Bài 12. Kể chuyện tưởng tượng

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Hoàng Thị Trúc Ly
Ngày gửi: 12h:08' 25-11-2014
Dung lượng: 66.4 KB
Số lượt tải: 70
Nguồn:
Người gửi: Hoàng Thị Trúc Ly
Ngày gửi: 12h:08' 25-11-2014
Dung lượng: 66.4 KB
Số lượt tải: 70
Số lượt thích:
0 người
Bàilàm
Ngồithumìnhtrongcănbuồnggiamchậthẹp, ThạchSanhrơivàotâmtrạngrốibời, suynghĩmông lung.
Trước nay, ThạchSanh ta vốnsốnglươngthiện, chẳnghạiaibaogiờ.Ấyvậymàsaotrờiđấtkhôngthươnglạiđểta rơivàotìnhtrạngnhưhiện nay. Tưởngđâucómộtngườianhemcùnggiúpđỡnhautrongcuộcsống, aingờta lạibáimộtkẻbấtnhânlàmanh.LíThôngơiLíThông! Sao ngươinỡtâmhại ta đếnbướcđườngcùng.Hóaratìnhanhemtrước nay chỉcómình ta coitrọngthôi ư?Thậtđángbuồn.Thìratừtrướcđến nay ngươichỉlợidụng ta đểmưulợichobảnthân? Việccanhmiếuthầnchỉlàmộtâmmưuthếmạng, việcgiúp ta trốnhìnhphạtcủanhàvuachỉlàtròbịpbợmđểtranhcông?Tấtcảđềulàlừalọcvàgiảdối. Ta đâuphảivìmuốnlậpcông, lĩnhthưởngmàgiếtchằntinh, chẳng qua làđểtựvệvànếuvìtựvệmàgiúpnhândândiệttrừmộtmốinguylớnâuđócũnglàviệcnênlàm. Chỉxótxamộtniềm, LíThôngsốngquábạc.Khôngcòntìnhanhem, hắncũngchẳngcòntìnhngười. Hắnchỉvìlợiíchcánhânmàđangtâmlấyđálấp hang, muốnđưa ta vàochỗchết. Hànhđộngbỉổicủahắnthậtđángcho ta cămhận. May thay, thếgiớirộnglớn, đườngđimuônngả, ta nhờcó con traivuaThủyTềmàthoátkhỏihangđá, đượcxuốngthủyphủchơilạicònđượctặngcâyđànmangvềlàmbạnđời, vớingười, ta đãlẳnglặng quay vềgốcđaxưasinhsống. ẤyvậymàLíThôngkiavẫnchẳngbuôngtha. Hắnlạicònđembạcvàngbỏvàogốcđa, vu vạbắt ta vàochốnnày.Chỉcóthểlàhắn.Khôngthểcònaikhác.
LíThôngbạc ta đành cam tâm, nhưngcớsaomộtngười con gáitrongtrắng, hiềnlànhvàyêuđuốimàsaocũng quay lưngvới ta. Sao nàngkhônglêntiếngnóirõmọiviệctrong hang đạibàng? Nàngkhôngmuốnnói hay nàngkhôngthểnói. Chẳnglẽtrênđờinàykhôngcònaitốtkhôngcònchỗcho ta dung thân hay sao. Nỗibuồnnàybiếttỏcùngai?Đànơi! Giờta chỉcóngươibầubạn, ta chỉcóthểtin tưởngvàongươimàthôi!
Câyđànnhưcótâmhồn, nónhưthaylờiThạchSanhngânlênnhữngkhúccaaioán:
“Đànkêu: Ai chémchằntinh
Cho màyvinhhiểndựmìnhquyền sang?
Đànkêu: Ai chèmxàvương
Đemnàngcôngchúatriềuđườngvềđây?
Đànkêu: HỡiLíThôngmày
Cớsaophụnghĩalạiràyvongân?
Đànkêu: Sao ởbấtnhân
Biếtănquảlạiquênânngườitrồng...?”
Ngồithumìnhtrongcănbuồnggiamchậthẹp, ThạchSanhrơivàotâmtrạngrốibời, suynghĩmông lung.
Trước nay, ThạchSanh ta vốnsốnglươngthiện, chẳnghạiaibaogiờ.Ấyvậymàsaotrờiđấtkhôngthươnglạiđểta rơivàotìnhtrạngnhưhiện nay. Tưởngđâucómộtngườianhemcùnggiúpđỡnhautrongcuộcsống, aingờta lạibáimộtkẻbấtnhânlàmanh.LíThôngơiLíThông! Sao ngươinỡtâmhại ta đếnbướcđườngcùng.Hóaratìnhanhemtrước nay chỉcómình ta coitrọngthôi ư?Thậtđángbuồn.Thìratừtrướcđến nay ngươichỉlợidụng ta đểmưulợichobảnthân? Việccanhmiếuthầnchỉlàmộtâmmưuthếmạng, việcgiúp ta trốnhìnhphạtcủanhàvuachỉlàtròbịpbợmđểtranhcông?Tấtcảđềulàlừalọcvàgiảdối. Ta đâuphảivìmuốnlậpcông, lĩnhthưởngmàgiếtchằntinh, chẳng qua làđểtựvệvànếuvìtựvệmàgiúpnhândândiệttrừmộtmốinguylớnâuđócũnglàviệcnênlàm. Chỉxótxamộtniềm, LíThôngsốngquábạc.Khôngcòntìnhanhem, hắncũngchẳngcòntìnhngười. Hắnchỉvìlợiíchcánhânmàđangtâmlấyđálấp hang, muốnđưa ta vàochỗchết. Hànhđộngbỉổicủahắnthậtđángcho ta cămhận. May thay, thếgiớirộnglớn, đườngđimuônngả, ta nhờcó con traivuaThủyTềmàthoátkhỏihangđá, đượcxuốngthủyphủchơilạicònđượctặngcâyđànmangvềlàmbạnđời, vớingười, ta đãlẳnglặng quay vềgốcđaxưasinhsống. ẤyvậymàLíThôngkiavẫnchẳngbuôngtha. Hắnlạicònđembạcvàngbỏvàogốcđa, vu vạbắt ta vàochốnnày.Chỉcóthểlàhắn.Khôngthểcònaikhác.
LíThôngbạc ta đành cam tâm, nhưngcớsaomộtngười con gáitrongtrắng, hiềnlànhvàyêuđuốimàsaocũng quay lưngvới ta. Sao nàngkhônglêntiếngnóirõmọiviệctrong hang đạibàng? Nàngkhôngmuốnnói hay nàngkhôngthểnói. Chẳnglẽtrênđờinàykhôngcònaitốtkhôngcònchỗcho ta dung thân hay sao. Nỗibuồnnàybiếttỏcùngai?Đànơi! Giờta chỉcóngươibầubạn, ta chỉcóthểtin tưởngvàongươimàthôi!
Câyđànnhưcótâmhồn, nónhưthaylờiThạchSanhngânlênnhữngkhúccaaioán:
“Đànkêu: Ai chémchằntinh
Cho màyvinhhiểndựmìnhquyền sang?
Đànkêu: Ai chèmxàvương
Đemnàngcôngchúatriềuđườngvềđây?
Đànkêu: HỡiLíThôngmày
Cớsaophụnghĩalạiràyvongân?
Đànkêu: Sao ởbấtnhân
Biếtănquảlạiquênânngườitrồng...?”
 








Các ý kiến mới nhất