Violet
Dethi

Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Tìm kiếm Đề thi, Kiểm tra

TAM SU VOI HOC SINH 12

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Trần Thị Kim Liên
Ngày gửi: 13h:16' 09-02-2018
Dung lượng: 32.5 KB
Số lượt tải: 71
Số lượt thích: 0 người
NGƯỜI ĐỒNG HÀNH

17 năm về trước, có một lớp học khi ấy hầu như toàn con gái.Những cô gái, chàng trai tuổi 17 vô tư, hồn nhiên luôn ấp ủ những ước mơ, hoài bão . Lớp chọn văn nên tâm hồn cũng lãng mạn, nhạy cảm lắm. Đôi lúc mưa nắng thất thường, giận hờn vô cớ hay hiểu lầm vì những chuyện không đâu.Gần 3 năm cấp ba cứ trôi quá lặng lẽ, có phần hơi tẻ nhạt như thế. Thầy cô nào cũng tâm sự với chúng tôi :” Thời gian trôi qua nhanh lắm đấy. Hãy sống và học tập hết mình cho những năm tháng thanh xuân đẹp nhất của cuộc đời. Hãy bỏ qua những ích kỉ và phải biết thứ tha” Và đến khi chúng tôi nhận ra lớp học ấy, mái trường ấy, từng góc lớp hàng cây nơi đây đã trở thành một phần máu thịt trong trái tim mình thì thời gian cũng đã gần đi hết. chúng tôi vội vã níu kéo thời gian níu kéo những kỉ niệm bên bạn bè, thầy cô thân yêu. Vào thời khắc ấy, những cơn gió lạnh đầu mùa mang hơi thở của mùa đông đang đến thật gần. Cô học trò đạp xe trên phố đông buổi tan trường bất chợt ngửi thấy mùi hương hoa sữa nồng nàn nơi góc phố thân quen. Bạn bè bảo nhau chuẩn bị cho ngày hội lớn- ngày lễ tri ân thầy cô 20.11. Năm cuối rồi, những kỉ niệm bên thầy cô bạn bè sẽ theo chúng ta suốt cả cuộc đời. Ban viết báo tường, ban văn nghệ được lập ra một cách rất chuyên nghiệp và nhanh chóng. Lúc này, tài năng của mọi thành viên trong lớp bất ngờ được “khai quật”. Bạn làm văn hay, bạn viết chữ đẹp, bạn có bàn tay tài hoa vẽ đẹp, bạn có giọng ca ngọt ngào.Những buổi tập văn nghệ, những buổi viết báo tường vẫn được chúng tôi sau này nhắc lại như những trang sử hào hùng của lớp Văn ngày ấy. Những bài hát, vần thơ, bài xã luận ngày ấy đến giờ vẫn như những thước phim quay chậm mà có lẽ 15, 20 năm hay lâu hơn thế nữa chúng tôi vẫn không bao giờ lãng quên.Chúng tôi đã có những thời khắc đong đầy kỉ niệm bên thầy cô, bạn bè và mái trường thân yêu.
Và giờ đây, sau gần 20 năm rời xa mái trường cấp ba, tôi như thấy lại chính mình trong hình ảnh của các học trò lớp 12 của mình với một thanh xuân đẹp đẽ, đáng nhớ dưới mái trường Yên Thế thân yêu.Được đồng hành cùng các em trong gần 3 năm qua, tôi chứng kiến sự non dại, bỡ ngỡ của các em ngày mới vào trường và cả sự trưởng thành, nỗ lực của các em trong từng quãng đường đã đi qua. Tuổi trẻ của các em là hoài bão, ước mơ và yêu thương đong đầy và cả những khờ dại, sai lầm tuổi mới lớn. Hơn 10 năm trong cuộc đời làm nghề giáo, các em chính là những thử thách, trăn trở lớn nhất của cô. Có những lúc, lớp mình thiếu sự gắn kết, có những lúc các em thiếu quyết tâm nghị lực trước những cám dỗ của cuộc sống phức tạp ngoài kia và cô đã những khi thiếu bình tĩnh trước những sai lầm ấy. Buồn nhất là khi cô thấy mình bất lực vì không truyền được niềm yêu thích môn học cho các em, không là sợi dây kéo được tất cả các thành viên của lớp gần lại với nhau. Sau tất cả, cô luôn tự nhắc nhở mình phải biết kiên trì, nhẫn nại và thứ tha. Cô vẫn luôn nhắc nhở lớp mình “ Điểm số, xếp hạng không phải là điều quan trọng nhất. Quan trọng hơn là các em biết vượt qua được chính mình. Những khó khăn ,thử thách trên con đường không phải để ngăn cản chúng ta tiến đến đích mà chính là yểu tố giúp các em rèn luyện để mạnh mẽ, can trường hơn khi đối mặt với các gian nan.” Tuy nhiên, trên con đường ấy có những bạn đã rớt lại phía sau, có những bạn đã chọn cho mình lối đi khác và có những bạn đã biết cố gắng và chiến thắng chính mình để tiếp tục đồng hành cùng chúng ta. Đó là bởi các bạn ấy đã biết tự đứng lên đôi chân của mình và cả bởi các em đã biết khoan dung và yêu thương. Cô tin rằng, mai đây khi rời xa mái trường này, các em sẽ luôn là những chiến binh dũng cảm để đương đầu với mọi gian nan bởi sau các em có cha mej, thầy cô luôn là điểm tựa, có những người bạn tốt sê luôn đồng hành và chia sẻ cùng các em. Các em hãy luôn biết cách nhìn cuộc sống và con người một cách tích cực và dùng thái độ nhân văn để đối xử với cuộc đời. Cô tin rằng với trí tuệ và nghị lực mà các em có, các em sẽ biến những ước mơ hôm nay thành tương lai tốt đẹp ngày mai.
Thời
 
Gửi ý kiến