Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Vượt khỏi ao tù

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 20h:00' 19-01-2026
Dung lượng: 232.7 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích: 0 người
PING - VƯỢT KHỎI AO TÙ

Tác giả: Stuart Avery Gold.
Dịch giả: First News.
Nhà xuất bản: Nxb Trẻ
Số trang: 168
Hình thức bìa: Mềm
Kích thước: 13x20.5 cm
Ngày xuất bản: 03 – 2008
Giá ( cộng 1 CD) : 36 000 đ
Ebook miễn phí tại : www.SachMoi.net
Mục lục:
Lời mở đầu
Chương 1 : BƯỚC NHẢY CỦA NIỀM TIN
Chương 2: NHÃN QUAN THÔNG SUỐT
Chương 3: KHAI TÂM MỞ TRÍ
Chương 4: CUỘC THỬ NGHIỆM
Chương 5: TÌM KIẾM TẦM NHÌN
Chương 6: HÒA MÌNH CÙNG DÒNG CHẢY
Chương 7: GIAI ĐIỆU DÒNG CHẢY

Lời mở đầu

Với tài nhảy xa thiên hạ vô địch của mình, chú ếch Ping có đủ lý do để tự cao, tự mãn, để rồi
cuối cùng lại bị chính sức ì của thói xấu ấy kìm kẹp. Nếu mạch truyện phát triển theo hướng đó, ta có
thể hình dung đoạn kết sẽ là những bài học lý lẽ khô khan bàn về sự trả giá cho thói kiêu ngạo, bảo
thủ, về sự hối hận muộn màng của Ping.
Nhưng không, với câu chuyện hấp dẫn này, Stuart Avery Gold dẫn dắt bạn đọc vào một chuyến
phiêu lưu cực kỳ thú vị cùng chú ếch Ping nhằm tìm kiếm sự thay đổi, thay đổi từ chính nội tâm mình.
“Cuộc hành trình có ý nghĩa nhất chính là cuộc hành trình bên trong mỗi chúng ta”, để có thể
vững bước trên hành trình ấy, Ping cần đến sự giúp đỡ của một bác Cú thông thái. Từ đây, hai bác
cháu Cú và Ếch cùng trải qua chặng đường gian nan để tôi luyện tinh thần, vượt lên thử thách nhằm
tìm ra con đường minh triết - con đường SỐNG CÓ CHỦ ĐÍCH - giữa cuộc đời, nơi mỗi cá thể có
thể nắm giữ vận mệnh của chính mình thông qua quá trình TRI NGỘ.
Ping - Vượt Khỏi Ao Tù là một đột phá có tính khác biệt hoàn toàn, về nội dung cũng như văn
phong. Với Ping - Vượt Khỏi Ao Tù, ngòi bút của Stuart Avery Gold thể hiện ở mức điêu luyện nhất
óc khôi hài, sự thông minh, tính uyên bác, trong cả việc xây dựng cốt chuyện lẫn gợi mở những bài học
tinh thần có giá trị.
Là một cuốn sách đang bán chạy trên thế giới, Ping - Vượt Khỏi Ao Tù đã được xuất bản gần
20 thứ tiếng và ngày một lan tỏa khắp các châu lục với một sức hút kỳ lạ, từ Anh, Tây Ban Nha, Pháp,
Đức, Nga, Bồ Đào Nha, Hà Lan, Đan Mạch, Thụy Điển, Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc, Indonesia,
Thái Lan… và bây giờ là Việt Nam.
Ping - Vượt Khỏi Ao Tù
xứng đáng là một món quà tuyệt vời nhất dành cho những-con-người-trẻ-tuổi – “trẻ” cả trong nhận
thức thế giới và kinh nghiệm cuộc sống, và cho những ai đang gặp trắc trở trong công việc, tình yêu,
cuộc sống hay có cảm giác như thể đang mắc kẹt trong vũng bùn khi cái ao của mình bị khô cạn.

Chương 1 :
BƯỚC NHẢY CỦA NIỀM TIN
Đã lâu lắm rồi, ở một nơi kia...
Vào một hôm, nước trong một cái ao bỗng nhiên bị cạn. Thật ra cái ao đã bắt đầu cạn dần một
thời gian trước đó. Nhưng hầu hết các cư dân sống trong ao chẳng hề bận tâm - chuyện đời vốn dĩ như
vậy.
Như lũ rùa chẳng hạn, chúng lại khá thích thú với điều đó miễn là chúng còn đủ nước để bơi
lòng vòng. Với lượng nước sâm sấp như vậy, thậm chí chúng còn thấy hứng thú hơn vì có thể phơi cái
mai của mình dưới ánh mặt trời như khi nhô lên mặt nước. Điều này cũng thật tuyệt vời đối với đàn
sếu. Chúng thích những nơi nước thật nông để có thể dễ dàng chộp được vài thứ ngon miệng. Lũ cá
cũng chẳng than phiền gì - ở gần mặt nước sẽ giúp chúng có cơ hội đánh chén được nhiều phiêu sinh
vật hơn.
Thật lòng mà nói, các cư dân trong ao đều cảm thấy mãn nguyện với cuộc sống của mình và tuyệt
nhiên không có tiếng càu nhàu, xì xầm hay than phiền gì cả. Hầu hết đều sống một cuộc sống bình
thường ngày qua tháng lại mà không hề mảy may nghĩ ngợi gì.
Nhưng hầu hết thôi, chứ không phải là tất cả!
Ping là một chú ếch, và hơn cả thế, nó là một con ếch có xuất thân đáng tự hào, dù rằng nó chẳng
có chút ký ức nào về điều đó cả. Chẳng hạn như làm sao nó biết được người Trung Hoa cổ tin rằng
loài ếch đến từ mặt trăng, nở ra từ những quả trứng rơi xuống từ trên trời trong một cơn mưa màu bạc.
À, nhưng nó có thể quay trở về thời thơ ấu của mình, nhớ lại kỷ niệm những ngày đầu tiên của nó trong
ao dưới hình hài của một chú nòng nọc chưa có tay chân, tung tăng lặn ngụp trong dòng nước nhờ vào
lực đẩy của cái đuôi.
Khi Ping lớn lên và biết nhảy thì không còn gì có thể làm cho nó vui thích hơn là việc đó. Quả
thật, Ping là một tay nhảy cừ khôi có năng khiếu bẩm sinh, và giỏi nhất là nhảy cự ly xa.
Với một cú nhảy, Ping có thể vượt qua quãng đường 2.74 mét - mà không - chính xác là 2.81 mét
- một kỷ lục chưa có ai ở cái ao này phá nổi. Ping có tài năng xuất chúng đến mức tất cả cư dân của ao
sẵn sàng dừng lại bất cứ việc gì đang làm chỉ để ngắm nhìn mỗi khi Ping nhảy. Tất cả đều cảm thấy
thật tự hào khi chứng kiến khoảnh khắc tuyệt vời đó.
Ping thì chẳng để tâm đến điều đó. Tất cả những gì nó biết là nhảy rất thú vị, nhưng giờ đây nó
ngày càng buồn hơn vì chẳng còn được trình diễn những cú nhảy tuyệt vời ở cái ao này nữa. Chẳng
còn làm gì được nữa với cái ao đang cạn dần.
Chúng ta nhận ra là để có một cuộc sống như mong muốn thì chúng ta phải có hai điều. Một là
lòng khao khát mãnh liệt được sống một cuộc sống tốt nhất; và hai là phải sẵn lòng và có quyết tâm
sống với cuộc sống ấy từng ngày.
Ping có cả hai điều này.
Cái mà hiện tại nó không có chính là nước. Ping cần có nước để thực hiện những cú nhảy ngoạn
mục.

Về điều này, tôi xin được nói thêm rằng, ao hồ thiên nhiên thường được nuôi dưỡng nhờ những
mạch nước ngầm, và trong quá trình tìm hiểu câu chuyện, tôi không thấy có chỗ nào nói đến nguyên
nhân đã làm cạn kiệt mạch nước ngầm của cái ao ấy. Điều mà tôi nhận thấy là dẫu miễn cưỡng ở lại
trong cái ao sắp cạn đó nhưng những cư dân khác vẫn cảm thấy không có vẫn đề gì, chỉ riêng Ping là
chẳng thấy dễ chịu chút nào.
Ping nhún vai và thở dài. Nó khao khát có lại bề rộng và chiều sâu của cái ao đầy nước ngày
xưa để được thỏa thích đắm mình trong những sắc màu kỳ diệu và hương thơm ngây ngất của những
đóa sen cùng hoa huệ nở rộ một thời từng thống trị cả mặt ao. Và không ai có thể đua tranh với giai
điệu thanh bình của đám lau sậy mỗi khi chúng đong đưa theo làn gió cùng những ngọn tre. Cảnh vật
nước non tuyệt vời ấy đã từng khắc sâu một niềm hạnh phúc trong tâm trí nó. Nhưng điều đó hiện
không còn nữa, và những gì còn lại giờ đây chẳng thể nào làm khuây khỏa tâm hồn Ping.
Triết gia Trang Tử ngày xưa từng viết rằng: "Hãy để mọi việc diễn ra theo đúng bản chất tự
nhiên của nó để mọi thứ luôn được hài hòa."
Rõ ràng là các loài lưỡng cư không biết đọc, nhưng khi bạn là một con ếch thì những gì bạn làm
và nhìn thấy hằng ngày sẽ cho bạn biết rằng mọi sinh vật đều có một vị trí trong trật tự tự nhiên và đều
có một số mệnh riêng.
Ping cảm nhận, à không, nó biết chắc chắn rằng điều nó muốn hơn tất cả mọi thứ khác là được
sống một cuộc sống đúng với bản chất thật sự của nó. Niềm tin của Ping về tài năng bẩm sinh và
những năng lực đặc biệt của nó mạnh mẽ đến mức nó dành cả ngày ngồi bên bờ ao chỉ để mơ về hoài
bão lớn nhất của mình là đạt được chân ngã hoàn thiện. Nhưng than ôi, trong khi những giấc mơ của
Ping ngày một lớn dần thì cái ao lại ngày càng nhỏ lại, cho đến một ngày, cái ao chẳng còn là cái ao
nữa và những thứ xung quanh vốn thoải mái dễ chịu và bình an mà Ping đã từng tận hưởng trong một
thời gian dài, đang sắp, đang sắp... sắppp...mấtttttttttt.....điiiiiiiiii....
Chẳng còn lại gì cả!
Dĩ nhiên nói như vậy có hơi quá. Vẫn còn sót lại dưới đáy ao những cành cây, vài hòn đá và
mấy bộ xương của những kẻ xấu số cùng những thứ tương tự như thế. Lại còn bùn lầy nữa chứ! Bùn
lầy ở khắp mọi nơi.
Ngày qua ngày, bùn là chỗ Ping ngồi; đêm từng đêm, bùn là nơi Ping ngủ. Nhưng nó không ngủ
được nhiều. Thật khó mà thanh thản khi nỗi sợ hãi còn ngự trị trong lòng. Ping đang sợ.
Nó rất sợ...
Thay đổi - một sự thay đổi đúng nghĩa - quả thật rất đáng lo ngại. Khi thay đổi xảy đến, nó có
thể gây ra nỗi sợ hãi đủ để chế ngự những chú ếch gan lì nhất. Sự thay đổi có thể gây ra sự bối rối, do
dự, tức giận, lo âu và thất vọng. Nỗi sợ thay đổi có thể bao trùm, níu chặt và tóm lấy bạn bằng một
sức mạnh như thế. Thậm chí, nó có thể làm bạn tê liệt hoàn toàn.
Nhưng - điều đó chỉ xảy ra khi bạn cho phép nó làm như vậy mà thôi.
Sợ thay đổi, sợ đương đầu với mạo hiểm, sợ bị chế nhạo hoặc sợ ai đó sẽ phản bác những mục
tiêu và mơ ước của bạn,... chính là kẻ thù của những dự định tốt đẹp và sự chuyển biến bên trong con
người bạn. Nhưng ngay cả kẻ thù cũng có kẻ thù, và kẻ thù của sự sợ hãi là lòng can đảm. Can đảm
không phải là không biết sợ mà là hành động vượt lên trên nỗi sợ hãi.
Một số người cần có thời gian mới nhận thức được điều đơn giản này. Cũng có nhiều người
chẳng bao giờ nhận ra điều đó. Với Ping, nó mất gần một tuần lễ.

Ngày qua ngày, Ping trải qua những cảm xúc mà nó chưa hề có trước đây. Nó bối rối và hoài
nghi.
Nó đấu tranh với chính những ý nghĩ của mình về cái quá khứ dấu yêu, về cái ao đầy nước thuở
nào. Những ký ức đó cứ vây chặt lấy nó. Rốt cuộc thì cái ao là nơi duy nhất mà nó từng biết trong đời
từ trước đến giờ.
Nhưng biết đâu vào đúng thời khắc cuộc sống của bạn sắp thay đổi thì bất ngờ trời đất lại ban
cho bạn một sức mạnh để, hoặc nắm lấy cơ hội đó, hoặc để mọi thứ trôi qua. Nhận thức để lựa chọn là
nhận thức để thay đổi.
Trong khi Ping ngồi giữa bùn lầy suy tư về những lựa chọn của mình thì nó bổng ngộ ra một
điều: Cuộc sống của nó phải là một cuộc sống có mục đích.
Ping quyết định quên đi quá khứ, hướng tới tương lai và nung nấu ý tưởng mới tuyệt vời cho
hướng đi cuộc sống của mình.
Năm phút trước buổi bình minh của ngày thứ bảy, Ping nhìn lại mọi thứ xung quanh một lần cuối
- những thứ từng rất đỗi thân yêu đối với nó - rồi để lại sau lưng tất cả những vinh quang trong quá
khứ, nó nhún người nhảy vào cuộc phiêu lưu vĩ đại nhất...

Chương 2:
NHÃN QUAN THÔNG SUỐT
Lúc đầu, Ping gần như bay bổng với những cảm xúc. Cảm giác lạc quan, tích cực, mạnh mẽ,
cùng với tinh thần đổi mới tràn đầy, Ping muốn vươn tới điểm cao nhất, muốn vượt qua những khoảng
cách lớn nhất. Với sự quyết tâm và kiên định, nó muốn được trải nghiệm những điều kỳ diệu nhất trong
cuộc đời tuyệt đẹp này.
Nhưng đó mới chỉ là những dự định của nó mà thôi.
Như tôi từng đề cập, đôi chân của Ping rất khác thường. Các cơ bắp của nó rắn chắc đến mức
tạo nên sức bật cho những cú nhảy vô song. Rất ít con ếch nào trên thế gian này có được thể lực như
nó và càng ít có con ếch nào có được lòng quyết tâm cao độ và ý chí vươn tới những điều tưởng
chừng không thể như nó.
Nói cách khác, nhảy chưa bao giờ là vấn đề với Ping, chừng nào đôi chân của nó còn hoạt động.
Bằng chứng là, trong ngày đầu tiên, Ping đã không hề mệt mỏi trong một khoảng thời gian dài để vượt
qua một chặng đường rất xa.
Nhưng đó chưa là gì cả.
Ngày thứ hai, không một lần ngơi nghỉ, nó vượt một chặng đường gấp đôi hôm trước.
Vẫn chưa nói lên được điều gì.
Và thật là tiếc cho những người ghi chép sách Kỷ lục thế giới đã không có mặt ở đó để ghi nhận
nỗ lực ngày thứ ba của Ping - không một phút nghỉ ngơi, Ping đã vượt qua kỷ lục về chặng đường đi
của cả ngày hôm trước ngay vào giữa buổi chiều.
Nhưng, mọi nỗ lực của Ping vẫn không nói lên được điều gì cả. Mặc dù nó đã xuất sắc vượt qua
chính mình từng ngày một, nhưng cuối cùng nó lại tự đưa mình vào một cơn ác mộng.
Và điều đó mới kinh khủng làm sao!
Nếu như Ping biết trước có những tán cây cao chót vót, dày đặc, tầng tầng lớp lớp ngoài-sứctưởng-tượng sẽ nhanh chóng bao vây lấy nó, thì có lẽ nó đã ở lại với cái ao nhà để mặc sức chìm vào
mớ hoài nghi ban đầu.
Và nếu nó biết rằng trong đám rừng tăm tối này không có một lối đi rõ ràng nào dẫn đến những
khoảng trời rộng mở thì chắc chắn nó đã ở lại cái ao cho rồi.
Nếu mà...
Ping hít một hơi thật sâu. Một hơi nữa. Sâu hơn. Lấy lại bản lĩnh, toàn thân sẵn sàng, nó bắt tay
vào việc.
Chẳng dễ dàng chút nào.
Nó cố hết sức vượt qua vạt rừng bách và thông. Nó nhảy và bật ngày một cao hơn. Cứ mỗi lần
như thế nó lại điều chỉnh hướng nhảy của mình. Hướng này, hướng kia, rẽ trái, rẽ phải. Và cho dù cố
gắng xoay sở cách nào đi nữa, nó cũng thất bại trong vô vọng.
Ngay cả một cơn gió mạnh bất thường thổi từ phía sau cũng chẳng giúp được gì cho nó - chẳng
ai có thể giúp nó. Ping đã cố hết sức rồi. Bất chấp mọi nỗ lực của Ping trong từng lần nhảy, tất cả
không có gì thay đổi.

Những tàn cây cao chót vót đã đánh bật nó trở lại, tàn nhẫn quất vào thân thể nó, làm nó bầm dập
và rơi thẳng xuống đất như một hòn đá. Nó vẫn tiếp tục nhảy, đến nỗi chân nó bị chuột rút nhưng điều
đó cũng chẳng giúp ích được gì hơn.
Ngày qua ngày, Ping đã cảm nhận được cuộc sống xung quanh theo cách mà trước đây nó chưa
bao giờ trải nghiệm - một thế giới của toàn là những bước lùi, thất bại, tàn nhẫn và lạnh lùng đối với
nó. Thật là một cú sốc lớn.
Kiệt sức, Ping ngồi bệch xuống đất, xanh xao và run rẩy. Nó chưa bao giờ khốn khổ như thế này.
Rã rời vì mệt mỏi, nó cố kìm những giọt nước mắt chực trào ra và thở dài. Nó nhìn lại lần cuối
tình cảnh khốn cùng của mình. Và, dưới ánh trăng sáng ngời, nó ngước nhìn lên bầu trời như khẩn thiết
cầu xin sự giúp đỡ.
Chẳng có sự giúp đỡ nào hết.
Tinh thần Ping chùng xuống, tim nó như vỡ vụn.
Nó cảm thấy thất bại ê chề và nản chí kinh khủng. Nó giờ đây là một sinh vật lạc lõng, buồn bã,
tăm tối với kiếp sống khốn cùng và một tương lai vô định. Sự thật rõ ràng là như vậy.
Ping nằm tuyệt vọng trên mặt đất. Thật sai lầm khi trước đây nó nghĩ rằng nó có thể theo đuổi
một cuộc sống đầy ý nghĩa. Nó đã khởi đầu chuyến đi này với những ước mơ như thế. Nó đã đi khá
xa, đã cố gắng hết sức, nhưng giờ đây giấc mơ tươi sáng của nó bắt đầu mờ dần.
Nó nghĩ nó là ai cơ chứ? Nó là gì mà lại nghĩ mình đặc biệt như vậy? Nó là ai mà dám nghĩ rằng
nó có đủ khả năng để theo đuổi mơ ước của mình? Nó là ai mà nghĩ rằng nó có khả năng đạt được
những gì nó muốn trong cuộc sống?
Là ai? Là ai chứ?...
Những lời nói đó cứ vang vọng bên tai Ping. Nó cố làm ngơ và đẩy ra khỏi tâm trí những điều
khủng khiếp đó.
Là ai, là ai?
Một lần nữa.
Là ai - là aiiiiiiiii...
Rồi một lần nữa... và cứ tiếp tục như thế.
Giờ đây, ta có thể đoan chắc rằng những gì mà thần kinh của một con ếch có thể chịu đựng được
cũng có giới hạn. Dễ thấy rằng, lúc Ping cảm thấy bắt đầu bấn loạn, nó đã liên tục bắt đầu óc mình
phải chấm dứt những câu hỏi liên hoàn kia, ra lệnh cho trí não của nó phải DỪNG LẠI!!!!!!!!
Không có tác dụng. Sự lặp lại câu hỏi đáng sợ kia chẳng hề giảm đi chút nào.
Là ai - là ai...???
Ping không tài nào tìm được cách để trốn khỏi nỗi giày vò khôn nguôi này.
Nhưng có một lý do đúng đắn.
Ping nghiêng đầu và bỗng nhận ra rằng, tiếng chế nhạo liên tục của những từ "ai" đó không thật
sự là từ "ai", mà những âm thanh rõ ràng là nghe giống như âm aiiiiiiiiii, aiiiiiiii. (chú thích: cách
chơi chữ của tác giả - từ "who" ai và whooooooooooooo, tiếng kêu của cú)
Và Ping nhận ra rằng chúng không phát ra từ bản thân nó. Không, dường như chúng xuất phát từ
trong bóng đêm lạnh lẽo, vang lên từ một nơi nào đó ở phía sau nó và trên cao!
Vậy thì đó là gì?

- Ai - ai chưa "ngộ" ra "Con đường" thì sẽ không tìm thấy con đường.
Ping xoay người và nheo mắt ngước nhìn xuyên qua ánh trăng.
Ở đó, trên một cái cây khổng lồ có thân hình vặn xoắn lại, ngay chính giữa những cành cây đan
vào nhau, tận cùng trong bóng tối sâu thẳm nhất, nhấp nháy một đôi mắt to tròn vàng rực.
Ping nhìn kỹ hơn và thấy nhẹ nhõm hẳn. Nó chẳng biết gì nhiều nhưng khi trông thấy một con cú
thì nó nhận ra ngay.
- Đường đi của cháu bị chặn mất rồi. Chính những cái cây kia đã quật ngã cháu đấy. - Ping dè
dặt nói.
- Những cái cây làm ngã cháu xuống đất chính lại là những cái cây đã nâng ta lên cao. Chẳng
phải chúng là một hay sao? - Bác cú hỏi.
- Thế thì sao nào? - Ping hỏi, giọng có vẻ bực tức. - chúng đang cản trở cháu tiếp tục con đường
của mình.
- Nếu con đường cháu đang đi không có trở ngại gì thì nó sẽ chẳng dẫn cháu đi tới đâu cả.
Ping chẳng còn gì để nói.
- Nhận thức của cháu về Con đường còn mù mờ lắm. - Cú nói chầm chậm từng tiếng một.
- Con đường, chứ không phải là lối đi; đó chính là bức tranh của tâm hồn mà vũ trụ đã tạo nên
bằng hơi thở của mình. Dù có hay không có cháu, nó vẫn cứ hiện diện. Hãy mở lòng ra và vạn vật sẽ
chỉ nâng cháu lên chứ không làm ngã cháu xuống. Bằng không thì cháu chỉ cố công vô ích mà thôi.
"Thú vị đây!" - Ping thầm nghĩ. Rõ ràng phải thừa nhận bác Cú già kia là một bậc thông thái.
Nếu bác ấy giúp Ping, hẳn sẽ có nhiều điều hay lắm đây.
- Từ trên đó, bác có nhìn thấy nơi cháu cần đến không ạ? - Ping hỏi.
Cú lắc đầu:
- Để thấy được nơi cháu cần đến, cháu chỉ cần hiểu thật rõ con người của mình và gỡ bỏ những
băn khoăn trong tâm trí cháu để nó có thể nghe được sự chỉ dẫn của con tim. Biết mình thật sự là ai và
mình muốn trở thành như thế nào là một tầm nhìn mà những người mù cũng có thể làm được.
- Cháu có thể sử dụng đôi mắt của mình như bác đấy. - Ping nói - Bác giúp cháu nhé!
- Cháu phải tự tìm lấy con đường của mình. - Cú nói.
Giọng Cú nghe lãnh đạm, nhưng có phần cảm thông.
- Chỉ có trái tim của cháu mới có sức mạnh dẫn dắt cháu, - Cú nói tiếp. - Cháu phải dựa vào
chính mình hơn là trông cậy vào bất kỳ sự giúp đỡ nào khác. Sinh từ tâm, tinh thần dẫn lối, con đường
đến với cuộc sống diệu kỳ không ai có thể dạy được, nó do tự ta cảm nhận thông qua sự dấn thân và
trải nghiệm.
- Vậy cháu nên bắt đầu từ đâu? - Ping hỏi.
- Hãy bắt đầu từ chính vị trí hiện tại của cháu, - Cú giải thích. - Bắt đầu bằng việc đánh thức
Con đường bên trong cháu. Cháu phải biết rộng mở với Con đường để mà đón nhận nó.
- Làm thế nào ạ? - Ping hỏi.
- Đừng hỏi - Cú đáp ngay - mà hãy hành động ngay! - Nói xong, từ cành cây đang đậu, Cú bay sà
xuống trước mặt Ping, giũ mạnh đôi cánh rồi dùng mỏ rỉa rỉa vài sợi lông.
- Ước mơ sẽ không thể bắt đầu nếu cháu không hành động, - Cú nói. - Đây là thời điểm để nắm
lấy sự tồn tại của mình.
- Nhiều người chỉ biết chờ đợi đúng thời cơ và đúng nơi để hành động. Thực ra, chính sự chờ
đợi đã đẩy các cơ hội họ từng ao ước ra xa. Cháu phải hành động để tồn tại.

Đương nhiên là Ping chẳng hiểu gì về điều này.
- Bác làm ơn đi, cháu cần sự chỉ dẫn của bác để đến được nơi cháu cần đến.
- Cháu có biết là cháu đang đi đâu không? Tận cùng ấy?
Ping giả vờ đằng hắng: - Một phần nào thôi ạ.
- Nếu cháu không biết mình đang đi đâu thì đi theo con đường nào cũng vậy.
Cú bước vài bước rồi xoay mình lại. Mặc dù đã nhiều tuổi nhưng Cú di chuyển còn rất linh
hoạt. Cú nhìn Ping với một chút tò mò.
- Nhưng biết cái mình không biết chính là sự khởi đầu của tất cả mọi thứ. Đây là điểm xuất phát
cho một cuộc sống có chủ đích.
- Một cuộc sống có chủ đích là sao ạ?
- Sống có chủ đích có nghĩa là những gì cháu làm phải ứng với chính con người cháu. Một mục
đích rõ ràng, một trái tim rộng mở và một đầu óc tỉnh táo mang đến cho chúng ta sức mạnh để làm chủ
vận mệnh của mình. Sống theo những gì mình lựa chọn chứ không sống theo sự may rủi, đây là những
điều cần có để sống một cuộc sống có chủ đích.
- Vậy sống một cuộc sống có chủ đích là mơ ước của cháu đấy!
- Thế thì hãy sẵn sàng đón nhận sự thất vọng. - Cú nói.
- Rõ ràng là bác rất thông thái và tuyệt vời, - Ping nói. - Xin bác chỉ dạy cho cháu đi ạ.
- Ta nghĩ là không.
- Nhưng cháu đã đi xa thế này rồi.
- Ta chúc cháu trở về bình an.
- Cháu sẽ phải làm gì đây?
- Hãy đón nhận thất bại để trải nghiệm. Chúc cháu may mắn.
- Một lần nữa, cháu cầu xin sự chỉ dẫn của bác, cháu xin bác đấy!
- Một lần nữa, ta khẳng định, ta rất tiếc. Không là không. - Nói xong, Cú bay trở lên cành cây
của mình.
Ping còn trẻ, và bởi vì trẻ tuổi nên ngoan cố vẫn là một phần nổi bật trong tính khí của nó.
Nó đâu dễ dàng chấp nhận một tiếng "không" đơn giản như thế. Bực tức, nó đề nghị một lần nữa.
- Không!
Nó khẩn khoản.
- Không!
Nó nài nỉ.
- Không!
Nó van xin.
- Không!
Nó sụt sùi.
- Không!
- Nó phủ phục.
- Không!
Nó khẩn thiết.
- Không!
Rồi nó lấy hơi và bắt đầu nhảy. Không phải nó nhảy trong tuyệt vọng như bạn nghĩ đâu. Thực ra,
Ping đang cố dùng tất cả sức lực của mình để nhảy lên cành cây nơi bác Cú đang đậu. Không màng

đến chuyện tay chân đang mỏi nhừ, Ping vẫn không bỏ cuộc.
Cú nhảy sau cao hơn cú nhảy trước một chút, gần cành cây hơn một chút. Có trời mới biết nguồn
sức mạnh mới này của nó từ đâu mà ra. Nhưng cứ theo đà này thì chắc chắn là chỉ vài giờ nữa thôi, nó
sẽ chinh phục được tầm cao. Lần này, không còn đổi hướng, mỗi cú nhảy đưa nó lên cao hơn một chút.
Và đây là những gì diễn ra vào suốt đêm đó: Ping nhảy liên tục, không đầu hàng, và cố gắng đưa
mình lên đến được cành cây của Cú.
Bác Cú kia chẳng bận tâm vì còn bận bịu chải chuốt bộ lông của mình. Cho đến cú nhảy cuối
cùng - một cú nhảy thần kỳ như có phép lạ - Ping đã nhảy được lên cành cây Cú đang ngồi!
- Đúng là thái độ chinh phục tầm cao. - Cú nói.
- Sao ạ?
- Hừm... Đúng là như thế.
Cú đáp xuống mặt đất sương giăng mờ. Lấy lại hơi sau những cú nhảy của mình, Ping nhảy
xuống theo Cú.
- Vui thật đấy! - Nó vừa thở hổn hển vừa cố pha trò. - Từ lúc đến đây, cháu chưa bao giờ nhảy
nhiều như vậy.
- Khá lắm! Kiên trì lắm. Ta phải đồng ý như vậy. - Cú nói.
Ping nhận ra sự nhẹ nhàng trong thái độ của Cú.
- À, nếu kiên trì là điều giúp cháu sống một cuộc sống có chủ đích thì cháu sẽ kiên trì ạ.
- Kiên trì là cái khác biệt giữa một quyết tâm mạnh mẽ và một quyết tâm trống rỗng - Cú trả lời.
(chú thích: Strong will - Strong won't. tác giả chơi chữ)
- Vậy bác sẽ dạy cháu nhé? - Ping hỏi với một sự phấn khích cao độ.
Cú chớp mắt nhìn xa xăm:
- Ta không thích bị quấy rầy, nhưng ta chợt nhớ có câu rằng: "Khi học trò sẵn sàng học thì thầy giáo sẽ
sẵn lòng dạy".
Ping mừng rỡ khi nghe điều đó. Ping hiểu đó là một tin tốt lành và lòng bỗng rộn ràng vì cuộc
hành trình của nó không còn đơn độc nữa.
- Cháu không biết phải nói gì để cảm ơn bác nữa ạ.
- Vậy thì chúng ta bắt đầu lên đường cho sự khởi đầu tuyệt diệu thôi, và từ bây giờ, ta sẽ rất cảm
kích nếu cháu không nói ra một lời nào nữa. Im lặng là những gì cháu cần nếu cháu muốn bám chắc
vào niềm đam mê, mục đích thật sự và chính con tim của mình.
*

Chương 3:
KHAI TÂM MỞ TRÍ
Sau lời khuyên đó, Cú bay đi, hướng theo con đường tràn ngập ánh trăng dẫn đến một nơi không
ai biết là đâu, còn Ping thì hồ hởi theo sau, cố hết sức giữ im lặng, nhưng đầu óc nó cứ nghĩ mông
lung.
Đối với Ping, tập trung suy nghĩ trong khi cái bao tử đang sôi sùng sục thật không dễ chút nào.
Nó đã không ăn gì khá lâu rồi, và nó tự hỏi có nên nói điều này với Cú hay không. Nhưng nó quyết
định không nói gì vì lo ngại điều đó có thể sẽ làm phật lòng Cú, khiến Cú lại bay lên một cành cây
khác cao hơn, bởi Ping nhảy như vậy là quá đủ rồi.
Thế là nó lầm lũi bám sát Cú trong im lặng, cố tìm những con bọ bay, côn trùng, bò sát, hoặc bất
cứ thứ gì có thể ăn được nhằm chống lại những cơn đau nửa đầu đang ập đến. Cứ thế cho đến hơn một
giờ trôi qua và Ping đành cất tiếng hỏi Cú nơi họ sẽ đến là đâu.
Cú không trả lời.
Rồi Ping lại hỏi Cú liệu Cú có thể giải thích cho nó nghe mọi vi
 
Gửi ý kiến