Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Kiểm tra 15'

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: sưu tập
Người gửi: Nguyễn Thiên An
Ngày gửi: 19h:38' 31-12-2022
Dung lượng: 29.0 KB
Số lượt tải: 9
Số lượt thích: 0 người
CON KIẾN VÀ KÍNH ÁP TRÒNG

B

renda được mời tham gia một
cuộc leo núi. Vốn là một cô gái trẻ
nhát gan, cô rất sợ chết khi tham

gia trò chơi nguy hiểm này. Nhưng cuối cùng
Brenda cũng quyết định sẽ tham cùng nhóm
bạn leo lên vách núi rất cheo leo đầy thách
thức.Bất chấp nỗi sợ hãi, cô buộc các móc an
toàn vào người, tay nắm chặt các đoạn thắt
của dây thừng, cô bám vào mặt vách núi đá
và bắt đầu leo…
Và rồi Brenda leo lên đến một rìa
của vách núi, cô dừng lại để thở. Khi cô bám
trên rìa đá đó, sợi dây thừng trong tay bỗng
nhiên đung đưa mạnh và quất vào mắt cô,
làm văng chiếc kính áp tròng ra. Brenda cảm

thấy thật sự hoảng sợ, lúc đó cô đang bám
lên một rìa đá ở lưng chừng núi cách mặt đất
hàng trăm mét. Và phía trên kia còn đến hàng
trăm mét nữa mới tới đỉnh núi
Brenda nhìn quanh tìm kiếm,
mong sao chiếc kính áp tròng bị văng ra đang
nằm đâu đó quanh rìa đá này. Nhưng sau một
hồi tìm kiếm, cô vẫn chẳng thấy nó đâu cả.
Bây giờ, cô đang ở đây một mình, và nhìn
mọi vật lờ mờ!
Brenda bắt đầu buồn bã và tuyệt
vọng. Cô cầu xin Chúa giúp cô tìm lại được
chiếc kính áp tròng của mình. Rồi cô cố gắng
trèo nốt quảng đường còn lại, và cuối cùng
cô cũng lên tới được đỉnh núi.
Brenda kể cho các bạn nghe
mình bị mất chiếc kính thể nào; Một người

bạn thử tìm lại trên mắt, trên quần áo cô xem
chiếc kính có vướng ở đâu đó chăng, nhưng
vẫn không thấy nó đâu cả. Brenda thất vọng,
cô ngồi xuống với các bạn chờ nhóm còn lại
đang leo lên để tất cả cùng chuẩn bị cho việc
xuống núi.
Khi ngồi trên đỉnh núi và ngắm
nhìn những dãy núi hùng vị kế bên, Brenda
thầm nghĩ về một câu Kinh Thánh “ Vì con
mắt của Đức Giê-hô-va soi xét khắp thế
gian'' (IISử 16:9). Cô thầm cầu nguyện,
“Chúa ôi, Chúa có thể nhìn thấy tất cả
những dãy núi này. Chúa biết từng tảng đá,
từng chiếc lá và Chúa cũng biết chiếc kính
áp tròng của con hiện giờ đang ở đâu. Xin
Chúa giúp con''

Nhóm người còn lại đã leo lên
tới nơi. Cả nhóm bắt đầu bám vào vách núi
leo xuống trở lại. Cuối cùng, họ cũng leo
xuống được tới chân núi. Ở đó, họ gặp một
nhóm khác chuẩn bị leo lên. Một trong số
những người trong nhóm kia bỗng reo lên “
Ê, có ai làm rớt chiếc kính áp tròng
không?”Brenda vui mừng biết bao khi nhận
lại được chiếc kính áp tròng của mình. Một
con kiến to đã tha chiếc kính này, bò lê chậm
chạp trên bề mặt một tảng đá và bị người bạn
kia phát hiện ra.
Cha của Brenda là một họa sĩ
chuyên vẽ tranh biếm họa. Khi nghe con gái
mình kể câu chuyện kì diệu về con kiến, lời
cầu nguyện và kính áp tròng, ông cầm cọ và
vẽ một bức tranh, trên đó một con kiến đang

kéo lê chiêc kính áp tròng với hàng chữ
“Chúa ôi, con không biết tại sao Chúa lại
muốn con mang cái vật này. Con không thể
ăn nó được, và cái vật quái quỷ này nó nặng
nề biết bao. Nhưng nếu đây là những gì
Chúa muốn con làm, thì con sẽ vân lời Chúa
mà tiếp tục mang nó.''
 
Gửi ý kiến