Đề thu THPT Quốc gia - môn Văn

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lê Huỳnh Đức
Ngày gửi: 15h:55' 19-08-2023
Dung lượng: 112.9 KB
Số lượt tải: 38
Nguồn:
Người gửi: Lê Huỳnh Đức
Ngày gửi: 15h:55' 19-08-2023
Dung lượng: 112.9 KB
Số lượt tải: 38
Số lượt thích:
0 người
I. ĐỌC HIỂU (3,0 ĐIỂM)
Đọc đoạn trích:
Cân bằng cơ thể, tâm trí và tâm hồn dường như là một trong những điều mà chúng ta khó đạt được nhất ở thế
kỷ 21 này. Khi bản thân bạn sống cân bằng, bạn sẽ có nhu cầu chia sẻ với người khác bằng cả tấm lòng. Và quan
trọng nhất, sự cân bằng giúp tâm hồn bạn được bình yên, bạn sẽ biết cân nhắc chia sẻ như thế nào để điều đó thực sự
là cần thiết với người khác mà không quá sức mình. Nếu bạn cho đi quá nhiều như thể đang phải dốc cạn tất cả tiềm
lực của bản thân, thì chẳng bao lâu khả năng chia sẻ của bạn sẽ bị giảm sút. Khi những điều tốt đẹp nơi sâu thẳm
tâm hồn bị kiệt quệ, không được bồi đắp trong một thời gian dài, bạn sẽ không còn khả năng cho đi.
Sự cân bằng trong tâm hồn mỗi người không giống nhau. Có những lúc bạn sẽ cảm thấy mất cân bằng khi
khởi đầu công việc mới, khi sức khỏe bị suy sụp hay lúc bạn có con. Những lúc ấy, bạn nên xem lại sự chia sẻ có vừa
sức với bạn không để đảm bảo bước tiến của bạn được quân bình hơn. Phấn đấu đạt được sự cân bằng sẽ giúp bạn
tạo dựng được hạnh phúc cho riêng mình. Sự cân bằng tuyệt đối là điều hầu như không thể. Tuy nhiên, nhận thức
được lợi ích của sự cân bằng, bạn sẽ tránh được những nguy cơ mệt mỏi tinh thần, tiêu hao sinh lực và sự khô héo
trong tâm hồn.
Để tiến gần hơn đến sự cân bằng, bạn nên quan tâm đến những điều ưu tiên trong cuộc sống, biết nghĩ đến
cái lâu dài, biết đặt mục tiêu chính cho cuộc đời mình và những điều bạn muốn đạt được trong tương lai. Đi tìm sự
cân bằng thật ra là bạn đang dàn xếp một cách ổn thỏa giữa sự nghiệp, gia đình, sức khỏe, việc nâng cao tâm hồn,
quản lý tài chính và những mối tương quan khác trong cuộc sống.
(Trích Cho đi là còn mãi, Azim Jamal & Harvey McKinnon, NXB Trẻ, tr.107-108)
Thực hiện các yêu cầu sau:
Câu 1. Trong đoạn trích, sự cân bằng sẽ giúp anh/chị điều gì?
Câu 2. Theo tác giả, để tiến gần hơn đến sự cân bằng anh/chị nên làm gì?
Câu 3. Tác giả đã nhận định như sau:
Khi bản thân bạn sống cân bằng, bạn sẽ có nhu cầu chia sẻ với người khác bằng cả tấm lòng. Và quan trọng
nhất, sự cân bằng giúp tâm hồn bạn được bình yên, bạn sẽ biết cân nhắc chia sẻ như thế nào để điều đó thực sự là
cần thiết với người khác mà không quá sức mình.
Theo anh/chị, chúng ta cần lựa chọn những chia sẻ như thế nào để điều đó thực sự là cần thiết với người khác
mà không quá sức mình?
Câu 4. Anh/Chị có đồng tình với nhận định của tác giả “Khi những điều tốt đẹp nơi sâu thẳm tâm hồn bị kiệt quệ,
không được bồi đắp trong một thời gian dài, bạn sẽ không còn khả năng cho đi”? Vì sao?
II. LÀM VĂN (7,0 ĐIỂM)
Câu 1. (2,0 điểm)
Từ nội dung đoạn trích ở phần Đọc hiểu, hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của
anh/chị về việc cân bằng cảm xúc và lý trí khi lựa chọn một lối đi khác biệt và có rất nhiều ý kiến trái chiều về lối đi
ấy?
Câu 2. (5,0 điểm)
Sông Hương là vậy, là dòng sông của thời gian ngân vang, của sử thi viết giữa màu cỏ lá xanh biếc. Khi nghe
lời gọi, nó biết cách tự hiến đời mình làm một chiến công, để rồi nó trở về với cuộc sống bình thường, làm một người
con gái dịu dàng của đất nước. Thỉnh thoảng, tôi vẫn còn gặp trong những nội sắc áo cưới của Huế ngày xưa, rất
xưa : màu áo ngày nắng đem ra phơi, một điều lục với loại vải vận thưa màu xanh chàm lồng lên một màu đỏ ở bên
trong, tạo thành một màu tím ẩn hiện, thấp thoáng theo bóng người, thuở ấy các cô dâu trẻ vẫn mặc sau tiết sương
giáng. Đấy cũng chính là màu của sương khói trên sông Hương, giống như tấm voan huyền ảo của tự nhiên, sau đó
ẩn giấu khuôn mặt thực của dòng sông...
Có một dòng thi ca về sông Hương, và tôi hi vọng đã nhận xét một cách công bằng về nó khi nói rằng dòng
sông ấy không bao giờ tự lặp lại mình trong cảm hứng của các nghệ sĩ. Mỗi nhà thơ đều có một khám phá riêng về
nó : từ xanh biếc thường ngày, nó bỗng thay màu thực bất ngờ, “Dòng sông trắng – lá cây xanh” trong cái nhìn tinh
tế của Tản Đà, từ tha thướt mơ màng nó chợt nhiên hùng tráng lên “như kiếm dựng trời xanh” trong khí phách của
Cao Bá Quát ; từ nỗi quan hoài vạn cổ với bóng chiều bảng lảng trong hồn thơ Bà Huyện Thanh Quan, nó đột khởi
thành sức mạnh phục sinh của tâm hồn, trong thơ Tố Hữu. Và ở đây, một lần nữa, sông Hương quả thực là Kiều, rất
Kiều, trong cái nhìn thắm thiết tình người của tác giả Từ ấy. Có một nhà thơ từ Hà Nội đã đến đây, tóc bạc trắng,
lặng ngắm dòng sông, ném mẩu thuốc lá xuống chân cầu, hỏi với trời, với đất, một câu thật bâng khuâng :
– Ai đã đặt tên cho dòng sông ?
(Ai đã đặt tên cho dòng sông? - Hoàng Phủ Ngọc Tường, Ngữ văn 12, Tập một, NXB Giáo dục Việt Nam, 2018, tr.202)
Cảm nhận của anh/chị về hình tượng sông Hương trong đoạn trích trên. Từ đó, nhận xét về nét riêng trong văn
phong của nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường.
HẾT
Đọc đoạn trích:
Cân bằng cơ thể, tâm trí và tâm hồn dường như là một trong những điều mà chúng ta khó đạt được nhất ở thế
kỷ 21 này. Khi bản thân bạn sống cân bằng, bạn sẽ có nhu cầu chia sẻ với người khác bằng cả tấm lòng. Và quan
trọng nhất, sự cân bằng giúp tâm hồn bạn được bình yên, bạn sẽ biết cân nhắc chia sẻ như thế nào để điều đó thực sự
là cần thiết với người khác mà không quá sức mình. Nếu bạn cho đi quá nhiều như thể đang phải dốc cạn tất cả tiềm
lực của bản thân, thì chẳng bao lâu khả năng chia sẻ của bạn sẽ bị giảm sút. Khi những điều tốt đẹp nơi sâu thẳm
tâm hồn bị kiệt quệ, không được bồi đắp trong một thời gian dài, bạn sẽ không còn khả năng cho đi.
Sự cân bằng trong tâm hồn mỗi người không giống nhau. Có những lúc bạn sẽ cảm thấy mất cân bằng khi
khởi đầu công việc mới, khi sức khỏe bị suy sụp hay lúc bạn có con. Những lúc ấy, bạn nên xem lại sự chia sẻ có vừa
sức với bạn không để đảm bảo bước tiến của bạn được quân bình hơn. Phấn đấu đạt được sự cân bằng sẽ giúp bạn
tạo dựng được hạnh phúc cho riêng mình. Sự cân bằng tuyệt đối là điều hầu như không thể. Tuy nhiên, nhận thức
được lợi ích của sự cân bằng, bạn sẽ tránh được những nguy cơ mệt mỏi tinh thần, tiêu hao sinh lực và sự khô héo
trong tâm hồn.
Để tiến gần hơn đến sự cân bằng, bạn nên quan tâm đến những điều ưu tiên trong cuộc sống, biết nghĩ đến
cái lâu dài, biết đặt mục tiêu chính cho cuộc đời mình và những điều bạn muốn đạt được trong tương lai. Đi tìm sự
cân bằng thật ra là bạn đang dàn xếp một cách ổn thỏa giữa sự nghiệp, gia đình, sức khỏe, việc nâng cao tâm hồn,
quản lý tài chính và những mối tương quan khác trong cuộc sống.
(Trích Cho đi là còn mãi, Azim Jamal & Harvey McKinnon, NXB Trẻ, tr.107-108)
Thực hiện các yêu cầu sau:
Câu 1. Trong đoạn trích, sự cân bằng sẽ giúp anh/chị điều gì?
Câu 2. Theo tác giả, để tiến gần hơn đến sự cân bằng anh/chị nên làm gì?
Câu 3. Tác giả đã nhận định như sau:
Khi bản thân bạn sống cân bằng, bạn sẽ có nhu cầu chia sẻ với người khác bằng cả tấm lòng. Và quan trọng
nhất, sự cân bằng giúp tâm hồn bạn được bình yên, bạn sẽ biết cân nhắc chia sẻ như thế nào để điều đó thực sự là
cần thiết với người khác mà không quá sức mình.
Theo anh/chị, chúng ta cần lựa chọn những chia sẻ như thế nào để điều đó thực sự là cần thiết với người khác
mà không quá sức mình?
Câu 4. Anh/Chị có đồng tình với nhận định của tác giả “Khi những điều tốt đẹp nơi sâu thẳm tâm hồn bị kiệt quệ,
không được bồi đắp trong một thời gian dài, bạn sẽ không còn khả năng cho đi”? Vì sao?
II. LÀM VĂN (7,0 ĐIỂM)
Câu 1. (2,0 điểm)
Từ nội dung đoạn trích ở phần Đọc hiểu, hãy viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của
anh/chị về việc cân bằng cảm xúc và lý trí khi lựa chọn một lối đi khác biệt và có rất nhiều ý kiến trái chiều về lối đi
ấy?
Câu 2. (5,0 điểm)
Sông Hương là vậy, là dòng sông của thời gian ngân vang, của sử thi viết giữa màu cỏ lá xanh biếc. Khi nghe
lời gọi, nó biết cách tự hiến đời mình làm một chiến công, để rồi nó trở về với cuộc sống bình thường, làm một người
con gái dịu dàng của đất nước. Thỉnh thoảng, tôi vẫn còn gặp trong những nội sắc áo cưới của Huế ngày xưa, rất
xưa : màu áo ngày nắng đem ra phơi, một điều lục với loại vải vận thưa màu xanh chàm lồng lên một màu đỏ ở bên
trong, tạo thành một màu tím ẩn hiện, thấp thoáng theo bóng người, thuở ấy các cô dâu trẻ vẫn mặc sau tiết sương
giáng. Đấy cũng chính là màu của sương khói trên sông Hương, giống như tấm voan huyền ảo của tự nhiên, sau đó
ẩn giấu khuôn mặt thực của dòng sông...
Có một dòng thi ca về sông Hương, và tôi hi vọng đã nhận xét một cách công bằng về nó khi nói rằng dòng
sông ấy không bao giờ tự lặp lại mình trong cảm hứng của các nghệ sĩ. Mỗi nhà thơ đều có một khám phá riêng về
nó : từ xanh biếc thường ngày, nó bỗng thay màu thực bất ngờ, “Dòng sông trắng – lá cây xanh” trong cái nhìn tinh
tế của Tản Đà, từ tha thướt mơ màng nó chợt nhiên hùng tráng lên “như kiếm dựng trời xanh” trong khí phách của
Cao Bá Quát ; từ nỗi quan hoài vạn cổ với bóng chiều bảng lảng trong hồn thơ Bà Huyện Thanh Quan, nó đột khởi
thành sức mạnh phục sinh của tâm hồn, trong thơ Tố Hữu. Và ở đây, một lần nữa, sông Hương quả thực là Kiều, rất
Kiều, trong cái nhìn thắm thiết tình người của tác giả Từ ấy. Có một nhà thơ từ Hà Nội đã đến đây, tóc bạc trắng,
lặng ngắm dòng sông, ném mẩu thuốc lá xuống chân cầu, hỏi với trời, với đất, một câu thật bâng khuâng :
– Ai đã đặt tên cho dòng sông ?
(Ai đã đặt tên cho dòng sông? - Hoàng Phủ Ngọc Tường, Ngữ văn 12, Tập một, NXB Giáo dục Việt Nam, 2018, tr.202)
Cảm nhận của anh/chị về hình tượng sông Hương trong đoạn trích trên. Từ đó, nhận xét về nét riêng trong văn
phong của nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường.
HẾT
 









Các ý kiến mới nhất