Kiểm tra 15'

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Vũ Ngọc Khánh
Ngày gửi: 21h:22' 08-11-2022
Dung lượng: 25.0 KB
Số lượt tải: 82
Nguồn:
Người gửi: Vũ Ngọc Khánh
Ngày gửi: 21h:22' 08-11-2022
Dung lượng: 25.0 KB
Số lượt tải: 82
Số lượt thích:
0 người
PHÒNG GDĐT ….
ĐỀ KIỂM TRA GIỮA HỌC KÌ I
MÔN: NGỮ VĂN LỚP 7
Thời gian làm bài: 90 phút, không kể thời gian giao đề
I. ĐỌC HIỀU (6.0 điểm)
Đọc văn bản sau:
Mẹ vắng nhà ngày bão
Mấy ngày mẹ về quê
Là mấy ngày bão nổi
Con đường mẹ đi về
Cơn mưa dài chặn lối.
Hai chiếc giường ướt một
Ba bố con nằm chung
Vẫn thấy trống phía trong
Nằm ấm mà thao thức.
Nghĩ giờ này ở quê
Mẹ cũng không ngủ được
Thương bố con vụng về
Củi mùn thì lại ướt.
Nhưng chị vẫn hái lá
Cho thỏ mẹ, thỏ con
Em thì chăm đàn ngan
Sáng lại chiều no bữa
Bố đội nón đi chợ
Mua cá về nấu chua…
Thế rồi cơn bão qua
Bầu trời xanh trở lại.
Mẹ về như nắng mới
Sáng ấm cả gian nhà.
(Trích Hồ trong mây- Đặng Hiển)
Thực hiện các yêu cầu
Câu 1. Xác định thể thơ của văn bản trên.
A. Thể thơ tự do
B. Thể thơ năm chữ
C. Thể thơ bốn chữ
D. Thể thơ lục bát
Câu 2. Trong các từ sau, từ nào là từ láy?
A. Thức tỉnh
C. Thao thức
B. Đánh thức
D. Thức giấc
Câu 3. Mẹ vắng nhà trong tình huống nào?
A. Mẹ vắng nhà ngày bão.
B. Mẹ vắng nhà ngày mưa.
C. Mẹ vắng nhà ngày tết.
D. Mẹ vắng nhà trong ngày đầu đông.
Câu 4. Chủ đề của bài thơ là gì?
A. Tình yêu và đức hy sinh của mẹ là phép nhiệm màu sưởi ấm lòng con.
B. Tình mẫu tử thiêng liêng bất diệt là nét đẹp trong đời sống của người
Việt.
C. Hạnh phúc của trẻ thơ chính là được phụ giúp bố mẹ làm việc nhà.
D. Bài thơ tôn vinh vị trí của người mẹ và ngợi ca tình cảm gia đình.
Câu 5. Hai câu thơ “Thương bố con vụng về/ Củi mùn thì lại ướt” đã khắc họa tâm
trạng của người mẹ như thế nào?
A. Mẹ thao thức vì con đang bị ốm.
B. Mẹ bồn chồn, lo lắng cho bố con lúc gặp thiên tai
C. Mẹ an nhiên khi bố và các con đều có tinh thần tự lập.
D. Mẹ thất vọng vì bố con vụng về.
Câu 6. Tác giả kể lại bố đã làm gì khi không có mẹ bên cạnh?
A. Che lại mái nhà sau cơn bão.
B. Giúp đỡ hàng xóm khắc phục hậu quả
C. Đội nón đi chợ, thay mẹ nấu món canh chua.
D. Phơi lúa bị cơn mưa dài làm ướt.
Câu 7. Các chi tiết “chị vẫn hái lá”, “ Em thì chăm đàn ngan” thể hiện điều gì?
A. Giúp đỡ gia đình
B. Chăm ngoan học giỏi
C. Thích vật nuôi
D. Biết yêu đất nước
Câu 8. Tại sao nói bài thơ “Mẹ vắng nhà ngày bão' đã kết thúc rất có hậu?
A. Ông bà đã gửi cho con cháu một lá thư tay cùng lời nhắn gửi yêu thương.
B. Gia đình xây được một căn nhà mới rất khang trang và đẹp đẽ.
C. Bố và con được mẹ tặng những món quà quê quý giá.
D. Bão tan, trời xanh trở lại, mẹ về mang theo hạnh phúc ngập tràn.
Câu 9. Qua lời tỏ bày của nhân vật trữ tình, em hãy nêu cảm nhận của mình về tình
cảm gia đình trong bài thơ?
Câu 10. Là một người con, em sẽ làm gì để góp phần xây dựng gia đình hạnh
phúc?
II. VIẾT (4,0 điểm)
Viết bài văn phân tích đặc điểm của nhân vật thầy Ha-men trong đoạn trích sau:
Chốc chốc, ngước mắt khỏi trang giấy, tôi thấy thầy Ha-men đứng lặng im
trên bục và đăm đăm nhìn những đồ vật quanh mình như muốn mang theo trong
ánh mắt toàn bộ ngôi trường nhỏ bé của thầy… Bạn nghĩ mà xem! Từ bốn mươi
năm nay, thầy vẫn ngồi ở chỗ ấy, với khoảng sân trước mặt và lớp học y nguyên
không thay đổi. Có chăng những chiếc ghế dài, những bàn học dùng nhiều đã
nhẵn bóng, những cây hồ đào ngoài sân đã lớn, và cây hu-blông tự tay thầy trồng
giờ đây quấn quýt quanh các khung cửa sổ lên tận mái nhà. Con người tội nghiệp
hẳn phải nát lòng biết mấy khi giã từ tất cả những vật ấy, khi nghe thấy tiếng
người em gái đi đi lại lại, đóng hòm xiểng, ở gian phòng bên trên, vì ngày mai họ
phải ra đi, rời khỏi xứ sở này mãi mãi.
Tuy nhiên, thầy vẫn đủ can đảm dạy chúng tôi cho đến hết buổi. Sau tiết viết
tập đến bài Lịch sử, rồi những trò nhỏ cất tiếng đọc đồng thanh như hát Ba Be Bi
Bo Bu. Đằng kia, cuối phòng học, cụ Hô-de đã đeo kính lên, và nâng cuốn sách vỡ
lòng bằng hai tay, cụ đánh vần từng chữ theo bọn trẻ. Cả cụ cũng chăm chú, giọng
cụ run run vì xúc động; nghe cụ đọc thật kỳ cục, đến nỗi tất cả chúng tôi muốn
cười và cũng muốn khóc… Ôi! Tôi sẽ nhớ mãi buổi học cuối cùng này!
Bỗng đồng hồ nhà thờ điểm mười hai giờ, rồi đến chuông cầu nguyện buổi
trưa. Cùng lúc đó, tiếng kèn của bọn lính Phổ đi tập về vang lên ngoài cửa sổ…
Thầy Ha-men đứng dậy trên bục, người tái nhợt. Chưa bao giờ tôi cảm thấy thầy
lớn lao đến thế.
- Các bạn, thầy nói, hỡi các bạn, tôi… tôi…
Nhưng cái gì đó khiến thầy nghẹn ngào, không nói được hết câu.
Thầy bèn quay về phía bảng, cầm một hòn phấn và dằn mạnh hết sức, thầy cố viết
thật to:
“NƯỚC PHÁP MUÔN NĂM!”.
Rồi thầy đứng đó, đầu dựa vào tường, và chẳng nói, giơ tay ra hiệu cho
chúng tôi:
“Kết thúc rồi… đi đi thôi!”.
(Buổi học cuối cùng - An-phông-xơ Đô-đê)
ĐỀ KIỂM TRA GIỮA HỌC KÌ I
MÔN: NGỮ VĂN LỚP 7
Thời gian làm bài: 90 phút, không kể thời gian giao đề
I. ĐỌC HIỀU (6.0 điểm)
Đọc văn bản sau:
Mẹ vắng nhà ngày bão
Mấy ngày mẹ về quê
Là mấy ngày bão nổi
Con đường mẹ đi về
Cơn mưa dài chặn lối.
Hai chiếc giường ướt một
Ba bố con nằm chung
Vẫn thấy trống phía trong
Nằm ấm mà thao thức.
Nghĩ giờ này ở quê
Mẹ cũng không ngủ được
Thương bố con vụng về
Củi mùn thì lại ướt.
Nhưng chị vẫn hái lá
Cho thỏ mẹ, thỏ con
Em thì chăm đàn ngan
Sáng lại chiều no bữa
Bố đội nón đi chợ
Mua cá về nấu chua…
Thế rồi cơn bão qua
Bầu trời xanh trở lại.
Mẹ về như nắng mới
Sáng ấm cả gian nhà.
(Trích Hồ trong mây- Đặng Hiển)
Thực hiện các yêu cầu
Câu 1. Xác định thể thơ của văn bản trên.
A. Thể thơ tự do
B. Thể thơ năm chữ
C. Thể thơ bốn chữ
D. Thể thơ lục bát
Câu 2. Trong các từ sau, từ nào là từ láy?
A. Thức tỉnh
C. Thao thức
B. Đánh thức
D. Thức giấc
Câu 3. Mẹ vắng nhà trong tình huống nào?
A. Mẹ vắng nhà ngày bão.
B. Mẹ vắng nhà ngày mưa.
C. Mẹ vắng nhà ngày tết.
D. Mẹ vắng nhà trong ngày đầu đông.
Câu 4. Chủ đề của bài thơ là gì?
A. Tình yêu và đức hy sinh của mẹ là phép nhiệm màu sưởi ấm lòng con.
B. Tình mẫu tử thiêng liêng bất diệt là nét đẹp trong đời sống của người
Việt.
C. Hạnh phúc của trẻ thơ chính là được phụ giúp bố mẹ làm việc nhà.
D. Bài thơ tôn vinh vị trí của người mẹ và ngợi ca tình cảm gia đình.
Câu 5. Hai câu thơ “Thương bố con vụng về/ Củi mùn thì lại ướt” đã khắc họa tâm
trạng của người mẹ như thế nào?
A. Mẹ thao thức vì con đang bị ốm.
B. Mẹ bồn chồn, lo lắng cho bố con lúc gặp thiên tai
C. Mẹ an nhiên khi bố và các con đều có tinh thần tự lập.
D. Mẹ thất vọng vì bố con vụng về.
Câu 6. Tác giả kể lại bố đã làm gì khi không có mẹ bên cạnh?
A. Che lại mái nhà sau cơn bão.
B. Giúp đỡ hàng xóm khắc phục hậu quả
C. Đội nón đi chợ, thay mẹ nấu món canh chua.
D. Phơi lúa bị cơn mưa dài làm ướt.
Câu 7. Các chi tiết “chị vẫn hái lá”, “ Em thì chăm đàn ngan” thể hiện điều gì?
A. Giúp đỡ gia đình
B. Chăm ngoan học giỏi
C. Thích vật nuôi
D. Biết yêu đất nước
Câu 8. Tại sao nói bài thơ “Mẹ vắng nhà ngày bão' đã kết thúc rất có hậu?
A. Ông bà đã gửi cho con cháu một lá thư tay cùng lời nhắn gửi yêu thương.
B. Gia đình xây được một căn nhà mới rất khang trang và đẹp đẽ.
C. Bố và con được mẹ tặng những món quà quê quý giá.
D. Bão tan, trời xanh trở lại, mẹ về mang theo hạnh phúc ngập tràn.
Câu 9. Qua lời tỏ bày của nhân vật trữ tình, em hãy nêu cảm nhận của mình về tình
cảm gia đình trong bài thơ?
Câu 10. Là một người con, em sẽ làm gì để góp phần xây dựng gia đình hạnh
phúc?
II. VIẾT (4,0 điểm)
Viết bài văn phân tích đặc điểm của nhân vật thầy Ha-men trong đoạn trích sau:
Chốc chốc, ngước mắt khỏi trang giấy, tôi thấy thầy Ha-men đứng lặng im
trên bục và đăm đăm nhìn những đồ vật quanh mình như muốn mang theo trong
ánh mắt toàn bộ ngôi trường nhỏ bé của thầy… Bạn nghĩ mà xem! Từ bốn mươi
năm nay, thầy vẫn ngồi ở chỗ ấy, với khoảng sân trước mặt và lớp học y nguyên
không thay đổi. Có chăng những chiếc ghế dài, những bàn học dùng nhiều đã
nhẵn bóng, những cây hồ đào ngoài sân đã lớn, và cây hu-blông tự tay thầy trồng
giờ đây quấn quýt quanh các khung cửa sổ lên tận mái nhà. Con người tội nghiệp
hẳn phải nát lòng biết mấy khi giã từ tất cả những vật ấy, khi nghe thấy tiếng
người em gái đi đi lại lại, đóng hòm xiểng, ở gian phòng bên trên, vì ngày mai họ
phải ra đi, rời khỏi xứ sở này mãi mãi.
Tuy nhiên, thầy vẫn đủ can đảm dạy chúng tôi cho đến hết buổi. Sau tiết viết
tập đến bài Lịch sử, rồi những trò nhỏ cất tiếng đọc đồng thanh như hát Ba Be Bi
Bo Bu. Đằng kia, cuối phòng học, cụ Hô-de đã đeo kính lên, và nâng cuốn sách vỡ
lòng bằng hai tay, cụ đánh vần từng chữ theo bọn trẻ. Cả cụ cũng chăm chú, giọng
cụ run run vì xúc động; nghe cụ đọc thật kỳ cục, đến nỗi tất cả chúng tôi muốn
cười và cũng muốn khóc… Ôi! Tôi sẽ nhớ mãi buổi học cuối cùng này!
Bỗng đồng hồ nhà thờ điểm mười hai giờ, rồi đến chuông cầu nguyện buổi
trưa. Cùng lúc đó, tiếng kèn của bọn lính Phổ đi tập về vang lên ngoài cửa sổ…
Thầy Ha-men đứng dậy trên bục, người tái nhợt. Chưa bao giờ tôi cảm thấy thầy
lớn lao đến thế.
- Các bạn, thầy nói, hỡi các bạn, tôi… tôi…
Nhưng cái gì đó khiến thầy nghẹn ngào, không nói được hết câu.
Thầy bèn quay về phía bảng, cầm một hòn phấn và dằn mạnh hết sức, thầy cố viết
thật to:
“NƯỚC PHÁP MUÔN NĂM!”.
Rồi thầy đứng đó, đầu dựa vào tường, và chẳng nói, giơ tay ra hiệu cho
chúng tôi:
“Kết thúc rồi… đi đi thôi!”.
(Buổi học cuối cùng - An-phông-xơ Đô-đê)
 








Các ý kiến mới nhất