Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Đề thi học kì 1

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Giang
Ngày gửi: 15h:33' 24-04-2026
Dung lượng: 84.4 KB
Số lượt tải: 3
Số lượt thích: 0 người
ỦY BAN NHÂN DÂN XÃ VĂN HIẾN
TRƯỜNG THCS THƯỢNG SƠN
_______________________________________________________________________________

ĐỀ KIỂM ĐỊNH CHẤT LƯỢNG CUỐI KÌ I
NĂM HỌC 2025 - 2026
Môn: Ngữ văn 9
Thời gian: 90 phút (không kể thời gian phát đề)

Mã đề 1.
PHẦN I. ĐỌC- HIỂU (6,0 điểm)
Đọc đoạn trích sau và trả lời các câu hỏi:
Nhà tâm lí học Angela Lee Duckworth đã bỏ ra nhiều năm tìm hiểu về chìa khoá để thành công.
Sau thời gian nghiên cứu, bà chỉ ra rằng: Điều cơ bản làm nên thành công của con người là sự bền bỉ.
Bà nói: “Bền bỉ là sự đam mê, tính kiên trì cho những mục tiêu dài hạn. Bền bỉ là có khả năng chịu
đựng khó khăn. Bền bỉ là tập trung vào tương lai của mình một cách liên tục, không phải tính theo
tuần, theo tháng mà là năm. Bền bỉ là làm việc thật chăm chỉ để biến tương lai thành hiện thực. Bền bỉ
là việc sống một cuộc đời như thể nó là một cuộc chạy marathon, chứ không phải là một cuộc đua
nước rút”. Không phải chỉ số IQ, không phải ngoại hình, hay sức mạnh thể chất, hay kỹ năng xã hội.
Sự bền bỉ là yếu tố quyết định để thành công.
(Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu, Rosie Nguyễn, NXB Nhã Nam, 2017)
Câu 1 : Đoạn trích thuộc kiểu văn bản nào?
A. Tự sự
B. Miêu tả
C. Nghị luận
D. Thuyết minh
Câu 2. Vấn đề chính được bàn luận trong văn bản là gì ?
A. Vai trò của IQ trong thành công.
B. Ý nghĩa của sự bền bỉ đối với thành công.
C. Sự khác biệt giữa ước mơ và hoài bão.
D. Những phát minh vĩ đại của nhân loại.
Câu 3. Câu văn “ Bền bỉ là sự đam mê, tính kiên trì cho những mục tiêu dài hạn” sử dụng cách dẫn
trực tiếp?
A. Đúng
B. Sai
Câu 4 : Theo văn bản: Yếu tố quyết định thành công của con người là sự bền bỉ.
A.Đúng
B. Sai
Câu 5: Nối nội dung ở cột A với nội dung ở cột B cho phù hợp:
A
B
1. Luận điểm
a.Điều cơ bản làm nên thành công của con người là
sự bền bỉ.
2. Lí lẽ
b.Bền bỉ là làm việc thật chăm chỉ để biến tương lai
thành hiện thực.
Câu 6. Nối nội dung ở cột A với nội dung ở cột B cho phù hợp:
A
B
1.Câu đầy đủ
a.Không phải chỉ số IQ, không phải ngoại hình, hay
sức mạnh thể chất, hay kỹ năng xã hội.
2.Câu rút gọn
b.Bền bỉ là có khả năng chịu đựng khó khăn.
Câu 7 : Điền từ thích hợp vào chỗ trống?
Tác giả cho rằng: “ Điều khó nhất không phải là có ước mơ mà là …… từng ngày để đạt được nó”
A. Suy nghĩ
B. Mơ mộng
C. Kiên trì
D. Mong chờ
Câu 8: Điền từ thích hợp vào chỗ trống?
Bền bỉ là khả năng ….. khó khăn để theo đuổi mục tiêu dài hạn.
A. Né tránh
B. Chịu đựng
C. Từ bỏ
D. Lảng tránh
1

Câu 9. Vì sao tác giả cho rằng: Sự bền bỉ quan trọng hơn chỉ số IQ ngoại hình hay sức mạnh thể chất
trong việc dẫn đến thành công ?
Câu 10. Từ thông điệp của đoạn trích em hãy rút ra bài học có ý nghĩa đối với bản thân.
II. PHẦN VIẾT (4,0 điểm).
Phân tích truyện ngắn Bát phở của nhà văn Phong Điệp.
BÁT PHỞ
(Lược trích một phần: Nhân vật “tôi” đi ăn phở tại một quán phở khá ngon, có tiếng ở Hà Nội. Tôi
tình cờ được chứng kiến câu chuyện của hai người cha đang đưa hai cậu con trai từ quê lên Hà Nội thi
Đại học. Hai người bố sau khi đã trao đổi với nhau mất vài phút, họ củng bước vào quán phở chỗ tôi
đang ngồi).
Cả bốn người họ nhìn sang tôi, nhìn sang những bàn khác, rồi tần ngần nhìn tới nhìn lui cái biển
ghi trên cửa quán.
- Phở bò nhé? Tái hay chín?
- Thêm cả quả trứng cho chắc bụng nhé?
Hai cậu con nhè nhẹ gật đầu:
- Vâng, gì cũng được.
- Thế thì cho hai phở bò chín. Hai trứng.
Thằng nhỏ chạy bàn vo cái khăn trong tay, tần ngần nhìn bốn người, ý chừng như muốn
hỏi:
“Sao bốn người mà chỉ có hai bát?" Nó chạy ra chỗ ông chủ quán, chỏng lỏn: “Hai bò!"
... Trong tích tắc, hai bát phở sóng sánh được bê ra, đặt trịnh trọng trên bàn. “Chúng mày ăn đi”- Một
trong hai người cha lên tiếng. Đoạn hai ông kéo xích cái ghế ra ngoài một chút, thì thầm nói chuyện
với nhau. Đại loại ba cái chuyện mùa màng, bò đẻ, vải thiều sụt giá... Rồi tới nữa là chuyện phòng trọ
trên này sao đắt chỉ mà đắt. Sáng mốt ngủ dậy, mình phải trả phòng luôn, không là họ tính thêm một
ngày nữa. Mình đợi chúng nó ngoài phòng thi, thi xong thì ra bến xe về luôn. Cần thì mua mấy tẩm
bánh mì, lên xe ăn tạm. Về đến quê rồi, chủng nó thích ăn gì, tha hồ ăn. Chứ trên này, chậc...chậc...
Cuộc sống nơi đây hẳn là khác rất xa với nơi họ vẫn sống hàng ngày, nơi mà họ đang thon thót về
đợt vải năm nay, con bò sắp đẻ lại lăn đùng ra ốm. Họ chỉ vừa lên đây vài ba bữa mà đã thấy lâu quá
trời quả đất. Bộ quần áo chỉn chu nhất trong tủ quần áo của hai ông bổ nông dân ấy, đều đã mang cả
ra đây để mặc rồi. Những bộ quần áo không còn rõ mẫu sắc ban đầu của vải nữa. Nhưng dưới quê, chỉ
có lễ trọng họ mới mặc mà thôi.
Trong khi ấy, hai cậu con vẫn cặm cụi ngồi với bát phở của mình. Chúng không nói gì. Không cả
dám khen một câu đại loại: "phở ở đây ngon quả". Hàng phở này ngon thật. Tôi vốn rành ăn phở,
những quán thế này không thật nhiều. Nhưng vì sao chúng không hồ hởi mà thổi ra một câu như thế?
Và tôi, không kìm nén được mình, cử hưởng sang phía bổn con người ấy. Bốn con người ngồi lặng
một góc giữa cái quán ồn ã. Người cha sẽ đợi những đứa con của mình ăn đến tận thìa nước cuối
cùng, rồi lẳng lặng moi cái ví bằng vải bông chần mầu lam, cất trong ngực áo ra. Ông sẽ phải đểm
một lúc cho những tờ hai nghìn, năm nghìn, mười nghìn để sao cho đủ ba mươi nghìn đồng, trả cho
hai bát phở...
Hai cậu con trai lặng lẽ bên những người cha. Chúng nhìn những đồng tiền đi ra khỏi ví của cha.
Trên gương mặt chúng hiển hiện rõ ràng nỗi âu lo, mỏi mệt. Những kì thi, những nẻo đường ngổn
ngang phía trước... Hôm nay, chúng nợ cha ba mươi nghìn đồng. Cuộc đời này, chúng nợ những người
cha hơn thế nhiều ...
(Theo Phong Điệp, Văn học và Tuổi trẻ số tháng 5 (430-431) năm 2019,
NXB Giáo dục Việt Nam, trang 61-63)
Chú thích:
Nhà văn Phong Điệp tên thật là Phạm Thị Phong Điệp, sinh năm 1976 tại Nam Định. Truyện của
Phong Điệp thường ít cảm xúc lai láng nghệ sĩ, mà tràn trề những câu văn miêu tả của người quan sát
khách quan, nhẹ nhõm, dửng dưng nhưng lôi cuốn người đọc đến tận câu kết cuối cùng.
==========Hết=========
2

ỦY BAN NHÂN DÂN XÃ VĂN HIẾN
TRƯỜNG THCS THƯỢNG SƠN
_______________________________________________________________________________

ĐỀ KIỂM ĐỊNH CHẤT LƯỢNG CUỐI KÌ I
NĂM HỌC 2025 - 2026
Môn: Ngữ văn 9
Thời gian: 90 phút (không kể thời gian phát đề)

Mã đề 2.
PHẦN I. ĐỌC- HIỂU (6,0 điểm)
Đọc đoạn trích sau và trả lời các câu hỏi:
Nhà tâm lí học Angela Lee Duckworth đã bỏ ra nhiều năm tìm hiểu về chìa khoá để thành công.
Sau thời gian nghiên cứu, bà chỉ ra rằng: Điều cơ bản làm nên thành công của con người là sự bền bỉ.
Bà nói: “Bền bỉ là sự đam mê, tính kiên trì cho những mục tiêu dài hạn. Bền bỉ là có khả năng chịu
đựng khó khăn. Bền bỉ là tập trung vào tương lai của mình một cách liên tục, không phải tính theo
tuần, theo tháng mà là năm. Bền bỉ là làm việc thật chăm chỉ để biến tương lai thành hiện thực. Bền bỉ
là việc sống một cuộc đời như thể nó là một cuộc chạy marathon, chứ không phải là một cuộc đua
nước rút”. Không phải chỉ số IQ, không phải ngoại hình, hay sức mạnh thể chất, hay kỹ năng xã hội.
Sự bền bỉ là yếu tố quyết định để thành công.
(Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu, Rosie Nguyễn, NXB Nhã Nam, 2017)
Câu 1 : Đoạn trích thuộc kiểu văn bản nào?
A. Nghị luận
B. Miêu tả
C. Tự sự
D. Thuyết minh
Câu 2. Vấn đề chính được bàn luận trong văn bản là gì ?
A. Vai trò của IQ trong thành công.
B. Sự khác biệt giữa ước mơ và hoài bão
C. Ý nghĩa của sự bền bỉ đối với thành công.
D. Những phát minh vĩ đại của nhân loại.
Câu 3. Câu văn “ Bền bỉ là sự đam mê, tính kiên trì cho những mục tiêu dài hạn” sử dụng cách dẫn
trực tiếp?
A.Sai
B. Đúng
Câu 4 :  Theo văn bản: Yếu tố quyết định thành công của con người là sự bền bỉ.
A.Sai
B. Đúng
Câu 5: Nối nội dung ở cột A với nội dung ở cột B cho phù hợp:
A
B
1. Luận điểm
a.Bền bỉ là làm việc thật chăm chỉ để biến tương lai
thành hiện thực.
2. Lí lẽ
b.Điều cơ bản làm nên thành công của con người là
sự bền bỉ.
Câu 6. Nối nội dung ở cột A với nội dung ở cột B cho phù hợp:
A
B
1.Câu đầy đủ
a.Bền bỉ là có khả năng chịu đựng khó khăn.
2.Câu rút gọn
b.Không phải chỉ số IQ, không phải ngoại hình, hay
sức mạnh thể chất, hay kỹ năng xã hội.
Câu 7 : Điền từ thích hợp vào chỗ trống?
Tác giả cho rằng: “ Điều khó nhất không phải là có ước mơ mà là …… từng ngày để đạt được nó”
A. Kiên trì
B. Mơ mộng
C. Suy nghĩ
D. Mong chờ
Câu 8: Điền từ thích hợp vào chỗ trống?
Bền bỉ là khả năng ….. khó khăn để theo đuổi mục tiêu dài hạn.
A. Chịu đựng
B. Né tránh
C. Từ bỏ
D. Lảng tránh
3

Câu 9. Vì sao tác giả cho rằng: Sự bền bỉ quan trọng hơn chỉ số IQ ngoại hình hay sức mạnh thể chất
trong việc dẫn đến thành công ?
Câu 10. Từ thông điệp của đoạn trích em hãy rút ra bài học có ý nghĩa đối với bản thân.
II. PHẦN VIẾT (4,0 điểm).
Phân tích truyện ngắn Bát phở của nhà văn Phong Điệp.
BÁT PHỞ
(Lược trích một phần: Nhân vật “tôi” đi ăn phở tại một quán phở khá ngon, có tiếng ở Hà Nội. Tôi
tình cờ được chứng kiến câu chuyện của hai người cha đang đưa hai cậu con trai từ quê lên Hà Nội thi
Đại học. Hai người bố sau khi đã trao đổi với nhau mất vài phút, họ củng bước vào quán phở chỗ tôi
đang ngồi).
Cả bốn người họ nhìn sang tôi, nhìn sang những bàn khác, rồi tần ngần nhìn tới nhìn lui cái biển
ghi trên cửa quán.
- Phở bò nhé? Tái hay chín?
- Thêm cả quả trứng cho chắc bụng nhé?
Hai cậu con nhè nhẹ gật đầu:
- Vâng, gì cũng được.
- Thế thì cho hai phở bò chín. Hai trứng.
Thằng nhỏ chạy bàn vo cái khăn trong tay, tần ngần nhìn bốn người, ý chừng như muốn
hỏi:
“Sao bốn người mà chỉ có hai bát?" Nó chạy ra chỗ ông chủ quán, chỏng lỏn: “Hai bò!"
... Trong tích tắc, hai bát phở sóng sánh được bê ra, đặt trịnh trọng trên bàn. “Chúng mày ăn đi”- Một
trong hai người cha lên tiếng. Đoạn hai ông kéo xích cái ghế ra ngoài một chút, thì thầm nói chuyện
với nhau. Đại loại ba cái chuyện mùa màng, bò đẻ, vải thiều sụt giá... Rồi tới nữa là chuyện phòng trọ
trên này sao đắt chỉ mà đắt. Sáng mốt ngủ dậy, mình phải trả phòng luôn, không là họ tính thêm một
ngày nữa. Mình đợi chúng nó ngoài phòng thi, thi xong thì ra bến xe về luôn. Cần thì mua mấy tẩm
bánh mì, lên xe ăn tạm. Về đến quê rồi, chủng nó thích ăn gì, tha hồ ăn. Chứ trên này, chậc...chậc...
Cuộc sống nơi đây hẳn là khác rất xa với nơi họ vẫn sống hàng ngày, nơi mà họ đang thon thót về
đợt vải năm nay, con bò sắp đẻ lại lăn đùng ra ốm. Họ chỉ vừa lên đây vài ba bữa mà đã thấy lâu quá
trời quả đất. Bộ quần áo chỉn chu nhất trong tủ quần áo của hai ông bổ nông dân ấy, đều đã mang cả
ra đây để mặc rồi. Những bộ quần áo không còn rõ mẫu sắc ban đầu của vải nữa. Nhưng dưới quê, chỉ
có lễ trọng họ mới mặc mà thôi.
Trong khi ấy, hai cậu con vẫn cặm cụi ngồi với bát phở của mình. Chúng không nói gì. Không cả
dám khen một câu đại loại: "phở ở đây ngon quả". Hàng phở này ngon thật. Tôi vốn rành ăn phở,
những quán thế này không thật nhiều. Nhưng vì sao chúng không hồ hởi mà thổi ra một câu như thế?
Và tôi, không kìm nén được mình, cử hưởng sang phía bổn con người ấy. Bốn con người ngồi lặng
một góc giữa cái quán ồn ã. Người cha sẽ đợi những đứa con của mình ăn đến tận thìa nước cuối
cùng, rồi lẳng lặng moi cái ví bằng vải bông chần mầu lam, cất trong ngực áo ra. Ông sẽ phải đểm
một lúc cho những tờ hai nghìn, năm nghìn, mười nghìn để sao cho đủ ba mươi nghìn đồng, trả cho
hai bát phở...
Hai cậu con trai lặng lẽ bên những người cha. Chúng nhìn những đồng tiền đi ra khỏi ví của cha.
Trên gương mặt chúng hiển hiện rõ ràng nỗi âu lo, mỏi mệt. Những kì thi, những nẻo đường ngổn
ngang phía trước... Hôm nay, chúng nợ cha ba mươi nghìn đồng. Cuộc đời này, chúng nợ những người
cha hơn thế nhiều ...
(Theo Phong Điệp, Văn học và Tuổi trẻ số tháng 5 (430-431) năm 2019,
NXB Giáo dục Việt Nam, trang 61-63)
Chú thích:
Nhà văn Phong Điệp tên thật là Phạm Thị Phong Điệp, sinh năm 1976 tại Nam Định. Truyện của
Phong Điệp thường ít cảm xúc lai láng nghệ sĩ, mà tràn trề những câu văn miêu tả của người quan sát
khách quan, nhẹ nhõm, dửng dưng nhưng lôi cuốn người đọc đến tận câu kết cuối cùng.
==========Hết=========
4

ỦY BAN NHÂN DÂN XÃ VĂN HIẾN
TRƯỜNG THCS THƯỢNG SƠN
_______________________________________________________________________________

ĐỀ KIỂM ĐỊNH CHẤT LƯỢNG CUỐI KÌ I
NĂM HỌC 2025 - 2026
Môn: Ngữ văn 9
Thời gian: 90 phút (không kể thời gian phát đề)

Mã đề 3.
PHẦN I. ĐỌC- HIỂU (6,0 điểm)
Đọc đoạn trích sau và trả lời các câu hỏi:
Nhà tâm lí học Angela Lee Duckworth đã bỏ ra nhiều năm tìm hiểu về chìa khoá để thành công.
Sau thời gian nghiên cứu, bà chỉ ra rằng: Điều cơ bản làm nên thành công của con người là sự bền bỉ.
Bà nói: “Bền bỉ là sự đam mê, tính kiên trì cho những mục tiêu dài hạn. Bền bỉ là có khả năng chịu
đựng khó khăn. Bền bỉ là tập trung vào tương lai của mình một cách liên tục, không phải tính theo
tuần, theo tháng mà là năm. Bền bỉ là làm việc thật chăm chỉ để biến tương lai thành hiện thực. Bền bỉ
là việc sống một cuộc đời như thể nó là một cuộc chạy marathon, chứ không phải là một cuộc đua
nước rút”. Không phải chỉ số IQ, không phải ngoại hình, hay sức mạnh thể chất, hay kỹ năng xã hội.
Sự bền bỉ là yếu tố quyết định để thành công.
(Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu, Rosie Nguyễn, NXB Nhã Nam, 2017)
Câu 1 : Đoạn trích thuộc kiểu văn bản nào?
A. Tự sự
B. Nghị luận
C. Miêu tả
D. Thuyết minh
Câu 2. Vấn đề chính được bàn luận trong văn bản là gì ?
A. Ý nghĩa của sự bền bỉ đối với thành công.
B. Vai trò của IQ trong thành công
C. Sự khác biệt giữa ước mơ và hoài bão.
D. Những phát minh vĩ đại của nhân loại.
Câu 3. Câu văn “ Bền bỉ là sự đam mê, tính kiên trì cho những mục tiêu dài hạn” sử dụng cách dẫn
trực tiếp?
A.Đúng
B. Sai
Câu 4 :  Theo văn bản: Yếu tố quyết định thành công của con người là sự bền bỉ.
A.Đúng
B. Sai
Câu 5: Nối nội dung ở cột A với nội dung ở cột B cho phù hợp:
A
B
1. Luận điểm
a.Điều cơ bản làm nên thành công của con người là
sự bền bỉ.
2. Lí lẽ
b.Bền bỉ là làm việc thật chăm chỉ để biến tương lai
thành hiện thực.
Câu 6. Nối nội dung ở cột A với nội dung ở cột B cho phù hợp:
A
B
1.Câu đầy đủ
a.Không phải chỉ số IQ, không phải ngoại hình, hay
sức mạnh thể chất, hay kỹ năng xã hội.
2.Câu rút gọn
b.Bền bỉ là có khả năng chịu đựng khó khăn.
Câu 7 : Điền từ thích hợp vào chỗ trống?
Tác giả cho rằng: “ Điều khó nhất không phải là có ước mơ mà là …… từng ngày để đạt được nó”
A. Suy nghĩ
B. Mơ mộng
C. Mong chờ
D. Kiên trì
Câu 8: Điền từ thích hợp vào chỗ trống?
Bền bỉ là khả năng ….. khó khăn để theo đuổi mục tiêu dài hạn.
A. Né tránh
B. Từ bỏ
C. Chịu đựng
D. Lảng tránh
5

Câu 9. Vì sao tác giả cho rằng: Sự bền bỉ quan trọng hơn chỉ số IQ ngoại hình hay sức mạnh thể chất
trong việc dẫn đến thành công ?
Câu 10. Từ thông điệp của đoạn trích em hãy rút ra bài học có ý nghĩa đối với bản thân.
II. PHẦN VIẾT (4,0 điểm).
Phân tích truyện ngắn Bát phở của nhà văn Phong Điệp.
BÁT PHỞ
(Lược trích một phần: Nhân vật “tôi” đi ăn phở tại một quán phở khá ngon, có tiếng ở Hà Nội. Tôi
tình cờ được chứng kiến câu chuyện của hai người cha đang đưa hai cậu con trai từ quê lên Hà Nội thi
Đại học. Hai người bố sau khi đã trao đổi với nhau mất vài phút, họ củng bước vào quán phở chỗ tôi
đang ngồi).
Cả bốn người họ nhìn sang tôi, nhìn sang những bàn khác, rồi tần ngần nhìn tới nhìn lui cái biển
ghi trên cửa quán.
- Phở bò nhé? Tái hay chín?
- Thêm cả quả trứng cho chắc bụng nhé?
Hai cậu con nhè nhẹ gật đầu:
- Vâng, gì cũng được.
- Thế thì cho hai phở bò chín. Hai trứng.
Thằng nhỏ chạy bàn vo cái khăn trong tay, tần ngần nhìn bốn người, ý chừng như muốn
hỏi:
“Sao bốn người mà chỉ có hai bát?" Nó chạy ra chỗ ông chủ quán, chỏng lỏn: “Hai bò!"
... Trong tích tắc, hai bát phở sóng sánh được bê ra, đặt trịnh trọng trên bàn. “Chúng mày ăn đi”- Một
trong hai người cha lên tiếng. Đoạn hai ông kéo xích cái ghế ra ngoài một chút, thì thầm nói chuyện
với nhau. Đại loại ba cái chuyện mùa màng, bò đẻ, vải thiều sụt giá... Rồi tới nữa là chuyện phòng trọ
trên này sao đắt chỉ mà đắt. Sáng mốt ngủ dậy, mình phải trả phòng luôn, không là họ tính thêm một
ngày nữa. Mình đợi chúng nó ngoài phòng thi, thi xong thì ra bến xe về luôn. Cần thì mua mấy tẩm
bánh mì, lên xe ăn tạm. Về đến quê rồi, chủng nó thích ăn gì, tha hồ ăn. Chứ trên này, chậc...chậc...
Cuộc sống nơi đây hẳn là khác rất xa với nơi họ vẫn sống hàng ngày, nơi mà họ đang thon thót về
đợt vải năm nay, con bò sắp đẻ lại lăn đùng ra ốm. Họ chỉ vừa lên đây vài ba bữa mà đã thấy lâu quá
trời quả đất. Bộ quần áo chỉn chu nhất trong tủ quần áo của hai ông bổ nông dân ấy, đều đã mang cả
ra đây để mặc rồi. Những bộ quần áo không còn rõ mẫu sắc ban đầu của vải nữa. Nhưng dưới quê, chỉ
có lễ trọng họ mới mặc mà thôi.
Trong khi ấy, hai cậu con vẫn cặm cụi ngồi với bát phở của mình. Chúng không nói gì. Không cả
dám khen một câu đại loại: "phở ở đây ngon quả". Hàng phở này ngon thật. Tôi vốn rành ăn phở,
những quán thế này không thật nhiều. Nhưng vì sao chúng không hồ hởi mà thổi ra một câu như thế?
Và tôi, không kìm nén được mình, cử hưởng sang phía bổn con người ấy. Bốn con người ngồi lặng
một góc giữa cái quán ồn ã. Người cha sẽ đợi những đứa con của mình ăn đến tận thìa nước cuối
cùng, rồi lẳng lặng moi cái ví bằng vải bông chần mầu lam, cất trong ngực áo ra. Ông sẽ phải đểm
một lúc cho những tờ hai nghìn, năm nghìn, mười nghìn để sao cho đủ ba mươi nghìn đồng, trả cho
hai bát phở...
Hai cậu con trai lặng lẽ bên những người cha. Chúng nhìn những đồng tiền đi ra khỏi ví của cha.
Trên gương mặt chúng hiển hiện rõ ràng nỗi âu lo, mỏi mệt. Những kì thi, những nẻo đường ngổn
ngang phía trước... Hôm nay, chúng nợ cha ba mươi nghìn đồng. Cuộc đời này, chúng nợ những người
cha hơn thế nhiều ...
(Theo Phong Điệp, Văn học và Tuổi trẻ số tháng 5 (430-431) năm 2019,
NXB Giáo dục Việt Nam, trang 61-63)
Chú thích:
Nhà văn Phong Điệp tên thật là Phạm Thị Phong Điệp, sinh năm 1976 tại Nam Định. Truyện của
Phong Điệp thường ít cảm xúc lai láng nghệ sĩ, mà tràn trề những câu văn miêu tả của người quan sát
khách quan, nhẹ nhõm, dửng dưng nhưng lôi cuốn người đọc đến tận câu kết cuối cùng.
==========Hết=========
6

ỦY BAN NHÂN DÂN XÃ VĂN HIẾN
TRƯỜNG THCS THƯỢNG SƠN
_______________________________________________________________________________

ĐỀ KIỂM ĐỊNH CHẤT LƯỢNG CUỐI KÌ I
NĂM HỌC 2025 - 2026
Môn: Ngữ văn 9
Thời gian: 90 phút (không kể thời gian phát đề)

Mã đề 4.
PHẦN I. ĐỌC- HIỂU (6,0 điểm)
Đọc đoạn trích sau và trả lời các câu hỏi:
Nhà tâm lí học Angela Lee Duckworth đã bỏ ra nhiều năm tìm hiểu về chìa khoá để thành công.
Sau thời gian nghiên cứu, bà chỉ ra rằng: Điều cơ bản làm nên thành công của con người là sự bền bỉ.
Bà nói: “Bền bỉ là sự đam mê, tính kiên trì cho những mục tiêu dài hạn. Bền bỉ là có khả năng chịu
đựng khó khăn. Bền bỉ là tập trung vào tương lai của mình một cách liên tục, không phải tính theo
tuần, theo tháng mà là năm. Bền bỉ là làm việc thật chăm chỉ để biến tương lai thành hiện thực. Bền bỉ
là việc sống một cuộc đời như thể nó là một cuộc chạy marathon, chứ không phải là một cuộc đua
nước rút”. Không phải chỉ số IQ, không phải ngoại hình, hay sức mạnh thể chất, hay kỹ năng xã hội.
Sự bền bỉ là yếu tố quyết định để thành công.
(Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu, Rosie Nguyễn, NXB Nhã Nam, 2017)
Câu 1 : Đoạn trích thuộc kiểu văn bản nào?
A. Tự sự
B. Miêu tả
C. Thuyết minh
D. Nghị luận
Câu 2. Vấn đề chính được bàn luận trong văn bản là gì ?
A. Vai trò của IQ trong thành công.
B.Những phát minh vĩ đại của nhân loại
C. Sự khác biệt giữa ước mơ và hoài bão.
D.Ý nghĩa của sự bền bỉ đối với thành công.
Câu 3. Câu văn “ Bền bỉ là sự đam mê, tính kiên trì cho những mục tiêu dài hạn” sử dụng cách dẫn
trực tiếp?
A.Sai
B. Đúng
Câu 4 :  Theo văn bản: Yếu tố quyết định thành công của con người là sự bền bỉ.
A.Sai
B. Đúng
Câu 5: Nối nội dung ở cột A với nội dung ở cột B cho phù hợp:
A
B
1. Luận điểm
a.Bền bỉ là làm việc thật chăm chỉ để biến tương lai
thành hiện thực.
2. Lí lẽ
b.Điều cơ bản làm nên thành công của con người là
sự bền bỉ.
Câu 6. Nối nội dung ở cột A với nội dung ở cột B cho phù hợp:
A
B
1.Câu đầy đủ
a.Bền bỉ là có khả năng chịu đựng khó khăn.
2.Câu rút gọn
b.Không phải chỉ số IQ, không phải ngoại hình, hay
sức mạnh thể chất, hay kỹ năng xã hội.
Câu 7 : Điền từ thích hợp vào chỗ trống?
Tác giả cho rằng: “ Điều khó nhất không phải là có ước mơ mà là …… từng ngày để đạt được nó”
A. Suy nghĩ
B. Kiên trì
C. Mơ mộng
D. Mong chờ
Câu 8: Điền từ thích hợp vào chỗ trống?
Bền bỉ là khả năng ….. khó khăn để theo đuổi mục tiêu dài hạn.
A. Né tránh
B. Lảng tránh
C. Từ bỏ
D. Chịu đựng
7

Câu 9. Vì sao tác giả cho rằng: Sự bền bỉ quan trọng hơn chỉ số IQ ngoại hình hay sức mạnh thể chất
trong việc dẫn đến thành công ?
Câu 10. Từ thông điệp của đoạn trích em hãy rút ra bài học có ý nghĩa đối với bản thân.
II. PHẦN VIẾT (4,0 điểm).
Phân tích truyện ngắn Bát phở của nhà văn Phong Điệp.
BÁT PHỞ
(Lược trích một phần: Nhân vật “tôi” đi ăn phở tại một quán phở khá ngon, có tiếng ở Hà Nội. Tôi
tình cờ được chứng kiến câu chuyện của hai người cha đang đưa hai cậu con trai từ quê lên Hà Nội thi
Đại học. Hai người bố sau khi đã trao đổi với nhau mất vài phút, họ củng bước vào quán phở chỗ tôi
đang ngồi).
Cả bốn người họ nhìn sang tôi, nhìn sang những bàn khác, rồi tần ngần nhìn tới nhìn lui cái biển
ghi trên cửa quán.
- Phở bò nhé? Tái hay chín?
- Thêm cả quả trứng cho chắc bụng nhé?
Hai cậu con nhè nhẹ gật đầu:
- Vâng, gì cũng được.
- Thế thì cho hai phở bò chín. Hai trứng.
Thằng nhỏ chạy bàn vo cái khăn trong tay, tần ngần nhìn bốn người, ý chừng như muốn
hỏi:
“Sao bốn người mà chỉ có hai bát?" Nó chạy ra chỗ ông chủ quán, chỏng lỏn: “Hai bò!"
... Trong tích tắc, hai bát phở sóng sánh được bê ra, đặt trịnh trọng trên bàn. “Chúng mày ăn đi”- Một
trong hai người cha lên tiếng. Đoạn hai ông kéo xích cái ghế ra ngoài một chút, thì thầm nói chuyện
với nhau. Đại loại ba cái chuyện mùa màng, bò đẻ, vải thiều sụt giá... Rồi tới nữa là chuyện phòng trọ
trên này sao đắt chỉ mà đắt. Sáng mốt ngủ dậy, mình phải trả phòng luôn, không là họ tính thêm một
ngày nữa. Mình đợi chúng nó ngoài phòng thi, thi xong thì ra bến xe về luôn. Cần thì mua mấy tẩm
bánh mì, lên xe ăn tạm. Về đến quê rồi, chủng nó thích ăn gì, tha hồ ăn. Chứ trên này, chậc...chậc...
Cuộc sống nơi đây hẳn là khác rất xa với nơi họ vẫn sống hàng ngày, nơi mà họ đang thon thót về
đợt vải năm nay, con bò sắp đẻ lại lăn đùng ra ốm. Họ chỉ vừa lên đây vài ba bữa mà đã thấy lâu quá
trời quả đất. Bộ quần áo chỉn chu nhất trong tủ quần áo của hai ông bổ nông dân ấy, đều đã mang cả
ra đây để mặc rồi. Những bộ quần áo không còn rõ mẫu sắc ban đầu của vải nữa. Nhưng dưới quê, chỉ
có lễ trọng họ mới mặc mà thôi.
Trong khi ấy, hai cậu con vẫn cặm cụi ngồi với bát phở của mình. Chúng không nói gì. Không cả
dám khen một câu đại loại: "phở ở đây ngon quả". Hàng phở này ngon thật. Tôi vốn rành ăn phở,
những quán thế này không thật nhiều. Nhưng vì sao chúng không hồ hởi mà thổi ra một câu như thế?
Và tôi, không kìm nén được mình, cử hưởng sang phía bổn con người ấy. Bốn con người ngồi lặng
một góc giữa cái quán ồn ã. Người cha sẽ đợi những đứa con của mình ăn đến tận thìa nước cuối
cùng, rồi lẳng lặng moi cái v
 
Gửi ý kiến