Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Arabela con gái tên cướp biển

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 14h:16' 10-04-2025
Dung lượng: 989.2 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích: 0 người
https://thuviensach.vn

Tác phẩm: Arabella, con gái tên cướp biển

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Tác giả: Aino Pervik
Dịch giả: Trần Ngọc Thanh - Lê Dũng Trí
Nhà xuất bản: Giao thông Vận tải Hà Nội - 2006
Nguyên tác: "Arabella The Pirate's Daughter" - Nhà xuất bản Tallinn  Perioodika, 1985
Khổ sách: 12 x 20 cm
Số trang: 278
Giá sách: 30 000 VNĐ
Nhận dạng bằng VnDOCR4, kết hợp ImageConvertorPlus: 4DHN
Thiết bị chụp ảnh: Máy ảnh KTS SONY Cyber-shot DSC-W30
Sửa chính tả: 4DHN, thinhxd.
Chuyển sang ebook: 4DHN
Ngày bắt đầu chụp ảnh: 17/4/2009
Ngày hoàn thành: 22/04/2009
Nơi hoàn thành: Lâm Đồng

http://thuvien-ebook.com

 

https://thuviensach.vn



 
 

MỤC LỤC:
LỜI NHÀ XUẤT BẢN
ARABELLA
NGƯỜI BỊ BÃO GIẠT
THƯƠNG THUYỀN LÔRÂYĐA
NHỮNG TÙ BINH
MỘT TÊN CƯỚP SUY NGHĨ ĐẾN GÌ NHIỀU NHẤT
HÒN ĐẢO CỦA NHỮNG TÙ NHÂN
"NGỰA BIỂN" CẬP BẾN
CUỘC ẨU ĐẢ TRONG QUÁN "LỢN QUAY"
VẾT THƯƠNG CỦA MAZIPAN
THẰNG THỌT
ADANBE SAY SÓNG
THẰNG BỊP
HALÊLUDA THẤT VỌNG
HẦM CHỨA CỦA
MỘT NGƯỜI BỊ THIẾU
AĐAM LÙN TRONG CƠN BỐI RỐI
VÀNG CỦA AĐAM LÙN
NHỮNG BỨC THƯ
HAI TÊN LÁI BUÔN
ĐỌ KIẾM
VỰC NƯỚC NGẦM
ĐÙA GIỠN VỚI TỬ THẦN

https://thuviensach.vn

THUYỀN TRƯỞNG TÀU MATINĐA
CHẾT LÀ CÁI GÌ
CHIẾC NHẪN HÌNH CON RẮN
CON THUYỀN BAY NGƯỜI ĐỨC
TINH THẦN SA SÚT
ĐANIEN LÒNG DẠ RỐI BỜI
PAĐRÔNÊ CHIÊU ĐÃI
RÔSITA
CẢNH SÁT
NHỮNG DÂN DU MỤC
CÂU CÁ BÊN HỒ
ĐOÁN SỐ MỆNH
NGƯỜI ĐÀN ÔNG CÓ ĐÔI HOA TAI VÀNG
ĐUÔI SAM SẮT
JUĐA TỚI THĂM
HATXAN RA ĐI
TRONG NƠI GIAM HÃM
CUỘC NỔI LOẠN TRÊN TÀU "BỌ CẠP"
BÀ GIÀ DIGAN
NHỮNG CHUYỆN XẢY RA TRÊN TÀU "BỌ CẠP"
NHỮNG BỨC TRANH TRÊN VÁCH
TRÊN MỎM CAO
ĐANIEN
MỘT KẾT THÚC BI THẢM
TRÊN BÃI BIỂN
 

https://thuviensach.vn

LỜI NHÀ XUẤT BẢN
  

Câu chuyện bắt đầu từ một con thuyền không bao giờ cập bến -

đó là tàu cướp "Bọ Cạp" của thuyền trưởng Đanien. Với tài bắn súng
thiện xạ, ông được gắn cho biệt danh "Cò súng" và trở thành nỗi
khiếp sợ của mọi thuyền bè trên biển nhưng lại là niềm kiêu hãnh
của bọn cướp. Sau nhiều cuộc chiến, Đanien tích luỹ được một kho
vàng khổng lồ. Danh tiếng và của cải đã khiến ông trở thành "mồi"
của các băng đảng khác. Nhưng không ai biết trong trong lòng ông,
tài sản quý giá nhất là cô con gái Arabella.
 

Cô bé rất mảnh mai, trong sáng và ngây thơ nhưng lại ẩn chứa một
sức mạnh vô hình để tồn tại như một chiến binh "bất khả xâm phạm"
giữa đồng bọn hung dữ, hiểm ác và tàn bạo. Cô đã cùng ông vượt
qua nhiều cuộc chiến đẫm máu, cô là lá bùa may mắn của ông ngay
cả lúc "trêu ngươi" tử thần khi chèo lái con thuyền trên miệng vực
xoáy thần bí của biển cả, cô cũng là người "bị" dấn thân vào sào
huyệt của kẻ thù nhưng lại kiên cường thoát hiểm và giúp người cha
nhận ra chân giá trị của cuộc sống: đó là tình yêu thương. Không chỉ
dám cưu mang một người lạ bị trôi dạt sau cơn bão biển, chính cô là
người phá bỏ tất cả các luật lệ kiêng kỵ của cướp biển và chiến thắng
được lòng tham lam, sự hung tợn, nỗi điên cuồng chém giết, sự ích
kỷ... để giữ được tấm lòng trong trẻo tin yêu con người và ham
muốn sống tốt đẹp. Và ngọn lửa yêu thương từ tấm lòng của một
người con gái nhỏ bé ấy đã hóa giải được quá khứ đẫm máu để mở
ra một trang mới tươi sáng của cuộc đời.
 

Với nhiều tình tiết hồi hộp và giọng văn kể chuyện đậm chất "cướp
biển' câu chuyện là một chuyến phiêu lưu hấp dẫn của bạn đọc cùng
nhân vật. Lòng nhân ái, tình yêu con người và cuộc sống là giá trị
hơn mọi giá trị chính là thông điệp mà Ainôpevích muốn được
truyền đạt qua câu chuyện: "Arabella - Con gái tên cướp biển" cùng
bạn đọc.
 

https://thuviensach.vn

 
 

NHÀ XUẤT BẢN GIAO THÔNG VẬN TẢI - 2006

 

https://thuviensach.vn

ARABELLA
  

Bầu rời trên mặt biển màu tím và xanh lục. Những cơn gió mạnh

làm cho mặt nước đen ngòm dậy sóng. Cơn giông đang kéo đến.
 

Một chiếc tàu buồm đang chao đảo trên mặt biển bồng bềnh. Bỗng
chiếc tàu bị đập mạnh, các cột buồm kêu răng rắc và các lá buồm bay
phần phật. Mọi người vội leo lên cột buồm, cố thu bớt những cánh
buồm, miệng thốt ra những lời chửi rủa thậm tệ.
 

Một người đàn ông râu ria rậm rạp, với cái mũi khằm rất to, đôi
mắt rực lên như than hồng đang đứng trên cầu tầu. Đó là Đanien,
biệt danh "Cò súng" - thuyền trưởng tàu cướp biển "Bọ Cạp". Bên
cạnh thuyền trưởng tàu cướp có một cô bé mặc áo bằng vải buồm
rộng thùng thình, đó là Arabella, con gái của Đanien.
 

- Cút mau đi. - Đanien quay về phía Arabella quát to Mày không
thấy giông bão đang đến đấy à? Mọi người đang túi bụi cả lên kia
kìa. Xuống ngay buồng tàu đi!
 

Hình như Arabella chẳng để ý đến lời quát của bố. Đanien còn bực
tức lẩm bẩm những câu gì nữa, nhưng Arabella vẫn không rời khỏi
boong tàu. Thậm chí cô bé còn giương ống nhòm lên quan sát mặt
biển mênh mông đang nổi sóng. Arabella là người duy nhất trên con
tàu đôi khi dám cưỡng lại lệnh của thuyền trưởng.
 

Lúc ấy, Đanien phải hét to ra lệnh qua chiếc loa để điều khiển
những con người đang chạy rối rít trên boong tàu. Mọi người lao vào
công việc một cách nỗ lực đến căng thẳng. Ai cũng thấy rõ con tàu
đang làm mồi ngon cho cơn giông tố. Không thể chậm trễ được, phải
hạ ngay buồm xuống, phải rà lại toàn bộ các nút buộc, để giông bão
không còn chỗ nào có thể đánh vào hòng lật úp tàu.
 

Đang giữa trưa mà trời sầm lại như đêm đen. Chợt Arabella nắm
lấy cánh tay bố:
 

- Nhìn kìa, cha ơi! Cha có biết cái gì kia không?

https://thuviensach.vn

 

Cô bé đưa ống nhòm cho bố, Đanien nhìn theo hướng con gái chỉ,
quan sát thận trọng và tỉ mỉ mặt biển dày đặc đang nổi sóng dữ dội.
Rồi hắn thốt lên câu rủa:
 

- Carămba! Thằng ngu nào mà lại đi du thuyền giữa biển khơi lúc
này? Không hiểu nó định làm cái trò gì?
 

Arabella đề nghị:

 

- Ta hãy vớt người đó lên?

 

- Mày tưởng chúng ta không còn việc gì để làm nữa hay sao Đanien nói - Hay là mày cho đây là chiếc tàu đi cứu người chắc?
 

Arabella lại cầm lấy ống nhòm tiếp tục quan sát chiếc thuyền con
đang trôi nổi bập bềnh trên những ngọn sóng phía xa xa.
 

Hai cha con bỗng nghe thấy tiếng chân đập ầm ầm qua làn gió hú.
Trên boong tàu một người đi khập khiễng trên chiếc chân gỗ. Một
chiếc khăn đỏ buộc chặt từ đầu xuống cằm.
 

Thủ lĩnh, lên tiếng hỏi:

 

- Vẫn đau à?

 

- Như quỉ dữ bóp vào quai hàm thế này này! - " Chân Gỗ" trả lời
rầu rĩ và thốt ra hàng tràng những lời chửi rủa. Đôi mắt Arabella mở
to, ngạc nhiên nhìn "Chân Gỗ".
 

Arabella sinh ra và lớn lên trên chiếc tàu cướp này. Mẹ cô đã chết
khi cô hãy còn nhỏ. Sau khi sinh Arabella được ít lâu, bà đã phát
điên và nhảy qua boong tàu xuống biển. Halêluda kể lại cho
Arabella nghe như thế. Chính Halêluda là người đã chăm sóc, rửa
ráy và nuôi nấng cô bé, mặc cho những thủy thủ khác trên tàu chế
nhạo. Anh ta còn mang một con dê lên tàu để lấy sữa cho Arabella
uống. Một số người cười nhạo việc ấy, còn một số khác lại khó chịu
và tiên đoán rằng chẳng sớm thì muộn đứa con gái này sẽ mang tai
họa đến cho cả tàu.
 

Arabella không hề biết đến một căn nhà nào khác ngoài con tàu
"Bọ Cạp". Cha cô và tất cả thủy thủ trên tàu cũng vậy. Họ đều là

https://thuviensach.vn

những tên cướp sống ngoài vòng pháp luật, cứ phải lênh đênh mãi
mãi trên mặt biển mênh mông rộng lớn...
 

"Chân Gỗ" là một trong những kẻ không chịu nổi mỗi khi nhìn
thấy bóng dáng Arabella. Lúc nào có dịp hắn cũng thúc giục Đanien
giải quyết vấn đề cô bé này, nhưng chẳng bao giờ hắn thành công cả.
 

Lần nào Đanien cũng phải gầm lên:

 

- Câm mõm đi! Đấy không phải là việc của mày! Hay là mày lại
muốn ăn một viên đạn đấy!
 

"Chân Gỗ" rất dè chừng khẩu súng lục của Đanien. Tay thuyền
trưởng này có thể rút súng nhanh như chớp và bắn vào bất kỳ mục
tiêu nào trước khi mọi người nhận ra là y có mang vũ khí.
 

Trong khi ấy giông đã chuyển thành cơn bão biển. Những người
đang làm việc trên boong may mắn có đủ thời gian để giữ được
thăng bằng và chống cự với bão tố tránh khỏi bị hất xuống biển.
Những đợt sóng lừng quét rầm rầm trên boong đã dọn sạch những
gì có thể dọn được. Đanien lại bực tức quát ầm lên với Arabella:
 

- Đi xuống buồng tàu ngay! Mày có nghe thấy không đấy?

 

Arabella nhìn bố, vẻ lo lắng:

 

- Con không thể để một mình cha ở đây với giông bão.

 

Thuyền trưởng tướng cướp hét lên:

 

- Carămba!

 

Arabella hạ ống nhòm xuống, miễn cưỡng chậm chạp bước đi.

 

Con đường đi tới cửa khoang tàu không xa. Lại có cả một sợi dây
thừng giòng theo vách lối đi để bám vào mỗi khi con tàu tròng
trành, nhưng lúc này bão biển đang tới tấp dồn tới, con tàu chao đảo
dữ dội và Arabella không sao lần bước đi được. Hai con sóng lớn đổ
ập xuống người Arabella trước khi bước xuống bậc thang khiến cho
cô bé luống cuống ướt sũng người.
 

Arabella không muốn đi về buồng riêng của mình. Cô rất ghét phải
ngồi thu lu trong xó buồng và nghe biển gầm gió hú. Cô bé quyết

https://thuviensach.vn

định đi vào gian bếp ấm áp, nơi bác Ađanbe đang chuẩn bị nấu súp,
và chắc là đang bị say sóng.
 

Ađanbe làm đầu bếp trên tàu cướp này đã lâu lắm rồi, từ trước khi
Arabella ra đời. Bác béo phị nhưng vẫn là một con người nhanh
nhẹn, khéo léo và trong khi giáp chiến lại tỏ ra thiện chiến không
ngờ. Chỉ có một vấn đề nan giải đối với Ađanbe là cái bệnh say sóng
không bao giờ chữa nổi. Mỗi khi con tàu bắt đầu tròng trành,
Ađanbe lại lăn lộn dữ dội vì say sóng. Quả thật Ađanbe đang co
quắp trong xó buồng, chẳng để ý gì đến nồi cháo đang sôi.
 

Vừa bước chân vào gian bếp, Arabella đã thấy có gì đó không ổn.
Cô bé bước vội đến bếp, cố sức quấy nồi cháo. Con tàu lắc dữ dội, cô
bé lúng túng và không tránh khỏi bị bỏng vì nước cháo bắn tung tóe.
Không làm sao khác được, Arabella đành bỏ mặc như cũ.
 

Ngồi vào góc nhìn Ađanbe đang kêu la rền rĩ ở góc kia, cô bé cảm
thấy ái ngại cho bác. Bác phải chịu cái bệnh say sóng này quấy rầy
cho đến hết đời thôi, bởi vì tất cả những người trên tàu cướp không
bao giờ có thể đi thoát được. Đó là luật của cướp biển. Một khi đã
trở thành cướp thì anh buộc phải là cướp cho tới lúc chết. Hễ một
người nào đó bỏ tàu ra đi thì đó là một mối đe dọa cho những người
còn lại trên tàu. Có thể trong thời gian đầu người đó giờ im lặng,
nhưng sau đó y sẽ quên đi nỗi sợ hãi và phản bội lại đồng bọn, tố
giác nơi cất giấu kho của cải của cả bọn. Nếu như có kẻ nào trốn
thoát, kẻ ấy sẽ bị lần theo dấu vết và vĩnh viễn rơi vào im lặng. Đó là
lý do để không ai bỏ tàu mà đi được.
 

Một tiếng sấm rền vang bên ngoài. Arabella co rúm người lại.
Halêluda đã kể cho cô bé nghe nhiều chuyện rùng rợn về sấm sét
trong cơn giông đến nỗi chỉ mới nghe tiếng sấm bắt đầu rền vang là
Arabella đã run lên vì sợ hãi.
 

Ađanbe rền rĩ:

 

- Cả địa ngục đã vỡ tung đang đổ sụp xuống đây rồi! Cơn bão lần
này dữ dội quá đi mất!
 

Cơn bão kéo dài vài hôm rồi bỗng dứt cơn đột ngột như khi nó
chợt nổi lên. Bọn cướp trên tàu đều kiệt sức. Cuộc chiến đấu giằng

https://thuviensach.vn

co với gió bão đã lấy đi sức lực của tất cả. Ai nấy đều lăn vào giường
ngủ say như chết.
 

Chỉ còn có Halêluda và Arabella là thức. Halêluda phải trực tàu,
bởi vì bao giờ cũng cần có người canh gác. Không thể liều lĩnh để
một chiếc tàu cướp mà không có ai canh phòng. Còn Arabella thức
vì một lý do đơn giản là cô bé không buồn ngủ vào ban ngày.
 

Cô bé đi vơ vẩn trên boong tàu, nhìn những vết tích do cơn bão để
lại. Bùn lầy và rong rêu đã bị những đợt sóng biển hất lên khắp tàu.
Một lớp dày đặc ẩm ướt phủ trên boong tàu. Trong lớp bùn dưới
chân cột buồm chính, Arabella nhặt được một con trai biển màu đen.
Cô bé cố sức mở vỏ trai ra xem bên trong có viên ngọc nào không,
nhưng nó mím miệng rất chặt. Trong lúc Arabella đang loay hoay
với con trai thì Halêluda xuất hiện, mắt quầng đỏ vì thiếu ngủ.
 

 Anh ta vừa ngáp vừa hỏi:

 

- Mày kiếm được cái gì thế?

 

- Một con trai - Arabella trả lời - cháu không sao mở nó ra được.

 

- Đưa tao xem.

 

Arabella đưa con trai cho Halêluda, anh ta liền lấy cạnh con dao
nhíp nậy ra. Bên trong con trai có một cái bóng mờ long lanh màu
xanh và hồng, chẳng có gì khác nữa... Halêluda định trả lại cái vỏ
trai cho cô bé, chợt dừng lại.
 

- Ối thiên địa ơi! - anh la to, đôi mắt ánh lên vẻ ham thích. Thế là
anh ta tỉnh táo hẳn. Trong con trai lấp lánh một viên ngọc lớn màu
hồng. Vẻ mặt Halêluda biến đổi kỳ lạ, anh ta lấy viên ngọc ra khỏi
con trai, đặt trong lòng bàn tay, rồi cứ lăn đi lăn lại, ngắm nghía...
Sau đó, hầu như thản nhiên, anh ta nắm chặt tay lại.
 

Arabella sốt ruột nói:

 

- Trả cháu đây, cháu tìm thấy cơ mà!

 

Halêluda chẳng động tĩnh chút nào, anh ta không mở nắm tay ra,
và vẻ mặt nom càng lạ lùng hơn trước. Halêluda rất mê ngọc trai.
Mỗi lần chia của cải cướp được, anh ta cứ hau háu nhìn theo những

https://thuviensach.vn

viên ngọc. Một viên ngọc hồng to và đẹp như thế là vật quí mà
Halêluda chưa từng có. Quả là một của hiếm.
 

Arabella lại nói:

 

- Trả lại viên ngọc cho cháu.

 

Miễn cưỡng, Halêluda phải xoè tay ra, thở dài nói:

 

- Đây trả mày. Mày tìm thấy nó ở chỗ nào?

 

- Cạnh cột buồm chính. - Arabella trả lời, hất đầu về phía đó. Rồi
cô bé đút ngay viên ngọc vào túi. Cô lau sạch vỏ trai và cũng cất nốt
vào túi.
 

Lúc này, Halêluda đang sục sạo trong đống rong biển ngập bùn,
vừa tìm vừa quẳng những thứ vô dụng xuống biển. Arabella đến
làm giúp anh ta.
 

- Nếu tìm được viên nữa thì là của tao đấy. Đúng không?

 

Arabella đồng ý. Cả hai làm túi bụi cho mãi tới chiều. Halêluda
không gọi người gác tiếp để anh ta có thể tìm kiếm. Hai người đã
dọn sạch boong tàu vứt hết rác rưởi, rong rêu xuống biển và tìm
được khối thứ: vài cái chai, nửa bộ quần áo phao, một bao dao còn
tốt, một con ngựa bằng gỗ đỏ và cả một đống những ván với mảnh
gỗ dùng cho nhà bếp. Nhưng không hề thấy một con trai nào khác.
 

Halêluda mệt nhoài, cáu kỉnh. Những người khác trên tàu vẫn ngủ.
Anh ta muốn nghỉ ngơi quá rồi, phải đánh thức người gác tiếp theo
thôi, nhưng ruột anh ta cứ rối bời, không sao mà ngủ được Arabella
đứng tựa vào lan can ngắm mặt trời lặn. Bỗng cô nhìn thấy chiếc du
thuyền đang ở gần mạn tàu, vẫn cái du thuyền mà cô đã thấy qua
ống nhòm khi trời nổi cơn giông.
 

Chiếc thuyền lúc này trông thật thảm hại. Không còn cánh buồm
nào nữa, nước thì ngập đến nửa thuyền. Một người đàn ông đang
lắc lư bám vào cột buồm đã gãy. Có lẽ người đó đang gọi cầu cứu vì
Arabella cảm thấy có một tiếng nói gì đó rất yếu ớt.
 

- Halêluda! Lại đây mà nhìn! Có một người đang ở trên biển kia
kìa!
 

- Nó đang làm trò gì ở đó? Halêluda cáu kỉnh hỏi lại.
https://thuviensach.vn

 

- Người ấy đang ở trên thuyền. - Arabella nói. - Chúng ta hãy kéo
người ấy lên tàu! Cái thuyền có thể bị chìm bất cứ lúc nào.
 

Halêluda bước đến lan can. Anh ta nói:

 

- Một kẻ bị bão giạt. Chúng ta cần gì đến loại người như hắn? Hắn
chẳng có của cải gì cả, mày cũng thấy đấy.
 

Arabella thúc giục:

 

- Chúng ta cứ cứu người ấy biết đâu người đó cho ta biết điều gì
hay ho chăng?
 

Bỗng Halêluda nảy ra một ý:

 

- Mày cần đến người đó à? - Anh ta hỏi với giọng đầy hy vọng Tao sẽ vớt người đó lên và nếu mày cần thì tao bán hắn cho mày.
 

- Nghĩa là thế nào?

 

- À, thế này, hắn sẽ là riêng của mày. Tao sẽ giải thích với mọi
người là hắn thuộc về riêng mày. Thế mày có cần hắn không nào?
 

- Có.

 

- Thế đưa viên ngọc cho tao. Tao sẽ bán hắn cho mày, bằng lòng
không?
 

- Bằng lòng. - Alabella nói. - Một con người giá trị hơn viên ngọc
nhiều chứ.
 

- Đưa tao viên ngọc.

 

- Vớt người ta lên trước đã! Thuyền sắp chìm rồi kia kìa!

 

Quả thật chiếc thuyền đang từ từ chìm xuống. Người đàn ông ngã
xoài xuống nước, và đang cố dùng hơi sức còn lại bơi về phía tàu.
 

Arabella hét to lên:

 

- Kìa, còn đợi gì nữa? Ném phao xuống cho người ta đi!

 

Cơn giông bão đã quét sạch các phao bơi đi rồi, Halêluda thất vọng
nhìn quanh. Con người kiệt sức bị chìm xuống mặt nước rồi lại nổi
lên lần nữa.
 

Arabella hét to lên:

https://thuviensach.vn

 

- Nhảy xuống đi! Cháu sẽ thả thang dây xuống!

 

- Chó đẻ! - Halêluda rủa lên một tiếng. Hắn cởi phăng áo đến rách
toạc cả ra rồi lao xuống nước. Hắn bơi đến chỗ người đang chết
đuối, nắm chặt lấy rồi lôi trở về tàu.
 

Arabella đã thả chiếc thang dây xuống. Halêluda xốc người kia lên
vai rồi trèo lên thang dây, thở hồng hộc. Hắn quẳng người đó qua
lan can xuống boong tàu, rồi sau đó cũng trèo qua, miệng chửi rủa
ầm ĩ.
 

- Nào bây giờ đưa viên ngọc đây! - Hắn vừa lầu bầu vừa lấy tay
vuốt mớ tóc ướt sũng.
 

Arabella đưa viên ngọc cho Halêluda. Lập tức con người hắn như
biến đổi hẳn. Hắn chẳng thấy mệt mỏi chút nào nữa. Tên cướp cứ
ngắm mãi viên ngọc một cách âu yếm rồi lăn nó từ lòng bàn tay này
sang lòng bàn tay kia.
 
 

https://thuviensach.vn

NGƯỜI BỊ BÃO GIẠT
  
 

Con người bị bão đánh trôi giạt gắng sức ngồi dậy.

- Cám ơn anh bạn, - người đó nói với Halêluda. - Tôi làm cho anh
phải vất vả quá. Tôi không biết đền ơn anh như thế nào nữa.
 

- Cám ơn cô bé này này. Từ nay trở đi anh thuộc về cô ấy.

 

Người lạ cảm thấy thú vị khi nghe những lời của Halêluda.

 

- Thế nghĩa là thế nào? - Người đó hỏi lại.

 

- Tất nhiên là ông bạn đừng tưởng ta vớt ông bạn lên vì tình yêu,
tình thương gì. Đúng không? Ta đâu có điên thế. Này, nói thật, ta
vớt anh bạn lên là để bán cho cô bé này lấy một viên ngọc. Đây này,
anh bạn đã bao giờ thấy một viên ngọc quý như thế này chưa?
 

Halêluda mở bàn tay ra trước mắt người lạ. Người đó nhìn chăm
chú vào viên ngọc rồi nói.
 

- Quả là một viên ngọc tuyệt mỹ. Như vậy thì tôi cũng đáng giá
đấy chứ.
 

Người đó lại cười to. Halêluda cùng cười vang.

 

- Cuộc trao đổi cũng không phải là tồi, - hắn rất hoan hỉ nói, vừa
nói vừa ngắm nghía con người đi chân đất đứng trước mặt hắn từ
đầu đến chân.
 

Người bị trôi giạt quay lại phía Arabella:

 

- Thế là tôi đã bị bán cho cô lấy một viên ngọc. Bây giờ cô định làm
gì với tôi.
 

Arabella nhún vai. Cô nói:

 

- Để rồi xem. Chú chẳng cần phải sợ ai ở đây cả. Họ sẽ không dám
đụng đến chú đâu, vì bây giờ chú thuộc về cháu. Cháu là con gái của
thuyền trưởng.
 

https://thuviensach.vn

- Tôi hiểu rồi. Thế ai là thuyền trưởng? - Người lạ hỏi vẻ như
không hoàn toàn tin rằng trên tàu này lại có thể có một thuyền
trưởng.
 

- Thuyền trưởng tàu này là một quỷ khốc thần sầu của ba đại
dương, là nỗi kinh hoàng trên biển cả là Đanien, tên cướp biển đáng
gờm, với biệt danh "Cò Súng", - Arabella nói to một cách kiêu hãnh.
Hơn nữa, thuyền trưởng chính là cha cháu...
 

Cô bé hy vọng những lời lẽ đó sẽ gây được ấn tượng mạnh đối với
người lạ, nhưng người đó chỉ mỉm cười có vẻ thích thú.
 

- Chú là ai? - Arabella hỏi.

 

- Tôi chỉ là một anh chàng phiêu lãng tên là Hatxan, - người lạ trả
lời - Và chẳng có ai phải sợ tôi cả.
 

Một tiếng động ầm ầm ở phía đuôi tàu.

 

- Lão "Chân Gỗ" đấy. Cái gì làm lão ta thức giấc không biết? Halêluda lẩm bẩm và vội nhét viên ngọc vào cái túi nhỏ trong bao
lưng.
 

Họ thấy "Chân Gỗ" tiến gần về phía họ. Từ xa, họ đã thấy nét mặt
cau có, hầm hầm của lão. Bên trên chiếc khăn đỏ, lão ta trùm thêm
một chiếc khăn viền vàng óng ánh. Cái răng đau đã làm tình làm tội
lão không lúc nào yên.
 

Nhìn thấy Hatxan, lão tức giận quát lên:

 

- Thằng quỉ nào kia?

 

- Đó là anh chàng lãng tử của cháu - Arabella trả lời ngay tức khắc.

 

"Chân Gỗ" nói đốp chát ngay:

 

- Mày nói gì thế! Mày có muốn xem cái gì sẽ xảy ra với cái thằng
phiêu lãng của mày không?
 

Lão rút con dao ra khỏi bao.

 

Dưới cái khăn choàng màu hồng viền vàng, đôi mắt ác độc của lão
quắc lên vẻ dữ dằn. "Chân Gỗ" đang điên người và bất kể cái gì mà
lão không thích đều như chọc giận lão.
 

Halêluda lẩm bẩm:
https://thuviensach.vn

 

- Lão "Chân Gỗ" bị mất trí rồi!

 

- Không được đụng tới người ta! - Arabella la to lên - Người đó là
của cháu.
 

"Chân Gỗ" tiến sát đến chỗ Hatxan vung con dao lên:

 

- Mày có muốn tao xiên cái này vào người không? - Lão hét to đến
khản cổ.
 

- Kìa, ông bạn, - Hatxan nói, vẻ hơi bối rối. - Có lẽ ông bạn đang bị
cơn đau răng hành hạ ghê gớm hay sao mà phải quấn cái khăn đẹp
đẽ trên đầu thế kia?
 

Đó là điều mà "Chân Gỗ" không hề ngờ tới. Bàn tay lão thõng
xuống, mồm lẩm bẩm:
 

- Mày là thợ chữa răng à? Hay đại loại như thế?

 

- Không phải là thợ chữa răng nhưng tôi có thể làm cho ông khỏi
đau. ông hãy cất con dao đi đã.
 

- Lại đây, thử xem xem. - "Chân Gỗ" nói với giọng không tin tưởng
lắm, nhưng cũng nhét con dao vào bao.
 

Hatxan nói:

 

- Bỏ khăn choàng ra! Cho tôi xem cái tai!

 

"Chân Gỗ" lại nổi đóa lên.

 

- Mày coi tao là cái gì? Một thằng điên chắc? - Lão quát.

 

- Sao tôi lại dám thế nhất là là trong hoàn cảnh này - Hatxan nói. Cho tôi xem cái tai.
 

"Chân Gỗ" lẩm bẩm điều gì có vẻ rất cáu giận nhưng vẫn cởi khăn
quàng ra. Bên trong khăn quàng là chiếc khăn tay đỏ. Dưới tấm khăn
đỏ là mớ tóc dày rậm rạp. Giữa đám tóc rậm, Hatxan nhìn thấy
loáng thoáng cái tai bẩn của "Chân Gỗ".
 

Anh chàng lãng tử lấy tay luồn vào cổ áo sơ mi, lôi ra một cái túi
da dẹt. Trong lúc Hatxan mở cái túi da, Halêluda tiến sát đến xem
xét một cách hiếu kỳ. Nhưng hắn thất vọng, trong túi da chỉ có mấy
cái kim mỏng và dài. Hatxan cầm lấy một chiếc kim, sờ nắn tai của

https://thuviensach.vn

"Chân Gỗ" rất cẩn thận, rồi nhanh như cắt, đâm chiếc kim vào dái tai
của lão.
 

"Chân Gỗ" thét lên, tay lại sờ vào con dao. Nhưng một loáng sau,
mắt lão lóe lên vẻ hài lòng. Chưa bao giờ Arabella trông thấy lão
tươi tỉnh như thế.
 

Hatxan hỏi một cách chăm chú:

 

- Có thấy đỡ không?

 

- Tốt lắm! Sao mày lại biết nhỉ? Sao lại làm nhanh đến thế nhỉ?

 

Hatxan chỉ mỉm cười. "Chân Gỗ" sờ vào cái kim đang cắm lơ lửng
trên tai.
 

- Thế cứ phải đeo mãi thế này à? - Lão hỏi.

 

- Đừng lo. Tôi lấy ra bây giờ đây. - Hatxan nói, anh ta rút chiếc kim
ra khỏi tai của lão "Chân Gỗ", lấy vạt áo lau đi rồi lại cho vào túi da
như cũ.
 

Đúng lúc ấy, Đanien bước lại gần đám đông mà hắn quan sát từ
nãy nhìn thẳng vào đôi mắt hiền từ của Hatxan và nói với giọng khó
chịu:
 

- Mày không bao giờ trở thành cướp được đâu. Những dù sao
trông mày cũng có vẻ như một thằng ngố vô hại.
 

- Cám ơn! - Hatxan nói.

 

Đanien không để ý đến lời ấy, hắn quay về phía Halêluda quát lớn:

 

- Tại sao mày lại vớt thằng này lên tàu?

 

- Dạ tại Alabella cứ nài nỉ hoài, - Halêluda lúng túng nói, đôi mắt
nhìn xuống đất. Lúc này, hắn không nói tới viên ngọc.
 

Đanien thét lên như sấm:

 

- Không được để ý đến ý muốn của trẻ con! Thế nó chỉ cần chỉ
ngón tay là mày sẽ vớt ngay vài thằng do thám lên hay sao?
 

Halêluda nói một cách khinh miệt:

 

- Vài tên do thám ư? Ta sẽ được một món tiền chuộc.

 

Đanien hỏi độp luôn:
https://thuviensach.vn

 

- Được, tên này, liệu chúng nó sẽ trả bao nhiêu để chuộc mày về,
hả?
 

Hatxan nhún vai, lúng túng như mắc lỗi:

 

- Tôi e rằng, chẳng có xu nào cả.

 

- Carămba! - Thủ lĩnh "Cò Súng" thét lên.

 

- Có lẽ nên để cho cô Arabella quyết định số phận của tôi - Hatxan
từ tốn đề nghị. - Vì theo tôi hiểu thì là người lệ thuộc vào cô ấy.
 

- Đúng. Người ấy là của tôi.- Arabella nói. - Tôi phải mua bằng một
viên ngọc.
 

Đanien hỏi ngay:

 

- Gì thế?, Ngọc nào?

 

- Con tìm được một viên ngọc trong con trai nằm dưới đống rong
rêu. - Arabella trả lời. - Con đã dưa cho Halêluda viên ngọc để mua
người lãng
 

tử này.

 

Đanien quay về phía Halêluda ánh mắt của hắn sắc như dao, kẻ
nào nhìn vào cũng rùng mình sởn gáy.
 

- Bỏ ra đây! - Đanien nói.

 

Halêluda miễn cưỡng móc viên ngọc từ cái túi bí mật của hắn ra.
Đanien quay về phía Arabella hỏi:
 

- Thế là mày đổi viên ngọc đẹp như thế này lấy một thằng lêu
nghêu xương xẩu như thế kia phải không? Mày có còn bà con gái
một tướng cướp nữa hay không? Nói đi!
 

Arabella nói:

 

- Con đã có nhiều ngọc rồi. Ngọc cũng chán lắm. Con muốn có một
người nói chuyện với con.
 

- Thiếu gì người trên tàu này để nói chuyện hả, con bé kia? Đanien hét vào mặt Arabella làm cho cô bé giật nẩy người.
 

Tuy vậy, cô bé vẫn kiên quyết.

 

https://thuviensach.vn

- Những người trên tàu này đều xấu tính! Con thích Hatxan cơ.
 

- Carămba! - Đanien chửi thề một tiếng rồi nhét thuốc vào tẩu, nói
tiếp - Thôi được, mày sẽ có cái thằng ấy. Nhưng nhớ một điều là
phải mang nó đi khuất mắt tao, nếu không thì viên đạn này sẽ găm
vào ruột nó?
 

Arabella đưa Hatxan về buồng riêng của mình, mời anh ngồi trên
chiếc đi văng, đầy những lụa là gấm vóc. Cô bé bắt đầu ngắm nghía
Hatxan. Hatxan là một người đàn ông mảnh mai, cao, có mớ tóc dày
màu xám mà chắc trước kia là màu đen. Dưới đôi lông mày rậm là
đôi mắt nhìn chăm chú. Trên thân hình gầy còm của anh là bộ quần
áo bạc mầu ướt sũng. Chân Hatxan không giầy, chắc đã bị chìm sâu
dưới đáy biển.
 

Đến lượt Hatxan cũng nhìn ngắm cô bé và căn buồng. Cô gái có bộ
tóc đen dày, da dẻ cháy nắng. Cô mặc chiếc váy sặc sỡ như những
du dân, trên cổ đeo một chuỗi hạt san hô đỏ.
 

Hatxan bị lóa mắt vì vẻ huy hoàng, lộng lẫy của căn phòng. Sàn
phủ một lớp thảm dày đắt tiền và nhiều lông thú đẹp. Xung quanh
vách treo đầy những tấm nhung đủ màu sắc lạ và những đồ mỹ
nghệ phương Đông. Những cái quạt bằng ngà chạm trổ, những lông
công sặc sỡ uốn cong gài trên nền nhung. Nhiều loại đồng hồ bằng
vàng và những bức tranh nhỏ treo trên tường. Một bộ đồ pha cà phê
đặt trong một cái khay để trên bàn. Rải rác khắp phòng là những
những đồ trang trí bằng hổ phách và kim cương, những chiếc mặt
nạ bằng gỗ mun và những hộp, những tráp bằng gỗ đào hoa tâm.
 

Hatxan lắc đầu, nhìn Arabella và mỉm cười với vẻ không tin tưởng.
Arabella lo lắng hỏi:
 

- Chú không thích căn buồng này à?

 

- Thích lắm chứ, - Hatxan nói - Nhưng, cô bé ơi, chưa bao giờ tôi
được vào phòng riêng con gái vua cướp như thế này. Tôi đang ngạc
nhiên vì những loại đồ đạc mà băng cướp đã chiếm đoạt được.
 

- Thế chú không thích những đồ đạc của cháu à?

 

https://thuviensach.vn

- Thích chứ. Nhưng phải nói thật chú không hiểu những thứ này
có lợi ích gì cho cháu - Nếu cứ phải sống suốt đời ở đây thì cũng
nhàm chán, mòn mỏi đi thôi.
 

- Sao chú biết? - Arabella mở tròn mắt nhìn Hatxan ngạc nhiên Cháu đã quá chán ngán những thứ này rồi, thế mà chẳng một ai trên
tàu này hiểu được điều đó. Cháu chỉ mong được sống trên đất liền,
được đi lang thang trong rừng. Nhưng cháu không thể lên bờ được,
bọn người của "Đuôi Sam Sắt" sẽ bắt cóc và đòi chuộc nhiều của cải.
 

Arabella chợt im lặng đề phòng. Cô bé nhìn chăm chăm vào bộ mặt
có vẻ chân thực của Hatxan và ngần ngại hỏi:
 

- Chú không phải là người cùng bọn với "Đuôi Sam Sắt" đấy chứ?

 

- Thế "Đuôi Sam Sắt" là ai?

 

Arabella kinh ngạc:

 

- Chú không biết ai là "Đuôi Sam Sắt" à? Đó cũng là một vua cướp
biển. Họ nói rằng ông ta có một cái đuôi sam bằng sắt. Nhưng cháu
không thể tưởng tượng nổi điều ấy.
 

- Như vậy là cha cháu và "Đuôi Sam Sắt" chống lại nhau để xem ai
là kẻ mạnh nhất phải không?
 

Arabella cau mày, vẻ không tán thành:

 

- Cha cháu là vua cướp biển mạnh nhất trên khắp các đại dương!

 
 

https://thuviensach.vn

THƯƠNG THUYỀN LÔRÂYĐA
  
 

Bỗng có tiếng ồn ào la hét trên boong.
Arabella tỏ vẻ lo lắng, cô nói:

 

- Ta hãy ra ngoài kia xem chuyện gì xảy ra.

 

Hatxan mệt quá không đứng lên nổi.

 

- Có lẽ tôi yếu quá rồi, - anh nói - cháu có thể kiếm chút gì cho tôi
ăn được không?
 

Arabella la to lên:

 

- Chết thật sao cháu lại không nghĩ đến điều đó từ nãy nhỉ? Chắc là
mấy hôm nay chú chưa có gì vào bụng rồi phải không?
 

- Có lẽ thế. - Hatxan đáp. - Tôi cũng không nhớ rõ là đã bao lâu rồi.
Có những lúc ngày đêm cứ lẫn lộn với nhau.
 

- Thế thì chú phải cẩn thận, không được ăn nhiều một lúc kẻo chết
mất. - Arabella nói bằng một giọng tình cảm.
 

Cô bé đi vào gian bếp rồi mang ra cho Hatxan một bát nước súp.
Trong khi Hatxan ăn, Arabella vào buồng của cha, lục trong tủ lấy ra
một chiếc áo choàng màu da cam và một đôi hài nhung màu xanh
mũi cong vút.
 

Arabella mang những thứ đó về phòng mình, rồi nói với Hatxan vẻ
như ra lệnh:
 

- Đây, chú mặc cái áo này vào, quần áo của chú bị ướt cả rồi. Và
chớ có thò đầu ra ngoài buồng này đấy. Tốt nhất là chú ngủ đi một
giấc. Cháu sẽ ra ngoài kia xem có gì xảy ra.
 

Trên boong, mọi người đang chuẩn bị một cuộc tấn công. Họ đã
phát hiện một chiếc tàu đang chạy phía xa.
 

Arabella bị cấm không được ở trên boong khi xảy ra những cuộc
đụng độ. Vì thế cô nấp kín vào một chỗ và không làm vướng chân

https://thuviensach.vn

người nào. Việc này thì cô thạo rồi. Có một lý do buộc cô bé phải có
mặt trên boong khi có cuộc chiến là Arabella tin rằng nếu mình để
mắt đến cha thì cha cô sẽ không bị tai họa, sẽ tránh được mọi tên
đạn, gươm đao và những rủi ro khác. Nhiều khi Arabella lo sợ đến
tuyệt vọng cho sự an toàn của cha vì cô biết rằng những cuộc chiến
trên biển vô cùng ghê rợn và tàn nhẫn.
 

Arabella trèo lên chỗ nấp quen thuộc mà cô gọi là cái tổ quạ. Từ
đó, cô trông thấy một chiếc tàu buôn chở nặng đang cố sức chạy
trốn. Như một loài sâu bọ có hại nhanh nhẹn, chiếc tàu cướp lao vun
vút về phía tàu buôn. Những tiếng thét, tiếng hò la đằng đằng sát
khí của bọn cướp trên tàu vang lên, lan xa trên mặt biển, khiến ai
nghe thấy cũng có cảm giác như máu trong người đông đặc lại
Những tiếng la hét ấy cốt làm cho nạn nhân mất hết tinh thần.
 

Chiếc tàu buôn cố sức tránh tàu cướp bằng cách ngoặt nhanh sang
phía khác, nhưng lập tức tàu cướp cũng đổi hướng nhanh chóng và
tiên tục đuổi theo.
 

Chiếc tàu buôn bỗng mở nắp hầm tàu phía bên sườn. Arabella biết
rõ cái gì sẽ xảy ra ngay sau đó. Con tàu lạ kia sẽ nã pháo vào tàu
cướp, may ra thì cũng trúng đôi ba phát vào sườn tàu bọc thép làm
xây xát đôi chút. Hơn nữa một khi pháo thủ đang hoảng hốt thì rất
khó có thể bắn trúng mục tiêu được. Và thủy thủ trên tàu buôn chưa
kịp nạp đạn lần nữa thì tàu cướp đã tiến sát đến nơi.
 

Một loạt pháo nổ vang. Chiếc tàu cướp rùng mình khi những viên
đạn lướt qua hai bên mạn tàu. Thế rồi tàu "Bọ Cạp" như nổi giận,
đâm thẳng mũi tàu bọc thép vào chiếc tàu buôn. Bọn cướp đổ xô vào
sát tàu buôn, dùng những cái móc sắt to tướng móc chặt hai tàu lại
với nhau. Thế là trước khi thủy thủ trên tàu buôn tập hợp lại được
thì các khoang tàu đã đầy tràn bọn cướp. Một cuộc chiến đấu chớp
nhoáng đẫm máu xảy ra.
 

Arabella muốn nhắm mắt lại để khỏi phải nhìn cảnh đó, nhưng cô
còn bổn phận phải nhìn để che chở cho cha. Lưỡi gươm của tướng
cướp Đanien vung lên loang loáng giữa đám người ẩu đả lộn xộn,
gần ngay cửa hầm tàu.
 

https://thuviensach.vn

Arabella lo lắng, cô bắt đầu lầm rầm một điệu hát lạ lùng không có
lời cố định. Lời của bài hát cứ thay đổi theo mỗi lần cô hát. Chính
Arab...
 
Gửi ý kiến