Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

toan 5

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyên Thi Huyền
Ngày gửi: 08h:47' 21-12-2025
Dung lượng: 370.0 KB
Số lượt tải: 145
Số lượt thích: 0 người
PHÒNG GD&ĐT KHOÁI CHÂU
TRƯỜNG TIỂU HỌC PHÙNG HƯNG

Họ và tên: ………………………………
Lớp: 5A4
Điểm

BÀI KHẢO SÁT CHẤT LƯỢNG GIỮA HỌC KÌ II

NĂM HỌC: 2024-2025
Môn: TIẾNG VIỆT
(Thời gian làm bài: ……… phút)

Lời nhận xét
...........……………………………………………
...........……………………………………………
………………………………………………..…

Chữ ký GV chấm

I. Đọc thành tiếng : (2 điểm)
Học sinh đọc một đoạn trong một bài giáo viên yêu cầu và trả lời câu hỏi liên quan
đến nội dung đoạn đọc.
II. Kiểm tra đọc - hiểu kết hợp kiểm tra kiến thức Tiếng Việt: (8 điểm)
Đọc bài sau và thực hiện các yêu cầu bên dưới:
MỘT ƯỚC MƠ
Hồi nhỏ, tôi rất thích đi học và tất cả những gì thuộc về nó: lớp học, bảng đen,
sách vở, những người bạn, tiếng giảng bài của thầy cô, ... Và luôn ao ước sẽ có một
ngày, tôi tự hào giương cao tấm bằng tốt nghiệp trong niềm vui sướng và ánh mắt mừng
vui của mọi người.
Nhưng tôi là con một gia đình nghèo, đông anh em. Tôi phải quyết định nghỉ học
và xin làm việc trong một tiệm bánh. Từ đó ước mơ của tôi cũng lụi tàn dần.
Lớn lên, như bao người phụ nữ khác, tôi lấy chồng, sinh con. Tôi quyết tâm không để
các con mình thất học, phải sống khổ sở như tôi. Và hai vợ chồng tôi đã làm việc cật lực
để nuôi dạy các con thành tài.
Duy chỉ có cô con gái út Lin-đa là có vấn đề. Lin-đa từ nhỏ đã ốm yếu, khó nuôi,
nên ít có trường nào nhận dạy bé lâu dài. Không đành lòng nhìn con đi theo vết xe đổ
của mình, tôi bắt đầu hỏi thăm và tìm hiểu. Cuối cùng, tôi cũng kiếm được trường, đăng
kí không chỉ cho Lin-đa mà còn cho cả tôi cùng học nữa. Tôi muốn ở bên cạnh con,
giúp đỡ nó và sâu xa hơn là tiếp tục thực hiện giấc mơ của mình.
Thật là thú vị khi lại được đến trường. Nhưng cũng không dễ dàng chút nào khi ở tuổi
58, tôi phải vừa làm công việc nhà, vừa đánh vật với những con số. Hai mẹ con tôi luôn động
viên, an ủi và giúp đỡ nhau trong học tập. Cứ thế cho đến ngày chúng tôi tốt nghiệp.
Thật không ngờ, đến cuối đời, tôi mới được sống cho mình, cho hạnh phúc và
ước mơ của mình. Có lẽ hơi trễ một chút nhưng tôi nhận ra một điều: đừng bao giờ chôn
vùi những ước mơ! Hãy vững tin rằng, một ngày mai ta sẽ biến chúng thành hiện thực.
Không cần phải nhờ vào những điều kì diệu ở đâu xa, mà tất cả những gì ta đạt được
hôm nay là do sự phấn đấu không ngừng, và quyết tâm không từ bỏ niềm mơ ước trong
lòng mỗi chúng ta. Quả thật, sẽ không bao giờ là quá muộn để bạn bắt đầu một giấc mơ!
(Đặng Thị Hòa)
b) Dựa vào nội dung bài đọc, hãy lựa chọn câu trả lời đúng và hoàn thành các bài
tập sau vào giấy kiểm tra.

Câu 1. Tác giả trong câu chuyện có ước mơ gì? (M1 – 0,5 điểm)
A. Được mọi người khen ngợi.
B. Được làm việc trong tiệm bánh.
C. Được đi học và tốt nghiệp.
D. Nuôi dạy các con thành tài.
Câu 2. Những chi tiết nào nói đúng và đủ sự khó khăn của tác giả khi đi học
cùng con? (M1 -0,5 điểm)
A. Không có trường nào nhận, bắt đầu hỏi thăm và đi tìm hiểu về trường.
B. Tìm trường học cho con, đăng kí cho con và mình cùng học.
C. Ở bên cạnh con, giúp đỡ, động viên con, học bài của mình.
D. An ủi, giúp đỡ con, tuổi cao, vừa làm việc nhà, vừa học bài của mình.
Câu 3. Người mẹ trong câu chuyện gặp khó khăn gì? (M1 – 0,5 điểm)
A. Nhà cách xa trường học của con
B. Đi học khi đã 58 tuổi
C. Phải làm công việc nhà, vừa đánh vật với những con số
D. Đi học khi đã 58 tuổi, phải làm công việc nhà, vừa đánh vật với những con số.
Câu 4. Câu chuyện muốn nói với em điều gì? (M1 -0,5điểm)
A. Đừng bao giờ chôn vùi những ước mơ. Nếu quyết tâm và nỗ lực phấn đấu thì ta
sẽ đạt được điều ta mơ ước.
B. Thật hạnh phúc khi ta thực hiện được những ước mơ từ nhỏ của mình.
C. Hãy mơ mộng một chút cho cuộc đời thêm tươi đẹp vì điều đó có thể xảy ra.
D. Hãy vững tin rằng, một ngày mai ước mơ của ta sẽ thành hiện thực.
Câu 5. Vì sao tác giả lại muốn đi học khi tuổi không còn trẻ nữa? (M2 – 1điểm)
……………………………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………………………
Câu 6. Em có nhận xét gì về người mẹ trong câu chuyện trên? (M2 – 1điểm)
……………………………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………………………
Câu 7. Em học được điều gì qua câu chuyện trên? (M3 – 1 điểm)
.........................................................................................................................................
.........................................................................................................................................
.........................................................................................................................................
Câu 8. Trong các câu sau câu nào là câu ghép? (M1 – 0,5 điểm)
A. Hồi nhỏ, tôi rất thích đi học.
B. Tôi là con một gia đình nghèo, đông anh em.

C. Tôi phải quyết định nghỉ học và tôi xin làm việc trong một tiệm bánh.
D. Hai mẹ con tôi luôn động viên, an ủi và giúp đỡ nhau trong học tập.
Câu 9. Trong hai câu văn sau: “Hai mẹ con tôi luôn động viên, an ủi và giúp đỡ nhau
trong học tập. Cứ thế cho đến ngày chúng tôi tốt nghiệp.” Câu in đậm liên kết với câu
đứng trước bằng cách nào? (M1 – 0,5 điểm)
A. Lặp từ

B. từ có tác dụng nối

C. Thay thế từ

D. Lặp từ và thay thế từ

Câu 10. Thêm kết từ và vế câu vào chỗ chấm để tạo câu ghép? (M2 – 1 điểm)
................................................................................................................. nên tôi được cô
giáo khen.
Câu 11. Trong vai con gái út Lin-da, em hãy viết một câu ghép có sử dụng kết từ
nối các vế câu để nói với mẹ trong buổi lễ tốt nghiệp. (M3 – 1 điểm)
.........................................................................................................................................
.........................................................................................................................................
B. Kiểm tra viết: (10 điểm)
Đề bài: Em hãy tả lại một người thân trong gia đình em mà em yêu quý nhất.

MA TRẬN ĐỀ KIỂM TRA MÔN TIẾNG VIỆT 5 GIỮA HỌC KÌ II - LỚP 5A4
NĂM HỌC: 2024-2025
Mạch kiến thức,
kĩ năng

Số câu Mức 1
Mức 2
và số
TL TN TL
điểm TN

1. Đọc hiểu văn bản:
Số câu
4
- Xác định được hình
ảnh, nhân vật, chi tiết có
ý nghĩa trong bài đọc.
Câu số 1,2,3,4  
- Hiểu nội dung của
đoạn, bài đã đọc.
- Giải thích được chi tiết
trong bài bằng suy luận
trực tiếp hoặc rút ra
Số
2,0
thông tin từ bài đọc.
điểm
- Nhận xét được hình
ảnh, nhân vật hoặc chi
tiết trong bài đọc;

Tổng

TN TL

TN

2
 5,6

1
 

 7

TL
4

1,2,3,4

3
 5,6,7

2,0

1,0

2,0

3,0

1

1

2

2

10

11

8,9

 10,11

1,0

1,0

1,0

1,0

2,0

Số câu

6

3

3

6

5

Số
điểm

3,0

3,0

2,0

3,0

5,0

Số câu
2. Kiến thức tiếng Việt:
- Nhận biết được: Câu
Câu số
ghép, cách nối các vế
trong câu ghép, liên kết
câu, … trong văn bản
Số
đọc.
điểm

Tổng

Mức 3

2
8,9

 

PHIỀU THĂM
KIỂM TRA ĐỌC THÀNH TIẾNG GIỮA HỌC KÌ II MÔN TIẾNG VIỆT LỚP 5
NĂM HỌC 2024- 2025
CHO VÀ NHẬN
Một cô giáo đã giúp tôi hiểu rõ ý nghĩa phức tạp của việc cho và nhận.
Khi thấy tôi cầm sách trong giờ tập đọc, cô đã nhận thấy có gì không bình thường, cô
liền thu xếp cho tôi đi khám mắt. Cô không đưa tôi đến bệnh viện, mà dẫn tôi đến bác sĩ nhãn
khoa riêng của cô. Ít hôm sau, như với một người bạn, cô đưa cho tôi một cặp kính.
- Em không thể nhận được! Em không có tiền trả đâu thưa cô! – Tôi nói, cảm
thấy ngượng ngùng vì nhà mình nghèo.
Thấy vậy, cô liền kể một câu chuyện cho tôi nghe. Chuyện kể rằng: "Hồi cô còn
nhỏ, một người hàng xóm đã mua kính cho cô. Bà ấy bảo, một ngày kia cô sẽ trả cho cặp
kính đó bằng cách tặng cho một cô bé khác. Em thấy chưa, cặp kính này đã được trả tiền
từ trước khi em ra đời". Thế rồi, cô nói với tôi những lời nồng hậu nhất, mà chưa ai khác
từng nói với tôi: "Một ngày nào đó, em sẽ mua kính cho một cô bé khác".
Cô nhìn tôi như một người cho. Cô làm cho tôi thành người có trách nhiệm. Cô
tin tôi có thể có một cái gì để trao cho người khác. Cô chấp nhận tôi như thành viên của
cùng một thế giới mà cô đang sống. Tôi bước ra khỏi phòng, tay giữ chặt kính trong tay,
không phải như kẻ vừa được nhận món quà, mà như người chuyển tiếp món quà cho
người khác với tấm lòng tận tụy.
Theo Xuân Lương
..............................................................................................................
CÁI ÁO CỦA BA
Tôi có một người bạn đồng hành quý báu từ ngày tôi còn là đứa trẻ 11 tuổi. Đó là
chiếc áo sơ mi vải Tô Châu, dày mịn, màu cỏ úa.
Chiếc áo sờn vai của ba dưới bàn tay vén khéo của mẹ đã trở thành cái áo xinh
xinh, trông rất oách của tôi. Những đường khâu đều đặn như khâu máy, thoáng nhìn qua
khó mà biết được đấy chỉ là một cái áo may tay. Hàng khuy thẳng tắp như hàng quân
trong đội duyệt binh. Cái cổ áo như hai cái lá non trông thật dễ thương. Mẹ còn may cả
cái cầu vai y hệt như chiếc áo quân phục thực sự. Cái măng- sét ôm khít lấy cổ tay tôi.
Khi cần, tôi có thể mở khuy và xắn tay áo lên gọn gàng. Mặc áo vào, tôi có cảm giác
như vòng tay ba mạnh mẽ và yêu thương đang ôm lấy tôi, tôi như được dựa vào lồng
ngực ấm áp của ba... Lúc tôi mặc đến trường, các bạn và cô giáo đều gọi tôi là “ chú bộ
đội”. Có bạn hỏi: “ Cậu có cái áo thích thật! Mua ở đâu thế?” “ Mẹ tớ may đấy!”
– Tôi hãnh diện trả lời.
Ba đã hi sinh trong một lần đi tuần tra biên giới, chưa kịp thấy tôi chững chạc như
một anh lính tí hon trong cái áo mẹ chữa lại từ chiếc áo quân phục cũ của ba. Mấy chục
năm đã qua, chiếc áo còn nguyên như ngày nào mặc dù cuộc sống của chúng tôi đã có
nhiều thay đổi. Chiếc áo đã trở thành kỉ vật thiêng liêng của tôi và cả gia đình tôi.
Theo Phạm Hải Lê Châu

CÂY LÁ ĐỎ
Vườn nhà Loan có rất nhiều cây ăn quả. Riêng ở góc vườn có một cây, chẳng hiểu
là cây gì. Hồi còn ở nhà, chị Phương rất quý nó và gọi nó là “cây lá đỏ”, vì cứ vào dịp
gần Tết là lá cây ấy lại đỏ rực lên như một đám lửa.
Một lần, đang nằm thiu thiu ngủ, Loan láng máng nghe mấy ông bàn với bà và bố
mẹ định trồng cây nhãn Hưng Yên nhưng vườn chật quá. Có lẽ phải chặt cây lá đỏ đi.
Loan lo quá, liền nhắn tin cho chị Phương biết. Ba hôm sau, Loan nhận được thư của
chị Phương: “Chị phải viết t hư ngay cho em kẻo không kịp. Loan ơi, em nói với ông bà
và bố mẹ hộ chị là đừng chặt cây lá đỏ ấy đi em nhé! Tuy quả nó không ăn được nhưng
chị rất quý cây đó. Em còn nhớ chị Duyên không? Chị bạn thân nhất của chị hồi xưa ấy
mà! Sau khi tốt nghiệp phổ thông, chị đi học sư phạm, còn chị Duyên đi xung phong
chống Mĩ cứu nước. Một lần, chị Duyên đem về cho chị một nắm hạt cây lá đỏ. Chị
Duyên bảo ở vùng rừng núi – nơi chị ấy làm việc – có nhiều thứ cây ấy lắm. Cứ nhìn
thấy cây lá đỏ, chị Duyên lại nhớ đến chị, nhớ những kỉ niệm của thời học sinh thật là
đẹp đẽ. Sau lần gặp ấy, chị Duyên đã anh dũng hi sinh giữa lúc đang cùng đồng đội lấp
hố bom cho xe ta ra chiến trường, em ạ…”.
Loan đọc lá thư của chị Phương giữa một buổi chiều mưa. Ngồi bên cửa sổ nhìn
ra, em bỗng thấy cây lá đỏ đẹp hơn và thấy quý cây lá đỏ hơn bao giờ hết.
Theo Trần Hoài Dương
............................................................................................................
BÌNH YÊN
Một vị vua treo giải thưởng cho nghệ sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp nhất về
sự bình yên. Nhiều họa sĩ cố công thể hiện tài năng của mình. Nhà vua ngắm tất cả bức
tranh nhưng chỉ thích có hai bức và ông phải chọn lấy một.
Một bức tranh vẽ hồ nước yên ả. Mặt hồ là những tấm gương tuyệt mỹ vì có những
ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên bầu trời xanh với những đám mây mịn màng. Tất
cả những ai ngắm bức tranh đều cho rằng đây là bức tranh bình yên thật hoàn hảo.
Bức tranh kia cũng có những ngọn núi, nhưng những ngọn núi này trần trụi và lởm
chởm đá. Ở trên là bầu trời giận giữ đổ mưa như trút kèm theo sấm chớp. Đổ xuống bên
vách núi là dòng thác nổi bọt trắng xóa. Bức tranh này trông thật chẳng yên bình chút nào.
Nhưng khi nhà vua ngắm nhìn, ông thấy đằng sau dòng thác là bụi cây nhỏ mọc
lên từ khe nứt của một tảng đá. Trong bụi cây, một con chim mẹ đang xây tổ. Ở đó, giữa
dòng thác trút xuống một cách giận dữ, con chim mẹ đang an nhiên đậu trên tổ của
mình... Bình yên thật sự.
“Ta chấm bức tranh này!” – Nhà vua công bố - Sự bình yên không có nghĩa là
một nơi không có tiếng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc. Bình yên có nghĩa là
ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp, ta vẫn thấy sự yên tĩnh trong trái tim. Đó
mới chính là ý nghĩa thực sự của sự bình yên,...
Theo Hạt giống tâm hồn

QUÀ TẶNG CỦA CHIM NON
Một hôm, tha thẩn ra vườn chơi, tôi thấy dưới bụi cỏ một chú chim non đang
rướn mình, cánh vỗ vỗ một cách yếu ớt. Một cánh hình như bị gãy nên không cụp lại
được, cứ xõa xuống đến tội nghiệp. Tôi khẽ khàng nâng chú lên và mang vào nhà. Bố
mẹ chú bay lao theo. Thương quá nhưng không biết làm cách nào hơn, tôi chỉ biết nhủ
thầm: “Để tôi chữa cho cánh nó liền lại rồi tôi sẽ trả về cho.”.
Từ hôm ấy, tôi bận tíu tít vì chim non. Chừng mười hôm sau, nó khỏe hơn hẳn,
mọc đủ lông c ánh, nhảy nhót suốt ngày. Giữ lời hứa thầm mấy hôm trước tôi quyết
định thả chim non. Nó thoáng ngơ ngác một giây rồi vút bay lên. Nó bay thong thả,
chấp chới lúc cao lúc thấp không một chút sợ hãi, như muốn rủ tôi đi cùng. Vừa mỉm
cười thích thú, tôi vừa chạy theo chim non. Cánh chim cứ xập xòe phía trước, ngay sát
gần tôi, lúc ẩn lúc hiện, cứ như một cậu bé dẫn đường tinh nghịch. Vui chân, mải theo
bóng chim, không ngờ tôi vào rừng lúc nào không rõ.
Trên các cành cây xung quanh tôi cơ man là chim. Chúng kêu líu ríu đủ thứ
giọng. Tôi đưa tay lên miệng bắt đầu trổ tài bắt chước tiếng chim hót. Tôi vừa cất giọng,
nhiều con bay đến đậu gần tôi hơn. Thế là chúng bắt đầu hót. Hàng chục loại âm thanh
lảnh lót vang lên. Không gian đầy tiếng chim ngân nga, dường như gió thổi cũng dịu đi,
những chiếc lá rơi cũng nhẹ hơn, lơ lửng lâu hơn. Loang loáng trong các lùm cây,
những cánh chim màu sặc sỡ đan đi đan lại… Đâu đó vẳng lại tiếng hót thơ dại của chú
chim non của tôi, cao lắm, xa lắm nhưng tôi vẫn nghe rất rõ.
Theo Trần Hoài Dương

CÁC BÀI ĐỌC THÀNH TIẾNG VÀ CÂU HỎI GỢI Ý
(DÀNH CHO GIÁO VIÊN)
STT

1

2

Nội dung bài đọc và câu hỏi gợi ý
CHO VÀ NHẬN
Một cô giáo đã giúp tôi hiểu rõ ý nghĩa phức tạp của việc cho và nhận.
Khi thấy tôi cầm sách trong giờ tập đọc, cô đã nhận thấy có gì không bình
thường, cô liền thu xếp cho tôi đi khám mắt. Cô không đưa tôi đến bệnh viện, mà
dẫn tôi đến bác sĩ nhãn khoa riêng của cô. Ít hôm sau, như với một người bạn, cô
đưa cho tôi một cặp kính.
- Em không thể nhận được! Em không có tiền trả đâu thưa cô! – Tôi
nói, cảm thấy ngượng ngùng vì nhà mình nghèo.
Thấy vậy, cô liền kể một câu chuyện cho tôi nghe. Chuyện kể rằng:
"Hồi cô còn nhỏ, một người hàng xóm đã mua kính cho cô. Bà ấy bảo, một
ngày kia cô sẽ trả cho cặp kính đó bằng cách tặng cho một cô bé khác. Em
thấy chưa, cặp kính này đã được trả tiền từ trước khi em ra đời". Thế rồi, cô
nói với tôi những lời nồng hậu nhất, mà chưa ai khác từng nói với tôi: "Một
ngày nào đó, em sẽ mua kính cho một cô bé khác".
Cô nhìn tôi như một người cho. Cô làm cho tôi thành người có trách
nhiệm. Cô tin tôi có thể có một cái gì để trao cho người khác. Cô chấp nhận tôi
như thành viên của cùng một thế giới mà cô đang sống. Tôi bước ra khỏi phòng,
tay giữ chặt kính trong tay, không phải như kẻ vừa được nhận món quà, mà như
người chuyển tiếp món quà cho người khác với tấm lòng tận tụy.
Câu hỏi
1. Vì sao cô giáo lại dẫn bạn học sinh đi khám mắt? (Vì cô đã thấy bạn ấy
cầm sách đọc một cách không bình thường.)
2. Cô giáo đã làm gì để bạn học sinh vui vẻ nhận kính? (Kể cho bạn nghe
một câu chuyện để bạn hiểu rằng bạn không phải là người được nhận quà mà
chỉ là người chuyền tiếp món quà cho người khác.)
CÁI ÁO CỦA BA
Tôi có một người bạn đồng hành quý báu từ ngày tôi còn là đứa trẻ 11
tuổi. Đó là chiếc áo sơ mi vải Tô Châu, dày mịn, màu cỏ úa.
Chiếc áo sờn vai của ba dưới bàn tay vén khéo của mẹ đã trở thành cái áo
xinh xinh, trông rất oách của tôi. Những đường khâu đều đặn như khâu máy,
thoáng nhìn qua khó mà biết được đấy chỉ là một cái áo may tay. Hàng khuy
thẳng tắp như hàng quân trong đội duyệt binh. Cái cổ áo như hai cái lá non
trông thật dễ thương. Mẹ còn may cả cái cầu vai y hệt như chiếc áo quân phục
thực sự. Cái măng- sét ôm khít lấy cổ tay tôi. Khi cần, tôi có thể mở khuy và
xắn tay áo lên gọn gàng. Mặc áo vào, tôi có cảm giác như vòng tay ba mạnh mẽ
và yêu thương đang ôm lấy tôi, tôi như được dựa vào lồng ngực ấm áp của ba...
Lúc tôi mặc đến trường, các bạn và cô giáo đều gọi tôi là “ chú bộ đội”. Có bạn
hỏi: “ Cậu có cái áo thích thật! Mua ở đâu thế?” “ Mẹ tớ may đấy!”
– Tôi hãnh diện trả lời.
Ba đã hi sinh trong một lần đi tuần tra biên giới, chưa kịp thấy tôi
chững chạc như một anh lính tí hon trong cái áo mẹ chữa lại từ chiếc áo quân
phục cũ của ba. Mấy chục năm đã qua, chiếc áo còn nguyên như ngày nào

mặc dù cuộc sống của chúng tôi đã có nhiều thay đổi. Chiếc áo đã trở thành
kỉ vật thiêng liêng của tôi và cả gia đình tôi.

3

4

Câu hỏi
1. Chiếc áo được giới thiệu như thế nào? (Là một người bạn đồng hành quý
báu từ ngày tác giả mới 11 tuổi)
2. Áo sơ mi làm từ loại vải gì? ( vải Tô Châu)
CÂY LÁ ĐỎ
Vườn nhà Loan có rất nhiều cây ăn quả. Riêng ở góc vườn có một cây,
chẳng hiểu là cây gì. Hồi còn ở nhà, chị Phương rất quý nó và gọi nó là “cây lá
đỏ”, vì cứ vào dịp gần Tết là lá cây ấy lại đỏ rực lên như một đám lửa.
Một lần, đang nằm thiu thiu ngủ, Loan láng máng nghe mấy ông bàn với
bà và bố mẹ định trồng cây nhãn Hưng Yên nhưng vườn chật quá. Có lẽ phải
chặt cây lá đỏ đi. Loan lo quá, liền nhắn tin cho chị Phương biết. Ba hôm sau,
Loan nhận được thư của chị Phương: “Chị phải viết t hư ngay cho em kẻo
không kịp. Loan ơi, em nói với ông bà và bố mẹ hộ chị là đừng chặt cây lá đỏ
ấy đi em nhé! Tuy quả nó không ăn được nhưng chị rất quý cây đó. Em còn nhớ
chị Duyên không? Chị bạn thân nhất của chị hồi xưa ấy mà! Sau khi tốt nghiệp
phổ thông, chị đi học sư phạm, còn chị Duyên đi xung phong chống Mĩ cứu
nước. Một lần, chị Duyên đem về cho chị một nắm hạt cây lá đỏ. Chị Duyên
bảo ở vùng rừng núi – nơi chị ấy làm việc – có nhiều thứ cây ấy lắm. Cứ nhìn
thấy cây lá đỏ, chị Duyên lại nhớ đến chị, nhớ những kỉ niệm của thời học sinh
thật là đẹp đẽ. Sau lần gặp ấy, chị Duyên đã anh dũng hi sinh giữa lúc đang
cùng đồng đội lấp hố bom cho xe ta ra chiến trường, em ạ…”.
Loan đọc lá thư của chị Phương giữa một buổi chiều mưa. Ngồi bên
cửa sổ nhìn ra, em bỗng thấy cây lá đỏ đẹp hơn và thấy quý cây lá đỏ hơn
bao giờ hết.
Câu hỏi
1. Vì sao ông bàn với bà và bố mẹ định chặt cây lá đỏ ?( Vì muốn có chỗ để
trồng nhãn)
2. Vì sao chị Phương lại gọi đó là cây lá đỏ? (Vì cứ vào dịp gần Tết là lá cây
ấy lại đỏ rực lên như một đám lửa.)
BÌNH YÊN
Một vị vua treo giải thưởng cho nghệ sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp
nhất về sự bình yên. Nhiều họa sĩ cố công thể hiện tài năng của mình. Nhà vua
ngắm tất cả bức tranh nhưng chỉ thích có hai bức và ông phải chọn lấy một.
Một bức tranh vẽ hồ nước yên ả. Mặt hồ là những tấm gương tuyệt mỹ vì
có những ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên bầu trời xanh với những
đám mây mịn màng. Tất cả những ai ngắm bức tranh đều cho rằng đây là bức
tranh bình yên thật hoàn hảo.
Bức tranh kia cũng có những ngọn núi, nhưng những ngọn núi này trần
trụi và lởm chởm đá. Ở trên là bầu trời giận giữ đổ mưa như trút kèm theo sấm
chớp. Đổ xuống bên vách núi là dòng thác nổi bọt trắng xóa. Bức tranh này trông
thật chẳng yên bình chút nào.
Nhưng khi nhà vua ngắm nhìn, ông thấy đằng sau dòng thác là bụi cây

5

nhỏ mọc lên từ khe nứt của một tảng đá. Trong bụi cây, một con chim mẹ
đang xây tổ. Ở đó, giữa dòng thác trút xuống một cách giận dữ, con chim mẹ
đang an nhiên đậu trên tổ của mình... Bình yên thật sự.
“Ta chấm bức tranh này!” – Nhà vua công bố - Sự bình yên không có
nghĩa là một nơi không có tiếng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc. Bình
yên có nghĩa là ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp, ta vẫn thấy sự yên
tĩnh trong trái tim. Đó mới chính là ý nghĩa thực sự của sự bình yên,...
Câu hỏi
1. Nhà vua đã treo giải thưởng cho nghệ sĩ vẽ tranh về đề tài gì? ( Đề tài về
sự bình yên.)
2. Bức tranh thứ nhất vẽ gì?( Bức tranh vẽ cảnh hồ nước yên ả.)
QUÀ TẶNG CỦA CHIM NON
Một hôm, tha thẩn ra vườn chơi, tôi thấy dưới bụi cỏ một chú chim
non đang rướn mình, cánh vỗ vỗ một cách yếu ớt. Một cánh hình như bị gãy
nên không cụp lại được, cứ xõa xuống đến tội nghiệp. Tôi khẽ khàng nâng
chú lên và mang vào nhà. Bố mẹ chú bay lao theo. Thương quá nhưng không
biết làm cách nào hơn, tôi chỉ biết nhủ thầm: “Để tôi chữa cho cánh nó liền
lại rồi tôi sẽ trả về cho.”.
Từ hôm ấy, tôi bận tíu tít vì chim non. Chừng mười hôm sau, nó khỏe
hơn hẳn, mọc đủ lông cánh, nhảy nhót suốt ngày. Giữ lời hứa thầm mấy hôm
trước tôi quyết định thả chim non. Nó thoáng ngơ ngác một giây rồi vút bay
lên. Nó bay thong thả, chấp chới lúc cao lúc thấp không một chút sợ hãi, như
muốn rủ tôi đi cùng. Vừa mỉm cười thích thú, tôi vừa chạy theo chim non.
Cánh chim cứ xập xòe phía trước, ngay sát gần tôi, lúc ẩn lúc hiện, cứ như
một cậu bé dẫn đường tinh nghịch. Vui chân, mải theo bóng chim, không ngờ
tôi vào rừng lúc nào không rõ.
Trên các cành cây xung quanh tôi cơ man là chim. Chúng kêu líu ríu
đủ thứ giọng. Tôi đưa tay lên miệng bắt đầu trổ tài bắt chước tiếng chim hót.
Tôi vừa cất giọng, nhiều con bay đến đậu gần tôi hơn. Thế là chúng bắt đầu
hót. Hàng chục loại âm thanh lảnh lót vang lên. Không gian đầy tiếng chim
ngân nga, dường như gió thổi cũng dịu đi, những chiếc lá rơi cũng nhẹ hơn,
lơ lửng lâu hơn. Loang loáng trong các lùm cây, những cánh chim màu sặc
sỡ đan đi đan lại… Đâu đó vẳng lại tiếng hót thơ dại của chú chim non của
tôi, cao lắm, xa lắm nhưng tôi vẫn nghe rất rõ.
Câu hỏi
1. Khi ra vườn chơi, bạn nhỏ đã nhìn thấy những gì? (Một chú chim non
đang rướn mình, cánh vỗ vỗ một cách yếu ớt.)
2. Vì sao bạn nhỏ quyết định nuôi chú chim non? (Vì bạn nhỏ thấy chú
chim non bị gãy cánh và muốn nuôi chú cho tới khi cánh liền lại.)

HƯỚNG DẪN CHẤM VÀ CHO ĐIỂM MÔN TIẾNG VIỆT (Bài đọc)
I. Đọc – hiểu (8 điểm)
Câu
Đáp án
Câu 1 C. Được đi học và tốt nghiệp.

Điểm
0,5 điểm

Câu 2 D. An ủi, giúp đỡ con, tuổi cao, vừa làm việc nhà, vừa học bài
của mình.

0,5 điểm

Câu 3 Đi học khi đã 58 tuổi, phải làm công việc nhà, vừa đánh vật với
những con số.

0,5 điểm

Câu 4 A. Đừng bao giờ chôn vùi những ước mơ. Nếu quyết tâm và nỗ
lực phấn đấu thì ta sẽ đạt được điều ta mơ ước.

0,5 điểm

Câu 5 Vì tác giả muốn ở bên cạnh con, giúp đỡ con và sâu xa hơn là
tiếp tục thực hiện giấc mơ của mình.
Câu 6 HS viết theo ý kiến cá nhân
Ví dụ: Người mẹ trong câu chuyện là một người yêu thương
con, mạnh mẽ, không bao giờ từ bỏ ước mơ của mình.
Câu 7 đừng bao giờ chôn vùi những ước mơ! Hãy vững tin rằng, một
ngày mai ta sẽ biến chúng thành hiện thực.
Câu 8
C. Tôi phải quyết định nghỉ học và tôi xin làm việc trong
một tiệm bánh.

1 điểm

Câu 9
Câu
10
Câu
11

Bằng cách dùng từ có tác dụng nối.
- Học sinh thêm đúng kết từ và vế câu vào chỗ chấm để tạo câu
ghép.
Học sinh viết đúng yêu cầu về nội dung và hình thức.
 
Gửi ý kiến