Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Sao Khuê lấp lánh

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: sưu tầm
Người gửi: Phạm Quốc Thái
Ngày gửi: 23h:35' 12-12-2008
Dung lượng: 480.0 KB
Số lượt tải: 14
Số lượt thích: 0 người
Sáng hôm sau, cơm nước xong, Lê Đàm gọi cho Anh Võ vào gặp sư Nhuệ, đợi Anh Võ tới, Lê Đàm bèn ra ngoài để hai người nói chuyện với nhau…
Anh Võ bây giờ đã là một thiếu niên đất đế đô, trông ra dáng thư sinh dòng dõi.Hôm nay lên gặp khách quý, Võ mặc áo dàI lụa màu tím nhạt, đầu chít khăn nhiễu tang giang, lại cài thêm chiếc bút lông bên vành tai, bước đi khoan thai, nho nhã. Thoạt trông thấy Anh Võ, sư nhuệ chột dạ nghĩ thầm: “Chà! Gương trán và cái cằm,… Chú bé càng lớn càng giống thầy như tạc một khuân!”. Anh Võ chưa kip vái chào, nhà sư đã chỉ chiếc ghế bên cạnh, bảo ngồi xuống và phá tan mọi ngăn cách bằng một câu mở đầu rất tự nhiên:
- Sống ở đây với anh Đàm và Bình Nguyên Vương, em thấy dễ chịu không?
- Dạ!
- Em vẫn được mọi người trong vương phủ yêu mến đấy chứ?
- Vâng…
- Lần trước ta lên viếng mộ bá phụ, việc tang bối rối không tiện gặp em. Nhưng khi bá phụ ta còn sống ờ… những năm ấy em cũng đã bắt đầu khôn lớn rồi… chắc người đã có lần giảng giải cho em biết về tình nghĩa khăng khít giữa anh em chúng ta?
Anh Võ chớp chớp mắt cố moi móc nhớ lại những việc đã qua. Cho đến nay cũng chỉ mới biết sư Nhuệ là cháu ruột của ông họ Cao và là bạn thân thiết của anh Đàm. Khi còn sống, có bao giờ thầy học mình hé răng nói một đièu gì về người cháu này đâu? Sao Cao Nhuệ lại nói là có tình anh em khăng khít với mình?
Anh Võ đang phân vân, nghe lại nhà sư gịc:
- Đúng như thé, phải không em?
- Dạ…
Nhà sư cười lớn:
- Chú em của ta khá lắm. Ai hỏi gì cũng chỉ “dạ” với “vâng”. Như vậy là kiệm ngôn, chín chắn. Nhưng ta muốn hỏi em một câu này… - Nhà sư bỗng đổi giọng nghiêm trang: - Anh Võ, có bao giờ em nghĩ về cha không?
“Trời tạo hóa sinh ra con người ta, có mẹ, phải có cha. Mình có phải gỗ, đá đâu mà nhà sư lại đặt ra câu hỏi như thế?”. Lòng tự ái trỗi đậy Anh Võ đỏ bừng hai vành tai, nín thở trả lời:
- Tôi là một đứa bé mồ coi cha. Xin người đừng chế giễu!
Cao Nhuệ đứng bật dậy chắp hai tay trước ngực:
- Mô phật! Xin thề với Đức như Lai… nếu con có ý ché giễu những người côi cút, cô quả thì đừng bao giờ Phật Tổ cho con mở mắt nhìn thấy chúng sinh.
Anh Võ đứng dậy làm theo:
- Tôi không biết thề, nhưng xin có lương tâm chứng giám: từ lúc biết làm người trong thấy trời đất
là từ lúc tôi phải chụi đựng mối hoài nghi vô lý. Cuộc đời không ai chịu mách cho tôi biết cha tôi là ai. Nếu người đã chết rồi thì cũng phải chỉ cho tôi nấm mồ người an nghỉ,
 
Gửi ý kiến

↓ CHÚ Ý: Bài giảng này được nén lại dưới dạng RAR và có thể chứa nhiều file. Hệ thống chỉ hiển thị 1 file trong số đó, đề nghị các thầy cô KIỂM TRA KỸ TRƯỚC KHI NHẬN XÉT  ↓