Bí ẩn mãi mãi là bí ẩn T5

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 07h:36' 20-01-2026
Dung lượng: 1.6 MB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 07h:36' 20-01-2026
Dung lượng: 1.6 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
THÔNG TIN EBOOK
Tên sách
BÍ ẨN MÃI MÃI LÀ BÍ ẨN Tập 5
Tác giả
NHIỀU TÁC GIẢ sưu tầm và biên soạn
Thể loại
Khoa Học, Bí Ẩn
Nhà Xuất Bản
NXB TP HCM
Ebook
BẢN KHÁ SAI CHÍNH TẢ 2021 kindlekobovn
★
— —
NHỮNG BÍ ẨN VỀ XÁC ƯỚP Ở MỘ CỔ GIANG TÔ
Bảo tàng thành phố Liên Vân Cảng (Giang Tô, Trung Quốc) vừa mở
cửa cho du khách tham quan Bí ẩn nghìn năm - Lăng Huệ Bình, xác người
được ướp từ đời nhà Hán.
Trưng bày thi hài Lăng Huệ Bình
Điều lạ là trải qua hơn 2.000 năm mà da dẻ xác ướp khi khai quật vẫn
tươi như vừa mới qua đời. Xác ướp này có nhiều bí ẩn mà tới nay các nhà
khoa học chưa thể giải thích sau 6 năm nghiên cứu.
Ông Lưu Chính - Giám đốc Bảo tàng - cho biết: Khi xây dựng con
đường từ Liên Vân Cảng tới khu danh lam thắng cảnh Hải Châu cách thành
phố chừng 7 km về phía Tây Nam, ngày 7 tháng 7 năm 2002 đội công trình
của Cục Giao thông đường bộ đã phát hiện mộ cổ này. Các chuyên gia và
nhân viên bảo tàng đã nhanh chóng tới hiện trường và thấy trong mộ có hai
chiếc quách với 4 chiếc quan tài được đánh số thứ tự theo chiều bắc-nam
từ 1 tới 4. Hai chiếc quách có 4 quan tài cùng 81 hiện vật được đưa về bảo
tàng để chuyên gia các ngành có liên quan tiến hành phân tích và giám
định. Chiếc quan tài số 1, số 2 có chữ đề “Đông Công” và ghi rõ là nam
giới. Chiếc thứ 4 giống như chiếc số 1 và số 2 hầu như hài cốt không còn
gì cả, chỉ còn lại mấy mẩu xương dính liền với đất. Nhưng khi các chuyên
gia mở nắp chiếc quan tài số 3 thì trong quan tài có dung dịch màu nâu đỏ
dâng lên nắp tỏa mùi thơm, phát hiện thấy một xác ướp của phụ nữ da dẻ
vẫn còn tươi như vừa mới qua đời. Người phụ nữ trong quan tài khoảng 50
tuổi, cao 1,58 m, trong số các hiện vật chôn cùng quan tài có một chiếc ấn
kiểu hình khuy rùa bằng đồng bán kính 1,3 cm, bên trong khắc chữ vẫn còn
rất rõ nét là “Lăng Huệ Bình”, như vậy đó là xác ướp của bà Lăng Huệ
Bình.
Đây là xác ướp thứ ba sau hơn 2.000 năm từ đời nhà Hán được tìm
thấy mà da dẻ không bị phân hủy. Xác ướp này là xác ướp kiểu “Mã
Vương Đối” được phát hiện ở khu mộ cổ đời Hán thuộc Trường Sa (tỉnh
Hồ Nam) và khu mộ cổ ở Kinh Châu (tỉnh Hồ Bắc). Nhưng so với hai xác
ướp phát hiện ở Hồ Nam và Hồ Bắc, thì xác ướp này có nhiều bí ẩn:
- Một là, thân phận của bà Lăng Huệ Bình: Ba quan tài khác đều có ấn
bằng đồng tương tự như ấn của bà Lăng Huệ Bình, nhưng đều gỉ và mờ
nhạt tới mức không thể đọc rõ. Theo sử sách thời nhà Hán chỉ có quan lại
có đẳng cấp được hưởng bổng lộc từ 300 - 2000 thạch (một đơn vị đo
lường cũ) thì vua mới ban cho quyền khắc ấn kiểu khuy rùa bên trong có
tên. Bà Lăng Huệ Bình cũng được ban ấn đồng như vậy thì ít nhất chức vụ
cũng phải từ cấp thái thú trở lên. Qua ghi chép của lịch sử, thời Hán có quy
chế phong hầu tước cho phụ nữ, như vậy liệu thân phận của bà Lăng Huệ
Bình có phải là vương hầu hay không hay chỉ là vợ của Đông Công?
- Trong khi quan tài của hai xác ướp ở Hồ Nam và Hồ Bắc được bao
bọc bởi những công trình lăng tẩm đồ sộ, thiết kế hoàn chỉnh với nhiều
tầng bảo quản, thì môi trường bên ngoài quan tài ở Liên Vân Cảng rất sơ
sài: Xung quanh quách chỉ có một tầng thạch cao mỏng, không có lớp than
dày cùng các lớp bảo vệ khác như mộ ở Hồ Bắc, đất lấp xung quanh mộ
cũng mỏng chứ không dày như mộ ở Hồ Nam. Nhưng thi thể vẫn được bảo
quản hoàn hảo hơn
2.000 năm. Cùng trong một môi trường như vậy mà ba hài cốt ở ba
quan tài khác chỉ còn lại chút xíu xương không đáng kể. Vì sao cùng một
điều kiện mà thi thể của bà Lăng Huệ Bình lại được bảo quản hoàn hảo như
vậy?
- Ba là, liệu chất dịch trong quan tài có liên quan tới việc bảo quản thi
thể bà Lăng Huệ Bình? Kết quả phân tích cho thấy dịch trong mộ ở Liên
Vân có độ pH là 7,55, thuộc chất kiềm yếu. Còn dịch trong mộ ướp xác ở
tỉnh Hồ Nam có nồng độ pH là 5,18, đây là acid. Rõ ràng hai chất này khác
hẳn nhau.
Như vậy, phải chăng chất kiềm trong quan tài đã bảo vệ cho thi thể của bà
Lăng Huệ Bình không bị phân hủy? Liệu chất dịch này được bơm vào quan
tài trước khi khâm liệm hay được hình thành bởi nước ngầm dưới đất
thẩm thấu vào quan tài kết hợp với chất liệu trong quan tài qua nhiều năm
tháng sau khi chôn cất?
- Bốn là, về nghi lễ của đẳng cấp được an táng: Qua nghiên cứu những
văn vật trong quan tài cho thấy đẳng cấp của bà Lăng Huệ Bình rõ ràng
không thấp hơn hai người đàn ông “Đông Công”, nhưng so với hơn 3.000
văn vật ở khu mộ cổ tại Hồ Nam được khai quật trước đây thì trong mộ
của bà Lăng Huệ Bình chỉ có hơn 80 hiện vật.
Đối với một nhân vật đẳng cấp cao mà chỉ có sơ sài mấy văn vật cổ
như vậy, rõ ràng rất đơn giản, hơn nữa công trình xây dựng khu mộ cũng
sơ sài, không hoành tráng như mộ cùng đẳng cấp khác. Chuyên gia khảo cổ
Lưu Kiếm Vân cho rằng tất cả dấu hiệu tại hiện trường cũng như việc xây
cất cùng số ít văn vật cổ trong mộ cho thấy nghi lễ mai táng tiến hành rất
vội vã, hình như còn thiếu rất nhiều công đoạn không được tiến hành. Vậy
khi đó đã xảy ra sự kiện gì mà bốn người đều có đẳng cấp cao lại phải
chôn cất vội vã như vậy? Thông qua việc trưng bày lần này, Giám đốc Bảo
tàng Lưu Chính hy vọng các giới tới thăm quan và giúp bảo tàng tìm giải
đáp những bí ẩn trên của khu mộ cổ ở Liên Vân Cảng.
BỘ HÀI CỐT BÍ HIỂM TRÊN BIỂN NEWFOUNDLAND
Giới khoa học hiện đang vô cùng bối rối trước những tấm hình chụp
trên biển Newfoundland: Một bộ xương thú khổng lồ nằm phơi trên núi
băng trắng xóa, rõ mồn một những dẻ xương sườn nâu và cột sống lưng
cong gập. Các nhà nghiên cứu ở Canada, thậm chí cả ở Greenland và Na
Uy hiện chưa có ai dám khẳng định nguồn gốc của bộ hài cốt bí hiểm này Garry Stenson, chuyên viên sinh vật biển thuộc Bộ Thủy sản Liên bang
phát biểu trước báo giới: “Đây cũng là lần đầu tiên tôi bắt gặp trường hợp
lạ lùng như thế”. Lúc này, đồng nghiệp của Stenson ở Bộ Thủy sản hiện
đang tranh cãi sôi nổi về việc: liệu đây có phải là xác của loài hải cẩu có
râu, hay của hà mã, hoặc cũng có thể là của cá voi trắng không chừng. Tuy
nhiên khi chưa có bằng chứng xác thực trong tay, họ vẫn chưa thể đi đến
kết luận chắc chắn.
Được biết bức ảnh gây chấn động được chụp trên vùng biển thuộc
Vịnh Bonavista, phía đông Newfoundland (Canada). Tác giả bức hình là hai
vợ chồng Eli và Donna Norris sống gần th ị trấn Newtown, sau đó một
người bạn tên Ruth Knee đã gửi tới Bộ Thủy sản để xác minh nguồn gốc.
Knee cho biết đôi vợ chồng già không muốn bị phiền toái khi trở thành
tâm điểm của các phương tiện truyền thông, tuy nhiên họ có thể minh
chứng tính xác thực của tấm ảnh. Ngay cả chuyên viên Stenson cũng khẳng
định bức ảnh không phải là một trò đùa. Theo lời kể của ông bà Norris, cột
xương sống khổng lồ nhô ra khỏi tảng băng chừng 2,4 mét - điều này
khiến Stenson phỏng đoán đây là bộ hài cốt của một động vật có vú kích
thước vô cùng lớn. Tuy nhiên ông không dám chắc về nguyên nhân dẫn
đến tư thế chết lạ lùng như vậy: là do con thú trượt chân ngã xuống kẽ nứt
sông băng, hay do nó chết khô từ trước rồi sau đó bị các lớp băng tuyết lần
lượt bao phủ? Việc xác định tuổi thọ của bộ xương cũng rất khó khăn, do
môi trường lạnh có thể làm nhòa đi dấu vết. Thêm một thách thức không
kém phần quan trọng khác: Làm sao để xác định núi băng đó hiện đang trôi
dạt nơi đâu.
Đây không phải lần đầu tiên những bộ hài cốt kỳ lạ xuất hiện ở miền
duyên hải này. Hồi tháng 6/2001, một người dân ở St. Bernard's, thuộc
Vịnh Fortune được phen kinh hãi khi phát hiện ra bộ xương dài 7 mét trôi
dạt vào bờ. Khi đó phần lớn bộ hài cốt đã bị phân hủy nghiêm trọng nên
người ta không thể xác định nguồn gốc thuộc sinh vật nào, chỉ gọi nó bằng
cái tên giản đơn “quái vật biển”.
BÍ ẨN VỀ CÁC XÁC ƯỚP
Cách trung tâm thành phố Kiev thủ đô nước Cộng hòa Ukraina khoảng
50 km về phía bắc có một nhà mồ nổi tiếng bởi có hàng trăm xác ướp;
nhưng kỳ lạ vì những xác ướp lại được bảo quản trong một điều kiện hết
sức đơn giản của tự nhiên chứ không phải trong những Kim tự tháp. Bên
cạnh dòng sông hung dữ là một dãy núi cao sừng sững. Người xưa đào vào
lòng đất những đường hầm rộng và zíc zắc chạy dài theo triền núi. Cách
một đoạn, phần thành hầm ở trên cao được khoét vuông vắn sâu thêm vào
lòng đất vừa vặn đặt được một cỗ quan tài; và đó chính là nơi yên nghỉ của
người quá cố. Gọi là quan tài nhưng không có tấm ván thiên mà chỉ có một
khung và lưới hình chóp chữ nhật cụt hay hình vòm mà qua tấm lưới có thể
chiêm ngưỡng rất rõ ràng dung mạo người quá cố. Có khi, quan tài là một
khúc gỗ khoét lõm và khung lưới đặt trực tiếp lên trên, nom như chiếc
“giường”. Tất cả những chiếc “giường ngủ” ở đây đều được trang trí rất
đẹp. Đi trong nhà mồ có cảm giác mát lạnh. Tất cả những xác chết ở đây
đều cùng một màu nâu đen khô quắt lại. Lạ là không có dù chỉ là tí chút
mùi của chết chóc, ngay
đến cả mùi ẩm mốc cũng không hề có. Lũ trẻ tan học về trên đường
ngang qua nhà mồ thường vứt cặp sách trên mặt đất rồi chạy xuống nhà
mồ chơi trò đuổi bắt như thể đây là một chỗ vui chơi của chúng. Thỉnh
thoảng lại có những người đến thăm người quá cố vốn là tổ tiên của họ...
Người ta thấy rằng trong Kim tự tháp Ai Cập có những hiện tượng kỳ lạ.
Chẳng hạn để trong tháp một đồng tiền kim loại đã rỉ, chừng hơn một
tháng sau nó sáng lại như còn mới. Sữa tươi vừa vắt ra từ một con bò nếu
để bên ngoài tháp thì hỏng, còn để trong tháp mùi vị vẫn bình thường với
khoảng thời gian như nhau. Trái cây và rau xanh để trong tháp khoảng 15
ngày vẫn tươi, không khô héo. Hai cây cà chua cùng trồng một lúc, cây
trong tháp ra hoa kết quả trước cây ngoài trời... Nhưng đó là không khí bên
trong Kim tự tháp, những công trình kiến trúc vĩ đại cả về văn hóa, tiền
của, sức người, trí tuệ, thời gian xây dựng cũng như tồn tại và đặc biệt
được cho là hấp thụ “sóng vũ trụ” nào đó qua các cửa và lỗ thông hơi
hướng về phương Bắc, nên mới tạo ra một môi trường có thể gìn giữ thi
thể các Pharaon hàng nghìn năm. Còn ở đây rõ ràng không phải Kim tự
tháp, mà chỉ là một nhà mồ được đào trong lòng đất hết sức mộc mạc,
nhưng những xác người ở đây đã tồn tại hàng nghìn năm...
Điều gì làm các xác chết trường tồn với thời gian? Do thuật ướp xác?
Do môi trường lưu giữ xác? Hay vì cả hai? Đó là những câu hỏi lớn mà sau
nhiều thập kỷ tìm tòi người ta vẫn chưa có lời giải đáp hoàn toàn chính
xác. Hiện thời, đã biết nhiều cách ướp xác khác nhau, con người mặc
nhiên thừa nhận đi tiên phong trong lĩnh vực này nói riêng vày học nói
chung vẫn là người Ai Cập cổ đại. Nhiều thành tựuy học ghi trên giấy
papyrus chứng tỏ người Ai Cập cổ hiểu biết khá rõ về cơ thể người. Họ rất
coi trọng việc thờ người chết vì cho rằng, người tuy chết nhưng linh hồn là
bất tử. Trong mỗi con người đều có một hình bóng giống như mình khi soi
gương - gọi là linh hồn (ka), khi ra đời linh hồn trùng trong thân xác, khi
chết linh hồn rời khỏi xác nhưng vẫn tồn tại. Linh hồn chỉ bị chết hẳn khi
thể xác hủy nát. Nếu thân xác nguyên vẹn thì đến một lúc nào đó linh hồn
lại nhập vào xác và con người sẽ sống lại. Tín ngưỡng này thể hiện trong
chuyện thần thoại về Thần Orisis (Thần sông Nil) và Thần Seth (Thần Sa
mạc). Thuật ướp xác đã ra đời như thế và được cho là xuất hiện từ thời kỳ
Cổ vương quốc (khoảng 3000 – 2200 TCN) và duy trì đến thế kỷ thứ năm.
Người chuyên nghề ướp xác dùng một cái móc đưa qua đường mũi lên đầu
để lấy hết não, rồi rửa sạch khoang sọ bằng một loại nước sắc nhiều cây cỏ
thơm và rượu... Ngực và bụng được mổ bằng dao đá rất sắc để lấy hết phủ
tạng, chỉ còn tim được giữ nguyên trong lồng ngực vì tim được coi là nơi
phát sinh ra thông minh và tình cảm nên phải được giữ lại để chờ ngày
phán xử cuối cùng. Khoang ngực, bụng cũng được đổ đầy dung dịch
hương liệu và rượu rồi khâu lại. Xác được ngâm trong nước muối khoảng
70 ngày nên teo nhỏ lại chỉ còn da bọc xương. Sau đó được xoa bằng dầu
thơm và một dung dịch đặc biệt rồi được bó chặt bằng vải, có khi ngực,
bụng còn được nhồi mạt cưa tẩm hương liệu (lại có nhà nghiên cứu cho
rằng, sau khi xử lý não và phủ tạng, xác được chôn hoặc đặt trong hang
không có gió khoảng 70 ngày, rồi bó bằng vải tẩm nhựa cây). Các ngón tay
được lồng vào túi bằng vàng để khỏi rơi rụng. Đầu quan tài (bằng đá)
người ta tạc khuôn mặt người quá cố, thân quan tài chạm hình quần áo để
dễ nhận ra phần xác của mình, vì thế nhìn quan tài có hình người không có
tay chân, bên cạnh mồ còn dựng tượng người chết bằng đá hoặc gỗ. Thuở
sơ khai, ướp xác là một nghi táng bất khả xâm phạm của vua và hoàng hậu.
Từ khoảng 1500 năm TCN, giới quý tộc mới được phép dùng nghi táng
này. Sau đó tục này lan đến những người giàu có và đến cả tầng lớp bình
dân. Tuy nhiên, trong tục này cũng có phân biệt đẳng cấp: Vua chúa dùng
kỹ thuật ướp phức tạp nhất, sau đến giới quý tộc và nhà giàu, tất nhiên
phải trả một khoản tiền lớn, còn tầng lớp bình dân thì không phải trả tiền
nhưng kỹ thuật ướp đơn giản nhất bằng dung dịch kiềm tính, và trát một
lớp vôi bên ngoài. Năm 1996, ở gần vùng El Bawiti phát hiện khoảng
10.000 xác ướp có niên đại 300 năm TCN đến năm 300 CN. Viện Bảo tàng
Ai Cập ở Cairo hiện đang trưng bày xác ướp 26 Pharaon cách chúng ta
khoảng 4.000 – 5.000 năm nhưng tình trạng các xác vẫn rất tốt. Gần đây,
các nhà khảo cổ Nhật Bản khai quật một xác ướp nguyên vẹn trong một
ngôi mộ chưa bị xâm hại ở Nam Ai Cập. Ông Sakugi Yosimura, nhà nghiên
cứu hàng đầu Đại học Tokyo cho biết, xác người đàn ông này được ướp
trước triều đại Pharaon Tutankhamen (khoảng 1336
– 1327 TCN). Người Ukraina và châu Âu có cách ướp xác riêng của
mình hay học của người Ai Cập? Câu hỏi này hiện vẫn chưa có lời giải đáp
thỏa đáng. Nhưng người ta thiên về giả thiết thứ hai bởi thời Cổ đại,
phương Đông và phương Tây với hai nền văn minh rực rỡ đã có sự giao
lưu. Người (Liban ngày nay) đã đi lại buôn bán khắp Địa Trung Hải từ TK
XI TCN đến TK VI TCN. Các nhà khoa học Hy Lạp cổ đại Pythagor,
Thales đã đi du lịch Ai Cập, Lưỡng Hà; TKV TCN nhà sử học Hy Lạp
Herodos đi du lịch nhiều nơi ở phương Đông. Cuối TK IV TCN,
Alexandre. Đại đế của Macedonia chinh phục phương Đông (đến tận tây
bắc Ấn Độ) gọi là thời kỳ Hy Lạp hóa (334 – 30 TCN) và hình thành những
quốc gia Hy Lạp hóa trong đó có Ai Cập. Có lúc Ai Cập chỉ là một tỉnh của
La Mã. Thời kỳ Trung đại, châu Âu suy thoái nên lạc hậu hơn phương
Đông về mọi mặt. Nhà nướcA rập thành lập từ TK VII, đến TK VIII trở
thành một đế quốc rộng lớn trải dài trên ba châu Á, Âu, Phi từ lưu vực
sông đến Tây Ban Nha và là cầu nối giữa các nền văn minh Ấn Độ, Trung
Quốc, Tây Âu nên việc học tập, trao đổi lẫn nhau những thành tựu khoa
học, trong đó có cách ướp xác là một tất yếu. Từ TK XI – XIII các nước
Tây Âu đã có 8 cuộc viễn chinh về phương Đông bởi những kị sĩ trên áo có
hình cây thánh giá. Các cuộc thập tự chinh cũng là một cầu nối khác cho
văn minh Đông – Tây. Tuy nhiên, ở nước Nga xưa kia có một cách ướp xác
hoàn toàn khác với phương pháp truyền thống do nhà khoa học, bác sĩ
Vyvodxev phát minh sử dụng chất hóa học, đó là các chất glycerin, acid
phenic, cồn và long não. Cho đến nay, theo phương pháp này thì mới chỉ
phát hiện được duy nhất một xác ướp nhà phẫu thuật Nga nổi tiếng thế
giới N. I. Pirogov. Xác ướp nhà phẫu thuật đã qua 124 năm và chỉ được
bảo quản sơ sài trong hầm mộ một nhà thờ nhỏ ở ngoại ô Vinxina, dù
khuôn mặt và hai bàn tay của ông để hở trong không khí nhưng màu sắc
hầu như không biến đổi.
Điều đặc biệt là các phủ tạng của Pirogov vẫn được giữ nguyên trong
cơ thể. Thế nhưng, hiện thời vẫn chưa biết được tỉ lệ các chất mà Tiến sĩ
Vyvodxev đã pha chế thành dung dịch ướp và cách xử lý cũng như những
cách bảo vệ xác mà ông đã sử dụng.
Ở Việt Nam, nhiều người đã biết đến hai pho tượng giáp cốt ở chùa
Đậu, Thường Tín, Hà Tây, là xác ướp để trong môi trường không khí bình
thường chịu nhiều tác động thường xuyên và lâu dài của nhiệt độ, độ ẩm
không khí, nghĩa là điều kiện bảo quản xác khó nhất. Những pho tượng xác
ướp như thế này có thể thấy ở Tây Tạng, Nhật Bản, Việt Nam thường là di
cốt những chân sư. Năm 2005, khi khai quật ở cánh đồng đào Nhật Tân,
Hà Nội người ta đã tìm thấy một xác ướp khô nhưng vẫn nguyên vẹn sau
10 ngày lộ thiên chịu tác động của nắng mưa. Dù tấm thiên đã bị phá, nước
đã vào quan tài nhưng xác ướp 200 năm vẫn khô quắt, nguyên vẹn cả nội
tạng, râu tóc; quần áo, chăn gối, vải chèn vẫn còn giữ được màu trắng. Đặc
biệt là từ những đồ liệm này bay ra một mùi thơm và còn lưu lại rất lâu.
Các nhà khảo cổ Việt Nam đã
lập hồ sơ 75 ngôi mộ xác ướp nhưng chưa có điều kiện khai quật. Họ cho
rằng, cách ướp xác thường được sử dụng ở Trung Quốc và Việt Nam là
phương pháp ngâm xác vào dung dịch ướp và cũng là trong môi trường
yếm khí (không có không khí). Cốt lõi của phương pháp ướp này là làm cơ
thể trở thành vô khuẩn. Khi người được ướp xác hấp hối thì cho uống
thuốc hồi dương (chủ yếu là quế chi) để nhiệt độ cơ thể giảm chậm trong
một thời gian sau khi chết và hạn chế vi khuẩn đường ruột. Lúc ngừng thở
sẽ đổ khoảng một lít rượu nếp mạnh vào miệng để sát khuẩn đường tiêu
hóa. Người ta cho rằng rượu có tác dụng giữ cho mô cơ thể không bị phân
hủy. Người quá cố được tắm bằng nước ngũ vị hương nhằm diệt khuẩn
trên da, rồi mặc quần áo tẩm hương liệu, liệm bằng nhiều lớp vải lụa để
tránh không khí tác động và nhập quan rất nhanh. Áo quan phải ghép rất
kín và sơn trong ngoài để lượng không khí trong áo quan thấp nhất. Trong
quan tài ngôi mộ Nhật Tân có dịch màu xanh đen xỉn được cho là dung
dịch ướp. Cách ướp này thường sử dụng tinh dầu mà ngày nay phân tích
biết là tinh dầu thông, bạch đàn, khuynh diệp, những chất lưu giữ mùi
thơm rất lâu. Những phát hiện trên khẳng định người Việt Nam xưa đã
nắm được kỹ thuật ướp xác hoàn hảo và tinh tế. Chỉ tiếc là hiện các nhà
khoa học chưa tìm được bằng chứng về nguồn gốc và bí mật thuật ướp xác
của người Việt.
NHỮNG XÁC ƯỚP TỰ NHIÊN DƯỚI GÓC NHÌN PHÁP Y
Ở thành phố Guanajuato, Mexico có một nghĩa địa lưu giữ 117 xác chết
khô đét như được ướp, xác chết cách chúng ta khoảng 140 năm. Những xác
chết này không hề được ướp mà chỉ chôn cất bình thường. Nhưng do khí
hậu ở đây rất khô và trong đất có rất nhiều chất khoáng, nên xác chôn
không hề phân hủy mà teo quắt lại và rất rắn. Dân chúng lấy nơi đây để
mai táng những ai không muốn trở về “ cát bụi”. Hiện tượng này có thể
giải thích đầy đủ là do khí hậu khô nóng, đất có nhiều khoáng chất là môi
trường mà vi khuẩn không thể hoạt động được. Vì thế xác không bị phân
hủy mà dần khô đét lại. Các nhà phápy gọi những trường hợp này là xác
tượng hóa (momification). Tuy nhiên, ở vùng khí hậu nhiệt đới gió mùa,
nhiệt độ và độ ẩm cao như Việt Nam vẫn có không ít những xác chết sau 3
năm chôn cất thông thường hoặc lâu hơn vẫn còn nguyên vẹn phần mềm
mà nhân dân thường gọi là mả kết, và hiện tượng này được gán cho những
ý nghĩa không đúng theo quan niệm mê tín của mình. Khi người chết được
chôn cất theo phương pháp truyền thống xưa nay, nếu nhiệt độ, môi trường
thuận lợi, các loại vi khuẩn có sẵn trong cơ thể, trong đất sẽ sinh sôi rất
nhanh và phần mềm của xác là nguồn dinh dưỡng lý tưởng để chúng phát
triển. Nơi chôn cất nhiều nước thì phần mềm càng tiêu biến nhanh. Tuy
nhiên, nếu vùng đất mai táng có nhiều ion natri, kali, calci, megne,
mangan, sunfat... ngoài việc có tác dụng sát khuẩn trong đất, các ion này
ngấm vào cơ thể và liên kết với chất glycerin, acid béo phân hủy từ mỡ để
thành xà phòng gọi là hiện tượng xà phòng hóa. Hầu hết các xác đều có
hiện tượng này nhưng vì chất xà phòng ít, không đủ để ngăn cản tác động
phân hủy của vi khuẩn, cuối cùng chỉ còn lại phần cứng. Một số ít xác xà
phòng hóa mạnh toàn bộ nên cơ thể trở thành môi trường sát khuẩn hữu
hiệu. Da xác có màu vàng, cứng, khó cắt, mùi khó chịu. Vai trò phân hủy
phần mềm rất cần thiết và duy nhất chỉ có vi khuẩn làm được, nay không
còn ý nghĩa nữa. Vì thế sau ba năm thi thể người chết thấy vẫn còn nguyên
vẹn. Tương tự, ở vùng núi đá vôi có hiện tượng xác hóa đá mà vai trò
chính là ion calci và sunfat. Nếu chôn cất ở nơi cao, khô nóng xác cũng
phân hủy rất chậm... Người giám định phápy thấy được giá trị bảo tồn
những thương tích, bệnh lý ở các xác dạng này để tính toán có nên khai
quật giúp cho điều tra vụ án? Còn người dân giải thích hiện tượng bằng
quan niệm mê tín của mình!
PHẪU THUẬT KHÔNG DAO MỔ
Thông tin về những “nhà phẫu thuật không dao mổ thần bí” (thường
được gọi là các healer - theo tiếng Anh là người chữa bệnh) tại Philippines
đã gây xôn xao từ cả vài chục năm nay và cho đến nay vẫn chưa có ai đưa
ra được lời giải thích chính xác về mặt khoa học.
Một dạng thôi miên
Vấn đề của những tranh luận này xuất phát ở chỗ, các healer: người
chữa bệnh ở Philippines có khả năng tiến hành những ca phẫu thuật phức
tạp nhất mà không hề dùng đến bất kỳ một thứ gì khác ngoài… đôi tay.
Khi trong một trạng thái xuất thần (tương tự như một dạng thiền), họ chỉ
cần dùng những ngón tay có thể dễ dàng rạch da thịt người bệnh, đưa tay
Những hình ảnh phẫu thuật của Fiorentino Rino sâu vào trong cơ thể, kéo
ra cơ quan bị bệnh hay một khốiu nào đó (một cuộc phẫu thuật như vậy chỉ
khoảng từ 1 đến 10 phút), trong khi máu của bệnh nhân chảy ra rất nhiều.
Tuy nhiên, khi healer kết thúc phẫu thuật, rút tay ra khỏi vết thương, trên
cơ thể bệnh nhân lại hầu như không phát hiện một chút dấu vết nào, thậm
chí ngay cả một vết sẹo nhỏ. Bản thân người được phẫu thuật không hề
cảm thấy đau, ngoại trừ những “cảm giác nhức buốt kỳ lạ” ở vùng da đang
tiến hành phẫu thuật. Các healer (hiện ước tính có tới vài trăm người) sinh
sống chủ yếu ở phía Bắc Philippines, xung quanh thành phố Bagio. Những
chuyện kỳ lạ xung quanh thành phố này cũng có khá nhiều: Mỗi khi có con
tàu nào cập bến tại đây, các thiết bị lắp đặt trên đó đều rung lên bần bật.
Điều tương tự này cũng xảy ra đối với các máy bay trực thăng, dẫn đến
quy định cấm chúng bay xung quanh thành phố. Có một giả thuyết cho
rằng, trong khu vực hòn đảo này tồn tại một trường năng lượng rất mạnh
nào đó. Điều đó giải thích vì sao các healer rất hiếm khi có khả năng phẫu
thuật tại một nơi nào đó ngoài khu vực phía bắc Luson và họ hầu như
không có chút khả năng đặc biệt nào khi đi ra nước ngoài. Tổng thư ký
Melvin Salvior của “Hiệp hội các healer Philippines” giải thích: “Trong
thời gian phẫu thuật, healer sẽ rơi vào trạng thái thôi miên rất sâu, tương tự
một dạng thiền định của các nhà yoga Ấn Độ”.
Những lý giải
Mối nghi ngờ chính của nhiều người là ở chỗ làm sao các healer có thể
phẫu thuật mà không cần dao? Có một lời giải thích tương tự hình ảnh con
người thò tay xuống nước và rút lên, mặt nước liền lại mà không để lại
dấu vết. Khi phẫu thuật trong trạng thái thiền định, healer có thể đã rơi vào
một chiều không gian khác, một phần cơ thể của bệnh nhân đang được
chữa trị cũng tương tự như vậy. Thật ra, việc đó từ lâu không còn là chuyện
quá lạ lẫm - các nhà sư, các nhà yoga Ấn Độ hay các phù thủy châu Phi
cũng làm được như vậy. Một giả thuyết cho rằng, khả năng thôi miên sâu
của healer giúp tạo ra một trường sinh học đặc biệt, tập trung tại các đầu
ngón tay và hoạt đ
Tên sách
BÍ ẨN MÃI MÃI LÀ BÍ ẨN Tập 5
Tác giả
NHIỀU TÁC GIẢ sưu tầm và biên soạn
Thể loại
Khoa Học, Bí Ẩn
Nhà Xuất Bản
NXB TP HCM
Ebook
BẢN KHÁ SAI CHÍNH TẢ 2021 kindlekobovn
★
— —
NHỮNG BÍ ẨN VỀ XÁC ƯỚP Ở MỘ CỔ GIANG TÔ
Bảo tàng thành phố Liên Vân Cảng (Giang Tô, Trung Quốc) vừa mở
cửa cho du khách tham quan Bí ẩn nghìn năm - Lăng Huệ Bình, xác người
được ướp từ đời nhà Hán.
Trưng bày thi hài Lăng Huệ Bình
Điều lạ là trải qua hơn 2.000 năm mà da dẻ xác ướp khi khai quật vẫn
tươi như vừa mới qua đời. Xác ướp này có nhiều bí ẩn mà tới nay các nhà
khoa học chưa thể giải thích sau 6 năm nghiên cứu.
Ông Lưu Chính - Giám đốc Bảo tàng - cho biết: Khi xây dựng con
đường từ Liên Vân Cảng tới khu danh lam thắng cảnh Hải Châu cách thành
phố chừng 7 km về phía Tây Nam, ngày 7 tháng 7 năm 2002 đội công trình
của Cục Giao thông đường bộ đã phát hiện mộ cổ này. Các chuyên gia và
nhân viên bảo tàng đã nhanh chóng tới hiện trường và thấy trong mộ có hai
chiếc quách với 4 chiếc quan tài được đánh số thứ tự theo chiều bắc-nam
từ 1 tới 4. Hai chiếc quách có 4 quan tài cùng 81 hiện vật được đưa về bảo
tàng để chuyên gia các ngành có liên quan tiến hành phân tích và giám
định. Chiếc quan tài số 1, số 2 có chữ đề “Đông Công” và ghi rõ là nam
giới. Chiếc thứ 4 giống như chiếc số 1 và số 2 hầu như hài cốt không còn
gì cả, chỉ còn lại mấy mẩu xương dính liền với đất. Nhưng khi các chuyên
gia mở nắp chiếc quan tài số 3 thì trong quan tài có dung dịch màu nâu đỏ
dâng lên nắp tỏa mùi thơm, phát hiện thấy một xác ướp của phụ nữ da dẻ
vẫn còn tươi như vừa mới qua đời. Người phụ nữ trong quan tài khoảng 50
tuổi, cao 1,58 m, trong số các hiện vật chôn cùng quan tài có một chiếc ấn
kiểu hình khuy rùa bằng đồng bán kính 1,3 cm, bên trong khắc chữ vẫn còn
rất rõ nét là “Lăng Huệ Bình”, như vậy đó là xác ướp của bà Lăng Huệ
Bình.
Đây là xác ướp thứ ba sau hơn 2.000 năm từ đời nhà Hán được tìm
thấy mà da dẻ không bị phân hủy. Xác ướp này là xác ướp kiểu “Mã
Vương Đối” được phát hiện ở khu mộ cổ đời Hán thuộc Trường Sa (tỉnh
Hồ Nam) và khu mộ cổ ở Kinh Châu (tỉnh Hồ Bắc). Nhưng so với hai xác
ướp phát hiện ở Hồ Nam và Hồ Bắc, thì xác ướp này có nhiều bí ẩn:
- Một là, thân phận của bà Lăng Huệ Bình: Ba quan tài khác đều có ấn
bằng đồng tương tự như ấn của bà Lăng Huệ Bình, nhưng đều gỉ và mờ
nhạt tới mức không thể đọc rõ. Theo sử sách thời nhà Hán chỉ có quan lại
có đẳng cấp được hưởng bổng lộc từ 300 - 2000 thạch (một đơn vị đo
lường cũ) thì vua mới ban cho quyền khắc ấn kiểu khuy rùa bên trong có
tên. Bà Lăng Huệ Bình cũng được ban ấn đồng như vậy thì ít nhất chức vụ
cũng phải từ cấp thái thú trở lên. Qua ghi chép của lịch sử, thời Hán có quy
chế phong hầu tước cho phụ nữ, như vậy liệu thân phận của bà Lăng Huệ
Bình có phải là vương hầu hay không hay chỉ là vợ của Đông Công?
- Trong khi quan tài của hai xác ướp ở Hồ Nam và Hồ Bắc được bao
bọc bởi những công trình lăng tẩm đồ sộ, thiết kế hoàn chỉnh với nhiều
tầng bảo quản, thì môi trường bên ngoài quan tài ở Liên Vân Cảng rất sơ
sài: Xung quanh quách chỉ có một tầng thạch cao mỏng, không có lớp than
dày cùng các lớp bảo vệ khác như mộ ở Hồ Bắc, đất lấp xung quanh mộ
cũng mỏng chứ không dày như mộ ở Hồ Nam. Nhưng thi thể vẫn được bảo
quản hoàn hảo hơn
2.000 năm. Cùng trong một môi trường như vậy mà ba hài cốt ở ba
quan tài khác chỉ còn lại chút xíu xương không đáng kể. Vì sao cùng một
điều kiện mà thi thể của bà Lăng Huệ Bình lại được bảo quản hoàn hảo như
vậy?
- Ba là, liệu chất dịch trong quan tài có liên quan tới việc bảo quản thi
thể bà Lăng Huệ Bình? Kết quả phân tích cho thấy dịch trong mộ ở Liên
Vân có độ pH là 7,55, thuộc chất kiềm yếu. Còn dịch trong mộ ướp xác ở
tỉnh Hồ Nam có nồng độ pH là 5,18, đây là acid. Rõ ràng hai chất này khác
hẳn nhau.
Như vậy, phải chăng chất kiềm trong quan tài đã bảo vệ cho thi thể của bà
Lăng Huệ Bình không bị phân hủy? Liệu chất dịch này được bơm vào quan
tài trước khi khâm liệm hay được hình thành bởi nước ngầm dưới đất
thẩm thấu vào quan tài kết hợp với chất liệu trong quan tài qua nhiều năm
tháng sau khi chôn cất?
- Bốn là, về nghi lễ của đẳng cấp được an táng: Qua nghiên cứu những
văn vật trong quan tài cho thấy đẳng cấp của bà Lăng Huệ Bình rõ ràng
không thấp hơn hai người đàn ông “Đông Công”, nhưng so với hơn 3.000
văn vật ở khu mộ cổ tại Hồ Nam được khai quật trước đây thì trong mộ
của bà Lăng Huệ Bình chỉ có hơn 80 hiện vật.
Đối với một nhân vật đẳng cấp cao mà chỉ có sơ sài mấy văn vật cổ
như vậy, rõ ràng rất đơn giản, hơn nữa công trình xây dựng khu mộ cũng
sơ sài, không hoành tráng như mộ cùng đẳng cấp khác. Chuyên gia khảo cổ
Lưu Kiếm Vân cho rằng tất cả dấu hiệu tại hiện trường cũng như việc xây
cất cùng số ít văn vật cổ trong mộ cho thấy nghi lễ mai táng tiến hành rất
vội vã, hình như còn thiếu rất nhiều công đoạn không được tiến hành. Vậy
khi đó đã xảy ra sự kiện gì mà bốn người đều có đẳng cấp cao lại phải
chôn cất vội vã như vậy? Thông qua việc trưng bày lần này, Giám đốc Bảo
tàng Lưu Chính hy vọng các giới tới thăm quan và giúp bảo tàng tìm giải
đáp những bí ẩn trên của khu mộ cổ ở Liên Vân Cảng.
BỘ HÀI CỐT BÍ HIỂM TRÊN BIỂN NEWFOUNDLAND
Giới khoa học hiện đang vô cùng bối rối trước những tấm hình chụp
trên biển Newfoundland: Một bộ xương thú khổng lồ nằm phơi trên núi
băng trắng xóa, rõ mồn một những dẻ xương sườn nâu và cột sống lưng
cong gập. Các nhà nghiên cứu ở Canada, thậm chí cả ở Greenland và Na
Uy hiện chưa có ai dám khẳng định nguồn gốc của bộ hài cốt bí hiểm này Garry Stenson, chuyên viên sinh vật biển thuộc Bộ Thủy sản Liên bang
phát biểu trước báo giới: “Đây cũng là lần đầu tiên tôi bắt gặp trường hợp
lạ lùng như thế”. Lúc này, đồng nghiệp của Stenson ở Bộ Thủy sản hiện
đang tranh cãi sôi nổi về việc: liệu đây có phải là xác của loài hải cẩu có
râu, hay của hà mã, hoặc cũng có thể là của cá voi trắng không chừng. Tuy
nhiên khi chưa có bằng chứng xác thực trong tay, họ vẫn chưa thể đi đến
kết luận chắc chắn.
Được biết bức ảnh gây chấn động được chụp trên vùng biển thuộc
Vịnh Bonavista, phía đông Newfoundland (Canada). Tác giả bức hình là hai
vợ chồng Eli và Donna Norris sống gần th ị trấn Newtown, sau đó một
người bạn tên Ruth Knee đã gửi tới Bộ Thủy sản để xác minh nguồn gốc.
Knee cho biết đôi vợ chồng già không muốn bị phiền toái khi trở thành
tâm điểm của các phương tiện truyền thông, tuy nhiên họ có thể minh
chứng tính xác thực của tấm ảnh. Ngay cả chuyên viên Stenson cũng khẳng
định bức ảnh không phải là một trò đùa. Theo lời kể của ông bà Norris, cột
xương sống khổng lồ nhô ra khỏi tảng băng chừng 2,4 mét - điều này
khiến Stenson phỏng đoán đây là bộ hài cốt của một động vật có vú kích
thước vô cùng lớn. Tuy nhiên ông không dám chắc về nguyên nhân dẫn
đến tư thế chết lạ lùng như vậy: là do con thú trượt chân ngã xuống kẽ nứt
sông băng, hay do nó chết khô từ trước rồi sau đó bị các lớp băng tuyết lần
lượt bao phủ? Việc xác định tuổi thọ của bộ xương cũng rất khó khăn, do
môi trường lạnh có thể làm nhòa đi dấu vết. Thêm một thách thức không
kém phần quan trọng khác: Làm sao để xác định núi băng đó hiện đang trôi
dạt nơi đâu.
Đây không phải lần đầu tiên những bộ hài cốt kỳ lạ xuất hiện ở miền
duyên hải này. Hồi tháng 6/2001, một người dân ở St. Bernard's, thuộc
Vịnh Fortune được phen kinh hãi khi phát hiện ra bộ xương dài 7 mét trôi
dạt vào bờ. Khi đó phần lớn bộ hài cốt đã bị phân hủy nghiêm trọng nên
người ta không thể xác định nguồn gốc thuộc sinh vật nào, chỉ gọi nó bằng
cái tên giản đơn “quái vật biển”.
BÍ ẨN VỀ CÁC XÁC ƯỚP
Cách trung tâm thành phố Kiev thủ đô nước Cộng hòa Ukraina khoảng
50 km về phía bắc có một nhà mồ nổi tiếng bởi có hàng trăm xác ướp;
nhưng kỳ lạ vì những xác ướp lại được bảo quản trong một điều kiện hết
sức đơn giản của tự nhiên chứ không phải trong những Kim tự tháp. Bên
cạnh dòng sông hung dữ là một dãy núi cao sừng sững. Người xưa đào vào
lòng đất những đường hầm rộng và zíc zắc chạy dài theo triền núi. Cách
một đoạn, phần thành hầm ở trên cao được khoét vuông vắn sâu thêm vào
lòng đất vừa vặn đặt được một cỗ quan tài; và đó chính là nơi yên nghỉ của
người quá cố. Gọi là quan tài nhưng không có tấm ván thiên mà chỉ có một
khung và lưới hình chóp chữ nhật cụt hay hình vòm mà qua tấm lưới có thể
chiêm ngưỡng rất rõ ràng dung mạo người quá cố. Có khi, quan tài là một
khúc gỗ khoét lõm và khung lưới đặt trực tiếp lên trên, nom như chiếc
“giường”. Tất cả những chiếc “giường ngủ” ở đây đều được trang trí rất
đẹp. Đi trong nhà mồ có cảm giác mát lạnh. Tất cả những xác chết ở đây
đều cùng một màu nâu đen khô quắt lại. Lạ là không có dù chỉ là tí chút
mùi của chết chóc, ngay
đến cả mùi ẩm mốc cũng không hề có. Lũ trẻ tan học về trên đường
ngang qua nhà mồ thường vứt cặp sách trên mặt đất rồi chạy xuống nhà
mồ chơi trò đuổi bắt như thể đây là một chỗ vui chơi của chúng. Thỉnh
thoảng lại có những người đến thăm người quá cố vốn là tổ tiên của họ...
Người ta thấy rằng trong Kim tự tháp Ai Cập có những hiện tượng kỳ lạ.
Chẳng hạn để trong tháp một đồng tiền kim loại đã rỉ, chừng hơn một
tháng sau nó sáng lại như còn mới. Sữa tươi vừa vắt ra từ một con bò nếu
để bên ngoài tháp thì hỏng, còn để trong tháp mùi vị vẫn bình thường với
khoảng thời gian như nhau. Trái cây và rau xanh để trong tháp khoảng 15
ngày vẫn tươi, không khô héo. Hai cây cà chua cùng trồng một lúc, cây
trong tháp ra hoa kết quả trước cây ngoài trời... Nhưng đó là không khí bên
trong Kim tự tháp, những công trình kiến trúc vĩ đại cả về văn hóa, tiền
của, sức người, trí tuệ, thời gian xây dựng cũng như tồn tại và đặc biệt
được cho là hấp thụ “sóng vũ trụ” nào đó qua các cửa và lỗ thông hơi
hướng về phương Bắc, nên mới tạo ra một môi trường có thể gìn giữ thi
thể các Pharaon hàng nghìn năm. Còn ở đây rõ ràng không phải Kim tự
tháp, mà chỉ là một nhà mồ được đào trong lòng đất hết sức mộc mạc,
nhưng những xác người ở đây đã tồn tại hàng nghìn năm...
Điều gì làm các xác chết trường tồn với thời gian? Do thuật ướp xác?
Do môi trường lưu giữ xác? Hay vì cả hai? Đó là những câu hỏi lớn mà sau
nhiều thập kỷ tìm tòi người ta vẫn chưa có lời giải đáp hoàn toàn chính
xác. Hiện thời, đã biết nhiều cách ướp xác khác nhau, con người mặc
nhiên thừa nhận đi tiên phong trong lĩnh vực này nói riêng vày học nói
chung vẫn là người Ai Cập cổ đại. Nhiều thành tựuy học ghi trên giấy
papyrus chứng tỏ người Ai Cập cổ hiểu biết khá rõ về cơ thể người. Họ rất
coi trọng việc thờ người chết vì cho rằng, người tuy chết nhưng linh hồn là
bất tử. Trong mỗi con người đều có một hình bóng giống như mình khi soi
gương - gọi là linh hồn (ka), khi ra đời linh hồn trùng trong thân xác, khi
chết linh hồn rời khỏi xác nhưng vẫn tồn tại. Linh hồn chỉ bị chết hẳn khi
thể xác hủy nát. Nếu thân xác nguyên vẹn thì đến một lúc nào đó linh hồn
lại nhập vào xác và con người sẽ sống lại. Tín ngưỡng này thể hiện trong
chuyện thần thoại về Thần Orisis (Thần sông Nil) và Thần Seth (Thần Sa
mạc). Thuật ướp xác đã ra đời như thế và được cho là xuất hiện từ thời kỳ
Cổ vương quốc (khoảng 3000 – 2200 TCN) và duy trì đến thế kỷ thứ năm.
Người chuyên nghề ướp xác dùng một cái móc đưa qua đường mũi lên đầu
để lấy hết não, rồi rửa sạch khoang sọ bằng một loại nước sắc nhiều cây cỏ
thơm và rượu... Ngực và bụng được mổ bằng dao đá rất sắc để lấy hết phủ
tạng, chỉ còn tim được giữ nguyên trong lồng ngực vì tim được coi là nơi
phát sinh ra thông minh và tình cảm nên phải được giữ lại để chờ ngày
phán xử cuối cùng. Khoang ngực, bụng cũng được đổ đầy dung dịch
hương liệu và rượu rồi khâu lại. Xác được ngâm trong nước muối khoảng
70 ngày nên teo nhỏ lại chỉ còn da bọc xương. Sau đó được xoa bằng dầu
thơm và một dung dịch đặc biệt rồi được bó chặt bằng vải, có khi ngực,
bụng còn được nhồi mạt cưa tẩm hương liệu (lại có nhà nghiên cứu cho
rằng, sau khi xử lý não và phủ tạng, xác được chôn hoặc đặt trong hang
không có gió khoảng 70 ngày, rồi bó bằng vải tẩm nhựa cây). Các ngón tay
được lồng vào túi bằng vàng để khỏi rơi rụng. Đầu quan tài (bằng đá)
người ta tạc khuôn mặt người quá cố, thân quan tài chạm hình quần áo để
dễ nhận ra phần xác của mình, vì thế nhìn quan tài có hình người không có
tay chân, bên cạnh mồ còn dựng tượng người chết bằng đá hoặc gỗ. Thuở
sơ khai, ướp xác là một nghi táng bất khả xâm phạm của vua và hoàng hậu.
Từ khoảng 1500 năm TCN, giới quý tộc mới được phép dùng nghi táng
này. Sau đó tục này lan đến những người giàu có và đến cả tầng lớp bình
dân. Tuy nhiên, trong tục này cũng có phân biệt đẳng cấp: Vua chúa dùng
kỹ thuật ướp phức tạp nhất, sau đến giới quý tộc và nhà giàu, tất nhiên
phải trả một khoản tiền lớn, còn tầng lớp bình dân thì không phải trả tiền
nhưng kỹ thuật ướp đơn giản nhất bằng dung dịch kiềm tính, và trát một
lớp vôi bên ngoài. Năm 1996, ở gần vùng El Bawiti phát hiện khoảng
10.000 xác ướp có niên đại 300 năm TCN đến năm 300 CN. Viện Bảo tàng
Ai Cập ở Cairo hiện đang trưng bày xác ướp 26 Pharaon cách chúng ta
khoảng 4.000 – 5.000 năm nhưng tình trạng các xác vẫn rất tốt. Gần đây,
các nhà khảo cổ Nhật Bản khai quật một xác ướp nguyên vẹn trong một
ngôi mộ chưa bị xâm hại ở Nam Ai Cập. Ông Sakugi Yosimura, nhà nghiên
cứu hàng đầu Đại học Tokyo cho biết, xác người đàn ông này được ướp
trước triều đại Pharaon Tutankhamen (khoảng 1336
– 1327 TCN). Người Ukraina và châu Âu có cách ướp xác riêng của
mình hay học của người Ai Cập? Câu hỏi này hiện vẫn chưa có lời giải đáp
thỏa đáng. Nhưng người ta thiên về giả thiết thứ hai bởi thời Cổ đại,
phương Đông và phương Tây với hai nền văn minh rực rỡ đã có sự giao
lưu. Người (Liban ngày nay) đã đi lại buôn bán khắp Địa Trung Hải từ TK
XI TCN đến TK VI TCN. Các nhà khoa học Hy Lạp cổ đại Pythagor,
Thales đã đi du lịch Ai Cập, Lưỡng Hà; TKV TCN nhà sử học Hy Lạp
Herodos đi du lịch nhiều nơi ở phương Đông. Cuối TK IV TCN,
Alexandre. Đại đế của Macedonia chinh phục phương Đông (đến tận tây
bắc Ấn Độ) gọi là thời kỳ Hy Lạp hóa (334 – 30 TCN) và hình thành những
quốc gia Hy Lạp hóa trong đó có Ai Cập. Có lúc Ai Cập chỉ là một tỉnh của
La Mã. Thời kỳ Trung đại, châu Âu suy thoái nên lạc hậu hơn phương
Đông về mọi mặt. Nhà nướcA rập thành lập từ TK VII, đến TK VIII trở
thành một đế quốc rộng lớn trải dài trên ba châu Á, Âu, Phi từ lưu vực
sông đến Tây Ban Nha và là cầu nối giữa các nền văn minh Ấn Độ, Trung
Quốc, Tây Âu nên việc học tập, trao đổi lẫn nhau những thành tựu khoa
học, trong đó có cách ướp xác là một tất yếu. Từ TK XI – XIII các nước
Tây Âu đã có 8 cuộc viễn chinh về phương Đông bởi những kị sĩ trên áo có
hình cây thánh giá. Các cuộc thập tự chinh cũng là một cầu nối khác cho
văn minh Đông – Tây. Tuy nhiên, ở nước Nga xưa kia có một cách ướp xác
hoàn toàn khác với phương pháp truyền thống do nhà khoa học, bác sĩ
Vyvodxev phát minh sử dụng chất hóa học, đó là các chất glycerin, acid
phenic, cồn và long não. Cho đến nay, theo phương pháp này thì mới chỉ
phát hiện được duy nhất một xác ướp nhà phẫu thuật Nga nổi tiếng thế
giới N. I. Pirogov. Xác ướp nhà phẫu thuật đã qua 124 năm và chỉ được
bảo quản sơ sài trong hầm mộ một nhà thờ nhỏ ở ngoại ô Vinxina, dù
khuôn mặt và hai bàn tay của ông để hở trong không khí nhưng màu sắc
hầu như không biến đổi.
Điều đặc biệt là các phủ tạng của Pirogov vẫn được giữ nguyên trong
cơ thể. Thế nhưng, hiện thời vẫn chưa biết được tỉ lệ các chất mà Tiến sĩ
Vyvodxev đã pha chế thành dung dịch ướp và cách xử lý cũng như những
cách bảo vệ xác mà ông đã sử dụng.
Ở Việt Nam, nhiều người đã biết đến hai pho tượng giáp cốt ở chùa
Đậu, Thường Tín, Hà Tây, là xác ướp để trong môi trường không khí bình
thường chịu nhiều tác động thường xuyên và lâu dài của nhiệt độ, độ ẩm
không khí, nghĩa là điều kiện bảo quản xác khó nhất. Những pho tượng xác
ướp như thế này có thể thấy ở Tây Tạng, Nhật Bản, Việt Nam thường là di
cốt những chân sư. Năm 2005, khi khai quật ở cánh đồng đào Nhật Tân,
Hà Nội người ta đã tìm thấy một xác ướp khô nhưng vẫn nguyên vẹn sau
10 ngày lộ thiên chịu tác động của nắng mưa. Dù tấm thiên đã bị phá, nước
đã vào quan tài nhưng xác ướp 200 năm vẫn khô quắt, nguyên vẹn cả nội
tạng, râu tóc; quần áo, chăn gối, vải chèn vẫn còn giữ được màu trắng. Đặc
biệt là từ những đồ liệm này bay ra một mùi thơm và còn lưu lại rất lâu.
Các nhà khảo cổ Việt Nam đã
lập hồ sơ 75 ngôi mộ xác ướp nhưng chưa có điều kiện khai quật. Họ cho
rằng, cách ướp xác thường được sử dụng ở Trung Quốc và Việt Nam là
phương pháp ngâm xác vào dung dịch ướp và cũng là trong môi trường
yếm khí (không có không khí). Cốt lõi của phương pháp ướp này là làm cơ
thể trở thành vô khuẩn. Khi người được ướp xác hấp hối thì cho uống
thuốc hồi dương (chủ yếu là quế chi) để nhiệt độ cơ thể giảm chậm trong
một thời gian sau khi chết và hạn chế vi khuẩn đường ruột. Lúc ngừng thở
sẽ đổ khoảng một lít rượu nếp mạnh vào miệng để sát khuẩn đường tiêu
hóa. Người ta cho rằng rượu có tác dụng giữ cho mô cơ thể không bị phân
hủy. Người quá cố được tắm bằng nước ngũ vị hương nhằm diệt khuẩn
trên da, rồi mặc quần áo tẩm hương liệu, liệm bằng nhiều lớp vải lụa để
tránh không khí tác động và nhập quan rất nhanh. Áo quan phải ghép rất
kín và sơn trong ngoài để lượng không khí trong áo quan thấp nhất. Trong
quan tài ngôi mộ Nhật Tân có dịch màu xanh đen xỉn được cho là dung
dịch ướp. Cách ướp này thường sử dụng tinh dầu mà ngày nay phân tích
biết là tinh dầu thông, bạch đàn, khuynh diệp, những chất lưu giữ mùi
thơm rất lâu. Những phát hiện trên khẳng định người Việt Nam xưa đã
nắm được kỹ thuật ướp xác hoàn hảo và tinh tế. Chỉ tiếc là hiện các nhà
khoa học chưa tìm được bằng chứng về nguồn gốc và bí mật thuật ướp xác
của người Việt.
NHỮNG XÁC ƯỚP TỰ NHIÊN DƯỚI GÓC NHÌN PHÁP Y
Ở thành phố Guanajuato, Mexico có một nghĩa địa lưu giữ 117 xác chết
khô đét như được ướp, xác chết cách chúng ta khoảng 140 năm. Những xác
chết này không hề được ướp mà chỉ chôn cất bình thường. Nhưng do khí
hậu ở đây rất khô và trong đất có rất nhiều chất khoáng, nên xác chôn
không hề phân hủy mà teo quắt lại và rất rắn. Dân chúng lấy nơi đây để
mai táng những ai không muốn trở về “ cát bụi”. Hiện tượng này có thể
giải thích đầy đủ là do khí hậu khô nóng, đất có nhiều khoáng chất là môi
trường mà vi khuẩn không thể hoạt động được. Vì thế xác không bị phân
hủy mà dần khô đét lại. Các nhà phápy gọi những trường hợp này là xác
tượng hóa (momification). Tuy nhiên, ở vùng khí hậu nhiệt đới gió mùa,
nhiệt độ và độ ẩm cao như Việt Nam vẫn có không ít những xác chết sau 3
năm chôn cất thông thường hoặc lâu hơn vẫn còn nguyên vẹn phần mềm
mà nhân dân thường gọi là mả kết, và hiện tượng này được gán cho những
ý nghĩa không đúng theo quan niệm mê tín của mình. Khi người chết được
chôn cất theo phương pháp truyền thống xưa nay, nếu nhiệt độ, môi trường
thuận lợi, các loại vi khuẩn có sẵn trong cơ thể, trong đất sẽ sinh sôi rất
nhanh và phần mềm của xác là nguồn dinh dưỡng lý tưởng để chúng phát
triển. Nơi chôn cất nhiều nước thì phần mềm càng tiêu biến nhanh. Tuy
nhiên, nếu vùng đất mai táng có nhiều ion natri, kali, calci, megne,
mangan, sunfat... ngoài việc có tác dụng sát khuẩn trong đất, các ion này
ngấm vào cơ thể và liên kết với chất glycerin, acid béo phân hủy từ mỡ để
thành xà phòng gọi là hiện tượng xà phòng hóa. Hầu hết các xác đều có
hiện tượng này nhưng vì chất xà phòng ít, không đủ để ngăn cản tác động
phân hủy của vi khuẩn, cuối cùng chỉ còn lại phần cứng. Một số ít xác xà
phòng hóa mạnh toàn bộ nên cơ thể trở thành môi trường sát khuẩn hữu
hiệu. Da xác có màu vàng, cứng, khó cắt, mùi khó chịu. Vai trò phân hủy
phần mềm rất cần thiết và duy nhất chỉ có vi khuẩn làm được, nay không
còn ý nghĩa nữa. Vì thế sau ba năm thi thể người chết thấy vẫn còn nguyên
vẹn. Tương tự, ở vùng núi đá vôi có hiện tượng xác hóa đá mà vai trò
chính là ion calci và sunfat. Nếu chôn cất ở nơi cao, khô nóng xác cũng
phân hủy rất chậm... Người giám định phápy thấy được giá trị bảo tồn
những thương tích, bệnh lý ở các xác dạng này để tính toán có nên khai
quật giúp cho điều tra vụ án? Còn người dân giải thích hiện tượng bằng
quan niệm mê tín của mình!
PHẪU THUẬT KHÔNG DAO MỔ
Thông tin về những “nhà phẫu thuật không dao mổ thần bí” (thường
được gọi là các healer - theo tiếng Anh là người chữa bệnh) tại Philippines
đã gây xôn xao từ cả vài chục năm nay và cho đến nay vẫn chưa có ai đưa
ra được lời giải thích chính xác về mặt khoa học.
Một dạng thôi miên
Vấn đề của những tranh luận này xuất phát ở chỗ, các healer: người
chữa bệnh ở Philippines có khả năng tiến hành những ca phẫu thuật phức
tạp nhất mà không hề dùng đến bất kỳ một thứ gì khác ngoài… đôi tay.
Khi trong một trạng thái xuất thần (tương tự như một dạng thiền), họ chỉ
cần dùng những ngón tay có thể dễ dàng rạch da thịt người bệnh, đưa tay
Những hình ảnh phẫu thuật của Fiorentino Rino sâu vào trong cơ thể, kéo
ra cơ quan bị bệnh hay một khốiu nào đó (một cuộc phẫu thuật như vậy chỉ
khoảng từ 1 đến 10 phút), trong khi máu của bệnh nhân chảy ra rất nhiều.
Tuy nhiên, khi healer kết thúc phẫu thuật, rút tay ra khỏi vết thương, trên
cơ thể bệnh nhân lại hầu như không phát hiện một chút dấu vết nào, thậm
chí ngay cả một vết sẹo nhỏ. Bản thân người được phẫu thuật không hề
cảm thấy đau, ngoại trừ những “cảm giác nhức buốt kỳ lạ” ở vùng da đang
tiến hành phẫu thuật. Các healer (hiện ước tính có tới vài trăm người) sinh
sống chủ yếu ở phía Bắc Philippines, xung quanh thành phố Bagio. Những
chuyện kỳ lạ xung quanh thành phố này cũng có khá nhiều: Mỗi khi có con
tàu nào cập bến tại đây, các thiết bị lắp đặt trên đó đều rung lên bần bật.
Điều tương tự này cũng xảy ra đối với các máy bay trực thăng, dẫn đến
quy định cấm chúng bay xung quanh thành phố. Có một giả thuyết cho
rằng, trong khu vực hòn đảo này tồn tại một trường năng lượng rất mạnh
nào đó. Điều đó giải thích vì sao các healer rất hiếm khi có khả năng phẫu
thuật tại một nơi nào đó ngoài khu vực phía bắc Luson và họ hầu như
không có chút khả năng đặc biệt nào khi đi ra nước ngoài. Tổng thư ký
Melvin Salvior của “Hiệp hội các healer Philippines” giải thích: “Trong
thời gian phẫu thuật, healer sẽ rơi vào trạng thái thôi miên rất sâu, tương tự
một dạng thiền định của các nhà yoga Ấn Độ”.
Những lý giải
Mối nghi ngờ chính của nhiều người là ở chỗ làm sao các healer có thể
phẫu thuật mà không cần dao? Có một lời giải thích tương tự hình ảnh con
người thò tay xuống nước và rút lên, mặt nước liền lại mà không để lại
dấu vết. Khi phẫu thuật trong trạng thái thiền định, healer có thể đã rơi vào
một chiều không gian khác, một phần cơ thể của bệnh nhân đang được
chữa trị cũng tương tự như vậy. Thật ra, việc đó từ lâu không còn là chuyện
quá lạ lẫm - các nhà sư, các nhà yoga Ấn Độ hay các phù thủy châu Phi
cũng làm được như vậy. Một giả thuyết cho rằng, khả năng thôi miên sâu
của healer giúp tạo ra một trường sinh học đặc biệt, tập trung tại các đầu
ngón tay và hoạt đ
 









Các ý kiến mới nhất