Violet
Dethi

Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Tìm kiếm Đề thi, Kiểm tra

SÁNG TẠO TÁC PHẨM TRUYỆN

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: TRẦN THỊ NGỌC NGHI
Ngày gửi: 15h:54' 05-04-2025
Dung lượng: 21.3 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích: 0 người
KHÁCH QUAN
Đã từ rất lâu cái xóm Tân Thạnh A nằm sâu trong cánh đồng từ một nơi
tập trung đông đúc với nhà dân giờ đây đã dời ra ngoài mặt tiền phố xá ở hết cả ,
chỉ riêng có nhà ông Năm là heo húc sâu bên trong một cánh đồng mênh mông với
nghề trông xoài và nuôi heo cùng với vài ao cá , có thể nói tuy nhà ở nằm giữa cái
cánh đồng nhưng gia thế ông năm cũng được xem là khá giả . Gia đình ông Năm
chỉ có 2 vợ chồng thôi chứ đứa con trai và 2 cô con gái thì đứa nào cũng lập vỡ gã
chồng tứ tán lên Sài Gòn, và Bình Dương hết rồi chỉ riêng có gia đình thằng hai
Tèo là lấy vợ ở xứ này để tiện đường phụng dưỡng ba mẹ nó . Nói về ông năm thì
đây là một người cha , người chồng mẫu mực và chịu khó mần việc. Sau này nghỉ
hưu không còn làm chủ tịch xã nữa thì ông bắt đầu thay tính đổi nết, ông thích
uống rượu , đá gà và hay lăng nhăng có lúc lại chửi , đánh vợ . Còn bà 5 thì là
người đàn bà đảm đan, tần tảo sống dưới sự gia trưởng của chồng hằng ngày bà chỉ
cắm cúi vô mấy đàn heo , ao cá, chuồng gà vịt rồi lo toan việc vặt trong nhà. Thế
nhưng, nói về bà năm này thì cũng chẳng vừa , cái gì cũng được nhưng ở bà lại có
tính bới móc chồng , hay bảo thủ thích cho mình đúng điều này cũng khiến ông
năm nhiều lần đánh chửi bà.
Có lần bà 5 đi chợ trên tỉnh thì vô tình bắt gặp ông năm ôm ấp bà 9
mà hun hít , trong cái quán cà phê, bà năm lúc đấy tức lắm để trong bụng về đến
nhà chờ ông 5về bà la hét : “Trời ơi là trời , nay ông sinh tật đi cập kè với con 9
nữa ha, tui ở nhà tui phải nai cái lưng ra tui làm cho cái gia đình này có của ăn ,
của đề, tiền bạc ông nắm hết một tháng chỉ đưa 200 nghìn cho tui lo liệu trong nhà
rồi ông làm cái gì , suốt ngày nhậu nhẹt , đá gà , nay lại sinh thêm tật cập kè . Nay
con Liên nó qua nhà nó chửi trên đầu tui hỏi sao vay tiền mua thuốc cho heo tận 2
tháng chưa trả , ngân hàng cũng nói sẽ xiết nhà, xiết đất nhà này nếu không trả cho
nó 2 tỉ đã mượn, đất đai ông bà để lại cho vợ chồng rơi vào tay thằng phá hoại như
ông mà còn gì ”. Ông năm nghe vậy , đang có rượu trong người lại thêm vợ mình
la hét um xùm vậy ổng như con cọp vùng lại bà vợ mà đánh tới toét đầu chảy
máu.May rủi sao , thằng Lâm ghé nhà vào nhà chơi, nó thấy vậy la hét “ Chú 5,
chú làm cái gì vậy , mợ 5 bả bị thương rồi kìa “, nói xong nó điện ngay cho gia
đình thằng Tèo chạy qua phụ tiếp đưa bà 5 đi viện, 2 cô cái gái nghe tin vậy cũng
về . Hôn mê 3 tiếng đồng hồ , bà 5 tỉnh dậy mở mắt nhìn chồng mình, bà không
nói gì mà nhìn cái mặt cứ đăm chiêu , chắc hẳn cũng giận ông 5 nhiều lắm. Quay
sang ba đứa con ruột với đám cháu kế bên bà 5 lại nói “ Bây làm cái gì mà khóc bù
lu bù loa vậy , má có gì đâu, mà bây coi ba mày đó nợ nần không lo cố gắng làm
mà trả nay lại thêm tật lăng nhăng tự nhiên về mà đánh tao ” , đứng giữa ba mẹ

mình thằng Tèo đứa con trưởng bước ra “ Ba , sao ba làm vậy với má, dù sao cũng
cưới cả gần 40 năm nay cả rồi , mà mắc gì lại đi quen với bà khác làm má khổ vậy”
,ông 5 trầm ngâm im lặng kéo phì điếu thuốc . Rồi thì cứ vậy cuộc sống thường
nhật lại đâu vào đó, tuy nhiên dường như được nước làm tới bà 5 ngày càng khó
chịu mỗi khi thấy ông già 5 đi đâu về trễ đến khuya bà luôn móc mỉa “ Hứ nay lại
đi cặp kè với con nào, hay đi thăm mụ 9 kia nữa à”. Cứ mỗi lần đụng đến chuyện
đó là ông 5 với việc bị nghi oan luôn đánh chửi bà 5 rất nhiều . Tuy nhiên, sau
chuyện đó ông cũng đã cắt đứt quan hệ với bà 9, chắc hẳn ông 5 cũng ngộ từ lỗi
lầm lần trước mà năm nay tết ông cố gắng trang hoàn nhà cửa đẹp lắm, đang cặm
cụi hoàn tất sơn màu cho bộ bàn xong thì ông chạy vọt lên chợ tỉnh tính mua cho
bà 5 vài sấp vải , ông 5 thì cứ nghĩ bà 9 tình nhân lúc trước của mình cũng bán vải
có tiếng trên tỉnh mà giờ cả hai cũng đã trở thành bạn bè bình thường nên cứ chạy
lên đó mua dù sao bà 9 là người quen biết chắc cũng giảm tiền cho ( do năm nay
heo bán không được giá chỉ đủ tiền trả thức ăn chứ thuốc cho heo của bà Liên cũng
chưa trả nên ông cũng muốn chắt chiu tiền) . Xui cho lão đã lên tỉnh ghé ngay sạp
bà 9 rồi mà gặp con 8 cái con nhỏ nhiều chuyện là cháu bà 5 bắt gặp, tính nhỏ này
gặp gì cũng mách lẻo thế là nó cứ thế chạy ù về nhà mà tung tin với cả xóm là ông
5 nối lại tình xưa với bà 9 , nghe vậy bà 5 trong người bực lắm rồi chiều 27 tết đó
bả lại chờ ông 5 về cố nén cơn giận hỏi “Ông đi đâu chiều giờ mà tới bây giờ mới
thấy bóng dáng” , cầm bọc vải trên tay ông đưa vợ mình “thì tui chạy lên tỉnh mua
cho bà sấp vải chứ đâu) , không những không mở ra xem mà bả cầm quăng thẳng
xuống hầm cá tra . Chưa kịp ngỡ ngàng bà 5 quát to vào mặt ông 5 “ Tui ngu lắm
mới để ông với con nhỏ kia xỏ mũi, đợt trước tui nghĩ mấy đứa con mà tha lỗi cho
ông , nay ông lại chứng nào tật đó ngụa quen đường cũ nối lại tình xưa với con mẹ
9 rồi nay đem ba thứ giẻ rách đó về cho tui , à chắc nó bán ế quá nên kêu ông bố
thí cho tui hả” . Ông 5 bực tức cảm thấy công sức vung vén cho bà nhà vui mà nay
bả nghĩ vậy , vì vậy ông đá luôn cái bộ bàn ghế mới đóng xong khiến vỡ ra tan
tành , vội bước đến tát thẳng vào mặt vợ mình , chửi bới bà 5 là thứ vợ hẹp hòi ,
hung hăn,..ông 5 sống vậy chịu sao được. Nghe vậy bà 5 chạy ra sân , cầm chiếc xe
đạp một mạch chạy khỏi nhà , đến nhà thằng hai Tèo kể lễ với vợ chồng nó “ Vợ
chồng thằng hai ơi,má khổ lắm con ơi, ba bây lại đi thăm con 9 nữa , hôm nay ổng
còn đánh má vì bênh bà 9 nữa” , vợ chồng hai tèo nói “Thôi giờ tui tính vậy tánh
ông cha rất dễ nỗi nóng, nếu mẹ đòi li dị có khi ổng không chịu còn giết bà luôn
không chừng , tối nay con đặt xe má lên có út Xuân mà ở trên đó với vợ chồng nó ,
ngày ngày chăm con cho tụi nó đi làm âu cũng khoẻ hơn dưới cái đất này”, tối đó
bà 5 vào ngủ với 4 đứa cháu con Mai (chị hai), con Vy ( chị ba), con Cúc (con tư),
con Nhi (út) 3 đứa Mai, Vy, Cúc đã lớn nó biết đúng biết sai , dù sao bà nó cũng

sai nên khi nghe bà 5 than là ông 5 thường đánh bà vì chuyện bà 5 hay nói ông cặp
kè chúng nó cứ gạt đi mà chỉ an ủi chứ không như con Nhi còn bé nên tính tình nó
háo thắng , là đứa học rất giỏi nên nó ghét mấy người hung bạo lắm ,nghe bà nội
nó kể ông nội nó tệ bạc như vậy nó ghét ổng lắm dù với con cháu ông 5 chưa bao
giờ đánh mắng, ngược lại ông thương tụi nó hơn thương ba mẹ nó nữa , tuy vậy mà
con Nhi cứ mỗi lần gặp mặt ông nó là cứ né ,cái mặt vênh vênh cho rằng ổng tệ
bạc với bà nó nhưng đâu biết rằng bà 5 cũng không phải dạng vừa tính bả ích kỷ
lắm bà hết thương ông 5 thì quay lại nói xấu ổng với con cháu, làng xóm khiến ông
5 trong mắt mọi người như cái lão không ra gì. Quay lại với đêm ấy, sau khi bà 5
bỏ đi ông 5 bình tĩnh ở nhà đợi bả 2 ngày liền thắc mắc “ Hôm đó mình đánh bả
không nặng sao đã 2 ngày bã chưa về”, cầm điện thoại điện bà 5 liên tục từ 1 cuộc,
2 cuộc đến hàng chục cuộc gọi mãi không nghe bà 5 nhấc máy , ông chạy xe đi
sang nhà ba con Nhi hỏi “Tèo má có bên đây không con”, con Nhi chạy ra nói “ ai
kêu ông tệ bạc với bà nội tui chi ,giờ bà nội lên Sài Gòn mất tiêu rồi, liu liu” ,
“Mày có im đi không, lo vô nhà đi” ông hai Tèo cha nó quát. Đứng trước ba mình
Tèo lắp bắp “Ba..ba vào nhà ngồi nha”, trước lời chất vấn của ông 5, tèo nói “Mẹ,
mẹ hôm trước đã trốn lên con út Xuân ở trên đấy nói là không muốn chung sống
với ba nữa” . Lạ thay ,một con người như ông 5 hôm nay nghe vậy lại không chửi
bới gì mà chỉ “Ừ, ba biết rồi thôi ba về nha” , đâu ai biết rằng từ ngày ấy ông 5
buồn rồi xa vào đá gà,nhậu nhẹt quá độ lâm vào mượn nợ giang hồ,trong khi nợ
của bà Liên, ngân hàng chưa trả mà lại thêm của tụi xã hội đen . Chuỗi ngày sau đó
tụi giang hồ cứ tìm tới nhà cầm dao đợi sẵn hăm he lão già 5 “Ông già đó tui mà
thấy tui đánh cho chết ” , đâu ai biết phía sau lớp cửa nhà bị khoá bên ngoài là hiện
trường giả ông 5 dựng lên cho tụi giang hồ nghĩ mình đã đi ra khỏi nhà thật ra ông
5 thường trốn trong phòng không mở điện , quạt chỉ vắt vẻo nằm trêm võng mà
ráng chịu qua ngày ,nếu muốn ra ngoài thì chỉ 7-8 giờ mới lén đi được tí. Nghe tin
ba mình như vậy , Tèo xót lòng nói “Thôi ba bán nhà ,bán đất với mấy đàn heo
cùng vài ao cá đi rồi trả nợ sau đó về ở với vợ chồng con” , ông 5 nghe lời bán rồi
trả nợ hết còn 1 tỷ chia cho bà 5 , ba đứa con mỗi đứa 100 triệu , còn lại ông giữ
phòng thân tuổi già. Nói thật chứ căn nhà thằng Tèo còn chẳng bằng một góc nhà
trước đó của ông 5,trong căn nhà bằng lá lão 5 cứ ông mấy con gà đá tắm rồi cho
ăn, đứa nào cũng mừng khi ông nội về ở chung nhưng con Nhi vẫn vậy nó vẫn có
thành kiến với ông 5, một lần nó quát to với mẹ nó “ Tui không có muốn sống
chung với ông nội đâu , lúc trước làm bà nội khổ nay về đây làm gì”, mẹ nó tát vào
mặt nó thật mạnh rồi nó cũng im mà quay đi .Hiểu được tâm tư ,nỗi khó xử của
con trai mình ông 5 quyết định lên Bình Dương ở với con Thu( đứa con thứ 3 của
ông cũng là em thằng Tèo) , tháng đầu mới lên ở với cô 3 ông 5 ở ké nhà trọ để đi

làm, sau này do được sự xin phép ông tự tay cất căn chồi nhỏ ngay chỗ làm ở một
mình cùng đàn gà quý đem từ dưới quê lên . Hàng tháng ông thường hay điện về
nhà hỏi thăm thằng Tèo, 3 đứa cháu Mai, Vy , Cúc rất vui khi ông điện về , còn
con Nhi cứ khi nghe ông điện nó liền chạy lên phòng học luôn né tránh là bận học
không nói chuyện điện thoại được. Đợt đó ,tết bà nội nó về nhà tính ở luôn lâu lâu
mới lên lại Sài Gòn , bà 5 khác lắm bả ăn diện , mặc đầy ,váy ngay cả thằng Tèo
còn không nhận ra mẹ mình,thấy bà 5 về nhà Nhi nó vui lắm nhưng thấy bà rất
khác bà chưng diện làm vẻ khó coi của một người lớn tuổi lắm, bả còn khoe với nó
rất nhiều ảnh chụp cùng mấy người bạn đi uống cà phê, đi chơi, tính Nhi nó
nghiêm lắm nó là đứa cực kì ghét chuyện này nên từ đó cũng có hơi xa cách với bà
. Tối đó, cả nhà đang ngồi quây quần đón giao thao thừa bà 5 bàn chuyện sẽ đưa
tiền đợt ông 5 bán đất chia cho bả cho thằng Tèo cất nhà , Tèo mừng trong bụng
nhưng nghĩ lại 100 triệu mà cắt nhà mới được gì ít nhất gì cũng phải vay
thêm,nhưng nghĩ lại dù sao cũng tính kêu ông 5 về sống chung nên quyết định vay
tiền thêm. Đương ngồi bàn chuyện bà 5 nói “Vợ chồng bây biết gì chưa, ba bây
lên đó làm bảo vệ nghe đâu có vợ bé , tiền bán đất cũng xài hết rồi” . Thằng Tèo
sửng sốt “ 2 năm nay ba lên đó hay điện về đây có nghe nói gì đâu”,bà 5 đáp “ổng
vậy nói ra cho mắc cỡ à”. Qua tết ,Tèo điện ba mình “Ba ơi, 2 tuần nữa con cất
nhà, ba lúc trước cũng rành chuyện này, mai ba xin nghỉ một hôm về vẽ bản nhà
cho con nha” ,ông 5 ngạc nhiên ,vui mừng “ Ừ, mai ba về, mà con ơi, mai ba
về ,mà có thêm dì Phượng , ba quen cũng lâu rồi xem bả như vợ nên ba tính chở về
nhà con chơi cho biết”. Tèo và vợ không đồng ý “Con nói với bà ,ba về thì được
còn bà đó thì không” , hôm sau ông 5 cũng về quả thật không chở bà Phượng về ,
nhìn kĩ lại ông 5 , ông làm coi bộ cũng nhiều tiền nên chuyến về này về đã thấy
mua xe mới, ngó vào nhà ông 5 hỏi “mẹ bây đâu” nhưng bà 5 chảnh lắm cứ khăng
khăng thề suốt đời không gặp mặt ổng mà. Khi vẽ bản nhà, ông năm chỉ tay ra
khúc sau hè ngay cây dừa mà nói, con xây nhớ chừa cho ba khúc này để mai mốt
bà về cất cái chòi cao để sáng ra uống cà phê nha”, Tèo nghe vậy cười khà khà rồi
cũng tiễn cha đi . 3 tháng sau nhà nó xây rồi , đẹp lắm nhà tường đồ cũng đồ sộ
nhưng mà vì ba mẹ nó nên nó giấu là đã vay 200 triệu mới xây được nhà như
vậy,chứ 100 triệu của mẹ nó sao mà đủ. Cách đó thêm 2 tháng sau,ông năm điện về
nói “Mấy nay ba mệt quá con , chạy qua con út kêu chồng nó chở đi khám bệnh
viện lớn mà người ta nói chỉ bị khó tiêu thôi” , Tèo nghe vậy nói “ Đi khám người
ta cho thuốc ba uống hết đi rồi xem sao” , liên tục 1 tháng đó ông năm cứ điện lên
than là mình khó chịu,khi ăn nuốt vào là khó thở trong khi thuốc chưa uống hết thì
làm sao mà hết. Tất cả mấy đứa con ông 5 ai cũng đi làm nghe ổng nói vậy cũng
bực lắm , con út Xuân điện về nói anh hai nó “ thôi anh kệ ổng đi,ổng làm bộ chứ

có bệnh gì đâu tui đây kêu chồng tui chở lên bệnh viện mà có sao”, riêng thằng
Tèo nó thấy bất an lắm tối đó nó nói con Nhi “Nhi , mấy đứa chị con mỗi tháng
đều điện lên hỏi thăm ông sao ba không thấy con ngó ngàng gì”, cái con bé khằng
giọng mà hét “ Trời ơi, bận học muốn chết điện gì”, Tèo lúc này chửi nó “ Mày
học giỏi mà mày ngu ý thức, ông nội mày bệnh ở trển kìa mày không lo”, Nhi đáp
“ Thì mua thuốc uống là hết có gì đâu, chẳng phải cô út và bà nội nói ông làm
nũng sao”, ba nó tức điên lên “Không có ổng lấy gì có mày hả” kế bên là thao chén
mẹ nó mới rửa xong Tèo cầm cái tô sành lên chọi thẳng lại con Nhi ,may nó né kịp
không sao thế nhưng khi nhìn xuống chân có gì ướt ướt nó cứ tưởng là nước nhưng
hoá ra là máu do vụn của cái tô đã trúng vào chân khiến vết đứt sâu lại càng đổ
máu nhiều. Mẹ nó thấy vậy khóc và vội vàng băng bó lại . Ba nó thấy vậy cũng im
rồi đi nhưng trước khi đi ba nó nói “ Vết cắt hôm nay để cho mày nhớ rằng mày
hỗn với cha mày, ông nội mày” . Nhi nó khóc dữ lắm ,nó hận ông nó ngày càng
nhiều hơn, thậm chí nghe tin ngay ngày hôm sau ba nó lên thăm ông sẵn đem
thuốc đã mua dưới đây lên thăm ông nó cũng chẳng mảy may gì ,tối đó ba điện về
khoe với 3 chị nó là mình đang đi chơi với ông nội, ngồi trên gác nó nghe được hết
nhưng cũng không muốn xuống nói chuyện điện thoại, nó vẫn nhớ mãi cái câu ông
nói hỏi các chị “ủa sau điện ông nhìn trên màn hình điện thoại có 3 đứa thôi còn
con Nhi đâu”. Nghe vậy đấy mà nó cũng trơ trơ như điếc. 2 giờ chiều hôm sau ba
nó về thấy ba về Nhi mặc kệ còn nói to “Mẹ ơi, ông ba về còn vác thêm mấy con
gà nữa kìa” , mẹ Nhi ghét gà lắm chiều ngày hôm đó ba nó chửi mẹ nó vì mẹ nó từ
lúc ông bệnh tới giờ cũng chẳng thèm điện lên, vì mẹ nó giận ba nó chỉ biết lo cho
ông nội còn khi ông ngoại mất ba không quan tâm nên mẹ nó cũng để bụng mà
cũng giận ông 5 . 4 giờ chiều hôm ấy ba nó phát hiện một con gà bị chết liền điện
lên nói với ông 5 “Ba ơi, con gà ba thích con chở về mất rồi”, một tiếng “ừa ,không
sao đâu con nếu được con mần ăn đi”, giọng nói nhỏ nhỏ rất dứt đi hẳn bên đầu
dây bên kia , ba nó điện đi điện lại suốt 2 tiếng trong lòng bất an điện con Thu chạy
qua xem ông 5 làm gì mà không điện được mãi quên lời Tèo dặn đến 6h30 nó mới
nhớ và chạy qua thì phát hiện ông 5 nằm trên võng mà người đã cứng đơ kế bên là
cái quạt còn đang quạt , ly cà phê và tận 3 chiếc điện thoại . Thu điện về cho anh
mình “Anh Tèo ơi ba mất rồi” , đúng lúc con Nhi đang đi xuống bếp uống
nước ,nghe vậy nó oà lên khóc , ba nó quay sang thất thần ,bỏ đũa cơm xuống mà
cũng gơm gớm khóc theo, tối đó cả nhà nó như thất thần , ba con Nhi im một cách
lạ thường,sự im lặng của ba nó khiến nó day dứt mà phải trách rằng “giá như mình
điện lên hỏi thăm ông nội” chưa bao giờ nó thấy ba nó từ một người vui vẻ, hoạt
bát nay trầm lắm . Nhi nó càng bất ngờ hơn nữa là bà nó lại không muốn ông nó về
đây để làm đám , bả cứ khăng khăng “ này mà là nhà của tao là tao không cho ổng

về chỉ là tao không cho ổng về đây chẳng qua có tiền thằng Tèo hùng vào thôi” cái
vẻ của bả chảnh lắm ,thậm chí khi gặp bà Phương về chăm lo cho ông năm hết
mực bả cũng ghen tị, mà ra vẻ vợ lớn điều này khiến con Nhi đã thức tỉnh về bà
mình . 2 giờ sáng cả nhà ai cũng chạy ra sân chờ đem ông 5 về làm đám, cái nhà
tường khi xây đến giờ ông 5 chưa bao giờ về mà nay lại là lần đầu về cũng như lần
cuối , Nhi nhìn ông nó nằm đơ tay chân cứng ngắt nó không sợ vì lúc này cái sự
hối hận, hổ thẹn đã lấn át đi nỗi sợ của nó rồi. Ai trong nhà cũng cố gắng kìm nén
nhất là ba con Nhi và các cô cô thấy vậy Nhi ân hận vô cùng .Mãi sau đám 2
ngày ,cô Thu kể lại cho Nhi nghe “Trước khi ông mất ,nguyện vọng của ông là
được thiêu , thậm chí con biết vì sao ông có ba cái điện thoại cảm ứng không vì
công ty ông làm là công ty của nước ngoài họ không quan tâm bảo vệ là ai , chỉ
biết rằng cứ cách 2 tiếng phải chụp hình tình hình công ty cho họ xem , ông mua để
tạo 3 tài khoản giả nhằm đăng kí làm nhiều ca cho được nhiều tiền để năm sau về
nhà con ở đó, không ngại mưa nắng ông làm việc thì hỏi thời gian ăn ngủ được
bao nhiêu . Nhi nghe vậy như suy sụp hoàn toàn, mất mát của ông nó là bắt
nguồn từ sự vô tâm của nó , dường như ông nó đã biết trước cái chết nên mọi thứ
lúc sống từ xe , tivi, tủ lạnh, thậm chí là những con gà ông thích cũng cho ba nó và
các chị nó 2 chiếc xe . Nhìn vết sẹo dưới chân càng ngày không mờ đi mà to dần
theo thời gian Nhi nhận ra đây là bài học đắt giá cho mình đã hiểu lầm ông nội sự
giận hờn của bà đã thêu dệt nên điều xấu về ông khiến Nhi có định kiến với ông
mình. Kể từ ngày đó, mỗi khi đi học về nhìn di ảnh của ông nó đều mỉm cười và
nói “Thưa ông con mới đi học về” sự hối hận của Nhi dẫu biết đã muộn màng
nhưng chỉ có thể làm như vậy nó mới cảm thấy nhưu bù đắp lại cho ông .
 
Gửi ý kiến