_a12

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 14h:35' 02-02-2026
Dung lượng: 346.0 KB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 14h:35' 02-02-2026
Dung lượng: 346.0 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
https://thuviensach.vn
A
Kira Tenisheva
Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động
Nguồn: http://vnthuquan.net
Phát hành: Nguyễn Kim Vỹ.
https://thuviensach.vn
Mục lục
Lời tác giả
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Lời bạt
https://thuviensach.vn
Kira Tenisheva
A
Lời tác giả
Gửi bạn đọc Việt Nam!
Một lần cầm bút lên, tôi hiểu mình không muốn viết về những chuyện đang
xảy ra hàng ngày. Khi xung quanh có quá nhiều vấn đề, khi trên các trang
sách vẫn là những máu me, nhơ nhớp, bạo lực, là sự vô liêm sỉ và tăm tối
như những gì vẫn phô bày ra trên màn ảnh truyền hình, có cảm giác chỉ
muốn bứt mình khỏi cái vòng đó và dù không lâu, được thoát ra ngoài thời
gian và không gian này. Không phải quá khứ, cũng chẳng phải tương lai
khiến tôi quan tâm, điều cuốn hút tôi là cái phi thời gian. Cái Vĩnh hằng. Ví
dụ như tình yêu - điều đã luôn khiến cảm động và sẽ mãi làm cảm động
nhân loại. Mà thực ra, đâu có gì đáng ngạc nhiên trong chuyện một phụ nữ
quyết định viết về tình yêu?
Nhưng việc viết cuốn sách này, một cách nghịch lý, đối với tôi hóa ra lại
không là sự rời bỏ hiện thực, mà là tiếp cận nó từ một hướng khác. Không
là sự lìa bỏ đời sống, mà hoàn toàn ngược lại, chính là sự quay về nơi đó
xuyên qua một vùng huyền thoại vẫn còn lưu dấu trong mình nguyên mẫu
của thế giới.
Điều mô tả trong cuốn truyện không mấy gợi nhắc đến đời thường. Những
cảnh trí quá rực rỡ, những nhân vật quá rực rỡ, có phần được cách điệu hóa,
giống các nhân vật đeo mặt nạ trên sân khấu; họ không có tên và du hành
qua những thành phố vĩ đại, nhưng không được gọi tên, chỉ được đánh dấu
https://thuviensach.vn
bằng các chữ cái như những ẩn số trong phương trình. Sự bí ẩn đó để làm
gì ư? Đơn giản chỉ vì không gian diễn ra câu chuyện và không gian mà các
nhân vật thuộc về không chỉ là châu Âu của thế kỷ 20, mà là một không
gian ước lệ nào đó của cõi huyền thoại tình yêu. Mà trước tình yêu thì tất cả
mọi người đều ngang nhau, và vô số những nhân vật vô danh của nó những người khổng lồ hay nhỏ bé, những con người xinh đẹp hay quặt
quẹo, quý tộc hoặc là thường dân - đời này sang đời khác, nhân danh tình
yêu đang lặp lại cùng một những chiến công hay điều tội lỗi như nhau.
Nhưng nếu như vậy, nếu chúng ta, những con người đã quần tụ lại bởi dù ta
có là ai và ở đâu đi nữa, tất cả chúng ta đều yêu, đau khổ và hướng đến
hạnh phúc, thì những tên người và địa danh ở đây đã chẳng còn có ý nghĩa
quan trọng gì.
Nói tóm lại, A là câu chuyện về tình yêu. Trong hình dung của tôi là vậy,
nhưng bạn đọc hoàn toàn có thể nhìn thấy trong nó một điều gì đó không
giống vậy.
Còn về khuynh hướng văn chương, tôi cảm thấy thật khó xác định. Tôi
không quy bản thân thuộc về một trào lưu văn học hiện đại nào cả, mà nếu
cần bằng một cách nào đó làm sáng tỏ sự lựa chọn của tôi, thì tôi xin nói:
điều quan trọng nhất đối với tôi là ngôn ngữ, phong cách, và với tư cách
một người đọc tôi rất yêu sáng tác của các bậc thầy ngôn ngữ như Boris
Pasternak và Vladimir Nabokov.
Còn phải nói thêm điều gì nữa nhỉ? Tôi ước giá như có ai đó trong số các
bạn sẽ dành ra vài giờ đồng hồ nhẹ nhõm để đọc cuốn sách này, tạm quên
đi những vấn đề của bản thân. Và cùng với tôi thán phục vẻ đẹp của thế
giới chúng ta đang sống.
Tôi hạnh phúc với cuộc gặp gỡ này cùng bạn đọc Việt Nam và vui vì có dịp
chúc cho dân tộc yêu lao động, dũng cảm và thiện tâm của các bạn được
hạnh phúc và bình yên.
Xin gửi tới các bạn lời chào thân ái!
Tác giả
-------------------
Kira Tenisheva
https://thuviensach.vn
Kira Tenisheva
A
Chương 1
Tôi thu dọn đồ đạc. Tôi sẽ ra đi mãi mãi. Tôi đang từ bỏ công việc đảm bảo
cho mình vị trí và sự nổi danh nhất định trong giới chức nghiệp, từ bỏ một
con người những năm dài hình như tôi yêu dấu, bỏ cái thành phố đã trở
thành gần như ruột thịt với tôi, - từ bỏ tất cả những thứ cách đây hoàn toàn
chưa lâu còn là cuộc sống của tôi, vì một tia hy vọng yếu ớt rằng những hồi
ức mà tôi thường quá khó tin là có thực lại có thể hóa thành thật, có thể sẽ
sống trở lại, và vào chính khoảnh khắc đó có thể sẽ biến đổi tương lai của
tôi, khiến nó trở nên xán lạn không gì sánh nổi và tuyệt đối khôn lường.
Miễn sao điều phỏng đoán của tôi là đúng! Miễn sao cái dấu hiệu mà tôi bất
ngờ nhận được ấy không phải là trò đùa ngu ngốc của một kẻ nào đó, là sai
lầm đáng tiếc, hay đơn giản chỉ là chuyện nhảm nhí vô nghĩa lý mà chỉ có
lòng khao khát mãnh liệt và niềm tin vào khả năng của phép màu mới biến
thành tiếng gọi mạnh mẽ cứ nhất quyết cuốn hút tôi đi đến một nơi vô định.
Đó là cái tiếng gọi mà tôi không thể, và - cái chính là - không muốn cưỡng
lại.
Tôi mang theo tất cả kỷ vật còn giữ được về em để trong những phút hoài
nghi chắc chắn sẽ đến có thể tìm lại cho mình niềm tin cứu rỗi rằng nói
chung có lúc nào đó em đã từng tồn tại. Một cuốn anh hùng ca Homer tơi tả
đóng dấu thư viện công cộng Faneromena trên phố Nicosia, chiếc nhẫn
ngọc aquamarin, cặp kính râm, chiếc khăn tay từ lâu đã phai mùi nước hoa
của em có chữ “A” thêu nổi ở góc, viên đá cuội biển tròn… Tôi nhặt nhạnh
tất tật những thứ khó có thể thuyết phục ai ngoài bản thân tôi, những bằng
chứng nực cười về sự hiện hữu của em và hết ngày này sang ngày khác hồi
tưởng những hình bóng ẩn hiện, dường như trong suốt, có dấu hiệu sẽ chìm
vào một cơn mơ sâu thẳm, hồi tưởng những sự kiện, bất chấp tính phi hiện
thực của chúng, đã trở thành những cột mốc của cuộc đời đầu tiên và duy
nhất thực của tôi - là cuộc đời mà tôi, sau khi hàng năm trời đã ném vào đó
sự uể oải đờ đẫn xâm chiếm mình, lại toan dìm mình trở lại.
https://thuviensach.vn
Tôi biết gì về em nhỉ? Chỉ có một điều tôi cảm thấy hình như chắc chắn - là
em đã hiện hữu…
Tôi cam đoan rằng thực đã có trong đời tôi người đàn bà coi tình yêu là ý
nghĩa tồn tại duy nhất. Nhưng không phải thứ tình yêu dành cho một người
duy nhất đã được ngợi ca hàng thế kỷ và thiêng liêng với người đời thường
tình, mà là tình yêu cho nhiều người, cho mọi người, cho mọi vật. Một tình
yêu không thánh thiện, không trừu tượng, mà tuyệt đối xác thịt, bột phát và
thiêu đốt. Thứ tình yêu ban phát quá nhiều những khoảnh khắc hạnh phúc
nát cả trái tim, những giờ ghen tuông nóng bỏng và hàng năm trời phiền
muộn không chịu nổi cùng cơn đau bất tận gây nên bởi ý thức mất mát
không gì bù đắp. Nhưng tôi sẽ chẳng hiểu gì đời, nếu giữa chúng tôi những kẻ bị đốt cháy trong ngọn lửa thiêu thân của nàng - sẽ có lấy dù chỉ
một kẻ đã không hề mong được biết đến cái hạnh phúc trở thành người tình
của người đàn bà đó, để không phải biết và tránh đi theo vết thứ hạnh phúc
đau đớn như vậy.
Phải, tôi đang nói, rằng quả thực đã có trên đời một người đàn bà mang nụ
cười rạng rỡ cuốn hút cả thế giới đến với mình!
Nhưng liệu tôi có thể khẳng định điều này một cách hoàn toàn tin tưởng
hay không, nếu suốt bao năm dài ròng rã, chỉ trong những mộng tưởng đêm
của tôi ký ức về nàng mới được phép khơi dậy? Ai bắt được tưởng tượng
cứ nhất nhất phải tuân theo các sự kiện một cách nghiêm ngặt? Ai sẽ tin
một ký ức yêu đương phần nào làm sai lạc quá khứ có thể là sự thực?! Có
thể nào coi chứng cứ của tôi là đáng tin cậy chỉ bởi vì điều tôi nói bây giờ
đang hiện rành rành trước mắt tôi? Mà Chúa ơi, điều tôi đang nhìn thấy lúc
này đây chắc gì đã có thể là thực!..
*
Khi nàng bước xuống biển, biển đùa giỡn với nàng. Thoạt tiên các bọt sóng
lăn tăn ẩm ướt dịu dàng chạm khẽ mấy ngón chân hồng, rồi liếm đôi mắt cá
và bắp chân, tung tóe, nổi cồn và sôi sục, dâng dần theo chân nàng lên cao
hơn và cao hơn, sau đó, như đứa trẻ mút chùn chụt, biển vỗ oàm oạp quanh
chiếc bụng nóng ấm của nàng, và cuối cùng nó khao khát ùa đến, ôm lấy
toàn thân nàng, xoay tròn, dập dềnh, chao đảo, tung lên, lật nhào, đổ ụp,
https://thuviensach.vn
bắn bọt sóng mặn vào mắt nàng, kiên trì tìm cách lọt vào cái miệng hé mở,
không một khoảnh khắc nào muốn buông vòng ôm quyền uy, lặng lẽ, và
càng lúc càng thêm siết chặt lấy tấm thân lơi lỏng, mềm mại và ngoan
ngoãn của nàng. Rồi tự dưng biển mất hứng, ỉu xìu, như kiệt lực, rồi bắt
đầu tỏa ngây ngất thêm hơi muối và tảo. Sau khi đánh mất kiên nhẫn, nó
bình yên trở lại, say mê hút và đẩy nàng, chảy vào và chảy ra từ nàng, và
cùng với biển bơi vào trong nàng những con cá mềm mại, săn chắc, và
cùng với biển tuôn ra từ nàng những con sứa lạnh buốt nở bung mềm mại
cùng những hạt trai lớn màu xà cừ phát sáng óng ánh.
Có chuyện vậy không? Không chắc… Bóp chặt hai thái dương bằng đôi tay
run rẩy, tôi thử nhớ lại chính xác hơn.
Khi nàng - một mình giữa quảng trường bỏng rẫy vắng ngắt - mệt lử vì
nóng bức, nàng ngồi sụp xuống, những giọt hơi ẩm mầu trăng của nàng rơi
trên đá phiến nung bỏng sôi lên và bốc hơi, những phiến đá rùng mình,
sống dậy, cả quảng trường nặng nề chao đảo, bắt đầu vận động. Đá thở gấp
dưới chân nàng, những chiếc ghế nhựa nhẹ bỗng rơi xuống với tiếng nứt
răng rắc, hệt trong mơ, những chiếc bàn nhỏ dưới các tán dù rung rinh lay
động bơi bơi, rèm cuốn trong các quán cà phê không bóng người dợn sóng
bay phần phật trên mặt đất. Lắc lư nghiêng ngả chạy khắp bãi lũ bồ câu với
những bàn chân tõe ra trên các phiến đá thấm ướt, lũ chim đáng thương đầu
ngoẹo sang một bên, chăm chăm dán những con mắt tròn xoe mầu trái anh
đào thẫm đỏ vào mặt trời, nghèn nghẹn cất tiếng gù trầm, khan, đau đớn,
nghe như tiếng rên. Tia nước từ vòi phun tuyệt vọng giần giật, vọt qua
thành bể ghép tưới lên vỉa hè bốc khói. Cái vệt ẩm nóng bỏng càng lúc
thêm loang rộng, còn phía trên nó là khối không khí đặc quánh như keo
rung động và khúc xạ ánh sáng một cách kỳ dị. Quảng trường xoay tròn
trong những mắt bồ câu mờ khói, tạm chưa bắt đầu thay đổi diện mạo một
cách hư ảo, kỳ quái và co thắt lại. Rồi những phiến đá lặng lẽ nứt toác ra,
những khóm cây rậm rạp hân hoan đắc thắng xuyên lên ánh sáng. Những
bông hoa tuyệt đẹp nở bung tỏa hương ngào ngạt, cây cối lớn vùn vụt và
đơm quả trĩu trên cành. Và khi trong những rừng xanh rậm rì đó đã biến
mất cả vầng mặt trời đang mơ màng chết lặng trên tầm cao vô hồn, thì có
https://thuviensach.vn
một mặt trời khác, một mặt trời sống động liền sinh ra trong cái vũ trụ lớn
vùn vụt không kìm hãm nổi của tấm thân bỗng chốc trở thành cả một thế
giới trọn vẹn của nàng.
Còn sau đó, như chưa bao giờ từng như vậy, nàng kiêu hãnh ngồi xuống
bên một chiếc bàn nhỏ trong quán cà phê ở chính trên quảng trường đó,
nhưng giờ này đã trở lại hình trạng bình thường của mình. Và xung quanh
nàng là mọi người. Nhiều người một cách lạ thường. Từng đám đông du
khách đeo kính râm, máy ảnh kè kè trong tay, ăn mặc sặc sỡ, chuyện trò ồn
ào. Nàng trông xa lạ và ngạo nghễ, lạnh lùng và kiêu kỳ, từ nàng tỏa ra mùi
hương quyền uy của thứ nước hoa hắc nồng, đắt tiền đến vô vọng. Nhưng
mắt nàng cười, còn môi nàng mấp máy, và tim tôi lịm đi, chạy dọc sống
lưng từng luồng thần kinh rét run, căng thẳng. Và từ ngôi nhà thờ gần kề
chợt vọng tới tiếng chuông hân hoan, những mảnh kính phủ bụi trên những
khuôn cửa ngả xanh vì thời gian của các quầy hàng giản dị bắt đầu lóe lên
thứ ánh sáng kỳ diệu, và một dàn đồng ca vô hình dường như bừng tỉnh, để
cuối cùng hòa vào những lời bay bổng trên thế gian từ thời xửa xưa:
“MAGNA RES EST AMOR!” 1.
Câu chuyện đã xảy ra như thế đó!..
Có thể, nàng đã già và đã lặng lẽ chết trong khung cảnh yên tĩnh và trong
trẻo ở một làng miền núi Alps hẻo lánh. Dù thế nào chăng nữa, chính từ nơi
đó người ta đã gửi cho tôi qua đường bưu điện sợi dây chuyền mảnh với
vầng trăng cong bằng bạc của nàng, đại khái trông như những sợi dây
chuyền mà ở Palestin cả phụ nữ và lũ lạc đà đều đeo trên cổ. Và ngày tháng
trên con dấu đầu tiên của gói bưu kiện đã đông cứng lại trong trái tim tôi
như ngày tháng qua đời của nàng. Ngày tháng trên những con dấu còn lại
không có ý nghĩa gì, nhưng các tên địa phương ghi trên đó đã sắp đặt một
cách nghiêm ngặt theo trình tự ngược các điểm dừng trên tuyến đường một
thuở chúng tôi đã cùng nhau đi qua.
Nhưng nếu nàng đã chết, vậy thì ai đã gọi tôi bây giờ, đã chạm đến tận trái
tim của tôi sau tầng tầng lớp lớp những tháng năm và giá băng chín chắn
mà tôi tích lũy được? Đó là cái gì vậy - những nước mắt tuyệt vọng hay mồ
hôi nóng bỏng của niềm hy vọng không dập tắt nổi đang làm mờ mắt tôi
https://thuviensach.vn
lúc này?
... Tôi khóc cay đắng, không thành tiếng... Nhưng dẫu có rơi nước mắt thì
cũng chẳng nghĩa lý gì, - em đã già và đã chết lặng lẽ!.. Có thể, con gà mái
tinh khôn một lần chạy ngang con đường của em đã sống lâu hơn em nhiều
năm bất tận, buồn tẻ. Điều huyền diệu thường chỉ xảy ra trong thoáng chốc,
nhưng tất cả những ai, dẫu chỉ một lần được bắt gặp, sẽ không bao giờ
quên.
Tôi đã quen em như thế nào nhỉ? Tôi không nhớ... Liệu có quan trọng
không chuyện đó đã thực xảy ra như thế nào? Có thể như tôi đang mường
tượng bây giờ, mà có thể là hoàn toàn, hoàn toàn theo cách khác. Bây giờ ai
có thể nói chắc về chuyện này? Nhưng nếu tôi có quyền, - mà hình như là
có, - nhìn cuộc sống như tôi muốn nhìn thấy nó, thì tất cả đã xảy ra chừng
như là thế này:
Chúng tôi đi ngược chiều nhau dọc một dải cát ẩm ướt. Lúc chúng tôi đến
sát bên nhau, trời sầm tối. Từ xa vọng đến tiếng còi tàu ngắn ngủi, và đáp
lại nó, ngọn đèn pha trên cây hải đăng bùng sáng. Và khi một tia sáng xanh
lóe lên trên không trung, xuyên thủng bầu trời, tay chúng tôi đã đan vào
nhau, sấm nổ ì ầm, mặt đất rùng mình đắm trong mưa, khao khát hút vào
mình cái ẩm ướt ấm áp của nó.
Còn lúc tinh mơ, khi ngôi sao Phosphorus lộng lẫy sáng chói vừa lặn, mặt
trời lên tỏa thành hình nan quạt những chùm tia sáng màu hồng như thể
chậm rãi xòe rộng một lòng bàn tay, đang thả bộ thong thả, không hiểu sao
chúng tôi lại lạc vào một làng chài lạ. Cả hai cùng ướt sũng và run rẩy, áo
quần dính bết người, luôn nắm chặt tay nhau không rời, mắt nhìn quanh
kinh ngạc, dạo tìm khách sạn, còn con gà mái vừa lao vút qua đường ngay
trước mặt chúng tôi đang hối hả bới đất, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn chúng
tôi vẻ châm biếm và bí ẩn. Trong một khách sạn nhỏ chúng tôi thuê căn
phòng dành cho hai người, và từ đó đã sống và đi du lịch cùng nhau suốt
năm.
Đúng... Chắc chắn là đã có một con gà mái thật. Và nó đã nhìn em gần sát
như tôi ấy. Chỉ có điều gà mái làm sao thành nhân chứng được?!
Lạy Chúa, với tôi con gà mái đó thực ra cũng chẳng mấy quan trọng! Mà
https://thuviensach.vn
cái chính là những con người kia...
Đã có, ví dụ như là mấy người dân đảo Cyprus đội mũ lưỡi trai cao bồi và
mặc áo sơ mi tay xắn cao ngang tàng, nhấp nháy linh lợi từ dưới hàng lông
mày rậm rì những con mắt long lanh hình trái oliu có tia viền quanh là
những nếp cười hằn sâu. Đó là những con người bây giờ vẫn đang la cà cả
đám ồn ào từ quán này sang quán khác, và chẳng say sưa chếnh choáng dù
đã nốc hàng suối rượu vang. Những vị thần Điền dã già nua yêu đời này đã
nhận ra em giữa đám những đàn bà khác và đối xử với em bằng cái phong
nhã tôn kính khác thường pha chút nông nổi. Có vẻ như họ biết cảm nhận
tinh nhạy hơn kẻ khác cái hơi thở tỏa sự sống nơi những con cưng của thần
nữ Aphrodite 2, và với niềm vui đa thần giáo đã đến để nghiêng mình
ngưỡng mộ.
Với những chuyện đùa suồng sã vô hại, ngôn từ dâm tục, biến hóa một
cách thần kỳ cái trần tục nhất thành cao quý nhất, còn cái cao quý nhất lại
làm ra gần gũi và nồng nàn theo lối trần tục, với những chuyện kể khác
thường trộn lẫn mơ mộng hoang đường và kỳ quái, nhưng là sự hòa trộn
hài hòa kinh ngạc cái thiện và cái ác, cái đẹp và xấu xa, đạo đức và sa đọa,
họ giải khuây cho em hàng giờ liền, cứ như thể tranh đua nhau trổ tài hùng
biện. Những cuộc đua ấy quả thật rất thú vị, đến nỗi phải thường xuyên có
mặt, một cách đặc biệt, để theo dõi diễn biến của chúng, ông bác sĩ tóc bạc
người Áo mặc quần soọc rộng thùng thình nom hết sức buồn cười vì đôi
cẳng chân dài khẳng khiu rám nắng với những khớp xương to phình. Bác sĩ
lắng nghe các nhà hùng biện hoa mỹ và say mê kiểu miền Nam, tắc lưỡi
thán phục, ngước lên trời đôi mắt sáng lóng lánh như những mảnh băng tan,
say sưa vỗ đùi tán thưởng những so sánh khuấy động tưởng tượng, hoặc
những cố tình chuyển ngoặt ý bất ngờ. Một lần ông bác sĩ linh lợi người Áo
quyết định sẽ đích thân đọc bài tán tụng sắc đẹp thật phấn khích, nhưng vì
hào hứng và nhiều lời quá nên đâm ra lẫn lộn và quên tiệt mất phải bắt đầu
từ đâu, phải dẫn dắt người nghe đến cái gì. Tuy nhiên ông đã lập tức dẹp
ngay sự lúng túng, - một cách đơn giản và hấp dẫn, - bằng tiếng cười ngay
thẳng, yêu đời và trẻ trung không ghìm được, và niềm vui thành thực của
ông đã lan sang tất cả những người có mặt, không trừ một ai. Còn sau đó,
https://thuviensach.vn
áp bàn tay trái lên ngực, bác sĩ giơ lên trời bàn tay phải đang cầm cốc, bày
tỏ tình yêu vô bờ với cuộc sống, lại hoàn toàn sẵn sàng và lại kinh ngạc bởi
vô số những điều kỳ diệu không bao giờ cạn gieo rắc khắp thế gian, biểu thị
điều ông không biết cách truyền đạt bằng lời bởi cái nhìn đầy ý nghĩa rất
kịch. Còn tôi thì thích nghe những chuyện kể bằng thơ về tình yêu của các
vị thần bất tử hơn những lời bàn cãi trừu tượng: thích câu chuyện truyền
thuyết vô cùng cảm động về Aphrodite khả ái tuyệt đẹp, về chàng Adonis 3
đẹp mê hồn bị lợn lòi xé xác trong chuyến đi săn, nhưng thể theo lời khẩn
cầu của nữ thần đau khổ khôn nguôi đã được phép trở về với nàng trong
khoảng thời gian ngắn ngủi mỗi năm từ thế giới những người chết; thích cả
câu chuyện bi thảm về người bạn thân thiết của Apollo 4 có mái tóc quăn
vàng óng là cậu bé dễ thương Hyacinthus đã bị Zephir, người yêu không
được đáp lại của Apollo, ghen tuông giết chết khi gạt vòng đĩa nặng mà
thần mặt trời ném tiêu khiển bay vào đầu lúc cậu đang đứng xem đầy thán
phục, và nhiều nhiều những câu chuyện buồn đẹp đẽ mà dân tộc vĩ đại luôn
ngợi ca tình yêu của người Hellenes (những người tự xưng là dân Hy Lạp)
đã hào phóng sản sinh ra.
Chắc chắn ông bác sĩ, người luôn nhìn em bằng vẻ hoan hỉ cường điệu và
sẵn sàng vui vẻ nâng cốc mỗi lần nghe nhắc tên Aphrodite, vẫn nhớ rõ em.
Cũng vậy, cả viên thủ thư bé nhỏ lưng gù, người bỗng dưng quay ra mê hoa
một cách quá trầm trọng sau cuộc làm quen với em, và làm nghèo đi trông
thấy cây cỏ trồng trong bồn hoa và các khu vườn của một thị trấn nhỏ nước
Đức. Thật khó đoán cú huých bí ẩn nào có thể buộc cái anh chàng trước đó
chẳng bao giờ rời khỏi những cuốn sổ to đùng và đống phiếu ghi để ngước
mắt lên quá bộ râu của người đối thoại, đã không chỉ để ý đến em bằng cái
nhìn chăm chú lo âu, mà còn, cứ như thể đã đặt mục tiêu chắc chắn, trở
thành nhân chứng cho phép màu đích thực nhất, thậm chí bất chấp cái giá
của sự tự dối lòng tuyệt vọng, đi nghiên cứu thật kỹ cuốn sách của quý ông
Gesman về ngôn ngữ các loài hoa (Berlin, 1899) mà em mang trả. Thì sao,
cứ có niềm tin thì điều gì cũng có thể đạt được cả! Anh chàng đã tìm thấy
cái mình tìm, và chẳng cần thêm mấy cố gắng đã nhận lầm nhánh cỏ thi ép
giữa các trang sách có thể không phải mới năm đầu tiên đó, thành bức
https://thuviensach.vn
thông điệp của em gửi cho mình, mà theo ý của ông Gesman có nghĩa là:
“Anh thực chẳng biết gì như anh tỏ ra vậy sao?”. Và sau khi trút bỏ đôi
cánh rung rinh mỏng mảnh, trong suốt đã gần như xếp chặt không động
đến, trong khoảnh khắc anh chàng bay bổng ngây ngất lên cao không thể
tưởng tượng nổi, lấy hết dũng khí cắt nghĩa cái câu mù mờ ấy thành lời
nhắn nhủ dịu dàng trách cứ của con tim mù loà và nỗi lạnh lùng! Và anh
chàng đã đáp lời em ngay ngày hôm sau bằng một kiểu cách tình cảm nực
cười đã lỗi mốt từ lâu, khi rụt rè đầy hy vọng thả rơi cạnh cuốn sách em đặt
mượn một bông hoa anh đào, có nghĩa: “Hãy để khuôn mặt đỏ bừng của tôi
mỗi khi em xuất hiện tiết lộ tấm lòng ngưỡng mộ dịu dàng mà tôi dành cho
em”, và mặt anh chàng liền đỏ bừng lên thật. Và làm sao có thể không nhớ
đến con bé da rám nâu có đôi mắt tinh nhanh ở cái rạp xiếc bốc mùi hôi
thối kinh khủng nói toàn bằng thứ thổ ngữ trong thanh quản xa lạ với chúng
tôi?! Nó, sau khi quyến rũ em bằng một cử chỉ nghiêm nghị theo kiểu ngoại
bang, đã mời em dạo chơi trên lưng con ngựa của gánh xiếc, và khi em đã
đi theo nó, mấy con chó puden được huấn luyện xun xoe vẫy đuôi, oăng
oẳng sủa, chân trước khuỵu xuống, một con đười ươi non khát dục phát
cuồng hung dữ nhảy xổ ra khỏi chuồng, và hai con báo, sau khi giật căng
sợi dây cương chắc chắn, gầm gừ hoang dại trượt lăn trên mặt đất, ghen
tuông cuộn tròn lấy nhau làm bốc lên không trung những đám mây mạt cưa
bẩn thỉu. Còn sau đó, khi cuối cùng lũ thú dữ đã được dẹp yên, con bé
chậm rãi dắt con ngựa cái non mỹ miều với hai bên hông sáng bóng như
mặt nước đen ánh dưới tấm khăn phủ đỏ rực đang rùng mình một cách kích
động đi vòng quanh khán đài, và với vẻ dịu hiền khôn tả, cứ ngẩng mãi
đầu, từ dưới nhìn vào mắt em, và trên mặt con bé phảng phất nụ cười kỳ lạ,
vẻ đe dọa mơ hồ linh cảm tương lai. Ngày hôm sau gánh xiếc xếp dọn và
lại lên đường, cô kỵ sĩ bé bỏng, như đứa trẻ yếu ớt thận trọng mang theo
trong lồng ngực nhức nhối trái tim tan vỡ của mình và cái mùi thân thể
chẳng giống bất cứ ai khác của em, cứ vẫy mãi, vẫy mãi chúng tôi bằng
cánh tay bé nhỏ từ trên chiếc xe chở hàng có mui của gánh xiếc đi cuối
cùng, đôi môi đỏ thắm của nó mỉm cười thật hạnh phúc, như chẳng hề biết
đến những giọt nước mắt cay đắng đang chứa chan trên đôi gò má cao rám
https://thuviensach.vn
nắng.
Và có trời biết được sau đó ở biết bao nhiêu thị trấn nhỏ con bé đã hàng giờ
dắt con ngựa ô của mình đi vòng quanh, mắt ngước lên khuôn mặt của nữ
kỵ sĩ tuyệt vời chỉ riêng mình nó trông thấy, và đôi mắt nó sáng lên như
hông con ngựa cái non, và khóe môi nó thoáng mấp máy nụ cười hờ hững,
đăm chiêu hiện hữu tách biệt một cách khó lý giải với người sở hữu. Còn
vào khi đó chúng tôi đã đuổi theo những ảo ảnh khác và gần như không còn
nhớ đến nữ nghệ sĩ bé nhỏ, chừng nào còn chưa gặp lại gánh xiếc của nó
trong cái thành phố thuở xưa tên gọi Amyclae, và đã xảy ra chuyện trùng
hợp bi thảm mà chỉ đến bây giờ tôi mới chú ý, vào cuối tháng Bảy, tức là
đúng vào tháng hekaton 5 mà ở các vùng đó lễ hội Hyacinthia, theo truyền
thống, vẫn còn được tổ chức.
Còn một thời gian sau, đã ở một đất nước khác, cậu bé xinh đẹp có đôi môi
người da đen được số phận định đoạt sẽ đóng vai một nhân vật thần thoại
khác, sau một lần nhìn thấy em trên ban công đúng vào khoảnh khắc vừa
cháy lên trên bầu trời ngôi sao đầu tiên, vì vậy mà được gọi là Sao Hôm,
bắt đầu những đêm thâu lặng lẽ đạp xe đến dưới cửa sổ nhà em như con
bướm nhỏ buồn phiền bị ngọn lửa mê hoặc, và cầm chắc cái chết. Sáng
sáng cậu mang đến trước cửa nhà chúng tôi và trao cho bà nấu bếp những
quả trứng tươi màu xanh lơ để trong chiếc túi bằng giấy dày màu vàng.
Nhưng em đã không ăn những quả trứng xanh lơ, hệt như không bao giờ
uống tiết gà, mặc cho ông bác sĩ già râu bạc vui tính tinh thông mọi chuyện
có mái tóc bạch kim lộng lẫy -người mà theo lời ông ta, tôi không biết
chính xác được mấy phần, đã kịp chào đời tại Vienna vào một trong những
ngày cuối cùng của thế kỷ trước - khăng khăng rằng cái
A
Kira Tenisheva
Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động
Nguồn: http://vnthuquan.net
Phát hành: Nguyễn Kim Vỹ.
https://thuviensach.vn
Mục lục
Lời tác giả
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Lời bạt
https://thuviensach.vn
Kira Tenisheva
A
Lời tác giả
Gửi bạn đọc Việt Nam!
Một lần cầm bút lên, tôi hiểu mình không muốn viết về những chuyện đang
xảy ra hàng ngày. Khi xung quanh có quá nhiều vấn đề, khi trên các trang
sách vẫn là những máu me, nhơ nhớp, bạo lực, là sự vô liêm sỉ và tăm tối
như những gì vẫn phô bày ra trên màn ảnh truyền hình, có cảm giác chỉ
muốn bứt mình khỏi cái vòng đó và dù không lâu, được thoát ra ngoài thời
gian và không gian này. Không phải quá khứ, cũng chẳng phải tương lai
khiến tôi quan tâm, điều cuốn hút tôi là cái phi thời gian. Cái Vĩnh hằng. Ví
dụ như tình yêu - điều đã luôn khiến cảm động và sẽ mãi làm cảm động
nhân loại. Mà thực ra, đâu có gì đáng ngạc nhiên trong chuyện một phụ nữ
quyết định viết về tình yêu?
Nhưng việc viết cuốn sách này, một cách nghịch lý, đối với tôi hóa ra lại
không là sự rời bỏ hiện thực, mà là tiếp cận nó từ một hướng khác. Không
là sự lìa bỏ đời sống, mà hoàn toàn ngược lại, chính là sự quay về nơi đó
xuyên qua một vùng huyền thoại vẫn còn lưu dấu trong mình nguyên mẫu
của thế giới.
Điều mô tả trong cuốn truyện không mấy gợi nhắc đến đời thường. Những
cảnh trí quá rực rỡ, những nhân vật quá rực rỡ, có phần được cách điệu hóa,
giống các nhân vật đeo mặt nạ trên sân khấu; họ không có tên và du hành
qua những thành phố vĩ đại, nhưng không được gọi tên, chỉ được đánh dấu
https://thuviensach.vn
bằng các chữ cái như những ẩn số trong phương trình. Sự bí ẩn đó để làm
gì ư? Đơn giản chỉ vì không gian diễn ra câu chuyện và không gian mà các
nhân vật thuộc về không chỉ là châu Âu của thế kỷ 20, mà là một không
gian ước lệ nào đó của cõi huyền thoại tình yêu. Mà trước tình yêu thì tất cả
mọi người đều ngang nhau, và vô số những nhân vật vô danh của nó những người khổng lồ hay nhỏ bé, những con người xinh đẹp hay quặt
quẹo, quý tộc hoặc là thường dân - đời này sang đời khác, nhân danh tình
yêu đang lặp lại cùng một những chiến công hay điều tội lỗi như nhau.
Nhưng nếu như vậy, nếu chúng ta, những con người đã quần tụ lại bởi dù ta
có là ai và ở đâu đi nữa, tất cả chúng ta đều yêu, đau khổ và hướng đến
hạnh phúc, thì những tên người và địa danh ở đây đã chẳng còn có ý nghĩa
quan trọng gì.
Nói tóm lại, A là câu chuyện về tình yêu. Trong hình dung của tôi là vậy,
nhưng bạn đọc hoàn toàn có thể nhìn thấy trong nó một điều gì đó không
giống vậy.
Còn về khuynh hướng văn chương, tôi cảm thấy thật khó xác định. Tôi
không quy bản thân thuộc về một trào lưu văn học hiện đại nào cả, mà nếu
cần bằng một cách nào đó làm sáng tỏ sự lựa chọn của tôi, thì tôi xin nói:
điều quan trọng nhất đối với tôi là ngôn ngữ, phong cách, và với tư cách
một người đọc tôi rất yêu sáng tác của các bậc thầy ngôn ngữ như Boris
Pasternak và Vladimir Nabokov.
Còn phải nói thêm điều gì nữa nhỉ? Tôi ước giá như có ai đó trong số các
bạn sẽ dành ra vài giờ đồng hồ nhẹ nhõm để đọc cuốn sách này, tạm quên
đi những vấn đề của bản thân. Và cùng với tôi thán phục vẻ đẹp của thế
giới chúng ta đang sống.
Tôi hạnh phúc với cuộc gặp gỡ này cùng bạn đọc Việt Nam và vui vì có dịp
chúc cho dân tộc yêu lao động, dũng cảm và thiện tâm của các bạn được
hạnh phúc và bình yên.
Xin gửi tới các bạn lời chào thân ái!
Tác giả
-------------------
Kira Tenisheva
https://thuviensach.vn
Kira Tenisheva
A
Chương 1
Tôi thu dọn đồ đạc. Tôi sẽ ra đi mãi mãi. Tôi đang từ bỏ công việc đảm bảo
cho mình vị trí và sự nổi danh nhất định trong giới chức nghiệp, từ bỏ một
con người những năm dài hình như tôi yêu dấu, bỏ cái thành phố đã trở
thành gần như ruột thịt với tôi, - từ bỏ tất cả những thứ cách đây hoàn toàn
chưa lâu còn là cuộc sống của tôi, vì một tia hy vọng yếu ớt rằng những hồi
ức mà tôi thường quá khó tin là có thực lại có thể hóa thành thật, có thể sẽ
sống trở lại, và vào chính khoảnh khắc đó có thể sẽ biến đổi tương lai của
tôi, khiến nó trở nên xán lạn không gì sánh nổi và tuyệt đối khôn lường.
Miễn sao điều phỏng đoán của tôi là đúng! Miễn sao cái dấu hiệu mà tôi bất
ngờ nhận được ấy không phải là trò đùa ngu ngốc của một kẻ nào đó, là sai
lầm đáng tiếc, hay đơn giản chỉ là chuyện nhảm nhí vô nghĩa lý mà chỉ có
lòng khao khát mãnh liệt và niềm tin vào khả năng của phép màu mới biến
thành tiếng gọi mạnh mẽ cứ nhất quyết cuốn hút tôi đi đến một nơi vô định.
Đó là cái tiếng gọi mà tôi không thể, và - cái chính là - không muốn cưỡng
lại.
Tôi mang theo tất cả kỷ vật còn giữ được về em để trong những phút hoài
nghi chắc chắn sẽ đến có thể tìm lại cho mình niềm tin cứu rỗi rằng nói
chung có lúc nào đó em đã từng tồn tại. Một cuốn anh hùng ca Homer tơi tả
đóng dấu thư viện công cộng Faneromena trên phố Nicosia, chiếc nhẫn
ngọc aquamarin, cặp kính râm, chiếc khăn tay từ lâu đã phai mùi nước hoa
của em có chữ “A” thêu nổi ở góc, viên đá cuội biển tròn… Tôi nhặt nhạnh
tất tật những thứ khó có thể thuyết phục ai ngoài bản thân tôi, những bằng
chứng nực cười về sự hiện hữu của em và hết ngày này sang ngày khác hồi
tưởng những hình bóng ẩn hiện, dường như trong suốt, có dấu hiệu sẽ chìm
vào một cơn mơ sâu thẳm, hồi tưởng những sự kiện, bất chấp tính phi hiện
thực của chúng, đã trở thành những cột mốc của cuộc đời đầu tiên và duy
nhất thực của tôi - là cuộc đời mà tôi, sau khi hàng năm trời đã ném vào đó
sự uể oải đờ đẫn xâm chiếm mình, lại toan dìm mình trở lại.
https://thuviensach.vn
Tôi biết gì về em nhỉ? Chỉ có một điều tôi cảm thấy hình như chắc chắn - là
em đã hiện hữu…
Tôi cam đoan rằng thực đã có trong đời tôi người đàn bà coi tình yêu là ý
nghĩa tồn tại duy nhất. Nhưng không phải thứ tình yêu dành cho một người
duy nhất đã được ngợi ca hàng thế kỷ và thiêng liêng với người đời thường
tình, mà là tình yêu cho nhiều người, cho mọi người, cho mọi vật. Một tình
yêu không thánh thiện, không trừu tượng, mà tuyệt đối xác thịt, bột phát và
thiêu đốt. Thứ tình yêu ban phát quá nhiều những khoảnh khắc hạnh phúc
nát cả trái tim, những giờ ghen tuông nóng bỏng và hàng năm trời phiền
muộn không chịu nổi cùng cơn đau bất tận gây nên bởi ý thức mất mát
không gì bù đắp. Nhưng tôi sẽ chẳng hiểu gì đời, nếu giữa chúng tôi những kẻ bị đốt cháy trong ngọn lửa thiêu thân của nàng - sẽ có lấy dù chỉ
một kẻ đã không hề mong được biết đến cái hạnh phúc trở thành người tình
của người đàn bà đó, để không phải biết và tránh đi theo vết thứ hạnh phúc
đau đớn như vậy.
Phải, tôi đang nói, rằng quả thực đã có trên đời một người đàn bà mang nụ
cười rạng rỡ cuốn hút cả thế giới đến với mình!
Nhưng liệu tôi có thể khẳng định điều này một cách hoàn toàn tin tưởng
hay không, nếu suốt bao năm dài ròng rã, chỉ trong những mộng tưởng đêm
của tôi ký ức về nàng mới được phép khơi dậy? Ai bắt được tưởng tượng
cứ nhất nhất phải tuân theo các sự kiện một cách nghiêm ngặt? Ai sẽ tin
một ký ức yêu đương phần nào làm sai lạc quá khứ có thể là sự thực?! Có
thể nào coi chứng cứ của tôi là đáng tin cậy chỉ bởi vì điều tôi nói bây giờ
đang hiện rành rành trước mắt tôi? Mà Chúa ơi, điều tôi đang nhìn thấy lúc
này đây chắc gì đã có thể là thực!..
*
Khi nàng bước xuống biển, biển đùa giỡn với nàng. Thoạt tiên các bọt sóng
lăn tăn ẩm ướt dịu dàng chạm khẽ mấy ngón chân hồng, rồi liếm đôi mắt cá
và bắp chân, tung tóe, nổi cồn và sôi sục, dâng dần theo chân nàng lên cao
hơn và cao hơn, sau đó, như đứa trẻ mút chùn chụt, biển vỗ oàm oạp quanh
chiếc bụng nóng ấm của nàng, và cuối cùng nó khao khát ùa đến, ôm lấy
toàn thân nàng, xoay tròn, dập dềnh, chao đảo, tung lên, lật nhào, đổ ụp,
https://thuviensach.vn
bắn bọt sóng mặn vào mắt nàng, kiên trì tìm cách lọt vào cái miệng hé mở,
không một khoảnh khắc nào muốn buông vòng ôm quyền uy, lặng lẽ, và
càng lúc càng thêm siết chặt lấy tấm thân lơi lỏng, mềm mại và ngoan
ngoãn của nàng. Rồi tự dưng biển mất hứng, ỉu xìu, như kiệt lực, rồi bắt
đầu tỏa ngây ngất thêm hơi muối và tảo. Sau khi đánh mất kiên nhẫn, nó
bình yên trở lại, say mê hút và đẩy nàng, chảy vào và chảy ra từ nàng, và
cùng với biển bơi vào trong nàng những con cá mềm mại, săn chắc, và
cùng với biển tuôn ra từ nàng những con sứa lạnh buốt nở bung mềm mại
cùng những hạt trai lớn màu xà cừ phát sáng óng ánh.
Có chuyện vậy không? Không chắc… Bóp chặt hai thái dương bằng đôi tay
run rẩy, tôi thử nhớ lại chính xác hơn.
Khi nàng - một mình giữa quảng trường bỏng rẫy vắng ngắt - mệt lử vì
nóng bức, nàng ngồi sụp xuống, những giọt hơi ẩm mầu trăng của nàng rơi
trên đá phiến nung bỏng sôi lên và bốc hơi, những phiến đá rùng mình,
sống dậy, cả quảng trường nặng nề chao đảo, bắt đầu vận động. Đá thở gấp
dưới chân nàng, những chiếc ghế nhựa nhẹ bỗng rơi xuống với tiếng nứt
răng rắc, hệt trong mơ, những chiếc bàn nhỏ dưới các tán dù rung rinh lay
động bơi bơi, rèm cuốn trong các quán cà phê không bóng người dợn sóng
bay phần phật trên mặt đất. Lắc lư nghiêng ngả chạy khắp bãi lũ bồ câu với
những bàn chân tõe ra trên các phiến đá thấm ướt, lũ chim đáng thương đầu
ngoẹo sang một bên, chăm chăm dán những con mắt tròn xoe mầu trái anh
đào thẫm đỏ vào mặt trời, nghèn nghẹn cất tiếng gù trầm, khan, đau đớn,
nghe như tiếng rên. Tia nước từ vòi phun tuyệt vọng giần giật, vọt qua
thành bể ghép tưới lên vỉa hè bốc khói. Cái vệt ẩm nóng bỏng càng lúc
thêm loang rộng, còn phía trên nó là khối không khí đặc quánh như keo
rung động và khúc xạ ánh sáng một cách kỳ dị. Quảng trường xoay tròn
trong những mắt bồ câu mờ khói, tạm chưa bắt đầu thay đổi diện mạo một
cách hư ảo, kỳ quái và co thắt lại. Rồi những phiến đá lặng lẽ nứt toác ra,
những khóm cây rậm rạp hân hoan đắc thắng xuyên lên ánh sáng. Những
bông hoa tuyệt đẹp nở bung tỏa hương ngào ngạt, cây cối lớn vùn vụt và
đơm quả trĩu trên cành. Và khi trong những rừng xanh rậm rì đó đã biến
mất cả vầng mặt trời đang mơ màng chết lặng trên tầm cao vô hồn, thì có
https://thuviensach.vn
một mặt trời khác, một mặt trời sống động liền sinh ra trong cái vũ trụ lớn
vùn vụt không kìm hãm nổi của tấm thân bỗng chốc trở thành cả một thế
giới trọn vẹn của nàng.
Còn sau đó, như chưa bao giờ từng như vậy, nàng kiêu hãnh ngồi xuống
bên một chiếc bàn nhỏ trong quán cà phê ở chính trên quảng trường đó,
nhưng giờ này đã trở lại hình trạng bình thường của mình. Và xung quanh
nàng là mọi người. Nhiều người một cách lạ thường. Từng đám đông du
khách đeo kính râm, máy ảnh kè kè trong tay, ăn mặc sặc sỡ, chuyện trò ồn
ào. Nàng trông xa lạ và ngạo nghễ, lạnh lùng và kiêu kỳ, từ nàng tỏa ra mùi
hương quyền uy của thứ nước hoa hắc nồng, đắt tiền đến vô vọng. Nhưng
mắt nàng cười, còn môi nàng mấp máy, và tim tôi lịm đi, chạy dọc sống
lưng từng luồng thần kinh rét run, căng thẳng. Và từ ngôi nhà thờ gần kề
chợt vọng tới tiếng chuông hân hoan, những mảnh kính phủ bụi trên những
khuôn cửa ngả xanh vì thời gian của các quầy hàng giản dị bắt đầu lóe lên
thứ ánh sáng kỳ diệu, và một dàn đồng ca vô hình dường như bừng tỉnh, để
cuối cùng hòa vào những lời bay bổng trên thế gian từ thời xửa xưa:
“MAGNA RES EST AMOR!” 1.
Câu chuyện đã xảy ra như thế đó!..
Có thể, nàng đã già và đã lặng lẽ chết trong khung cảnh yên tĩnh và trong
trẻo ở một làng miền núi Alps hẻo lánh. Dù thế nào chăng nữa, chính từ nơi
đó người ta đã gửi cho tôi qua đường bưu điện sợi dây chuyền mảnh với
vầng trăng cong bằng bạc của nàng, đại khái trông như những sợi dây
chuyền mà ở Palestin cả phụ nữ và lũ lạc đà đều đeo trên cổ. Và ngày tháng
trên con dấu đầu tiên của gói bưu kiện đã đông cứng lại trong trái tim tôi
như ngày tháng qua đời của nàng. Ngày tháng trên những con dấu còn lại
không có ý nghĩa gì, nhưng các tên địa phương ghi trên đó đã sắp đặt một
cách nghiêm ngặt theo trình tự ngược các điểm dừng trên tuyến đường một
thuở chúng tôi đã cùng nhau đi qua.
Nhưng nếu nàng đã chết, vậy thì ai đã gọi tôi bây giờ, đã chạm đến tận trái
tim của tôi sau tầng tầng lớp lớp những tháng năm và giá băng chín chắn
mà tôi tích lũy được? Đó là cái gì vậy - những nước mắt tuyệt vọng hay mồ
hôi nóng bỏng của niềm hy vọng không dập tắt nổi đang làm mờ mắt tôi
https://thuviensach.vn
lúc này?
... Tôi khóc cay đắng, không thành tiếng... Nhưng dẫu có rơi nước mắt thì
cũng chẳng nghĩa lý gì, - em đã già và đã chết lặng lẽ!.. Có thể, con gà mái
tinh khôn một lần chạy ngang con đường của em đã sống lâu hơn em nhiều
năm bất tận, buồn tẻ. Điều huyền diệu thường chỉ xảy ra trong thoáng chốc,
nhưng tất cả những ai, dẫu chỉ một lần được bắt gặp, sẽ không bao giờ
quên.
Tôi đã quen em như thế nào nhỉ? Tôi không nhớ... Liệu có quan trọng
không chuyện đó đã thực xảy ra như thế nào? Có thể như tôi đang mường
tượng bây giờ, mà có thể là hoàn toàn, hoàn toàn theo cách khác. Bây giờ ai
có thể nói chắc về chuyện này? Nhưng nếu tôi có quyền, - mà hình như là
có, - nhìn cuộc sống như tôi muốn nhìn thấy nó, thì tất cả đã xảy ra chừng
như là thế này:
Chúng tôi đi ngược chiều nhau dọc một dải cát ẩm ướt. Lúc chúng tôi đến
sát bên nhau, trời sầm tối. Từ xa vọng đến tiếng còi tàu ngắn ngủi, và đáp
lại nó, ngọn đèn pha trên cây hải đăng bùng sáng. Và khi một tia sáng xanh
lóe lên trên không trung, xuyên thủng bầu trời, tay chúng tôi đã đan vào
nhau, sấm nổ ì ầm, mặt đất rùng mình đắm trong mưa, khao khát hút vào
mình cái ẩm ướt ấm áp của nó.
Còn lúc tinh mơ, khi ngôi sao Phosphorus lộng lẫy sáng chói vừa lặn, mặt
trời lên tỏa thành hình nan quạt những chùm tia sáng màu hồng như thể
chậm rãi xòe rộng một lòng bàn tay, đang thả bộ thong thả, không hiểu sao
chúng tôi lại lạc vào một làng chài lạ. Cả hai cùng ướt sũng và run rẩy, áo
quần dính bết người, luôn nắm chặt tay nhau không rời, mắt nhìn quanh
kinh ngạc, dạo tìm khách sạn, còn con gà mái vừa lao vút qua đường ngay
trước mặt chúng tôi đang hối hả bới đất, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn chúng
tôi vẻ châm biếm và bí ẩn. Trong một khách sạn nhỏ chúng tôi thuê căn
phòng dành cho hai người, và từ đó đã sống và đi du lịch cùng nhau suốt
năm.
Đúng... Chắc chắn là đã có một con gà mái thật. Và nó đã nhìn em gần sát
như tôi ấy. Chỉ có điều gà mái làm sao thành nhân chứng được?!
Lạy Chúa, với tôi con gà mái đó thực ra cũng chẳng mấy quan trọng! Mà
https://thuviensach.vn
cái chính là những con người kia...
Đã có, ví dụ như là mấy người dân đảo Cyprus đội mũ lưỡi trai cao bồi và
mặc áo sơ mi tay xắn cao ngang tàng, nhấp nháy linh lợi từ dưới hàng lông
mày rậm rì những con mắt long lanh hình trái oliu có tia viền quanh là
những nếp cười hằn sâu. Đó là những con người bây giờ vẫn đang la cà cả
đám ồn ào từ quán này sang quán khác, và chẳng say sưa chếnh choáng dù
đã nốc hàng suối rượu vang. Những vị thần Điền dã già nua yêu đời này đã
nhận ra em giữa đám những đàn bà khác và đối xử với em bằng cái phong
nhã tôn kính khác thường pha chút nông nổi. Có vẻ như họ biết cảm nhận
tinh nhạy hơn kẻ khác cái hơi thở tỏa sự sống nơi những con cưng của thần
nữ Aphrodite 2, và với niềm vui đa thần giáo đã đến để nghiêng mình
ngưỡng mộ.
Với những chuyện đùa suồng sã vô hại, ngôn từ dâm tục, biến hóa một
cách thần kỳ cái trần tục nhất thành cao quý nhất, còn cái cao quý nhất lại
làm ra gần gũi và nồng nàn theo lối trần tục, với những chuyện kể khác
thường trộn lẫn mơ mộng hoang đường và kỳ quái, nhưng là sự hòa trộn
hài hòa kinh ngạc cái thiện và cái ác, cái đẹp và xấu xa, đạo đức và sa đọa,
họ giải khuây cho em hàng giờ liền, cứ như thể tranh đua nhau trổ tài hùng
biện. Những cuộc đua ấy quả thật rất thú vị, đến nỗi phải thường xuyên có
mặt, một cách đặc biệt, để theo dõi diễn biến của chúng, ông bác sĩ tóc bạc
người Áo mặc quần soọc rộng thùng thình nom hết sức buồn cười vì đôi
cẳng chân dài khẳng khiu rám nắng với những khớp xương to phình. Bác sĩ
lắng nghe các nhà hùng biện hoa mỹ và say mê kiểu miền Nam, tắc lưỡi
thán phục, ngước lên trời đôi mắt sáng lóng lánh như những mảnh băng tan,
say sưa vỗ đùi tán thưởng những so sánh khuấy động tưởng tượng, hoặc
những cố tình chuyển ngoặt ý bất ngờ. Một lần ông bác sĩ linh lợi người Áo
quyết định sẽ đích thân đọc bài tán tụng sắc đẹp thật phấn khích, nhưng vì
hào hứng và nhiều lời quá nên đâm ra lẫn lộn và quên tiệt mất phải bắt đầu
từ đâu, phải dẫn dắt người nghe đến cái gì. Tuy nhiên ông đã lập tức dẹp
ngay sự lúng túng, - một cách đơn giản và hấp dẫn, - bằng tiếng cười ngay
thẳng, yêu đời và trẻ trung không ghìm được, và niềm vui thành thực của
ông đã lan sang tất cả những người có mặt, không trừ một ai. Còn sau đó,
https://thuviensach.vn
áp bàn tay trái lên ngực, bác sĩ giơ lên trời bàn tay phải đang cầm cốc, bày
tỏ tình yêu vô bờ với cuộc sống, lại hoàn toàn sẵn sàng và lại kinh ngạc bởi
vô số những điều kỳ diệu không bao giờ cạn gieo rắc khắp thế gian, biểu thị
điều ông không biết cách truyền đạt bằng lời bởi cái nhìn đầy ý nghĩa rất
kịch. Còn tôi thì thích nghe những chuyện kể bằng thơ về tình yêu của các
vị thần bất tử hơn những lời bàn cãi trừu tượng: thích câu chuyện truyền
thuyết vô cùng cảm động về Aphrodite khả ái tuyệt đẹp, về chàng Adonis 3
đẹp mê hồn bị lợn lòi xé xác trong chuyến đi săn, nhưng thể theo lời khẩn
cầu của nữ thần đau khổ khôn nguôi đã được phép trở về với nàng trong
khoảng thời gian ngắn ngủi mỗi năm từ thế giới những người chết; thích cả
câu chuyện bi thảm về người bạn thân thiết của Apollo 4 có mái tóc quăn
vàng óng là cậu bé dễ thương Hyacinthus đã bị Zephir, người yêu không
được đáp lại của Apollo, ghen tuông giết chết khi gạt vòng đĩa nặng mà
thần mặt trời ném tiêu khiển bay vào đầu lúc cậu đang đứng xem đầy thán
phục, và nhiều nhiều những câu chuyện buồn đẹp đẽ mà dân tộc vĩ đại luôn
ngợi ca tình yêu của người Hellenes (những người tự xưng là dân Hy Lạp)
đã hào phóng sản sinh ra.
Chắc chắn ông bác sĩ, người luôn nhìn em bằng vẻ hoan hỉ cường điệu và
sẵn sàng vui vẻ nâng cốc mỗi lần nghe nhắc tên Aphrodite, vẫn nhớ rõ em.
Cũng vậy, cả viên thủ thư bé nhỏ lưng gù, người bỗng dưng quay ra mê hoa
một cách quá trầm trọng sau cuộc làm quen với em, và làm nghèo đi trông
thấy cây cỏ trồng trong bồn hoa và các khu vườn của một thị trấn nhỏ nước
Đức. Thật khó đoán cú huých bí ẩn nào có thể buộc cái anh chàng trước đó
chẳng bao giờ rời khỏi những cuốn sổ to đùng và đống phiếu ghi để ngước
mắt lên quá bộ râu của người đối thoại, đã không chỉ để ý đến em bằng cái
nhìn chăm chú lo âu, mà còn, cứ như thể đã đặt mục tiêu chắc chắn, trở
thành nhân chứng cho phép màu đích thực nhất, thậm chí bất chấp cái giá
của sự tự dối lòng tuyệt vọng, đi nghiên cứu thật kỹ cuốn sách của quý ông
Gesman về ngôn ngữ các loài hoa (Berlin, 1899) mà em mang trả. Thì sao,
cứ có niềm tin thì điều gì cũng có thể đạt được cả! Anh chàng đã tìm thấy
cái mình tìm, và chẳng cần thêm mấy cố gắng đã nhận lầm nhánh cỏ thi ép
giữa các trang sách có thể không phải mới năm đầu tiên đó, thành bức
https://thuviensach.vn
thông điệp của em gửi cho mình, mà theo ý của ông Gesman có nghĩa là:
“Anh thực chẳng biết gì như anh tỏ ra vậy sao?”. Và sau khi trút bỏ đôi
cánh rung rinh mỏng mảnh, trong suốt đã gần như xếp chặt không động
đến, trong khoảnh khắc anh chàng bay bổng ngây ngất lên cao không thể
tưởng tượng nổi, lấy hết dũng khí cắt nghĩa cái câu mù mờ ấy thành lời
nhắn nhủ dịu dàng trách cứ của con tim mù loà và nỗi lạnh lùng! Và anh
chàng đã đáp lời em ngay ngày hôm sau bằng một kiểu cách tình cảm nực
cười đã lỗi mốt từ lâu, khi rụt rè đầy hy vọng thả rơi cạnh cuốn sách em đặt
mượn một bông hoa anh đào, có nghĩa: “Hãy để khuôn mặt đỏ bừng của tôi
mỗi khi em xuất hiện tiết lộ tấm lòng ngưỡng mộ dịu dàng mà tôi dành cho
em”, và mặt anh chàng liền đỏ bừng lên thật. Và làm sao có thể không nhớ
đến con bé da rám nâu có đôi mắt tinh nhanh ở cái rạp xiếc bốc mùi hôi
thối kinh khủng nói toàn bằng thứ thổ ngữ trong thanh quản xa lạ với chúng
tôi?! Nó, sau khi quyến rũ em bằng một cử chỉ nghiêm nghị theo kiểu ngoại
bang, đã mời em dạo chơi trên lưng con ngựa của gánh xiếc, và khi em đã
đi theo nó, mấy con chó puden được huấn luyện xun xoe vẫy đuôi, oăng
oẳng sủa, chân trước khuỵu xuống, một con đười ươi non khát dục phát
cuồng hung dữ nhảy xổ ra khỏi chuồng, và hai con báo, sau khi giật căng
sợi dây cương chắc chắn, gầm gừ hoang dại trượt lăn trên mặt đất, ghen
tuông cuộn tròn lấy nhau làm bốc lên không trung những đám mây mạt cưa
bẩn thỉu. Còn sau đó, khi cuối cùng lũ thú dữ đã được dẹp yên, con bé
chậm rãi dắt con ngựa cái non mỹ miều với hai bên hông sáng bóng như
mặt nước đen ánh dưới tấm khăn phủ đỏ rực đang rùng mình một cách kích
động đi vòng quanh khán đài, và với vẻ dịu hiền khôn tả, cứ ngẩng mãi
đầu, từ dưới nhìn vào mắt em, và trên mặt con bé phảng phất nụ cười kỳ lạ,
vẻ đe dọa mơ hồ linh cảm tương lai. Ngày hôm sau gánh xiếc xếp dọn và
lại lên đường, cô kỵ sĩ bé bỏng, như đứa trẻ yếu ớt thận trọng mang theo
trong lồng ngực nhức nhối trái tim tan vỡ của mình và cái mùi thân thể
chẳng giống bất cứ ai khác của em, cứ vẫy mãi, vẫy mãi chúng tôi bằng
cánh tay bé nhỏ từ trên chiếc xe chở hàng có mui của gánh xiếc đi cuối
cùng, đôi môi đỏ thắm của nó mỉm cười thật hạnh phúc, như chẳng hề biết
đến những giọt nước mắt cay đắng đang chứa chan trên đôi gò má cao rám
https://thuviensach.vn
nắng.
Và có trời biết được sau đó ở biết bao nhiêu thị trấn nhỏ con bé đã hàng giờ
dắt con ngựa ô của mình đi vòng quanh, mắt ngước lên khuôn mặt của nữ
kỵ sĩ tuyệt vời chỉ riêng mình nó trông thấy, và đôi mắt nó sáng lên như
hông con ngựa cái non, và khóe môi nó thoáng mấp máy nụ cười hờ hững,
đăm chiêu hiện hữu tách biệt một cách khó lý giải với người sở hữu. Còn
vào khi đó chúng tôi đã đuổi theo những ảo ảnh khác và gần như không còn
nhớ đến nữ nghệ sĩ bé nhỏ, chừng nào còn chưa gặp lại gánh xiếc của nó
trong cái thành phố thuở xưa tên gọi Amyclae, và đã xảy ra chuyện trùng
hợp bi thảm mà chỉ đến bây giờ tôi mới chú ý, vào cuối tháng Bảy, tức là
đúng vào tháng hekaton 5 mà ở các vùng đó lễ hội Hyacinthia, theo truyền
thống, vẫn còn được tổ chức.
Còn một thời gian sau, đã ở một đất nước khác, cậu bé xinh đẹp có đôi môi
người da đen được số phận định đoạt sẽ đóng vai một nhân vật thần thoại
khác, sau một lần nhìn thấy em trên ban công đúng vào khoảnh khắc vừa
cháy lên trên bầu trời ngôi sao đầu tiên, vì vậy mà được gọi là Sao Hôm,
bắt đầu những đêm thâu lặng lẽ đạp xe đến dưới cửa sổ nhà em như con
bướm nhỏ buồn phiền bị ngọn lửa mê hoặc, và cầm chắc cái chết. Sáng
sáng cậu mang đến trước cửa nhà chúng tôi và trao cho bà nấu bếp những
quả trứng tươi màu xanh lơ để trong chiếc túi bằng giấy dày màu vàng.
Nhưng em đã không ăn những quả trứng xanh lơ, hệt như không bao giờ
uống tiết gà, mặc cho ông bác sĩ già râu bạc vui tính tinh thông mọi chuyện
có mái tóc bạch kim lộng lẫy -người mà theo lời ông ta, tôi không biết
chính xác được mấy phần, đã kịp chào đời tại Vienna vào một trong những
ngày cuối cùng của thế kỷ trước - khăng khăng rằng cái
 








Các ý kiến mới nhất