn giọng
rằng thì Bách là em út, em rất yêu anh chị nên các con, Bông Bờm là phải gương mẫu, chơi với em.
Không được trêu em, nghe chửa!? Hai đứa dạ ran. Vậy mà chỉ qua một đêm chúng lại nghĩ ra cái
trò không nói “ghét” nữa mà chỉ đơn giản “gờ” híc híc.
Tối nay về bố cháu cho hai đứa ranh kia một trận. Thích “gờ” hả? Bố sẽ g rừ...g... rừ... chúng
mày. Dám trêu em á!!
Chuyện lì xì
T
ối qua xì xụp đếm tiền lì xì xong cả lũ râm ran bàn tán rồi xảy ra xung đột. Bà Bông giãy
nảy khi thấy ông Bờm nhiều hơn và đổ tiệt cho ông Bờm biển thủ của bà ý. Ông Bờm gân
cổ cãi lại. Ông Bách mặt đần thối đứng giữa, ba phải, ai hỏi gì cũng gật đầu tán đồng.
- Chị nói thế mà nghe được á? Điêu thế chứ Bách nhề?!
- Túng roài! Bách gật đầu.
- Giời ơi... Em lấy của chị ý. Anh Bờm lấy của chị đúng không Bách?
- Túng roài! Bách gật.
- Có mà chị được mừng tuổi ít hơn em thì có ý. Giờ lại đổ cho người ta lấy. Vô duyên. Bách
nhề!
- Túng roài! Bách gật.
- Còn gì. Nhá, lần nào nhận lì xì xong chị và em cũng đều đếm, bằng nhau. Vậy mà giờ á, tổng
số em nhiều hơn chị chứng tỏ em lấy của chị. Đúng không Bách!?
Bách gật đầu cái rụp.
- Giời ơi... Có mà tại chị ý... Ừ nhỉ, cả em cả chị cả thằng Bách đều được lì xì bằng nhau... thế
thì...
Bông Bờm quay sang nhìn Bách. Ông Bách vẫn mặt đần thối hehe.
- Bách lấy đúng không?
- Túng roài! Bách gật đầu.
- Đâu? Đưa đây!?
Bách dẫn hai anh chị vào phòng. Ông Bờm bà Bông đếm từng tờ xiền của Bách, cộng trừ các
kiểu và đáp số là bằng số tiền ông Bờm đang có. Lạ, lạ quá cơ. Bờm Bông mặt đần thối, suy nghĩ
mông lung... Bách lúi húi lôi ra một đống bao lì xì rỗng. Hóa ra ông Bách ông ý sau khi găm tiền
vào túi còn có sở thích sưu tầm bao lì xì ạ. Há há, ông Bờm bà Bông kiểm tra từng phong bì một và
cuối cùng tìm ra số tiền chị Bông quên chưa rút ra. Bây giờ thì tổng tiền của 3B bằng nhau á há há.
T
ối nào bố cháu cũng kể chuyện chàng hoàng tử Trần Bách cho anh ý nghe, sau khi cứu
được nàng công chúa và thu phục được cô Thủy, bố cháu hạ giọng và kết dư lày: “Câu
chuyện của chúng ta hết rồi. Thời gian cho những giấc mơ đẹp đã đến. Chúc hoàng tử Bách
của bố ngủ ngon!” Thế là anh ý ngoạc mồm ngáp rồi ôm tay bố cháu và đi vào giấc ngủ rất
nhanh.
Đấy, với Bách thì chỉ cần đơn giản thế thôi. Quan trọng là cái lũ Bo Bông Bờm Bin ở phòng
bên. Bọn này tối nào cũng ngủ muộn, mới có tí tuổi đầu mà sao chúng nó nhiều chuyện thế chứ lị.
Cứ rì rầm rồi lại cười ré lên với nhau. Bố cháu được cô Thủy giao nhiệm vụ sang bắt chúng ngủ hihi,
thế là mấy tối nay đứng hóng ngoài cửa nghe được bao chuyện của bọn chúng, toàn chuyện ngớ
ngẩn chả ra gì.
Bo:
- Bố chị nhá, có lần mang quần áo đi giặt, chả hiểu sao lại bị rơi một cái tất ra nhà, chị nhặt lên
tưởng là giặt xong rồi mới đưa lên mũi ngửi hí hí, hôi không thể chịu được, như mùi... hí hí, thôi
chả nói nữa. Nói chung là chị suýt ngất.
- Á há há...
- Ơ hờ hờ...
- Ý hí hí...
Bông tiếp lời Bo:
- Có một lần em ngủ mơ. Em mơ thấy đang ôm mặt thằng Bờm, thế là em thơm, hít hà má nó.
Nhưng mà nhá, em thấy thối không chịu được, giật mình tỉnh dậy. Hóa ra em đang ôm chân bố em
ngủ, há há...
- Ý hí hí...
- Ố hố hố...
- Ế hế hế...
Lại kiểu cười hả hê của Bo Bông Bờm Bin ré lên.
Híc, đúng là cái lũ ranh rách việc. Bố cháu đẩy cửa vào. Cả bốn đứa vội bịt miệng rồi trố mắt,
im thin thít nhìn, bố quát:
- Ngủ đi. Lũ dở người!
Kèm theo là cái lườm đầy uy lực. Cả lũ im thin thít. Bố cháu lậm lừ đi ra. Cánh cửa chưa kịp
sập vào bốn đứa lại ré lên cười. Láo thế chứ lị. Híc híc...
Khi 3B chăm sóc bố
ố con cháu yêu nhau thì không bút nào tả xiết và sến súa cũng vào hạng No1.
B
Một lần bố cháu ngọc thể bất an, chị Lụa đi đón Bông Bờm. Về đến nhà, thấy bố nằm
im hai đứa xoay sang chơi Lego, rất trật tự. Tăng hai, chị Lụa lại đưa Bách về, cửa mở là
anh ý gào lên:
- Pố ơi, coon zề rồi này!...
- Bố chào con...- bố cháu làm ra vẻ yếu ớt nói tiếp - Bố ốm con ạ...
- Pố nhàm sao?
- Đau hết mình mẩy con trai ạ. Con có thương bố không?
- Có! Coon có xương pố!
- Đừng có tin, bố say bia đấy. Bông Bờm đồng thanh.
- Thông báo để anh chị biết, bố đang ốm nhá hụ hụ...
- Lần nào say bia bố chả nằm như thế, Bờm nhờ?!
- Ừ. Chị Bông nhờ?!
- Anh chị đúng là đồ vô tâm. Ở cái nhà này (bố cháu ngừng một lát, rồi từ từ quay sang em
Bách, nhả từng chữ)... ở cái nhà này chỉ có Bách là yêu bố thôi, đúng không con?
- Vâng! Túng rồi. Anh ý gật đầu khẳng định.
- Bách ơi (giọng bố cháu thều thào, đau khổ), con có thể lấy cho bố cốc nước được không ?
- Vâng! Tược! (Lại cái gật đầu dứt khoát)
Lũ Bông Bờm nghe thấy thế lao vút ra bàn, Bờm cầm cốc, Bông cầm bình nước.
- Chúng con mang nước cho bố đây ạ. Mồm nói, tay rót híc híc... chắc là áy náy vì bị bố vu là
“vô tâm” đây mà hí hí... Bách thấy vậy cuống lên, giang hai tay cản đường:
- Không tược mang... mang nuốc xo pố!
Bông và Bờm vòng sang hướng khác, đặt cốc nước cạnh bố.
- Lêu lêu... Bờm thè lưỡi trêu.
- Pố không... không tược uống nuốc của ăng Bờm... Pố-không-tược-uống!
Và anh ý ngồi bệt xuống đất, giãy đành đạch.
- Bách ơi (bố cháu vẫn giọng thiểu não). Con ra lấy cái cốc của con rồi con san nước ở cốc to
này vào đó thì bố mới uống được, cái lũ kia mang cái cốc to tổ bố thế này thì bố uống sao con nhỉ
hụ hụ...
Bách đứng dậy, mặt rạng rỡ chạy vút đi, lúc sau anh ý hớn hở cầm cốc nhựa màu xanh bé xíu
của mình đến bên bố, anh ý san một xíu nước sang đưa bố. Bố cháu uống, rồi làm ra vẻ như đó là
nước thánh, mắt bố cháu sáng lên, chớp chớp, ưỡn ngực, thẳng lưng như chẳng còn ốm đau gì...
Bách sung sướng rót tiếp, lại một tí tráng đáy rồi đưa bố.
- Pố uốn nữa đi!
- Cám ơn con. Con là chàng trai có hiếu quá hụ hụ, chả như cái lũ vô tâm kia...
- Lêu lêu... vô tâm! Bách a dua theo bố.
- Á á...á...á... con mang nước cho bố đấy rồi nhá á...á...á... còn lâu mới vô tâm chị Bông nhề?!
- Ừ, Bờm nhề?!
Hai chị em lao ra ngoài, khi vào tay Bông cầm khăn mặt, Bờm bê chậu nước...
Khổ thân bố cháu, bị 3B vần vò. Đứa bắt uống nước, đứa lau mặt... cứ như là chúng nó chơi đồ
hàng, trò chăm sóc búp bê ý hụ hụ...
Ố
i giời ơi là mệt, đầu đau, họng đau và cả người nữa, cứ ê ẩm híc híc.
Cả đêm hôm qua không ngủ được, cứ lơ mơ lọ mọ. Hơn ba giờ sáng bố cháu tẩn hai
viên Panadol, người vã mồ hôi, lờ đờ đến 6 giờ mới chợp mắt được tí. 6h20 Bông Bờm
dậy đánh răng rửa mặt và như thường lệ cãi nhau chí chóe một lúc rồi mới cùng nhau xuống nhà
đón xe đi học.
Bố cháu lại lơ mơ, chập chờn thức ngủ.
Mệt.
Oải.
Cảm giác người cứ như đang bồng bềnh trên sóng đại dương. Bố khỉ, lâu lắm mới ốm một phát
như này đấy ạ. Bấy hết cả người. Mà lạ lắm nhá, mỗi lần chuẩn bị đi vào giấc ngủ sâu thì y rằng mũi
bị tịt, thế là lại choàng dậy, ức thế chứ. Lại còn bị đau họng nữa chứ, nuốt nước bọt là đau... Ốii giời
ớiiii... Cuối cùng thì bố cháu cũng thò được hai chân vào giấc ngủ sâu, lúc ý là 8 giờ sáng ạ.
Nhà Phật dạy “đời là bể khổ” đúng quá mất thôi, lúc bố
 









Các ý kiến mới nhất