Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Các đề luyện thi

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Bân Ân
Ngày gửi: 18h:58' 16-06-2020
Dung lượng: 16.4 KB
Số lượt tải: 142
Số lượt thích: 0 người
Giữa cuộc đời ấy, bỗng, xuất hiện một con người sống, muốn sống và chỉ sống vì tình yêu. Con người ấy, vì vậy, mà đưa tình yêu giữa người với người, với vạn vật trong cuộc sống vào trang văn của mình một cách mãnh liệt và đầy tha thiết.  Đến độ, ban đầu, người ta cảm thấy xa lạ với những dòng thơ, con chữ có sự hiện diện của “gió Âu mưa Mĩ”. Nhưng rồi có lẽ, xa lạ ban đầu dần được lấp đầy bằng những khẳng định rất riêng và đầy sự táo bạo trong chữ “tình” nơi người thi sĩ mang tên Xuân Diệu. Những tác phẩm mà Xuân Diệu để lại cho đời đều rạo rực trong từng cung bậc cảm xúc của một tình yêu và thi nhân bắt kịp tâm hồn mình để rồi cuộc đời có một chữ “tình” thật “tròn” mang tên – Thơ Thơ
Thơ Thơ là “đóa hoa” tình đầu tiên Xuân Diệu mang đến cho cuộc đời với trọn vẹn 46 bài thơ được ông chăm chút đầy kĩ lưỡng, đưa người đọc đến với muôn hình vạn trạng của tình yêu: từ nhẹ nhàng, rạo rức cho đến mãnh liệt,đầy cháy bỏng, từ tình yêu cuồng nhiệt, đầy hòa hợp cho đến những chia ly tan tác, tình đơn phương đầy u sầu. Những vần thơ trong “Lạc quan” đã dẫn dắt người đọc đi tới một buổi sáng sớm thật tinh khôichothấysựtươnggiaođặcbiệtgiữathiênnhiêntạovậtvà con người: 
“Ái tình đem máu lên hoa diện;
- Thi sĩ đi đâu cũng thấy cười.”
Thế nhưng, nếu thơ của Xuân Diệu chỉ đơn thuần nói về thiên nhiên thì làm sao “Xuân Diệu có thể làm một người của đời, một người ở giữa loài người”? Thật vậy, nhà thơ còn trải lòng mình ra giữa chữ “tình” của người với người. Vì thấu rõ được cái mỏng manh, phù du đến tàn nhận của nhân sinh mà người thi sĩ càng muốn gia tăng ý nghĩa cho cuộc đời nhưng không phải bằng cách hòa chung giọng nói như thi nhân xưa mà là phải khẳng định được cái ta trong từng con chữ:“Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng:/"Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm!”(Xa cách)
Khi viết lời tựa trong tập Thơ Thơ, Thế Lữ nói: “Xuân Diệu tham lam tình yêu, chất chứa trong lòng không chán, không đủ, không nguôi” quả không sai! Thế nhưng, tình yêu là thứ đẹp đẽ nhất của cuộc đời cũng chẳng thể vĩnh cửu, bền lâu “Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,/Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt…” (Vội vàng) dù cho thi nhân luôn cố gắng níu kéo:“Người gần để ly biệt.”
Đôi lúc, ta còn thấy hiện diện trong “Thơ Thơ” một chút sự thầm kín, giấu giếm vào một đêm trăng não nề. Càng khó hiểu, nhà thơ càng dò xét “cái thế giới bên trong”. Xuân Diệu không chỉ hòa vào với tình yêu nồng nhiệt mà còn đi lượm lặt từng mảnh thương nhớ, sầu tủi:
“Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt,
Những người si theo dõi dấu chân yêu;”
(Yêu)
Ở đứa con tinh thần đầu tiên là tập thơ Thơ, mặc dù được biết đến như một nhà thơ mang dáng dấp Tây phương. Thế nhưng ở các tác phẩm trong tập thơ Thơ, người đọc vẫn dễ dàng nhận thấy được bên cạnh việc khoác lên mình bộ y phục tối tân, “ông hoàng thơ tình” còn kế thừa những bản sắc truyền thống Đông Phương. Bên cạnh ngôn từ thơ được sử khá nhiều từ Hán Việt nhuần nhuyễn, hợp lý thì  phép đối trong các bài thơ được nhà thơ sử dụng vận dụng một cách sáng tạo trên cơ sở truyền thống và xuất hiện ở mọi cấp độ và với mật độ dày đặc. Điển hình, trong bài “Giục giã”, từ lúc mở đầu cho đến khi kết thúc là sự xen kẽ, thay thế, di chuyển liên tục các hình thức đối. Ngoài ra, thể loại thơ trong tập thơ Thơ cũng rất đa dạng và ngắn nhất là tác phẩm “Mười chữ”.
“Bạn hãy nhận “Thơ Thơ” của toi với một lòng rất bạn; không gì quý bằng sự thực tình; bạn hãy đọc như là thơ của tâm hồn bạn, bạn ơi”... Những lời Xuân Diệu nhắn gửi cho độc giả chắc hẳn đã một phần trở thành sự thật khi đã trôi qua hơn bảy thập kỷ nhưng giá trị của những tác phẩm trong “Thơ Thơ” vẫn giữ nguyên như ngày đầu. 

 

 
Gửi ý kiến

Hãy thử nhiều lựa chọn khác