Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

vien-co-hanh

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 08h:54' 06-02-2026
Dung lượng: 11.0 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích: 0 người
VIỄN CỔ HÀNH
Thi Lạc
Xuyên Không, Thám Hiểm, Điền Văn

Thể loại: Xuyên không tiền sử, sủng, điền viên….
Nhân vật chính: Lam Nguyệt, Trác Nhĩ ……
Độ dài: 106 chương 03 chương phiên ngoại
Lam Nguyệt không ngờ chỉ ngủ một giấc đã đem mình đến thời
không khác
Đại thụ chọc trời, các sinh vật chưa hoàn toàn tiến hoá, còn có người
nguyên thủy lôi thôi.
Ăn đồ sống, người ở trong động núi, áo rách quần manh
Không gian đâu?Bàn Tay Vàng đâu? Vì cọng lông gì mà không cho
ta cái nào? Cuộc sống khốn khổ ở viễn cổ làm sao sống đây?
Hãy xem nữ tử xuyên việt làm sao ở xã hội nguyên thuỷ thành lập Bộ
Lạc, bảo vệ ruộng vườn, dẫn dắt người nguyên thủy đi về phía văn
minh.

Mục lục
Chương 1: Tỉnh lại
Chương 2: Gặp nạn
Chương 3: Giằng co
Chương 4: Người tiền sử
Chương 5: Được cứu
Chương 6: Quan sát
Chương 7: Bước đầu trao đổi
Chương 8: Cùng chung sống
Chương 9: Hắn tên là Trát Nhĩ
Chương 10: Ra khỏi rừng rậm
Chương 11: Người đàn ông này rất thương người
Chương 12: Trác Nhĩ và Lam Nguyệt tự bạch
Chương 13: Thỏa hiệp
Chương 14: Nấu nước uống là cần thiết
Chương 15: Gặp đồng bạn của Trát Nhĩ
Chương 16: Rau dưa cũng phải có
Chương 17: Cự tuyệt Trát Nhĩ
Chương 18: Tiếp tục lên đường
Chương 19: Nơi loài người cư trú
Chương 20: Bắt đầu với việc cải thiện món ăn
Chương 21: Trúc Sào
Chương 22: Làm chén nước
Chương 23: Hình thức chung sống một vợ nhiều chồng
Chương 24: Từ chối người theo đuổi là chuyện rất hại não
Chương 25: Ăn cơm dã ngoại, cá nướng
Chương 26: Lại có thêm nhiều loại rau dưa hơn
Chương 27: Nỗi khổ xã hội nguyên thuỷ không có bệnh viện
Chương 28: Hóa ra là tổ tiên của Nhị sư huynh*
Chương 29: Hố bẫy
Chương 30: Phát lương thực nào
Chương 31: Nấu mỡ

Chương 32: Bước đầu hình thành nuôi trồng
Chương 33: Buổi hẹn
Chương 34: Tình yêu chị em!!!
Chương 35: Nói chuyện với Mộc Sa
Chương 36: Kẻ trộm ở nguyên thủy
Chương 37: Nhân khẩu của nơi cư trú tăng thêm
Chương 38: Nhìn thẳng vào tình cảm của mình
Chương 39: Hóa ra cừu chưa tiến hóa cũng có thể ăn được
Chương 40: Dự trữ củi
Chương 41: Người viễn cổ đáng thương cuối cùng cũng ăn được muối
Chương 42: Đêm tối vắng người rất thích hợp nói chuyện yêu đương
Chương 43: Loại thảo dược đầu tiên trong lịch sử loài người
Chương 44: Giá trị của thảo dược không có cách nào so sánh được
Chương 45: Thiên thần? Loài người?
Chương 46: Suy đoán lai lịch
Chương 47: Chăn lông cừu
Chương 48: Tâm sự của Lợi Á
Chương 49: Kế hoạch hình thành Bộ lạc
Chương 50: Tạo thành Bộ lạc
Chương 51: Nỗi lo thức ăn mùa tuyết
Chương 52: Bước đầu văn minh bộ lạc
Chương 53: Trọng thương, cứu giúp, dạy đồ đệ
Chương 54: Câu chuyện của cô gái nhỏ
Chương 55: Bước tiến hóa từ người ở trong hang núi
Chương 56: Tảo hôn
Chương 57: Bước đầu hình thành việc trồng trọt
Chương 58: Muối đất
Chương 59: Tai họa mãng xà khổng lồ ở xã hội nguyên thủy lên sàn
Chương 60: Mở rộng diện tích trồng trọt
Chương 61: Á! Voi ma mút áaaaa!
Chương 62: Muối trứng
Chương 63: Nghe trộm rồi có lúc bị túm được
Chương 64: Nuôi dưỡng động vật là vất vả

Chương 65: Bị bắt cóc
Chương 66: Trát Nhĩ đến rồi
Chương 67: Mộc Sa và Lợi Á ra đi
Chương 68: Mục đích tính toán
Chương 69: Bát cháo thử căn?
Chương 70: Bắt nhị sư huynh rất vui vẻ
Chương 71: Loài tiệt chủng
Chương 72: Cung tên
Chương 73: Tiêu diệt loài động vật này
Chương 74: Thực vật cứu mạng
Chương 75: Thanh Mộc trở về
Chương 76: Trải nghiệm sinh nở
Chương 77: Khụ. Có thai
Chương 78: Tín đồ
Chương 79: Tôi không biết đặt tên
Chương 80: Chiến hào
Chương 81: Nóng quá, ăn thạch thôi
Chương 82: Đèn dầu chiếu sáng đêm tối
Chương 83: Hành tung của Lợi Á
Chương 84: Mời Lợi Á đến làm khách
Chương 85: Thăm dò tình hình
Chương 86: Đồng loại của Tiểu Mãnh
Chương 87: Hóa ra là cha của Tiểu Mãnh
Chương 88: Bỏ ra và nhận lại
Chương 89: Thằng nhóc dám đi cướp bóc thật
Chương 90: Tiểu thụ
Chương 91: Phát minh ra nỏ đá
Chương 92: Mục trở về
Chương 93: Không có gia vị, ăn nước luộc thịt
Chương 94: Trận chiến quy mô nhỏ
Chương 95: Công tâm vi thượng*
Chương 96: Bị Mục chọc giận
Chương 97: Bộ lạc Mộc tới

Chương 98: Chiến tranh sinh hoá?
Chương 99: Đại chiến bắt đầu
Chương 100: Phá hủy ý chí
Chương 101: Khởi đầu mới
Chương 102: Không có cơ hội thứ hai
Chương 103: Chân tướng không ngờ
Chương 104: Cục cưng muốn chui ra sớm
Chương 105: Lam Tinh
Chương 106: (Lời cuối sách) Đại kết cục
Chương 107: Phiên ngoại 1: Lam Tinh
Chương 108: Phiên ngoại 2: Mộc Sa

Chương 1: Tỉnh lại
Ánh mặt trời chói chang, những cây đại thụ cao vút, lá rụng dày
như trải thảm, dòng suối nhỏ trong veo, lác đác vài bóng động vật
đang lượn lờ bơi lội. Trên mặt đất đầy lá rụng, có một cô gái đang
nằm ngủ, trên người cô mặc một bộ đồ ngủ, để lộ ra đôi chân trần
trắng như ngọc.
Lam Nguyệt bị hơi nóng làm cho tỉnh ngủ: Mẹ nó, có phải Tiểu Tử
lại chỉnh nhiệt độ điều hòa lên cao không? Mở mắt ra nhìn xung
quanh một chút: rừng rậm? Ngủ một giấc mà ngủ tới tận rừng rậm
rồi? Nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, vẫn là rừng rậm, không có gì thay
đổi, thử cử động một cái, dưới chân mắc phải một sợi dây đeo, kéo
theo một túi đồ nặng trịch, hả ~ túi du lịch, híc, được rồi, tướng ngủ
của cô đúng là xấu thật.
Lam Nguyệt đứng lên nhìn xung quanh một chút, thấy cái túi du
lịch còn ở dưới chân, dây đeo vẫn quấn quanh mắt cá chân, liền vỗ
vỗ cái đầu nặng trịch, rồi xoa xoa tay chân đã tê rần, hồi tưởng lại
tình cảnh trước khi đi ngủ. Ngày hôm qua cô vừa hoàn thành xong
nhiệm vụ, trong công việc của một sát thủ, Lam Nguyệt có thể nói là
đứng hàng đầu, nhưng trong cuộc sống lại cực kỳ ngu ngơ. Tối qua
về đến nhà, sau khi ăn hết bát cháo gà nấm hương mà Tử Nhụy làm
dưới sự giám sát của cô ấy, cô quăng ba lô lên trên giường, đi tắm
rửa rồi đi ngủ, đến lúc tỉnh dậy thì đã ở khu rừng rậm này rồi. Lam
Nguyệt nhíu mày suy nghĩ, thôi trước tiên cứ tìm phương hướng ra
khỏi rừng rậm này đã, hi vọng sẽ không mất nhiều thời gian để trở
về, như vậy Tiểu Tử mới có thể yên tĩnh một chút. Cứ nghĩ đến việc
Tiểu Tử múa may chân tay mắng cô suốt ba ngày ba đêm, chắc hẳn
sẽ biến thành bộ dạng của người rừng tiền sử mất. Lam Nguyệt lắc
đầu cười, cởi bỏ vướng víu dưới chân, đạp lên lá khô đi về phía con
suối.

Nước suối rất trong, Lam Nguyệt vốc nước lên uống vài ngụm,
thầm than ở thành phố sao có thể tìm được nước ngọt như vậy, chỉ
sợ chỗ nào có người ở là chỗ đó bị ô nhiễm hết rồi. Xem ra khu rừng
rậm này được bảo hộ rất tốt, nhìn những chú cá bơi qua bơi lại ở
trong nước, giống như không sợ người lạ, thình lình nhảy phắt lên,
rồi lại rơi xuống khoan khoái bơi lội. Có cảm giác như đây là khu
rừng rậm chưa từng có dấu chân con người đến khai phá.
Lam Nguyệt đi đến tảng đá bên bờ suối, đặt túi du lịch lên rồi mở
ra, bên trong có 3 bộ quần áo ( 3 bộ quần áo lót, 4 đôi tất mỏng), 1
chiếc điện thoại di động, 2 đôi giày, 1 bộ khăn lông, bàn chải đánh
răng, kem đánh răng và lược, tiện thể mang theo 1 chai dầu gội kết
hợp sữa tắm, 1 khẩu súng lục (còn 5 viên đạn), 1 bịch khăn giấy
cùng 1 gói băng vệ sinh, 1 gói bánh bích quy, còn có 1 túi kẹo bơ
cứng Tiểu Tử nhét vào, 1 thùng dụng cụ loại nhỏ, bên trong có 1
chiếc dao găm, 1 chiếc la bàn, 1 chiếc bấm móng tay, 1 chùm chìa
khóa, 1 cái bật lửa, 1 bộ sách bút, 1 cuộn dây nhỏ, 1 xấp túi nhựa, 3
hộp thuốc (thuốc cảm, thuốc sát trùng, thuốc trị thương).
Lam Nguyệt lấy mấy thứ đồ rửa mặt như khăn lông, bàn chải
đánh răng ra, đi đến bờ suối rửa ráy sạch sẽ, sau đó lấy điện thoại
ra, định gọi cho Tiểu Tử, nói là cô đang ở một khu rừng rậm không
biết tên, mở điện thoại ra gọi, không có tín hiệu, ngẩng đầu nhìn trời.
...
Ra rừng rậm rồi nói sau, Lam Nguyệt tắt điện thoại, lấy một bộ
quần áo ra thay, đeo giày tất vào, đồ ngủ mới thay ra thì bỏ vào trong
túi, khi nào về đến nhà thì cho vào máy giặt. Rồi cầm hai đoạn dây
quấn ống quần lại thành xà cạp, súng lục được lắp đạn sẵn rồi đút
vào túi quần, rừng rậm chắc chắn là rất nguy hiểm, những trang bị
cần thiết vẫn phải chuẩn bị tốt. Làm một sát thủ, trước hết là phải
đảm bảo mình sống sót, đây cũng là nguyên tắc mà trước giờ Lam
Nguyệt vẫn luôn tuân thủ. Rồi cô lại cầm con dao găm dắt vào xà
cạp, lấy la bàn ra chuẩn bị mở, ọc ọc mấy tiếng, đói bụng rồi. . . . Lấy
bánh bích quy ra, nhìn trời, thôi ăn tạm vậy, mặc dù rất khô, nhưng
cũng chẳng còn gì khác để ăn, về nhà là có thể ăn đại tiệc rồi, cứ

nghĩ đến tài nấu nướng của Tiểu Tử, nước miếng liền chảy. . . . .
Xoạt xoạt xoạt —
Từ bụi cỏ đối diện con suối chui ra mấy con thú nhỏ, chúng cảnh
giác nhìn Lam Nguyệt, khi phát hiện không có nguy hiểm gì thì cúi
đầu xuống uống nước, sau đó lại ngẩng đầu nhìn nhìn Lam Nguyệt,
giống như Lam Nguyệt là một loài động vật trông cùng kỳ quái.
Lam Nguyệt nhìn mấy con thú này một lúc lâu, nhìn mãi mà không
nhìn ra chúng là loài gì, mặt suối không rộng, Lam Nguyệt có thể nhìn
thấy rõ ràng hình dáng của chúng, trong đó một con có da lông màu
trắng, nhìn rất giống thỏ, nhưng hai tai lại chỉ ngắn bằng một nửa tai
thỏ, hơn nữa không nhảy bằng hai chân, mà chạy bằng bốn chân, cái
đuôi cũng không ngắn củn như đuôi thỏ, mà lại rất dài giống như đuôi
sóc, phần cuối của đuôi lại còn cuốn lại.
Còn có một con lại nhìn rất giống gà rừng, bộ lông rất đẹp, đầu
hoàn toàn giống đầu gà, ở vị trí giữa hai cánh có móng vuốt, móng
vuốt này rất dài, đầu nhọn cong xuống, giống như móng vuốt của
diều hâu, phần phía đuôi không có lông đuôi xinh đẹp như gà rừng,
thay vào đó là những chiếc lông tơ ngắn củn dày đặc, khi bay lên
cũng không cao lắm, chỉ khoảng ba thước.
Từ bụi cỏ phía dưới Lam Nguyệt chui ra hai con thú một lớn một
nhỏ, hai con thú này nhìn rất giống con cừu, toàn thân bao trùm lớp
lông màu đen, cái đuôi ngắn ngủn, miệng dài, ba nhánh, thế nhưng
cừu mà lại có lông màu đen? Cừu mà lại có sừng nhọn như con dê?
Trong lúc Lam Nguyệt đang quan sát bọn chúng, con cừu lớn cũng
cảnh giác nhìn cô, sau đó liếm liếm con cừu nhỏ, gặm một chút cỏ
non đút cho con cừu nhỏ, lại dùng đầu gõ gõ lên đầu con cừu nhỏ,
giục con cừu nhỏ uống nước.
Lam Nguyệt nhìn gia đình nhà cừu dùng miệng chăm sóc lẫn
nhau, lặng lẽ nhìn trời, cô là trẻ mồ côi, từ nhỏ đã sống ở cô nhi viện,
thứ mà cô hâm mộ nhất là tình thân, cô đã quen với việc tỏ ra lạnh
lùng để che giấu tình cảm của mình, tình trạng như vậy kéo dài đến
tận khi Tử Nhụy vào cô nhi viện mới có chút biến chuyển, nhưng
cũng chỉ đối với một mình Tử Nhụy. Thời gian dài được huấn luyện

để trở thành sát thủ cùng cuộc sống lạnh nhạt trong cô nhi viện đã
tạo nên tính cách không dễ tin tưởng người khác của cô, Tử Nhụy đã
phải mất rất nhiều năm mới có thể đến gần được lòng cô. Sau khi rời
khỏi cô nhi viện, hai người vẫn cùng nhau sống nương tựa lẫn nhau,
nhìn trước mắt đôi mẹ hiền con ngoan hay cha hiền con ngoan này,
không khỏi thở dài….
Tử Nhụy. . . Mình nhớ cậu lắm
Lắc lắc đầu, việc cấp bách lúc này là ra khỏi khu rừng rậm không
biết tên này đã, Lam Nguyệt thở dài, nhấc ba lô đặt ở trên tảng đá
lên, mấy con thú đang uống nước ở bốn phía bị kinh sợ, cuống
cuồng bỏ chạy tán loạn, chạy nhanh như bay.
Lam Nguyệt lấy bánh bích quy ra ăn một nửa miếng, lại uống
thêm vài ngụm nước suối, rồi đeo túi du lịch lên trên lưng, cầm lấy la
bàn chuẩn bị lên đường. Nhìn mấy cây đại thụ cao chọc trời ở xung
quanh một chút, Lam Nguyệt quyết định đi dọc theo con suối, cô
không biết khu rừng rậm vô danh này rộng đến mức nào, đi dọc theo
con suối này ít nhất có thể đảm bảo được vấn đề nguồn nước.
Nhặt được nhánh cây to bằng ngón tay cái, chuẩn bị dùng nó để
đánh cỏ động rắn, mấy loại động vật như rắn gì đó vẫn phải đề
phòng một chút, ở khu rừng rậm không biết tên này, bị độc rắn cắn
một cái là xác định chết chắc, trong rừng rậm không có phòng khám
bệnh, huống chi cô lại chưa từng học về thảo dược, tuy có biết vài
loại thảo dược trị nọc độc, nhưng khi bị rắn cắn, cô không dám đảm
bảo mình có thể tìm được loại thảo dược mà mình biết.
Lam Nguyệt ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời chiếu xuyên qua kẽ lá,
híp híp mắt, đoán chừng đã là giữa trưa, cô không có thói quen đeo
đồng hồ, điện thoại di động thì sợ hết pin, nên không mở ra xem.
Cầm lấy nhánh cây, mỗi khi gặp lùm cỏ lại khua khua, đi dọc theo
hướng chảy của dòng suối, hi vọng chỗ cô tỉnh lại là ở bìa rừng, như
vậy có thể rất nhanh ra khỏi rừng rậm, tìm được chỗ có tín hiệu thì
gọi điện thoại về, sau đó có thể tìm được một phương tiện giao
thông, tốt nhất là có thể trong ngày mai trở về được với chiếc giường
êm ái của cô.

Chương 2: Gặp nạn
Ba ngày rồi, Lam Nguyệt đã đi trong khu rừng rậm không biết tên
này suốt ba ngày, vẫn chưa đi ra được khỏi rừng, ngay cả bìa rừng
cũng không nhìn thấy. Mỗi ngày, thứ mà cô nhìn thấy chỉ là những
loại động vật mà cô không biết tên cùng những cây đại thụ to phải
mấy người mới có thể ôm xuể, trừ động vật ra thì chính là cây.
Ba ngày nay, Lam Nguyệt ban ngày thì đi còn buổi tối lại trèo lên
đại thụ ngủ. Để tránh bị rơi khỏi cây, cô dùng một sợi dây thừng cột
thắt lưng vào một cành cây, lại lấy một nhành cây có lá rất to phủ lên
trên người, buổi tối khi ngủ có thể tùy thời giữ được tỉnh táo.
Loại lá to này có mùi rất khó ngửi, ngày đầu tiên Lam Nguyệt bị
mùi này xông cho cực kỳ khó chịu. Nhưng loại lá này lại có thể phòng
côn trùng hoặc muỗi độc, đây là Lam Nguyệt quan sát được côn
trùng trên cây mỗi khi bò đến gần chiếc lá to như vậy là lại bò vòng đi
chỗ khác. Cuộc sống dã ngoại đã rèn cho Lam Nguyệt chịu đựng
được mùi của loại lá như vậy, nó có thể mang đến an toàn cho cô. Vì
sợ bị muỗi đốt bị thương hoặc bị trúng độc mà chết ở trong rừng, cho
nên mấy ngày sau cô đều hái loại lá này mang ở bên người, khi ngủ
cũng lấy che lên người, mặc dù mùi rất nặng, nhưng như thế sẽ
không bị muỗi độc hay côn trùng cắn phải.
Cô còn phát hiện một loại quả, mọc ở chỗ không cao lắm trên
cây, không nhiều lắm mà chỉ thưa thớt, hơn nữa quả này rất dễ rụng
xuống mặt đất. Trên cây có khá nhiều quả nhỏ màu đen, lớn lên nhìn
rất giống quả táo xanh, hơi ngọt, rất giòn. Quả nhỏ thì có màu đen,
ăn vào có vị chát, quả lớn thì có màu xanh. Cô đoán quả nhỏ màu
đen là quả non, còn quả màu xanh là quả đã chín. Mới đầu sợ có
độc, cô không dám ăn. Cho đến một ngày, ở bên bờ sông, cô nhìn
thấy một con thỏ tai ngắn đến cắn quả màu xanh rơi ở trên mặt đất,
lại còn dùng chân đá quả màu đen đi, lúc đấy cô mới dám khẳng định

quả màu xanh có thể ăn được. Cô đặt tên cho loại quả này là quả táo
xanh.
Loại quả rừng giống như vậy có rất nhiều. Còn có một loại cây chỉ
cao đến nửa người cô, phía trên có quả màu tím nhìn rất giống quả
sơn trà. Cô cũng đợi con cừu đen ăn xong, xác định là có thể ăn
được rồi mới ăn, loại quả này so với quả táo xanh thì ngọt hơn một
chút, nhưng không phải là quá ngọt …, Lam Nguyệt không thích ăn
đồ ngọt lắm. Loại cây thấp này thường mọc xen kẽ ở trong những bụi
cây gai, quả trên cây mọc thành từng chùm từng chùm lớn, chứ
không thưa thớt như quả táo xanh. Lam Nguyệt nghĩ, có thể nguyên
nhân là do loài cừu có miệng dài, có thể ăn được, còn những động
vật khác thì không ăn được, thực vật cũng có cách tự vệ của mình.
Cô đặt tên cho loại quả này là quả sơn trà tím.
Ba ngày ăn trái cây cùng uống nước suối khiến thể lực cô bị giảm
xuống không ít. Đến sáng sớm ngày thứ tư, cô quyết định đi săn thú.
Ngước nhìn mặt trời vừa mới ló rạng, chiếu ánh nắng ấm áp lên trên
người, làm động tác vặn eo bẻ cổ, Lam Nguyệt đi về phía bờ sông,
bắt đầu đánh răng rửa mặt, quyết định hôm nay sẽ ăn thịt, mặc dù
không có muối và gia vị. Đã quá nhiều ngày chỉ ăn trái cây mà không
có thịt, loài người tuy là không phải là động vật ăn thịt, nhưng chắc
hẳn đa số là không thịt không vui, Lam Nguyệt đương nhiên yêu thịt,
ngày ngày uống nước ăn trái cây khiến cô sắp phát điên, kiên quyết
phải kiếm được thịt để ăn.
Tìm mấy cành cây, lấy dao găm ra vót, cầm mấy nhánh cây đã vót
nhọn như cây giáo chuẩn bị đi săn mấy con thỏ tai ngắn hoặc gà
rừng có móng vuốt ở cánh để nướng. Không phải là cô không nghĩ
đến săn cừu đen, nhưng nghĩ đến quả táo nhỏ màu đen, liền bỏ qua
cho cừu đen, cảm giác thịt cừu đen vừa cứng vừa chát giống như
quả táo màu đen, nghĩ đến đã không muốn săn rồi. Thứ gì màu đen
là bỏ qua luôn.
Tìm một cây táo xanh, leo lên ôm cây đợi thỏ. Cô phát hiện thỏ tai
ngắn rất thích ăn loại táo xanh này, ba ngày nay cô đi hái táo xanh,
thường xuyên có thể nhìn thấy thỏ tai ngắn đang ở dưới gốc cây tìm

quả rụng để ăn.
Lam Nguyệt cố thở nhẹ, cả người bất động. Bụi cây ở rất xa khẽ
lay động, một con thỏ tai ngắn chui ra, chạy được mấy bước, lại nhìn
xung quanh, sau khi xác định không có nguy hiểm gì mới đến gốc
cây táo xanh nhặt quả để ăn, vừa ăn vừa cảnh giác nhìn bốn phía.
Vật nhỏ thật là cảnh giác, đáng tiếc cưng lại quên mất không đề
phòng phía trên cây rồi, ha ha, Lam Nguyệt hơi cong môi, lộ ra nụ
cười rất nhẹ.
Vút. . Vút. . Hai tiếng, cây lao làm từ cành cây nhanh chóng phi về
phía con thỏ tai ngắn, Lam Nguyệt nhảy xuống từ cây táo xanh, rút
cây lao ra, hài lòng gật đầu, xem ra thân thủ vẫn chưa bị giảm đi chút
nào, làm một sát thủ, ám sát thần tốc là một khóa học bắt buộc.
Ọc ọc. . . Bụng réo. . . Haizzz. . . Trước giải quyết vấn đề cái bụng
đã rồi hãy nghĩ chuyện thân thủ gì đó. . .
Đi tới bờ sông, lấy dao găm ra, lột da và nội tạng của thỏ đi, Tiểu
Tử không dám sát sinh, lúc ở nhà giết cá hay gà đều do Lam Nguyệt
làm. Bình thường đều mua thịt đã làm sẵn rồi, thỉnh thoảng bác gái
nhà hàng xóm ở dưới quê lên lại mang cho Tiểu Tử mấy con động
vật còn sống, những thứ này đều do Lam Nguyệt xử lý. Tính tình
Tiểu Tử hiền lành, miệng lại ngọt, quan hệ với hàng xóm rất tốt,
không giống như cô, trời sinh mặt liệt, từ mặt liệt này là Tiểu Tử dạy
cho cô, mỗi lần nghe đến là đầu cô lại chảy dài mấy vạch đen.
Sau khi xử lý tốt con thỏ, đem da và nội tạng ném xuống suối, cô
xoay người đi tìm lá khô và cành khô, chất đống ở bên bờ, từ chiếc
túi nhỏ trong ba lô móc ra chiếc bật lửa, đánh lửa, lấy nhành cây xiên
thỏ lên nướng, chỉ chốc lát sau, mùi thơm lừng của thịt nướng bắt
đầu lan tỏa.
Lam Nguyệt ngửi mùi thịt nướng, đặt thịt thỏ đã nướng chín
xuống mặt đất, lấy cái cốc đi múc nước suối để dập tắt lửa, rồi cầm
thịt thỏ lên vui vẻ ngoạm một miếng to, thịt của ta~. . . Đã bao nhiêu
ngày không biết đến vị thịt rồi, tuy không có muối, nhưng ăn thịt thỏ
có thể bổ sung thêm một chút muối, bằng không nếu thật sự thiếu
muối, có thể bị ngất, bị choáng mà tử vong. Mặc dù lượng muối được

bổ sung không nhiều lắm, nhưng thịt của động vật ăn cỏ đều sẽ có
một chút muối, Lam Nguyệt hối hận không lấy máu thỏ để uống, hàm
lượng muối bên trong máu thỏ khá cao, chút kiến thức cơ bản này thì
Lam Nguyệt biết, lần sau sẽ uống máu, mặc dù rất tanh hôi, nhưng
sống sót mới là quan trọng nhất, không phải sao?
Lam Nguyệt vừa ăn vừa nghĩ đến chuyện đợi đi săn thú sẽ uống
máu để bổ sung muối. Chợt phía bụi cây thấp cách cô một khoảng
không xa khẽ động mấy cái, Lam Nguyệt cảnh giác nhìn mấy lần,
phát hiện chỗ đó lại không có động tĩnh gì. Bóng đen trong bụi cây
lập tức đứng yên bất động, ánh mắt nhìn Lam Nguyệt lộ vẻ nghi
hoặc, nó không dám đến gần, dáng vẻ của Lam Nguyệt rất cảnh giác,
bóng đen chỉ có thể yên lặng quan sát.
“Chắc là loài động vật nào đó ở trong đó ăn cỏ hoặc ăn quả dại” ,
Lam Nguyệt thầm nghĩ.
Lam Nguyệt quay đầu lại vứt xương thỏ đi, rửa sạch tay rồi cầm
ba lô và cây giáo lên. Vốn dĩ có thể dùng súng lục, nhưng đã đi hơn
ba ngày mà vẫn còn ở trong rừng rậm, cô thấy vẫn nên tiết kiệm đạn
một chút, không biết lúc nào mới có thể ra khỏi rừng rậm này được,
cây giáo có thể dùng để săn được một ít thú. Đối với cô, chẳng có vũ
khí nào là không thể sử dụng được.
“Grừ. . Grừ. . .”
Âm thanh chấn động rừng rậm đột nhiên vang lên.

Chương 3: Giằng co
“Grừ. . Grừ. . .”
Âm thanh chấn động rừng rậm đột nhiên vang lên.
Âm thanh đó truyền tới từ phía hạ du con sông. Lam Nguyệt quơ
lấy ba lô, thoắt cái trèo lên một cây đại thụ ở gần đó, giữ chặt trái tim
đang đập “thình thịch” nhìn về vị trí phát ra âm thanh.
Một con hổ khổng lồ có những chiếc răng nanh dài sắc nhọn từ
phía xa đang lao vun vút về phía cô, nó chạy đến chỗ Lam Nguyệt
vứt xương thỏ thì dừng lại, cúi xuống gặm đám xương và thịt vụn
còn dư lại.
Lam Nguyệt khiếp sợ nhìn con hổ, những chiếc răng nanh dài
giống như ngà voi, cao gần gấp đôi chiều cao 1m65 của Lam Nguyệt,
là một con quái vật khổng lồ cao đến gần 3m, cái đuôi quét ở trên lá
rụng, những nơi nó quét qua đều không còn một chút lá nào.
Trong nháy mắt Lam Nguyệt nhận ra, đây là anh bạn hổ răng
kiếm Diego.
Cũng trong nháy mắt Lam Nguyệt nhận ra rằng cô đã xuyên qua
rồi, nơi này không phải là khu rừng rậm hay địa điểm du lịch gì cả.
Mấy ngày hôm trước khi nhìn thấy những loại động vật không biết
tên, những cây cổ thụ hàng trăm năm, cô không cảm thấy có gì khác
thường, nhưng hổ răng kiếm đã chứng minh cô thật sự xuyên qua.
Có trở về được hay không thì không biết, nhưng đến quá nửa là
không thể trở về được. Ở đây không có chiếc giường thoải mái cho
cô nằm lên ngủ để quay về, còn mấy cách như nhảy từ trên núi
xuống hay nhảy xuống sông thì không thể tin được. Lam Nguyệt vẫn
còn rất luyến tiếc cái mạng nhỏ của mình. Mà cứ nghĩ đến, cô xuyên
qua khi đang nằm ngủ trên giường, như vậy nhảy xuống núi xuống
sông gì đó không phải là ý hay, nếu chuẩn bị không cẩn thận, không
những không quay về được mà còn mất luôn cái mạng của mình. Tốt

nhất là không nên bắt chước mấy quyển tiểu thuyết xuyên không kia
của Tiểu Tử.
Thở dài nhìn trời. . . . Haizz. . Ông trời ơi. . . Ông đùa tôi đấy à. . .
Sao lại quăng tôi xuống thời tiền sử thế này. . .
Vì sao không ném tôi đến nhà Đường hay nhà Thanh gì đó, dù gì
cũng có thể làm sát thủ, còn có thể sống qua ngày được. . . Tiền sử.
. . . gào gào. . . Biết sống thể nào. . . .
Sau khi hỏi thăm ông trời xong, Lam Nguyệt im lặng chấp nhận
khả năng mình sẽ không thể xuyên trở về, lại nhìn con hổ răng kiếm,
Lam Nguyệt đoán thời kỳ có hổ răng kiếm thì chắc hẳn là có người
tiền sử, loài người dù sao cũng là loại động vật quần cư, xem ra phải
ra tìm cách ra khỏi rừng rậm để tìm loài người mới được, sống sót là
quan trọng nhất. Lam Nguyệt vỗ trán quyết định, nhưng sau đó cô lại
phải hối hận vì động tác này của mình.
“Grào. . .”
Động tác của Lam Nguyệt ở trên cây đã khiến con hổ răng kiếm
chú ý. Nó phát hiện con mồi ở trên tàng cây, há miệng, nhe hàm răng
sắc nhọn nhìn về phía Lam Nguyệt bắt gầm gừ gào rống, nó đi vòng
vòng xung quanh gốc cây mà Lam Nguyệt đang đứng.
Lam Nguyệt nhìn con hổ răng kiếm, hối hận vì đem mấy thứ nội
tạng vứt vào trong sông, đáng lẽ phải đào đất chôn đi, như vậy, sẽ
không dẫn dụ con mãnh thú này tới rồi, Lam Nguyệt hối hận chỉ
muốn đấm ngực dậm chân.
Nhưng cái này cũng chẳng thể trách cô, ở xã hội hiện đại làm gì
có loại mãnh thú như hổ răng kiếm, còn những loại mãnh thú bình
thường khác, đối với một sát thủ như Lam Nguyệt thì không đáng sợ
lắm, cho nên không tránh khỏi lơ là.
Lam Nguyệt nhìn xung quanh, im lặng như tờ, các loài động vật
đều đã chạy trốn hết không còn một bóng dáng, khoảng cách giữa
các cây không nhỏ, Lam Nguyệt không chắc có thể nhảy được từ cái
cây mà cô đang trốn sang một cái cây khác không, khoảng c
 
Gửi ý kiến