BÀI VĂN BIỂU CẢM VỀ SÂN TRƯỜNG

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: đặng vũ phong
Ngày gửi: 22h:11' 25-11-2024
Dung lượng: 202.7 KB
Số lượt tải: 30
Nguồn:
Người gửi: đặng vũ phong
Ngày gửi: 22h:11' 25-11-2024
Dung lượng: 202.7 KB
Số lượt tải: 30
Số lượt thích:
0 người
Bài tập làm văn về: sân trường vào giờ ra chơi
Mỗi ngày đến trường, tôi đều háo hức chờ đợi tiếng trống báo hiệu giờ ra chơi. Đó không chỉ là
khoảng thời gian để thư giãn sau những giờ học căng thẳng mà còn là lúc sân trường trở thành một
bức tranh sống động, ngập tràn màu sắc và âm thanh. Mỗi góc nhỏ của sân trường vào giờ ra chơi đều
ẩn chứa những niềm vui giản dị mà chỉ có tuổi học trò mới cảm nhận được.
Khi tiếng trống “tùng… tùng… tùng” vang lên, cả ngôi trường như bừng tỉnh. Sự im lặng nghiêm
trang của các lớp học lập tức nhường chỗ cho không khí rộn ràng và tiếng nói cười vang vọng khắp
nơi. Từ cửa lớp, từng nhóm học sinh ùa ra sân, bước chân vội vã như những dòng suối nhỏ đổ về một
dòng sông lớn. Ai nấy đều háo hức, nét mặt rạng rỡ niềm vui. Trong những tà áo trắng tinh khôi tung
bay dưới ánh nắng, sân trường bỗng chốc trở thành một bức tranh tươi đẹp mà thiên nhiên và con
người cùng vẽ nên.
Bầu trời hôm ấy xanh ngắt, cao vời vợi, chỉ lác đác vài cụm mây trắng như những chiếc gối bông
mềm mại đang trôi dạt. Ánh nắng nhẹ nhàng tỏa xuống, không quá gay gắt mà ấm áp, dịu dàng như
vòng tay ôm của mùa xuân. Những tia nắng nhảy múa trên mái ngói đỏ của dãy phòng học, lấp lánh
qua từng kẽ lá của những cây bàng, cây phượng. Trên sân gạch đỏ, những bóng cây đổ dài, loang lổ,
tạo thành những khoảng sáng tối đan xen đầy thú vị.
Ở giữa sân, tiếng reo hò, cổ vũ vang dội. Nhóm bạn nam đang say sưa chơi đá cầu, khuôn mặt rạng
ngời, trán lấm tấm mồ hôi. Quả cầu nhỏ xinh với những chiếc lông vũ trắng bay lên, xoay tròn, rồi hạ
xuống, nằm gọn trên đôi chân khéo léo của các bạn. Mỗi cú đá đẹp đều nhận được tiếng reo mừng
phấn khích. Xa hơn một chút, nhóm bạn nữ đang chơi nhảy dây. Chiếc dây dài được quay đều tay,
phát ra những âm thanh "vút… vút" nhịp nhàng. Dưới ánh nắng vàng, những đôi chân nhỏ nhảy lên
nhảy xuống, nhẹ nhàng mà dẻo dai, tạo nên một nhịp điệu vui tươi làm ai nhìn cũng phải mỉm cười.
Phía xa, căng tin trường là nơi náo nhiệt nhất. Những hàng dài học sinh xếp hàng, kiên nhẫn chờ đến
lượt mình để mua món quà vặt yêu thích. Hương thơm của bánh mì nóng hổi, của những ly sữa đậu
nành thoảng qua trong gió, làm ai nấy đều thấy thích thú. Những bàn tay nhỏ nhanh nhẹn đưa những
đồng tiền lẻ, nhận lại là những chiếc bánh bao thơm lừng hay gói bánh tráng trộn đầy đủ gia vị. Bên
cạnh đó, nhóm bạn thân tụm lại, ngồi trên ghế đá vừa ăn quà vừa cười đùa rôm rả. Những tiếng nói
cười không ngớt vang lên, làm sân trường càng thêm rộn rã.
Gần những gốc cây bàng già, vài bạn học sinh lặng lẽ hơn, tranh thủ đọc nốt cuốn sách yêu thích hay
hoàn thành bài tập còn dang dở. Gió thổi nhẹ, làm xào xạc những chiếc lá bàng xanh mướt, vài chiếc
lá úa vàng rơi xuống đất, khẽ chạm vào trang sách mở dở của các bạn. Khung cảnh ấy vừa bình yên,
vừa đáng yêu, khiến tôi cảm nhận được vẻ đẹp giản dị và tinh khôi của tuổi học trò.
Tôi đặc biệt yêu thích sự kết hợp hài hòa giữa thiên nhiên và con người trên sân trường. Những hàng
cây xanh thẫm vươn cao như những người bạn trầm lặng, lặng lẽ dõi theo từng bước chân học trò.
Chim chóc ríu rít trên cành, như đang cổ vũ cho những trò chơi sôi động dưới sân. Tiếng gió thoảng
qua cùng tiếng cười nói của học sinh hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc đồng quê mộc mạc
nhưng ngọt ngào.
Thời gian trôi qua nhanh chóng. Chỉ mới đó thôi mà tiếng trống báo hiệu hết giờ ra chơi đã vang lên,
ngân dài trong không gian. Các bạn học sinh vội vã thu dọn đồ đạc, trở về lớp học. Tiếng cười nói dần
nhỏ lại, trả lại sân trường sự yên tĩnh vốn có. Nhưng trong lòng tôi, những niềm vui từ giờ ra chơi vẫn
còn đọng lại, như ánh nắng cuối chiều lưu luyến chưa muốn tắt.
Tôi biết rằng, thời gian học trò sẽ không kéo dài mãi mãi. Một ngày nào đó, tôi sẽ phải rời xa ngôi
trường này, xa những giờ ra chơi sôi động và đầy ắp kỷ niệm. Nhưng tôi cũng biết rằng, mỗi giờ ra
chơi, mỗi tiếng cười, mỗi bước chân trên sân trường này sẽ mãi là một phần ký ức đẹp đẽ nhất, theo
tôi suốt những năm tháng về sau.
1
Mỗi ngày đến trường, tôi đều háo hức chờ đợi tiếng trống báo hiệu giờ ra chơi. Đó không chỉ là
khoảng thời gian để thư giãn sau những giờ học căng thẳng mà còn là lúc sân trường trở thành một
bức tranh sống động, ngập tràn màu sắc và âm thanh. Mỗi góc nhỏ của sân trường vào giờ ra chơi đều
ẩn chứa những niềm vui giản dị mà chỉ có tuổi học trò mới cảm nhận được.
Khi tiếng trống “tùng… tùng… tùng” vang lên, cả ngôi trường như bừng tỉnh. Sự im lặng nghiêm
trang của các lớp học lập tức nhường chỗ cho không khí rộn ràng và tiếng nói cười vang vọng khắp
nơi. Từ cửa lớp, từng nhóm học sinh ùa ra sân, bước chân vội vã như những dòng suối nhỏ đổ về một
dòng sông lớn. Ai nấy đều háo hức, nét mặt rạng rỡ niềm vui. Trong những tà áo trắng tinh khôi tung
bay dưới ánh nắng, sân trường bỗng chốc trở thành một bức tranh tươi đẹp mà thiên nhiên và con
người cùng vẽ nên.
Bầu trời hôm ấy xanh ngắt, cao vời vợi, chỉ lác đác vài cụm mây trắng như những chiếc gối bông
mềm mại đang trôi dạt. Ánh nắng nhẹ nhàng tỏa xuống, không quá gay gắt mà ấm áp, dịu dàng như
vòng tay ôm của mùa xuân. Những tia nắng nhảy múa trên mái ngói đỏ của dãy phòng học, lấp lánh
qua từng kẽ lá của những cây bàng, cây phượng. Trên sân gạch đỏ, những bóng cây đổ dài, loang lổ,
tạo thành những khoảng sáng tối đan xen đầy thú vị.
Ở giữa sân, tiếng reo hò, cổ vũ vang dội. Nhóm bạn nam đang say sưa chơi đá cầu, khuôn mặt rạng
ngời, trán lấm tấm mồ hôi. Quả cầu nhỏ xinh với những chiếc lông vũ trắng bay lên, xoay tròn, rồi hạ
xuống, nằm gọn trên đôi chân khéo léo của các bạn. Mỗi cú đá đẹp đều nhận được tiếng reo mừng
phấn khích. Xa hơn một chút, nhóm bạn nữ đang chơi nhảy dây. Chiếc dây dài được quay đều tay,
phát ra những âm thanh "vút… vút" nhịp nhàng. Dưới ánh nắng vàng, những đôi chân nhỏ nhảy lên
nhảy xuống, nhẹ nhàng mà dẻo dai, tạo nên một nhịp điệu vui tươi làm ai nhìn cũng phải mỉm cười.
Phía xa, căng tin trường là nơi náo nhiệt nhất. Những hàng dài học sinh xếp hàng, kiên nhẫn chờ đến
lượt mình để mua món quà vặt yêu thích. Hương thơm của bánh mì nóng hổi, của những ly sữa đậu
nành thoảng qua trong gió, làm ai nấy đều thấy thích thú. Những bàn tay nhỏ nhanh nhẹn đưa những
đồng tiền lẻ, nhận lại là những chiếc bánh bao thơm lừng hay gói bánh tráng trộn đầy đủ gia vị. Bên
cạnh đó, nhóm bạn thân tụm lại, ngồi trên ghế đá vừa ăn quà vừa cười đùa rôm rả. Những tiếng nói
cười không ngớt vang lên, làm sân trường càng thêm rộn rã.
Gần những gốc cây bàng già, vài bạn học sinh lặng lẽ hơn, tranh thủ đọc nốt cuốn sách yêu thích hay
hoàn thành bài tập còn dang dở. Gió thổi nhẹ, làm xào xạc những chiếc lá bàng xanh mướt, vài chiếc
lá úa vàng rơi xuống đất, khẽ chạm vào trang sách mở dở của các bạn. Khung cảnh ấy vừa bình yên,
vừa đáng yêu, khiến tôi cảm nhận được vẻ đẹp giản dị và tinh khôi của tuổi học trò.
Tôi đặc biệt yêu thích sự kết hợp hài hòa giữa thiên nhiên và con người trên sân trường. Những hàng
cây xanh thẫm vươn cao như những người bạn trầm lặng, lặng lẽ dõi theo từng bước chân học trò.
Chim chóc ríu rít trên cành, như đang cổ vũ cho những trò chơi sôi động dưới sân. Tiếng gió thoảng
qua cùng tiếng cười nói của học sinh hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc đồng quê mộc mạc
nhưng ngọt ngào.
Thời gian trôi qua nhanh chóng. Chỉ mới đó thôi mà tiếng trống báo hiệu hết giờ ra chơi đã vang lên,
ngân dài trong không gian. Các bạn học sinh vội vã thu dọn đồ đạc, trở về lớp học. Tiếng cười nói dần
nhỏ lại, trả lại sân trường sự yên tĩnh vốn có. Nhưng trong lòng tôi, những niềm vui từ giờ ra chơi vẫn
còn đọng lại, như ánh nắng cuối chiều lưu luyến chưa muốn tắt.
Tôi biết rằng, thời gian học trò sẽ không kéo dài mãi mãi. Một ngày nào đó, tôi sẽ phải rời xa ngôi
trường này, xa những giờ ra chơi sôi động và đầy ắp kỷ niệm. Nhưng tôi cũng biết rằng, mỗi giờ ra
chơi, mỗi tiếng cười, mỗi bước chân trên sân trường này sẽ mãi là một phần ký ức đẹp đẽ nhất, theo
tôi suốt những năm tháng về sau.
1
 









Các ý kiến mới nhất