Tìm kiếm Đề thi, Kiểm tra

Quảng cáo

Quảng cáo

Hỗ trợ kĩ thuật

Liên hệ quảng cáo

  • (04) 66 745 632
  • 0166 286 0000
  • contact@bachkim.vn

Thân gửi ĐẶNG VIỆT ĐÔNG

Nhấn vào đây để tải về
Hiển thị toàn màn hình
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thuận
Ngày gửi: 07h:51' 07-12-2017
Dung lượng: 21.5 KB
Số lượt tải: 51
Số lượt thích: 31 người (Phan Quang Phu, Lê Phát Bình, Phạm Hiền, ...)
Thân gửi: Bạn ĐẶNG VIỆT ĐÔNG - THPT Nho Quan A (không rõ tỉnh)

Tôi có xem qua một vài tài liệu của bạn, tất cả các tài liệu đều có nội dung. Tôi đánh giá cao tinh thần làm việc của bạn.
Tuy vậy tôi có góp ý với bạn một số việc như sau:
Thứ nhất: tài liệu của bạn chủ yếu là lấy trên mạng và ghép vào. Không biết bạn xin ý kiến tác giả của những tài liệu đó chưa? Sau đó bạn lại mang bán thương mại.
Thứ hai: Trang Violet chủ yếu dành cho những thầy cô tâm huyết, gửi bài của mình với mục đích chia sẻ nhau cùng tiến bộ. Nhưng bạn lại mang tài liệu của bạn sao chép lên quảng cáo để bán. Theo tôi đó là không đúng với phẩm chất nhà giáo rồi.
Thứ ba: Bạn phải học hỏi rất nhiều thầy cô khác, họ viết tài liệu theo đúng lương tri và chia sẻ miễn phí, không “ăn cắp” vụ lợi của ai hết, điển hình như: thầy Trần Sỹ Tùng, Thầy Bảo, Thầy Hồ Hoài Nam,….
Ở tài liệu của bạn cũng có một số phần của tôi, chính vì vậy tôi phải lên tiếng để bạn hành động sao cho hài hòa lợi ích của bạn và của người khác.
Trân trọng!
No_avatar

Chưa biết ai ăn cắp của ai nghen. Thầy Đông nổi tiếng ai cũng biết rồi, mấy ông ghen ăn tức ở rồi ở không không có việc làm rảnh rỗi đi chê bai người khác rồi cũng có ngày mấy ông già cũng bị người khác chê bai thôi. Người ta là Thạc Sỹ nên mấy ông ghen ghét à??? Nhục vừa thôi chứ, mở miệng ra mà nói người ta sao ko xem lại mình đi?? có viết được cuốn sách nào cho ra hồn người ko!?

Avatar

Chi 12.000 tỷ đào tạo 9.000 tiến sỹ: Học cho oai thì đừng đi!

authorMInh Phong (tổng hợp) Chủ Nhật, ngày 12/11/2017 10:05 AM (GMT+7)

(Dân Việt) Một trong những đề tài gây nhiều tranh luận trong độc giả tuần qua là việc Bộ GDĐT đề xuất chi 12.000 tỷ đồng để đào tạo thêm 9.000 tiến sỹ.

   

Cụ thể, trong nội dung dự thảo Đề án trình Chính phủ về việc: “Nâng cao năng lực đội ngũ GV&CBQL các cơ sở giáo dục đại học đáp ứng yêu cầu đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo giai đoạn 2018-2025” vừa được Bộ GDĐT đưa ra lấy ý kiến dư luận, Bộ dự kiến sẽ chi 12.000 tỷ đồng để đào tạo thêm 9.000 tiến sĩ.

Trong số 9000 tiến sĩ cần đào tạo đó sẽ đào tạo khoảng 5.000 tiến sỹ ở nước ngoài tại các trường đại học có uy tín trên thế giới.

Từ 2017 đến 2025 mỗi năm tuyển chọn khoảng từ 600 - 700 nghiên cứu sinh đi đào tạo ở nước ngoài. Sẽ có khoảng 500 tiến sỹ được đào tạo theo hình thức phối hợp, liên kết đào tạo giữa các trường ĐH Việt Nam và nước ngoài. Từ năm 2017 đến năm 2025 mỗi năm tuyển chọn khoảng 60-70 người.

 chi 12.000 ty dao tao 9.000 tien sy: hoc cho oai thi dung di! hinh anh 1

Độc giả đặt ra vấn đề cần nâng cao chất lượng đào tạo tiến sỹ hiện nay chứ không nên chạy theo chỉ tiêu số lượng. Ảnh IT.

Gửi ý kiến về Dân Việt, độc giả Hoài Lĩnh  cho rằng việc hỗ trợ đào tạo tiến sĩ rất cần thiết, nhưng vấn đề đặt ra là nhu cầu, chất lượng thế nào?

“Người trở thành tiến sĩ phải có tố chất khoa học hơn người, môi trường công tác cần thiết, xã hội có nhu cầu, hơn nữa những người này phải thực tâm muốn học. 12000 tỷ đồng đào tạo 9000 tiến sỹ có cần không? Chưa cần đến như vậy! Nên giảm đề án xuống còn khoảng 2000 tỷ đồng. 10.000 tỷ đồng để nâng cấp 3000 km đường giao thông nông thôn!” – độc giả Hoài Lĩnh nêu ý kiến.

Đồng quan điểm, bạn đọc Đỗ Xuân Thông nhận xét việc trở thành tiến sĩ hay không trước hết phải là nhu cầu tự thân, sau đó là nhu cầu của xã hội. Độc giả này đặt ra câu hỏi: “Người học phải tự bỏ tiền ra để trả phí. Là người đóng thuế, tôi sẽ hỏi tại sau tôi phải trả phí cho họ đi học nhỉ?”.

Trong khi đó, bạn đọc Trần Anh Tuấn đánh giá thực trạng đào tạo tiến sỹ tại Việt Nam có tình trạng “đào tạo tiến sỹ theo kiểu ấp trứng nở hàng loạt nhằm giải quyết khâu oai”. Hàng chục nghìn tiến sỹ được đào tạo ra nhưng sau đó không cần biết các công trình nghiên cứu có áp dụng được không, miễn là tiêu được tiền đào tạo và “giải quyết khâu oai”.

“Cứ để họ tự học và phải có phát minh ứng dụng thực tiễn mới cấp học hàm tiến sỹ và thanh toán tiền học sau. Nếu học cho oách thì đừng cho đi” – độc giả đề nghị.

Bạn đọc Nguyen Hoang Lan cũng nêu lên tình trạng, có những tiến sỹ đi học theo chương trình đào tạo của Nhà nước, sau khi về công tác lại chê lương thấp không cống hiến được và muốn ra ngoài làm. Đây cũng là điều rất đáng phải lưu ý.

Việc đặt ra chỉ tiêu 9.000 tiến sỹ, theo độc giả Hoàng Tuy sẽ làm nảy sinh vấn đề “đạt chỉ tiêu”. Một là chỉ tiêu giải ngân cho hết 12.000 tỷ đồng, hai là chỉ tiêu đạt được con số 9.000 vị tiến sỹ.

Độc giả này cho rằng: “Cách làm ép phải có đủ chỉ tiêu có thể nảy sinh việc chạy suất đi học, ảnh hưởng đến kết quả đào tạo. Theo tôi, hãy để những người có đủ phẩm chất và trình độ tự mình đi học”.

Đồng quan điểm, một độc giả cho rằng việc đào tạo dàn trải không có trọng tâm đã khiến những nhà khoa học thực sự không muốn cống hiến khi bị đánh đồng. Nhiều nghiên cứu sinh được cử đi học năng lực kém, chỉ đi để kiếm cái bằng về rồi lên chức. “Chúng ta cần những nhà khoa học thực sự chứ không phải đánh đồng. Chất lượng đầu ra của nhiều trường ngay cả ở nước ngoài là thực sự quá kém” – bạn đọc nhận xét.

Đề xuất với Bộ GDĐT, bạn đọc Xuân Thủy cho rằng muốn nâng cao chất lượng đào tạo tiến sỹ, trước hết cần quy hoạch lại các trường đại học. “Khi mở các trường đại học tràn lan thì tỷ lệ % tiến sỹ lại càng thấp. Vì vậy, cần loại bỏ các trường chất lượng thấp rồi mới tính đến việc đào tạo bao nhiêu tiến sỹ. Như vậy mới không lãng phí tiền nhân dân mà vẫn nâng cao chất lượng” – bạn đọc Xuân Thủy đề nghị

 

Avatar

'Mang danh thạc sĩ thật đáng thương'

Cứ bàn về thạc sĩ, chúng tôi lại nghe rằng thạc sĩ là những người chữ xếp chưa đầy cái lá mít mà cứ đòi hỏi chuyện trên trời.

Tôi, một sinh viên mới ra trường đã lao đầu theo học thạc sĩ. Năm nay 23 tuổi, chưa có gì trong tay, chỉ có mỗi việc cần mẫn đi học. Cơm áo gạo tiền ba má gánh gồng. Ba tôi nói: “Ráng đi học cho mở mang kiến thức, còn công việc, không cầu nhiều tiền, chỉ cần đủ sống”. Lớp tôi có năm bảy đứa khác cũng theo học cao học. Cũng lông bông, đứa ba mẹ nuôi, đứa làm thêm linh tinh kiếm tiền nuôi cho cái sự học.

Nói trắng ra là, khi chúng tôi học cao học, ngoại trừ gia đình, chúng tôi chỉ có hai bàn tay trắng. Chúng tôi thường cười cười hỏi nhau: “Lấy bằng xong, làm gì đây?”. Cười cười hỏi nên cũng cười cười trả lời: “Làm gì đủ sống là được rồi. Thời buổi bây giờ, thạc sĩ đầy trời, sao dám làm cao?”.

Vậy đó, tự túc học, tự túc tìm việc. Chấp nhận bắt đầu trễ hơn những người tốt nghiệp đại học 2 năm và trễ hơn những người không học đại học hơn năm nữa. Nhưng tất cả những gì chúng tôi nhận được khi theo đuổi sự nghiệp học hành là:

1.Là thạc sĩ non choẹt mặt mũi đi làm mà đòi hỏi nhiều, vênh váo trong khi chẳng được tích sự gì.

2.Thời bây giờ toàn thạc sĩ giấy, học hành có bao nhiêu, toàn quan trọng bằng cấp, háo cái danh.

Tôi tự hỏi, tại sao khi lấy ví dụ về thạc sĩ, các vị lại cứ lấy các thạc sĩ giấy ra làm ví dụ? Còn những người học hành đàng hoàng và không hề chảnh chọe sao không ai nhắc đến?

Thời buổi người giỏi hơn mình nhiều hơn người mình giỏi hơn thế này, chúng tôi - những người chỉ có mỗi tấm bằng lận lưng dám đâu làm giá? Sống trên đời, phải biết mình là ai. Chúng tôi học cao học, chúng tôi học thêm tiếng Anh, nhét thêm vào cái thời khóa biểu một ngoại ngữ khác khi thấy tất cả vẫn là chưa đủ. Chúng tôi, những người trẻ đang học thạc sĩ như thế đó. Nhưng chúng tôi vẫn sợ học xong vì thiếu kinh nghiệm nên không bằng ai. Bởi vậy, sự khiêm nhường vẫn đầy đó và lắm lúc nó còn biến xấu thành sự tự ti.

Vậy tại sao cứ nghe bàn về thạc sĩ, chúng tôi lại nghe rằng thạc sĩ là những người chữ xếp chưa đầy cái lá mít mà cứ đòi hỏi chuyện trên trời? Cái kiểu thạc sĩ ấy sao nó xa với thực tế của cái bọn sắp thành thạc sĩ chúng tôi quá!

Nói đến chuyện đòi hỏi, tôi muốn nói thêm điều nữa. Trừ chúng tôi, những người “cần cù bù thông minh” vẫn có những người là thạc sĩ và họ giỏi thật sự. Họ thấy được rằng những lợi ích họ mang lại công ty đó là lớn vì thế họ mong muốn có sự đãi ngộ tốt. Đó là chuyện tất nhiên. Việt Nam mình vẫn còn tư tưởng “sống lâu lên lão làng” nên không chấp nhận một đứa “vắt mũi chưa sạch” mới về mà đòi hỏi này kia.

Chúng ta hay ca ngợi nước ngoài họ giỏi thế này thế kia, nhất là ở việc kiếm được người có năng lực. Xin thưa, họ thấy người giỏi, họ trải thảm đỏ, ưu tiên đủ thứ để mời người đó về làm cho công ty mình. Người ta là “mời” còn ta thì cứ “ban cho việc làm” thế nên không quen được với việc người lao động đưa ra đòi hỏi. Chúng ta chỉ quen với việc nhà tuyển dụng đòi cái này cái kia thôi.

Nếu yêu sách đủ điều mà làm không được việc thì hãy khinh, chứ chưa gì mới nhìn vào hồ sơ thấy vài dòng “mong mỏi” mà cho người ta là chảnh thì cũng khôi hài.

Người ta cứ kháo nhau: “Bây giờ cần kinh nghiệm chứ bằng cấp cao mà không biết gì thì cũng vứt”. Vậy sao mỗi năm mọi người cứ ùn ùn đổ xô thi đại học từ hệ chính quy đến tại chức? Học cao học không vào trường công ngon lành thì cũng ráng kiếm trường dân lập nào đó mà vào? Cứ rỉ tai nhau trường nào “dễ qua ải” rồi mong kiếm cái bằng thạc sĩ? Họ thi vào đã không ra làm sao, học hành cũng không ra làm sao thế rồi cũng thành thạc sĩ.

Đó chính là nguồn gốc của thạc sĩ giấy. Và xin hỏi, ai là những ứng cử viên sáng giá cho kiểu thạc sĩ này? Hỏi họ, họ bảo rằng đi làm lâu năm giờ có cái bằng thạc sĩ cho nó hợp thức hóa, cho sang cả, cho dễ thăng tiến. Vậy nên, tạo nên thạc sĩ giấy không phải chúng tôi mà là lắm người đi làm đã lâu, vị thế vững vàng nhưng cần tấm bằng thạc sĩ cho một mục đích gì đó ngoài việc muốn nâng cao kiến thức.

Tôi đã chứng kiến, họ không bàn nhau cách giải quyết đề tài khoa học, họ chỉ bàn nhau mua quà gì cho sang, cho đắt tiền để biếu thầy cô. Họ không lo cho luận văn mà chỉ nghĩ ngợi “lót tay” bao thư thế nào cho vừa. “Lũ trẻ” bọn tôi ngây ngô bảo làm bài cho tốt là được rồi, chứ “lót tay” chúng tôi không đủ khả năng thì nhận được cái cười khẩy bảo rằng: “Mấy đứa còn chưa trải đời”.

Rõ ràng, thạc sĩ giấy phần đông xuất phát từ những người đi làm đã lâu, muốn thêm cái danh. Họ đi học bữa đực bữa cái, không chăm lo cho kiến thức, không chú trọng luận văn. Làm bài nhóm với họ là cả một sự mệt mỏi. Đến ngày nộp bài sẽ nhận được cái câu quen thuộc: “Anh, chị đi làm bận lắm mấy em thông cảm”. Trong khi trước đó họ đã nhận phần bài làm nhẹ nhất về mình. Hoặc như lớp bạn tôi thì còn có chuyện một chị lạ hoắc đến bữa nộp bài nhóm thì chạy vào bảo: “Chị đi làm bận quá không đi học được, mấy em cho tên chị vô cùng nhóm nhé”.

Chuyện học cao học là chuyện dài tập hài cười ra nước mắt. Những người trẻ 25 tuổi sẽ có cái bằng thạc sĩ như tôi chưa biết tương lai mình thế nào. Chỉ học vì mình thực sự thích học. Nhưng chưa nhận bằng đã nghe người ta dè bỉu đánh đồng với những người con ngựa non háu đá. Sâu vốn có nhiều nhưng không phải cây rau nào cũng có sâu.

Chúng tôi ra trường, tìm một công việc bình thường vì biết mình kinh nghiệm không có. Thế rồi sau đó chắc hẳn lại có người nói: “Học thạc sĩ ra không kiếm công việc gì ngon ngon mà làm lại đi làm thuê lương ba cọc ba đồng.” Đó chính là điều đã xảy ra với chị tôi.  Có bằng thạc sĩ, chị an phận về quê chồng làm giáo viên. Thế là lại được hỏi ngay: “Sao không kiếm đại học mà dạy, giờ thạc sĩ cũng nhiều người dạy đại học mà”.

>> Xem thêm: 'Tiến sĩ viết sai chính tả'

Avatar

“Tiến sĩ giấy”, “thạc sĩ tiền” và nỗi buồn của chuyện sính bằng cấp

Nguyễn Cao

07:20 07/10/17

(GDVN) - Một số giảng viên học vị tiến sĩ, thậm chí có người học hàm cao hơn nữa thường xuyên khoe khoang, đề cao bằng cấp của mình nhưng việc giảng dạy thì lãng xẹt.

LTS: Những câu chuyện về việc sính bằng cấp dẫn đến tình trạng bằng thật, bằng giả trong thời gian qua đã bị báo chí cùng mọi người lên án một cách gay gắt.

Trong bài viết này, tác giả Nguyễn Cao đã có đôi điều bàn thêm về câu chuyện này.

Văn phong và nội dung bài viết thể hiện quan điểm, góc nhìn riêng của tác giả. Tòa soạn trân trọng gửi đến độc giả bài viết.

Thời gian gần đây, chúng ta đã được nghe nhiều đến một số cụm từ “lò ấp”; “công nghệ” sản xuất tiến sĩ và cả những bất cập trong việc hướng dẫn nghiên cứu sinh làm luận án tiến sĩ hay việc có những trường không tuyển sinh được sinh viên đại học nhưng mỗi năm lại tuyển sinh đến vài trăm người để đào tạo thạc sĩ.

Những “tiến sĩ giấy”, “thạc sĩ tiền” ấy đang làm mất đi vị thế cao cả của những người có học vị cao, làm ảnh hưởng đến những người có cùng học vị mà học hành đàng hoàng và đang ngày đêm cống hiến cho sự phát triển của nước nhà.

Hình ảnh minh họa về bằng cấp rởm (Ảnh nguồn: Tạp chí Khám phá điện tử).

Nghĩ cũng thật lạ, ở xứ mình có nhiều người có học vị tiến sĩ một cách rất… phi thường.

Thi đại học mãi không đỗ nên phải học đại học tại chức, từ xa…rồi học xong đại học thì học cao học rồi lại tiếp tục làm nghiên cứu sinh để có bằng tiến sĩ!

Và, dĩ nhiên là khi có bằng tiến sĩ thì họ được đảm bảo cho vị trí công tác, được cơ cấu và đảm nhiệm ở các vị trí cao trong một số cơ quan nhà nước.

Có nhiều người còn nghiễm nhiên xin được công việc giảng dạy ở các trường đại học và cao đẳng chuyên nghiệp rồi họ lại đào tạo ra biết bao nhiêu thế hệ học.

Mấy ngày nay, trên các phương tiện thông tin đại chúng và các trang mạng xã hội đang bàn luận xôn xao về một đề tài luận án tiến sĩ nghệ thuật có cái tên ngồ ngộ và rất lạ: “Nghệ thuật chữ trong thiết kế bìa sách giai đoạn 2005-2015” của nghiên cứu sinh Bùi Quang Tiến, người hướng dẫn đề tài là Phó Giáo sư Lê Anh Vân.

Thế nhưng, ngẫm đi, ngẫm lại thì cũng chẳng có gì phải…buồn cười. Bởi, thời gian qua, chúng ta đã thấy có rất nhiều những đề tài nghiên cứu sinh có những cái tên còn “hay” hơn rất nhiều như:

“Đặc điểm giao tiếp với dân của Chủ tịch Ủy ban nhân dân xã; Hành vi nịnh trong Tiếng Việt; Đặc điểm dịch tễ tăng huyết áp ở người Nùng trưởng thành tại tỉnh Thái Nguyên và hiệu quả một số giải pháp can thiệp; Thực trạng an toàn vệ sinh lao động, bệnh liên quan bệnh nghề nghiệp trong sản xuất gạch Tuynel tại Bắc Ninh và hiệu quả một số giải pháp can thiệp; Thực trạng bệnh tai mũi họng ở người Mông và hiệu quả giải pháp can thiệp cộng đồng tại huyện Mèo Vạc tỉnh Hà Giang…”.

"Tiến sỹ giấy, giáo sư ma” và nỗi buồn giáo dục

Cách đây chưa lâu, trên chương trình thời sự VTV1 của Đài Truyền hình Việt Nam có đưa một bản tin về một trường đại học dân lập ở một tỉnh phía Bắc là mấy năm qua trường không tuyển sinh được một lớp đại học nào nhưng mỗi năm trường lại tuyển đầu vào 260 chỉ tiêu để đào tạo cao học.

Vậy mà ông hiệu trưởng cứ thao thao nói rằng trường đào tạo uy tín nên mới có nhiều người tìm đến để học. Nghĩ mà buồn thay…

Những ngày gần đây, trên các phương tiện thông tin đại chúng đưa tin về trường hợp một vị Bí thư thành ủy kê khai bằng tiến sĩ không được Bộ Giáo dục công nhận, một Bí thư tỉnh ủy dùng bằng thạc sĩ không đúng…khiến dư luận ngao ngán về tệ sính bằng cấp của xứ mình.

Những vị trí lãnh đạo như vậy, họ thừa hiểu việc sử dụng bằng cấp không đúng quy định sẽ như thế nào rồi.

Vậy mà nhiều người vẫn kê vào lí lịch của mình để làm gì. Hơn nữa, với vị trí của họ thì đâu nhất thiết phải có bằng thạc sĩ hay tiến sĩ để làm gì?

Chợt nhớ, thời còn học ở giảng đường đại học, chúng tôi đã được học với rất nhiều giảng viên có học hàm, học vị cao. Thế nhưng, trình độ của nhiều thầy cô có học hàm, học vị cao ấy lại không có trình độ tương xứng.

Nhiều giảng viên dạy chúng tôi có học vị cao chót vót nhưng trình độ sư phạm và phương pháp giảng dạy lại chán ngán đến vô cùng.

Ngược lại, có nhiều giảng viên chỉ có trình độ cử nhân nhưng đã làm cho chúng tôi say mê qua những lời giảng.

Thời đó, công nghệ thông tin mới bắt đầu có nên phần lớn là thầy cô chưa đưa giáo án điện tử vào giảng dạy. Nhưng, có lẽ vì thế mà những tiết giảng Văn của nhiều thầy cô bay bổng đến tuyệt vời.

Vì vấn đề tế nhị nên chúng tôi không tiện nêu tên khoa, tên trường mà mình đã theo học. Thế nhưng, đến tận bây giờ trong thâm tâm chúng tôi vẫn ấn tượng với 2 giảng viên chỉ có học vị là cử nhân.

Những người có bằng cử nhân mà đứng lớp dạy sinh viên đại học thì người ta hay gọi nôm na là “cơm chấm cơm” nhưng 2 thầy cử nhân “cơm chấm cơm” ấy đã thực sự làm cho đám sinh viên chúng tôi yêu quý và kính trọng nhất.

Mỗi lần vào lớp, các thầy chỉ cầm mấy viên phấn rồi đi vào nội dung của bài học. Các thầy không có học vị cao nhưng kiến thức uyên thâm, giảng dạy thấu đáo và rất khoa học với nhiều phương pháp khác nhau mà sinh viên rất dễ dàng tiếp cận và đắm say qua từng từ, từng chữ của thầy.

Gắn mác Tiến sĩ, Thạc sĩ để lấy oai với thiên hạ

Vì thế, những tiết học của các thầy luôn có mặt đầy đủ các sinh viên và lớp học rất có nền nếp học tập bởi các thầy giảng hay quá, thuyết phục quá.

Một số giảng viên có học vị tiến sĩ, thậm chí có những người có học hàm cao hơn nữa thường xuyên khoe khoang, đề cao bằng cấp của mình nhưng giảng dạy thì toàn những chuyện lãng xẹt.

Nhiều thầy dạy sinh viên đại học mà vừa dạy, vừa nhìn giáo án. Viết lên bảng một dòng lại vào nhìn giáo án để…viết tiếp.

Những bài giảng khô khan, thiếu hệ thống và không bao giờ có liên hệ, mở rộng vấn đề làm học sinh vô cùng…buồn ngủ.

Bạn bè của chúng tôi thời học phổ thông giờ công tác ở khắp các nơi trên mọi miền tổ quốc, có nhiều người học cao học, làm nghiên cứu sinh…rồi trở thành thạc sĩ, tiến sĩ.

Có một điều tuyệt nhiên là ngày họp lớp bạn bè gặp lại nhau sau hàng chục năm xa cách chỉ nghe mấy người có học vị cao này khoe là hoàn thành khóa học hết hàng mấy chục, thậm chí là mấy trăm triệu đồng để có bằng nọ bằng kia nhằm đảm bảo cho vị trí công tác hoặc lên chức.

Có người còn khoe rằng muốn được cơ quan cho đi học cũng phải chạy thì mới được cho đi, khi đi học thì chủ yếu là phải nuôi thầy chứ có tuổi rồi học làm sao vào được.

Tuyệt nhiên, không thấy ai nói đến chuyện học cao như vậy để nâng cao kiến thức chuyên ngành cho mình.

Viết đến đây, người viết lại sực nhớ đến nhà thơ trào phúng Tú Xương khi xưa đã lên án về việc học và công nhận bằng cấp của xứ mình thuở ấy:

“Tiến sĩ khoa nay đỗ mấy người/ Nghe chừng hay chữ có ông thôi/ Nghe văn mà gớm cho văn nhỉ/Cờ biển vua ban cũng lạ đời”. Đến giờ, sao mà ngẫm vẫn thấy đúng!                                                                       

Nguyễn Cao
No_avatarf

THÔNG BÁO: ĐỂ MỌI NGƯỜI KHÔNG BỊ LỪA...
Lập tên giả mạo tác giả trên Violet, đăng tin rao bán với giá cực rẻ...nghe nói thanh niên còn trẻ và ở quận Thủ Đức t.p HCM
-----Loại người như thế này có chấp nhận được không----

https://web.facebook.com/photo.php?fbid=1520283461393829&set=pcb.1520274378061404&type=3&theater

Thầy Đông đã cảnh báo trên FB của thầy rồi mà. Mọi người đánh giá như vậy oan cho thầy quá! 


No_avatar

Không oan lắm đâu bạn ơi. trường tôi có giáo viên và học sinh mua của thầy Đông tài liệu đây. Chính thức qua thầy đó đây. Hơi đắt và còn nhiều sạn bạn ạ. Nhưng cũng ghi nhận sự kỳ công của thầy Đông...

 
Gửi ý kiến