Đề thi học kì 1

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Tú Oanh
Ngày gửi: 20h:14' 14-12-2023
Dung lượng: 24.0 KB
Số lượt tải: 141
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Tú Oanh
Ngày gửi: 20h:14' 14-12-2023
Dung lượng: 24.0 KB
Số lượt tải: 141
Số lượt thích:
0 người
I. ĐỌC-HIỂU (6,0 điểm)
Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu bên dưới:
NỖI NIỀM VỚI MẸ MIỀN TRUNG
(…) Thương lắm mẹ miền Trung – mẹ tôi trong những ngày lũ lụt. Cái cột, cái
kèo vẹo xiêu, cái thúng cái mủng nhẹ trôi chìm trong xoáy nước. Gia tài mẹ
có gì nhiều nhặn đâu, tất cả đã dồn vào cho đàn con, tất cả đều chỉ ở cây cối
quanh trong vườn. Những dây bầu dây bí, những cây chanh cây bưởi những
luống rau khóm hành và rộng ra hơn là những vạt lúa uốn câu đang đòng
đòng bén sữa - Sữa mẹ hay sữa lúa? Gia tài mẹ có gì đâu là mớ tép riu là con
cá bống quẫy đuôi lách chách búng vào chiều lạnh để ăn cái đậm đà phù sa
chân ruộng. Mẹ bòn mót chắt lọc để bữa cơm có thêm tiếng xuýt xoa hôi hổi
nóng của bát canh rau tập tàng, để được mời lên đặt xuống. Gia tài của mẹ
có gì đâu, là sợi dây trầu bền bỉ leo từng ngấn thân cau giờ như ngấn lụt,
ngấn của bàng hoàng, ngấn riết vào ký ức trí nhớ như vân gỗ thân cây xoắn
vào nhau bện thừng, bện lũ bện cả bao món nợ chất chồng. Chạn bếp, chạn
gỗ có cao được thêm nữa đâu. Mái tranh ngấm mưa thì đã mục, mái ngói
ngấm nước thì đã bục. Và mái trời đâu chỉ còn chở che mà xé toang mái
rách, mà rạch đêm sấm chớp. Chỉ còn lại mái ấm cuộc đời, mái ấm tình người
là muôn đời muôn thuở bền chặt…
( Trích tùy bút "Nỗi niềm với mẹ miền Trung" của Nhà thơ Nguyễn Ngọc Phú)
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong đoạn trích trên là gì?
A. Tự sự.
B. Biểu cảm.
C. Miêu tả.
D. Nghị luận.
Câu 2: Tác giả đã thể hiện tình cảm, cảm xúc của mình với đối tượng nào?
A. Mẹ.
B. Bà.
C. Chị gái
D. Ba.
Câu 3: Trong các từ sau đây, đâu là từ ngữ địa phương thuộc miền Trung?
A. Mái tranh.
B. Cái mủng.
C. Cái cột.
D. Sợi dây trầu.
Câu 4: Đối tượng trong đoạn trích được tái hiện tập trung vào thời điểm nào?
A. Những ngày nắng oi ả.
B. Những ngày bình yên.
C. Những ngày bão tố.
D. Những ngày lũ lụt.
Câu 5: Từ “mái” trong cụm từ “mái ấm cuộc đời, mái ấm tình người” được hiểu như
thế nào?
A. Phần che phủ phía trên cùng của ngôi nhà.
B. Dụng cụ dùng để bơi thuyền, bằng gỗ, một đầu tròn, một đầu dẹp và rộng bản.
C. Dùng để chỉ tình yêu thương, sự ấm áp.
D. Thuộc giống cái, phân biệt với trống.
Câu 6. Em hiểu gì về hoàn cảnh của mẹ qua câu văn: “Gia tài của mẹ có gì đâu, là sợi
dây trầu bền bỉ leo từng ngấn thân cau giờ như ngấn lụt, ngấn của bàng hoàng, ngấn
riết vào ký ức trí nhớ như vân gỗ thân cây xoắn vào nhau bện thừng, bện lũ bện cả bao
món nợ chất chồng.”?
A. Nghèo khó, gian khổ, phải đối diện với khó khăn, vất vả.
B. Đáng thương, tội nghiệp.
C. Đau khổ, bi kịch.
D. Sóng gió, bấp bênh, không nơi nương tựa.
Câu 7. Thông qua đoạn trích, người mẹ hiện lên với những phẩm chất tốt đẹp nào?
A. Cần cù, chịu thương, chịu khó.
B. Tần tảo nuôi con.
C. Giản dị, đôn hậu.
D. Cả ba phương án trên đều đúng.
Câu 8: Tác dụng của dấu gạch ngang trong câu: “Thương lắm mẹ miền Trung - mẹ tôi
trong những ngày lũ lụt.”?
A. Để đánh dấu bộ phận, giải thích chú thích trong câu.
B. Nối các từ nằm trong một liên danh.
C. Đánh dấu ranh giới giữa các bộ phận trong một phép liệt kê.
D. Để đánh dấu lời nói trực tiếp của nhân vật.
Câu 9: - Tình yêu thương vô bờ bến với hình ảnh người mẹ.Lòng biết ơn sâu sắc cho
những hi sinh, vất vả, cực nhọc của mẹ.Niềm tự hào về mẹ, về mảnh đất miền Trung.
Câu 10: Người mẹ miền Trung, trong ánh mắt ấm áp của họ, tôi cảm nhận được sự mạnh mẽ và kiên
cường. Họ là những người phụ nữ chất phác, chăm chỉ và biết trân trọng nh ững giá tr ị đ ơn gi ản trong
cuộc sống. Mỗi lần nhìn thấy hình ảnh của họ, tôi tự hào và biết ơn vì có m ột ngu ồn cảm h ứng vô t ận t ừ
những người mẹ miền Trung.Và tôi luôn biết ơn về công lao của h ọ.
II. VIẾT (4,0 điểm)
2. Đề thi Mẹ - Người phụ nữ đáng ngưỡng mộ Trong cuộc sống này, có một người phụ nữ đã luôn
đồng hành và chăm sóc tôi từ khi tôi chào đời. Đó chính là mẹ c ủa tôi - ng ười ph ụ n ữ đáng ng ưỡng m ộ
nhất trong cuộc đời tôi. Mẹ không chỉ là người yêu thương, chăm sóc tôi mà còn là ng ười b ạn đ ồng
hành, người tôi luôn có thể tin tưởng và dựa vào. Mẹ của tôi luôn hi ểu và biết cách đ ồng c ảm v ới nh ững
cảm xúc của tôi. Khi tôi buồn, mẹ sẽ luôn ở bên cạnh, ôm tôi vào lòng và ng ọt ngào nói nh ững l ời an ủi.
Khi tôi vui, mẹ cũng vui cùng tôi và chia sẻ niềm h ạnh phúc đó. M ẹ luôn bi ết cách l ắng nghe và t ạo đi ều
kiện cho tôi thể hiện những suy nghĩ, cảm xúc của mình một cách tự do và tho ải mái nh ất. M ẹ c ủa tôi là
người phụ nữ mạnh mẽ và kiên cường. Dù cuộc sống có khó khăn đ ến đâu, mẹ vẫn luôn tìm cách v ượt
qua và đối mặt với những thử thách. Mẹ không bao giờ từ bỏ và luôn dành s ự quan tâm, chăm sóc t ận
tâm cho gia đình. Mẹ là người luôn đặt lợi ích của gia đình lên trên h ết, hy sinh b ản thân đ ể chăm sóc
cho tôi và anh em. Mẹ của tôi là người phụ nữ thông minh và ki ến th ức. M ẹ luôn khuy ến khích tôi h ọc
hỏi, khám phá và phát triển bản thân. Mẹ là người đã truy ền đ ạt cho tôi nh ững giá tr ị s ống, nh ững
nguyên tắc đạo đức và những kỹ năng cần thiết để tôi trưởng thành và thành công trong cu ộc s ống. M ẹ
là người thầy giáo tuyệt vời nhất của tôi, luôn dạy tôi biết điều đúng, bi ết đ ối x ử t ốt v ới m ọi ng ười và bi ết
trân trọng những điều mình có. Mẹ của tôi là ng ười phụ nữ vĩ đại và đáng ng ưỡng m ộ. M ẹ không ch ỉ là
người mẹ yêu thương, mà còn là người bạn đồng hành, người tôi luôn có th ể tin t ưởng và d ựa vào. M ẹ
là người đã dạy tôi biết yêu thương, biết quan tâm và biết đ ặt mình vào v ị trí c ủa ng ười khác. M ẹ là
nguồn động lực và nguồn cảm hứng lớn nhất trong cuộc sống của tôi. V ới t ất cả nh ững điều tuy ệt v ời mà
mẹ đã dành cho tôi, tôi không thể nào diễn tả hết lòng biết ơn và tình yêu c ủa mình dành cho m ẹ. M ẹ là
người phụ nữ đáng ngưỡng mộ nhất trong cuộc đời tôi, và tôi sẽ luôn tự hào được gọi m ẹ là c ủa
mình
cuối kì 1 Văn 7 Kết nối tri thức - Đề 2
MÙA XUÂN CỦA TÔI
Tự nhiên như thế: ai cũng chuộng mùa xuân. Mà tháng giêng là tháng đầu
của mùa xuân, người ta càng trìu mến, không có gì lạ hết. Ai bảo được non
đừng thương nước, bướm đừng thương hoa, trăng đừng thương gió; ai cấm
được trai thương gái, ai cấm được mẹ yêu con; ai cấm được cô gái còn son
nhớ chồng thì mới hết được người mê luyến mùa xuân.
Tôi yêu sông xanh, núi tím; tôi yêu đôi mày ai như trăng mới in ngần và tôi
cũng xây mộng ước mơ, nhưng yêu nhất mùa xuân không phải là vì thế.
Mùa xuân của tôi - mùa xuân Bắc Việt, mùa xuân của Hà Nội - là mùa xuân
có mưa riêu riêu, gió lành lạnh, có tiếng nhạn kêu trong đêm xanh, có tiếng
trống chèo vọng lại từ những thôn xóm xa xa, có câu hát huê tình của cô gái
đẹp như thơ mộng. . .
Người yêu cảnh, vào những lúc trời đất mang mang như vậy, khoác một cái
áo lông, ngậm một ống điếu mở cửa đi ra ngoài tự nhiên thấy một cái thú
giang hồ êm ái như nhung và không cần uống rượu mạnh cũng như lòng
mình say sưa một cái gì đó - có lẽ là sự sống.
Ấy đấy, cái mùa xuân thần thánh của tôi làm cho người ta muốn phát điên
lên như thế ấy. Ngồi yên không chịu được. Nhựa sống ở trong người căng lên
như máu căng lên trong lộc của loài nai, như mầm non của cây cối, nằm im
mãi không chịu được, phải trồi ra thành những cái lá nhỏ li ti giơ tay vẫy
những cặp uyên ương đứng cạnh.
Cùng với mùa xuân trở lại, tim người ta dường như cũng trẻ hơn ra, và đập
mạnh hơn trong những ngày đông tháng giá. Lúc ấy, đường sá không còn lầy
lội nữa mà là cái rét ngọt ngào, chớ không còn tê buốt căm căm nữa.
Y như những con vật nằm thu hình một nơi trốn rét thấy nắng ấm trở về thì
lại bò ra để nhảy nhót kiếm ăn, anh cũng “sống” lại và thèm khát yêu thương
thực sự. Ra ngoài trời, thấy ai cũng muốn yêu thương, về đến nhà lại cũng
thấy yêu thương nữa.
Nhang trầm, đèn nến, và nhất là bầu không khí gia đình đoàn tụ êm đềm,
trên kính dưới nhường, trước những bàn thờ Phật, bàn thờ Thánh, bàn thờ tổ
tiên làm cho lòng anh ấm lạ ấm lùng, tuy miệng chẳng nói ra nhưng trong
lòng thì cảm như có không biết bao nhiêu là hoa mới nở, bướm ra ràng mở
hội liên hoan.
Câu 1: Em hãy cho biết văn bản “Mùa xuân của tôi” thuộc loại văn bản nào? (Biết)
A. Tản văn
B. Truyện ngắn
C. Tùy bút
D. Hồi ký
Câu 2: Vũ Bằng đã tái hiện cảnh sắc thiên nhiên và không khí mùa xuân của vùng
nào? (Biết)
A. Đồng bằng Bắc bộ
B. Duyên hải Nam trung bộ
C. Đồng bằng sông Cửu Long
D. Tây Nguyên
Câu 3: Mùa xuân được tác giả cảm nhận bằng những giác quan nào? (Biết)
A. Thính giác, xúc giác, thị giác
C. Thinh giác, xúc giác, vị giác
B. Thính giác, khứu giác, vị giác
D. Thính giác, khứu giác, xúc giác
Câu 4: Vẻ đẹp của mùa xuân trong văn bản “Mùa xuân của tôi” được miêu tả như thế
nào? (Biết)
A. Tươi tắn và sôi động
B. Lạnh lẽo và u buồn
C. Trong sáng và nồng cháy
D. Se lạnh và ấm áp
Câu 5: Đoạn trích “Mùa xuân của tôi”, nói về cảnh sắc thiên nhiên, không khí mùa
xuân,…được tái hiện trong nỗi nhớ da diết của một người xa quê, đúng hay sai? (Biết)
A. Đúng
B. Sai
B. Câu 6. Ý nghĩa của văn bản trên là gì? (Hiểu)
A. Sự gắn bó máu thịt giữa con người với quê hương, xứ sở – một biểu hiện cụ thể của
tình yêu đất nước.
B. Cảnh sắc thiên nhiên, không khí mùa xuân ở Hà Nội và miền Bắc được cảm nhận,
tái hiện trong nỗi nhớ thương da diết của một người xa quê.
C. Sự gắn bó máu thịt giữa con người với quê hương, tái hiện nỗi nhớ da diết của một
người xa quê.
D. Cảnh sắc thiên nhiên, không khí mùa xuân ở Hà Nội - một biểu hiện cụ thể của tình
yêu đất nước.
Câu 7: Trong câu văn: Đào hơi phai nhưng nhụy vẫn còn phong [. . . ] trong văn bản
“Mùa xuân của tôi”, từ "phong" có nghĩa là gì? (Hiểu)
A. Bọc kín.
B. Oai phong.
C. Cơn gió.
D. Đẹp đẽ.
Câu 8: Công dụng của dấu chấm lửng trong đoạn văn sau: Mùa xuân của tôi - mùa
xuân Bắc Việt, mùa xuân của Hà Nội - là mùa xuân có mưa riêu riêu, gió lành lạnh, có
tiếng nhạn kêu trong đêm xanh, có tiếng trống chèo vọng lại từ những thôn xóm xa xa,
có câu hát huê tình của cô gái đẹp như thơ mộng. . . (Hiểu).
A. Còn nhiều sự vật, hiện tượng tương tự chưa liệt kê hết.
B. Thể hiện chỗ lời bỏ dở hay ngập ngừng, ngắt quãng.
C. Làm giãn nhịp điệu câu văn
D. Biểu thị lời trích dẫn bị lược bớt.
Truyện “Dế Mèn phiêu lưu ký” là một tác phẩm đặc sắc và nổi tiếng của nhà văn Tô Hoài dành
cho lứa tuổi thiếu nhi. Đây là một câu chuyện đầy thú vị và hấp dẫn về hành trình phiêu lưu của Dế Mèn
qua nhiều vùng đất của các loài vật khác nhau. Chương đầu tiên của chuyện là “Bài học đường đời đầu
tiên” đã miêu tả rõ nét cả ngoại hình và tính cách của Dế Mèn, đồng thời đó cũng là câu chuyện về bài
học đầu tiên của Dế Mèn.
Ngay phần mở đầu, nhà văn đã giới thiệu một cách chi tiết về chú dế này. Dế Mèn là một chú
dế khỏe mạnh, cường tráng và có lối sống khoa học: “Bởi tôi ăn uống điều độ và làm việc có chừng
mực nên tôi chóng lớn lắm”, “chẳng bao lâu tôi đã trở thành một chàng dế thanh niên cường tráng”.
Dưới cái nhìn tinh tế, trí tưởng tượng phong phú và kỹ lưỡng, Tô Hoài đã tái hiện chân chung của một
chàng dế thanh niên thật đẹp và sinh động: “thân hình cường tráng, đôi càng mẫm bóng, những vuốt ở
chân và ở khoeo cứng và nhọn hoắt”, “ chỉ cần lia qua là những ngọn cỏ đã ngã rạp xuống”…
Dế Mèn luôn tự tin về bản thân mình, mỗi bước đi của cậu trở nên “trịnh trọng, khoan thai”, cho
ra cái dáng điệu của “con nhà võ”. Không chỉ dừng lại ở việc miêu tả hình dáng bên ngoài của Dế Mèn,
nhà văn còn đi sâu vào tính cách của chú dế này, cho người đọc cảm nhận một chú dế nhỏ bé cũng có
những nét tính cách khác nhau. Dế Mèn là một chú dế tự tin, yêu đời và luôn tự hào về bản thân mình,
luôn hãnh diện với bà con hàng xóm vì vẻ ngoại hình và sức mạnh của mình. Nhưng chính từ sự tự hào
và tự tin thái quá của tuổi trẻ mà Dế Mèn lại trở thành kiểu tự cao, tự đắc, kiêu căng và xốc nổi.
Dế Mèn đem cái sức mạnh của mình đi để chòng ghẹo hàng xóm chứ không phải là giúp đỡ,
hàng xóm chỉ là nhường nhịn không thèm chấp với Mèn nhưng chú lại nghĩ đó là họ sợ mình, không ai
dám đối đầu với mình. Chính vì thế sự ảo tưởng ngông cuồng của Dế Mèn lại càng được đà đẩy lên
cao, bản thân tự cho mình là “một tay ghê gớm, có thể sắp đứng đầu thiên hạ rồi”. Rồi chính bản tính
kiêu căng, hống hách và ngông cuồng ấy của Dế Mèn đã để lại cho chú dế một bài học nhớ đời, bài học
đắt giá ấy đã đánh đổi bằng cả mạng sống của anh bạn hàng xóm là Dế Choắt.
Trái ngược hoàn toàn với Dế Mèn, Dế Choắt là một kẻ gầy gò, ốm yếu, bộ dạng không có sức
sống lại không có sức làm. Dế Mèn là hàng xóm nhưng lại chỉ biết chê bai, khinh bỉ, khi Dế Choắt nhờ
giúp cũng chẳng bận tâm. Bản tính ngông cuồng của Dế Mèn đã nảy ra ý tưởng trêu chị Cốc, hắn rủ Dế
Choắt nhưng Dế Choắt thì sợ không dám, còn căn ngăn nhưng không được. Sau khi trêu chị Cốc, Dế
Mèn thì chui tọt vào hang sâu của mình lẩn trốn, mà đâu ngờ người bị chị Cốc tóm được lại là Choắt,
Dế Choắt đã gánh chịu mọi hậu quả từ trò đùa dại dột của Dế Mèn. Chỉ đến khi Dế Choắt thoi thóp, Dế
Mèn mới ân hận nhận ra lỗi lầm, tuy vậy cũng nhờ có Dế Choắt mà Dế Mèn có được bài học quý giá:
“Ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết nghĩ, sớm muộn cũng mang vạ vào mình
đấy”.
Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu bên dưới:
NỖI NIỀM VỚI MẸ MIỀN TRUNG
(…) Thương lắm mẹ miền Trung – mẹ tôi trong những ngày lũ lụt. Cái cột, cái
kèo vẹo xiêu, cái thúng cái mủng nhẹ trôi chìm trong xoáy nước. Gia tài mẹ
có gì nhiều nhặn đâu, tất cả đã dồn vào cho đàn con, tất cả đều chỉ ở cây cối
quanh trong vườn. Những dây bầu dây bí, những cây chanh cây bưởi những
luống rau khóm hành và rộng ra hơn là những vạt lúa uốn câu đang đòng
đòng bén sữa - Sữa mẹ hay sữa lúa? Gia tài mẹ có gì đâu là mớ tép riu là con
cá bống quẫy đuôi lách chách búng vào chiều lạnh để ăn cái đậm đà phù sa
chân ruộng. Mẹ bòn mót chắt lọc để bữa cơm có thêm tiếng xuýt xoa hôi hổi
nóng của bát canh rau tập tàng, để được mời lên đặt xuống. Gia tài của mẹ
có gì đâu, là sợi dây trầu bền bỉ leo từng ngấn thân cau giờ như ngấn lụt,
ngấn của bàng hoàng, ngấn riết vào ký ức trí nhớ như vân gỗ thân cây xoắn
vào nhau bện thừng, bện lũ bện cả bao món nợ chất chồng. Chạn bếp, chạn
gỗ có cao được thêm nữa đâu. Mái tranh ngấm mưa thì đã mục, mái ngói
ngấm nước thì đã bục. Và mái trời đâu chỉ còn chở che mà xé toang mái
rách, mà rạch đêm sấm chớp. Chỉ còn lại mái ấm cuộc đời, mái ấm tình người
là muôn đời muôn thuở bền chặt…
( Trích tùy bút "Nỗi niềm với mẹ miền Trung" của Nhà thơ Nguyễn Ngọc Phú)
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong đoạn trích trên là gì?
A. Tự sự.
B. Biểu cảm.
C. Miêu tả.
D. Nghị luận.
Câu 2: Tác giả đã thể hiện tình cảm, cảm xúc của mình với đối tượng nào?
A. Mẹ.
B. Bà.
C. Chị gái
D. Ba.
Câu 3: Trong các từ sau đây, đâu là từ ngữ địa phương thuộc miền Trung?
A. Mái tranh.
B. Cái mủng.
C. Cái cột.
D. Sợi dây trầu.
Câu 4: Đối tượng trong đoạn trích được tái hiện tập trung vào thời điểm nào?
A. Những ngày nắng oi ả.
B. Những ngày bình yên.
C. Những ngày bão tố.
D. Những ngày lũ lụt.
Câu 5: Từ “mái” trong cụm từ “mái ấm cuộc đời, mái ấm tình người” được hiểu như
thế nào?
A. Phần che phủ phía trên cùng của ngôi nhà.
B. Dụng cụ dùng để bơi thuyền, bằng gỗ, một đầu tròn, một đầu dẹp và rộng bản.
C. Dùng để chỉ tình yêu thương, sự ấm áp.
D. Thuộc giống cái, phân biệt với trống.
Câu 6. Em hiểu gì về hoàn cảnh của mẹ qua câu văn: “Gia tài của mẹ có gì đâu, là sợi
dây trầu bền bỉ leo từng ngấn thân cau giờ như ngấn lụt, ngấn của bàng hoàng, ngấn
riết vào ký ức trí nhớ như vân gỗ thân cây xoắn vào nhau bện thừng, bện lũ bện cả bao
món nợ chất chồng.”?
A. Nghèo khó, gian khổ, phải đối diện với khó khăn, vất vả.
B. Đáng thương, tội nghiệp.
C. Đau khổ, bi kịch.
D. Sóng gió, bấp bênh, không nơi nương tựa.
Câu 7. Thông qua đoạn trích, người mẹ hiện lên với những phẩm chất tốt đẹp nào?
A. Cần cù, chịu thương, chịu khó.
B. Tần tảo nuôi con.
C. Giản dị, đôn hậu.
D. Cả ba phương án trên đều đúng.
Câu 8: Tác dụng của dấu gạch ngang trong câu: “Thương lắm mẹ miền Trung - mẹ tôi
trong những ngày lũ lụt.”?
A. Để đánh dấu bộ phận, giải thích chú thích trong câu.
B. Nối các từ nằm trong một liên danh.
C. Đánh dấu ranh giới giữa các bộ phận trong một phép liệt kê.
D. Để đánh dấu lời nói trực tiếp của nhân vật.
Câu 9: - Tình yêu thương vô bờ bến với hình ảnh người mẹ.Lòng biết ơn sâu sắc cho
những hi sinh, vất vả, cực nhọc của mẹ.Niềm tự hào về mẹ, về mảnh đất miền Trung.
Câu 10: Người mẹ miền Trung, trong ánh mắt ấm áp của họ, tôi cảm nhận được sự mạnh mẽ và kiên
cường. Họ là những người phụ nữ chất phác, chăm chỉ và biết trân trọng nh ững giá tr ị đ ơn gi ản trong
cuộc sống. Mỗi lần nhìn thấy hình ảnh của họ, tôi tự hào và biết ơn vì có m ột ngu ồn cảm h ứng vô t ận t ừ
những người mẹ miền Trung.Và tôi luôn biết ơn về công lao của h ọ.
II. VIẾT (4,0 điểm)
2. Đề thi Mẹ - Người phụ nữ đáng ngưỡng mộ Trong cuộc sống này, có một người phụ nữ đã luôn
đồng hành và chăm sóc tôi từ khi tôi chào đời. Đó chính là mẹ c ủa tôi - ng ười ph ụ n ữ đáng ng ưỡng m ộ
nhất trong cuộc đời tôi. Mẹ không chỉ là người yêu thương, chăm sóc tôi mà còn là ng ười b ạn đ ồng
hành, người tôi luôn có thể tin tưởng và dựa vào. Mẹ của tôi luôn hi ểu và biết cách đ ồng c ảm v ới nh ững
cảm xúc của tôi. Khi tôi buồn, mẹ sẽ luôn ở bên cạnh, ôm tôi vào lòng và ng ọt ngào nói nh ững l ời an ủi.
Khi tôi vui, mẹ cũng vui cùng tôi và chia sẻ niềm h ạnh phúc đó. M ẹ luôn bi ết cách l ắng nghe và t ạo đi ều
kiện cho tôi thể hiện những suy nghĩ, cảm xúc của mình một cách tự do và tho ải mái nh ất. M ẹ c ủa tôi là
người phụ nữ mạnh mẽ và kiên cường. Dù cuộc sống có khó khăn đ ến đâu, mẹ vẫn luôn tìm cách v ượt
qua và đối mặt với những thử thách. Mẹ không bao giờ từ bỏ và luôn dành s ự quan tâm, chăm sóc t ận
tâm cho gia đình. Mẹ là người luôn đặt lợi ích của gia đình lên trên h ết, hy sinh b ản thân đ ể chăm sóc
cho tôi và anh em. Mẹ của tôi là người phụ nữ thông minh và ki ến th ức. M ẹ luôn khuy ến khích tôi h ọc
hỏi, khám phá và phát triển bản thân. Mẹ là người đã truy ền đ ạt cho tôi nh ững giá tr ị s ống, nh ững
nguyên tắc đạo đức và những kỹ năng cần thiết để tôi trưởng thành và thành công trong cu ộc s ống. M ẹ
là người thầy giáo tuyệt vời nhất của tôi, luôn dạy tôi biết điều đúng, bi ết đ ối x ử t ốt v ới m ọi ng ười và bi ết
trân trọng những điều mình có. Mẹ của tôi là ng ười phụ nữ vĩ đại và đáng ng ưỡng m ộ. M ẹ không ch ỉ là
người mẹ yêu thương, mà còn là người bạn đồng hành, người tôi luôn có th ể tin t ưởng và d ựa vào. M ẹ
là người đã dạy tôi biết yêu thương, biết quan tâm và biết đ ặt mình vào v ị trí c ủa ng ười khác. M ẹ là
nguồn động lực và nguồn cảm hứng lớn nhất trong cuộc sống của tôi. V ới t ất cả nh ững điều tuy ệt v ời mà
mẹ đã dành cho tôi, tôi không thể nào diễn tả hết lòng biết ơn và tình yêu c ủa mình dành cho m ẹ. M ẹ là
người phụ nữ đáng ngưỡng mộ nhất trong cuộc đời tôi, và tôi sẽ luôn tự hào được gọi m ẹ là c ủa
mình
cuối kì 1 Văn 7 Kết nối tri thức - Đề 2
MÙA XUÂN CỦA TÔI
Tự nhiên như thế: ai cũng chuộng mùa xuân. Mà tháng giêng là tháng đầu
của mùa xuân, người ta càng trìu mến, không có gì lạ hết. Ai bảo được non
đừng thương nước, bướm đừng thương hoa, trăng đừng thương gió; ai cấm
được trai thương gái, ai cấm được mẹ yêu con; ai cấm được cô gái còn son
nhớ chồng thì mới hết được người mê luyến mùa xuân.
Tôi yêu sông xanh, núi tím; tôi yêu đôi mày ai như trăng mới in ngần và tôi
cũng xây mộng ước mơ, nhưng yêu nhất mùa xuân không phải là vì thế.
Mùa xuân của tôi - mùa xuân Bắc Việt, mùa xuân của Hà Nội - là mùa xuân
có mưa riêu riêu, gió lành lạnh, có tiếng nhạn kêu trong đêm xanh, có tiếng
trống chèo vọng lại từ những thôn xóm xa xa, có câu hát huê tình của cô gái
đẹp như thơ mộng. . .
Người yêu cảnh, vào những lúc trời đất mang mang như vậy, khoác một cái
áo lông, ngậm một ống điếu mở cửa đi ra ngoài tự nhiên thấy một cái thú
giang hồ êm ái như nhung và không cần uống rượu mạnh cũng như lòng
mình say sưa một cái gì đó - có lẽ là sự sống.
Ấy đấy, cái mùa xuân thần thánh của tôi làm cho người ta muốn phát điên
lên như thế ấy. Ngồi yên không chịu được. Nhựa sống ở trong người căng lên
như máu căng lên trong lộc của loài nai, như mầm non của cây cối, nằm im
mãi không chịu được, phải trồi ra thành những cái lá nhỏ li ti giơ tay vẫy
những cặp uyên ương đứng cạnh.
Cùng với mùa xuân trở lại, tim người ta dường như cũng trẻ hơn ra, và đập
mạnh hơn trong những ngày đông tháng giá. Lúc ấy, đường sá không còn lầy
lội nữa mà là cái rét ngọt ngào, chớ không còn tê buốt căm căm nữa.
Y như những con vật nằm thu hình một nơi trốn rét thấy nắng ấm trở về thì
lại bò ra để nhảy nhót kiếm ăn, anh cũng “sống” lại và thèm khát yêu thương
thực sự. Ra ngoài trời, thấy ai cũng muốn yêu thương, về đến nhà lại cũng
thấy yêu thương nữa.
Nhang trầm, đèn nến, và nhất là bầu không khí gia đình đoàn tụ êm đềm,
trên kính dưới nhường, trước những bàn thờ Phật, bàn thờ Thánh, bàn thờ tổ
tiên làm cho lòng anh ấm lạ ấm lùng, tuy miệng chẳng nói ra nhưng trong
lòng thì cảm như có không biết bao nhiêu là hoa mới nở, bướm ra ràng mở
hội liên hoan.
Câu 1: Em hãy cho biết văn bản “Mùa xuân của tôi” thuộc loại văn bản nào? (Biết)
A. Tản văn
B. Truyện ngắn
C. Tùy bút
D. Hồi ký
Câu 2: Vũ Bằng đã tái hiện cảnh sắc thiên nhiên và không khí mùa xuân của vùng
nào? (Biết)
A. Đồng bằng Bắc bộ
B. Duyên hải Nam trung bộ
C. Đồng bằng sông Cửu Long
D. Tây Nguyên
Câu 3: Mùa xuân được tác giả cảm nhận bằng những giác quan nào? (Biết)
A. Thính giác, xúc giác, thị giác
C. Thinh giác, xúc giác, vị giác
B. Thính giác, khứu giác, vị giác
D. Thính giác, khứu giác, xúc giác
Câu 4: Vẻ đẹp của mùa xuân trong văn bản “Mùa xuân của tôi” được miêu tả như thế
nào? (Biết)
A. Tươi tắn và sôi động
B. Lạnh lẽo và u buồn
C. Trong sáng và nồng cháy
D. Se lạnh và ấm áp
Câu 5: Đoạn trích “Mùa xuân của tôi”, nói về cảnh sắc thiên nhiên, không khí mùa
xuân,…được tái hiện trong nỗi nhớ da diết của một người xa quê, đúng hay sai? (Biết)
A. Đúng
B. Sai
B. Câu 6. Ý nghĩa của văn bản trên là gì? (Hiểu)
A. Sự gắn bó máu thịt giữa con người với quê hương, xứ sở – một biểu hiện cụ thể của
tình yêu đất nước.
B. Cảnh sắc thiên nhiên, không khí mùa xuân ở Hà Nội và miền Bắc được cảm nhận,
tái hiện trong nỗi nhớ thương da diết của một người xa quê.
C. Sự gắn bó máu thịt giữa con người với quê hương, tái hiện nỗi nhớ da diết của một
người xa quê.
D. Cảnh sắc thiên nhiên, không khí mùa xuân ở Hà Nội - một biểu hiện cụ thể của tình
yêu đất nước.
Câu 7: Trong câu văn: Đào hơi phai nhưng nhụy vẫn còn phong [. . . ] trong văn bản
“Mùa xuân của tôi”, từ "phong" có nghĩa là gì? (Hiểu)
A. Bọc kín.
B. Oai phong.
C. Cơn gió.
D. Đẹp đẽ.
Câu 8: Công dụng của dấu chấm lửng trong đoạn văn sau: Mùa xuân của tôi - mùa
xuân Bắc Việt, mùa xuân của Hà Nội - là mùa xuân có mưa riêu riêu, gió lành lạnh, có
tiếng nhạn kêu trong đêm xanh, có tiếng trống chèo vọng lại từ những thôn xóm xa xa,
có câu hát huê tình của cô gái đẹp như thơ mộng. . . (Hiểu).
A. Còn nhiều sự vật, hiện tượng tương tự chưa liệt kê hết.
B. Thể hiện chỗ lời bỏ dở hay ngập ngừng, ngắt quãng.
C. Làm giãn nhịp điệu câu văn
D. Biểu thị lời trích dẫn bị lược bớt.
Truyện “Dế Mèn phiêu lưu ký” là một tác phẩm đặc sắc và nổi tiếng của nhà văn Tô Hoài dành
cho lứa tuổi thiếu nhi. Đây là một câu chuyện đầy thú vị và hấp dẫn về hành trình phiêu lưu của Dế Mèn
qua nhiều vùng đất của các loài vật khác nhau. Chương đầu tiên của chuyện là “Bài học đường đời đầu
tiên” đã miêu tả rõ nét cả ngoại hình và tính cách của Dế Mèn, đồng thời đó cũng là câu chuyện về bài
học đầu tiên của Dế Mèn.
Ngay phần mở đầu, nhà văn đã giới thiệu một cách chi tiết về chú dế này. Dế Mèn là một chú
dế khỏe mạnh, cường tráng và có lối sống khoa học: “Bởi tôi ăn uống điều độ và làm việc có chừng
mực nên tôi chóng lớn lắm”, “chẳng bao lâu tôi đã trở thành một chàng dế thanh niên cường tráng”.
Dưới cái nhìn tinh tế, trí tưởng tượng phong phú và kỹ lưỡng, Tô Hoài đã tái hiện chân chung của một
chàng dế thanh niên thật đẹp và sinh động: “thân hình cường tráng, đôi càng mẫm bóng, những vuốt ở
chân và ở khoeo cứng và nhọn hoắt”, “ chỉ cần lia qua là những ngọn cỏ đã ngã rạp xuống”…
Dế Mèn luôn tự tin về bản thân mình, mỗi bước đi của cậu trở nên “trịnh trọng, khoan thai”, cho
ra cái dáng điệu của “con nhà võ”. Không chỉ dừng lại ở việc miêu tả hình dáng bên ngoài của Dế Mèn,
nhà văn còn đi sâu vào tính cách của chú dế này, cho người đọc cảm nhận một chú dế nhỏ bé cũng có
những nét tính cách khác nhau. Dế Mèn là một chú dế tự tin, yêu đời và luôn tự hào về bản thân mình,
luôn hãnh diện với bà con hàng xóm vì vẻ ngoại hình và sức mạnh của mình. Nhưng chính từ sự tự hào
và tự tin thái quá của tuổi trẻ mà Dế Mèn lại trở thành kiểu tự cao, tự đắc, kiêu căng và xốc nổi.
Dế Mèn đem cái sức mạnh của mình đi để chòng ghẹo hàng xóm chứ không phải là giúp đỡ,
hàng xóm chỉ là nhường nhịn không thèm chấp với Mèn nhưng chú lại nghĩ đó là họ sợ mình, không ai
dám đối đầu với mình. Chính vì thế sự ảo tưởng ngông cuồng của Dế Mèn lại càng được đà đẩy lên
cao, bản thân tự cho mình là “một tay ghê gớm, có thể sắp đứng đầu thiên hạ rồi”. Rồi chính bản tính
kiêu căng, hống hách và ngông cuồng ấy của Dế Mèn đã để lại cho chú dế một bài học nhớ đời, bài học
đắt giá ấy đã đánh đổi bằng cả mạng sống của anh bạn hàng xóm là Dế Choắt.
Trái ngược hoàn toàn với Dế Mèn, Dế Choắt là một kẻ gầy gò, ốm yếu, bộ dạng không có sức
sống lại không có sức làm. Dế Mèn là hàng xóm nhưng lại chỉ biết chê bai, khinh bỉ, khi Dế Choắt nhờ
giúp cũng chẳng bận tâm. Bản tính ngông cuồng của Dế Mèn đã nảy ra ý tưởng trêu chị Cốc, hắn rủ Dế
Choắt nhưng Dế Choắt thì sợ không dám, còn căn ngăn nhưng không được. Sau khi trêu chị Cốc, Dế
Mèn thì chui tọt vào hang sâu của mình lẩn trốn, mà đâu ngờ người bị chị Cốc tóm được lại là Choắt,
Dế Choắt đã gánh chịu mọi hậu quả từ trò đùa dại dột của Dế Mèn. Chỉ đến khi Dế Choắt thoi thóp, Dế
Mèn mới ân hận nhận ra lỗi lầm, tuy vậy cũng nhờ có Dế Choắt mà Dế Mèn có được bài học quý giá:
“Ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết nghĩ, sớm muộn cũng mang vạ vào mình
đấy”.
 








Các ý kiến mới nhất