_bien-nien-su-xu-prydain-taran-nguoi-lang-thang

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 14h:41' 02-02-2026
Dung lượng: 1.2 MB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 14h:41' 02-02-2026
Dung lượng: 1.2 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
https://thuviensach.vn
Table of Contents
LỜI NÓI ĐẦU
Chương I CON LÀ AI?
Chương II VƯƠNG QUỐC CADIFFOR
Chương III GORYON VÀ GAST
Chương IV CHUYỆN MẤT BÒ
Chương V LỜI PHÁN QUYẾT
Chương VI MỘT CON ẾCH
Chương VII NHỮNG NGƯỜI BẠN _GẶP HIỂM NGUY
Chương VIII BỨC TƯỜNG GAI
Chương IX BÀN TAY CỦA MORDA
Chương X LỜI NGUYỀN BỊ PHÁ HỦY
Chương XI DORATH
Chương XII VỤ CÁ CƯỢC
Chương XIII CON CỪU LẠC
Chương XIV MÙA HÈ KẾT THÚC
Chương XV CỬA LỒNG RỘNG MỞ
Chương XVI TARAN NGƯỜI LANG THANG
Chương XVII CÁI ĐĂNG CÁ
Chương XVIII VÙNG ĐẤT TỰ DO
Chương XIX CHIẾC BÀN QUAY CỦA NGƯỜI THỢ GỐM
Chương XX BỌN PHÁ HOẠI
https://thuviensach.vn
Chương XXI TẤM GƯƠNG
https://thuviensach.vn
LỜI NÓI ĐẦU
Tập truyện thứ tư trong bộ Biên niên sử xứ Prydain bắt đầu bằng một cuộc phiêu lưu
quả cảm và gan dạ, nhưng chẳng bao lâu sau nó trở nên khó khăn hơn và có lẽ còn anh hùng
hơn cả những cuộc phiêu lưu trước nữa. Bởi vì ở đây, Taran phải đối mặt với một kẻ địch
không khoan nhượng: sự thật về bản thân mình. Không còn là Taran Phụ-Chăn Lợn nữa mà
là Taran Người Lang Thang, cậu phải học cách xây dựng cuộc đời mình bằng những khả
năng của chính bản thân; bởi vì khi tuổi thơ kết thúc thì cũng là lúc tuổi trưởng thành bắt
đầu. Tập truyện này phải được coi là một câu chuyện nghiêm túc - cũng giống như mọi lời
nói đùa đều là nghiêm chỉnh và mọi điều tưởng tượng đều là có thật - và nếu như không có
một kết thúc có hậu theo đúng kiểu của các câu chuyện cổ tích thì kết thúc này vẫn tràn đầy
niềm hy vọng đầy tính nhân văn.
Điều này không có nghĩa là câu chuyện kém hài hước hay phong phú. Có lẽ nó còn hài
hước và phong phú hơn là đằng khác, bởi vì cuộc hành trình của Taran đã dẫn cậu từ đầu
này đến đầu kia của Prydain, từ khu Đầm Lầy Morva cho đến Vùng đất Tự do. Tuy nhiên,
thay vì tiếng vũ khí của những đội quân va vào nhau loảng xoảng, cuộc xung đột ngấm ngầm
giữa cái thiện và cái ác lại được nêu bật ở sự đấu tranh của từng cá nhân: Vua Smoit, với sức
sống dữ dội; Morda, như kẻ đã chết, coi khinh toàn nhân loại; Dorath kẻ bất chấp luân lý;
Annlaw Thợ Gốm người sáng tạo; Craddoc, chủ nhân của cái thung lũng hẻo lánh nơi Taran
đã phải chịu đựng nỗi hổ nhục đau đớn. Còn Công Chúa Eilonwy thì, than ôi, chỉ hiển hiện
trong ký ức mà thôi, nhưng mong rằng bạn đọc cũng sẽ nhớ cô không kém gì Taran - và
không kém gì chính tác giả nữa.
Trong khi một số nhân vật nhất định của xứ Prydain được sinh ra từ các huyền thoại xứ
Wales, trong Taran Người Lang Thang họ đã có được những tính cách toàn cầu hơn chứ
không chỉ là đặc trưng của riêng mình. Ví dụ, bí mật của Morda không xa lạ gì với rất nhiều
truyền thuyết. Orddu, Orwen, và Orgoch đã xuất hiện dưới rất nhiều hình dáng khác nhau
(mà với họ thì điều này cũng chẳng có gì lạ): ba nữ thần Norn(1), ba nữ thần Moira(2), hay
Tam Nữ Thần, và có lẽ là còn nhiều hình dáng khác nữa mà họ không chịu thừa nhận.
Prydain thì, tất nhiên, có một phần thuộc về ký ức, và một phần thuộc về trí tưởng tượng,
nhưng phần tưởng tượng nhiều hơn.
Nhóm Bạn Đồng Hành đã có được nhiều người bạn hơn là tôi đã hy vọng nhiều, họ sẵn
sàng theo dõi những câu chuyện này, với tư cách là những cuốn truyện độc lập cũng như là
một phần của một toàn thể; và tôi xin hứa với họ rằng rồi sẽ có lúc mọi câu hỏi được trả lời
và mọi bí mật được tiết lộ. Với một số người bạn của Nhóm Bạn Đồng Hành (đặc biệt là
Gypsy Reeves), tôi xin được tha lỗi; và với những người khác, tôi xin gửi tới lời cảm ơn chân
thành nhất vì những công việc vất vả nhưng vô giá mà họ đã làm giúp tôi, những ý kiến sâu
sắc, và những lời động viên của họ, khi mà một nhà văn gặp phải tình cảnh còn gay go hơn
https://thuviensach.vn
cả một chàng Phụ-Chăn Lợn; và cho tất cả, tôi xin gửi tới tình cảm yêu thương nồng ấm
nhất.
https://thuviensach.vn
Chương I
CON LÀ AI?
Đang là giữa xuân, hứa hẹn một mùa hè ấm áp nhất mà trang ấp từng thấy. Khu vườn
cây ăn quả trắng xóa những đóa hoa thơm ngát; cánh đồng mới được gieo hạt đã nảy mầm
như một màn sương mù xanh. Thế nhưng, những cảnh vật và mùi hương ấy không khiến
cho Taran vui vẻ được bao nhiêu. Với cậu, Caer Dallben thật trống trải. Mặc dù cậu vẫn giúp
bác Coll rẫy cỏ, cày đất và chăm sóc cô lợn nái màu trắng Hen Wen hết sức cẩn thận như
mọi khi, cậu làm việc một cách lơ đãng. Trong đầu cậu chỉ có một ý nghĩ duy nhất.
“Nào, chàng trai của ta,” Coll hồn hậu nói khi họ làm xong việc vắt sữa buổi sáng, “kể từ
khi cháu quay về từ Đảo Mona, ta đã thấy cháu bồn chồn như con sói bị xích vậy. Nếu cháu
phải mòn mỏi héo hon mong chờ Công Chúa Eilonwy thì cứ việc, nhưng đừng đánh đổ xô
sữa đấy.” Người chiến binh già to khỏe vỗ lên vai Taran. “Vui lên đi. Ta sẽ dạy cho cháu mọi
bí quyết của việc gieo củ cải. Hay là trồng cải bắp. Hay bất kỳ điều gì khác mà cháu muốn
biết.”
Taran lắc đầu. “Điều cháu muốn biết thì chỉ có mình thầy Dallben mới cho cháu biết
được thôi.”
“Nếu vậy thì hãy nghe lời khuyên của ta,” Coll nói. “Đừng có quấy rầy Dallben với những
câu hỏi của cháu. Ý nghĩ của cụ ấy dành cho những vấn đề quan trọng hơn nhiều. Hãy kiên
nhẫn và chờ một cơ hội tốt.”
Taran đứng bật dậy. “Cháu không thể chờ đợi thêm được nữa. Cháu muốn thưa chuyện
với thầy ấy ngay bây giờ.”
“Cẩn thận đấy,” Coll nhắc nhở trong khi Taran bước ra cửa nhà kho. “Tính khí cụ ấy hôm
nay không được dễ chịu lắm đâu!”
Taran đi qua cụm nhà kho mái thấp tè của trang trại. Trong căn nhà tranh, bên cạnh lò
sưởi, một người đàn bà mặc áo đen đang lom khom ngồi canh lửa bếp. Bà ta không hề
ngẩng đầu lên hay nói một tiếng nào. Đó chính là Achren. Sau khi mưu đồ hòng giành lại
quyền lực xưa kia của mình từ Lâu Đài Llyr điêu tàn bị thất bại, mụ Nữ Hoàng từng một thời
ngạo mạn, đành nhận chốn nương thân Dallben dành cho mình; tuy vậy, chính mụ, kẻ đã
từng thống trị Prydain cách đây rất lâu, lại tự nguyện giành lấy những công việc khó nhọc
mà Eilonwy đã làm trước khi cô rời đến Mona, và đến đêm, mụ lặng lẽ chui vào cái ổ rơm
của mình trong kho thóc.
https://thuviensach.vn
Đến trước cửa buồng cụ Dallben, Taran ngần ngừ dừng lại, rồi gõ nhanh lên cánh cửa.
Được vị pháp sư cho phép, cậu bước vào và thấy Dallben đang cúi đầu đọc cuốn Sách về Bộ
Ba được mở ra trên cái bàn viết bừa bãi. Mặc dù rất mong được nhìn qua, dù chỉ là một
trang của tập sách bí ẩn ấy thôi, Taran vẫn đứng cách nó thật xa. Một lần, khi còn nhỏ, cậu
đã liều sờ vào cuốn sách cổ kính bọc da, và riêng ký ức đó thôi cũng đủ khiến các ngón tay
cậu đau buốt rồi.
“Ta chưa bao giờ thôi băn khoăn,” cụ Dallben bực bội lên tiếng, đóng cuốn Sách về Bộ Ba
lại và liếc nhìn Taran, “tại sao những người trẻ tuổi, vốn tự hào về sức mạnh của mình đến
thế, lại coi những mối bận tâm của bản thân là một gánh nặng chất chồng đến nỗi phải đem
ra chia sẻ với người già. Trong khi đó thì những người già...” - cụ phẩy bàn tay xương xẩu,
gày gò của mình. “Nhưng không sao, không sao. Để giữ cho lòng ta được thoải mái, ta hi
vọng rằng con có một lý do hết sức chính đáng để đến cắt ngang ta như thế này.
“Thứ nhất, trước khi con hỏi,” cụ Dallben nói tiếp, “thì ta xin đảm bảo với con là Công
Chúa Eilonwy rất khỏe mạnh và không khổ sở hơn bất kỳ cô gái trẻ, xinh đẹp, liều lĩnh nào
khác bị bắt phải học may vá thay vì đấu gươm. Thứ hai, con cũng biết rõ như ta là Quạc
chưa quay về. Đến giờ này, thì ta đoán là nó đã đem liều thuốc của ta đến hang của Glew rồi,
và gã khổng lồ-bất-đắc-dĩ, kẻ đã gây cho con bao chuyện rắc rối ở đảo Mona, sẽ trở lại hình
dáng nhỏ bé trước kia của y. Nhưng con cũng biết chú quạ của con là một tên tinh quái và
thường la cà ở những nơi nó thấy có trò thú vị. Cuối cùng, một chàng Phụ-Chăn Lợn phải
bận việc đủ để khiến anh ta phải ở bên ngoài chứ. Điều gì đã đưa con đến đây?”
“Chỉ một điều duy nhất thôi ạ,” Taran nói. “Tất cả những gì con có được đều nhờ lòng
nhân từ của thầy. Thầy đã cho con một mái nhà và một cái tên, và cho phép con sống trong
nhà như một đứa con trai. Thế nhưng thật sự thì con là ai? Cha mẹ con là ai? Thầy đã dạy
con rất nhiều điều, nhưng riêng điều này thì thầy lại luôn giữ kín.”
“Nếu như từ trước đến nay nó vẫn luôn là như thế,” cụ Dallben đáp, “thì tại sao bây giờ
nó lại khiến con bận lòng?”
Khi thấy Taran cúi đầu xuống và không trả lời, vị pháp sư già mỉm cười với cậu vẻ sắc
sảo. “Hãy nói lên đi, cậu bé của ta. Nếu con muốn biết sự thật thì con phải bắt đầu bằng cách
nói thật đã. Đằng sau câu hỏi của con, ta thấy có bóng dáng của một cô Công Chúa tóc vàng
nào đó thì phải. Có đúng thế không?”
Taran đỏ bừng mặt. “Đúng ạ,” cậu khẽ nói. Cậu ngước lên và nhìn vào mắt cụ Dallben.
“Khi Eilonwy quay lại, con... con mong được cầu hôn cô ấy. Nhưng con không thể làm vậy
được,” cậu bật kêu lên, “con sẽ không làm vậy chừng nào con chưa biết được mình là ai. Một
đứa trẻ bị bỏ rơi không tên tuổi với một cái tên đi mượn chẳng thể cầu hôn một Công Chúa
được. Dòng dõi của con ra sao? Con không thể yên lòng, cho đến khi con khám phá ra điều
đó. Địa vị của con hèn kém hay cao quý?”
“Theo ý ta thì,” cụ Dallben nhẹ nhàng nói, “điều thứ hai sẽ làm con hài lòng hơn.”
https://thuviensach.vn
“Đó là hi vọng của con,” Taran thú nhận, vẻ hơi ngượng ngùng. “Nhưng điều đó không
quan trọng gì. Nếu có vinh quang, thì, vâng, xin hãy cho con được tận hưởng nó. Nếu có điều
đáng hổ thẹn thì xin hãy cho con được đối mặt với nó.”
“Để tận hưởng điều này hay đối mặt với điều kia thì đều cần đến sức mạnh tinh thần
như nhau,” cụ Dallben dịu dàng trả lời. Cụ quay gương mặt mệt mỏi của mình sang Taran.
“Nhưng than ôi,” cụ nói, “điều con hỏi ta không thể trả lời được. Ông hoàng Gwydion cũng
không biết gì hơn ta,” cụ nói tiếp, đoán được ý nghĩ của Taran. “Ngay cả Đức Thượng Hoàng
Math cũng không thể giúp con được.”
“Nếu vậy thì xin hãy để con tự mình tìm hiểu lấy,” Taran nói lớn. “Xin thầy hãy cho phép
con đi tìm câu trả lời cho mình.”
Cụ Dallben chăm chú ngắm cậu. Cặp mắt của vị pháp sư chạm vào cuốn Sách về Bộ Ba và
cụ săm soi nó một hồi lâu, như thể cái nhìn của cụ xuyên qua cả tập sách bọc da đã sờn vậy.
“Một khi táo đã chín rồi,” cụ lẩm bẩm nói một mình, “thì không ai có thể bắt nó xanh trở
lại được.” Giọng cụ bỗng nặng trĩu đau buồn khi cụ lên tiếng hỏi Taran, “Đó có phải là điều
con mong muốn không?”
Tim Taran đập nhanh hơn. “Con không đòi hỏi điều gì khác cả.”
Cụ Dallben gật đầu. “Thôi thì đành vậy. Con hãy chu du đi, đến bất kỳ nơi nào mà con
muốn. Hãy học lấy tất cả những gì con có thể học được.”
“Con xin tạ ơn thầy,” Taran sung sướng reo lên, cúi đầu thật thấp. “Xin cho con được lên
đường ngay. Con đã sẵn sàng...”
Trước khi cậu kịp nói xong, cánh cửa bỗng bật mở và một hình thù lông lá bờm xờm
xông vào căn buồng, rạp mình xuống dưới chân Taran. “Không, không, không!” Gurgi lấy hết
hơi rống lên, mình lắc lư tới lui, hai cánh tay lông lá khua loạn xạ. “Gurgi thính tai đã nghe
thấy hết rồi! Ồ, đúng thế, nó đã nghe trộm sau cánh cửa!” Mặt nó nhăn lại vì đau khổ và nó
lắc mái đầu bù rối mạnh đến nỗi suýt nữa thì ngã lăn ra sàn nhà. “Gurgi khốn khổ sẽ phải
chịu cảnh cô đơn lẻ bóng, với những tiếng than thở và héo hon đi vì buồn phiền!” Nó rên rỉ.
“Ồ, nó phải đi theo cậu chủ cơ, đúng, đúng thế!”
Taran đặt tay lên vai Gurgi. “Ta rất buồn vì phải bỏ mi lại, anh bạn ạ. Nhưng ta e rằng,
con đường ta đi sẽ rất dài đấy.”
“Gurgi trung thành sẽ đi theo!” Gurgi van xin. “Nó rất mạnh mẽ, gan dạ và tinh khôn, nó
sẽ bảo vệ cậu chủ nhân từ khỏi mọi hiểm nguy đau đớn!”
Gurgi bắt đầu sụt sịt mũi thật to, rền rĩ than khóc vẻ tuyệt vọng hơn cả lúc trước; và
Taran, không thể bắt mình từ chối con vật khốn khổ được, liền quay sang nhìn cụ Dallben
vẻ dò hỏi.
https://thuviensach.vn
Một vẻ thương hại kỳ lạ thoáng hiện trên mặt vị pháp sư già. “Ta không nghi ngờ lòng
trung thành cũng như sự tinh khôn của Gurgi,” cụ nói với Taran. “Trước khi cuộc tìm kiếm
của con kết thúc, tấm lòng nhân hậu của nó có thể sẽ giúp ích cho con rất nhiều đấy. Được,”
cụ chậm rãi nói thêm, “nếu Gurgi sẵn lòng thì hãy cho nó đi cùng với con.”
Gurgi reo lên một tiếng hớn hở, và Taran cúi đầu trước vị pháp sư vẻ biết ơn.
“Đành vậy thôi,” cụ Dallben nói. “Đúng là con đường của con sẽ không dễ dàng gì, nhưng
con hãy ra đi theo lựa chọn của mình. Mặc dù, có thể con sẽ không thấy được điều mình tìm
kiếm, nhưng chắc chắn con sẽ khôn ngoan lên chút ít khi quay trở về - và thậm chí còn có
thể tự mình trưởng thành lên một cách chính đáng nữa.”
Đêm đó Taran trằn trọc không yên. Cụ Dallben đã đồng ý cho hai người bạn lên đường
sáng hôm sau, nhưng đối với Taran những thời khắc trước lúc bình minh kéo lê chẳng khác
nào những mắt xích nặng nề. Một kế hoạch đã hình thành trong đầu cậu, nhưng cậu không
nói gì về nó với thầy Dallben, bác Coll hay Gurgi; bởi vì chính cậu vẫn còn thấy chờn chợn về
quyết định của mình. Trong khi tim cậu nhói đau với ý nghĩ phải rời bỏ Caer Dallben, chính
nó còn nhói đau hơn vì nóng lòng được bắt đầu cuộc hành trình; và dường như cậu đang
được thúc giục bởi chính lòng mong mỏi Eilonwy, tình yêu mà cậu thường che giấu hay
thậm chí phủ nhận, giờ lại đang trào lên như một dòng lũ.
Trời còn lâu mới sáng, Taran đã thức dậy và đóng yên cho con tuấn mã lông xám bờm
bạc Melynlas. Trong khi Gurgi vừa chớp mắt vừa ngáp dài trèo lên yên ngựa của mình, một
con ngựa lùn thấp, mập tròn, lông cũng bờm xờm như chính chủ nó, thì Taran một mình đi
đến bên chuồng của Hen Wen. Mặc dù đã đoán được quyết định của Taran, cô lợn trắng vẫn
ủn ỉn kêu lên vẻ rầu rĩ khi cậu quỳ xuống và vòng tay ôm lấy nó.
“Tạm biệt, Hen,” Taran nói, gãi gãi cái cằm đầy lông cứng của nó. “Hãy luôn nhớ đến tao
nhé. Bác Coll sẽ chăm lo cho mày cho đến khi tao... Ôi, Hen,” cậu lẩm bẩm, “liệu rồi tao có kết
thúc cuộc tìm kiếm của mình một cách vui vẻ hay không? Mày cho tao biết được không?
Mày cho tao một dấu hiệu để tao có thể hi vọng được không?”
Đáp lại, cô lợn có tài tiên tri chỉ khụt khịt và ủn ỉn vẻ lo lắng. Taran thở dài và âu yếm vỗ
lên mình Hen Wen một lần cuối. Cụ Dallben đã tập tễnh bước ra sân, và bên cạnh cụ, bác
Coll đang giơ cao một cây đuốc, vì trời hãy còn tối. Cũng giống như cụ Dallben, gương mặt
người chiến binh già trong ánh lửa bập bùng đầy vẻ lo lắng thương yêu. Taran ôm hôn họ,
và với cậu, dường như tình yêu cậu dành cho cả hai người chưa bao giờ lớn lao như trong
buổi tiễn đưa này, khi họ nói những lời từ biệt.
Gurgi khom vai, ngồi trên lưng con ngựa lùn. Trên vai nó là chiếc túi da đựng thức ăn
không bao giờ cạn. Chỉ đeo có thanh gươm bên thắt lưng và chiếc tù và bọc bạc mà Eilonwy
đã tặng cho cậu, Taran trèo lên lưng Melynlas đang bồn chồn, cố ngăn mình không ngoái lại
phía sau, vì biết rằng, nếu nhìn lại, cuộc chia tay sẽ chỉ càng khiến cậu thêm đau đớn.
https://thuviensach.vn
Hai người lữ hành đều đặn thúc ngựa tiến tới, trong khi mặt trời lên cao hơn, bên trên
những ngọn đồi nhấp nhô viền bằng các rặng cây. Taran không nói nhiều, còn Gurgi cũng
lặng lẽ cưỡi ngựa theo sau cậu, chốc chốc lại thò tay vào túi lấy ra một nắm thức ăn và nhai
nhóp nhép vẻ mãn nguyện. Khi họ dừng lại bên một dòng suối để cho ngựa uống nước,
Gurgi xuống yên và đi đến bên Taran.
“Hỡi cậu chủ nhân từ,” nó kêu lên, “Gurgi trung thành luôn đi theo sự chỉ dẫn của cậu
chủ, ồ vâng! Cậu định đi đến đâu trước tiên? Đến chỗ Ông hoàng Gwydion cao quý ở Caer
Dathyl chăng? Gurgi rất muốn được nhìn thấy những tòa tháp cao vút vàng rực và những
gian đại sảnh lớn bày yến tiệc.”
“Ta cũng vậy,” Taran trả lời. “Nhưng đến đó thì chỉ mất công vô ích mà thôi. Thầy
Dallben đã bảo với ta là Ông hoàng Gwydion và Vua Math không hay biết gì về nguồn gốc
của ta cả.”
“Thế thì đến vương quốc của Fflewddur Fflam chăng? Vâng, vâng! Chàng ca sĩ hát rong
gan dạ sẽ đón chào chúng ta với những tiếng đàn hát vui tươi!”
Taran mỉm cười trước vẻ háo hức của Gurgi, nhưng cậu lắc đầu. “Không, anh bạn của ta
ạ, chúng ta sẽ không đến Caer Dathyl cũng như vương quốc của Fflewddur.” Cậu đưa mắt
nhìn về hướng Tây. “Ta đã nghĩ rất kỹ rồi, và ta tin rằng, ta chỉ có thể thấy được điều ta đang
tìm kiếm ở một nơi duy nhất mà thôi,” cậu chậm rãi nói. “Khu Đầm Lầy Morva.”
Cậu vừa dứt lời thì thấy mặt Gurgi tái đi. Miệng con vật há hốc; nó chụp tay lên ôm lấy
mái đầu bờm xờm, và bắt đầu thở hổn hển, nghẹn ngào nghe phát sợ.
“Không, ồ, không!” Gurgi hú lên. “Có rất nhiều mối hiểm nguy đang rình rập ở khu Đầm
Lầy xấu xa! Gurgi can đảm nhưng thận trọng rất lo sợ cho cái đầu yếu ớt, khốn khổ của nó!
Nó muốn không bao giờ phải quay lại nơi ấy nữa. Những mụ phù thủy đáng sợ sẽ biến nó
thành con cóc nhảy tưng tưng mất! Ôi, Orddu khủng khiếp! Orwen khủng khiếp! Và Orgoch,
ôi, Orgoch là kẻ đáng sợ hơn cả!”
“Đúng thế, ta có ý định đối mặt với họ một lần nữa,” Taran nói. “Orddu, Orwen và
Orgoch - bà ta, hoặc là họ, cho dù họ có là gì đi chăng nữa - cũng có phép thuật cao cường
không kém gì thầy Dallben. Có lẽ còn cao cường hơn nữa kia. Không điều gì có thể lọt khỏi
mắt họ; mọi điều bí mật đều được phơi bày. Hẳn họ sẽ biết được sự thật. Liệu có thể,” cậu
nói tiếp, giọng khấp khởi hi vọng, “liệu cha mẹ ta có thể thuộc dòng dõi cao quý không? Và
vì một lý do bí ẩn nào đó họ phải gửi ta cho thầy Dallben nuôi nấng?”
“Nhưng cậu chủ nhân từ rất cao quý mà!” Gurgi kêu lên. “Cao quý, hào phóng, và tử tế
biết bao với Gurgi hèn mọn! Không cần phải hỏi mụ phù thủy nào hết!”
“Ta nói đến dòng dõi quý tộc kia,” Taran trả lời, mỉm cười trước những lời phản đối của
Gurgi. “Nếu thầy Dallben không thể cho ta biết, thì Orddu có thể. Bà ta có chịu nói không ư,
ta không biết,” cậu thêm vào. “Nhưng ta phải thử xem sao.”
https://thuviensach.vn
“Ta sẽ không bắt mi phải liều đưa cái đầu yếu ớt, khốn khổ của mình ra đâu,” Taran nói
tiếp. “Mi hãy tìm một chỗ trốn ở bìa khu Đầm Lầy và đợi ta ở đó.”
“Không, không,” Gurgi rền rĩ. Nó chớp chớp mắt vẻ rầu rĩ và giọng nó hạ xuống thấp đến
nỗi Taran gần như không nghe nổi tiếng thì thào run rẩy của nó. “Gurgi trung thành sẽ đi
theo, đúng như nó đã hứa.”
Họ lại lên đường. Suốt mất ngày liền, sau khi vượt qua dòng Đại Avren, họ đi về hướng
Tây dọc theo những con dốc xanh tươi bên bờ sông, và miễn cưỡng rời khỏi đó để rẽ sang
phía Bắc, ngang qua một cánh đồng hoang. Mặt Gurgi nhăn lại vẻ đầy lo sợ, và Taran cảm
thấy con vật cũng bồn chồn không kém gì cậu. Càng đến gần khu Đầm Lầy, cậu càng nghi
ngờ không biết lựa chọn của mình có thật sáng suốt hay không. Kế hoạch của cậu, khi còn ở
Caer Dallben thì hợp lý là thế, giờ bỗng trở thành một việc mạo hiểm, hấp tấp, liều lĩnh. Có
những lúc, Taran phải tự thú nhận với chính mình, nếu Gurgi quay con ngựa lùn lại và
phóng về nhà, thì cậu cũng sẵn sàng vui sướng làm theo.
Thêm một ngày đường nữa và vùng đầm lầy đã trải dài trước mặt họ, hoang vắng, xấu
xí, không hề có chút hơi thở nào của mùa xuân. Cảnh tượng và mùi hôi hám của những bãi
lầy cùng những vũng nước tù đọng khiến Taran tràn ngập sự ghê tởm. Lớp cỏ thối rữa tham
lam níu lấy vó Melynlas. Con ngựa lùn khiếp sợ thở phì phò. Cảnh báo cho Gurgi bám sát
mình và không được đi chệch sang phải hay sang trái, Taran thận trọng hướng con tuấn mã
qua đám lau sậy mọc cao ngang vai, bám theo dải đất chắc chắn hơn bên bờ khu đầm lầy.
Họ có thể vượt qua con đường thắt cổ chai hẹp ở khúc trên của khu Đầm Lầy và gặp
phải ít nguy hiểm nhất, và đúng là lối đi ấy đã in dấu trong trí nhớ cậu. Chính ở đây, khi cậu
và Eilonwy, Gurgi và Fflewddur đi lùng kiếm chiếc Vạc Dầu Đen, bọn Thợ Săn của Annuvin
đã tấn công họ, và Taran đã phải sống lại khoảnh khắc ấy, không biết bao nhiêu lần trong
những cơn ác mộng. Thả cương cho Melynlas tự do bước đi, cậu ra hiệu cho Gurgi và bắt
đầu tiến vào khu Đầm Lầy. Con tuấn mã loạng choạng trong một thoáng thót tim, rồi lấy lại
được thăng bằng trên một chuỗi các mô đất nằm bên dưới làn nước lợ. Khi sang đến bờ bên
kia, không đợi Taran thúc, Melynlas chuyển sang phóng nước đại, và con ngựa lùn cũng lao
theo, như thể đang tìm cách chạy thoát thân. Sau khi vượt qua rặng cây còi cọc ở cuối một
cái mương dài, Taran dừng lại. Căn nhà tranh của Orddu nằm ngay trước mặt cậu.
Dựng ở bên một sườn đồi cao, bị che khuất một nửa bởi đám cỏ và các cành cây, căn
nhà nom còn có vẻ tồi tàn hơn cả trong trí nhớ của Taran. Lớp mái rạ, như một cái tổ chim
khổng lồ, xơ xác rũ xuống, che kín cả những ô cửa sổ hẹp; một lớp nấm mốc phủ trên những
bức tường trông như sắp đổ xuống bất kỳ lúc nào. Đứng ở khung cửa ra vào xiêu vẹo chính
là Orddu.
Tim đập thình thịch, Taran nhảy từ trên yên cương xuống. Đầu ngẩng cao, trong sự tĩnh
lặng chỉ bị phá vỡ bởi tiếng răng Gurgi đánh vào nhau lập cập, cậu chậm rãi bước ngang qua
sân. Orddu ngắm nhìn cậu bằng cặp mắt đen sắc sảo. Nếu có ngạc nhiên thì bà phù thủy già
cũng không thể hiện một dấu hiệu nào khác ngoại trừ cúi về phía trước một chút và nhìn
Taran chăm chú hơn. Chiếc áo dài kỳ dị của bà ta đập phần phật vào đầu gối; những chiếc
https://thuviensach.vn
trâm cài nạm ngọc trong mái tóc bù rối của bà lấp lánh trong khi bà ta gật đầu lia lịa, vẻ hài
lòng thấy rõ.
“Phải, đúng là chúng rồi!” Orddu vui vẻ kêu lên. “Chú chim non đáng yêu và... - cái con
gì-gì-đó ấy. Nhưng con đã cao lên nhiều quá, con vịt của ta ạ. Giả thử, nếu con muốn trèo
xuống một cái hang thỏ thì hẳn sẽ vướng víu lắm nhỉ. Vào đi, vào đi,” bà ta vội vã nói tiếp,
vẫy tay ra hiệu. “Sao mà trông con xanh xao thế, tội nghiệp. Con không bị ốm đấy chứ?”
Taran đi theo bà ta, không phải là không với chút lo ngại, trong khi Gurgi run rẩy bám
lấy cậu. “Hãy cẩn trọng, cẩn trọng,” con vật rền rĩ. “Những lời chào đón nồng nhiệt khiến cho
Gurgi lạnh cóng cả người.”
Ba mụ phù thủy, theo như Taran thấy, đều đang bận bịu việc nhà. Orgoch, chiếc mũ
trùm đen che kín mặt, ngồi trên một cái ghế đẩu ọp ẹp, đang cố chải những nút rối ra khỏi
một ôm len nhưng không làm được mấy. Orwen, nếu đó đúng là Orwen thật, thì đang quay
một cái sa xe sợi vẹo vọ; những hạt cườm trắng như sữa lủng lẳng trên cổ bà ta dường như
sắp sửa vướng vào các nan hoa đến nơi. Còn người mà cậu đoán là Orddu thì ngồi bên một
cái khung cửi đặt giữa hàng đống vũ khí rỉ sét ở một góc nhà. Tấm vải trên khung đã được
dệt thêm một chút, nhưng còn lâu mới xong; những sợi chỉ thắt nút xoắn xuýt rủ xuống
khắp mọi hướng, và những thứ nom giống như mấy nút len rối của Orgoch đã vướng cả vào
các sợi dọc và ngang. Taran không thể nhìn ra được những hoa văn trên tấm vải, mặc dù
cậu thấy, như thể cặp mắt đang chơi khăm cậu, có những hình thù lờ mờ nom như người và
thú vật đang chuyển động qua các sợi vải.
Nhưng cậu không kịp ngắm tấm vải kỳ lạ cho kỹ hơn. Orwen rời khỏi chiếc sa và vội
bước đến bên cậu, vỗ tay vẻ hớn hở.
“Chú gà nhép lang thang và con gurgi!” Bà ta kêu lên. “Thế bé Dallben thân yêu giờ ra
sao rồi? Nó vẫn còn cuốn Sách về Bộ Ba đấy chứ? Còn bộ râu của nó thế nào? Hẳn với thằng
bé nó nặng lắm nhỉ? Cuốn sách ấy, không phải là bộ râu đâu,” bà ta nói thêm. “Nó không đi
cùng với con ư? Tiếc quá. Nhưng không sao. Có khách đến thăm thật thú vị biết bao.”
“Tôi không thích có khách đến thăm,” Orgoch lẩm bẩm, ném mớ len xuống đất. “Chúng
làm tôi khó chịu lắm.”
“Tất nhiên là thế rồi, đồ tham lam!” Orwen gay gắt đá
Table of Contents
LỜI NÓI ĐẦU
Chương I CON LÀ AI?
Chương II VƯƠNG QUỐC CADIFFOR
Chương III GORYON VÀ GAST
Chương IV CHUYỆN MẤT BÒ
Chương V LỜI PHÁN QUYẾT
Chương VI MỘT CON ẾCH
Chương VII NHỮNG NGƯỜI BẠN _GẶP HIỂM NGUY
Chương VIII BỨC TƯỜNG GAI
Chương IX BÀN TAY CỦA MORDA
Chương X LỜI NGUYỀN BỊ PHÁ HỦY
Chương XI DORATH
Chương XII VỤ CÁ CƯỢC
Chương XIII CON CỪU LẠC
Chương XIV MÙA HÈ KẾT THÚC
Chương XV CỬA LỒNG RỘNG MỞ
Chương XVI TARAN NGƯỜI LANG THANG
Chương XVII CÁI ĐĂNG CÁ
Chương XVIII VÙNG ĐẤT TỰ DO
Chương XIX CHIẾC BÀN QUAY CỦA NGƯỜI THỢ GỐM
Chương XX BỌN PHÁ HOẠI
https://thuviensach.vn
Chương XXI TẤM GƯƠNG
https://thuviensach.vn
LỜI NÓI ĐẦU
Tập truyện thứ tư trong bộ Biên niên sử xứ Prydain bắt đầu bằng một cuộc phiêu lưu
quả cảm và gan dạ, nhưng chẳng bao lâu sau nó trở nên khó khăn hơn và có lẽ còn anh hùng
hơn cả những cuộc phiêu lưu trước nữa. Bởi vì ở đây, Taran phải đối mặt với một kẻ địch
không khoan nhượng: sự thật về bản thân mình. Không còn là Taran Phụ-Chăn Lợn nữa mà
là Taran Người Lang Thang, cậu phải học cách xây dựng cuộc đời mình bằng những khả
năng của chính bản thân; bởi vì khi tuổi thơ kết thúc thì cũng là lúc tuổi trưởng thành bắt
đầu. Tập truyện này phải được coi là một câu chuyện nghiêm túc - cũng giống như mọi lời
nói đùa đều là nghiêm chỉnh và mọi điều tưởng tượng đều là có thật - và nếu như không có
một kết thúc có hậu theo đúng kiểu của các câu chuyện cổ tích thì kết thúc này vẫn tràn đầy
niềm hy vọng đầy tính nhân văn.
Điều này không có nghĩa là câu chuyện kém hài hước hay phong phú. Có lẽ nó còn hài
hước và phong phú hơn là đằng khác, bởi vì cuộc hành trình của Taran đã dẫn cậu từ đầu
này đến đầu kia của Prydain, từ khu Đầm Lầy Morva cho đến Vùng đất Tự do. Tuy nhiên,
thay vì tiếng vũ khí của những đội quân va vào nhau loảng xoảng, cuộc xung đột ngấm ngầm
giữa cái thiện và cái ác lại được nêu bật ở sự đấu tranh của từng cá nhân: Vua Smoit, với sức
sống dữ dội; Morda, như kẻ đã chết, coi khinh toàn nhân loại; Dorath kẻ bất chấp luân lý;
Annlaw Thợ Gốm người sáng tạo; Craddoc, chủ nhân của cái thung lũng hẻo lánh nơi Taran
đã phải chịu đựng nỗi hổ nhục đau đớn. Còn Công Chúa Eilonwy thì, than ôi, chỉ hiển hiện
trong ký ức mà thôi, nhưng mong rằng bạn đọc cũng sẽ nhớ cô không kém gì Taran - và
không kém gì chính tác giả nữa.
Trong khi một số nhân vật nhất định của xứ Prydain được sinh ra từ các huyền thoại xứ
Wales, trong Taran Người Lang Thang họ đã có được những tính cách toàn cầu hơn chứ
không chỉ là đặc trưng của riêng mình. Ví dụ, bí mật của Morda không xa lạ gì với rất nhiều
truyền thuyết. Orddu, Orwen, và Orgoch đã xuất hiện dưới rất nhiều hình dáng khác nhau
(mà với họ thì điều này cũng chẳng có gì lạ): ba nữ thần Norn(1), ba nữ thần Moira(2), hay
Tam Nữ Thần, và có lẽ là còn nhiều hình dáng khác nữa mà họ không chịu thừa nhận.
Prydain thì, tất nhiên, có một phần thuộc về ký ức, và một phần thuộc về trí tưởng tượng,
nhưng phần tưởng tượng nhiều hơn.
Nhóm Bạn Đồng Hành đã có được nhiều người bạn hơn là tôi đã hy vọng nhiều, họ sẵn
sàng theo dõi những câu chuyện này, với tư cách là những cuốn truyện độc lập cũng như là
một phần của một toàn thể; và tôi xin hứa với họ rằng rồi sẽ có lúc mọi câu hỏi được trả lời
và mọi bí mật được tiết lộ. Với một số người bạn của Nhóm Bạn Đồng Hành (đặc biệt là
Gypsy Reeves), tôi xin được tha lỗi; và với những người khác, tôi xin gửi tới lời cảm ơn chân
thành nhất vì những công việc vất vả nhưng vô giá mà họ đã làm giúp tôi, những ý kiến sâu
sắc, và những lời động viên của họ, khi mà một nhà văn gặp phải tình cảnh còn gay go hơn
https://thuviensach.vn
cả một chàng Phụ-Chăn Lợn; và cho tất cả, tôi xin gửi tới tình cảm yêu thương nồng ấm
nhất.
https://thuviensach.vn
Chương I
CON LÀ AI?
Đang là giữa xuân, hứa hẹn một mùa hè ấm áp nhất mà trang ấp từng thấy. Khu vườn
cây ăn quả trắng xóa những đóa hoa thơm ngát; cánh đồng mới được gieo hạt đã nảy mầm
như một màn sương mù xanh. Thế nhưng, những cảnh vật và mùi hương ấy không khiến
cho Taran vui vẻ được bao nhiêu. Với cậu, Caer Dallben thật trống trải. Mặc dù cậu vẫn giúp
bác Coll rẫy cỏ, cày đất và chăm sóc cô lợn nái màu trắng Hen Wen hết sức cẩn thận như
mọi khi, cậu làm việc một cách lơ đãng. Trong đầu cậu chỉ có một ý nghĩ duy nhất.
“Nào, chàng trai của ta,” Coll hồn hậu nói khi họ làm xong việc vắt sữa buổi sáng, “kể từ
khi cháu quay về từ Đảo Mona, ta đã thấy cháu bồn chồn như con sói bị xích vậy. Nếu cháu
phải mòn mỏi héo hon mong chờ Công Chúa Eilonwy thì cứ việc, nhưng đừng đánh đổ xô
sữa đấy.” Người chiến binh già to khỏe vỗ lên vai Taran. “Vui lên đi. Ta sẽ dạy cho cháu mọi
bí quyết của việc gieo củ cải. Hay là trồng cải bắp. Hay bất kỳ điều gì khác mà cháu muốn
biết.”
Taran lắc đầu. “Điều cháu muốn biết thì chỉ có mình thầy Dallben mới cho cháu biết
được thôi.”
“Nếu vậy thì hãy nghe lời khuyên của ta,” Coll nói. “Đừng có quấy rầy Dallben với những
câu hỏi của cháu. Ý nghĩ của cụ ấy dành cho những vấn đề quan trọng hơn nhiều. Hãy kiên
nhẫn và chờ một cơ hội tốt.”
Taran đứng bật dậy. “Cháu không thể chờ đợi thêm được nữa. Cháu muốn thưa chuyện
với thầy ấy ngay bây giờ.”
“Cẩn thận đấy,” Coll nhắc nhở trong khi Taran bước ra cửa nhà kho. “Tính khí cụ ấy hôm
nay không được dễ chịu lắm đâu!”
Taran đi qua cụm nhà kho mái thấp tè của trang trại. Trong căn nhà tranh, bên cạnh lò
sưởi, một người đàn bà mặc áo đen đang lom khom ngồi canh lửa bếp. Bà ta không hề
ngẩng đầu lên hay nói một tiếng nào. Đó chính là Achren. Sau khi mưu đồ hòng giành lại
quyền lực xưa kia của mình từ Lâu Đài Llyr điêu tàn bị thất bại, mụ Nữ Hoàng từng một thời
ngạo mạn, đành nhận chốn nương thân Dallben dành cho mình; tuy vậy, chính mụ, kẻ đã
từng thống trị Prydain cách đây rất lâu, lại tự nguyện giành lấy những công việc khó nhọc
mà Eilonwy đã làm trước khi cô rời đến Mona, và đến đêm, mụ lặng lẽ chui vào cái ổ rơm
của mình trong kho thóc.
https://thuviensach.vn
Đến trước cửa buồng cụ Dallben, Taran ngần ngừ dừng lại, rồi gõ nhanh lên cánh cửa.
Được vị pháp sư cho phép, cậu bước vào và thấy Dallben đang cúi đầu đọc cuốn Sách về Bộ
Ba được mở ra trên cái bàn viết bừa bãi. Mặc dù rất mong được nhìn qua, dù chỉ là một
trang của tập sách bí ẩn ấy thôi, Taran vẫn đứng cách nó thật xa. Một lần, khi còn nhỏ, cậu
đã liều sờ vào cuốn sách cổ kính bọc da, và riêng ký ức đó thôi cũng đủ khiến các ngón tay
cậu đau buốt rồi.
“Ta chưa bao giờ thôi băn khoăn,” cụ Dallben bực bội lên tiếng, đóng cuốn Sách về Bộ Ba
lại và liếc nhìn Taran, “tại sao những người trẻ tuổi, vốn tự hào về sức mạnh của mình đến
thế, lại coi những mối bận tâm của bản thân là một gánh nặng chất chồng đến nỗi phải đem
ra chia sẻ với người già. Trong khi đó thì những người già...” - cụ phẩy bàn tay xương xẩu,
gày gò của mình. “Nhưng không sao, không sao. Để giữ cho lòng ta được thoải mái, ta hi
vọng rằng con có một lý do hết sức chính đáng để đến cắt ngang ta như thế này.
“Thứ nhất, trước khi con hỏi,” cụ Dallben nói tiếp, “thì ta xin đảm bảo với con là Công
Chúa Eilonwy rất khỏe mạnh và không khổ sở hơn bất kỳ cô gái trẻ, xinh đẹp, liều lĩnh nào
khác bị bắt phải học may vá thay vì đấu gươm. Thứ hai, con cũng biết rõ như ta là Quạc
chưa quay về. Đến giờ này, thì ta đoán là nó đã đem liều thuốc của ta đến hang của Glew rồi,
và gã khổng lồ-bất-đắc-dĩ, kẻ đã gây cho con bao chuyện rắc rối ở đảo Mona, sẽ trở lại hình
dáng nhỏ bé trước kia của y. Nhưng con cũng biết chú quạ của con là một tên tinh quái và
thường la cà ở những nơi nó thấy có trò thú vị. Cuối cùng, một chàng Phụ-Chăn Lợn phải
bận việc đủ để khiến anh ta phải ở bên ngoài chứ. Điều gì đã đưa con đến đây?”
“Chỉ một điều duy nhất thôi ạ,” Taran nói. “Tất cả những gì con có được đều nhờ lòng
nhân từ của thầy. Thầy đã cho con một mái nhà và một cái tên, và cho phép con sống trong
nhà như một đứa con trai. Thế nhưng thật sự thì con là ai? Cha mẹ con là ai? Thầy đã dạy
con rất nhiều điều, nhưng riêng điều này thì thầy lại luôn giữ kín.”
“Nếu như từ trước đến nay nó vẫn luôn là như thế,” cụ Dallben đáp, “thì tại sao bây giờ
nó lại khiến con bận lòng?”
Khi thấy Taran cúi đầu xuống và không trả lời, vị pháp sư già mỉm cười với cậu vẻ sắc
sảo. “Hãy nói lên đi, cậu bé của ta. Nếu con muốn biết sự thật thì con phải bắt đầu bằng cách
nói thật đã. Đằng sau câu hỏi của con, ta thấy có bóng dáng của một cô Công Chúa tóc vàng
nào đó thì phải. Có đúng thế không?”
Taran đỏ bừng mặt. “Đúng ạ,” cậu khẽ nói. Cậu ngước lên và nhìn vào mắt cụ Dallben.
“Khi Eilonwy quay lại, con... con mong được cầu hôn cô ấy. Nhưng con không thể làm vậy
được,” cậu bật kêu lên, “con sẽ không làm vậy chừng nào con chưa biết được mình là ai. Một
đứa trẻ bị bỏ rơi không tên tuổi với một cái tên đi mượn chẳng thể cầu hôn một Công Chúa
được. Dòng dõi của con ra sao? Con không thể yên lòng, cho đến khi con khám phá ra điều
đó. Địa vị của con hèn kém hay cao quý?”
“Theo ý ta thì,” cụ Dallben nhẹ nhàng nói, “điều thứ hai sẽ làm con hài lòng hơn.”
https://thuviensach.vn
“Đó là hi vọng của con,” Taran thú nhận, vẻ hơi ngượng ngùng. “Nhưng điều đó không
quan trọng gì. Nếu có vinh quang, thì, vâng, xin hãy cho con được tận hưởng nó. Nếu có điều
đáng hổ thẹn thì xin hãy cho con được đối mặt với nó.”
“Để tận hưởng điều này hay đối mặt với điều kia thì đều cần đến sức mạnh tinh thần
như nhau,” cụ Dallben dịu dàng trả lời. Cụ quay gương mặt mệt mỏi của mình sang Taran.
“Nhưng than ôi,” cụ nói, “điều con hỏi ta không thể trả lời được. Ông hoàng Gwydion cũng
không biết gì hơn ta,” cụ nói tiếp, đoán được ý nghĩ của Taran. “Ngay cả Đức Thượng Hoàng
Math cũng không thể giúp con được.”
“Nếu vậy thì xin hãy để con tự mình tìm hiểu lấy,” Taran nói lớn. “Xin thầy hãy cho phép
con đi tìm câu trả lời cho mình.”
Cụ Dallben chăm chú ngắm cậu. Cặp mắt của vị pháp sư chạm vào cuốn Sách về Bộ Ba và
cụ săm soi nó một hồi lâu, như thể cái nhìn của cụ xuyên qua cả tập sách bọc da đã sờn vậy.
“Một khi táo đã chín rồi,” cụ lẩm bẩm nói một mình, “thì không ai có thể bắt nó xanh trở
lại được.” Giọng cụ bỗng nặng trĩu đau buồn khi cụ lên tiếng hỏi Taran, “Đó có phải là điều
con mong muốn không?”
Tim Taran đập nhanh hơn. “Con không đòi hỏi điều gì khác cả.”
Cụ Dallben gật đầu. “Thôi thì đành vậy. Con hãy chu du đi, đến bất kỳ nơi nào mà con
muốn. Hãy học lấy tất cả những gì con có thể học được.”
“Con xin tạ ơn thầy,” Taran sung sướng reo lên, cúi đầu thật thấp. “Xin cho con được lên
đường ngay. Con đã sẵn sàng...”
Trước khi cậu kịp nói xong, cánh cửa bỗng bật mở và một hình thù lông lá bờm xờm
xông vào căn buồng, rạp mình xuống dưới chân Taran. “Không, không, không!” Gurgi lấy hết
hơi rống lên, mình lắc lư tới lui, hai cánh tay lông lá khua loạn xạ. “Gurgi thính tai đã nghe
thấy hết rồi! Ồ, đúng thế, nó đã nghe trộm sau cánh cửa!” Mặt nó nhăn lại vì đau khổ và nó
lắc mái đầu bù rối mạnh đến nỗi suýt nữa thì ngã lăn ra sàn nhà. “Gurgi khốn khổ sẽ phải
chịu cảnh cô đơn lẻ bóng, với những tiếng than thở và héo hon đi vì buồn phiền!” Nó rên rỉ.
“Ồ, nó phải đi theo cậu chủ cơ, đúng, đúng thế!”
Taran đặt tay lên vai Gurgi. “Ta rất buồn vì phải bỏ mi lại, anh bạn ạ. Nhưng ta e rằng,
con đường ta đi sẽ rất dài đấy.”
“Gurgi trung thành sẽ đi theo!” Gurgi van xin. “Nó rất mạnh mẽ, gan dạ và tinh khôn, nó
sẽ bảo vệ cậu chủ nhân từ khỏi mọi hiểm nguy đau đớn!”
Gurgi bắt đầu sụt sịt mũi thật to, rền rĩ than khóc vẻ tuyệt vọng hơn cả lúc trước; và
Taran, không thể bắt mình từ chối con vật khốn khổ được, liền quay sang nhìn cụ Dallben
vẻ dò hỏi.
https://thuviensach.vn
Một vẻ thương hại kỳ lạ thoáng hiện trên mặt vị pháp sư già. “Ta không nghi ngờ lòng
trung thành cũng như sự tinh khôn của Gurgi,” cụ nói với Taran. “Trước khi cuộc tìm kiếm
của con kết thúc, tấm lòng nhân hậu của nó có thể sẽ giúp ích cho con rất nhiều đấy. Được,”
cụ chậm rãi nói thêm, “nếu Gurgi sẵn lòng thì hãy cho nó đi cùng với con.”
Gurgi reo lên một tiếng hớn hở, và Taran cúi đầu trước vị pháp sư vẻ biết ơn.
“Đành vậy thôi,” cụ Dallben nói. “Đúng là con đường của con sẽ không dễ dàng gì, nhưng
con hãy ra đi theo lựa chọn của mình. Mặc dù, có thể con sẽ không thấy được điều mình tìm
kiếm, nhưng chắc chắn con sẽ khôn ngoan lên chút ít khi quay trở về - và thậm chí còn có
thể tự mình trưởng thành lên một cách chính đáng nữa.”
Đêm đó Taran trằn trọc không yên. Cụ Dallben đã đồng ý cho hai người bạn lên đường
sáng hôm sau, nhưng đối với Taran những thời khắc trước lúc bình minh kéo lê chẳng khác
nào những mắt xích nặng nề. Một kế hoạch đã hình thành trong đầu cậu, nhưng cậu không
nói gì về nó với thầy Dallben, bác Coll hay Gurgi; bởi vì chính cậu vẫn còn thấy chờn chợn về
quyết định của mình. Trong khi tim cậu nhói đau với ý nghĩ phải rời bỏ Caer Dallben, chính
nó còn nhói đau hơn vì nóng lòng được bắt đầu cuộc hành trình; và dường như cậu đang
được thúc giục bởi chính lòng mong mỏi Eilonwy, tình yêu mà cậu thường che giấu hay
thậm chí phủ nhận, giờ lại đang trào lên như một dòng lũ.
Trời còn lâu mới sáng, Taran đã thức dậy và đóng yên cho con tuấn mã lông xám bờm
bạc Melynlas. Trong khi Gurgi vừa chớp mắt vừa ngáp dài trèo lên yên ngựa của mình, một
con ngựa lùn thấp, mập tròn, lông cũng bờm xờm như chính chủ nó, thì Taran một mình đi
đến bên chuồng của Hen Wen. Mặc dù đã đoán được quyết định của Taran, cô lợn trắng vẫn
ủn ỉn kêu lên vẻ rầu rĩ khi cậu quỳ xuống và vòng tay ôm lấy nó.
“Tạm biệt, Hen,” Taran nói, gãi gãi cái cằm đầy lông cứng của nó. “Hãy luôn nhớ đến tao
nhé. Bác Coll sẽ chăm lo cho mày cho đến khi tao... Ôi, Hen,” cậu lẩm bẩm, “liệu rồi tao có kết
thúc cuộc tìm kiếm của mình một cách vui vẻ hay không? Mày cho tao biết được không?
Mày cho tao một dấu hiệu để tao có thể hi vọng được không?”
Đáp lại, cô lợn có tài tiên tri chỉ khụt khịt và ủn ỉn vẻ lo lắng. Taran thở dài và âu yếm vỗ
lên mình Hen Wen một lần cuối. Cụ Dallben đã tập tễnh bước ra sân, và bên cạnh cụ, bác
Coll đang giơ cao một cây đuốc, vì trời hãy còn tối. Cũng giống như cụ Dallben, gương mặt
người chiến binh già trong ánh lửa bập bùng đầy vẻ lo lắng thương yêu. Taran ôm hôn họ,
và với cậu, dường như tình yêu cậu dành cho cả hai người chưa bao giờ lớn lao như trong
buổi tiễn đưa này, khi họ nói những lời từ biệt.
Gurgi khom vai, ngồi trên lưng con ngựa lùn. Trên vai nó là chiếc túi da đựng thức ăn
không bao giờ cạn. Chỉ đeo có thanh gươm bên thắt lưng và chiếc tù và bọc bạc mà Eilonwy
đã tặng cho cậu, Taran trèo lên lưng Melynlas đang bồn chồn, cố ngăn mình không ngoái lại
phía sau, vì biết rằng, nếu nhìn lại, cuộc chia tay sẽ chỉ càng khiến cậu thêm đau đớn.
https://thuviensach.vn
Hai người lữ hành đều đặn thúc ngựa tiến tới, trong khi mặt trời lên cao hơn, bên trên
những ngọn đồi nhấp nhô viền bằng các rặng cây. Taran không nói nhiều, còn Gurgi cũng
lặng lẽ cưỡi ngựa theo sau cậu, chốc chốc lại thò tay vào túi lấy ra một nắm thức ăn và nhai
nhóp nhép vẻ mãn nguyện. Khi họ dừng lại bên một dòng suối để cho ngựa uống nước,
Gurgi xuống yên và đi đến bên Taran.
“Hỡi cậu chủ nhân từ,” nó kêu lên, “Gurgi trung thành luôn đi theo sự chỉ dẫn của cậu
chủ, ồ vâng! Cậu định đi đến đâu trước tiên? Đến chỗ Ông hoàng Gwydion cao quý ở Caer
Dathyl chăng? Gurgi rất muốn được nhìn thấy những tòa tháp cao vút vàng rực và những
gian đại sảnh lớn bày yến tiệc.”
“Ta cũng vậy,” Taran trả lời. “Nhưng đến đó thì chỉ mất công vô ích mà thôi. Thầy
Dallben đã bảo với ta là Ông hoàng Gwydion và Vua Math không hay biết gì về nguồn gốc
của ta cả.”
“Thế thì đến vương quốc của Fflewddur Fflam chăng? Vâng, vâng! Chàng ca sĩ hát rong
gan dạ sẽ đón chào chúng ta với những tiếng đàn hát vui tươi!”
Taran mỉm cười trước vẻ háo hức của Gurgi, nhưng cậu lắc đầu. “Không, anh bạn của ta
ạ, chúng ta sẽ không đến Caer Dathyl cũng như vương quốc của Fflewddur.” Cậu đưa mắt
nhìn về hướng Tây. “Ta đã nghĩ rất kỹ rồi, và ta tin rằng, ta chỉ có thể thấy được điều ta đang
tìm kiếm ở một nơi duy nhất mà thôi,” cậu chậm rãi nói. “Khu Đầm Lầy Morva.”
Cậu vừa dứt lời thì thấy mặt Gurgi tái đi. Miệng con vật há hốc; nó chụp tay lên ôm lấy
mái đầu bờm xờm, và bắt đầu thở hổn hển, nghẹn ngào nghe phát sợ.
“Không, ồ, không!” Gurgi hú lên. “Có rất nhiều mối hiểm nguy đang rình rập ở khu Đầm
Lầy xấu xa! Gurgi can đảm nhưng thận trọng rất lo sợ cho cái đầu yếu ớt, khốn khổ của nó!
Nó muốn không bao giờ phải quay lại nơi ấy nữa. Những mụ phù thủy đáng sợ sẽ biến nó
thành con cóc nhảy tưng tưng mất! Ôi, Orddu khủng khiếp! Orwen khủng khiếp! Và Orgoch,
ôi, Orgoch là kẻ đáng sợ hơn cả!”
“Đúng thế, ta có ý định đối mặt với họ một lần nữa,” Taran nói. “Orddu, Orwen và
Orgoch - bà ta, hoặc là họ, cho dù họ có là gì đi chăng nữa - cũng có phép thuật cao cường
không kém gì thầy Dallben. Có lẽ còn cao cường hơn nữa kia. Không điều gì có thể lọt khỏi
mắt họ; mọi điều bí mật đều được phơi bày. Hẳn họ sẽ biết được sự thật. Liệu có thể,” cậu
nói tiếp, giọng khấp khởi hi vọng, “liệu cha mẹ ta có thể thuộc dòng dõi cao quý không? Và
vì một lý do bí ẩn nào đó họ phải gửi ta cho thầy Dallben nuôi nấng?”
“Nhưng cậu chủ nhân từ rất cao quý mà!” Gurgi kêu lên. “Cao quý, hào phóng, và tử tế
biết bao với Gurgi hèn mọn! Không cần phải hỏi mụ phù thủy nào hết!”
“Ta nói đến dòng dõi quý tộc kia,” Taran trả lời, mỉm cười trước những lời phản đối của
Gurgi. “Nếu thầy Dallben không thể cho ta biết, thì Orddu có thể. Bà ta có chịu nói không ư,
ta không biết,” cậu thêm vào. “Nhưng ta phải thử xem sao.”
https://thuviensach.vn
“Ta sẽ không bắt mi phải liều đưa cái đầu yếu ớt, khốn khổ của mình ra đâu,” Taran nói
tiếp. “Mi hãy tìm một chỗ trốn ở bìa khu Đầm Lầy và đợi ta ở đó.”
“Không, không,” Gurgi rền rĩ. Nó chớp chớp mắt vẻ rầu rĩ và giọng nó hạ xuống thấp đến
nỗi Taran gần như không nghe nổi tiếng thì thào run rẩy của nó. “Gurgi trung thành sẽ đi
theo, đúng như nó đã hứa.”
Họ lại lên đường. Suốt mất ngày liền, sau khi vượt qua dòng Đại Avren, họ đi về hướng
Tây dọc theo những con dốc xanh tươi bên bờ sông, và miễn cưỡng rời khỏi đó để rẽ sang
phía Bắc, ngang qua một cánh đồng hoang. Mặt Gurgi nhăn lại vẻ đầy lo sợ, và Taran cảm
thấy con vật cũng bồn chồn không kém gì cậu. Càng đến gần khu Đầm Lầy, cậu càng nghi
ngờ không biết lựa chọn của mình có thật sáng suốt hay không. Kế hoạch của cậu, khi còn ở
Caer Dallben thì hợp lý là thế, giờ bỗng trở thành một việc mạo hiểm, hấp tấp, liều lĩnh. Có
những lúc, Taran phải tự thú nhận với chính mình, nếu Gurgi quay con ngựa lùn lại và
phóng về nhà, thì cậu cũng sẵn sàng vui sướng làm theo.
Thêm một ngày đường nữa và vùng đầm lầy đã trải dài trước mặt họ, hoang vắng, xấu
xí, không hề có chút hơi thở nào của mùa xuân. Cảnh tượng và mùi hôi hám của những bãi
lầy cùng những vũng nước tù đọng khiến Taran tràn ngập sự ghê tởm. Lớp cỏ thối rữa tham
lam níu lấy vó Melynlas. Con ngựa lùn khiếp sợ thở phì phò. Cảnh báo cho Gurgi bám sát
mình và không được đi chệch sang phải hay sang trái, Taran thận trọng hướng con tuấn mã
qua đám lau sậy mọc cao ngang vai, bám theo dải đất chắc chắn hơn bên bờ khu đầm lầy.
Họ có thể vượt qua con đường thắt cổ chai hẹp ở khúc trên của khu Đầm Lầy và gặp
phải ít nguy hiểm nhất, và đúng là lối đi ấy đã in dấu trong trí nhớ cậu. Chính ở đây, khi cậu
và Eilonwy, Gurgi và Fflewddur đi lùng kiếm chiếc Vạc Dầu Đen, bọn Thợ Săn của Annuvin
đã tấn công họ, và Taran đã phải sống lại khoảnh khắc ấy, không biết bao nhiêu lần trong
những cơn ác mộng. Thả cương cho Melynlas tự do bước đi, cậu ra hiệu cho Gurgi và bắt
đầu tiến vào khu Đầm Lầy. Con tuấn mã loạng choạng trong một thoáng thót tim, rồi lấy lại
được thăng bằng trên một chuỗi các mô đất nằm bên dưới làn nước lợ. Khi sang đến bờ bên
kia, không đợi Taran thúc, Melynlas chuyển sang phóng nước đại, và con ngựa lùn cũng lao
theo, như thể đang tìm cách chạy thoát thân. Sau khi vượt qua rặng cây còi cọc ở cuối một
cái mương dài, Taran dừng lại. Căn nhà tranh của Orddu nằm ngay trước mặt cậu.
Dựng ở bên một sườn đồi cao, bị che khuất một nửa bởi đám cỏ và các cành cây, căn
nhà nom còn có vẻ tồi tàn hơn cả trong trí nhớ của Taran. Lớp mái rạ, như một cái tổ chim
khổng lồ, xơ xác rũ xuống, che kín cả những ô cửa sổ hẹp; một lớp nấm mốc phủ trên những
bức tường trông như sắp đổ xuống bất kỳ lúc nào. Đứng ở khung cửa ra vào xiêu vẹo chính
là Orddu.
Tim đập thình thịch, Taran nhảy từ trên yên cương xuống. Đầu ngẩng cao, trong sự tĩnh
lặng chỉ bị phá vỡ bởi tiếng răng Gurgi đánh vào nhau lập cập, cậu chậm rãi bước ngang qua
sân. Orddu ngắm nhìn cậu bằng cặp mắt đen sắc sảo. Nếu có ngạc nhiên thì bà phù thủy già
cũng không thể hiện một dấu hiệu nào khác ngoại trừ cúi về phía trước một chút và nhìn
Taran chăm chú hơn. Chiếc áo dài kỳ dị của bà ta đập phần phật vào đầu gối; những chiếc
https://thuviensach.vn
trâm cài nạm ngọc trong mái tóc bù rối của bà lấp lánh trong khi bà ta gật đầu lia lịa, vẻ hài
lòng thấy rõ.
“Phải, đúng là chúng rồi!” Orddu vui vẻ kêu lên. “Chú chim non đáng yêu và... - cái con
gì-gì-đó ấy. Nhưng con đã cao lên nhiều quá, con vịt của ta ạ. Giả thử, nếu con muốn trèo
xuống một cái hang thỏ thì hẳn sẽ vướng víu lắm nhỉ. Vào đi, vào đi,” bà ta vội vã nói tiếp,
vẫy tay ra hiệu. “Sao mà trông con xanh xao thế, tội nghiệp. Con không bị ốm đấy chứ?”
Taran đi theo bà ta, không phải là không với chút lo ngại, trong khi Gurgi run rẩy bám
lấy cậu. “Hãy cẩn trọng, cẩn trọng,” con vật rền rĩ. “Những lời chào đón nồng nhiệt khiến cho
Gurgi lạnh cóng cả người.”
Ba mụ phù thủy, theo như Taran thấy, đều đang bận bịu việc nhà. Orgoch, chiếc mũ
trùm đen che kín mặt, ngồi trên một cái ghế đẩu ọp ẹp, đang cố chải những nút rối ra khỏi
một ôm len nhưng không làm được mấy. Orwen, nếu đó đúng là Orwen thật, thì đang quay
một cái sa xe sợi vẹo vọ; những hạt cườm trắng như sữa lủng lẳng trên cổ bà ta dường như
sắp sửa vướng vào các nan hoa đến nơi. Còn người mà cậu đoán là Orddu thì ngồi bên một
cái khung cửi đặt giữa hàng đống vũ khí rỉ sét ở một góc nhà. Tấm vải trên khung đã được
dệt thêm một chút, nhưng còn lâu mới xong; những sợi chỉ thắt nút xoắn xuýt rủ xuống
khắp mọi hướng, và những thứ nom giống như mấy nút len rối của Orgoch đã vướng cả vào
các sợi dọc và ngang. Taran không thể nhìn ra được những hoa văn trên tấm vải, mặc dù
cậu thấy, như thể cặp mắt đang chơi khăm cậu, có những hình thù lờ mờ nom như người và
thú vật đang chuyển động qua các sợi vải.
Nhưng cậu không kịp ngắm tấm vải kỳ lạ cho kỹ hơn. Orwen rời khỏi chiếc sa và vội
bước đến bên cậu, vỗ tay vẻ hớn hở.
“Chú gà nhép lang thang và con gurgi!” Bà ta kêu lên. “Thế bé Dallben thân yêu giờ ra
sao rồi? Nó vẫn còn cuốn Sách về Bộ Ba đấy chứ? Còn bộ râu của nó thế nào? Hẳn với thằng
bé nó nặng lắm nhỉ? Cuốn sách ấy, không phải là bộ râu đâu,” bà ta nói thêm. “Nó không đi
cùng với con ư? Tiếc quá. Nhưng không sao. Có khách đến thăm thật thú vị biết bao.”
“Tôi không thích có khách đến thăm,” Orgoch lẩm bẩm, ném mớ len xuống đất. “Chúng
làm tôi khó chịu lắm.”
“Tất nhiên là thế rồi, đồ tham lam!” Orwen gay gắt đá
 









Các ý kiến mới nhất