Các đề luyện thi

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Diep Kim Ngoc
Ngày gửi: 20h:54' 07-02-2025
Dung lượng: 14.7 KB
Số lượt tải: 23
Nguồn:
Người gửi: Diep Kim Ngoc
Ngày gửi: 20h:54' 07-02-2025
Dung lượng: 14.7 KB
Số lượt tải: 23
Số lượt thích:
0 người
Trong cuộc sống, mọi người đều có lúc mắc sai lầm. Quan trọng là
sau mỗi lần thất bại, chúng ta cần học hỏi để tránh lặp lại những sai sót đó
trong tương lai. Tôi cũng đã trải qua những lỗi lầm mà đến giờ vẫn còn ghi
nhớ, đặc biệt là lỗi "nói dối".
Lần phạm lỗi mà tôi nhớ nhất xảy ra khi tôi học lớp năm. Tôi được
đánh giá là một cậu bé thông minh, nhưng lại có tính cách mê chơi và nói
dối. Một ngày nọ, sau khi thức dậy, tôi cảm thấy chán nản và không muốn
đến trường. Để thoát khỏi việc phải đi học, tôi đã quyết định giả vờ mình
bị đau đầu, với hy vọng có thể ở nhà một ngày. Khi mẹ nhận thấy tôi vẫn
chưa xuống ăn sáng dù đã muộn, bà lập tức lên phòng kiểm tra tình hình.
Sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt mẹ, khiến tôi cảm thấy một nỗi áy náy
dâng trào trong lòng.
Sau đó, mẹ đã tìm kiếm dầu nóng để xoa bóp đầu cho tôi, với hy vọng
rằng tôi sẽ cảm thấy dễ chịu hơn. Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy hối
hận vì đã lừa dối mẹ, người luôn dành tình yêu thương và sự chăm sóc
cho tôi. Tuy nhiên, tôi vẫn giữ im lặng, không dám thừa nhận sự thật, chỉ
lắc đầu như một cách để mẹ không lo lắng thêm.Thời gian trôi qua, khi
thấy tôi vẫn không có dấu hiệu khá hơn, mẹ quyết định bảo tôi nằm nghỉ
ngơi. Bà nói sẽ gọi điện cho cô giáo để xin phép cho tôi nghỉ học hôm nay.
Trong khi chờ mẹ mua cháo trở về, tôi không thể kiềm chế được niềm vui
sướng, lập tức đứng dậy và chạy vào phòng khách để thư giãn. Tôi mở tủ
lạnh, lấy ra những chiếc bánh kẹo yêu thích, vừa thưởng thức vừa xem
phim rồi chơi game trong tâm trạng phấn khởi. Thời điểm ấy, tiếng mở
cửa vang lên, tôi quay lại và thấy mẹ đứng đó với khuôn mặt đỏ bừng, tay
cầm một túi thuốc và một lồng cháo nóng hổi.
Mẹ bước vào bếp một cách lặng lẽ, đặt bát cháo và thuốc lên bàn rồi trở
về phòng mà không nói gì. Cảm giác hối hận trào dâng trong tôi, khiến tôi
không thể ngồi yên. Tôi quyết định lên phòng để xin lỗi mẹ, với hy vọng
rằng mẹ sẽ hiểu và tha thứ cho lỗi lầm của mình. Tôi nói: "Con xin lỗi mẹ
ạ, con đã nói dối mẹ để được nghỉ học hôm nay. Hành động đó thật là sai
lầm, nhưng con mong mẹ hãy bỏ qua cho con. Con xin hứa từ nay về sau
sẽ không bao giờ nói dối nữa. Nếu con phạm sai, thì mẹ đánh con thật đau
vào."
Mẹ vẫn giữ im lặng, điều này khiến tôi cảm thấy như không được tha thứ,
nước mắt tôi lăn dài trên má. Cuối cùng, mẹ cũng phản ứng, nhẹ nhàng
lau nước mắt cho tôi và vuốt ve trán tôi, nói rằng: "Con biết nhận lỗi như
thế này mẹ vui lắm. Hãy nhớ mãi lời hứa này của con nhé. Mẹ sẽ giám sát
con thật kĩ." Nghe những lời đó, tôi cảm thấy một niềm hạnh phúc tràn
ngập trong lòng và đáp lại: "Dạ."
Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra rằng tình yêu thương của mẹ luôn hiện
hữu, dù có những lúc tôi làm mẹ buồn lòng. Những lời hứa của tôi không
chỉ là lời nói, mà còn là một cam kết để trở thành một người con tốt
hơn,không nói dối và không làm mẹ thất vọng nữa
Việc nói dối đã mang lại cho tôi một cảm giác an toàn nhất thời, nhưng
cũng để lại những hậu quả nghiêm trọng mà tôi không thể lường trước.
Khi sự thật được phơi bày, tôi phải đối mặt với nỗi thất vọng và tổn thương
từ gia đình, những người luôn yêu thương và tin tưởng tôi. Sự trung thực
không chỉ duy trì mối quan hệ tốt đẹp mà còn mang lại sự bình yên cho
tâm hồn. Tôi nhận ra rằng thừa nhận sai lầm và sửa chữa chúng là cách
tốt nhất để khôi phục niềm tin và tình yêu trong gia đình.
Để ghi nhớ mãi khoảnh khắc làm mẹ buồn, tôi luôn tự nhắc mình phải là
một người con trung thực và ngoan ngoãn. Sự chân thành không chỉ là
đức tính tốt, mà còn giúp tôi trở thành một người tốt
sau mỗi lần thất bại, chúng ta cần học hỏi để tránh lặp lại những sai sót đó
trong tương lai. Tôi cũng đã trải qua những lỗi lầm mà đến giờ vẫn còn ghi
nhớ, đặc biệt là lỗi "nói dối".
Lần phạm lỗi mà tôi nhớ nhất xảy ra khi tôi học lớp năm. Tôi được
đánh giá là một cậu bé thông minh, nhưng lại có tính cách mê chơi và nói
dối. Một ngày nọ, sau khi thức dậy, tôi cảm thấy chán nản và không muốn
đến trường. Để thoát khỏi việc phải đi học, tôi đã quyết định giả vờ mình
bị đau đầu, với hy vọng có thể ở nhà một ngày. Khi mẹ nhận thấy tôi vẫn
chưa xuống ăn sáng dù đã muộn, bà lập tức lên phòng kiểm tra tình hình.
Sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt mẹ, khiến tôi cảm thấy một nỗi áy náy
dâng trào trong lòng.
Sau đó, mẹ đã tìm kiếm dầu nóng để xoa bóp đầu cho tôi, với hy vọng
rằng tôi sẽ cảm thấy dễ chịu hơn. Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy hối
hận vì đã lừa dối mẹ, người luôn dành tình yêu thương và sự chăm sóc
cho tôi. Tuy nhiên, tôi vẫn giữ im lặng, không dám thừa nhận sự thật, chỉ
lắc đầu như một cách để mẹ không lo lắng thêm.Thời gian trôi qua, khi
thấy tôi vẫn không có dấu hiệu khá hơn, mẹ quyết định bảo tôi nằm nghỉ
ngơi. Bà nói sẽ gọi điện cho cô giáo để xin phép cho tôi nghỉ học hôm nay.
Trong khi chờ mẹ mua cháo trở về, tôi không thể kiềm chế được niềm vui
sướng, lập tức đứng dậy và chạy vào phòng khách để thư giãn. Tôi mở tủ
lạnh, lấy ra những chiếc bánh kẹo yêu thích, vừa thưởng thức vừa xem
phim rồi chơi game trong tâm trạng phấn khởi. Thời điểm ấy, tiếng mở
cửa vang lên, tôi quay lại và thấy mẹ đứng đó với khuôn mặt đỏ bừng, tay
cầm một túi thuốc và một lồng cháo nóng hổi.
Mẹ bước vào bếp một cách lặng lẽ, đặt bát cháo và thuốc lên bàn rồi trở
về phòng mà không nói gì. Cảm giác hối hận trào dâng trong tôi, khiến tôi
không thể ngồi yên. Tôi quyết định lên phòng để xin lỗi mẹ, với hy vọng
rằng mẹ sẽ hiểu và tha thứ cho lỗi lầm của mình. Tôi nói: "Con xin lỗi mẹ
ạ, con đã nói dối mẹ để được nghỉ học hôm nay. Hành động đó thật là sai
lầm, nhưng con mong mẹ hãy bỏ qua cho con. Con xin hứa từ nay về sau
sẽ không bao giờ nói dối nữa. Nếu con phạm sai, thì mẹ đánh con thật đau
vào."
Mẹ vẫn giữ im lặng, điều này khiến tôi cảm thấy như không được tha thứ,
nước mắt tôi lăn dài trên má. Cuối cùng, mẹ cũng phản ứng, nhẹ nhàng
lau nước mắt cho tôi và vuốt ve trán tôi, nói rằng: "Con biết nhận lỗi như
thế này mẹ vui lắm. Hãy nhớ mãi lời hứa này của con nhé. Mẹ sẽ giám sát
con thật kĩ." Nghe những lời đó, tôi cảm thấy một niềm hạnh phúc tràn
ngập trong lòng và đáp lại: "Dạ."
Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra rằng tình yêu thương của mẹ luôn hiện
hữu, dù có những lúc tôi làm mẹ buồn lòng. Những lời hứa của tôi không
chỉ là lời nói, mà còn là một cam kết để trở thành một người con tốt
hơn,không nói dối và không làm mẹ thất vọng nữa
Việc nói dối đã mang lại cho tôi một cảm giác an toàn nhất thời, nhưng
cũng để lại những hậu quả nghiêm trọng mà tôi không thể lường trước.
Khi sự thật được phơi bày, tôi phải đối mặt với nỗi thất vọng và tổn thương
từ gia đình, những người luôn yêu thương và tin tưởng tôi. Sự trung thực
không chỉ duy trì mối quan hệ tốt đẹp mà còn mang lại sự bình yên cho
tâm hồn. Tôi nhận ra rằng thừa nhận sai lầm và sửa chữa chúng là cách
tốt nhất để khôi phục niềm tin và tình yêu trong gia đình.
Để ghi nhớ mãi khoảnh khắc làm mẹ buồn, tôi luôn tự nhắc mình phải là
một người con trung thực và ngoan ngoãn. Sự chân thành không chỉ là
đức tính tốt, mà còn giúp tôi trở thành một người tốt
 









Các ý kiến mới nhất