Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

_di-rong-tren-nhung-mui-gio

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 07h:30' 03-02-2026
Dung lượng: 629.5 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích: 0 người
https://thuviensach.vn

di_rong

https://thuviensach.vn

Mục lục
1. Vay đôi chân kẻ đa tình mà đi như thể trong mình điêu linh
2. Lối đi ngay dưới chân mình
3. Chuyện tình Bangkok
4. Bầy muỗi đói ở Bangladesh
5. Dhaka và những sắc màu đối lập
6. London giữa mùa dã yên thảo
7. Hoàng hôn Greenwich
8. Stonehenge ngàn năm rêu phủ
9. Thèm tắm tiên ở Bath
10. Sếu không bay ngang bầu trời Oxford
11. Gặp lại người xưa ở Brussels
12. Maastricht bên hai bến sông Meuse
13. Ăn phở ở Aachen
14. Hoang đàng Amsterdam
15. Barcelona cháy bỏng khát vọng tự do
16. Kathmandu sau động đất
17. Lumbini - Nơi Đức Phật đản sanh
18. 48 giờ ở đất nước Pharaoh
19. Hôn môi Sphinx
20. Thành phố ngàn giáo đường
21. Lời nguyện cầu đêm tối của Nile

https://thuviensach.vn

Cho hương hồn ba má của chúng con, cho thầy Trương Đình Ba,
giáo sư Sherman Silverman, cô Nguyễn Thị Răng, cô Nguyễn Thị
Hương, và cho năm tháng 30 rực rỡ...

https://thuviensach.vn

Mang linh hồn em theo anh đi
Như mang theo hạt bụi dưới chân nữ thần không mặt
Như mang theo cái điều suốt đời không thể đánh mất
Và cứ mỗi hai mươi giây xin anh cho nó một nụ hôn trắng ngần.
(Song May)

https://thuviensach.vn

Vay đôi chân kẻ đa tình mà đi
như thể trong mình điêu linh
Tôi hình dung Nguyễn Hữu Tài chơi lò cò trên những đường kẻ dọc
ngang kinh tuyến và vĩ tuyến. Hai bàn tay anh tung hòn sỏi thanh
xuân mát rượi tuổi 30 còn đôi bàn chân nảy bật lên, đầy háo hức và
mê đắm, khao khát một cú chạm thật mạnh vào bụi đất của từng xứ
sở trên thân thể địa cầu.
Lò cò làm cuộc rong chơi.
Bởi anh biết tuổi trẻ không dài dặc, mà vô cùng ngắn ngủi. Nên từng
chuyến đi rong là từng chuyến lộng lẫy thanh xuân, rực rỡ thanh
xuân, nối dài thanh xuân vào muôn ngàn cát đá ngày sau. Những
trải nghiệm riêng biệt khiến quyển du ký của Hữu Tài độc đáo và lạ
lùng. Nơi anh đến không phải luôn là địa điểm du lịch nổi tiếng trên
thế giới như chúng ta thường thấy trong phần lớn các ấn phẩm du
ký, mà có khi rất ngẫu nhiên, là Maastricht có cô bạn gái cũ anh
thầm thương thời trung học, là nơi chẳng mấy ai tới du lịch nhưng
người thầy địa lý năm xưa từng bảo “đáng để một lần đến thăm
trong đời thay vì cứ du lịch đến các nước phương Tây giàu có” (Bầy
muỗi đói ở Bangladesh), nơi người lái taxi ở Nepal, cậu bé dẫn
đường ở Bangladesh bỗng dưng khơi gợi, Bangkok có một ngườitình-hiện-tại đang chờ đợi, để sau chuyến bay là những cái hôn dài,
cuống quýt, nồng nàn.
Ở từng chốn du quan, anh cũng không hối hả đi cho hết những
điểm thường được gắn mác “nhất định phải đến”, mà nhiều lúc
chậm rãi nhấp ngụm trà chiều nước Anh trên đường phố Soho, bần
thần u sầu sau cơn mưa hoang vu khi đứng trước ngôi mộ của
người sinh ra Đức Phật nằm lẻ loi dưới bước chân trâu bò giữa phế
thành Kapilavastu, “lang bạt với ba lô, máy ảnh, thêm vài ngàn baht
trong túi, cùng với em ăn vỉa hè, nghỉ lề đường, tối về ký túc xá ngủ
vùi chăn chiếu” (Chuyện tình Bangkok) để thấm thía Bangkok đời

https://thuviensach.vn

thường chứ không phải Bangkok của sex show, của phố đèn đỏ
chuyển giới. Thành ra, với tập du ký này, người đọc sẽ không đi
tham quan chỉ để ngắm nhìn và nhận biết cho thỏa tò mò, mà còn
để xuyên qua chuỗi buồn – vui – lo âu – sợ hãi – hồi hộp – háo hức
– mệt mỏi – chờ đợi – lưu luyến – thất vọng – thăng hoa – đắm đuối
yêu đương hò hẹn… trên hành trình đi bụi của Tài. Cái duyên may
là ở đâu anh cũng gặp được một người bản địa hoặc một người
bạn, một người tình để có dịp trải nghiệm và thấu hiểu đời sống văn
hóa, đời sống từng ngày.
Có thể nói Đi rong trên những múi giờ mang lại thương hiệu “Tài
tour” với một lịch trình có một không hai. Đặc biệt, cái nhìn của một
người Mỹ gốc Việt hòa trộn trong mình cả hai nền văn hóa Đông –
Tây sẽ soi chiếu từng vùng đất qua lăng kính khác biệt, khác biệt
hẳn một người Việt thuần túy hoặc một người phương Tây thuần
túy. 19 bài viết về các quốc gia nằm trải rộng trên ba châu lục (châu
Á, châu Phi và châu Âu) sẽ không thôi khiến độc giả tò mò, ngạc
nhiên, hứng khởi trước từng cánh cửa du quan hấp dẫn, để biết
những điều mà có khi google và những tour du lịch không mang lại
được, ví như:
– Việc đầu tiên khi vào rạp chiếu phim ở Bangkok là gì?
– Vì sao người Bangladesh múa tay liên tục như một vũ điệu và
luôn mang theo vòng nhang? Và vì sao dưới cái nắng đỏ lửa 40 độ,
đền Baitul Mukarram vẫn mát lạnh chân trần?
– Tour “Jack the Ripper” khởi hành ở Durward Street gắn liền với sự
kiện kinh hoàng nào ở London vào cuối thế kỷ 19?
– Chúng ta sẽ nhìn thấy gì khi đứng ở đường kinh tuyến gốc
Greenwich?
– Đường biên giới ở châu Âu có gì đặc biệt?
– Nơi Đức Phật ra đời bây giờ ra sao?

https://thuviensach.vn

– Đường vào kim tự tháp Kheops để chiêm ngưỡng quan tài của
Pharaoh vĩ đại nhất Ai Cập có gì?
– Xem bóng đá với người Hà Lan, Bỉ, Đức, Tây Ban Nha vào mùa
cao điểm của World Cup thì sẽ bùng nổ như thế nào?
– Công dân số một của Brussels là ai?
Hơn nữa, gắn với từng trang du ký là những câu chuyện rất riêng tư
của Tài mà chỉ Tài mới có, chỉ Tài mới kể được. Cái giọng hài tếu sẽ
khiến người đọc cười ngất trước những tình huống oái oăm, những
suy nghĩ hóm hỉnh của anh dọc đường gió bụi. Cái giọng ngậm ngùi,
tui tủi sẽ khiến người đọc chùng xuống chạnh lòng như một mảnh
khăn mỏng rơi lưng chừng cơn gió lặng bởi nỗi niềm của kẻ độc
hành muôn đời tha hương ở xứ người. Ai đọc chín quyển sách đã
xuất bản, hẳn thấm thía cái chất thuần Việt đậm đà trong chàng trai
di cư sang Mỹ từ năm 18 tuổi. Đến quyển thứ 10 này, ở trong khung
cảnh xê dịch qua 10 quốc gia khác nhau, chuyện gì ở đâu Tài cũng
liên tưởng đến chuyện Ninh Hòa, chuyện Sài Gòn, chuyện Việt Nam
được. Đi rong chơi qua bao đường biên giới, có cơ hội thưởng thức
bao của ngon vật lạ mà người đời khao khát, nhưng niềm sung
sướng nhất của anh là khi ngẫu nhiên tìm được xe bán mì xào với
chai “xốt Sài Gòn” huyền thoại, để anh vừa hối hả ngấu nghiến ăn,
vừa khóc ròng vì nhớ nhà giữa đường phố Amsterdam và
Barcelona. Bởi vậy, người Việt đọc du ký của Tài sẽ khoái đến tận
cùng, vì được anh dẫn dắt đến những chỗ có món ăn quê nhà, thỏa
cơn thèm nước mắm trong những ngày phiêu dạt xứ xa.
Cái chất thuần Việt đó khiến Hữu Tài đứng ngồi ở đâu cũng chăm
chắm hướng đến đường kinh tuyến GMT+7, như Tài từng khiến một
cô hướng dẫn viên ở Thái Lan bỏ nghề, chấp nhận đền tiền cho
công ty để chạy về với cha mẹ vì trót đọc truyện ngắn của anh. Hòn
sỏi thanh xuân trên hai bàn tay anh suốt đời muốn nằm im đấy,
buồn vui như đá cuội, mất mát như cát bụi. Vì quê nhà không chỉ là
nỗi nhớ để hướng về, mà còn lắm nỗi đau Tài mang theo.
Nên anh lò cò làm cuộc cứu rỗi.

https://thuviensach.vn

“Tôi trở thành đứa trẻ mồ côi cả mẹ lẫn cha khi chưa tròn 29. Đó là
tháng ngày đau buồn và tang thương nhất khi tôi mất hết động lực
và niềm vui để sống. Tôi khóc rất nhiều, sụt cân, sức khỏe suy sút,
bị suyễn quật ngã vào mùa đông năm đó. Gắng gượng mãi mới qua
khỏi sau bao ngày thở chẳng ra hơi.
Tôi nghĩ mình phải làm gì đó để khỏa lấp nỗi buồn vô hạn này.
May mắn thay, những chuyến đi dọc ngang đã trở thành niềm cứu
rỗi.” (Lối đi ngay dưới chân mình).
Trong cuộc chơi trẻ thơ trên quả địa cầu này, Tài đi như muốn dát
mỏng những buồn đau bao năm tháng đời mình, giăng móc những
điều muốn quên đi lên từng kinh tuyến, vĩ tuyến và mua chuộc niềm
vui với thú loanh quanh. Những nơi anh đến có thể ngẫu nhiên với
người đời, nhưng tất nhiên với anh, đến không chỉ vì muốn biết, mà
còn muốn một cuộc gặp để rót đủ những dở dang trong quá khứ, để
lấp đầy niềm đam mê từ thuở ấu thơ. Bởi vậy đi chơi với anh, độc
giả còn thấm thía cả chuyện đời, cả phận người. Du ký của anh
không chỉ tả mà còn kể, không chỉ có cảnh mà có chuyện. Những
câu chuyện dài hơn con đường thinh không trên bầu trời, con
đường gập ghềnh trên mặt đất, quyến rũ người nghe đến bất tận.
Lật một trang Đi rong trên những múi giờ nghĩa là độc giả đã cầm
trên tay tấm vé “Tài tour” và sẽ miên du không dứt được. Đọc để đi
và hiểu biết. Đọc để cười (vì Tài hóm và lí lắc lắm trên đường du ký)
và xả hết căng thẳng. Đọc để có thể khóc (vì Tài đa cảm và hay
chạnh lòng mọi lúc mọi nơi).
Đọc để thấy Nguyễn Hữu Tài, qua 10 quyển sách, vẫn vẹn nguyên
là một “người tình” hấp dẫn của độc giả. Anh “người tình” giàu yêu
thương và thông minh, luôn biết làm mình mới toanh mỗi khi hò hẹn.
Anh “người tình” khéo chuyện, viết như thể đang khoác vai độc giả,
rủ ngồi xuống cà phê lề đường, rồi rủ rỉ xôn xao kể, mà khóc mà
cười suốt cuộc tri âm.
Hồ Khánh Vân

https://thuviensach.vn

Giảng viên Đại học Khoa học Xã hội & Nhân văn Thành phố Hồ Chí
Minh

https://thuviensach.vn

Lối đi ngay dưới chân mình1
1

Tên một cuốn sách của nhà văn Nguyễn Lê My Hoàn.

Năm tôi học lớp bốn, người yêu của chị Hòa từ Mỹ gửi về tặng ba
tấm bản đồ thế giới bằng tiếng Anh ép nhựa cẩn thận. Do gửi bưu
điện, anh phải gấp làm tám nên khi mở ra nó bị gãy ngang dọc tùm
lum. Chúng tôi quý lắm, treo giữa nhà, ngay phòng khách. Tôi đi
qua đi lại, ngắm mỗi ngày. Và chẳng biết từ khi nào tôi đã thuộc lòng
tất cả tên nước trên thế giới dù lúc ấy một chữ tiếng Anh bẻ đôi
cũng không biết.
Năm lớp bảy, tôi được cô Nguyễn Thị Răng dạy địa lý, mỗi tuần hai
tiết ít ỏi. Tôi không mê mấy môn chính, cứ trông ngóng tới giờ cô để
được dẫn đi khắp thế giới qua mấy bài giảng như thắp lửa trong
lòng. Lên cấp ba, tôi học địa với thầy Trương Đình Ba và cô Nguyễn
Thị Hương, điệu đàng nhưng nghiêm khắc. Thầy Ba là người “khám
phá” khả năng tiếp thu và phân tích dữ kiện trong tôi từ rất sớm.
Bằng kiến thức siêu việt của mình, thầy đưa tôi qua nhiều vùng đất,
chỉ cho phương pháp áp dụng lý thuyết vào thực tiễn qua quan sát
với số liệu, và thắp sáng trong tôi những ước mơ tưởng chừng
không thật. Tới tận bây giờ, tôi chưa một lần làm thầy thất vọng vì
đã đặt niềm tin vào tôi trong suốt những năm tháng đi dạy của mình.
Mỗi lần có dịp về quê, tôi hay ghé thăm thầy. Thầy Ba lãng tai lắm
rồi, nhiều khi phải hét to thầy mới nghe tận tường, vậy mà thầy vẫn
thích đàm đạo chuyện đời với đứa học trò cưng năm cũ. Tôi khoe
thầy về các chuyến đi không có điểm dừng. Thầy bảo: “Ngày xưa
toàn dạy chay cho tụi bây, giờ bây lớn, có điều kiện đi khắp thế gian
kiểm chứng, nhớ xem thầy dạy có đúng không nhen”.
Năm lớp 12, tôi là học sinh giỏi văn của trường. Cùng với bạn Bảo
Song, tôi đủ điều kiện thi học sinh giỏi văn tỉnh Khánh Hòa. Vậy mà
sau một đêm suy nghĩ, tôi đăng ký thi địa lý. Quyết định ấy làm cô
Lê Thị Loan – cô giáo dạy văn của tôi buồn quá chừng (tới tận bây
giờ, mỗi khi gặp lại, cô vẫn còn trách móc). May mà hồi đó trời

https://thuviensach.vn

không phụ lòng người, tôi và Vũ Khánh Trường mang về hai giải
khuyến khích quốc gia (có thể nói là duy nhất tới bây giờ) cho
Trường Phổ thông Trung học Nguyễn Trãi.
Ở Mỹ, môn tôi học giỏi nhất vẫn là địa lý. Giáo sư Sherman
Silverman của Prince George's Community College hay gọi tôi tới
văn phòng, đưa thông tin về chuyên ngành Địa lý (Geography) ở Đại
học Maryland và kêu tôi ráng học mai sau về thay thế thầy. Nhưng
cuộc sống của một người tị nạn không cho phép tôi theo đuổi ngành
mình yêu thích. Tôi học và làm rất nhiều giờ, cộng với tiếng Anh vẫn
là một rào cản lớn nên chỉ dám chọn các lớp ít đọc, viết, đào sâu
nghiên cứu, mà tăng cường tính toán, logic cho dễ thở. Tôi chuyển
trường, theo đuổi ngành công nghệ thông tin. Trong suốt quá trình
học cũng đăng ký thêm nhiều lớp địa để hoàn thành các lớp đại
cương và thỏa mãn niềm đam mê ngày đó. Ra trường, đi làm quản
lý địa ốc, rồi học thêm thạc sĩ tài chính kế toán cho ba vui. Đôi khi
“nhớ nghề” cũ, tôi cũng ước có ai nuôi mình vài năm, nghỉ làm, quay
lại trường, học cho xong cái bằng, mai sau chồn chân mỏi gối, chán
nước Mỹ, ôm gói về lại quê hương, làm ông thầy dạy địa đứng trên
bục giảng, cất giọng trầm ấm dạy học trò như ngày xưa mong
muốn.
Nói vậy thôi chứ dẫu thời gian có quay ngược trở lại, tôi vẫn chọn
cách mình đã bước để có được ngày hôm nay.
*
Ai cũng nghĩ tôi đi khá nhiều, nhưng chuyến bước chân ra thế giới
của tôi bắt đầu vào tháng 6-2011, đến Bangkok, một năm sau khi ba
mất. Trước đó, tôi thường về Việt Nam, đi lang thang từ Nam chí
Bắc, rồi lặng lẽ về ngồi với ba những ngày bóng xế. Hai cha con
không nói gì nhiều, ậm ừ cho qua chuyện. Ba lúc nào cũng muốn tôi
lập gia đình, sinh con, đẻ cái mai sau nối dõi tông đường. Tôi lần
lữa hoài, bảo thôi con còn trẻ ham chơi, vợ con sớm làm chi cho
khổ cái thân. Ba tôi mất vào đêm 10-6-2010, đúng 10 năm sau ngày
ông dắt chúng tôi rời Ninh Hòa sang Mỹ tìm kiếm tương lai. Thêm
một mặt trời nữa đã tắt trong đời. Tôi trở thành đứa trẻ mồ côi cả
mẹ lẫn cha khi chưa tròn 29. Đó là tháng ngày đau buồn và tang

https://thuviensach.vn

thương nhất khi tôi mất hết động lực và niềm vui để sống. Tôi khóc
rất nhiều, sụt cân, sức khỏe suy sút, bị suyễn quật ngã vào mùa
đông năm đó, gắng gượng mãi mới qua khỏi sau bao ngày thở
chẳng ra hơi.
Tôi nghĩ mình phải làm gì đó để khỏa lấp nỗi buồn vô hạn này.
May mắn thay, những chuyến đi dọc ngang đã trở thành niềm cứu
rỗi.
Bảy năm, tôi đặt chân tới 45 bang nước Mỹ. Đi qua gần 60 nước Á,
Âu, Mỹ, Úc và sang tận châu Phi. Một mình, với ba lô, máy ảnh,
điện thoại, ít tiền mặt và thẻ credit, tôi lang thang tìm hiểu văn hóa,
con người, món ăn lẫn niềm vui nỗi buồn của dân bản xứ mà không
ghi chép lại. Kể sao cho hết ngày mưa to London rầu rĩ, nắng ráo
Cyprus rực rỡ khi lên hình, buổi chiều buồn ở sân bay Lumbini xa lạ
mà nước mắt lăn dài, bị bè bạn cho leo cây ở Paris phải tự mày mò
tìm đường, rồi đêm một mình trong lâu đài cổ ở Rome giữa một
đống dao, tỏi, thuốc ngủ và tiếng Chú Đại Bi vì cái bệnh sợ ma
không thuốc nào chữa khỏi…
Và tôi nghĩ, ước mơ vòng quanh thế giới, từ miền cực Bắc tuyết rơi
trắng xóa, đến đồng cỏ xavan khô cằn sỏi đá, sa mạc cát vàng nắng
gắt ở châu Phi, đi dọc sông Nile, Amazon, Danube, Mekong xanh
trong, ghé Rio de Janeiro với những thân hình bốc lửa, New York
đêm dài không ngủ, London trầm mặc bên tiếng chuông tháp Big
Ben, Buenos Aires rợp trời phượng tím, rồi Lumbini, Jerusalem,
Bethlehem tâm linh khởi nguồn các tôn giáo… đều bắt đầu từ tấm
bản đồ và cảm hứng năm xưa của thầy cô. Tấm bản đồ ấy, như một
người bạn thiếu thời, nằm trong trí nhớ âm thầm, theo chân tôi
không rời nửa bước. Từ trang sách, hình vẽ, quả địa cầu và các bài
giảng, tôi hiên ngang đi ra thế giới bằng cái nhìn tò mò, khắc khoải
của gã thanh niên ngoài 30 với bao chìm nổi, buồn thương.
*
Tôi viết xong bản thảo cuốn sách thứ 10 trong vòng hai tháng, chủ
yếu vào mấy ngày cuối tuần sau chuyến về Việt Nam ăn Tết, đánh

https://thuviensach.vn

dấu năm thứ sáu bước vào thế giới của những người cầm bút. Đi
rong trên những múi giờ sẽ đưa bạn vòng quanh thế giới không
theo thứ tự địa lý hay thời gian nào. Tất cả, chỉ bằng cảm hứng, ký
ức không ghi chép và cái nhìn có phần phiến diện. Tôi chỉ là cây bút
nghiệp dư, không phải chuyên gia địa lý, lịch sử hay khảo cổ học, có
một vài kiến thức trong bài tôi đọc từ internet và nghe kể lại nên
chắc chắn sẽ có sai lệch và không để nguồn. Nếu có gì không phải,
mong mọi người niệm tình thứ tha.
Chân thành cảm ơn chị Nguyễn Bích Hạnh của báo Thanh niên đã
luôn ưu ái cho cộng tác viên phương xa, thỉnh thoảng cho em lên
trang sáng tác và ngày nào cũng tâm sự chuyện văn chương, đời
sống. Cảm ơn chị Thái Thị Lệ Hằng của báo Khánh Hòa, luôn ủng
hộ em hết mình dù mỗi năm gặp được đôi lần vội vã. Cảm ơn Hồ
Khánh Vân về tên sách, những dòng thơ và bài giới thiệu viết ấm áp
tặng anh. Cảm ơn Trương Thanh Thùy lúc nào cũng chịu đựng sự
lèm bèm của anh và giúp anh giới thiệu tới báo chí. Cảm ơn Yến
Trang luôn đặt niềm tin và khuyến khích anh viết lách. Cảm ơn anh
Nguyễn Trọng Thái đã nhún nhường và chịu đựng trước các đề
nghị không tưởng để có bìa sách đẹp. Cảm ơn Huỳnh Tấn Đức
Linh, Trần Thái Hiển đã giúp anh chọn và sửa hình ảnh. Cảm ơn
Huỳnh Tấn Bảo Linh đã giúp anh sửa chính tả. Cảm ơn Hiểu
Phượng về sự ủng hộ lặng thầm. Cảm ơn các ca sĩ của Hữu Tài's
Productions – Dương Quang Vinh, Đặng Thành Thiện, Lê Trần
Tuấn Giang, Nhật Trần, Diễm Út đã gắn bó với mười lần ra mắt
sách. Và chân thành cảm ơn tất cả cô bác, anh chị, bạn bè, em út,
độc giả thân thương đã mua sách và ủng hộ tôi trên con đường viết
lách trong suốt sáu năm qua.
*
Một khi đã mang kiếp thiên di, trời sẽ cho bạn đôi chân trần không
mỏi.
Lối đi ngay dưới chân mình. Dù nhỏ to, ít nhiều hay dài ngắn, khi có
điều kiện bạn hãy mạnh dạn bước ra ngoài biên giới. Để thấy ngoài
kia mọi thứ không hữu hạn và hoàn hảo như sách vở, báo chí hay
những gì bạn nghĩ. Thế giới muôn màu, lòng người muôn trùng, đi

https://thuviensach.vn

để thấy mình luôn trẻ trung và năng động, dẫu không thể chối cãi
một sự thật, năm tháng cứ mãi ra đi.
Maryland, những ngày chớm hè năm 2018
NGUYỄN HỮU TÀI

https://thuviensach.vn

Chuyện tình Bangkok
Trong giấc mơ vòng quanh thế giới của tôi, không hiểu sao Bangkok
chưa bao giờ có mặt. Tôi thèm một lần đi ngược dòng Mekong chảy
qua ba nước Đông Dương cá tôm đầy ắp. Sang Lào, tìm về đất
nước triệu voi, tới cánh đồng Chum huyền bí. Qua Campuchia để
thỏa thích ngắm thành cổ rêu phong Angkor Wat, đỉnh cao của văn
minh nhân loại ẩn trong sâu thẳm đại ngàn. Dọc ngang qua các địa
danh hồi còn nhỏ đã nghe các anh trong làng kể lại. Tuổi đôi mươi
của họ, với ba lô xanh và mũ tai bèo, băng rừng vượt suối, “muỗi
bay rừng già cho dài mà tay áo”, đối mặt với cái chết mỗi ngày trên
chiến trường K, chống lại sự bạo tàn của Khmer Đỏ. Muốn tận tai
nghe bài dân ca Miên huyền bí, nhìn vũ nữ Apsara in trên đá, hay
bâng khuâng trước nụ cười Đức Thích Ca được gốc cổ thụ ôm
choàng. Có lúc, lại mơ đứng trên dãy Trường Sơn ngóng cơn gió
Lào bỏng cháy, bên nắng gió bên mưa bụi bay, thiêu sạm da trưa hè
miền Trung ruột thịt.
Nào ngờ, vì một phút yếu lòng và nông nổi, tôi đã lạc bước theo nụ
cười tươi hơn nắng, trong veo vẻo với hai má lúm đồng tiền và ánh
mắt tình tứ niềm thương. Để rồi nhận ra Bangkok quyến luyến từng
bước chân quen, dùng dằng nửa ở nửa đi, vừa lạ xa nhưng gần
gần gũi gũi. Từ lần bất chợt đó đến bây giờ là bảy năm, tôi đến
Bangkok bao lần không đếm nổi. Có lúc chỉ quá cảnh tại
Suvarnabhumi nối chuyến về Sài Gòn, khi thì ghé lại thăm ngườitình-giờ-đã-cũ còn đi học, lúc thì say đắm với giấc mơ thiên thần
giữa đêm Khao San ồn ào.
Tôi đến Bangkok khi thành phố chầm chậm chuyển mình sang đêm.
Cô hải quan kính cẩn đứng dậy chắp tay vái chào, khi tôi (nhớ lời
dặn của em) làm thế trước. Mặt trời vừa kịp trốn chạy trên đường
cao tốc từ sân bay về Assumption University. Cơn mưa phùn vội vã
ùa qua không đủ làm ướt áo mỏng. Em bảo, mưa nơi này không
đỏng đảnh như Sài Gòn của anh, ập tới bất kể lúc nào trong ngày
rồi rảo bước đi không lời từ giã. Vào mùa, Bangkok chỉ mưa ban

https://thuviensach.vn

đêm, rả rích hoài tới sáng. Đêm nằm trong ký túc xá giữa khu vườn
xanh mướt bóng cây, nghe ngoài kia mưa rơi nhẹ trên mái hiên, cồn
cào gợi lên trong em nỗi nhớ Sài Gòn ở cách đấy hơn một giờ bay,
nhưng hiếm khi nào có dịp về thăm vì bài vở chất chồng. Em bảo:
“Sinh viên mà anh, gần vậy chứ không có điều kiện”. Chuyện em kể
y chang thời sinh viên nghèo nước Mỹ, viết thư cho mấy đứa bạn ở
Việt Nam cũng nghèo không kém. Tụi nó bảo một hai triệu ba má
gửi vô, xài không tiết kiệm thì tới ngày giữa tháng là đói rã họng, lo
đi mượn mấy đứa bạn chung phòng từng gói mì tôm hay ít gạo về
nấu ăn lót lòng cho đỡ. Vậy chớ tới đầu tháng có tiền nhà, trích ra
hết một phần tư để ăn một bữa thiệt no cho đã cơn thèm.
Em kéo tôi tới trước cổng ký túc xá, chắp tay lạy pho tượng thần
trong khám thờ nhang khói, có hoa lài và vạn thọ tươi thơm. Người
Thái sùng đạo vào loại nhất nhì thế giới. Tôn giáo như thấm sâu vào
máu thịt của họ rồi. Có lẽ vì thế mà phần lớn tâm tính họ nhân từ, ít
khi nổi giận.
Bangkok nhá nhem rộn ràng với gánh hàng rong dọc con đường
nhèm nhẹp nước mưa. Người ta bán đủ thứ món, từ côn trùng,
cánh gà chiên, chả giò, hải sản xiên nướng, gỏi đu đủ, sâm bổ
lượng, tới đặc sản Thái như xôi xoài, cá diêu hồng nướng muối ớt.
Hai đứa vào khu bán đồ ăn vặt. Cả trăm gian hàng giữa trời mưa
gió bão bùng vẫn nở nụ cười thiệt tươi khi có khách ghé. Chẳng
mời mọc, chèo kéo, ỉ ôi, không la làng, giành giật hay chặt chém
khách. Em luôn miệng hỏi, anh ăn món này nhen, kia nhen, nọ
nhen? “Ngon lắm, tin em đi mà”. Cái bụng anh nhỏ xíu xiu, đâu phải
máy xay mà cái gì cũng “dzọng” hết? Mà từ chối thì sợ em buồn.
Cuối cùng thì tay xách nách mang, rước về nhà một đống đồ, vừa
ăn, vừa hít hà, cay chua kiểu Thái.
Đêm Khao San dường như không ngủ. Con đường ngắn ngủn ở
trung tâm thành phố trước kia là chợ gạo, giờ là khu du lịch bụi đặc
quánh người, gần như phố Bùi Viện ở Sài Gòn hay Tạ Hiện ngoài
Hà Nội. Khách sạn hai bên đường để bảng kín phòng. Em bảo
không mắc lắm đâu anh, chỉ cần vài mươi baht là có chiếc nệm ngả
lưng. Tây ba lô mà, có tiền bạc gì nhiều, ngủ tí rồi dậy lang thang

https://thuviensach.vn

khắp đêm, đắm mình trong rượu bia, nhảy nhót loạn cuồng với các
đôi chân miên man bất tận. Tiếng nhạc từ mấy bán bar bên đường
ầm ĩ không át nổi tiếng cười nói rộn ràng lẫn tiếng rao hàng của
chiếc xe bán kem dừa, trái cây, thịt nướng xiên que, chè nước cốt
dừa, pad Thai, cá nướng, hay kebab thơm lừng và đặc biệt sầu
riêng hạt lép, cơm dày, thơm ngon nhất thế giới. Anh mỏi chân quá!
Muốn massage không? Thế là hai đứa ghé vào quầy bên đường với
giá 150 baht để đổi lại ba mươi phút đồng hồ thư thái. Dưới đôi tay
điêu luyện của masseur2, các mạch máu dưới lòng bàn chân như
giãn hết mức ra, khoan khoái lạ kỳ. Anh muốn ngâm chân vào bồn
cho cá lòng tong rỉa da cho sạch không? Thôi, anh không chịu được
nhột đâu. Thế làm sao anh có chịu được mấy lần em thọc lét vào
hai bên hông? Không biết nữa, có thể do vì anh quá thương em nên
đành chấp nhận.
2

Những người làm nghề đấm bóp.

Mọi âm thanh ầm ĩ từ các quán bar, pub hai bên đường, tới tiếng
rao hàng tha thiết lẫn cười nói hô hố của gã Tây say sưa liêu xiêu,
quàng vai bá cổ đi đầy trên phố không thể nào át được nhịp đập hối
hả trong lồng ngực của trái tim son trẻ. Hai bàn tay siết chặt. Mười
ngón tay đan khít. Bờ môi loạng choạng tìm nhau, nồng nàn hơi ấm.
Khao San chỉ là một con đường ngắn ngủn giữa trung tâm Bangkok,
nhưng chứa trong lòng nó giấc mơ nhỏ to dài nhất thế giới giữa em
và anh, bất chợt nửa vòng trái đất tìm gặp nhau, như hẹn hò từ
muôn kiếp.
Bangkok buổi sáng như cô thiếu nữ mới lớn, xinh tươi, ưỡn ẹo nằm
rúc đầu vào ngực người tình không muốn trở mình thức dậy. Không
khí dịu mát từ cơn mưa suốt đêm qua vẫn còn phảng phất. Mùi mồ
hôi, da thịt, tóc gội xà bông, phả lên mặt, dán chặt cơ thể vào cái
giường êm ấm. Tôi không muốn bước chân ra khỏi thế giới ngoài
kia giữa dòng xe cộ, chỉ muốn nằm đó, siết chặt, hôn nhè nhẹ lên
đôi mắt mở to như có trăm ngàn điều muốn nói. Mà thôi, phải dậy,
để đi xem ngoài kia cuộc sống vội vã và hối hả thế nào. Rồi so
sánh, nó không như Sài Gòn chỗ này, chẳng như Nha Trang chỗ

https://thuviensach.vn

kia, sao mà lặng lẽ giống Ninh Hòa… Bật cười với chính mình, hai
đất nước tách rời, nền văn hóa khác nhau, thì sao so sánh cho
được.
Hai đứa ghé chùa Vàng và cung điện nhà vua. Xứ này tất tần tật
mọi thứ về đức vua phải được sùng bái. Em dặn dò: “Anh không
được nói xấu vua bằng tiếng nước ngoài, lỡ
 
Gửi ý kiến