Violet
Dethi

Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Tìm kiếm Đề thi, Kiểm tra

Lớp 6. Đề thi học kì 1 môn văn bài tham khảo

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: nguyễn duy thái
Ngày gửi: 20h:21' 07-11-2024
Dung lượng: 17.6 KB
Số lượt tải: 3
Số lượt thích: 0 người
Kể về 1 lần em mắc lỗi nói dối với thầy cô
Từ lúc bắt đầu đến trường đến nay, em đã từng được học với rất nhiều thầy
cô. Ai cũng yêu thương, tận tụy với học sinh của mình cả. Nhưng em vẫn đặc
biệt dành nhiều tình cảm nhất cho cô giáo Liêm - cô giáo đã để lại cho em rất
nhiều những kỉ niệm tuyệt vời tuổi học trò.Và kỉ niệm mà em nhớ nhất chính
là một lần em đã khiến cô phải buồn.
Chuyện xảy ra này xảy ra cách đây một năm, đến nay tôi vẫn còn nhớ rõ từng
chuyện một. Cô liêm là giáo viên chủ nhiệm của em hồi lớp 5.Hồi đó giáo viên
chủ nhiệm dạy toán và tiếng việt. Vào thứ hai đầu tuần, cô yêu cầu cả lớp, mỗi
người chuẩn bị một một bộ thước e ke để học tiết toán . Tuy nhiên, do ham
chơi nên tôi quên mất lời dặn của cô. Mọi chuyện sẽ chẳng có gì nếu như tôi
không bịa ra một lời nói dối để bao biện cho sai lầm của mình. Khi thấy tôi
không chuẩn bị như lời dặn, cô Liêm đã rất ngạc nhiên và yêu cầu em đứng
dậy trình bày. Thế là tôi đã nói với cô là em đã chuẩn bị một một bộ thước e
ke như lời cô dặn, nhưng sáng nay lúc đến trường bị ngã xe nên làm rơi mất
rồi. Nghe tôi nói vậy, cô liền lo lắng hỏi :
Em có bị thương ở đâu không?
Sau khi chắc chắn là tôi vẫn ổn thì cô mới để tôi ngồi xuống và bắt đầu tiết
học. Trong ánh nhìn chăm chú của cả lớp tôi điềm nhiên ngồi xuống và bắt
đầu học bài.
Giờ ra chơi, em và các bạn thân cùng nhau đứng hóng gió ở hành lang, chợt
thằng nghĩa lên tiếng hỏi:
- Lúc sáng cậu ngã xe, giờ có còn đau không vậy?
Nghe cậu ấy hỏi thế, tôi phì cười lên và bảo:
- Lúc sáng tớ nói dối cô Liêm đấy, tại tớ quên vụ chuẩn bị dụng cụ, chứ thật
ra tớ có ngã xe đâu.
Nói xong tôi cười khì lên trước ánh mắt ngạc nhiên của các bạn. Nhưng chợt,
tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau:
- Ra là vậy. Cô thật thất vọng về em đấy Thái.
Vội quay đầu nhìn lại, tôi nhìn thấy cô Liêm đang đứng phía sau với ánh mắt
thất vọng cùng cực. Trời ơi, vậy là cô đã biết tất cả rồi. Khi tôi đang cố tìm lời
bào chữa cho mình, thì cô đã rời đi một cách lạnh lùng, để mặc tôi đứng như
trời trồng tại chỗ.
Suốt buổi học hôm đó đến lúc đi về, tôi như người mất hồn. Ánh mắt thất
vọng và bóng lưng lạnh lùng của cô Liêm cứ lặp đi lặp lại như một đoạn phim
lỗi trước mắt tôi. Sự ân hận, hối lỗi ngày càng lớn lên, gặm nát tâm hồn tôi.
Đến tối, tôi cảm thấy thực sự không thể chịu được nữa, cũng chẳng thể chờ
được đến hôm sau, nên tôi đã chạy sang nhà cô Liêm trong buổi chiều hôm
đó. Lúc này , cô đang ngồi chấm bài bên cửa sổ, thấy có ai đó ngập ngừng
trước cửa, cô vội chạy ra. Thấy là tôi, cô cất giọng hỏi:

- Em sang tìm cô có chuyện gì không?
Nhìn thấy cô tự nhiên dũng khí nãy giờ của tôi bay đi đâu mất, tay tôi cứ mắc
vào nhau, miệng ngập ngừng nói câu em xin lỗi cô. Tôi hít một hơi thật sâu để
bình tĩnh lại trước ánh mắt dịu dàng của cô Liêm, tôi cúi người xuống, nói
thật to:
- Em xin lỗi cô vì đã nói dối. Xin cô hãy tha thứ cho em. Em hứa sẽ không bao
giờ tái phạm nữa ạ!
Không khí vẫn yên tĩnh như vậy, tôi mãi không dám ngẩng đầu lên. Không
biết là bao lâu sau đó, cô Liêm nhẹ nhàng xoa đầu em, rồi cất giọng đầy yêu
thương và trìu mến: “Ừ!”. Chỉ một từ đấy thôi mà bao phiền lo trong long tôi
tan đi hết. Sự khó chịu trong lòng ở ngày hôm nay như được cô tháo xuống
khỏi người. Thật hạnh phúc biết bao nhiêu. Nói xong, cô liền dặn tôi về nhà
nhanh và cẩn thận để hôm sau còn đến lớp. Nghe lời cô, tôi nhanh chóng chào
cô và trở về nhà.
Qua câu chuyện ấy tôi đã rút ra nhiều bài học . Tôi khuyên các bạn cũng đang
gặp hoàn cảnh như tôi sẽ biết sửa lỗi đừng nên như tôi rồi phải hối hận .
Kể về trãi nghiệm đáng nhớ
Trong cuộc đời của mỗi người ai cũng có một trải nghiệm . Tôi cũng không
ngoại lệ . Và kỉ niệm mà tôi nhớ nhất chính là một chuyến đi du lịch với gia
đình. Đó là trải nghiệm tuyệt vời của tôi.
Chuyến đi của tôi diễn ra trong ba ngày hai đêm . Điểm đến là Tam kỳ- một
địa điểm du lịch khá nổi tiếng. Chuyến xe khởi hành từ năm giờ sáng ngày
chủ nhật. Tối thứ bảy, tôi đi ngủ thật sớm. Sáng hôm sau, cả nhà phải dậy từ
bốn giờ để chuẩn bị. Sáu giờ ba mươi là xe đã đến đón. Cùng đi với gia đình
tôi còn có gia đình của mợ Bông và mợ mi. Hai mợ là chị dâu của mẹ tôi.
Khoảng bảy giờ , xe đã đến nơi. Chúng tôi được nhận phòng, nghỉ ngơi và ăn
sáng.
Năm giờ chiều, nắng đã dịu hơn. Tôi cùng mọi người ra tắm biển. Trước mắt
tôi chính là bãi biển Tam Thanh rộng mênh mông. Gió biển lồng lộng. Tiếng
sóng vỗ ào ạt. Bãi cát vàng trải dài. Bãi biển lúc này khá đông người. Người
lớn thì tắm biển. Còn trẻ em thì xây lâu đài cát, hoặc nghịch nước. Tôi cùng
các anh chị vui đùa trên bãi cát, nghịch nước biển mát lạnh.
Khoảng sáu giờ chiều, mặt trời bắt đầu lặn dần. Hoàng hôn trên biển thật
huy hoàng và kỳ vĩ. Tôi ngồi trên bãi cát trắng ngắm cảnh mặt trời lặn. Mặt
trời lúc này giống như một quả cầu đang rực đỏ. Mặt trời lớn lắm, lớn hơn

rất nhiều lần so với mặt trời của thành phố. Biển đẹp nhất có lẽ về ban đêm.
Khi ánh nắng cuối ngày tắt hẳn, nhường chỗ cho bầu trời đêm đầy sao.
Không khí lúc này cũng dễ chịu, mát mẻ hơn. Mọi người đã vào ăn mì quảng
đặc sản của quảng nam. Ăn xong, chúng tôi còn đi dạo quanh bãi biển. Gió
biển thổi mát rượi. Rất nhiều người ngồi trên bờ biển để trò chuyện,uống
nước. Mười một giờ, mọi người mới trở về khách sạn để tắm giặt và nghỉ
ngơi. Ngày hôm sau, tôi còn được bố mẹ dẫn đi thăm các địa danh nổi tiếng ở
Tam Kỳ như Văn Thánh-Khổng Miếu,... Chúng tôi còn được đi chợ mua rất
nhiều quà để mang về nữa. Tôi cũng chụp được khá nhiều tấm ảnh rất đẹp.
Chuyến đi giúp tôi có thêm kỉ niệm đẹp đẽ cùng với người thân. Tôi mong
rằng gia đình của mình sẽ có thêm nhiều chuyến đi như vậy hơn
Kể lần mắc lỗi với mẹ
Gia đình có vai trò thật quan trọng, và đối với tôi cũng vậy. Trong gia đình, người
mà tôi yêu thương nhất chính là mẹ.
Mẹ tôi là một người phụ nữ giản dị. Nhưng mẹ đã dành cho tôi những sự hy sinh
thật phi thường. Bố mẹ chia tay khi tôi còn rất nhỏ. Tôi sống cùng với mẹ. Mẹ vừa
phải làm mẹ, vừa phải làm bố. Nhờ có tình yêu thương vô bờ của mẹ đã lấp đầy
khoảng trống tình cảm của bố.
Còn nhớ tuần trước, tôi đến nhà Hồng – cô bạn thân cùng lớp chơi. Do quá mải chơi
nên khi về đến nhà thì trời đã tối. Tôi nghĩ thầm trong lòng rằng kiểu gì khi về đến
nhà mẹ cũng mắng. Nhưng khi tôi về đến nơi, bước vào nhà lại thấy thật yên tĩnh,
chỉ nhìn thấy trên bàn là cơm canh nóng hổi, mà không thấy mẹ đâu.
Tôi ăn cơm xong mà lòng đầy lo âu. Tôi lén vào phòng của mẹ, thì nhìn thấy mẹ
đang nằm trên giường. Tôi khẽ gọi: “Mẹ ơi!” nhưng không thấy tiếng trả lời. Cảm
thấy lo lắng, tôi chạy đến bên giường, khi chạm vào người mẹ thì thấy nóng bừng.
Có lẽ mẹ đã bị sốt.
Bỗng nhiên tôi cảm thấy sợ hãi, xen lẫn cả sự ân hận. Tôi tự trách mình mải chơi,
trong khi mẹ thì phải làm việc vất vả, lại bị ốm mà vẫn cố gắng nấu cơm cho tôi. Tự
trấn an bản thân, tôi nhanh chóng chạy đi lấy khăn mặt lạnh đắp lên trán mẹ.
Rồi còn nấu một ít cháo ăn liền và mua thuốc cho mẹ. Một lúc sau, có vẻ đã khá
hơn, mẹ tỉnh dậy. Tôi thuyết phục mẹ ăn cháo và uống thuốc. Mẹ vừa ăn vừa mỉm

cười nhìn tôi. Xong xuôi, tôi nhìn mẹ, rồi ôm lấy mẹ và bật khóc nức nở: “Con xin
lỗi mẹ ạ!”. Mẹ chỉ ôm tôi vào lòng rồi nhẹ nhàng nói: “Không sao đâu! Nín đi con!”.
Sáng hôm sau, mẹ đã khỏe hẳn và có thể đi làm bình thường. Nhưng nhờ có trải
nghiệm hôm qua mà tôi mới biết mẹ đã vất vả vì tôi như thế nào. Tôi thầm nhắc nhở
bản thân phải cố gắng học tập hơn, giúp đỡ mẹ nhiều hơn để mẹ khỏi lo lắng, vất vả.
 
Gửi ý kiến