Tìm kiếm Đề thi, Kiểm tra
_14-tap-1

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 15h:53' 02-02-2026
Dung lượng: 937.7 KB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 15h:53' 02-02-2026
Dung lượng: 937.7 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
https://thuviensach.vn
14 - TẬP 1
---❊ ❖ ❊--Tác giả: Peter Clines
Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngàn
Phát hành: Phúc Minh Books
Nhà xuất bản Dân Trí
Thể loại: Trinh thám
Nguồn text: Waka
Đóng gói: @nguyenthanh-cuibap
ebook©vctvegroup
https://thuviensach.vn
MỞ ĐẦU
Ông ta chạy.
Ông ta cố chạy nhanh hết sức, như thể Chốn Địa Ngục kia đang đeo bám
lấy mình, như thể toàn bộ cuộc đời của ông ta đang phụ thuộc vào việc này.
Ông ta chắc chắn rằng điều đó đã xảy ra.
Sự thật là ông ta đã chết rồi. Ông ta đã từng chứng kiến cảnh máu me
trong phòng phẫu thuật mẫu, và cảm nhận rõ máu đang túa ra ướt đẫm
mạng sườn. Con dao mổ đã thực hiện nhiệm vụ của nó một cách chính xác
nhất.
Mặc dù ông ta không thể nghĩ gì thêm về bản thân mình. Không phải là
lúc này. Có quá nhiều điều đang đe dọa đến ông ta. Ông ta phải tiếp tục
chạy.
Nếu hội The Family tóm được ông ta, tất cả sẽ đều phải chết.
https://thuviensach.vn
CÂU CHUYỆN THỨ NHẤT
https://thuviensach.vn
CHƯƠNG 1
Nate Tucker tìm được căn hộ này giống như cách ta vẫn thường biết về
những điều thay đổi cuộc đời ta mãi mãi - hoàn toàn ăn may.
Đó là một bữa tiệc diễn ra vào tối ngày thứ năm. Anh ta không hề muốn
có mặt. “Tiệc”, quả là một từ quá to tát dành cho những bữa tối như thế này,
nhưng gọi đó là “một buổi tụ tập sau giờ làm” thì nghe có vẻ tầm thường
quá. Tại đó có khoảng nửa tá người mà anh ta quen biết, và nửa tá còn lại
anh ta... sẽ được biết. Thực sự lúc giới thiệu anh ta không để ý cho lắm, và
chẳng ai trong số họ trông có vẻ thú vị để anh ta lại gần và làm quen. Họ
ngồi quanh những bàn được xếp lại gần nhau, thưởng thức món khai vị lần
đầu tiên được ăn trong đời, rồi nhấm nháp vài ngụm đồ uống đắt đỏ, như thể
họ chưa từng đặt chân đến những nhà hàng sang trọng như thế này.
Nate bất chợt nhận ra rằng không ai nói chuyện với ai trong các buổi tụ
họp như vậy. Mọi người chỉ lần lượt nói về nhau. Anh ta chưa bao giờ có
cảm giác rằng bất cứ ai đang thực sự lắng nghe những câu chuyện ấy. Và
Nate ước, đồng nghiệp đừng mời mình đến nữa.
Nate đã nói chuyện với một người đàn ông, anh ta nhớ rằng đó là một tay
phóng viên đến cùng với cô bạn gái tóc đỏ nóng bỏng. Anh ta đã được giới
thiệu với người đàn ông này vào một trong những bữa tiệc tương tự cách
đây một vài tháng.
https://thuviensach.vn
Cũng giống như bao người đang hiện diện quanh chiếc bàn kia, tay phóng
viên coi mình như một phần của “ngành công nghiệp điện ảnh”, mặc dù
Nate có thể khẳng định rằng, công việc của anh ta dù là gì đi chăng nữa thì
cũng chẳng liên quan tí nào đến việc làm phim. Lúc này, tay phóng viên
đang than vãn về một cuộc phỏng vấn bị hủy bỏ. Đối tượng của anh ta là
một nhà biên kịch, tới phút chót phải đổi chủ đề bởi yêu cầu của nhà sản
xuất. Nate tự hỏi rằng liệu người đàn ông đó có đưa câu chuyện vừa rồi vào
những bài báo của mình không - một sự thay đổi ngớ ngẩn đã được thực
hiện để làm hài lòng những ông tướng tự coi mình là cái rốn của vũ trụ.
Có một sự ngắt quãng trong chuỗi độc thoại của tay phóng viên và Nate
nhận ra rằng người đàn ông này đang mong đợi một lời đáp lại. Anh ta giả
đò cho cái sự “mong đợi” của mình bằng một cái hắng giọng và một hớp
bia. “Thật là tệ!” Nate lên tiếng. “Anh bị hủy luôn buổi phỏng vấn hay là
ông ta sắp xếp lại cho anh một buổi khác?”
Anh ta nhún vai. “Có lẽ tuần làm việc của tôi đã kín lịch, và hẳn là ông ta
cũng rất bận với những việc mà ông ta đang nóng lòng muốn làm.” Nhấp
thêm một ngụm bia khác, anh ta lên tiếng. “Dù sao thì, nhiêu đó cũng đủ
phần của tôi rồi. Còn anh thì sao? Lâu lắm rồi tôi không gặp anh trong
những buổi tiệc tùng như thế này.”
Nate nhớ lại lúc mình vẫy tay chào tay phóng viên kia cũng vào một buổi
“tiệc” cuối tuần như thế này và quay trở lại với câu chuyện, anh ta nhún vai.
“Cũng không có gì,” Nate trả lời.
“Chẳng phải anh đang viết một kịch bản hay việc gì đó tương tự hay
sao?”
Nate lắc đầu. “Không, không phải tôi. Đó không phải là công việc của
tôi.”
“Vậy anh đang làm gì?”
https://thuviensach.vn
Anh ta nhấp thêm một ngụm bia nữa rồi trả lời.
“Làm việc. Và cố tìm một nơi khác để sống.”
Tay phóng viên nhướn mày. “Sao thế?”
“Những người bạn mà tôi đang sống cùng, họ quyết định có cuộc sống
riêng,” Nate trả lời. “Một người đang chuyển đến San Francisco, người còn
lại thì sẽ kết hôn trong nay mai.” Anh ta nhún vai. “Tất cả chúng tôi đang
sống chung trong một căn nhà, nhưng tôi không thể một mình chịu phí chi
trả cho cả căn nhà đó được.”
“Anh đang ở đâu?” “Silverlake.”
“Anh đang muốn tìm một nơi nào đó tương tự ư?” Nate cân nhắc câu hỏi
này trong giây lát. Đây là người duy nhất không sống cùng với anh ta hỏi về
vấn đề này. “Tôi muốn sống gần Hollywood.” Nate nói tiếp, “Tôi không cần
không gian quá rộng. Tôi đang hy vọng có thể tìm thấy một căn hộ studio1*
nào đó khoảng 800 đô một tháng.”
1* Căn hộ studio: Căn hộ studio là từ dùng cho các căn hộ loại nhỏ, không
phân chia không gian, với diện tích tối đa chỉ khoảng 60 m2.
Tay phóng viên gật đầu, và nhấp thêm một ngụm bia nữa. “Tôi biết một
chỗ.”
“Thật chứ?”
Một người đàn ông khác gật đầu. “Một người bạn của tôi đã giới thiệu tôi
tới chỗ đó khi lần đầu tiên tôi rời San Diego tới đây. Một nơi cũ kĩ trong khu
vực Koreatown - Los Feliz, một khu vực hơi khó phân định xung quanh
vùng 101.”
Nate gật gù. “Ồ vâng, tôi biết chính xác nó nằm ở đâu. Nó gần văn phòng
của tôi hơn chỗ tôi đang ở.”
https://thuviensach.vn
Một cái gật đầu nữa từ tay phóng viên. “Tôi chỉ ở đó có vài tháng, nhưng
giá tiền thuê nhà rất rẻ và nơi đó có mặt tiền rất đẹp.”
“Rẻ tới mức nào cơ?”
Tay phóng viên nhìn quanh dò xét, “Tôi và anh biết với nhau thôi nhé,”
anh ta tiếp tục,” Tôi chỉ phải trả có 550 đô.”
Nate rót thêm một chút bia nữa. “550 đô một tháng? Thật chứ?”
Tay phóng viên gật đầu.
“Năm trăm năm mươi?”
“Vâng. Và khoản đó đã bao gồm tất cả các dịch vụ tiện ích khác.”
“Anh đang giỡn tôi phải không?” “Không.”
“Thế vì sao anh lại dời đi?”
Tay phóng viên mỉm cười và ra hiệu bằng chiếc cốc trên tay về phía cô
bạn gái tóc đỏ nóng bỏng của anh ta. Cô ả đang ngồi phía bên kia chiếc bàn,
cách anh ta vài chỗ, và đang nói chuyện với một người phụ nữ có mái tóc
đen nhánh cùng tông với bộ quần áo đi cùng. “Chúng tôi quyết định chuyển
về sống cùng nhau và đến một nơi rộng rãi hơn. Và...”
Nate nhíu mày. “Và sao nữa?”
“Chà, tôi cảm giác có đôi chút kì lạ khi ở đó.” “Khu vực đó hay tòa nhà
đó?”
“Tòa nhà đó. Chà, đừng hiểu nhầm ý tôi, đó là một nơi tuyệt vời. Chỉ đơn
giản, nó không dành cho tôi mà thôi.” Anh ta lấy chiếc điện thoại ra rồi trượt
ngón tay trên màn hình đầy. “Nếu anh muốn, tôi nhớ là tôi vẫn giữ số điện
thoại của công ty quản lý.”
https://thuviensach.vn
CHƯƠNG 2
Tòa nhà được xây nên bởi những khối gạch đỏ trát vữa xám, một kiểu xây
dựng nhà hình khối phỏng theo kiến trúc các tòa nhà ở New York hay San
Francisco. Hai khối bê tông hình chữ nhật nằm trên mảng tường ở tầng ba,
trên mỗi phiến bê tông đó là hình một huy hiệu cũ kĩ đã bị bào mòn bởi thời
gian. Ngay trên cánh cửa rộng phía trước là một lối thoát hiểm hình zích zắc
nằm chính giữa khối nhà, chạy dài lên tới nóc. Nate biết rằng ở thành phố
này không thiếu những tòa nhà cổ tương tự. Và trên thực tế, anh ta cũng
đang làm việc tại một trong những tòa nhà đó.
Tòa nhà được xây dựng trên một nền móng cao, gần như được nằm trọn
vẹn trên một đỉnh dốc có sẵn. Có hai đường bậc thang dẫn lên lối cửa trước.
Nate ngay lập tức hình dung ra một mớ đồ đạc hỗn độn đang vật lộn trên
kia. Hai cái cây nằm ngay phía lối đi, đổ bóng lên những căn hộ tầng một.
Chúng như một sự thêm thắt cho lối kiến trúc nơi đây, nhưng không đồ sộ và
cứng nhắc như chiếc cổng sắt được chạm trổ kĩ lưỡng ngoài kia.
Một người phụ nữ châu Á nhỏ nhắn đứng ngay sau cánh cổng, kẹp dưới
cánh tay cô ta là một chiếc iPad. Cô ta vẫy tay với Nate.
“Nate?”
Anh ta gật đầu đáp lại. “Toni?”
“Là tôi đây. Rất vui được gặp anh.” Cô ta mở cánh cổng và bắt tay Nate.
https://thuviensach.vn
Toni là một trong những người thuộc kiểu phụ nữ khó mà có thể đoán
được tuổi chính xác. Cô ta có thể ở bất cứ độ tuổi nào từ 18 - 35.
Chiếc chân váy duyên dáng để lộ ra phần chân thon nhỏ đủ để Nate đoán
rằng cô ta chắc hẳn còn trẻ. Nhưng giọng điệu và kiểu nói chuyện của cô ta
lại khiến Nate nghĩ có lẽ tuổi của Toni có vẻ già dặn hơn.
Cô ta mỉm cười trong khi dẫn Nate đi lên phía cầu thang. Thật là một nụ
cười mê hoặc. Nếu nó là một nụ cười giả tạo, thì chắc hẳn cô ta đã luyện tập
nó mỗi ngày. “Đây là một tòa nhà rất tuyệt,” cô ta mở lời. Toni đưa tay vỗ
vỗ vào một trong những chiếc cột nhà một cách trìu mến. “Hơn một trăm
năm tuổi. Đây là một trong những tòa nhà cổ nhất trong khu vực này của
thành phố.”
Phía trên chiếc cửa lớn, dòng chữ KAVACH được khắc trên mặt bê tông
bằng chữ hoa, in đậm. Nate không chắc rằng đó là một từ vựng hay một cái
tên. “Trông nó thật tuyệt.”
“Trước đây, các tòa nhà được xây kiên cố hơn. Đó chẳng phải là những gì
người ta vẫn nói sao?” Cô ta kéo mở cánh cửa sắt bảo vệ. Cánh cửa chính
phía sau nó đã được mở rộng. “Vào đi, và tôi sẽ đưa anh khám phá nơi này.”
Một lối hành lang nhỏ hẹp chạy hun hút như cảnh trong những bộ phim
Noir2*.
2* Phim Noir: Thuật ngữ điện ảnh có nguồn gốc từ một thuật ngữ tiếng
Pháp, dịch theo nghĩa đen là “phim đen.” Đây là một phong cách làm phim
đen trắng nở rộ từ thập niên 40 trải dài tới tận đầu thập kỷ 60 ở Hollywood.
Phim Noir là những bộ phim đen trắng lấy ánh sáng có độ tương phản cao
làm chủ đạo. Phim Noir thường tập trung kể những câu chuyện li kì, hấp
dẫn. Các bộ phim này không có những cảnh kỹ xảo hay dựng cảnh cầu kỳ
mà thường tập trung vào việc khai thác cốt truyện, đối thoại thông minh, hài
hước để nhằm tạo nên sức hấp dẫn của bộ phim.
https://thuviensach.vn
Những căn hộ tầng một và hai nằm dọc hai bên lối cửa trước. Một lối cầu
thang hình vòm với hàng tay vịn cũ rích cuộn tròn dẫn lên tầng. Ngay dưới
những bậc cầu thang kia là hai dãy hòm thư, và ngay dưới chúng là những
cuốn danh bạ chất thành đống cao ngồn ngộn. Trông có vẻ như chúng đã có
mặt ở vị trí này trong một thời gian khá dài.
“Đừng để ý đến chúng,” cô ta lên tiếng. “Thường thì Oskar, người quản lý
của chúng tôi, sắp đặt mọi thứ một cách khá gọn gàng.”
“Có lẽ ông ta không phải là kiểu người bội ước,” anh ta đáp lại.
Toni trao cho anh ta một nụ cười khác, và một cảm giác bồn chồn dấy lên
trong lòng Nate. Điệu cười này chắc hẳn đã phải được luyện tập. Không ai
có thể “gói ghém” quá nhiều thứ chỉ qua một cái nhếch môi và những ánh
sáng lấp lánh của hàm răng phía sau bờ môi kia.
“Để ý một chút nhé,” cô ta nói rồi liếc nhìn vào iPad. “Chúng ta sẽ đi
ngoằn ngoèo một chút.”
Cô ta dẫn Nate đi theo lối cầu thang hình xoắn lên tầng hai và đi vào lối
hành lang. Những hành lang ở đây đều khoác lên mình một màu nâu tối và
ngà đen của sơn. Họ đi qua một chiếc cửa kính nhỏ hẹp đến nỗi khiến Nate
nghĩ rằng đó chắc hẳn phải được tận dụng từ một bốt điện thoại cũ. Toni liếc
qua vai và nhìn theo ánh mắt anh ta. “Thang máy,” cô ta giải thích. “Nó
không hoạt động vào thời điểm này, nhưng họ rất có thể sửa nó hoạt động
trở lại ngay khi anh chuyển tới đây. Mặc dù nó có hơi nhỏ, nhưng tôi nghĩ
anh phải có thể sử dụng để chuyển đồ đạc của mình lên tầng.”
“Thật may là tôi không có quá nhiều đồ,” anh ta đáp lại. Nate liếc nhìn
phía bên kia của hành lang và thoáng thấy một loạt các ổ khóa móc chằng
chịt trên cánh cửa được đánh số 14, nhưng Toni đã dẫn anh ta đi qua nó.
Anh ta nhìn lại qua vai mình, nhưng một chiếc khung dày đã che kín chiếc
cửa.
https://thuviensach.vn
“22 phòng,” cô ta nói trong khi họ đang đi tới phía cuối dãy hành lang. “8,
6 và 8”. Họ đi qua một cánh cửa chống cháy, và bước vào một không gian
rộng lớn, trải dài từ một bên tới hết phía còn lại của tòa nhà. Ba chiếc ghế
dài và hai chiếc ghế bành nằm ngay giữa phòng. Một TV màn hình phẳng cỡ
lớn được trưng diện trên bức tường phía nam, ít nhất cũng rộng khoảng 40
inch3*. “Khu vực phòng sinh hoạt chung này dành cho tất cả mọi người,” cô
ta lên tiếng. “Có một sự kết nối trong hệ thống game hay Blu-ray4*hoặc cái
gì đó. Anh có thể sẽ muốn để lại một tờ giấy ghi nhớ nếu anh muốn dành
một khoảng thời gian nhất định cho một chương trình nào đó.”
3* 1 inch ≈ 2,54 cm.
theo kiểu mới.
4*
Blu-ray: Một hệ đĩa quang học được định dạng
Khu vực phía sau phòng sinh hoạt chung cũng chính là nơi bố trí của cầu
thang phụ. Trông nó có kiểu dáng “công nghiệp” hơn so với lối cầu thang
phía trước, khoảng cách và bề rộng giữa các bậc lên xuống cũng ngắn hơn.
Toni tiếp tục tiến lên phía lầu trên. Dãy hành lang ở tầng thứ ba trông có vẻ
giống hệt hai dãy hành lang phía dưới. Ngay hai bên khu vực đầu cầu thang
là hai căn hộ được đánh số 27 và 28. Cô ta đưa ra một chiếc chìa khóa và mở
cửa phòng số 28.
Căn hộ studio này không đồ sộ lắm, nhưng cũng khá rộng. Nate tự ước
lượng dựa trên số lượng ván sàn gỗ trong căn hộ và đoán căn phòng có kích
thước khoảng 20x20. Trông có vẻ chiều sâu của nó rộng hơn bề ngang. Hai
chuỗi dây dài nằm lủng lẳng, nhô ra từ chiếc quạt trần nằm ngay chính giữa
trần nhà. Bức tường gạch kéo dài từ phía cửa chính được trổ thêm hai cửa sổ
to, đủ để Nate có thể đứng gọn trong đó. Chúng được thiết kế theo phong
cách cũ, loại có song cửa bằng những chuỗi dây thừng cũ và nằm ẩn trong
lớp khung.
Nate có thể nhìn thấy Los Angeles phía bên ngoài cửa sổ, với con đồi nhỏ
và tầng dưới của một khu nhà năm tầng gần đó. Cửa sổ căn phòng này nhìn
thẳng ra nóc của một tòa nhà ngay cạnh.
https://thuviensach.vn
Nate trông thấy đường cao tốc 101 và một vài tòa nhà nằm ở khu phía
bắc. Từ nơi sườn đồi phía xa kia, anh ta có thể trông thấy Đài quan sát
Griffith.
Tiếng gót giày của Toni gõ trên sàn. “Một vài khung cảnh đẹp phải
không?”
“Thật là tuyệt.” Anh ta dựa đầu sát vào khung cửa kính. Nằm phía bên trái
kia là dòng chữ Hollywood màu trắng cao sừng sững.
Toni bước từng bước qua cánh cửa đang mở phía bên trái và đi vào căn
bếp. Khu bếp được trang trí bằng những viên gạch màu trắng và xanh, được
sắp đặt theo một trật tự giống như bàn cờ. Tấm vải sơn lót trên sàn nhà cũng
tương tự với khu quầy. “Căn hộ đã có sẵn tủ lạnh và bồn tắm,” Toni lên
tiếng. “Phòng giặt là ở dưới tầng hầm. Có một sân phơi trên sân thượng.
Chúng ta sẽ bắt đầu bằng một hợp đồng cho thuê trong sáu tháng, và sau đó
sẽ tính theo từng tháng. Khi anh đã chứng minh được tài chính của mình,
chúng tôi sẽ cần tiền thuê nhà của tháng đầu và tháng cuối. “
Nate bước qua khu bếp và cố giả vờ như không mấy quan tâm. Anh ta mở
một vài hộc tủ và tập trung vào quầy bếp, như vậy, anh ta sẽ có thể che giấu
được bộ mặt “thộn” ra của mình dưới ánh sáng của nụ cười kia. “Thế giá cả
thì thế nào?” Nate lên tiếng. “Một anh bạn của tôi nói rằng căn hộ này nằm
trong khu vực có giá rẻ hơn.”
“Chà, tôi e rằng chúng tôi vừa mới tăng giá,” cô ta trả lời, “vì vậy mà tiền
thuê căn hộ này không còn rẻ như trước nữa.”
Nate quay ra nhìn lại căn hộ và tưởng tượng ra toàn bộ đồ đạc của mình
xếp thành dãy quanh tường. “Việc này cũng dễ hiểu mà,” anh ta đáp lại.
“Vậy thì giá bây giờ là bao nhiêu?”
“Năm trăm - Sáu mươi - Lăm,” cô ta nói. “Đã bao gồm đầy đủ các dịch
vụ khác.”
https://thuviensach.vn
“Những tiện ích nào?”
“Toàn bộ.” Anh ta lại một lần nữa có nguy cơ bắt gặp nụ cười kia.
“Năm trăm - Sáu mươi - Lăm cho tất cả ư?” “Vâng,” cô ta nói, “Anh có
chút hứng thú nào không?” “F*ck, tất nhiên rồi,” anh ta đáp. “Ồ, xin lỗi, tôi
lỡ miệng.”
Nụ cười của Toni dao động trong một khoảnh khắc, và Nate nhận ra đó
chính là một nụ cười thực sự đã bị đẩy ra khỏi tập hợp những nụ cười đã
được “luyện tập” kia.
“Không sao,” cô ta lên tiếng. “Mọi người đã từng thấy tôi chửi thề như
dân chợ búa khi mọi thứ không đi theo ý tôi.”
Một tấm danh thiếp và một chiếc bút xuất hiện từ trong túi cô ta. Toni
dùng iPad làm bàn và viết vội cái gì đó lên tấm thiệp. “Hãy vào trang web
Locke Management và đăng nhập vào hệ thống với mã này,” cô ta nói. “Có
tất cả các ứng dụng trực tuyến. Hãy làm việc này vào tối nay và chúng tôi sẽ
có thể tiến hành quá trình kiểm tra thẻ vào thứ hai. Vào giờ này tuần tới, nơi
này sẽ có thể đã là căn hộ của anh.”
“Tuyệt quá,” Nate đáp. “Việc kiểm tra thẻ có lẽ sẽ không có vấn đề gì
đâu.”
“Tuyệt”, Toni nói. “Tôi sẽ gọi cho anh vào tuần tới và...” Nụ cười của cô
ta dường như đã lọt ra khỏi miệng và bắt đầu tan chảy. Cô ta đột nhiên bước
lùi lại và vừa kịp chộp lại nụ cười ấy. Một con gián đã xuất hiện trên quầy
bếp. Nó không to như những con gián mà Nate thi thoảng nhìn thấy vào ban
đêm khi lang thang trên những vỉa hè, nhưng nó cũng khá to - cỡ nửa ngón
cái. Râu nó ngọ nguậy trong khi đang đi theo một đường ngoằn ngoèo qua
bàn bếp.
https://thuviensach.vn
“Tôi xin lỗi,” Toni nói. Cô ta liếc nhìn chiếc iPad của mình một lần nữa.
“Chúng tôi sẽ cho người đến diệt côn trùng vào mỗi tháng, nhưng thật khó
có thể xóa sổ chúng ra khỏi căn nhà này, anh biết đấy”.
Con côn trùng dừng lại trên một vệt nắng và ném cho Nate một cái nhìn,
trong khi anh ta cũng không kém cạnh nhìn lại. Rồi con gián nép mình phía
sau một ổ điện và biến mất.
“Cô có trông thấy con gián đó màu xanh lá không?” Toni nhún vai trong
khi nụ cười của cô ta khẳng định lại lời nói của mình. “Có lẽ vậy! Đây là
một tòa nhà cổ, và anh biết đấy, có lẽ anh cũng nên để ý tới một vài sự kì
quái.”
https://thuviensach.vn
CHƯƠNG 3
Mandy ngồi bên chiếc máy tính “hàng second-hand” của mình và chúi
mũi vào những số liệu một lần nữa. Cô ta dường như đang phải vật lộn tìm
kiếm và “mổ cò” trên những phím máy tính chỉ vì chưa từng học cách đánh
máy. Dù sao thì chiếc bàn phím luôn khiến cho Mandy phải lúng túng. Vì
sao các chữ cái không nằm theo thứ tự của bảng chữ cái mà nằm rải rác khắp
các bàn phím như vậy? Cô ta vuốt vuốt một lọn tóc xoăn đang xõa trên
khuôn mặt mình, rồi vội vén ra sau tai khi cảm nhận được nó đang sắp
buông xuống trước mắt.
Việc kiểm tra thẻ Internet là một “nghi thức” lặp đi lặp lại mỗi đầu tháng.
Cô ta chỉ có một vài trang web được đánh dấu trên Firefox (ơn trời, đó là
một trình duyệt miễn phí), và gần một nửa trong số đó là địa chỉ của các cơ
quan quản lý tín dụng. Nửa còn lại là các bài báo nói về chuyện thoát khỏi
cảnh nợ nần.
Và như mong đợi, xếp hạng tín dụng của cô ta đã giảm xuống thêm 2
điểm. Nó đang ở mức 514 điểm. Hạ hơn 200 điểm chỉ trong vòng một năm.
Cô ta có lẽ sẽ không bao giờ có thể mua nhà vào lúc này. Hay thậm chí chỉ
là ô tô.
Trong một phút yếu đuối, vào tám tháng trước tại phòng nghỉ của hãng
Food4Less, cô ta đã thú nhận với một người thủ quỹ, đồng nghiệp của mình
- Bob, về những khoản nợ tín dụng và những cuộc gọi không ngừng nghỉ từ
các công ty thu nợ, những người chẳng bao giờ chịu lắng nghe cô ta giải
https://thuviensach.vn
thích. Bob đã nói thẳng ra rằng cô ta không thể đủ tiền để mua được một căn
nhà hay một chiếc xe hơi, cho dù vậy, thì vấn đề lớn nhất ở đây là gì? Lời
khuyên của anh ta chỉ là hãy làm ngơ trước những cuộc gọi đó. “Sau tất cả,”
Bob nói, “một khi cô đã ở bước đường cùng, thì họ có thể làm gì được cô
chứ?”
Tuy nhiên, các công ty thu nợ vẫn liên tục gọi, và việc này khẳng định
một điều rằng đây chính xác là một vấn đề rất lớn. Mandy tin họ. Sau tất cả,
những việc họ làm chẳng hề có chút nghĩa lý gì. Họ xúc phạm cô ta, từ chối
lắng nghe bất cứ điều gì cô ta nói. Tất cả những bài báo kia đều nói rằng hãy
nói chuyện với các chủ nợ về các khoản thanh toán và chúng đều cho rằng
việc này thật quá dễ dàng, nhưng những người đàn ông và phụ nữ trong điện
thoại kia chỉ buông ra những lời đe dọa rằng sẽ gọi điện cho cha mẹ, hay
ông bà Mandy và nói với họ rằng cô ta đã trở thành một kẻ quỵt nợ như thế
nào. Và lúc nào cũng vậy, Mandy buộc phải cúp điện thoại chỉ vì họ khiến
cho cô ta phải bật khóc.
Mẹ Mandy sẽ không chứa chấp một đứa con quỵt nợ. Mandy không muốn
mẹ nhìn mình là một kẻ trong số họ. Những con người đã hủy hoại nền kinh
tế và khiến cho các ngân hàng bị vỡ nợ, những kẻ tự do, những kẻ đã nghĩ
rằng họ có thể tiêu xài bao nhiêu họ muốn và không bao giờ trả số nợ mình
đang mang. Mandy không phải là một người trong số họ. Cô ta chỉ hơi bất
cẩn và lạc hướng một chút thôi. Đó luôn là cách mà mẹ cô ta nói về vấn đề
này. “Mike vừa ghé qua cửa hàng, anh ta có vẻ đang lạc hướng sau cái chết
của vợ mình.”
Dĩ nhiên, giải pháp là, những con người đó phải tự đưa mình ra khỏi sự
lầm lỡ này. Cô ta đã rất cố gắng, nhưng lại có quá nhiều các khoản phí và lãi
suất đột ngột tăng lên quá cao. Dù Mandy có làm bất cứ việc gì đi chăng
nữa, mọi chuyện vẫn chỉ nằm trên chiều hướng tồi tệ hơn. Con đường mà cô
ta lạc bước đã trở nên gồ ghề, và những chỗ gồ ghề ấy bỗng chốc trở thành
một ổ voi khiến cô ta sa chân.
https://thuviensach.vn
Một tuần sau khi thú nhận, Bob đã “đưa” cho cô ta một chiếc máy tính
như một sự trợ giúp. Mandy biết điều này có nghĩa là gì khi một người đàn
ông ở Los Angeles đưa ra một sự “giúp đỡ”. Một trong những người hàng
xóm tầng dưới của Mandy, Veek, đã sử dụng chiếc máy này vào một vài việc
và khẳng định rằng nó có thể sử dụng được Internet. Mandy chắc chắn rằng
cô gái ấy đã thêm vào hai tấm thẻ nhỏ màu xanh và thực hiện việc gì đó với
bộ nhớ hay hệ điều hành hoặc một bộ phận nào đó của chiếc máy tính. Lúc
đó, Mandy đã lo lắng về việc Veek có thể đang mong đợi một khoản đền đáp
cho sự “giúp đỡ” của cô ta. Cuối cùng thì, cho dù cô ta có từ châu Âu, châu
Á, hay bất cứ một nơi nào đó, thì họ cũng có rất nhiều sự lỏng lẻo khi đối
mặt với các vấn đề tương tự như ở đây. Mandy không chắc rằng Veek có thể
làm điều tương tự với một người phụ nữ khác hay không, nhưng sáu tháng
đã qua đi, và Veek chưa từng đưa ra một lời đề nghị nào cho việc trả phí này.
Mandy không chắc lắm về ý nghĩa của con số 514 là gì, hoặc cách nào đã
được sử dụng để tính toán ra con số đó. Nhưng cô ta biết rằng, nó rất rất tệ.
Cô ta nhìn chằm chằm vào ba con số đó một lúc và nhận ra rằng mình đã
mất mười phút lan man trong những suy nghĩ. Kiểm tra tài khoản tín dụng
được cho là một công việc vô cùng nhanh chóng. Nhưng cô ta sẽ bỏ lỡ
chuyến xe bus của mình mất.
Mandy vơ lấy chiếc sơ mi và quần jean trên giường, và nhận thấy rằng
chẳng còn chút thời gian nào để có thể thay đổi quyết định này, rồi nhét
chúng vào chiếc túi vải bố được trưng dụng như một chiếc ví. Nếu xuất hiện
trong một chiếc váy sundress5* có nghĩa là người quản lý sẽ liếc mắt nhìn cô
ta và “vô tình” đi vào phòng tắm trong khi Mandy đang thay đồ. Mandy đã
phải đối phó với việc này, và đó là lỗi của cô ta trong việc làm người khác
phải phân tâm.
5* Sundress: Loại váy rộng, thoáng, hở tay và vai, chuyên mặc cho mùa hè
có nhiều nắng.
Mandy mở cửa căn hộ và gần như chạy đâm sầm vào chiếc giá sách.
https://thuviensach.vn
Những giá sách nằm trải dài theo hành lang từ phía một góc tường. Người
đàn ông đang đứng ở đầu bên kia của chiếc kệ thuộc top những người gầy
trong số những người tầm trung, và sở hữu một mái tóc theo phong cách
“giẻ lau sàn” màu nâu vàng. Anh ta thực sự cần phải t
14 - TẬP 1
---❊ ❖ ❊--Tác giả: Peter Clines
Dịch thuật: Trịnh Thúy Ngàn
Phát hành: Phúc Minh Books
Nhà xuất bản Dân Trí
Thể loại: Trinh thám
Nguồn text: Waka
Đóng gói: @nguyenthanh-cuibap
ebook©vctvegroup
https://thuviensach.vn
MỞ ĐẦU
Ông ta chạy.
Ông ta cố chạy nhanh hết sức, như thể Chốn Địa Ngục kia đang đeo bám
lấy mình, như thể toàn bộ cuộc đời của ông ta đang phụ thuộc vào việc này.
Ông ta chắc chắn rằng điều đó đã xảy ra.
Sự thật là ông ta đã chết rồi. Ông ta đã từng chứng kiến cảnh máu me
trong phòng phẫu thuật mẫu, và cảm nhận rõ máu đang túa ra ướt đẫm
mạng sườn. Con dao mổ đã thực hiện nhiệm vụ của nó một cách chính xác
nhất.
Mặc dù ông ta không thể nghĩ gì thêm về bản thân mình. Không phải là
lúc này. Có quá nhiều điều đang đe dọa đến ông ta. Ông ta phải tiếp tục
chạy.
Nếu hội The Family tóm được ông ta, tất cả sẽ đều phải chết.
https://thuviensach.vn
CÂU CHUYỆN THỨ NHẤT
https://thuviensach.vn
CHƯƠNG 1
Nate Tucker tìm được căn hộ này giống như cách ta vẫn thường biết về
những điều thay đổi cuộc đời ta mãi mãi - hoàn toàn ăn may.
Đó là một bữa tiệc diễn ra vào tối ngày thứ năm. Anh ta không hề muốn
có mặt. “Tiệc”, quả là một từ quá to tát dành cho những bữa tối như thế này,
nhưng gọi đó là “một buổi tụ tập sau giờ làm” thì nghe có vẻ tầm thường
quá. Tại đó có khoảng nửa tá người mà anh ta quen biết, và nửa tá còn lại
anh ta... sẽ được biết. Thực sự lúc giới thiệu anh ta không để ý cho lắm, và
chẳng ai trong số họ trông có vẻ thú vị để anh ta lại gần và làm quen. Họ
ngồi quanh những bàn được xếp lại gần nhau, thưởng thức món khai vị lần
đầu tiên được ăn trong đời, rồi nhấm nháp vài ngụm đồ uống đắt đỏ, như thể
họ chưa từng đặt chân đến những nhà hàng sang trọng như thế này.
Nate bất chợt nhận ra rằng không ai nói chuyện với ai trong các buổi tụ
họp như vậy. Mọi người chỉ lần lượt nói về nhau. Anh ta chưa bao giờ có
cảm giác rằng bất cứ ai đang thực sự lắng nghe những câu chuyện ấy. Và
Nate ước, đồng nghiệp đừng mời mình đến nữa.
Nate đã nói chuyện với một người đàn ông, anh ta nhớ rằng đó là một tay
phóng viên đến cùng với cô bạn gái tóc đỏ nóng bỏng. Anh ta đã được giới
thiệu với người đàn ông này vào một trong những bữa tiệc tương tự cách
đây một vài tháng.
https://thuviensach.vn
Cũng giống như bao người đang hiện diện quanh chiếc bàn kia, tay phóng
viên coi mình như một phần của “ngành công nghiệp điện ảnh”, mặc dù
Nate có thể khẳng định rằng, công việc của anh ta dù là gì đi chăng nữa thì
cũng chẳng liên quan tí nào đến việc làm phim. Lúc này, tay phóng viên
đang than vãn về một cuộc phỏng vấn bị hủy bỏ. Đối tượng của anh ta là
một nhà biên kịch, tới phút chót phải đổi chủ đề bởi yêu cầu của nhà sản
xuất. Nate tự hỏi rằng liệu người đàn ông đó có đưa câu chuyện vừa rồi vào
những bài báo của mình không - một sự thay đổi ngớ ngẩn đã được thực
hiện để làm hài lòng những ông tướng tự coi mình là cái rốn của vũ trụ.
Có một sự ngắt quãng trong chuỗi độc thoại của tay phóng viên và Nate
nhận ra rằng người đàn ông này đang mong đợi một lời đáp lại. Anh ta giả
đò cho cái sự “mong đợi” của mình bằng một cái hắng giọng và một hớp
bia. “Thật là tệ!” Nate lên tiếng. “Anh bị hủy luôn buổi phỏng vấn hay là
ông ta sắp xếp lại cho anh một buổi khác?”
Anh ta nhún vai. “Có lẽ tuần làm việc của tôi đã kín lịch, và hẳn là ông ta
cũng rất bận với những việc mà ông ta đang nóng lòng muốn làm.” Nhấp
thêm một ngụm bia khác, anh ta lên tiếng. “Dù sao thì, nhiêu đó cũng đủ
phần của tôi rồi. Còn anh thì sao? Lâu lắm rồi tôi không gặp anh trong
những buổi tiệc tùng như thế này.”
Nate nhớ lại lúc mình vẫy tay chào tay phóng viên kia cũng vào một buổi
“tiệc” cuối tuần như thế này và quay trở lại với câu chuyện, anh ta nhún vai.
“Cũng không có gì,” Nate trả lời.
“Chẳng phải anh đang viết một kịch bản hay việc gì đó tương tự hay
sao?”
Nate lắc đầu. “Không, không phải tôi. Đó không phải là công việc của
tôi.”
“Vậy anh đang làm gì?”
https://thuviensach.vn
Anh ta nhấp thêm một ngụm bia nữa rồi trả lời.
“Làm việc. Và cố tìm một nơi khác để sống.”
Tay phóng viên nhướn mày. “Sao thế?”
“Những người bạn mà tôi đang sống cùng, họ quyết định có cuộc sống
riêng,” Nate trả lời. “Một người đang chuyển đến San Francisco, người còn
lại thì sẽ kết hôn trong nay mai.” Anh ta nhún vai. “Tất cả chúng tôi đang
sống chung trong một căn nhà, nhưng tôi không thể một mình chịu phí chi
trả cho cả căn nhà đó được.”
“Anh đang ở đâu?” “Silverlake.”
“Anh đang muốn tìm một nơi nào đó tương tự ư?” Nate cân nhắc câu hỏi
này trong giây lát. Đây là người duy nhất không sống cùng với anh ta hỏi về
vấn đề này. “Tôi muốn sống gần Hollywood.” Nate nói tiếp, “Tôi không cần
không gian quá rộng. Tôi đang hy vọng có thể tìm thấy một căn hộ studio1*
nào đó khoảng 800 đô một tháng.”
1* Căn hộ studio: Căn hộ studio là từ dùng cho các căn hộ loại nhỏ, không
phân chia không gian, với diện tích tối đa chỉ khoảng 60 m2.
Tay phóng viên gật đầu, và nhấp thêm một ngụm bia nữa. “Tôi biết một
chỗ.”
“Thật chứ?”
Một người đàn ông khác gật đầu. “Một người bạn của tôi đã giới thiệu tôi
tới chỗ đó khi lần đầu tiên tôi rời San Diego tới đây. Một nơi cũ kĩ trong khu
vực Koreatown - Los Feliz, một khu vực hơi khó phân định xung quanh
vùng 101.”
Nate gật gù. “Ồ vâng, tôi biết chính xác nó nằm ở đâu. Nó gần văn phòng
của tôi hơn chỗ tôi đang ở.”
https://thuviensach.vn
Một cái gật đầu nữa từ tay phóng viên. “Tôi chỉ ở đó có vài tháng, nhưng
giá tiền thuê nhà rất rẻ và nơi đó có mặt tiền rất đẹp.”
“Rẻ tới mức nào cơ?”
Tay phóng viên nhìn quanh dò xét, “Tôi và anh biết với nhau thôi nhé,”
anh ta tiếp tục,” Tôi chỉ phải trả có 550 đô.”
Nate rót thêm một chút bia nữa. “550 đô một tháng? Thật chứ?”
Tay phóng viên gật đầu.
“Năm trăm năm mươi?”
“Vâng. Và khoản đó đã bao gồm tất cả các dịch vụ tiện ích khác.”
“Anh đang giỡn tôi phải không?” “Không.”
“Thế vì sao anh lại dời đi?”
Tay phóng viên mỉm cười và ra hiệu bằng chiếc cốc trên tay về phía cô
bạn gái tóc đỏ nóng bỏng của anh ta. Cô ả đang ngồi phía bên kia chiếc bàn,
cách anh ta vài chỗ, và đang nói chuyện với một người phụ nữ có mái tóc
đen nhánh cùng tông với bộ quần áo đi cùng. “Chúng tôi quyết định chuyển
về sống cùng nhau và đến một nơi rộng rãi hơn. Và...”
Nate nhíu mày. “Và sao nữa?”
“Chà, tôi cảm giác có đôi chút kì lạ khi ở đó.” “Khu vực đó hay tòa nhà
đó?”
“Tòa nhà đó. Chà, đừng hiểu nhầm ý tôi, đó là một nơi tuyệt vời. Chỉ đơn
giản, nó không dành cho tôi mà thôi.” Anh ta lấy chiếc điện thoại ra rồi trượt
ngón tay trên màn hình đầy. “Nếu anh muốn, tôi nhớ là tôi vẫn giữ số điện
thoại của công ty quản lý.”
https://thuviensach.vn
CHƯƠNG 2
Tòa nhà được xây nên bởi những khối gạch đỏ trát vữa xám, một kiểu xây
dựng nhà hình khối phỏng theo kiến trúc các tòa nhà ở New York hay San
Francisco. Hai khối bê tông hình chữ nhật nằm trên mảng tường ở tầng ba,
trên mỗi phiến bê tông đó là hình một huy hiệu cũ kĩ đã bị bào mòn bởi thời
gian. Ngay trên cánh cửa rộng phía trước là một lối thoát hiểm hình zích zắc
nằm chính giữa khối nhà, chạy dài lên tới nóc. Nate biết rằng ở thành phố
này không thiếu những tòa nhà cổ tương tự. Và trên thực tế, anh ta cũng
đang làm việc tại một trong những tòa nhà đó.
Tòa nhà được xây dựng trên một nền móng cao, gần như được nằm trọn
vẹn trên một đỉnh dốc có sẵn. Có hai đường bậc thang dẫn lên lối cửa trước.
Nate ngay lập tức hình dung ra một mớ đồ đạc hỗn độn đang vật lộn trên
kia. Hai cái cây nằm ngay phía lối đi, đổ bóng lên những căn hộ tầng một.
Chúng như một sự thêm thắt cho lối kiến trúc nơi đây, nhưng không đồ sộ và
cứng nhắc như chiếc cổng sắt được chạm trổ kĩ lưỡng ngoài kia.
Một người phụ nữ châu Á nhỏ nhắn đứng ngay sau cánh cổng, kẹp dưới
cánh tay cô ta là một chiếc iPad. Cô ta vẫy tay với Nate.
“Nate?”
Anh ta gật đầu đáp lại. “Toni?”
“Là tôi đây. Rất vui được gặp anh.” Cô ta mở cánh cổng và bắt tay Nate.
https://thuviensach.vn
Toni là một trong những người thuộc kiểu phụ nữ khó mà có thể đoán
được tuổi chính xác. Cô ta có thể ở bất cứ độ tuổi nào từ 18 - 35.
Chiếc chân váy duyên dáng để lộ ra phần chân thon nhỏ đủ để Nate đoán
rằng cô ta chắc hẳn còn trẻ. Nhưng giọng điệu và kiểu nói chuyện của cô ta
lại khiến Nate nghĩ có lẽ tuổi của Toni có vẻ già dặn hơn.
Cô ta mỉm cười trong khi dẫn Nate đi lên phía cầu thang. Thật là một nụ
cười mê hoặc. Nếu nó là một nụ cười giả tạo, thì chắc hẳn cô ta đã luyện tập
nó mỗi ngày. “Đây là một tòa nhà rất tuyệt,” cô ta mở lời. Toni đưa tay vỗ
vỗ vào một trong những chiếc cột nhà một cách trìu mến. “Hơn một trăm
năm tuổi. Đây là một trong những tòa nhà cổ nhất trong khu vực này của
thành phố.”
Phía trên chiếc cửa lớn, dòng chữ KAVACH được khắc trên mặt bê tông
bằng chữ hoa, in đậm. Nate không chắc rằng đó là một từ vựng hay một cái
tên. “Trông nó thật tuyệt.”
“Trước đây, các tòa nhà được xây kiên cố hơn. Đó chẳng phải là những gì
người ta vẫn nói sao?” Cô ta kéo mở cánh cửa sắt bảo vệ. Cánh cửa chính
phía sau nó đã được mở rộng. “Vào đi, và tôi sẽ đưa anh khám phá nơi này.”
Một lối hành lang nhỏ hẹp chạy hun hút như cảnh trong những bộ phim
Noir2*.
2* Phim Noir: Thuật ngữ điện ảnh có nguồn gốc từ một thuật ngữ tiếng
Pháp, dịch theo nghĩa đen là “phim đen.” Đây là một phong cách làm phim
đen trắng nở rộ từ thập niên 40 trải dài tới tận đầu thập kỷ 60 ở Hollywood.
Phim Noir là những bộ phim đen trắng lấy ánh sáng có độ tương phản cao
làm chủ đạo. Phim Noir thường tập trung kể những câu chuyện li kì, hấp
dẫn. Các bộ phim này không có những cảnh kỹ xảo hay dựng cảnh cầu kỳ
mà thường tập trung vào việc khai thác cốt truyện, đối thoại thông minh, hài
hước để nhằm tạo nên sức hấp dẫn của bộ phim.
https://thuviensach.vn
Những căn hộ tầng một và hai nằm dọc hai bên lối cửa trước. Một lối cầu
thang hình vòm với hàng tay vịn cũ rích cuộn tròn dẫn lên tầng. Ngay dưới
những bậc cầu thang kia là hai dãy hòm thư, và ngay dưới chúng là những
cuốn danh bạ chất thành đống cao ngồn ngộn. Trông có vẻ như chúng đã có
mặt ở vị trí này trong một thời gian khá dài.
“Đừng để ý đến chúng,” cô ta lên tiếng. “Thường thì Oskar, người quản lý
của chúng tôi, sắp đặt mọi thứ một cách khá gọn gàng.”
“Có lẽ ông ta không phải là kiểu người bội ước,” anh ta đáp lại.
Toni trao cho anh ta một nụ cười khác, và một cảm giác bồn chồn dấy lên
trong lòng Nate. Điệu cười này chắc hẳn đã phải được luyện tập. Không ai
có thể “gói ghém” quá nhiều thứ chỉ qua một cái nhếch môi và những ánh
sáng lấp lánh của hàm răng phía sau bờ môi kia.
“Để ý một chút nhé,” cô ta nói rồi liếc nhìn vào iPad. “Chúng ta sẽ đi
ngoằn ngoèo một chút.”
Cô ta dẫn Nate đi theo lối cầu thang hình xoắn lên tầng hai và đi vào lối
hành lang. Những hành lang ở đây đều khoác lên mình một màu nâu tối và
ngà đen của sơn. Họ đi qua một chiếc cửa kính nhỏ hẹp đến nỗi khiến Nate
nghĩ rằng đó chắc hẳn phải được tận dụng từ một bốt điện thoại cũ. Toni liếc
qua vai và nhìn theo ánh mắt anh ta. “Thang máy,” cô ta giải thích. “Nó
không hoạt động vào thời điểm này, nhưng họ rất có thể sửa nó hoạt động
trở lại ngay khi anh chuyển tới đây. Mặc dù nó có hơi nhỏ, nhưng tôi nghĩ
anh phải có thể sử dụng để chuyển đồ đạc của mình lên tầng.”
“Thật may là tôi không có quá nhiều đồ,” anh ta đáp lại. Nate liếc nhìn
phía bên kia của hành lang và thoáng thấy một loạt các ổ khóa móc chằng
chịt trên cánh cửa được đánh số 14, nhưng Toni đã dẫn anh ta đi qua nó.
Anh ta nhìn lại qua vai mình, nhưng một chiếc khung dày đã che kín chiếc
cửa.
https://thuviensach.vn
“22 phòng,” cô ta nói trong khi họ đang đi tới phía cuối dãy hành lang. “8,
6 và 8”. Họ đi qua một cánh cửa chống cháy, và bước vào một không gian
rộng lớn, trải dài từ một bên tới hết phía còn lại của tòa nhà. Ba chiếc ghế
dài và hai chiếc ghế bành nằm ngay giữa phòng. Một TV màn hình phẳng cỡ
lớn được trưng diện trên bức tường phía nam, ít nhất cũng rộng khoảng 40
inch3*. “Khu vực phòng sinh hoạt chung này dành cho tất cả mọi người,” cô
ta lên tiếng. “Có một sự kết nối trong hệ thống game hay Blu-ray4*hoặc cái
gì đó. Anh có thể sẽ muốn để lại một tờ giấy ghi nhớ nếu anh muốn dành
một khoảng thời gian nhất định cho một chương trình nào đó.”
3* 1 inch ≈ 2,54 cm.
theo kiểu mới.
4*
Blu-ray: Một hệ đĩa quang học được định dạng
Khu vực phía sau phòng sinh hoạt chung cũng chính là nơi bố trí của cầu
thang phụ. Trông nó có kiểu dáng “công nghiệp” hơn so với lối cầu thang
phía trước, khoảng cách và bề rộng giữa các bậc lên xuống cũng ngắn hơn.
Toni tiếp tục tiến lên phía lầu trên. Dãy hành lang ở tầng thứ ba trông có vẻ
giống hệt hai dãy hành lang phía dưới. Ngay hai bên khu vực đầu cầu thang
là hai căn hộ được đánh số 27 và 28. Cô ta đưa ra một chiếc chìa khóa và mở
cửa phòng số 28.
Căn hộ studio này không đồ sộ lắm, nhưng cũng khá rộng. Nate tự ước
lượng dựa trên số lượng ván sàn gỗ trong căn hộ và đoán căn phòng có kích
thước khoảng 20x20. Trông có vẻ chiều sâu của nó rộng hơn bề ngang. Hai
chuỗi dây dài nằm lủng lẳng, nhô ra từ chiếc quạt trần nằm ngay chính giữa
trần nhà. Bức tường gạch kéo dài từ phía cửa chính được trổ thêm hai cửa sổ
to, đủ để Nate có thể đứng gọn trong đó. Chúng được thiết kế theo phong
cách cũ, loại có song cửa bằng những chuỗi dây thừng cũ và nằm ẩn trong
lớp khung.
Nate có thể nhìn thấy Los Angeles phía bên ngoài cửa sổ, với con đồi nhỏ
và tầng dưới của một khu nhà năm tầng gần đó. Cửa sổ căn phòng này nhìn
thẳng ra nóc của một tòa nhà ngay cạnh.
https://thuviensach.vn
Nate trông thấy đường cao tốc 101 và một vài tòa nhà nằm ở khu phía
bắc. Từ nơi sườn đồi phía xa kia, anh ta có thể trông thấy Đài quan sát
Griffith.
Tiếng gót giày của Toni gõ trên sàn. “Một vài khung cảnh đẹp phải
không?”
“Thật là tuyệt.” Anh ta dựa đầu sát vào khung cửa kính. Nằm phía bên trái
kia là dòng chữ Hollywood màu trắng cao sừng sững.
Toni bước từng bước qua cánh cửa đang mở phía bên trái và đi vào căn
bếp. Khu bếp được trang trí bằng những viên gạch màu trắng và xanh, được
sắp đặt theo một trật tự giống như bàn cờ. Tấm vải sơn lót trên sàn nhà cũng
tương tự với khu quầy. “Căn hộ đã có sẵn tủ lạnh và bồn tắm,” Toni lên
tiếng. “Phòng giặt là ở dưới tầng hầm. Có một sân phơi trên sân thượng.
Chúng ta sẽ bắt đầu bằng một hợp đồng cho thuê trong sáu tháng, và sau đó
sẽ tính theo từng tháng. Khi anh đã chứng minh được tài chính của mình,
chúng tôi sẽ cần tiền thuê nhà của tháng đầu và tháng cuối. “
Nate bước qua khu bếp và cố giả vờ như không mấy quan tâm. Anh ta mở
một vài hộc tủ và tập trung vào quầy bếp, như vậy, anh ta sẽ có thể che giấu
được bộ mặt “thộn” ra của mình dưới ánh sáng của nụ cười kia. “Thế giá cả
thì thế nào?” Nate lên tiếng. “Một anh bạn của tôi nói rằng căn hộ này nằm
trong khu vực có giá rẻ hơn.”
“Chà, tôi e rằng chúng tôi vừa mới tăng giá,” cô ta trả lời, “vì vậy mà tiền
thuê căn hộ này không còn rẻ như trước nữa.”
Nate quay ra nhìn lại căn hộ và tưởng tượng ra toàn bộ đồ đạc của mình
xếp thành dãy quanh tường. “Việc này cũng dễ hiểu mà,” anh ta đáp lại.
“Vậy thì giá bây giờ là bao nhiêu?”
“Năm trăm - Sáu mươi - Lăm,” cô ta nói. “Đã bao gồm đầy đủ các dịch
vụ khác.”
https://thuviensach.vn
“Những tiện ích nào?”
“Toàn bộ.” Anh ta lại một lần nữa có nguy cơ bắt gặp nụ cười kia.
“Năm trăm - Sáu mươi - Lăm cho tất cả ư?” “Vâng,” cô ta nói, “Anh có
chút hứng thú nào không?” “F*ck, tất nhiên rồi,” anh ta đáp. “Ồ, xin lỗi, tôi
lỡ miệng.”
Nụ cười của Toni dao động trong một khoảnh khắc, và Nate nhận ra đó
chính là một nụ cười thực sự đã bị đẩy ra khỏi tập hợp những nụ cười đã
được “luyện tập” kia.
“Không sao,” cô ta lên tiếng. “Mọi người đã từng thấy tôi chửi thề như
dân chợ búa khi mọi thứ không đi theo ý tôi.”
Một tấm danh thiếp và một chiếc bút xuất hiện từ trong túi cô ta. Toni
dùng iPad làm bàn và viết vội cái gì đó lên tấm thiệp. “Hãy vào trang web
Locke Management và đăng nhập vào hệ thống với mã này,” cô ta nói. “Có
tất cả các ứng dụng trực tuyến. Hãy làm việc này vào tối nay và chúng tôi sẽ
có thể tiến hành quá trình kiểm tra thẻ vào thứ hai. Vào giờ này tuần tới, nơi
này sẽ có thể đã là căn hộ của anh.”
“Tuyệt quá,” Nate đáp. “Việc kiểm tra thẻ có lẽ sẽ không có vấn đề gì
đâu.”
“Tuyệt”, Toni nói. “Tôi sẽ gọi cho anh vào tuần tới và...” Nụ cười của cô
ta dường như đã lọt ra khỏi miệng và bắt đầu tan chảy. Cô ta đột nhiên bước
lùi lại và vừa kịp chộp lại nụ cười ấy. Một con gián đã xuất hiện trên quầy
bếp. Nó không to như những con gián mà Nate thi thoảng nhìn thấy vào ban
đêm khi lang thang trên những vỉa hè, nhưng nó cũng khá to - cỡ nửa ngón
cái. Râu nó ngọ nguậy trong khi đang đi theo một đường ngoằn ngoèo qua
bàn bếp.
https://thuviensach.vn
“Tôi xin lỗi,” Toni nói. Cô ta liếc nhìn chiếc iPad của mình một lần nữa.
“Chúng tôi sẽ cho người đến diệt côn trùng vào mỗi tháng, nhưng thật khó
có thể xóa sổ chúng ra khỏi căn nhà này, anh biết đấy”.
Con côn trùng dừng lại trên một vệt nắng và ném cho Nate một cái nhìn,
trong khi anh ta cũng không kém cạnh nhìn lại. Rồi con gián nép mình phía
sau một ổ điện và biến mất.
“Cô có trông thấy con gián đó màu xanh lá không?” Toni nhún vai trong
khi nụ cười của cô ta khẳng định lại lời nói của mình. “Có lẽ vậy! Đây là
một tòa nhà cổ, và anh biết đấy, có lẽ anh cũng nên để ý tới một vài sự kì
quái.”
https://thuviensach.vn
CHƯƠNG 3
Mandy ngồi bên chiếc máy tính “hàng second-hand” của mình và chúi
mũi vào những số liệu một lần nữa. Cô ta dường như đang phải vật lộn tìm
kiếm và “mổ cò” trên những phím máy tính chỉ vì chưa từng học cách đánh
máy. Dù sao thì chiếc bàn phím luôn khiến cho Mandy phải lúng túng. Vì
sao các chữ cái không nằm theo thứ tự của bảng chữ cái mà nằm rải rác khắp
các bàn phím như vậy? Cô ta vuốt vuốt một lọn tóc xoăn đang xõa trên
khuôn mặt mình, rồi vội vén ra sau tai khi cảm nhận được nó đang sắp
buông xuống trước mắt.
Việc kiểm tra thẻ Internet là một “nghi thức” lặp đi lặp lại mỗi đầu tháng.
Cô ta chỉ có một vài trang web được đánh dấu trên Firefox (ơn trời, đó là
một trình duyệt miễn phí), và gần một nửa trong số đó là địa chỉ của các cơ
quan quản lý tín dụng. Nửa còn lại là các bài báo nói về chuyện thoát khỏi
cảnh nợ nần.
Và như mong đợi, xếp hạng tín dụng của cô ta đã giảm xuống thêm 2
điểm. Nó đang ở mức 514 điểm. Hạ hơn 200 điểm chỉ trong vòng một năm.
Cô ta có lẽ sẽ không bao giờ có thể mua nhà vào lúc này. Hay thậm chí chỉ
là ô tô.
Trong một phút yếu đuối, vào tám tháng trước tại phòng nghỉ của hãng
Food4Less, cô ta đã thú nhận với một người thủ quỹ, đồng nghiệp của mình
- Bob, về những khoản nợ tín dụng và những cuộc gọi không ngừng nghỉ từ
các công ty thu nợ, những người chẳng bao giờ chịu lắng nghe cô ta giải
https://thuviensach.vn
thích. Bob đã nói thẳng ra rằng cô ta không thể đủ tiền để mua được một căn
nhà hay một chiếc xe hơi, cho dù vậy, thì vấn đề lớn nhất ở đây là gì? Lời
khuyên của anh ta chỉ là hãy làm ngơ trước những cuộc gọi đó. “Sau tất cả,”
Bob nói, “một khi cô đã ở bước đường cùng, thì họ có thể làm gì được cô
chứ?”
Tuy nhiên, các công ty thu nợ vẫn liên tục gọi, và việc này khẳng định
một điều rằng đây chính xác là một vấn đề rất lớn. Mandy tin họ. Sau tất cả,
những việc họ làm chẳng hề có chút nghĩa lý gì. Họ xúc phạm cô ta, từ chối
lắng nghe bất cứ điều gì cô ta nói. Tất cả những bài báo kia đều nói rằng hãy
nói chuyện với các chủ nợ về các khoản thanh toán và chúng đều cho rằng
việc này thật quá dễ dàng, nhưng những người đàn ông và phụ nữ trong điện
thoại kia chỉ buông ra những lời đe dọa rằng sẽ gọi điện cho cha mẹ, hay
ông bà Mandy và nói với họ rằng cô ta đã trở thành một kẻ quỵt nợ như thế
nào. Và lúc nào cũng vậy, Mandy buộc phải cúp điện thoại chỉ vì họ khiến
cho cô ta phải bật khóc.
Mẹ Mandy sẽ không chứa chấp một đứa con quỵt nợ. Mandy không muốn
mẹ nhìn mình là một kẻ trong số họ. Những con người đã hủy hoại nền kinh
tế và khiến cho các ngân hàng bị vỡ nợ, những kẻ tự do, những kẻ đã nghĩ
rằng họ có thể tiêu xài bao nhiêu họ muốn và không bao giờ trả số nợ mình
đang mang. Mandy không phải là một người trong số họ. Cô ta chỉ hơi bất
cẩn và lạc hướng một chút thôi. Đó luôn là cách mà mẹ cô ta nói về vấn đề
này. “Mike vừa ghé qua cửa hàng, anh ta có vẻ đang lạc hướng sau cái chết
của vợ mình.”
Dĩ nhiên, giải pháp là, những con người đó phải tự đưa mình ra khỏi sự
lầm lỡ này. Cô ta đã rất cố gắng, nhưng lại có quá nhiều các khoản phí và lãi
suất đột ngột tăng lên quá cao. Dù Mandy có làm bất cứ việc gì đi chăng
nữa, mọi chuyện vẫn chỉ nằm trên chiều hướng tồi tệ hơn. Con đường mà cô
ta lạc bước đã trở nên gồ ghề, và những chỗ gồ ghề ấy bỗng chốc trở thành
một ổ voi khiến cô ta sa chân.
https://thuviensach.vn
Một tuần sau khi thú nhận, Bob đã “đưa” cho cô ta một chiếc máy tính
như một sự trợ giúp. Mandy biết điều này có nghĩa là gì khi một người đàn
ông ở Los Angeles đưa ra một sự “giúp đỡ”. Một trong những người hàng
xóm tầng dưới của Mandy, Veek, đã sử dụng chiếc máy này vào một vài việc
và khẳng định rằng nó có thể sử dụng được Internet. Mandy chắc chắn rằng
cô gái ấy đã thêm vào hai tấm thẻ nhỏ màu xanh và thực hiện việc gì đó với
bộ nhớ hay hệ điều hành hoặc một bộ phận nào đó của chiếc máy tính. Lúc
đó, Mandy đã lo lắng về việc Veek có thể đang mong đợi một khoản đền đáp
cho sự “giúp đỡ” của cô ta. Cuối cùng thì, cho dù cô ta có từ châu Âu, châu
Á, hay bất cứ một nơi nào đó, thì họ cũng có rất nhiều sự lỏng lẻo khi đối
mặt với các vấn đề tương tự như ở đây. Mandy không chắc rằng Veek có thể
làm điều tương tự với một người phụ nữ khác hay không, nhưng sáu tháng
đã qua đi, và Veek chưa từng đưa ra một lời đề nghị nào cho việc trả phí này.
Mandy không chắc lắm về ý nghĩa của con số 514 là gì, hoặc cách nào đã
được sử dụng để tính toán ra con số đó. Nhưng cô ta biết rằng, nó rất rất tệ.
Cô ta nhìn chằm chằm vào ba con số đó một lúc và nhận ra rằng mình đã
mất mười phút lan man trong những suy nghĩ. Kiểm tra tài khoản tín dụng
được cho là một công việc vô cùng nhanh chóng. Nhưng cô ta sẽ bỏ lỡ
chuyến xe bus của mình mất.
Mandy vơ lấy chiếc sơ mi và quần jean trên giường, và nhận thấy rằng
chẳng còn chút thời gian nào để có thể thay đổi quyết định này, rồi nhét
chúng vào chiếc túi vải bố được trưng dụng như một chiếc ví. Nếu xuất hiện
trong một chiếc váy sundress5* có nghĩa là người quản lý sẽ liếc mắt nhìn cô
ta và “vô tình” đi vào phòng tắm trong khi Mandy đang thay đồ. Mandy đã
phải đối phó với việc này, và đó là lỗi của cô ta trong việc làm người khác
phải phân tâm.
5* Sundress: Loại váy rộng, thoáng, hở tay và vai, chuyên mặc cho mùa hè
có nhiều nắng.
Mandy mở cửa căn hộ và gần như chạy đâm sầm vào chiếc giá sách.
https://thuviensach.vn
Những giá sách nằm trải dài theo hành lang từ phía một góc tường. Người
đàn ông đang đứng ở đầu bên kia của chiếc kệ thuộc top những người gầy
trong số những người tầm trung, và sở hữu một mái tóc theo phong cách
“giẻ lau sàn” màu nâu vàng. Anh ta thực sự cần phải t
 









Các ý kiến mới nhất