Violet
Dethi

Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Tìm kiếm Đề thi, Kiểm tra

_bau-troi-khong-chi-co-mau-xanh

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 15h:57' 02-02-2026
Dung lượng: 3.9 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích: 0 người
Tự TRUYỆN CỦA

LÝ QUÍ TRUNG
- NGƯỜI ĐÓNG SÁNG LẬP
THƯƠNG HIẺU PHỞ 2i»

V. - - —

0h

LÝ QUÍ TRUNG
Sinh nãni 1966 tại sài Gòn.
Là nhà sáng lập Phở 24, một chuỗi tiệm
phở có mô hình kinh doanh tiên phong và
đi đầu trong lĩnh vực nhượng quyền
thương mại tại Việt Nam. Sau 10 năm
hoạt động, Phờ 24 đã có mặt tại nhiều
thành phố lởn trong và ngoài nước như
Thành phố Hồ^Chí Minh, Hà Nội, Huế, Đà
Nẳng, Nha Trang. Bình Dương, Ịakarta,,Manila, Hong Kong, Macau. Phnom Penh,
Sydney và Tokvo. Câu chuyện kinh doanh
của Phở 24 đã từng được giới thiệu trên
các kênh truyền thông lớn của thế giới
như The New York Times, The Waìl Street
lournal, International Herald Tribune,
Match Du Monde, Bangkok Post, The
Asahi Shimbun, The Sundav Times,
Porbes Asia, CNN, AíXN, channel Nexvs
Asia...
Từng tham gia thỉnh giảng tại các trường
Đại học Griffith (úc), RMIT, Đại học Kinh
tế TP HCM. Đại học Văn Lang và là tác giả
của hai quyển sách về đề tài nhượng
quyền thương mại được NXB Trẻ công bố
là hai trong mười đầu sách về kinh tế bán
chạy nhất năm 2006. Là diễn giả chính
tại nhiều diễn đàn, hội nghị và hội thảo
chuyên đề trong và ngoài nước.

Tai hán Un thu ỉ

NHÀ X UÁT

BÁN TRẺ

Tốt nghiệp cử nhân ngành nhà hàng và
khách sạn tại trường Đại học Tây Sydney
(Úc) năm 1994, sau đó học liếp để lấv
bằng thạc sĩ du lịch tại trường Đại học
Griffith (Úc) năm 1995. Năm 2003 bảo vệ
thành công luận án tiến sĩ với trường Đại
học Kennedy VVestern (Mv) chuyên khoa
quản trị kinh doanh. Năm 2007, được
phong hàm Giáo sư Danh dự tại trường
Đại học Griffith, là người nước ngoài đầu
tiên và trẻ tuổi nhất trong lịch sử cùa
tntờng đón nhận danh hiệu này.

https://thuviensach.vn

bắutrời
không chì có

màuxann

https://thuviensach.vn

BIỂU GHI BIÊN MUC TRƯỚC XUẤT BÀN DO THƯ VIỆN KHTH TP.HCM THựC HIỆN
General Sciences Library Cataloging-in-Publication Data
LýQiúTnmg, 19« ■

Bìu trdi không chi có màu xanh / Lý Qui Tmng. - Tái bản & thứ s- T.p. Hồ Chi M inh: Trẻ, 2016.
184ừ. ;20cm.
1. Lý Qul Trang, 1966-, 2. Doanh nhân - Việt Nam
1. Lý Quí Trung, 1966-. 2. Busincssmcn - Vietnam.
338.092-d c 22
L981-T87

Bấu trời không chl màu xanh

934974

119739

https://thuviensach.vn

bắu trời
không chỉ có

mảu xaiĩh

, Tự TRUYỆN CÙA

LÝ QU TRUNỌ
- NGƯỜI ĐỐNG SÁNG LẬP
THƯƠNG HIỆU PHỞ 2A

NHA xuất bản trẻ

https://thuviensach.vn

C h ư ơ n g

Bâu trời xanh

ước mơ chẳng qua cũng chỉ là mục tiêu lớn nhất
trong một thời điểm nhất định, và mỗi khi nghĩ đến nó
tôi thấy vơi đi những khó nhọc hiện tại.

https://thuviensach.vn

Chiếc Boeing của hãng hàng không Qantas từtừtăng tốc trên
đường bay Tân Sơn Nhất để chuẩn bị cất cánh, trực chỉ thành
phố Sydney của Australia. Đó là ngày 15 tháng 8 năm 1990.
Tỏi nhìn qua ô cửa sổ máy bay trong tâm trạng ngổn ngang,
vui buồn lân lộn. Tại khu tiễn khách của sân bay chắc chán
đại gia đmh tôi, bạn bè thân hữu và Mai vân còn đứng đó nán
chờ ít phút. Trong bối cảnh hơn 20 nôm về trước thì được đi ra
nước ngoài nhưvây là một sự kiện trọng đại và được thẩm hiểu
là không biết bao giờ sẽ quay trở lại. Riêng tôi, trước sau như
một, là phải quay vê với tấm bàng đại học trong tay và thực
hiện nốt phân còn lại của ước mơ mà tôi hằng ấp ủ. Tuy nhiên,
trong giây phút tạm thời chia tay, người đi người ở lại như vậy

https://thuviensach.vn

không khỏi làm tôi xúc động mạnh, không câm được nước
mât. Và trong những giọt nước mát ấy có cả hạnh phúc lân
sung sướng khi giấc mơ du học của mình cuối cùng củng đõ trờ
thành hiện thực. Tôi không thể tin nổi là mình đang ngói trên
chiếc máy bay này và đang bước chân vào một chân trời mới,
một trang sách mới với bao điểu tốt đẹp. Tất cỏ những thiếu
thốn, thử thách và khó khàn phía trước đểu trở nên nhỏ bé.

8 • Bâu trời không chì có màu xanh

https://thuviensach.vn

Những ngày đâu ở Camden

Tòi đáp xuống phi trường Sydney vào một buổi sáng
sau hon 8 tiếng đồng hồ bay. Cảm giác đầu tiên khi vừa
bước chân ra khỏi máy bay là một bầu không khí trong
vắt, hoi se lạnh của mùa đông Sydney. Đón tôi tại sân
bay là bà Kim, vợ của Sandy - người bạn đã tận tình tài
trự và bảo lãnh tôi sang ú c du học. Sandy tên đầy đủ là
John Sanders, một cựu chiến binh úc tại Việt Nam, đã
quay lại noi mà ông đã từng tham chiến nhằm tìm cách
hàn gắn những vết thưoTig trong ký ức của mình. Bảo
lãnh một thanh niên trẻ đầy nhiệt huyết được sang ức
du học để một ngày nào đó trở về Việt Nam chung tay
góp phần làm cho đất nước giàu đẹp hon - theo cách suy

Những ngày đáu ở Camden • 9

https://thuviensach.vn

nghĩ của ông - cũng là một hành động hàn gắn cụ thể.
Điều này ông cũng có đề cập trong bức thư mà ông gửi
kèm theo hồ sơ bảo lãnh du học của tôi. Dĩ nhiên, tình
bằng hữu giữa chúng tôi cũng đóng một vai trò quan
trọng. Khi đó tôi là một nhân viên tiếp tân trẻ và Sandy
là một doanh nhân, một khách hàng thân thuộc của
Khách sạn Đệ Nhất.
Trở lại vụ bà Kim đón tôi tại phi trường Sydney, có
một kỷ niệm vui nho nhỏ mà khi nhắc đến tôi còn thấy
ngượng. Khi bà Kim lái xe hơi ra khỏi phi trường được
một đoạn thì bà quay sang tôi nhắc nhẹ nhàng là tôi cần
phải cài dây an toàn, dù là ngồi ghế hành khách kế bên.
Thời đó hiếm khi tôi được ngồi vào xe hơi, phưcmg tiện
di chuyển chủ yếu là xe gắn máy nên không hề biết đến
việc cài dây an toàn phải như thế nào. Thậm chí tôi còn
không biết trên xe hoi có dây an toàn và trong tiếng Anh
nó được gọi là Seat belt. Cho nên thoạt đầu tôi cứ nghĩ
Seat belt là cái gì khác nên khi bà Kim nhắc “Seat belt,
please!” (Vui lòng cài dây an toàn!) thì tôi lại trả lời là “1
am fine, thank you!” (Tôi ổn, cảm ơn bà!). Đến khi bà
tiếp tục nhắc lần thứ hai tôi biết chắc là mình không hiểu
nên yêu cầu bà giải thích rõ hơn. Sau khi giải thích xong,
có lẽ bà Kim còn phải tiếp tục nén cười khi chứng kiến
cảnh tôi loay hoay mãi mà không biết cách nào cài được
dây an toàn, có lúc tôi tròng vô ngược trông thật lượm
thượm và vụng về, chẳng khác nào các pha hài hước của
Mr Bean. Bà Kim chở tôi chạy một mạch từ phi trường
10 • Bâu trời không chì có màu xanh

https://thuviensach.vn

đến Insearch Language Center của Đại học UTS để làm
thủ tục cho buổi học đầu tiên vào sáng hôm sau. Bà đãi
tôi một tô mì ở phố Tàu gần đó và khẩn trưong lái xe về
Camden khi trời bắt đầu tối. Đó là ngày đầu tiên của tôi
ở xứ sở chuột túi.
Nhà của bà Kim và Sandy nằm trên đại lộ Bovraian,
thị trấn Camden, cách trung tâm Sydney gần 70 cây số.
Ngôi nhà thật đẹp và xinh xắn, nhất là khoảng cây xanh
điểm mấy bụi hoa đủ màu ở trước nhà. Phía sau nhà là
một mảng sân trải thảm cỏ xanh khá rộng, noi mà người
Úc hay thích tổ chức ăn đồ nướng BBQ ngoài trời. Cả thị
trấn Camden chỉ có khoảng 3.000 người sinh sống nên
đất đai rất rộng rãi, nhà này cách nhà kia mấy chục mét.
Mỗi sáng tôi phải thức dậy thật sớm để kịp bắt chuyến
xe buýt đi từ Camden đến Campbelltovvn, sau đó sẽ
chuyển qua đi bằng xe lửa đến ga Central của trung tâm
Sydney lúc 7:50. Từ đây tôi đi bộ thêm khoảng 10 phút
mói đến trung tâm luyện thi Insearch Language Center
của Đại học UTS. Coi như từ lúc rời nhà để đón xe buýt
đến lúc vào được cổng trường phải mất gần 3 tiếng đồng
hồ di chuyển. Bận về cũng vậy, nhưng tôi thường kết thúc
một ngày trễ hon bình thường một chút do luôn tranh
thủ vào thư viện để luyện thêm vài giờ tiếng Anh.
Tôi ở nhờ tại nhà bà Kim cả tháng tròi, lúc Sandy còn
đang bận việc kinh doanh tại Việt Nam. Bà Kim, người
gốc Mã Lai, có với Sandy ba đứa con: David, Alex và Kelly.
David nhỏ hon tôi 5 tuổi nhưng khá chững chạc. Cứ vài

Những ngày đâu ở Camden • n

https://thuviensach.vn

ngày là David thu gom được một rổ trứng gà để đem ra
chợ bán, ngoài ra còn tranh thủ làm thêm tại siêu thị để
kiếm tiền phụ giúp gia đình hoặc ít ra là không phải xin
tiền mẹ tiêu vặt. Tôi thật ấn tượng khi thấy tại một đất
nước giàu có mà gia đình bà Kim vẫn giữ được nếp sống
giản dị như vậy.
Tồi đặc biệt thích chiếc tivi đời cũ mà gia đình đã sử
dụng bao nhiêu năm nhưng vẫn nằm chễm chệ giữa căn
phòng khách đẹp đẽ theo kiểu hiện đại. Mỗi ngày, cả nhà
đều quây quần ăn corm tối chung với nhau, mỗi người
một tay cùng chuẩn bị bữa ăn và dọn dẹp sau khi ăn xong.
Vì bà Kim là người gốc Hoa nên các món ăn được nêm
nếm theo khẩu vị Á Đông rất ngon và ngày nào cũng có
com trắng, nước tưcmg trên bàn.
Cuộc sống ở Camden thật yên ả nhưng trong lòng tôi
không yên chút nào. Bao nhiêu chuyện tôi phải lo lắng và
tính toán. Nào là chuyện thi cử, rồi chuyện chọn trưòmg
và quan trọng trước mắt là chuyện 'com áo gạo tiền'. Lúc
nào tôi cũng mang tâm trạng áy náy vì ăn ở nhà người
ta lâu như vậy mà tôi chưa đóng góp một đồng nào. Cả
gia tài tôi lúc đó chỉ vỏn vẹn có vài trăm đô-la Mỹ trong
túi, và đây là số tiền mà tôi đã dành dụm được khi còn
làm phục vụ bàn và tiếp tân tại Khách Sạn Đệ Nhất.
Đúng ra tôi cũng có thể huy động được thêm từ phía gia
đình nhưng vì lúc đó mẹ tôi vừa ky cóp số vốn ít ỏi để
mở một quán ăn nên tôi quyết định không hỏi mẹ mà
tự mình lo liệu.

12 • Bđu trời khôrtg chi có màu xanh

https://thuviensach.vn

Phải chi có Sandy ở nhà chắc tôi cảm thấy đỡ áy náy
hcm. Bà Kim dù tốt bụng đến đâu nhưng cũng chi vì nể
chồng mà cưu mang tòi. ở xứ này dù là bà con, người
thân trong gia đình nhưng lúc nào cũng phải chia tiền
nhà, tiền ăn sòng phăng. Sự áy náy của tôi sau này bị
nhân lên gấp đôi khi tôi hay tin Sandy quyết định ly thân
với vợvà có cuộc sống lâu dài tại Việt Nam. Tôi cảm thấy
một phần có lỗi với bà Kim và mấy đứa con khi chính Việt
Nam lại là noi quyến rũ Sandy từ bỏ mái ấm gia đình.

Những ngày đâu ở Camden • 13

https://thuviensach.vn

Rời Cơmden

Ngày kia tôi quyết định nói vói bà Kim là tôi muốn dọn
ra riêng với lý do là thị trấn Camden khá xa xôi nên phải
mất nhiều thời gian để di chuyển, vả lại tôi cũng muốn
tìm một công việc làm thêm gần thành phố. Thật ra tôi
không muốn làm phiền gia đình bà Kim lâu hon nữa nên
đã thuyết phục theo cách mà không cho người đang đối
thoại một cơ hội nào để xoay chuyển. Bà Kim lái xe chở
tôi chạy lòng vòng khắp nơi để giúp tôi tìm chỗ thuê
nhưng với sô tiền còm cõi của tôi nơi nào cũng trở nên
quá đắt. Chúng tôi lùng sục chủ yếu ở các quận có nhiều
người châu Á sinh sống như Canley Vale, Canley Heights
và đặc biệt là Cabramatta.

14 • Bâu trời không chi có màu xanh

https://thuviensach.vn

Thật ngạc nhiên khi ngay trên một đất nước xa lạ này
mà có một nơi như Cabramatta, không kliác gì như ở Sài
Gòn! Tòi thấy người ta đi mua sắm nghẹt phố và đâu đâu
cũng nghe toàn tiếng Việt. Các bảng hiệu thì gần như
chẳng có chữ tiếng Anh nào. Tôi cũng thấy các cửa hiệu
của người Hoa hay người Thái chen lẫn trong khu phố
phồn thịnh này và có vẻ như ai cũng làm ăn khâm khá.
Sau này tôi mới biết là kể từ thập niên 80, Cabramatta đã
trở thành trung tâm ăn uống và mua sắm lớn nhất của
người Á Đông tại úc.
Đi cả ngày mà vẫn chưa thuê được một chỗ nào nên
tôi đề nghị bà Kim cứ bỏ tôi xuống Cabramatta vì ở đây
cũng toàn người Việt, tôi nghĩ là tôi có thể tự lo liệu được.
Thực tế là tôi không biết phải làm gì ngoại trừ việc đi lang
thang và tiếp tục suy nghĩ.
Tôi quyết định đến gô cửa một nhà thờ mà cha đứng
đầu là một người Việt. Thật không sai khi người ta vẫn
thường nói là cánh cứa nhà thờ, nhà chùa luôn rộng mở
để đón nhận những người không chốn nưong thân. Tôi
được bố trí chỗ ăn chỗ ngủ mà không kèm theo bất cứ
điều kiện gì. Tuy chỉ ngủ trên chiếc ghế sa-lông cũ kỹ
(vì không còn giường nào trống) nhưng tôi cảm thấy vô
cùng ấm áp, an toàn. Tôi liên tưởng đến chuyện Thằng
Gù Nhà Thờ Đức Bà của Victor Hugo và mỉm cười vì mình
không phải bị ngủ trên gác chuông. Tại đây hàng ngày có
hon 10 người cùng cảnh ngộ như tôi cùng nhau ăn tối,
thỉnh thoảng lại có thêm một người mới, thay thế cho

Rời Camden • 15

https://thuviensach.vn

một người nào đó vừa có một công ăn việc làm ổn định.
Tòi tự nhủ là mình không thể ở đây lâu.
Đúng ra chuyện đi du học của tôi cũng xảy ra khá bất
ngờ đối với mẹ và tất cả mọi người trong gia đình, vì tôi
âm thầm đi nộp đon mà không cho ai biết. Vả lại, mẹ tôi
lúc đó đang quá tất bật với cái nhà hàng đầu tiên của
gia đình mà mẹ vừa xây dựng cách đó không lâu. Tất cả
các anh và em tôi đều mỗi người một tay, chia nhau phụ
trách các khâu của nhà hàng từ bếp, bàn đến thu ngân.
Do đó, tôi không muốn gia đình phải bận tâm nhiều về
những gì đang xảy ra với tôi.
Và cũng không ai ngờ là tôi có thể đi du học được vì
cơ bản là tôi vừa không có tiền lại vừa không học giỏi,
nếu không muốn nói là từng thi đại học rớt lên rớt xuống.
Do đó, chuyện tôi được đi du học là một chuyện lạ đối
với những người xung quanh và đặc biệt nơi đến lại là
một nước nằm ngoài khối XHCN (thời đó Việt Nam chưa
có luật du học tự túc nên hầu hết sinh viên du học đều
đi theo diện học bổng ở các nước Liên Xô, Ba Lan, Tiệp
Khắc, Hungary, Bungary...).
Tôi không nhở rõ là mình ôm ấp ước mơ đi du học từ
hồi nào và tại sao lại có suy nghĩ như vậy. Không những
thế, tôi còn có ước mơ với một kế hoạch nối tiếp chi tiết
hon, đó là sau khi du học xong, quay trở về Việt Nam và
phấn đấu trở thành tổng giám đốc khách sạn. Cũng nhờ
tôi có một ước mơ rõ ràng như vậy mà khi cơhội vừa xuất
hiện là tôi đã chộp lấy nó ngay.

16 • Báu trời khỏrtg chì c6 màu xanh

https://thuviensach.vn

Tôi rất thích hình ảnh của một tổng giám đốc khách
sạn, là một người chỉ huy lịch lãm, một thị trưởng của
một thành phố thu nhỏ. Trong khách sạn biết bao nhiêu
chuyện có thể xảy ra vì có hàng trăm con người thường
xuyên lui tói, làm việc và gần như sinh sống ở đây hàng
ngày. Vì khách sạn nào cũng mở cửa 24/24 và 365 ngày
một năm nên có thể nói người đứng đầu khách sạn
không bao giờ được ngoi nghỉ thật sự. Do đó giám đốc
khách sạn phải là người yêu cái sự bền bỉ âm thầm, cái
chi tiết và cái sự hài lòng của khách hàng có khi chỉ thể
hiện trong ánh mắt.
Tôi chia sẻ ước mơ đi du học và một ngày nào đó trở
thành giám đốc khách sạn cho một người duy nhất: bạn
gái và hiện nay là vợ của tôi. Sau này khi đã thành vợ
thành chồng rồi, vợ tôi có thú nhận là đã quá đỗi ngạc
nhiên khi nghe một anh chàng vừa thi rớt đại học và nay
đang làm bồi bàn mà dám có ước mơ táo bạo như vậy.
ước mơ chẳng qua cũng chỉ là mục tiêu lớn nhất trong
một thời điểm nhất định, và mỗi khi nghĩ đến nó tôi thấy
vơi đi những khó nhọc hiện tại.
Thủ tục xin xuất cảnh du học thật là nhiêu khê và
mông lung vì như đã nói, Việt Nam thời đó chưa có luật
du học tự túc. Có lẽ đây là thử thách đầu tiên đối với lòng
kiên nhẫn của tôi. Cả một thời gian dài công việc thường
kỳ của tôi là “bổ sung hồ sơ”, hết cái này đến cái khác.
Tôi nộp hồ sơ và chờ đợi giống như người đi câu cá vì
không thể nào biết được chừng nào cá mới cắn câu hoặc
Rời Camden • 17

https://thuviensach.vn

có khi không bao giờ cắn. Có điều chắc chắn là phải biết
kiên nhẫn chờ đợi.
Hầu như ngày nào tôi cũng đến văn phòng cơ quan
xuất cảnh để hỏi thăm tình trạng hồ sơ của mình, cứ thế
lặp đi lặp lại trong nhiều tháng trời. Anh cán bộ thụ lý hồ
sơ của tôi chắc cũng phải thật kiên nhẫn để không phải
nổi cáu mỗi khi nhìn thấy bóng dáng tôi xuất hiện. Tôi
chưa bao giờ nghĩ đến hai chữ “bỏ cuộc” vì luôn tin rằng
với một động lực trong sáng thì trước sau gì tôi cũng sẽ
thành công. Tôi nhớ đến câu nói của triết gia nổi tiếng
Benjamin Pranklin của Mỹ là "Người nào có đủ lòng kiên
nhẫn, người đó có thể đạt được điều mình mong m uốn”.
Cuối cùng thì may mắn đã mỉm cười với tôi. Tôi đã
được cấp Visa xuất cảnh như một trường họp ngoại lệ,
một phần là nhờ bức thư bảo lãnh cá nhân của chú
Huỳnh Bá Thành, một người bạn của ba tôi và lúc đó
còn đang làm tổng biên tập báo Công An. Tôi quá đỗi
vui mừng khi cầm trên tay cuốn hộ chiếu có đóng dấu
Visa cho phép xuất cảnh, vội vã khàn gói lên đường ngay
vì đã trễ ngày nhập học. Tôi cũng kịp sắp xếp một buổi
tiệc nhẹ chia tay vói các anh chị đồng nghiệp trong khách
sạn, sau đó chạy nhanh ra đường Phạm Hồng Thái để
mua chiếc vali giả da mà tôi sử dụng đến sờn rách suốt
thời gian du học. Hành trang du học của tối chủ yếu là
một vài bộ quần áo, hai cuốn tự điển Anh-Việt, Việt-Anh
và vài vật dụng cá nhân sơ sài.

18 • Bâu trời không chì có màu xanh

https://thuviensach.vn

Vị cứu tinh

Sau khi biết được là Sandy chỉ có khả năng tài trợ cho
khóa học tiếng Anh 20 tuần tại trung tâm Insearch
Language Center, tôi bèn phải nghĩ cách để có thể học
tiếp lên đại học mà không phải quay về Việt Nam ngay.
Đã đến được đây mà chỉ học tiếng Anh thì phí công
sức và hoài bão của mình quá. Tôi quyết định phải tìm
ngay một việc làm và một chỗ ở đàng hoàng chứ không
thể sống tạm bợ trong nhà thờ như tình trạng hiện nay.
Trong lúc bế tắc tôi nghĩ đến một vị cứu tinh mà tôi chưa
hề quen biết.
Người đó có tên là Kenji Hùng Anh đang sinh sống tại
ứ c nhiều năm nay và là em trai của một người bạn của

Vị cứu tinh • 19

https://thuviensach.vn

mẹ tôi. Tôi chỉ có một bức hình của chú Hùng Anh cùng
với sô điện thoại ghi ở phía sau. Tôi cứ lưỡng lự mãi là
không biết có nên điện thoại cho chú, và làm như vậy có
đường đột quá hay không. Rồi người ta sẽ đánh giá mình
như thế nào. Nhưng quá bế tắc, tôi đành bấm bụng điện
thoại cho chú. Thật bất ngờ sau vài câu hỏi thăm hoàn
cảnh, chú Hùng Anh đề nghị tôi dọn ngay về nhà chú
với một điều kiện duy nhất, là không được trả tiền ăn và
tiền nhà. Phải chấp nhận miễn phí hoàn toàn. Tôi mừng
như mở cờ trong bụng vì không thể ở nhà thờ lâu hon
nữa, còn dành chỗ cho những người cơ nhỡ khác nữa.
Ngay sáng hôm sau tôi từ giã nhà thờ và đón xe đi
đến ga xe lửa Cabramatta, noi tôi sẽ gặp mặt chú Hùng
Anh lần đầu tiên. Từ xa tôi mừng rỡ nhận ra chú ngay
vì giống y chang như trong hình. Chúng tôi đi thẳng về
nhà chú ở đường Samuel, quận Tempe, cách Cabramatta
chỉ vài cây số.
Tôi được bố trí ở trên một căn gác tuy nhỏ nhưng rất
ấm áp. Sướng nhất là trong phòng lại có sẵn một chiếc
máy cassette cũ nên tối nào tôi cũng có thể bật nhạc
mang từ Việt Nam qua nghe cho đỡ nhớ nhà. Bài Cô Láng
Giềng với tiếng hát Sỹ Phú và mấy bài Không Tên của
Vũ Thành An nghe sao mà buồn và hay thế. Tôi nghe đi
nghe lại không biết bao nhiêu lần mà không thấy chán.
Loay hoay tìm mãi không ra một công việc nào, có lúc
tôi dự định sẽ theo vợ của chú Hùng Anh đi học may hoặc
học cắt tóc để kiếm tiền ăn học, tuy đây là công việc mà

20 • Báu trời khỗng chì có máu xanh

https://thuviensach.vn

tôi chưa bao giờ nghĩ tới. Ngay lúc đó, Sandy (người bạn
bảo lãnh tôi đi du học) từ đâu xuất hiện, còn mang theo
một chiếc xe đạp và một tủ lạnh nhỏ đã qua sử dụng để
tặng tôi. Sandy biết là tôi đang cần một việc làm thêm
nên quyết định tìm tôi để trợ giúp một tay. Tôi quá đỗi
vui mừng và chúng tôi cùng nhau đi ngay đến tổng hành
dinh của tập đoàn quản lý khách sạn Travelodge mà
Sandy đã có liên hệ từ trước.
Tiếp tôi và Sandy ở văn phòng của Travelodge là bà
giám đốc nhân sự và đào tạo của tập đoàn. Buổi phỏng
vấn diễn ra khá trôi chảy và tôi được hỏi có từng làm qua
công việc pha chế rượu (bartender) vì có một vị trí đang
trống ở một Khách sạn Travelodge tại Warick Farm, cách
Cabramatta chỉ một trạm xe lửa. Không muốn vuột mất
cơ hội, tôi trả lời rằng tuy chưa từng có kinh nghiệm pha
chê rượu nhưng tôi có thể học hỏi rất nhanh. Tôi cam
kết rằng sẽ không làm cho bà thất vọng.
Sự quyết tâm và nhiệt tình của tôi cuối cùng cũng
thuyết phục được bà giám đốc và tôi xin được bắt đầu
công việc ngay ngày hôm sau vì tôi đang cần tiền như hơi
thở. Sandy lái xe chở tôi về nhà và trước đó không quên
ghé lại dọc đường để tôi mua một đôi giầy tây và một áo
sơ-mi trắng chuẩn bị đi làm. Quần tây đen thì đã có chú
Hùng Anh hứa cho mượn.
Ngẫm nghĩ lại tôi thấy mình thật may mắn vì đúng lúc
khó khăn nhất thì luôn xuất hiện các vị cứu tinh đứng ra
giúp đỡ. Thực vậy, nếu không có sự giới thiệu của Sandy

Vị cứu tinh • 21

https://thuviensach.vn

thì tôi khó có thể nào tiếp cận được với bà giám đốc nhân
sự tập đoàn Travelodge. Và trước đó nếu không có sự
bảo lãnh tốt bụng của chú Huỳnh Bá Thành và sự cưu
mang của bà Kim, rồi đức cha nhà thờ, chú Hùng Anh
thì tôi đâu có ngày hôm nay. Tôi nhận ra rằng mọi sự
thành công trên đòi này đều cần đến sự giúp đỡ, bằng
cách này hay bằng khác.

22 • Bâu trời không chl có màu xanh

https://thuviensach.vn

Làm Bortender
tợi khách sạn Travelodge

Tôi bước chân vào Khách sạn 4 sao Travelodge Warick
Farm với tâm trạng đầy lo lắng vì tôi được nhận vào vị
trí pha chế rượu nhưng không hề biết gì về rượu, thậm
chí các kiến thức cơ bản cũng không. Công việc phục vụ
bàn của tôi tại Khách sạn Đệ Nhất lúc trước chủ yếu là
phục vụ các món ăn Việt Nam và các thức uống có cồn
đóng chai đon giản. Nhìn quầy bar lấp đầy các loại rượu
chát, whisky, cognac mà tôi thấy đầu óc choáng váng.
Trước tình hình này, tôi phải thú nhận ngay với các
đồng nghiệp là mình chưa từng có kinh nghiệm làm việc
trong quầy bar nhưng tình nguyện làm tất cả các công
Làm Bartender tại khách sạn Travelodge • 23

https://thuviensach.vn

việc nhọc nhằn nhất như khuân vác nước đá, dọn dẹp
lau chùi, đổ rác... Thoạt đầu các bạn người ú c tỏ vẻ ngạc
nhiên là tại sao tôi vào được đến đây mà không biết pha
chế rượu, nhuTig sau đó cũng thông cảm và chấp nhận
lời đề nghị của tôi. Tôi vừa làm vừa học và đến ngày chia
tay vói khách sạn cũng chưa biết gì nhiều về nghề pha
chế rượu này.
Tiền lưoTig tại Khách sạn Travelodge lúc đó rất cao,
nếu tôi nhớ không lầm là 13 đô-la ức một giờ trong khi
nếu làm công việc tưorig tự tại một nhà hàng nhỏ bên
ngoài chỉ khoảng 5 đô-la. Sau 12h khuya thì tiền công
được tính gấp đôi, nghĩa là 26 đô-la một giờ, là mức thu
nhập trong mơ đối với tôi. Mỗi ngày, nhân viên nào làm
việc tích cực nhất sẽ được người quản lý nhà hàng chỉ
định tăng ca nên không khí lúc nào cũng rất cạnh tranh
vì ai cũng muốn chứng tỏ mình là người siêng năng nhất.
Cường độ làm việc trong quầy bar này tất bật đến độ
người ta không thèm bố trí một chỗ nào để nghỉ chân,
làm việc toàn đứng. Nhiều lúc tôi cảm thấy xây xẩm mặt
mày do đứng lâu hàng giờ mà không được ngồi xuống.
Không bao lâu sau tôi phát hiện ra rằng có những giờ
trong ngày tất cả các buồng vệ sinh đều chật nghẹt, đông
vui. Thì ra, nhân viên của các khâu từ phục vụ đến quầy
bar, bếp đều vào toilet ngồi hút thuốc, tán gẫu, nghỉ xả
hơi như ở căn-tin vậy. Khách sạn có qui định không cho
nhân viên ngồi nghỉ trong khi làm việc nhưng quên qui
định thời gian tối đa khi đi toilet! Mà nếu có qui định

24 • Bâu trời không chì có màu xanh

https://thuviensach.vn

đi nữa thì người ta cũng sẽ tìm cách xoay xở để tồn tại.
Có một điều thú vị là cho dù ở phương trời nào thì
trong ngành khách sạn các tiêu cực nếu có xảy ra thì
cũng gần giống nhau. Ví dụ, ngay ngày đi làm đầu tiên
của tôi, có một nhân viên bếp bước đến quầy bar và yêu
cầu tôi rót cho anh ta một ly rượu mạnh loại ngon. Tôi
đang lúng túng chưa biết phản ứng ra sao thì anh bạn
đồng nghiệp trưởng quầy bar liền đưa mắt ra hiệu cho
tôi “cậu cứ làm đi!". Không đầy 10 phút sau, chính nhân
viên bếp đó đặt trên quầy bar chúng tôi một dĩa thức ăn
thật ngon lành. Thì ra đó là một sự trao đổi. Tôi nghiệm
ra rằng, cho dù khách sạn có lớn và chuyên nghiệp đến
đâu đi nữa nhưng nếu quản lý không chặt chẽ thì tiêu
cực vẫn xảy ra.
Mỗi ngày tôi kết thúc công việc pha chê rượu lúc 2-3h
sáng. Để tiết kiệm chi phí tôi sử dụng chiếc xe đạp mà
Sandy tặng để làm phương tiện di chuyển. Chắc nhiều
bạn đồng nghiệp trong khách sạn lúc đó không khỏi thắc
mắc là tại sao tôi không lái xe hơi hay ít ra cũng đón taxi
mà về. Một chuyến taxi lúc đó chỉ khoảng 5 đ
 
Gửi ý kiến