Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

_alice-o-xu-so-dieu-ki

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 14h:54' 02-02-2026
Dung lượng: 957.4 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích: 0 người
https://thuviensach.vn

VĂN HỌC CỔ ĐIỂN ANH

LEWIS CARROLL

ALICE Ở

XỨ SỞ DIỆU KÌ
LÊ THỊ OANH dịch



CÔNG TY ĐÔNG A

NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC - 2013

https://thuviensach.vn

MỞ ĐẦU

A

lice ở xứ sở diệu kì là cuốn tiểu thuyết thiếu nhi nổi tiếng của nhà văn
người Anh, Lewis Carroll. Ngay khi ra đời vào năm 1865, cuốn truyện
đã được đông đảo bạn đọc cả trẻ em lẫn người lớn yêu mến. Bảy năm sau,
Lewis Carroll cho ra mắt phần tiếp theo, Alice ở xứ sở trong gương, và ngay
lập tức những nhân vật như cặp anh em Tweedledum, Hậu Đỏ, Hậu Trắng…
của phần này cũng trở nên nổi tiếng không kém Thỏ Trắng, Sâu bướm, nữ
Công tước hay Vua Cơ và Hậu Cơ ở phần trước.
Nhờ sức hấp dẫn ấy mà trong hơn 130 năm qua, hàng loạt tác phẩm nghệ
thuật từ văn học, hội họa, truyền hình, điện ảnh cho đến âm nhạc, game và cả
opera đã ra đời dựa trên những cuộc phiêu lưu của cô bé Alice. Và cho đến
nay, hai tác phẩm giàu sức tưởng tượng này vẫn là niềm cảm hứng mạnh mẽ
cho những người yêu thích văn chương và sáng tạo.

https://thuviensach.vn

LỜI TÁC GIẢ

T

ôi thường xuyên nhận được những bức thư trong đó nêu ra rất nhiều
câu hỏi, chẳng hạn như với câu đố của Người làm mũ liệu có thể có
một lời giải nào không?… Những câu hỏi nhiều đến nỗi có lẽ cách tốt nhất là
tôi xin đưa vào đây câu trả lời mà theo tôi là tương đối thích hợp. Đó là:
“Người ta có thể đưa ra một vài lời giải nào đó cho các câu đố, mặc dù đó là
những lời giải nhạt nhẽo và vô vị, nhưng người ta không bao giờ đặt ngay
trước mắt độc giả phần kết của câu chuyện!” Điều đó chỉ đến với bạn sau khi
đã đọc xong cuốn sách. Và câu đó của người làm mũ, được cho là một sáng
tác độc đáo, hoàn toàn không có lời giải.


Noel năm 1896


Buổi chiều đó nắng dát vàng khắp chốn
Một con thuyền lướt sóng xa khơi
Mái chèo khua dẫu còn vụng dại
Vẫn rộn vui trên sóng nước bập bềnh
Cuộc du ngoạn quanh co vô định
Không bến bờ đích đến hư không.


Thật điên rồ vì ba đứa trẻ

https://thuviensach.vn

Giữa biển trời sóng sánh ước mơ
Bỗng khao khát một câu chuyện nhỏ
Phải hãi hùng đến nghẹt thở mới thôi
Người kể chuyện làm sao chống lại
Ba tiếng nói đồng thanh át tiếng nước khua.


Prima sáng ngời đôi mắt
Như hoàng hậu ra lệnh: “Bắt đầu đi!”
Secunda giọng nhẹ nhàng hy vọng:
“Sẽ có nhiều điều không tưởng lắm đây.”
Nhưng Tertia ngắt lời: “Điều kỳ diệu
Không quá một lần trong một phút đâu.”


Rồi không gian bỗng nhiên tĩnh lặng
Bọn trẻ thả mình theo những bước đi
Của cô bé trong mơ đến miền đất lạ
Trò chuyện thân tình với chim muông
Những con thú, những trò kỳ ảo
Cuộc sống đây, như thật như mơ.


Sức tưởng tượng như mạch ngầm đáy giếng
Ào ạt tuôn nhưng đến lúc cạn khô
Thì mệt mỏi cũng theo chân ùa đến

https://thuviensach.vn

“Phần cuối xin hãy để về sau
hãy kể tiếp!” Và niềm vui trở lại.
Những trẻ thơ ước vọng ngập tràn.


Câu chuyện nhỏ về một vùng đất lạ
Cứ lớn dần trong những giấc mơ
Từng trang viết chứa bao điều kì diệu
Dẫu hoàng hôn giục giã trở về nhà
Đoàn thủy thủ mơ màng theo chân bước
Trong tà dương, lấp lánh niềm vui.


Alice! Chuyện trẻ con sao mà ngây ngô
Bàn tay ai dịu dàng đưa đẩy
Khẽ đặt vào trong những giấc mơ
Dẫu mai sau trong muôn vàn ký ức
Những diệu kỳ như hoa đã tàn phai
Thì vẫn nhớ hoa hái nơi đất lạ.

https://thuviensach.vn

CHƯƠNG 1

RƠI XUỐNG HANG THỎ

A

lice bắt đầu chán ngấy cái việc cứ phải ngồi cạnh chị gái trên bờ đất
giữa cánh đồng mà chẳng có việc gì làm cả. Đã đôi lần cô bé ghé mắt
vào cuốn sách mà chị cô đang đọc, nhưng trong sách không có tranh ảnh
cũng chẳng có lời thoại. “Thế thì đọc làm gì cơ chứ. Sách gì mà không có
tranh ảnh cũng chẳng có lời thoại?” Alice thầm nghĩ.
Alice đang cân nhắc xem nếu cô kết một vòng hoa cúc thì có thú vị hơn
không, có đáng để cô phải đứng dậy và đi hái hoa không (Cái nóng oi ả của
ngày hè khiến Alice buồn ngủ và đầu óc trở nên mụ mị). Đúng lúc đó, đột
nhiên, một chú Thỏ Trắng có đôi mắt màu hồng chạy ngang qua ngay sát chỗ
cô ngồi.
Chuyện đó thì chẳng có gì đáng để cô bé phải bận tâm, ngoại trừ cái việc
cô nghe thấy tiếng thỏ trắng kêu lên:
- Ối trời ơi! Ối trời ơi! Tôi sẽ bị quá muộn mất thôi!
(Sau này nghĩ lại, cô chợt nhận thấy lẽ ra lúc đó cô phải ngạc nhiên lắm
mới phải, nhưng chẳng hiểu sao lúc ấy cô lại thấy sự việc đó là hoàn toàn
bình thường). Nhưng đến khi Thỏ Trắng rút chiếc đồng hồ quả quýt từ túi áo
gi-lê mà nó đang mặc ra, rồi nhìn đồng hồ và vội vã chạy đi thì Alice bật
đứng dậy, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô: chưa bao giờ cô nhìn thấy một con
thỏ mặc áo gi-lê có túi, lại còn rút từ đó ra một chiếc đồng hồ quả quýt nữa
chứ. Trí tò mò thiêu đốt khiến cô băng qua cánh đồng chạy theo con thỏ và
may sao vừa đúng lúc cô thấy Thỏ Trắng chui tọt xuống một cái hang thỏ lớn

https://thuviensach.vn

dưới hàng rào.
Alice lập tức bám theo, chẳng mảy may nghĩ tới việc liệu cô có thể chui ra
khỏi cái hang để trở về được không.
Cái hang này tương đối bằng phẳng giống như một đường hầm nhưng rồi
đột ngột đâm thẳng vào lòng đất và biến thành một cái giếng, quá đột ngột
đến mức Alice chưa kịp nghĩ có nên dừng lại không thì đã thấy mình đang rơi
xuống đó rồi.
Không hiểu do cái giếng quá sâu hay do cô rơi xuống chậm mà trong lúc
rơi xuống, cô vẫn có khá nhiều thời gian để quan sát xung quanh và tự hỏi
điều gì sẽ xảy ra kế tiếp. Thoạt đầu cô cố gắng nhìn xuống dưới để nhận biết
phía trước là cái gì. Nhưng trong giếng tối quá nên cô chẳng nhìn thấy gì. Rồi
cô nhìn xung quanh và nhận ra những chiếc kệ đựng cốc chén và giá sách
được gắn đầy thành giếng. Đây đó còn có những tấm bản đồ và những bức
tranh treo trên móc. Alice cầm lấy một cái bình trên kệ khi cô rơi ngang qua.
Chiếc bình có dán mảnh giấy đề “Mứt cam” nhưng bên trong chẳng còn tí
mứt nào. Thất vọng quá nhưng Alice không muốn ném cái bình xuống giếng
vì sợ nhỡ đâu nó sẽ làm chết ai đó. Thế là cô phải cố đặt chiếc bình lên một
cái giá khác khi cô rơi ngang qua.
Alice nghĩ: “Chà, sau cú ngã này, mình cho rằng nếu có bị ngã cầu thang
thì cũng chẳng hề gì. Thế rồi tất cả mọi người ở nhà sẽ đều nghĩ rằng mình
dũng cảm biết bao! Bởi vì mình sẽ không nói bất kì điều gì về chuyện xảy ra
hôm nay cho dù mình có bị ngã từ mái nhà xuống đi nữa!” (mà điều này rất
có thể xảy ra.)
Alice cứ rơi, rơi mãi. “Lẽ nào lại chẳng bao giờ dừng? Không biết lúc này
mình đã rơi được bao nhiêu dặm[1] rồi nhỉ?” Alice tự hỏi rồi cô nói to: “Chắc
là mình phải rơi đến gần tâm trái đất ấy chứ. Để xem nào, mình nghĩ có lẽ
phải đến bốn ngàn dặm chứ chẳng chơi (Bạn biết đấy, Alice đã tiếp thu được
một số kiến thức về môn toán ở trên lớp và giờ đây mặc dù không phải là cơ
hội thật tốt để phô trương kiến thức của mình vì lúc này chẳng có ai nghe cô
bé nói cả, nhưng dù sao nói ra được cũng là cách khá tốt để luyện bài). Đúng

https://thuviensach.vn

rồi, chắc cũng phải chừng ấy dặm… Nhưng không biết mình đang ở vĩ tuyến
hay kinh tuyến nào nhỉ?” (Alice chẳng hiểu gì về kinh tuyến và vĩ tuyến cả,
nhưng cô cho rằng đó là những mỹ từ to tát cần phải nói thành lời.)
Thế rồi cô lại nghĩ: “Không biết có phải mình sẽ rơi xuyên qua trái đất
không! Nếu mình xuất hiện giữa những người đang đi lộn ngược, đầu chúc
xuống đất thì hẳn là kỳ quặc lắm! Người Antipathy[2], đúng rồi họ chính là
những người Antipathy! (Lần này thì Alice cảm thất mừng vì cô đã phát âm
từ Antipathy không đúng một chút nào nhưng lại không ai nghe thấy.) Nhưng
dù sao, mình vẫn phải hỏi họ đây là nước nào. Thưa bà, xin bà cho biết đây là
New Zealand hay Australia ạ? (Và trong khi nói, Alice cố nhún đầu gối theo
đúng phép lịch sự. Bạn hãy thử tưởng tượng xem kiểu nhún đầu gối với trạng
thái đang rơi trong không khí sẽ thế nào! Bạn có thể làm được việc đó
không?) Ôi, bà ta sẽ nghĩ mình là một bé gái ngốc nghếch! Không đâu, chẳng
bao giờ nên hỏi những câu như thế. Có thể mình sẽ nhìn thấy tên của nước
này được viết ở đâu đó.”
Alice vẫn rơi, rơi mãi. Chẳng có việc gì làm nên Alice bắt đầu cuộc độc
thoại. “Tối nay, Dinah sẽ nhớ mình lắm đây, mình nghĩ thế! (Dinah là tên con
mèo của Alice.) Mong rằng mọi người trong nhà sẽ nhớ mang cho nó đĩa sữa
vào giờ uống trà. Dinah thân yêu, ước gì mày cũng đang rơi cùng tao! Tao e
rằng chẳng có con chuột nào trong không khí, nhưng mày có thể bắt một con
dơi, mày biết đấy, dơi thì cũng giống chuột mà. Nhưng tao chẳng biết mèo có
ăn dơi không nữa? Không biết có phải như thế không nhỉ?” Alice phân vân.
Nhưng rồi cô bắt đầu thấy buồn ngủ và trong lúc mơ màng, Alice vẫn tiếp tục
cuộc độc thoại: “Liệu mèo có ăn dơi không nhỉ? Mèo có ăn dơi không nhỉ?”
và đôi lúc lại thành ra: “Dơi có ăn mèo không nhỉ?” Bạn thấy đấy, khi cô bé
không trả lời được câu hỏi nào cả thì cái cách cô đảo ngược câu như thế cũng
đâu có quan trọng gì. Alice mơ màng, rồi cô mơ thấy mình cầm tay Dinah đi
dạo và bằng một giọng nghiêm túc, cô hỏi nó: “Nào, Dinah, hãy nói thật đi,
mày đã bao giờ ăn thịt dơi chưa?” Bỗng Bụp! Bụp! Alice rơi xuống một đống
là khô và cú ngã thế là kết thúc.

https://thuviensach.vn

Alice không hề bị thương và cô lập tức đứng dậy; cô ngước nhìn lên, trên
đầu cô là khoảng không tối đen; trước mặt cô là một con đường dài. Cô vẫn
thấy Thỏ Trắng đang hối hả chạy. Không để lỡ một giây, nhanh như gió,
Alice lập tức lao theo. Khi Thỏ Trắng chạy đến chỗ rẽ, cô vẫn còn nghe được
tiếng nó: “Ôi, đôi tai của tôi, bộ ria của tôi, muộn quá đi mất!” Alice vẫn bám
sát thỏ trắng vậy mà khi cô đến chỗ rẽ thì không thấy thỏ trắng đâu nữa. Cô
thấy mình đứng trong một gian sảnh lớn, thấp và dài, được chiếu sáng bởi
một dãy đèn treo trên trần.
Xung quanh gian sảnh là những cánh cửa ra vào nhưng tất cả đều đã bị
khóa. Alice đi đi lại lại dọc gian sảnh, cố gắng mở các cánh cửa nhưng đều
vô ích. Cô buồn bã tiến vào giữa gian sảnh và không biết làm cách nào để có
thể ra khỏi đây.
Bỗng cô nhìn thấy một cái bàn nhỏ ba chân, toàn bộ chiếc bàn được làm
bằng thủy tinh đặc. Chẳng có gì trên bàn ngoại trừ một chiếc chìa khóa nhỏ
bằng vàng và ý nghĩ đầu tiên của Alice là chiếc chìa khóa này có thể mở
được một trong những cánh cửa kia. Nhưng lạy Chúa! Các ổ khóa thì quá to
mà cái chìa lại quá nhỏ, dù có cố đến mấy cũng không tài nào mở được bất
cứ một cánh cửa nào. Tuy nhiên, sau khi đi một vòng nữa quanh gian sảnh,
Alice dừng lại trước một tấm rèm thấp mà trước đó cô không phát hiện ra, và
sau tấm rèm là một cánh cửa ra vào bé tí chỉ cao chừng 15 inch[3]. Alice thử
tra chiếc chìa khóa vàng vào ổ, nó vừa khít! Cô mừng quá.
Alice mở cửa và trước mắt cô là một lối đi nhỏ, chẳng rộng hơn cái hang
chuột là mấy. Cô quỳ xuống và nhìn qua lối đi đó, cô thấy một khu vườn đẹp
chưa từng thấy. Cô muốn thoát khỏi căn phòng tối tăm để được dạo chơi bên
những luống hoa rực rỡ và những đài phun nước mát lạnh đang phun lên
mạnh mẽ, nhưng làm sao có thể lách mình qua lối đi bé tí kia, đến cái đầu còn
chẳng qua nổi nữa là; “Và dù đầu mình có qua được lối đi như cái hang chuột
kia thì cũng chẳng ích gì nếu vai mình không qua được.” Alice tội nghiệp
nghĩ: “Ôi, ước gì mình có thể thu nhỏ người lại như là cái kính viễn vọng nhỉ!
Mình có thể làm được điều đó lắm chứ, chỉ cần mình biết phải bắt đầu như

https://thuviensach.vn

thế nào thôi.” Bạn thấy đấy, gần đây có quá nhiều việc chẳng giống như bình
thường chút nào khiến Alice bắt đầu nghĩ rằng hầu như chẳng có gì là không
thể làm được.
Nếu cứ đứng cạnh cánh cửa bé tí này mà chờ đợi thì cũng chẳng ích lợi gì,
vì thế Alice quay lại cái bàn ba chân, hy vọng cô có thể tìm thấy một chiếc
chìa khóa khác hay ít ra cũng là một cuốn sách hướng dẫn cách thu nhỏ người
lại bằng cái kính viễn vọng. Lần này, cô tìm thấy trên bàn hai cái chai nhỏ
(Alice lẩm bẩm: “Rõ ràng là trước đó không hề có.”) và quanh cổ chai có dán
mảnh giấy với hàng chữ in to tát đẹp đẽ: “HÃY UỐNG TÔI.”
“Hãy uống tôi.” Nghe sao mà tuyệt vời thế. Nhưng Alice thông minh của
chúng ta chẳng vội gì làm việc đó. “Không đâu, mình phải kiểm tra trước đã.
Để xem cái chai này có bị dán nhãn 'Thuốc độc' không đã.” Alice đã đọc khá
nhiều những mẩu chuyện kể về những đứa trẻ bị bỏng, bị thú dữ ăn thịt và
gặp nhiều chuyện bực mình khác, tất cả chỉ vì chúng đã không nhớ được
những quy tắc đơn giản mà bạn bè đã dạy chúng; chẳng hạn như một cái que
cời nóng đỏ sẽ làm bạn bị bỏng nếu bạn cầm nó quá lâu, nếu ngón tay bị dao
cắt quá sâu, đương nhiên tay bạn sẽ chảy máu và Alice không bao giờ quên
rằng nếu uống nhiều nước trong cái chai có ghi chữ “thuốc độc” thì sớm
muộn gì cũng sẽ bị ngộ độc.
Tuy vậy, cái chai này không có chữ “thuốc độc”, vì thế Alice đánh liều
nếm thử và thấy nó rất ngon (Thật ra nó có vị hỗn hợp của bánh tác nhân đào,
sữa trứng, dứa, thịt gà tây quay, kẹo và bánh mì nướng phết bơ). Alice nhanh
chóng uống cạn thứ nước đó.
- Ôi, sao mình lại có cảm giác lạ lùng thế này! - Alice kêu lên - Hẳn là
mình đang thu lại như cái kính viễn vọng.
Thật vậy, giờ đây Alice chỉ cao có 10 inch, nhưng gương mặt cô rạng rỡ
hẳn lên khi nghĩ rằng bây giờ cô đã đủ nhỏ để có thể đi qua cái cửa bé tí xíu
và vào được khu vườn đáng yêu kia. Nhưng trước hết cần phải chờ thêm vài
phút nữa đã để xem cô còn tiếp tục bị thu nhỏ nữa không. Cô cảm thấy hơi lo:
“Bởi vì nếu cứu tiếp tục như thế thì mình đến bị biến mất như một cây nến.

https://thuviensach.vn

Không biết lúc đó mình sẽ như thế nào?” Alice cố tưởng tượng ngọn lửa trên
cây nến sẽ ra sao sau khi cây nến không còn. Cô bé không sao nhớ nổi đã bao
giờ nhìn thấy cảnh tượng như vậy chưa.
Chờ một lát vẫn không thấy có gì xảy ra, Alice quyết định đi ngay vào khu
vườn; nhưng trời ơi, thật đáng thương cho Alice! Khi bước tới cánh cửa,
Alice mới nhận ra là đã bỏ quên chiếc chìa khóa vàng trên bàn và khi quay
trở lại cái bàn để lấy chìa khóa thì cô đã không thể nào với tới được nữa. Qua
lớp thủy tinh trong suốt của cái bàn, cô thấy rõ chiếc chìa khóa vẫn còn trên
đó và cô cố hết sức trèo lên một cái chân bàn nhưng nó quá trơn và khi đã cố
đủ mọi cách mà không sao lấy được chiếc chìa khóa, cô bé đáng thương của
chúng ta ngồi thụp xuống và khóc.
“Thôi đi! Khóc như thế thì có ích gì đâu!” Alice nghiêm khắc tự bảo
mình: “Tớ khuyên cậu lúc này hãy rời khỏi đây đã!” Alice thường tự đưa ra
cho mình những lời khuyên rất khôn ngoan như thế (mặc dù hiếm khi cô làm
theo những lời khuyên đó), đôi khi cô còn tự mắng mình một cách thậm tệ
đến nỗi cô phải ứa nước mắt và cô nhớ rằng có lần cô đã cố bịt tai lại để khỏi
phải nghe những lời tự xỉ vả khi cô ăn gian trong một ván croke mà đối
phương cũng chính là mình. Cô bé hiếu kì này rất thích đóng giả làm hai
người. “Nhưng bây giờ cái trò đó chẳng ích gì. Mà tại sao để trở thành một
người cao lớn với mình lại khó đến thế!” Alice đáng thương nghĩ.
Ngay lúc đó, Alice bỗng nhìn thấy một cái hộp nhỏ bằng thủy tinh ngay
dưới chân bàn. Cô mở hộp và thấy một chiếc bánh rất nhỏ có hàng chữ
“HÃY ĂN TÔI” được dán trên các quả nho. Alice nghĩ bụng: “Được, mình
sẽ ăn nó và nếu nó làm mình to ra thì mình có thể với được chiếc chìa khóa;
còn nếu nó lại làm mình nhỏ hơn nữa, mình sẽ trườn dưới cánh cửa; kiểu gì
mình cũng sẽ vào được khu vườn kia và mình chẳng ngại điều gì sẽ xảy ra
với mình!”
Alice cắn một miếng bánh nhỏ và hồi hộp nghĩ: “Mình sẽ thế nào đây, to
ra hay bé lại?” Cô bé úp bàn tay lên đỉnh đầu để dễ nhận ra là mình đang biến
đổi theo chiều hướng nào và cô rất ngạc nhiên khi thấy mình vẫn như thế,

https://thuviensach.vn

nghĩa là không to ra cũng chẳng bé lại. Rõ ràng đây là điều rất bình thường,
chẳng có ai ăn bánh mà lại bị to ra hay bé đi cả, nhưng Alice đang quá trông
chờ vào những điều bất thường nên khi cái điều bình thường đó xảy ra đã
khiến cô cảm thấy cuộc đời sao mà ảm đạm và đáng chán.
Nhưng rồi loáng một cái Alice đã chén hết cái bánh.

https://thuviensach.vn

CHƯƠNG 2

AO NƯỚC MẮT

K

ỳ lạ thật, càng ngày càng kỳ lạ! - Alice hét lên - Giờ thì mình lại
phình ra như một cái kính viễn vọng to nhất! Ôi, bàn chân của tao.
Tao phải tạm biệt mày rồi! (Alice nói thế và khi nhìn xuống, cô chẳng thấy
chân đâu cả, chúng đã ở quá xa, vượt khỏi tầm nhìn của cô.) Ôi, đôi chân
đáng thương của tao, ai sẽ đi giày, đi tất cho mày hả chân? Tao thì chắc chắn
là không thể rồi! Tao đã ở quá xa mày rồi và nếu phải chăm sóc mày thì khó
cho tao quá. Mày phải tự xoay sở lấy theo cách tốt nhất mà mày có thể làm
được.” - Rồi Alice lại nghĩ: “Nhưng mình cũng phải đối xử tốt với chúng,
nếu không biết đâu chúng lại chẳng chịu đi theo ý mình! Để xem nào: cứ mỗi
dịp lễ Giáng sinh, mình sẽ mua cho chúng một đôi giày.”
Alice cứ vẩn vơ mãi với những dự định phải cư xử thế nào với đôi chân
của mình. Cô bé nghĩ: “Chúng sẽ phải đi như người ta đi cà kheo ấy và thật
buồn cười khi gửi quà tặng cho chính đôi chân của mình! Đúng là kỳ quặc
hết sức!
Xin ngài Chân Phải của Alice,
Hãy đặt lên bệ lò sưởi
Gần tấm lá chắn cửa lò
(và đón nhận tình yêu từ Alice)
Trời ơi! Sao mình nói năng lăng nhăng thế này!”
Đúng lúc đó, đầu Alice đụng phải trần nhà. Thật ra lúc này cô đã cao hơn

https://thuviensach.vn

chín foot[4]. Alice lập tức chộp lấy chiếc chìa khóa vàng bé tí xíu và vội lao
tớ cánh cửa dẫn ra khu vườn.
Tội nghiệp Alice! Bởi vì lúc này cô chỉ có thể nằm nghiêng một bên trên
sàn nhà rồi ghé một mắt nhìn vào khu vườn mà không hy vọng có thể đi qua
cánh cửa nhỏ kia để vào bên trong. Alice ngồi xuống và lại bắt đầu khóc.
Lát sau, Alice tự nhủ: “Alice ơi, xấu hổ chưa kìa. Một đứa con gái lớn như
mi mà lại khóc như thế này ư? (Alice vẫn thường nói như thế với mình.) Nín
ngay, ta bảo nín ngay cơ mà!” Nhưng Alice vẫn tiếp tục khóc và hàng
gallon[5] nước mắt cứ thế rơi, nhiều đến nỗi xung quanh chỗ Alice ngồi đã
biến thành một cái ao sâu tới bốn inch và ngập tới nửa căn phòng.
Lát sau, cô nghe thấy từ xa dội lại tiếng bước chân nhè nhẹ. Alice lập tức
lau khô nước mắt để xem xem ai đang đi tới. Hóa ra là Thỏ Trắng trong bộ
quần áo diêm dúa, một tay cầm đôi găng thỏ màu trắng và tây kia cầm một
chiếc quạt to tướng. Thỏ Trắng chạy như ngựa phi nước kiệu, vừa chạy vừa
lẩm bẩm: “Ôi! Nữ công tước, nữ công tước! Mong sao bà ta sẽ không nổi
giận vì cứ phải chờ đợi mình thế này!” Alice vì quá tuyệt vọng nên sẵn sàng
nhờ bất kì ai để được giúp đỡ, cho nên khi thỏ trắng chạy đến gần, Alice rụt
rè khẽ hỏi:
- Thưa ngài, ngài có thể làm ơn…
Thỏ Trắng giật nảy mình, đánh rơi đôi bao tay trắng và chiếc quạt rồi lập
tức biến vào bóng tối.
Alice nhặt chiếc quạt và đôi bao tay lên và bởi vì căn phòng rất nóng nên
Alice luôn tay quạt trong khi vẫn tiếp tục lẩm bẩm: “Trời ơi, trời ơi! Hôm nay
sao mọi thứ đều kỳ quặc đến thế cơ chứ! Hôm qua mọi việc vẫn diễn ra bình
thường cơ mà. Hay là mình đã bị thay đổi từ đêm qua rồi? Nghĩ lại xem nào:
sáng nay khi thức dậy, mình còn có là mình như trước không nhỉ? Hình như
mình có một cảm giác là lạ nào đó thì phải. Nhưng nếu mình không phải là
mình như trước đây thì điều gì sẽ xảy ra, mình sẽ là ai trong cái thế giới này?
Ôi, quả là khó hiểu quá!” Rồi Alice bắt đầu nghĩ tới tất cả những đứa trẻ cùng

https://thuviensach.vn

tuổi mà cô biết để xem cô có thể biến thành đứa nào trong số đó.
“Chắc chắn mình không phải là Ada. Tóc nó quăn mà tóc mình thì chẳng
quăn tí nào. Mình biết chắc rằng mình cũng không thể là Mabel, vì mình biết
tất cả mọi thứ mà nó thì, ôi dào, nó chẳng biết gì mấy! Vả lại, nó là nó và
mình là mình chứ! Ôi sao mà rắc rối thế! Giờ thì thử xem mình có còn biết
được tất cả mọi thứ như trước kia không. Xem nào: bốn lần năm là mười hai,
bốn lần sáu là mười ba và bốn lần bảy là… Trời ơi! Cứ cái đà này thì mình sẽ
chẳng bao giờ đến được con số hai mươi! Dù sao thì bảng tính nhân cũng
chẳng quan trọng gì, mình hãy thử sang môn địa lý xem. London là thủ đô
của Paris, Paris là thủ đô của Rome và Rome… Không phải, sai bét cả rồi,
mình biết mà! Chắc là mình đã biến thành Mabel rồi! Mình sẽ thử đọc bài
'Chú cá sấu nhỏ' xem sao”. Và Alice bắt chéo hai tay trước váy như đang đọc
bài trên lớp. Cô bé bắt đầu đọc lại bài thơ, nhưng giọng cô bỗng trở nên khàn
khàn khác lạ, ngôn từ của bài thơ cũng không giống như trước:
“Hỡi chú cá sấu nhỏ
Làm sao để cái đuôi sáng bừng lên
Cho nước sông Nile
Dội lên từng chiếc vẩy óng ánh vàng


Chú cười miệng ngoác đến mang tai,
Đôi móng vuốt xòe ra chào đón
Những con cá nhỏ
Chui vào miệng chú đang hiền dịu mỉm cười!”
“Mình biết chắc rằng đây không phải lời của bài thơ đó.” Alice đáng
thương nói và mắt rưng rưng lệ: “Chắc mình biến thành Mabel mất rồi và
mình sẽ phải đến sống trong ngôi nhà chật hẹp bé tí ấy, rồi sẽ chẳng có thứ đồ
chơi nào mà chơi và chao ôi! Lại còn phải học không biết bao nhiêu là bài
nữa chứ! Không được, mình quyết định nếu bị biến thành Mabel thì mình sẽ
https://thuviensach.vn

ở luôn đây! Nếu có ai đó thò đầu xuống và bảo mình: 'Lên đây đi bạn thân
yêu ơi!' thì cũng vô ích thôi. Mình sẽ chỉ ngước nhìn lên và nói: 'Nhưng mà
tôi là ai cơ? Trước hết hãy nói cho tôi biết tôi là ai và rồi nếu tôi thích là
người đó thì tôi sẽ lên còn nếu không thì tôi sẽ cứ ở đây cho tới khi tôi thành
người mà tôi thích'. Nhưng mà trời ơi!” Alice gào lên và nước mắt bất giác
lại tuôn trào: “Ước gì có ai đó thò đầu xuống! Mình đã quá mệt mỏi vì phải ở
đây một mình rồi!”
Alice nhìn xuống và ngạc nhiên nhận thấy chẳng biết từ lúc nào một bàn
tay của cô đã xỏ vào chiếc găng tay trắng bé nhỏ của Thỏ Trắng và nó cũng
vừa khít. “Làm sao mình lại có thể đi vừa chiếc găng tay này nhỉ? Hay là
mình đã bị thu nhỏ lại rồi?” Nghĩ vậy, Alice lập tức đứng lên và đi về phía
chiếc bàn để đo thử hiện giờ cô cao bao nhiêu. Và đúng như cô dự đoán, lúc
này cô chỉ cao khoảng 2 foot và vẫn đang tiếp tục bị thu nhỏ lại. Cô nhanh
chóng nhận ra nguyên nhân của sự việc này là do chiếc quạt cô đang cầm trên
tay. Cô vội ném nó đi vừa kịp để không bị biến mất.
“Thật hú vía!” Alice thấy sợ trước sự thay đổi đột ngột này nhưng cũng rất
mừng vì thấy mình chưa bị biến mất; “Bây giờ là lúc đến khu vườn đây!”
Alice lao thẳng tới cánh cửa nhỏ, nhưng trời ạ! Cánh cửa nhỏ vẫn đóng, chiếc
chìa khóa vàng vẫn nằm y nguyên trên bàn. “Sự việc còn tệ hại hơn trước bởi
vì mình chưa bao giờ bé lại như thế này, chưa bao giờ! Và phải nói là quá tệ
mới đúng!“Cô bé tội nghiệp than thở.
Đúng lúc đó, Alice trượt chân và oạch một cái, cô ngã sóng xoài trên sàn,
cằm ngập trong vũng nước mằn mặn. Lúc đầu cô nghĩ rằng có lẽ mình đã bị
ngã xuống biển. “Nếu vậy thì mình có thể trở về nhà bằng tàu hỏa.” Cô tự
nhủ. (Từ trước tới giờ, Alice từng một lần được ra biển và cô rút ra kết luận
đại khái như thế này: dù bạn có ở bất kỳ đâu trên bãi biển của nước Anh thì
bạn cũng sẽ tìm được những chiếc máy tắm ở trên biển, sẽ trông thấy những
đứa trẻ đào cát bằng những chiếc xẻng gỗ, rồi thấy một dãy nhà nghỉ và phía
sau đó là ga xe lửa.) Nhưng rồi, Alice nhanh chóng nhận ra mình đang ở giữa
cái ao nước mắt của chính mình khi cô còn cao tới chín foot.

https://thuviensach.vn

“Ôi, ước gì mình đã không khóc nhiều đến thế.” Alice vừa nói vừa bơi
loanh quanh, cố thoát ra khỏi ao nước mắt. “Giờ thì mình sẽ bị chết chìm
trong nước mắt của chính mình! Có lẽ đó là sự trừng phạt d
 
Gửi ý kiến