_toi-can-mot-cai-khuon-khac-meo-mo-cung-duoc

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 08h:09' 03-02-2026
Dung lượng: 559.7 KB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 08h:09' 03-02-2026
Dung lượng: 559.7 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
https://thuviensach.vn
a
https://thuviensach.vn
Mục lục
1. CỎ
2. Hư
3. Con nhà nghèo
4. NHỮNG BƯỚC ĐI ĐẦU TIÊN
5. Những ngày đầu tiên
6. Một mình giữa đám đông
7. Sinh viên thực tập
8. Cha và con gái
9. Những điều thầy không dạy
10. Quy Nhơn nồng ấm
11. “Chợ”
12. Tự sát ở Phú Yên
13. Tiếng hát giữa đêm
14. Bình Thuận - Cuối mùa bão dông
15. DÍCH DẮC
16. Đứng yên
17. Miền tây lần đầu gặp mặt
18. Vùng an toàn
19. Nhảy việc
20. Du xuân
21. Trái tim không còn đập
22. Hà Nội – Hà Nội
23. Cái quần què
24. Mưa qua thành phố lạ
25. Đêm dài lắm mộng
26. Phải lòng miền đá
27. Chuyển viện
28. Phú Yên ngày trở về
29. Chuyện của trái tim
30. Sapa - Quay về nơi bắt đầu
31. Có những thiên thần chưa từng được sinh ra
32. Cuộc gặp gỡ tình cờ
33. GÓC KHUẤT
https://thuviensach.vn
34. Con ở đâu?
35. Attapeu - Hoàng hôn rực lửa
36. Dị biệt
37. Cao Phạ mùa cốm mới
38. Đứa trẻ ngoài hành tinh
39. Ngày dài nhất (Phần 1)
40. Bài học về con người
41. Ngày dài nhất (Phần 2)
42. Thờ ơ
43. Ở nhà người lạ
44. Giảm đau
45. Nợ biển một lời xin lỗi
46. NGÃ RẼ
47. Vỏ bọc
48. Ngày dài nhất (Phần 3)
49. Nghi ngờ
50. Bản Phùng - Xứ sở lạ kỳ
51. Đêm trắng
52. Cao nguyên trong màn sương
53. Từ bỏ
54. SẢI CÁNH ĐẾN MẶT TRỜI
55. Con đường ở phía trước
56. Đôi cánh Icarus
https://thuviensach.vn
CỎ
https://thuviensach.vn
Hư
L
úc này, có lẽ là thời điểm thích hợp nhất để sống cho trọn vẹn chữ
“hư”!
Tôi có nhiều hình xăm, khắp người, và chắc sẽ còn nhiều nữa. Cái
đầu tiên được “tậu” vào tháng 5/2015.
Những bạn nam từng uống rượu và bia với tôi đều trố mắt “Cậu
uống khỏe thật!” Nhiều người, thậm chí còn rất thích ngồi uống với
tôi, vì cảm thấy thoải mái, không phải giữ kẽ, vừa có gái để tâm tình,
vừa có bạn nhậu, uống được từ đầu cuộc đến tàn canh.
Tôi hút thuốc lá! Không nghiện, chắc chắn thế, có thể cả tháng
không hút, nhưng cũng có thể, rít hết một bao, trong vòng 2 tiếng!
Tôi có thể ngủ với rất nhiều đàn ông! Vâng, trên cùng một giường,
theo đúng nghĩa đen, là ngủ. Với con dao nắm chặt trong tay, sẵn
sàng ăn thua đủ với bất cứ ai muốn chạm vào người mình.
Tôi có thể thay quần áo trong căn phòng có một nam bạn khác, chỉ
với yêu cầu bạn ấy quay mặt đi.
Tôi có thể ở nhờ nhà một bạn nam, rồi chui vào phòng bạn ấy, leo
lên giường của bạn ấy mà ngủ, với bạn ấy, kệ gia đình bạn ấy nghĩ
gì.
Hẳn tôi là đứa vô duyên, nếu nhận là thứ nhì, thì không ai dám nhận
thứ nhất.
Và…
Tôi được nuôi dạy rằng, mượn của ai cái gì, thì nhất quyết là phải
trả, cho dù đó là miếng giẻ nhàu nhĩ. Thứ gì không phải của mình,
https://thuviensach.vn
tuyệt đối không được lấy.
Khi đã từ chối tình cảm của ai đó, tuyệt nhiên không nhờ họ chở đi
đâu chơi, đi ăn, không nhận quà từ họ. Nói chung là không khiến
cho họ hy vọng, không “vờn”, không lợi dụng, không biến họ thành
osin, bạn, anh trai, em trai, hay bất cứ thứ gì. Họ có quyền được tôn
trọng. Tôi từng lỡ tựa đầu vào vai một người thương mình, bảo họ
đừng đi, và khóc trước mặt họ, chỉ thế thôi. 5 năm trôi qua, mỗi lần
nghĩ đến, tôi vẫn cảm thấy rất có lỗi với người đó. Vì rõ ràng, tôi
không có tình cảm với họ. Vì suýt nữa, tôi đã gật đầu, để khỏa lấp
nỗi đau, bởi một người khác, cho dù cái “suýt” ấy chỉ mới lướt qua
trong suy nghĩ.
Tôi cảm thấy buồn nôn, khi phải cố tỏ ra là “ngoan”, theo tiêu chuẩn
của mọi người: Con gái phải nhu mì, phải yểu điệu thục nữ, phải
yếu đuối, để người khác chở che thậm chí phải “thủ đoạn”, phải
“diễn”, để đổi lấy sự quan tâm vụn vặt, từ người khác, từ người
mình thương.
Tôi sợ làm người khác tổn thương, hay là buồn, hay là lo lắng, nhất
là đối với người tôi thương. Nên, mỗi lời nói hay hành động mà tôi
quyết định làm họ đau, cũng chính là, tự hủy hoại mình.
Tôi không nói dối được, nhất là những lời nói dối để làm lợi cho
mình. Có người từng nói, “thật” quá sẽ khổ lắm.
Đã rất nhiều lần, tôi muốn mình tan biến đi cho xong, chứ đi ngược
dòng, va phải hết người này đến người kia, đau lắm. Dĩ nhiên đó chỉ
là suy nghĩ trong vài ba phút yếu đuối, lạc lòng mà thôi.
Sống mà cứ mãi làm một con số nguyên tố chẳng dễ chút nào.
Nhưng, rũ bỏ hết trách nhiệm của mình với những hợp số xung
quanh để trốn, lại sợ họ sẽ buồn.
Tôi vẫn luôn làm tốt những điều người khác giao cho mình, tôi tự tin
nói như vậy. Cho nên, chưa ai từng hỏi tôi có vui không, tôi thực sự
muốn gì. Họ chỉ bảo sao, tôi làm tốt vậy, nên thực sự thấy tiếc, khi
tôi dừng lại.
https://thuviensach.vn
Nếu tiếp tục, Nguyên sẽ thành công đấy, sẽ tiến xa, sẽ leo cao đấy!
Nếu tiếp tục, Nguyên sẽ vỡ tan ra đấy!
*
Với tôi, khi mình thương một người, cho dù người ta có ghét mình đi
chăng nữa, thì dù một lời buông lơi với người đàn ông khác thôi,
cũng đã là phản bội, chính trái tim mình.
Tôi từng cố buông thả bản thân, cố im lặng để cho một người đàn
ông chạm vào mình, trần trụi, để rồi đến cuối cùng, đẩy họ ra, “Em
không làm được!” Sau đó, nhốt mình rất lâu trong nhà tắm, nôn
mửa, kỳ cọ, tự ghê tởm mình.
Trên những cung đường, tôi hay bắt gặp những ánh mắt thảng thốt
nhìn mình. Người lịch sự thì bảo em là con gái mà “gan”, dám đi một
mình. Vài người khác buông một chữ “liều”, rồi tặc lưỡi lắc đầu. Có
lần, đứng trong bếp nhà cậu bạn ở xa Sài Gòn gần 2000 kilômét,
bác cậu ý tứ nhỏ nhẹ: “Bố mẹ trong Nam cho con gái đi như vậy
chứ ngoài này không có đâu.” Trong rất nhiều cuộc nói chuyện, sau
khi tìm mọi cách thuyết phục rằng cách sống của tôi là sai nhưng
thất bại, người đối diện thường chốt lại bằng câu “Em đi vậy ba mẹ
em không nói gì hả?” Họ nghĩ, đó sẽ là đòn cuối cùng khiến tôi
không còn trụ vững. Nhưng, điều may mắn nhất của tôi từ trước
đến giờ không phải là có ba mẹ hiểu mình, mà đó là có ba mẹ chấp
nhận được những suy nghĩ của mình, dù cho suy nghĩ đó có dị biệt.
Hãy cứ làm những gì con muốn, miễn là cái “muốn” đó không làm
hại đến ai, con vui vẻ hạnh phúc, và có thể tự nuôi sống được bản
thân mình. Ba mẹ tôi là thế đấy, không ép uổng, chỉ đưa ra lời
khuyên, sau đó, để con tự lựa chọn. Dĩ nhiên, tự làm tự chịu, điều
đó giúp tôi chính chắn và có trách nhiệm với bản thân mình hơn.
Nhờ họ, tôi chưa bao giờ thấy dằn vặt với những duy nghĩ không
giống ai của mình. Và dù độc hành trên hầu hết mọi chặng đường,
tôi vẫn thấy bản thân chưa bao giờ đơn độc.
https://thuviensach.vn
Con nhà nghèo
T
ôi sinh ra trong một gia đình có 5 chị em gái. Suốt bao nhiêu năm,
ba luôn là người giữ ngôi vị đẹp trai nhất nhà. Ba mẹ tôi làm nông,
gia đình không khá giả lắm, nếu không muốn nói là nghèo khó, nhất
là khi tôi còn nhỏ. Tuổi thơ của tôi có đôi chút thiệt thòi, một buổi đi
học, một buổi đi làm phụ gia đình, hái dâu nhổ cỏ. Năm lớp 6, một
tay tôi chăm sóc đàn thỏ thịt mấy chục con để mẹ bán lấy tiền trang
trải học phí cho chị em tôi. Ở xóm núi nghèo này, đứa trẻ nào cũng
thế, không riêng gì tôi. Thế nhưng, mỗi khi nhớ lại, tôi luôn tự hào về
điều đó. Tôi mừng vì ba mẹ vẫn đủ giàu để nuôi 5 chị em tôi ăn học
đàng hoàng, càng mừng hơn, rằng họ đủ nghèo để tôi không ỷ lại,
biết cố gắng phấn đấu bằng chính sức mình. Hành trang bước vào
đời của tôi là những lời răn dạy phải sống làm một con người thật
tốt cùng hai bàn tay trắng.
Năm 16 tuổi, tôi rời quê nghèo xuống thành phố học. Nỗi ám ảnh bị
coi thường bám riết lấy con bé nhà quê. Lần đầu tiên trong đời tôi bị
điểm 5 môn Toán, môn mà trước đó, điểm tổng kết hằng năm đều
trên 9,0. Suốt học kỳ đầu tôi không có bạn, chỉ thu mình trong thế
giới của mình, học, học và học. Học kỳ đó, tôi đứng nhất lớp. Thảo
Nguyên bắt đầu được mọi người nhìn thấy, và làm bạn. Có nhiều
bạn quý tôi thật, vài bạn khác, chỉ quý vở bài tập của tôi mà thôi. Đó
là bước đầu tiên tôi làm quen với cuộc sống trần trụi nơi phố thị. 2
năm cuối cấp trôi qua trong mờ nhạt, đến ngày điền hồ sơ thi đại
học, tôi bắt đầu phân vân. Không ai ép tôi làm gì cả, tự tôi gây áp
lực cho mình. Mình đã rời quê xuống thành phố học, phải đạt được
điều gì đó, nhất định phải đậu đại học ngay năm đầu tiên, phải đậu
trường top đầu, phải có việc làm lương cao… không thì còn mặt mũi
nào nữa để trở về gặp thầy cô, bạn bè. Suy nghĩ ấu trĩ, nông cạn lúc
đó khiến tôi nhắm mắt đưa… tay.
https://thuviensach.vn
Thi đại học xong, trong lúc chờ kết quả, tôi trượt dài trong vô vọng.
Suốt 12 năm đi học, tôi cũng có một vài ước mơ, nhưng nhanh
chóng bị gạt sang một bên vì “không khả thi”. Tất cả mọi thứ đều
cần được quy ra cơm – áo – gạo – tiền. Ngồi mà mơ thì không ăn
được. Tôi từng thích vẽ, nhưng “hoạ sĩ có ai giàu đâu”. Sau đó tôi
muốn trở thành bác sĩ tâm lý, nhưng “Việt Nam không chú trọng cái
này”, sao sống được. Cứ như thế, ước mơ nhẹ bẫng trên bàn cân
cuộc sống. Tôi xếp mọi thứ lại, làm những việc vừa sức, bước trên
con đường an toàn. Suốt 12 năm, chỉ học với mục tiêu duy nhất là
thi đại học, đột nhiên mục tiêu ấy hoàn thành, tôi chẳng biết phải
làm gì sau đó.
Những năm tháng sinh viên vật lộn với công việc làm thêm và bài
vở chồng chất, tôi tự động viên bản thân mình cố lên, sau khi tốt
nghiệp đại học, đi làm có tiền, có thể thoải mái làm những gì mình
thích. Anh gây mê khoá trên khi nghe tôi chia sẻ suy nghĩ đó đã bật
cười chua chát, anh cũng từng nghĩ như tôi, nhưng rồi công việc
cuốn anh theo dòng xoáy của nó. Sau này, cô giáo chủ nhiệm của
tôi cũng từng nói: “Ít người dám bỏ công việc ổn định để chạy theo
ước mơ lắm.” Để có thể làm được điều đó, tôi cần có quyết tâm cực
kỳ lớn. Chính anh cũng là người dạy tôi hai điều mà sau này, tôi
luôn coi đó là phương châm không chỉ trong ngành y mà cả trong
cuộc sống của mình. Một là, khi đứng trước bệnh nhân, hoặc là làm
thật tốt, hoặc là không làm gì cả. Hai là, kinh nghiệm đôi khi chỉ là
sai lầm được lặp đi lặp lại. Đùng vội vã tin lời ai, chỉ vì họ đã trải qua
rồi.
Sau một chặng đường chưa dài, tôi quyết định dừng lại, rời khỏi
bệnh viện. Đây không phải là chạy trốn, chỉ là, tôi không còn có thể
đặt toàn tâm toàn ý vào đó, không thể làm thật tốt như mong muốn
của mình nữa. Một trạm dừng chân để biết tiếp theo mình sẽ đi
hướng nào, đâu là điều mình thực sự mong muốn.
Nhưng, dù chọn hướng nào, tôi sẽ luôn luôn giữ cho mình suy nghĩ
mình là con nhà nghèo, không phải để tự ti, mà để tự nhắc bản thân
luôn phải cố gắng nhiều hơn nữa, chẳng để hơn ai, chỉ mong vượt
qua được chính bản thân mình của ngày hôm qua.
https://thuviensach.vn
Những câu chuyện ghi ra trong cuốn sách này không phải để phán
xét đúng sai, chỉ đơn thuần là những điều bản thân tôi đã trải qua và
cảm nhận được. Tôi đã đổi tên hoặc giấu tên những anh chị ở bệnh
viện, để đảm bảo sự riêng tư cho họ. Thông qua những câu chuyện
này, cũng mong, mọi người có thêm một góc nhìn khác về ngành y,
từ đó, cảm thông cho những người vẫn ngày đêm cặm cụi làm việc
để bảo vệ bảo vệ sức khoẻ cho người khác. Đừng vì vài con sâu
mà bỏ cả nồi canh ngon lành nghi ngút khói, nhé!
https://thuviensach.vn
NHỮNG BƯỚC ĐI ĐẦU TIÊN
https://thuviensach.vn
Những ngày đầu tiên
T
ôi ngơ ngác ngước nhìn những tòa nhà bằng đá xây theo kiến trúc
kiểu Nhật xếp san sát nhau. Trước mặt, hàng ngàn chiếc xe máy
chen nhau từng khoảng trống. Kỹ năng đầu tiên cần phải có của
sinh viên trường y là tìm thấy nơi thực tập! Băng qua dãy hành lang
chật kín người là người, những chiếc băng ca hối hả nối đuôi nhau
chạy, những gương mặt nhàu nhĩ lo âu, những thân xác tả tơi,
những lồng ngực chỉ còn phập phồng theo nhịp bóp bóng. Tôi đi
lòng vòng, bị đuổi khỏi mấy cái cầu thang vì không có thẻ nuôi bệnh.
– Sinh viên đi cầu thang bên kia kìa!
Lại lóc cóc ôm ba lô chạy. Mất nửa tiếng xếp hàng, hai lần bị lấn,
đẩy tuốt ra phía cuối, tôi mới vào được thang máy để lên tầng chín.
Tuy trần nhà ở đây khá thấp, người qua lại không ngớt thế nhưng
cảm giác lạnh lẽo và u ám vẫn bao trùm, có lẽ do chất liệu đá xây
nên tòa nhà mà cũng có thể do không ai nói với ai tiếng nào, cứ im
lặng lướt qua. Tầng tám gồm hai khu, lơ ngơ thế nào tôi lại lạc vào
khoa Nội Phổi – Thận, mất thêm 15 phút để về được khoa Nội Tiêu
hóa, nơi cô giáo đang đứng chờ. Tôi quệt mồ hôi, may quá, vừa kịp
giờ. Đến tận sau này, khi đã tốt nghiệp, cái tên Chợ Rẫy vẫn là nỗi
ám ảnh với tôi.
Ngày hôm đó là lần đầu tiên tôi đi thực tập ở bệnh viện!
Tôi được phân công làm trưởng nhóm. Sau khi phổ biến một số quy
tắc và sắp xếp vị trí cho cả lớp, cô dẫn tôi cùng một vài bạn nữa vào
box cấp cứu. Đây là nơi tập trung những bệnh nhân nặng, cần theo
dõi liên tục và chăm sóc cấp một, phải ưu ái lắm mới được cô dắt
vào đây. Trong box có tất cả sáu giường, mỗi giường đều có một
người nhà khoác áo choàng xanh ngồi bên cạnh. Việc ngồi như vậy
cũng không có tác dụng gì nhiều ngoài trấn an bệnh nhân, đó là
https://thuviensach.vn
trong trường hợp bệnh nhân vẫn còn ý thức. Xung quanh mỗi
giường bệnh, cơ man nào là máy móc, tiếng tít tít của máy theo dõi
điện tim đôi khi đều đôi khi không.
Một bà cụ đưa đôi tay chỉ còn da bọc xương với về phía tôi. Nhìn
quanh không thấy người nhà đâu, tôi tiến về phía cụ, gần như phải
ghé sát tai mới nghe được giọng cụ thều thào: “Tụi nó ác lắm, tui
muốn ăn đậu phộng rang mà tụi nó cũng không cho.” Tôi ngồi thẳng
dậy, choáng váng vì mùi hơi thở của cụ, dù đã đeo khẩu trang.
Khoang miệng đã lâu không được vệ sinh, lại kèm theo mùi tanh rất
đặc trưng do việc sử dụng thuốc Tây. “Tụi nó” ở đây chắc là người
nhà cụ, vì nếu không, cụ đã chẳng vẫy lại một đứa đang mặc áo
blouse trắng để than vãn. Thật ra, tôi cũng chưa dám chắc đây là cụ
ông hay cụ bà, cho đến khi đọc được tên cụ ở bảng đầu giường
kèm chuẩn đoán: Ung thư gan.
Tiếng thầy vang lên đều đều bên tai, đưa tôi trở về giảng đường một
trưa gà gật:
– Trong các loại ung thư, ung thư gan tiến triển nhanh nhất, thường
từ khi phát hiện đến khi tử vong chỉ khoảng ba tháng. Ung thư gan
cũng là loại ung thư hay được phát hiện khá muộn, nếu bệnh nhân
không đi khám sức khỏe định kỳ. Lý do là gan của chúng ta có khả
năng bù trừ rất tốt, bị tổn thương đến 80% mà hầu như vẫn chưa có
dấu hiệu gì, hoặc có, nhưng thường bị người bệnh bỏ qua, coi là
không quan trọng, cứ nghĩ là chán ăn khó tiêu thông thường và tự
ra nhà thuốc Tây mua thuốc uống. Nhưng chỉ cần vừa vượt qua
mốc 80% đó, sức khỏe người bệnh gần như diễn biến xấu rất
nhanh.
Cảm giác nghẹn ứ ở cổ, không biết phải làm thế nào. Cụ không thể
ăn đậu phộng được, gan cụ không còn chức năng tiêu hóa hay giải
độc nữa. Những thứ tưởng chừng đơn giản với người bình thường,
giờ đây, có thể đẩy cụ đến cái chết một cách nhanh chóng. Cụ
không hiểu được, quay ra trách móc con cháu. Tôi thấy thương cụ,
cả một đời lao tâm, đến cuối đời, một hạt đậu phộng cũng không thể
ăn. Nhưng, tôi càng thương con cháu cụ hơn, ai không rõ lại bị
mang tiếng ác. Tôi chạy ra khỏi box cấp cứu, đứng… khóc như
https://thuviensach.vn
mưa. Cô giáo chạy theo, hỏi có chuyện gì. Nghe thuật lại, cô cười,
chưa thấy đứa nhóm trưởng nào mít ướt như vậy, chuyện có gì đâu.
Tôi cũng chẳng hiểu vì sao mình khóc, ừ, chuyện có gì đâu, bệnh
viện ngày nào chẳng có những thứ như thế này. Sau này, tôi sẽ phải
đối mặt nhiều chuyện kinh khủng hơn như thế nữa. Cô nói chúng tôi
phải học cách kiểm soát cảm xúc của mình, thương bệnh nhân thì
tốt, nhưng ai dám tin tưởng những nhân viên y tế mà khi có chuyện
xảy ra còn đứng khóc thút thít trước cả khi thân nhân kịp khóc? Lúc
nào cũng phải thật bình tĩnh. Người ngoài gọi đó là vô cảm, người
trong ngành gọi là chuyên nghiệp!
Hôm sau, trở lại bệnh viện, tôi lao thẳng vào box cấp cứu. Cụ không
còn ở đó nữa, trên chiếc giường là một thanh niên với cái bụng
trướng to, nước da vàng ệch. Hỏi ra mới biết người nhà đã làm thủ
tục xin cho cụ về.
– Người Việt mình kỵ chết ở ngoài đường – Chị điều dưỡng nói với
tôi như vậy.
Tôi thở hắt, biết vậy, hôm qua cứ mua một bịch đậu phộng rang để
cụ ăn cho thỏa thích. Mà cũng có khi, con cháu cụ cũng đang cho
cụ ăn rồi cũng nên.
Những ngày thực tập đầu tiên của tôi ở bệnh viện đã trôi qua như
thế. Lúc đó, tôi không hề biết những hạt đậu bé nhỏ ấy đã trở thành
một điềm báo, vẫn chọc vào lưng cô công chúa hằng đêm dù đã
qua hai mươi lớp nệm. Trong ngành này, có quá nhiều thứ khiến
con người ta phải thốt lên “biết vậy”, và, cứ mỗi lần từ ấy được thốt
ra là một lần người ta nghẹn ngào hối tiếc, tự chất vấn bản thân:
Điều mình đang làm là đúng hay sai?
https://thuviensach.vn
Một mình giữa đám đông
T
ôi kéo ga, cố gắng tập trung vào con đường trước mặt, sau lưng là
cô bạn xinh xắn học cùng lớp. Chiếc xe tay ga mượn của chị khiến
tôi hơi lo lắng, tôi không quen điều khiển xe này lắm, còn chiếc Citi
cà khổ chính hiệu Trung Quốc của tôi thì chẳng có vẻ gì là chịu nổi
một chuyến đi hơi xa xa mà lại còn phải đèo thêm gần tạ thịt. Mấy
ngày giáp Tết, đường xá dường như tấp nập hơn, ai nấy đều hối hả
mua sắm, xe tải và container cũng đông hơn thường ngày đưa
những chuyến hàng Tết về thành phố.
Ban đầu, tôi đã từ chối chuyến đi này, nhưng bị cả lớp xúm vào
“chửi”. Chuyện là, mặc dù làm cán sự, tôi hầu như rất ít khi đi đâu
với các bạn. Sau giờ học, lũ lớp tôi hay rủ nhau đi ăn chè, xem
phim, uống sinh tố, hoặc là đi ăn trưa cùng nhau mỗi khi được “thả”
ra khỏi bệnh viện. Còn tôi, thường đã ôm ba lô “tẩu thoát” khỏi giảng
đường từ 4 giờ chiều, bắt đầu ca dạy đầu tiên. Tôi là đứa duy nhất
trong lớp vừa học vừa làm ở cường độ đủ để tự lo mọi chi phí cho
bản thân, từ ăn ngày ba bữa cho đến xăng xe, nhà trọ, và dĩ nhiên
là cả học phí. Một vé xem phim bằng ba bữa cơm trưa, một ly sinh
tố bằng hai ngày nhịn ăn sáng. Cứ như vậy, tôi gần như cách ly khỏi
thế giới bạn bè. Thế nên, chuyến này, các bạn nhất quyết lôi tôi đi
bằng được. Mà thật lòng, tôi cũng thích đi chơi, chỉ là, tôi chưa sẵn
sàng cho chuyến đi đông như vậy, tròn trịa 10 người. Ngay từ giai
đoạn đầu tiên, tức là tập trung tại điểm xuất phát đã có những khó
chịu bắt đầu len lỏi trong lòng tôi, khi mà “giờ cao su” được giãn hết
cỡ. Ban đầu, chúng tôi dự định cắm trại ở Xuyên Mộc, thế nhưng,
vừa nhìn thấy cánh rừng thì một bạn nữ trong đoàn đã giãy nảy lên.
Hình như, bạn chưa bao giờ hình dung ra “rừng” là như thế nào.
Khung cảnh rậm rạp trước mặt khiến bạn sợ hãi. Thêm cả con rắn
màu trắng bò ra từ câu chuyện của các bạn nam sau khi rủ nhau đi
vệ sinh càng khiến bạn quyết tâm… không đi tiếp. Có lẽ khi háo hức
với chuyến đi này, bạn ấy nghĩ Xuyên Mộc không khác Tao Đàn là
https://thuviensach.vn
mấy. Vậy là, thay vì chạy thẳng xuống Vũng Tàu theo quốc lộ 51,
chúng tôi chạy vòng qua Long Hải, rồi dừng ở Bãi Sau.
Thời điểm cuối năm chẳng mấy ai đi du lịch, 10 đứa chúng tôi thuê
được một căn phòng rộng rãi đủ cho cả đoàn với giá rất hời, chỉ 400
nghìn. Chú chủ nhà nghỉ cẩn thận dặn đừng nói lại với ai, vì đây là
mức giá bình thường chẳng bao giờ có.
Tối đó, mặc các bạn quây lại với nhau đánh bài cười đùa rôm rả, tôi
dạt ra một góc, trùm chăn kín đầu, cố ngủ. Tôi đang cố dàn xếp với
những bức bối trong lòng. “Chung sống” luôn là vấn đề lớn với tôi.
Càng khó khăn hơn khi tôi hiếm khi nói ra những suy nghĩ thật sự
trong lòng, cứ ôm lấy cho riêng mình. Đôi lúc, những người xung
quanh gần như quên mất tôi có khả năng nổi nóng, và bỏ qua luôn
cảm giác của tôi. Đó dĩ nhiên là lỗi do tôi, nhưng cho đến lúc khắc
phục được nó, tôi sẽ phải tự thu xếp với bản thân mình.
Đến tận gần sáng tiếng ồn ào mới tắt, thay vào đó là nhịp thở đều
đều. Tôi trở dậy, khoác thêm áo, nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng.
Nhà nghỉ cách bãi biển chỉ một con đường. Gió biển và không khí
thoáng đãng của buổi sớm mai khiến tôi dịu lại. Tôi ngồi trên bãi
biển chờ bình minh, phát hiện cô bạn đi chung xe đã ở bên cạnh tự
lúc nào. Chúng tôi đi dạo dọc theo đường Thùy Vân, không ai nói
tiếng nào. Rặng phi lao cũng rì rào thật khẽ. Dừng lại ở một điểm có
tầm nhìn thoáng đãng, tôi chăm chú ngắm những con sóng nối đuôi
nhau xô vào bờ. Nước triều hạ thấp, để lộ con đường dẫn ra hòn
đảo nhỏ gần bờ, trên đảo có miếu thờ thần gì đó tôi không rõ lắm.
Trên con đường ấy, vài bóng người đang buông cần.
Mặt trời từ từ nhô lên phía xa, những tia nắng len lỏi qua cái u ám
xám xịt của bầu trời, từng chút từng chút một. Cảm giác bắt đầu một
ngày mới luôn có cái gì đó rất thiêng liêng mà tôi không muốn chia
sẻ với ai. Tôi nói dối rằng muốn tìm một chỗ có thể ngắm mặt trời rõ
hơn, rồi bắt đầu di chuyển. Cô bạn đi theo tôi, thế là tôi cứ bước
nhanh hơn, nhanh hơn, cuối cùng thì cắm đầu chạy, vờ như sợ
chậm chân thì mặt trời lên cao mất. Cô bạn tụt lại phía sau, dừng lại
thở dốc. Tôi ngoái đầu lại, vừa kịp nhìn thấy cái xua tay của cô bạn,
rồi cứ thế guồng chân chạy mãi, gió biển mặn chát lướt qua gò má,
https://thuviensach.vn
mồ hôi nhễ nhại. Tôi nghe rõ tiếng quả tim đang đập thình thịch một
cách quá sức trong lồng ngực. Đến khi dừng lại, chỉ còn mình tôi
giữa bờ biển vắng tanh, bên tai là tiếng sóng rì rào. Tôi đã cách rất
xa Mặt Trời! Chỉ một mình tôi.
https://thuviensach.vn
Sinh viên thực tập
M
ột bàn tay đặt chiếc điện thoại đang bật lên tờ phiếu gây mê tôi đang
ghi, trên màn hình, một cô gái gần như không mặc gì đang uốn éo ở
tư thế hết sức nhạy cảm. Tôi buông bút, ngẩng mặt lên, nhận ra
gương mặt nham nhở đang kê sát mặt mình, tôi vội vàng lùi người
lại, suýt nữa ngã ngửa ra sau. Người đàn ông ấy đưa tay kéo tôi lại,
cũng không rõ cho tôi khỏi ngã hay là muốn kéo tôi lại sát anh ta
hơn. Tôi vùng ra, đứng dậy. Anh ta bèn đứng thẳng người, liếc
nhanh về phía các bác sĩ phẫu thuật rồi cười nhỏ nhẹ:
– Có cái hình thôi mà, làm gì giật mình dữ vậy? Anh còn nhiều hình
đẹp lắm, em muốn xem không? Bình thường thôi mà, mình học
trường y mà, ngại gì!
Tôi nắm chặt tay, cố kiềm chế cơn giận. Nếu đây không phải phòng
mổ, nếu người đứng trước mặt là một tên ất ơ ngoài đường hoặc
một thằng bạn cùng lớp, hẳn đã ăn trọn một bạt tai. Nhưng đây là
bệnh viện, một bệnh nhân đang được gây mê để phẫu thuật, và
quan trọng hơn hết, tôi chỉ là sinh viên thực tập. Tôi tránh người
sang một bên, nói mình cần đi uống nước rồi bước nhanh ra khỏi
phòng, cảm giác vừa bức bối lại vừa ấm ức, chỉ muốn hét ầm lên. Vị
bác sĩ già đang rửa tay chuẩn bị cho một ca mổ. Bình thường, bác
ấy rất thích tôi, một điều “bé Nguyên”, hai điều “bé Nguyên”. Tôi
cũng rất quý bác, thế nên, ngay lúc này, chỉ muốn chạy đến ôm
chầm lấy bác mà khóc nức nở. Nhưng thay vì lèo nhèo “Bác ơi, con
bị người ta bắt nạt”, tôi chỉ có thể cúi đầu chào rồi nhanh chóng
bước qua, cố không nhìn vào bác. Tôi sợ bị phát hiện ra rằng mình
đang khóc.
Tôi còn nhớ mình đã thở phào thế nào khi không phải thực tập ở
khu phòng mổ cũ của bệnh viện này. Bên khu đó, phòng thay đồ cho
sinh viên chỉ có một, dù là nam hay nữ cũng đều phải dùng chung.
https://thuviensach.vn
Đã có nhiều “tai nạn” không hay xảy ra trong căn phòng đó, thậm
chí, đã có vài “tai nạn” khá nghiêm trọng, nhất là trong những buổi
trực đêm. Thế nhưng, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Tôi đã không hề
biết trước rằng qua phòng mổ khu kỹ thuật cao mình sẽ phải đối
diện với điều gì. Mình là sinh viên, mình phải ngoan, phải giữ “hòa
khí”. Cô giáo chủ nhiệm đã từng nói chúng tôi phải tự bảo vệ mình,
vì khi có chuyện xảy ra, sinh viên luôn là người thiệt thòi. Bệ
a
https://thuviensach.vn
Mục lục
1. CỎ
2. Hư
3. Con nhà nghèo
4. NHỮNG BƯỚC ĐI ĐẦU TIÊN
5. Những ngày đầu tiên
6. Một mình giữa đám đông
7. Sinh viên thực tập
8. Cha và con gái
9. Những điều thầy không dạy
10. Quy Nhơn nồng ấm
11. “Chợ”
12. Tự sát ở Phú Yên
13. Tiếng hát giữa đêm
14. Bình Thuận - Cuối mùa bão dông
15. DÍCH DẮC
16. Đứng yên
17. Miền tây lần đầu gặp mặt
18. Vùng an toàn
19. Nhảy việc
20. Du xuân
21. Trái tim không còn đập
22. Hà Nội – Hà Nội
23. Cái quần què
24. Mưa qua thành phố lạ
25. Đêm dài lắm mộng
26. Phải lòng miền đá
27. Chuyển viện
28. Phú Yên ngày trở về
29. Chuyện của trái tim
30. Sapa - Quay về nơi bắt đầu
31. Có những thiên thần chưa từng được sinh ra
32. Cuộc gặp gỡ tình cờ
33. GÓC KHUẤT
https://thuviensach.vn
34. Con ở đâu?
35. Attapeu - Hoàng hôn rực lửa
36. Dị biệt
37. Cao Phạ mùa cốm mới
38. Đứa trẻ ngoài hành tinh
39. Ngày dài nhất (Phần 1)
40. Bài học về con người
41. Ngày dài nhất (Phần 2)
42. Thờ ơ
43. Ở nhà người lạ
44. Giảm đau
45. Nợ biển một lời xin lỗi
46. NGÃ RẼ
47. Vỏ bọc
48. Ngày dài nhất (Phần 3)
49. Nghi ngờ
50. Bản Phùng - Xứ sở lạ kỳ
51. Đêm trắng
52. Cao nguyên trong màn sương
53. Từ bỏ
54. SẢI CÁNH ĐẾN MẶT TRỜI
55. Con đường ở phía trước
56. Đôi cánh Icarus
https://thuviensach.vn
CỎ
https://thuviensach.vn
Hư
L
úc này, có lẽ là thời điểm thích hợp nhất để sống cho trọn vẹn chữ
“hư”!
Tôi có nhiều hình xăm, khắp người, và chắc sẽ còn nhiều nữa. Cái
đầu tiên được “tậu” vào tháng 5/2015.
Những bạn nam từng uống rượu và bia với tôi đều trố mắt “Cậu
uống khỏe thật!” Nhiều người, thậm chí còn rất thích ngồi uống với
tôi, vì cảm thấy thoải mái, không phải giữ kẽ, vừa có gái để tâm tình,
vừa có bạn nhậu, uống được từ đầu cuộc đến tàn canh.
Tôi hút thuốc lá! Không nghiện, chắc chắn thế, có thể cả tháng
không hút, nhưng cũng có thể, rít hết một bao, trong vòng 2 tiếng!
Tôi có thể ngủ với rất nhiều đàn ông! Vâng, trên cùng một giường,
theo đúng nghĩa đen, là ngủ. Với con dao nắm chặt trong tay, sẵn
sàng ăn thua đủ với bất cứ ai muốn chạm vào người mình.
Tôi có thể thay quần áo trong căn phòng có một nam bạn khác, chỉ
với yêu cầu bạn ấy quay mặt đi.
Tôi có thể ở nhờ nhà một bạn nam, rồi chui vào phòng bạn ấy, leo
lên giường của bạn ấy mà ngủ, với bạn ấy, kệ gia đình bạn ấy nghĩ
gì.
Hẳn tôi là đứa vô duyên, nếu nhận là thứ nhì, thì không ai dám nhận
thứ nhất.
Và…
Tôi được nuôi dạy rằng, mượn của ai cái gì, thì nhất quyết là phải
trả, cho dù đó là miếng giẻ nhàu nhĩ. Thứ gì không phải của mình,
https://thuviensach.vn
tuyệt đối không được lấy.
Khi đã từ chối tình cảm của ai đó, tuyệt nhiên không nhờ họ chở đi
đâu chơi, đi ăn, không nhận quà từ họ. Nói chung là không khiến
cho họ hy vọng, không “vờn”, không lợi dụng, không biến họ thành
osin, bạn, anh trai, em trai, hay bất cứ thứ gì. Họ có quyền được tôn
trọng. Tôi từng lỡ tựa đầu vào vai một người thương mình, bảo họ
đừng đi, và khóc trước mặt họ, chỉ thế thôi. 5 năm trôi qua, mỗi lần
nghĩ đến, tôi vẫn cảm thấy rất có lỗi với người đó. Vì rõ ràng, tôi
không có tình cảm với họ. Vì suýt nữa, tôi đã gật đầu, để khỏa lấp
nỗi đau, bởi một người khác, cho dù cái “suýt” ấy chỉ mới lướt qua
trong suy nghĩ.
Tôi cảm thấy buồn nôn, khi phải cố tỏ ra là “ngoan”, theo tiêu chuẩn
của mọi người: Con gái phải nhu mì, phải yểu điệu thục nữ, phải
yếu đuối, để người khác chở che thậm chí phải “thủ đoạn”, phải
“diễn”, để đổi lấy sự quan tâm vụn vặt, từ người khác, từ người
mình thương.
Tôi sợ làm người khác tổn thương, hay là buồn, hay là lo lắng, nhất
là đối với người tôi thương. Nên, mỗi lời nói hay hành động mà tôi
quyết định làm họ đau, cũng chính là, tự hủy hoại mình.
Tôi không nói dối được, nhất là những lời nói dối để làm lợi cho
mình. Có người từng nói, “thật” quá sẽ khổ lắm.
Đã rất nhiều lần, tôi muốn mình tan biến đi cho xong, chứ đi ngược
dòng, va phải hết người này đến người kia, đau lắm. Dĩ nhiên đó chỉ
là suy nghĩ trong vài ba phút yếu đuối, lạc lòng mà thôi.
Sống mà cứ mãi làm một con số nguyên tố chẳng dễ chút nào.
Nhưng, rũ bỏ hết trách nhiệm của mình với những hợp số xung
quanh để trốn, lại sợ họ sẽ buồn.
Tôi vẫn luôn làm tốt những điều người khác giao cho mình, tôi tự tin
nói như vậy. Cho nên, chưa ai từng hỏi tôi có vui không, tôi thực sự
muốn gì. Họ chỉ bảo sao, tôi làm tốt vậy, nên thực sự thấy tiếc, khi
tôi dừng lại.
https://thuviensach.vn
Nếu tiếp tục, Nguyên sẽ thành công đấy, sẽ tiến xa, sẽ leo cao đấy!
Nếu tiếp tục, Nguyên sẽ vỡ tan ra đấy!
*
Với tôi, khi mình thương một người, cho dù người ta có ghét mình đi
chăng nữa, thì dù một lời buông lơi với người đàn ông khác thôi,
cũng đã là phản bội, chính trái tim mình.
Tôi từng cố buông thả bản thân, cố im lặng để cho một người đàn
ông chạm vào mình, trần trụi, để rồi đến cuối cùng, đẩy họ ra, “Em
không làm được!” Sau đó, nhốt mình rất lâu trong nhà tắm, nôn
mửa, kỳ cọ, tự ghê tởm mình.
Trên những cung đường, tôi hay bắt gặp những ánh mắt thảng thốt
nhìn mình. Người lịch sự thì bảo em là con gái mà “gan”, dám đi một
mình. Vài người khác buông một chữ “liều”, rồi tặc lưỡi lắc đầu. Có
lần, đứng trong bếp nhà cậu bạn ở xa Sài Gòn gần 2000 kilômét,
bác cậu ý tứ nhỏ nhẹ: “Bố mẹ trong Nam cho con gái đi như vậy
chứ ngoài này không có đâu.” Trong rất nhiều cuộc nói chuyện, sau
khi tìm mọi cách thuyết phục rằng cách sống của tôi là sai nhưng
thất bại, người đối diện thường chốt lại bằng câu “Em đi vậy ba mẹ
em không nói gì hả?” Họ nghĩ, đó sẽ là đòn cuối cùng khiến tôi
không còn trụ vững. Nhưng, điều may mắn nhất của tôi từ trước
đến giờ không phải là có ba mẹ hiểu mình, mà đó là có ba mẹ chấp
nhận được những suy nghĩ của mình, dù cho suy nghĩ đó có dị biệt.
Hãy cứ làm những gì con muốn, miễn là cái “muốn” đó không làm
hại đến ai, con vui vẻ hạnh phúc, và có thể tự nuôi sống được bản
thân mình. Ba mẹ tôi là thế đấy, không ép uổng, chỉ đưa ra lời
khuyên, sau đó, để con tự lựa chọn. Dĩ nhiên, tự làm tự chịu, điều
đó giúp tôi chính chắn và có trách nhiệm với bản thân mình hơn.
Nhờ họ, tôi chưa bao giờ thấy dằn vặt với những duy nghĩ không
giống ai của mình. Và dù độc hành trên hầu hết mọi chặng đường,
tôi vẫn thấy bản thân chưa bao giờ đơn độc.
https://thuviensach.vn
Con nhà nghèo
T
ôi sinh ra trong một gia đình có 5 chị em gái. Suốt bao nhiêu năm,
ba luôn là người giữ ngôi vị đẹp trai nhất nhà. Ba mẹ tôi làm nông,
gia đình không khá giả lắm, nếu không muốn nói là nghèo khó, nhất
là khi tôi còn nhỏ. Tuổi thơ của tôi có đôi chút thiệt thòi, một buổi đi
học, một buổi đi làm phụ gia đình, hái dâu nhổ cỏ. Năm lớp 6, một
tay tôi chăm sóc đàn thỏ thịt mấy chục con để mẹ bán lấy tiền trang
trải học phí cho chị em tôi. Ở xóm núi nghèo này, đứa trẻ nào cũng
thế, không riêng gì tôi. Thế nhưng, mỗi khi nhớ lại, tôi luôn tự hào về
điều đó. Tôi mừng vì ba mẹ vẫn đủ giàu để nuôi 5 chị em tôi ăn học
đàng hoàng, càng mừng hơn, rằng họ đủ nghèo để tôi không ỷ lại,
biết cố gắng phấn đấu bằng chính sức mình. Hành trang bước vào
đời của tôi là những lời răn dạy phải sống làm một con người thật
tốt cùng hai bàn tay trắng.
Năm 16 tuổi, tôi rời quê nghèo xuống thành phố học. Nỗi ám ảnh bị
coi thường bám riết lấy con bé nhà quê. Lần đầu tiên trong đời tôi bị
điểm 5 môn Toán, môn mà trước đó, điểm tổng kết hằng năm đều
trên 9,0. Suốt học kỳ đầu tôi không có bạn, chỉ thu mình trong thế
giới của mình, học, học và học. Học kỳ đó, tôi đứng nhất lớp. Thảo
Nguyên bắt đầu được mọi người nhìn thấy, và làm bạn. Có nhiều
bạn quý tôi thật, vài bạn khác, chỉ quý vở bài tập của tôi mà thôi. Đó
là bước đầu tiên tôi làm quen với cuộc sống trần trụi nơi phố thị. 2
năm cuối cấp trôi qua trong mờ nhạt, đến ngày điền hồ sơ thi đại
học, tôi bắt đầu phân vân. Không ai ép tôi làm gì cả, tự tôi gây áp
lực cho mình. Mình đã rời quê xuống thành phố học, phải đạt được
điều gì đó, nhất định phải đậu đại học ngay năm đầu tiên, phải đậu
trường top đầu, phải có việc làm lương cao… không thì còn mặt mũi
nào nữa để trở về gặp thầy cô, bạn bè. Suy nghĩ ấu trĩ, nông cạn lúc
đó khiến tôi nhắm mắt đưa… tay.
https://thuviensach.vn
Thi đại học xong, trong lúc chờ kết quả, tôi trượt dài trong vô vọng.
Suốt 12 năm đi học, tôi cũng có một vài ước mơ, nhưng nhanh
chóng bị gạt sang một bên vì “không khả thi”. Tất cả mọi thứ đều
cần được quy ra cơm – áo – gạo – tiền. Ngồi mà mơ thì không ăn
được. Tôi từng thích vẽ, nhưng “hoạ sĩ có ai giàu đâu”. Sau đó tôi
muốn trở thành bác sĩ tâm lý, nhưng “Việt Nam không chú trọng cái
này”, sao sống được. Cứ như thế, ước mơ nhẹ bẫng trên bàn cân
cuộc sống. Tôi xếp mọi thứ lại, làm những việc vừa sức, bước trên
con đường an toàn. Suốt 12 năm, chỉ học với mục tiêu duy nhất là
thi đại học, đột nhiên mục tiêu ấy hoàn thành, tôi chẳng biết phải
làm gì sau đó.
Những năm tháng sinh viên vật lộn với công việc làm thêm và bài
vở chồng chất, tôi tự động viên bản thân mình cố lên, sau khi tốt
nghiệp đại học, đi làm có tiền, có thể thoải mái làm những gì mình
thích. Anh gây mê khoá trên khi nghe tôi chia sẻ suy nghĩ đó đã bật
cười chua chát, anh cũng từng nghĩ như tôi, nhưng rồi công việc
cuốn anh theo dòng xoáy của nó. Sau này, cô giáo chủ nhiệm của
tôi cũng từng nói: “Ít người dám bỏ công việc ổn định để chạy theo
ước mơ lắm.” Để có thể làm được điều đó, tôi cần có quyết tâm cực
kỳ lớn. Chính anh cũng là người dạy tôi hai điều mà sau này, tôi
luôn coi đó là phương châm không chỉ trong ngành y mà cả trong
cuộc sống của mình. Một là, khi đứng trước bệnh nhân, hoặc là làm
thật tốt, hoặc là không làm gì cả. Hai là, kinh nghiệm đôi khi chỉ là
sai lầm được lặp đi lặp lại. Đùng vội vã tin lời ai, chỉ vì họ đã trải qua
rồi.
Sau một chặng đường chưa dài, tôi quyết định dừng lại, rời khỏi
bệnh viện. Đây không phải là chạy trốn, chỉ là, tôi không còn có thể
đặt toàn tâm toàn ý vào đó, không thể làm thật tốt như mong muốn
của mình nữa. Một trạm dừng chân để biết tiếp theo mình sẽ đi
hướng nào, đâu là điều mình thực sự mong muốn.
Nhưng, dù chọn hướng nào, tôi sẽ luôn luôn giữ cho mình suy nghĩ
mình là con nhà nghèo, không phải để tự ti, mà để tự nhắc bản thân
luôn phải cố gắng nhiều hơn nữa, chẳng để hơn ai, chỉ mong vượt
qua được chính bản thân mình của ngày hôm qua.
https://thuviensach.vn
Những câu chuyện ghi ra trong cuốn sách này không phải để phán
xét đúng sai, chỉ đơn thuần là những điều bản thân tôi đã trải qua và
cảm nhận được. Tôi đã đổi tên hoặc giấu tên những anh chị ở bệnh
viện, để đảm bảo sự riêng tư cho họ. Thông qua những câu chuyện
này, cũng mong, mọi người có thêm một góc nhìn khác về ngành y,
từ đó, cảm thông cho những người vẫn ngày đêm cặm cụi làm việc
để bảo vệ bảo vệ sức khoẻ cho người khác. Đừng vì vài con sâu
mà bỏ cả nồi canh ngon lành nghi ngút khói, nhé!
https://thuviensach.vn
NHỮNG BƯỚC ĐI ĐẦU TIÊN
https://thuviensach.vn
Những ngày đầu tiên
T
ôi ngơ ngác ngước nhìn những tòa nhà bằng đá xây theo kiến trúc
kiểu Nhật xếp san sát nhau. Trước mặt, hàng ngàn chiếc xe máy
chen nhau từng khoảng trống. Kỹ năng đầu tiên cần phải có của
sinh viên trường y là tìm thấy nơi thực tập! Băng qua dãy hành lang
chật kín người là người, những chiếc băng ca hối hả nối đuôi nhau
chạy, những gương mặt nhàu nhĩ lo âu, những thân xác tả tơi,
những lồng ngực chỉ còn phập phồng theo nhịp bóp bóng. Tôi đi
lòng vòng, bị đuổi khỏi mấy cái cầu thang vì không có thẻ nuôi bệnh.
– Sinh viên đi cầu thang bên kia kìa!
Lại lóc cóc ôm ba lô chạy. Mất nửa tiếng xếp hàng, hai lần bị lấn,
đẩy tuốt ra phía cuối, tôi mới vào được thang máy để lên tầng chín.
Tuy trần nhà ở đây khá thấp, người qua lại không ngớt thế nhưng
cảm giác lạnh lẽo và u ám vẫn bao trùm, có lẽ do chất liệu đá xây
nên tòa nhà mà cũng có thể do không ai nói với ai tiếng nào, cứ im
lặng lướt qua. Tầng tám gồm hai khu, lơ ngơ thế nào tôi lại lạc vào
khoa Nội Phổi – Thận, mất thêm 15 phút để về được khoa Nội Tiêu
hóa, nơi cô giáo đang đứng chờ. Tôi quệt mồ hôi, may quá, vừa kịp
giờ. Đến tận sau này, khi đã tốt nghiệp, cái tên Chợ Rẫy vẫn là nỗi
ám ảnh với tôi.
Ngày hôm đó là lần đầu tiên tôi đi thực tập ở bệnh viện!
Tôi được phân công làm trưởng nhóm. Sau khi phổ biến một số quy
tắc và sắp xếp vị trí cho cả lớp, cô dẫn tôi cùng một vài bạn nữa vào
box cấp cứu. Đây là nơi tập trung những bệnh nhân nặng, cần theo
dõi liên tục và chăm sóc cấp một, phải ưu ái lắm mới được cô dắt
vào đây. Trong box có tất cả sáu giường, mỗi giường đều có một
người nhà khoác áo choàng xanh ngồi bên cạnh. Việc ngồi như vậy
cũng không có tác dụng gì nhiều ngoài trấn an bệnh nhân, đó là
https://thuviensach.vn
trong trường hợp bệnh nhân vẫn còn ý thức. Xung quanh mỗi
giường bệnh, cơ man nào là máy móc, tiếng tít tít của máy theo dõi
điện tim đôi khi đều đôi khi không.
Một bà cụ đưa đôi tay chỉ còn da bọc xương với về phía tôi. Nhìn
quanh không thấy người nhà đâu, tôi tiến về phía cụ, gần như phải
ghé sát tai mới nghe được giọng cụ thều thào: “Tụi nó ác lắm, tui
muốn ăn đậu phộng rang mà tụi nó cũng không cho.” Tôi ngồi thẳng
dậy, choáng váng vì mùi hơi thở của cụ, dù đã đeo khẩu trang.
Khoang miệng đã lâu không được vệ sinh, lại kèm theo mùi tanh rất
đặc trưng do việc sử dụng thuốc Tây. “Tụi nó” ở đây chắc là người
nhà cụ, vì nếu không, cụ đã chẳng vẫy lại một đứa đang mặc áo
blouse trắng để than vãn. Thật ra, tôi cũng chưa dám chắc đây là cụ
ông hay cụ bà, cho đến khi đọc được tên cụ ở bảng đầu giường
kèm chuẩn đoán: Ung thư gan.
Tiếng thầy vang lên đều đều bên tai, đưa tôi trở về giảng đường một
trưa gà gật:
– Trong các loại ung thư, ung thư gan tiến triển nhanh nhất, thường
từ khi phát hiện đến khi tử vong chỉ khoảng ba tháng. Ung thư gan
cũng là loại ung thư hay được phát hiện khá muộn, nếu bệnh nhân
không đi khám sức khỏe định kỳ. Lý do là gan của chúng ta có khả
năng bù trừ rất tốt, bị tổn thương đến 80% mà hầu như vẫn chưa có
dấu hiệu gì, hoặc có, nhưng thường bị người bệnh bỏ qua, coi là
không quan trọng, cứ nghĩ là chán ăn khó tiêu thông thường và tự
ra nhà thuốc Tây mua thuốc uống. Nhưng chỉ cần vừa vượt qua
mốc 80% đó, sức khỏe người bệnh gần như diễn biến xấu rất
nhanh.
Cảm giác nghẹn ứ ở cổ, không biết phải làm thế nào. Cụ không thể
ăn đậu phộng được, gan cụ không còn chức năng tiêu hóa hay giải
độc nữa. Những thứ tưởng chừng đơn giản với người bình thường,
giờ đây, có thể đẩy cụ đến cái chết một cách nhanh chóng. Cụ
không hiểu được, quay ra trách móc con cháu. Tôi thấy thương cụ,
cả một đời lao tâm, đến cuối đời, một hạt đậu phộng cũng không thể
ăn. Nhưng, tôi càng thương con cháu cụ hơn, ai không rõ lại bị
mang tiếng ác. Tôi chạy ra khỏi box cấp cứu, đứng… khóc như
https://thuviensach.vn
mưa. Cô giáo chạy theo, hỏi có chuyện gì. Nghe thuật lại, cô cười,
chưa thấy đứa nhóm trưởng nào mít ướt như vậy, chuyện có gì đâu.
Tôi cũng chẳng hiểu vì sao mình khóc, ừ, chuyện có gì đâu, bệnh
viện ngày nào chẳng có những thứ như thế này. Sau này, tôi sẽ phải
đối mặt nhiều chuyện kinh khủng hơn như thế nữa. Cô nói chúng tôi
phải học cách kiểm soát cảm xúc của mình, thương bệnh nhân thì
tốt, nhưng ai dám tin tưởng những nhân viên y tế mà khi có chuyện
xảy ra còn đứng khóc thút thít trước cả khi thân nhân kịp khóc? Lúc
nào cũng phải thật bình tĩnh. Người ngoài gọi đó là vô cảm, người
trong ngành gọi là chuyên nghiệp!
Hôm sau, trở lại bệnh viện, tôi lao thẳng vào box cấp cứu. Cụ không
còn ở đó nữa, trên chiếc giường là một thanh niên với cái bụng
trướng to, nước da vàng ệch. Hỏi ra mới biết người nhà đã làm thủ
tục xin cho cụ về.
– Người Việt mình kỵ chết ở ngoài đường – Chị điều dưỡng nói với
tôi như vậy.
Tôi thở hắt, biết vậy, hôm qua cứ mua một bịch đậu phộng rang để
cụ ăn cho thỏa thích. Mà cũng có khi, con cháu cụ cũng đang cho
cụ ăn rồi cũng nên.
Những ngày thực tập đầu tiên của tôi ở bệnh viện đã trôi qua như
thế. Lúc đó, tôi không hề biết những hạt đậu bé nhỏ ấy đã trở thành
một điềm báo, vẫn chọc vào lưng cô công chúa hằng đêm dù đã
qua hai mươi lớp nệm. Trong ngành này, có quá nhiều thứ khiến
con người ta phải thốt lên “biết vậy”, và, cứ mỗi lần từ ấy được thốt
ra là một lần người ta nghẹn ngào hối tiếc, tự chất vấn bản thân:
Điều mình đang làm là đúng hay sai?
https://thuviensach.vn
Một mình giữa đám đông
T
ôi kéo ga, cố gắng tập trung vào con đường trước mặt, sau lưng là
cô bạn xinh xắn học cùng lớp. Chiếc xe tay ga mượn của chị khiến
tôi hơi lo lắng, tôi không quen điều khiển xe này lắm, còn chiếc Citi
cà khổ chính hiệu Trung Quốc của tôi thì chẳng có vẻ gì là chịu nổi
một chuyến đi hơi xa xa mà lại còn phải đèo thêm gần tạ thịt. Mấy
ngày giáp Tết, đường xá dường như tấp nập hơn, ai nấy đều hối hả
mua sắm, xe tải và container cũng đông hơn thường ngày đưa
những chuyến hàng Tết về thành phố.
Ban đầu, tôi đã từ chối chuyến đi này, nhưng bị cả lớp xúm vào
“chửi”. Chuyện là, mặc dù làm cán sự, tôi hầu như rất ít khi đi đâu
với các bạn. Sau giờ học, lũ lớp tôi hay rủ nhau đi ăn chè, xem
phim, uống sinh tố, hoặc là đi ăn trưa cùng nhau mỗi khi được “thả”
ra khỏi bệnh viện. Còn tôi, thường đã ôm ba lô “tẩu thoát” khỏi giảng
đường từ 4 giờ chiều, bắt đầu ca dạy đầu tiên. Tôi là đứa duy nhất
trong lớp vừa học vừa làm ở cường độ đủ để tự lo mọi chi phí cho
bản thân, từ ăn ngày ba bữa cho đến xăng xe, nhà trọ, và dĩ nhiên
là cả học phí. Một vé xem phim bằng ba bữa cơm trưa, một ly sinh
tố bằng hai ngày nhịn ăn sáng. Cứ như vậy, tôi gần như cách ly khỏi
thế giới bạn bè. Thế nên, chuyến này, các bạn nhất quyết lôi tôi đi
bằng được. Mà thật lòng, tôi cũng thích đi chơi, chỉ là, tôi chưa sẵn
sàng cho chuyến đi đông như vậy, tròn trịa 10 người. Ngay từ giai
đoạn đầu tiên, tức là tập trung tại điểm xuất phát đã có những khó
chịu bắt đầu len lỏi trong lòng tôi, khi mà “giờ cao su” được giãn hết
cỡ. Ban đầu, chúng tôi dự định cắm trại ở Xuyên Mộc, thế nhưng,
vừa nhìn thấy cánh rừng thì một bạn nữ trong đoàn đã giãy nảy lên.
Hình như, bạn chưa bao giờ hình dung ra “rừng” là như thế nào.
Khung cảnh rậm rạp trước mặt khiến bạn sợ hãi. Thêm cả con rắn
màu trắng bò ra từ câu chuyện của các bạn nam sau khi rủ nhau đi
vệ sinh càng khiến bạn quyết tâm… không đi tiếp. Có lẽ khi háo hức
với chuyến đi này, bạn ấy nghĩ Xuyên Mộc không khác Tao Đàn là
https://thuviensach.vn
mấy. Vậy là, thay vì chạy thẳng xuống Vũng Tàu theo quốc lộ 51,
chúng tôi chạy vòng qua Long Hải, rồi dừng ở Bãi Sau.
Thời điểm cuối năm chẳng mấy ai đi du lịch, 10 đứa chúng tôi thuê
được một căn phòng rộng rãi đủ cho cả đoàn với giá rất hời, chỉ 400
nghìn. Chú chủ nhà nghỉ cẩn thận dặn đừng nói lại với ai, vì đây là
mức giá bình thường chẳng bao giờ có.
Tối đó, mặc các bạn quây lại với nhau đánh bài cười đùa rôm rả, tôi
dạt ra một góc, trùm chăn kín đầu, cố ngủ. Tôi đang cố dàn xếp với
những bức bối trong lòng. “Chung sống” luôn là vấn đề lớn với tôi.
Càng khó khăn hơn khi tôi hiếm khi nói ra những suy nghĩ thật sự
trong lòng, cứ ôm lấy cho riêng mình. Đôi lúc, những người xung
quanh gần như quên mất tôi có khả năng nổi nóng, và bỏ qua luôn
cảm giác của tôi. Đó dĩ nhiên là lỗi do tôi, nhưng cho đến lúc khắc
phục được nó, tôi sẽ phải tự thu xếp với bản thân mình.
Đến tận gần sáng tiếng ồn ào mới tắt, thay vào đó là nhịp thở đều
đều. Tôi trở dậy, khoác thêm áo, nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng.
Nhà nghỉ cách bãi biển chỉ một con đường. Gió biển và không khí
thoáng đãng của buổi sớm mai khiến tôi dịu lại. Tôi ngồi trên bãi
biển chờ bình minh, phát hiện cô bạn đi chung xe đã ở bên cạnh tự
lúc nào. Chúng tôi đi dạo dọc theo đường Thùy Vân, không ai nói
tiếng nào. Rặng phi lao cũng rì rào thật khẽ. Dừng lại ở một điểm có
tầm nhìn thoáng đãng, tôi chăm chú ngắm những con sóng nối đuôi
nhau xô vào bờ. Nước triều hạ thấp, để lộ con đường dẫn ra hòn
đảo nhỏ gần bờ, trên đảo có miếu thờ thần gì đó tôi không rõ lắm.
Trên con đường ấy, vài bóng người đang buông cần.
Mặt trời từ từ nhô lên phía xa, những tia nắng len lỏi qua cái u ám
xám xịt của bầu trời, từng chút từng chút một. Cảm giác bắt đầu một
ngày mới luôn có cái gì đó rất thiêng liêng mà tôi không muốn chia
sẻ với ai. Tôi nói dối rằng muốn tìm một chỗ có thể ngắm mặt trời rõ
hơn, rồi bắt đầu di chuyển. Cô bạn đi theo tôi, thế là tôi cứ bước
nhanh hơn, nhanh hơn, cuối cùng thì cắm đầu chạy, vờ như sợ
chậm chân thì mặt trời lên cao mất. Cô bạn tụt lại phía sau, dừng lại
thở dốc. Tôi ngoái đầu lại, vừa kịp nhìn thấy cái xua tay của cô bạn,
rồi cứ thế guồng chân chạy mãi, gió biển mặn chát lướt qua gò má,
https://thuviensach.vn
mồ hôi nhễ nhại. Tôi nghe rõ tiếng quả tim đang đập thình thịch một
cách quá sức trong lồng ngực. Đến khi dừng lại, chỉ còn mình tôi
giữa bờ biển vắng tanh, bên tai là tiếng sóng rì rào. Tôi đã cách rất
xa Mặt Trời! Chỉ một mình tôi.
https://thuviensach.vn
Sinh viên thực tập
M
ột bàn tay đặt chiếc điện thoại đang bật lên tờ phiếu gây mê tôi đang
ghi, trên màn hình, một cô gái gần như không mặc gì đang uốn éo ở
tư thế hết sức nhạy cảm. Tôi buông bút, ngẩng mặt lên, nhận ra
gương mặt nham nhở đang kê sát mặt mình, tôi vội vàng lùi người
lại, suýt nữa ngã ngửa ra sau. Người đàn ông ấy đưa tay kéo tôi lại,
cũng không rõ cho tôi khỏi ngã hay là muốn kéo tôi lại sát anh ta
hơn. Tôi vùng ra, đứng dậy. Anh ta bèn đứng thẳng người, liếc
nhanh về phía các bác sĩ phẫu thuật rồi cười nhỏ nhẹ:
– Có cái hình thôi mà, làm gì giật mình dữ vậy? Anh còn nhiều hình
đẹp lắm, em muốn xem không? Bình thường thôi mà, mình học
trường y mà, ngại gì!
Tôi nắm chặt tay, cố kiềm chế cơn giận. Nếu đây không phải phòng
mổ, nếu người đứng trước mặt là một tên ất ơ ngoài đường hoặc
một thằng bạn cùng lớp, hẳn đã ăn trọn một bạt tai. Nhưng đây là
bệnh viện, một bệnh nhân đang được gây mê để phẫu thuật, và
quan trọng hơn hết, tôi chỉ là sinh viên thực tập. Tôi tránh người
sang một bên, nói mình cần đi uống nước rồi bước nhanh ra khỏi
phòng, cảm giác vừa bức bối lại vừa ấm ức, chỉ muốn hét ầm lên. Vị
bác sĩ già đang rửa tay chuẩn bị cho một ca mổ. Bình thường, bác
ấy rất thích tôi, một điều “bé Nguyên”, hai điều “bé Nguyên”. Tôi
cũng rất quý bác, thế nên, ngay lúc này, chỉ muốn chạy đến ôm
chầm lấy bác mà khóc nức nở. Nhưng thay vì lèo nhèo “Bác ơi, con
bị người ta bắt nạt”, tôi chỉ có thể cúi đầu chào rồi nhanh chóng
bước qua, cố không nhìn vào bác. Tôi sợ bị phát hiện ra rằng mình
đang khóc.
Tôi còn nhớ mình đã thở phào thế nào khi không phải thực tập ở
khu phòng mổ cũ của bệnh viện này. Bên khu đó, phòng thay đồ cho
sinh viên chỉ có một, dù là nam hay nữ cũng đều phải dùng chung.
https://thuviensach.vn
Đã có nhiều “tai nạn” không hay xảy ra trong căn phòng đó, thậm
chí, đã có vài “tai nạn” khá nghiêm trọng, nhất là trong những buổi
trực đêm. Thế nhưng, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Tôi đã không hề
biết trước rằng qua phòng mổ khu kỹ thuật cao mình sẽ phải đối
diện với điều gì. Mình là sinh viên, mình phải ngoan, phải giữ “hòa
khí”. Cô giáo chủ nhiệm đã từng nói chúng tôi phải tự bảo vệ mình,
vì khi có chuyện xảy ra, sinh viên luôn là người thiệt thòi. Bệ
 









Các ý kiến mới nhất