Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

_lang-thien-nga-den

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 15h:12' 02-02-2026
Dung lượng: 2.2 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích: 0 người
Mục lục
Nhận xét và đánh giá
Người đàn ông của Tháng Giêng
Gã treo cổ
Họ hàng
Lối đi cho ngựa
Đá
Ma quỷ
Nhà quan sát mặt trời
Quà lưu niệm
Maggot
Ông thợ mài dao
Hội chợ ngỗng
Sàn nhảy
Người đàn ông của tháng Giêng
Tác giả

LÀNG THIÊN NGA ĐEN
—★—
Tác giả: David Mitchell
Người dịch: Trần Quý Dương
Nhà Phát hành Tân Việt
Nhà xuất bản Văn Hóa Thông Tin
ebook©vctvegroup
25-10-2018

Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com

Nhận xét và đánh giá
“Điều hết sức ấn tượng ở Làng thiên nga đen, thậm chí ấn tượng hơn cả
Cloud Atlas, là kiểu chính sự hư cấu lại tạo ra một câu chuyện rất tự nhiên và
được cảm nhận hết sức sâu sắc về con người. Độc giả đánh giá Làng thiên
nga đen là một tác phẩm xuất sắc”.
Sam Leith
- Tạp chí Literature Review
“Một nghiên cứu hoàn hảo cả về không gian và thời gian”.
Daniel Swift
- Báo Telegraph
“David Mitchell đã tạo cho mình vị thế là một trong những cây bút xuất
sắc nhất của thế hệ trẻ. Đầy hứng khởi và sáng tạo, anh sử dụng vốn ngôn
ngữ và ý tưởng giàu có của mình...anh đã sống một cách xuất thần trong suy
nghĩ của cậu bé đối mặt với nhiều khó khăn”.
Sebastian Shakespeare
- Tatler
“Một cuốn sách sáng đẹp. Nó cho thấy sức mạnh giải phóng của ngôn
ngữ, tác giả đã hồi tưởng lại việc những khó khăn trong phát âm, sự nhút
nhát, việc bị bắt nạt có thể ảnh hưởng tới công việc tương lai của một nhà
văn mà sự hồi tưởng ấy không hề cay đắng hay thù hận”.
Ruth Scurr - The Times
“Với phần lớn người trung tuổi của đất nước này, những gì nói tới văn
hóa thể hiện sự quen thuộc ở hai điểm: một là thời niên thiếu hoặc thanh niên
của họ, hai là dòng chảy liên tục của tiểu thuyết và những hồi ký tiếp tục làm
dịu đi những tổn thương của giai đoạn đầu thời thanh niên. Chỉ nói tới loại
đồ chơi phổ biến của một thời chưa đủ để làm sống lại những cảm xúc bắt
nguồn từ thời ấy. Cuốn tiểu thuyết này là một minh chứng và chỉ có David
Mitchell mới làm được điều đó”.

Christina Patterson
- Báo Independent
“Một cuốn tiểu thuyết có kết cấu thật đẹp và chặt chẽ... Milchell đã tạo
được một kiểu nói tiếng bụng[1] mang tính châm biếm thật hay; giọng của
người kể chuyện thể hiện một cách hoàn hảo và chân thật, chuyện chẳng bao
giờ bị vấp.”
William Wall
- Irish Times
“Sinh động, bối rối và cảm động. Cực kỳ buồn cười ngay cả những thời
khắc đen tối nhất”.
Kate Kellaway
- Báo Observer
“Kết cục mở đã thổi tính tươi trẻ của nó vào tương lai - hay chính là hiện
tại - những cuộc chiến hiện nay, nước Anh hiện nay, những lời nói thật và
những lời giả dối ngay lúc này. Rốt cuộc nó không hẳn là một câu chuyện,
và...Một nghiên cứu về sự ngây thơ thể hiện trong văn học, nó tự giải thích
một cách duyên dáng, nhẹ nhàng khiến những người lớn tuổi hơn hiểu biết
hơn cũng phải kinh ngạc. Cuốn tiểu thuyết này - viết cho những đứa trẻ
chúng ta thời xưa - vẫn giữ nguyên vẹn sự ngây thơ, và chính sự ngây thơ
tạo nên thành công cho tác phẩm”.
Ali Smith
- Báo Sun day Telegraph
“Nó đã thể hiện hoàn hào tiếng lóng cũng như kiểu phân thứ bậc không gì
thay đổi được của thanh thiếu niên đầu những năm 1980. Đọc cuốn này
th...th...thật t...t...tuyệt”.
Joel Rickett
- Báo Evening Standard
“Phức tạp và đẹp”.

Natalie Moore
- Báo Time out
“Xen kẻ giữa hoài cổ, hài hước và đầy xúc động...Mitchell có một đôi tai
tuyệt vời mới có thể lắng nghe cái năm tai họa ấy, lắng nghe được những
tâm sự của những đứa trẻ đang bắt đầu thời niên thiếu, khi chúng phải đối
mặt với cuộc sống”.
Báo Washington Post
“Tuyệt vời...Trong con người Jason, Mitchell đã tạo được một giọng
thanh niên đầy tính liên tưởng nhưng rất thực, một kết quả ấn tượng hơn
nghệ thuật nói tiếng bụng thể hiện trong những cuốn tiểu thuyết trước đó”.
Thời báo New York
“Mitchell đã đạt được một điều hiếm có: một tiểu thuyết tái hiện sự mãnh
liệt, trăn trở và nỗi đau của thời thanh niên, diễn tả được toàn bộ chiều sâu và
sự phức tạp...rất vui và đáng đọc”.
Bulletin - Australia
“Trong Làng thiên nga đen, nhà văn phi thường và giàu trí tưởng tượng
nhất nước Anh đã mang những món quà lớn đến rất gần các gia đình...anh đã
tạo vẻ chói lọi nhưng cũng đầy trăn trở và sự mới mẻ cho cuốn tiểu thuyết về
chủ đề quá quen thuộc là giai đoạn sắp trưởng thành...anh ta đầy sức sống giống như tiếng hét, đầy chân thực, chiếm vị trí trung tâm - một nét mà tiểu
thuyết đương đại cần phải tạo được. Trước đây, anh đã cho chúng ta thấy sức
mạnh đáng kinh ngạc, và lần này anh chinh phục chúng ta bằng sự nhạy
cảm, dễ tổn thương”.
Pico Iyer
- Thời báo Australia

Người đàn ông của Tháng Giêng
Đừng có đặt chân vào văn phòng của tôi. Đó là quy định của ba. Nhưng
điện thoại đã đổ chuông hai mươi lăm lần. Người bình thường sẽ thôi gọi sau
mười hay mười một lần, trừ phi đó là vấn đề sống còn. Phải không nhỉ? Ba
đã có máy trả lời tự động giống như máy của James Garner trong phim Hồ
sơ Rockford (The Rockford Files), có những cuộn băng to đùng. Nhưng gần
đây ba không bật nó lên. Điện thoại reo tới ba mươi lần rồi. Trên căn phòng
áp mái, chắc Julia chẳng nghe thấy bởi bài Don't you want me? (Anh không
cần em sao?) của Human League đang mở đến điếc tai. Bốn mươi hồi, mẹ
cũng chẳng nghe thấy bởi chiếc máy giặt đang rú ầm ĩ, mẹ lại còn đang hút
bụi cho phòng khách nữa. Năm mươi hồi. Chẳng phải bình thường rồi! Hay
là ba bị một chiếc xe tải lớn cán trên xa lộ M5 rồi, và cảnh sát chỉ còn số
điện thoại phòng này bởi tất cả giấy tờ đã cháy hết? Có khi chúng tôi mất cả
cơ hội cuối cùng thấy cha được hỏa thiêu ấy chứ.
Thế là tôi đi vào, trong đầu nghĩ về chuyện cô dâu đi vào buồng của một
anh chàng chiều vợ sau khi đã được nhắc nhở không làm thế (nhưng để ý mà
xem, anh chàng chiều vợ đang mong chuyện ấy xảy ra). Phòng của ba đầy
mùi tiền giấy, cả mùi giấy và kim loại. Rèm đang kéo xuống nên trong
phòng như buổi tối chứ chẳng phải 10 giờ sáng. Có một chiếc đồng hồ trên
tường, giống chiếc đồng hồ ở trường. Có một tấm ảnh chụp ba bắt tay Craig
Salt khi ba được trao chức giám đốc bán hàng khu vực của Greenland
(Greenland là chuỗi siêu thị chứ không phải quốc gia). Chiếc máy tính hiệu
IBM của ba đặt trên bàn sắt. Những chiếc IBM giá vài ngàn bảng đấy. Chiếc
điện thoại trong văn phòng có màu đỏ như máy dùng cho đường dây nóng về
vấn đề hạt nhân, nó có các nút bấm chứ không phải đĩa quay số như điện
thoại thường.
Nhưng dù thế nào, tôi hít một hơi sâu, nhấc ống nghe lên và đọc số máy
của văn phòng[2]. Ít ra tôi có thể đọc kiểu đó mà không bị lắp. Thường là như
vậy.
Nhưng người ở đầu dây bên kia chẳng trả lời.
— Alô, tôi nói. Alô?
Họ thở như thể đang tự cắt mình ra rồi trải lên giấy vậy.

— Có nghe thấy tôi nói không? Tôi không nghe thấy bên ấy.
Rất nhỏ. Tôi nhận ra tiếng nhạc của chương trình Phố Sesame (Sesame
Street).
— Nếu nghe thấy tôi nói - tôi nhớ lại một bộ phim của Quỹ dành cho
phim trẻ em có tình huống này - hãy vỗ ống nghe một lần.
Chẳng có tiếng vỗ nào, chỉ nghe thấy tiếng nhạc rõ hơn của chương trình
Phố Sesame.
— Có lẽ bạn nhầm số rồi - tôi nói và trong lòng tự hỏi liệu có đúng như
vậy không.
Có tiếng trẻ con khóc ré lên rồi tiếng ống nghe dập xuống.
Khi nghe, họ sẽ thấy tiếng động do nghe phát ra.
Tôi đã nghe thấy họ, nên họ cũng nghe thấy tôi nói.
“Tội nặng mà không xử thì lần sau người ta sẽ phạm tội nặng hơn”, cô
Throckmorton đã dạy chúng tôi điều ấy từ rất lâu rồi. Vì tôi đã có lý do để
vào căn phòng bị cấm, tôi nhòm qua rèm cửa ra khu đất của nhà thờ, qua
những cây gà con, qua những cánh đồng tới đồi Malvern. Buổi sáng nhợt
nhạt, bầu trời lạnh ngắt, đất đồi phủ lớp băng giá nhưng không hề có tuyết, tệ
quá! Chiếc ghế xoay của ba giống như tháp la-de trong Thiên niên kỷ Falcon
(Millenium Falcon) vậy. Tôi đã bắn những chiếc MiG của Nga bay đầy bầu
trời phía trên đồi Malvern. Chẳng mấy chốc những người sống giữa khu vực
này và Cardiff chịu ơn cứu mạng của tôi. Khu đất nhà thờ rơi đầy thân máy
bay và những chiếc cánh đen sạm. Khi các phi công Xô Viết bật dù, tôi sẽ
bắn họ bằng tên tẩm thuốc ngủ. Thủy quân lục chiến của chúng tôi sẽ tóm
họ. Tôi sẽ từ chối mọi huy chương. “Cảm ơn, nhưng không có gì phải cảm
ơn cả”, tôi sẽ nói với bà Margaret Thatcher[3] và Ronald Reagan[4] như vậy
khi mẹ mời họ vào nhà, “tôi chỉ làm công việc của mình thôi mà!”.
Ba đã gắn chiếc gọt bút chì vào góc bàn. Nó đủ làm cho bút chì sắc đến
mức đâm thủng áo giáp. Bút chì H sắc nhất, ba thích loại đó. Tôi thì thích chì
loại 2B.
Chuông cửa reo. Tôi kéo rèm xuống như cũ, kiểm tra để đảm bảo không
có dấu vết nào về vụ đột nhập của mình, lẻn ra, phi nhanh xuống cầu thang
xem ai, sáu bậc cuối tôi liều chết phi qua chỉ bằng một bước.

Moron, vẫn toe toét như mọi lần. Để ý xem, lông tơ trên mép nó đang
mỗi ngày một dầy hơn - Mày chẳng bao giờ đoán được đâu.
— Đoán cái gì?
— Mày có biết cái hồ trong rừng không?
— Làm sao?
— Nó chỉ - Moron ngó nghiêng để chắc chắn không bị ai nghe trộm biến mất và đóng băng hết rồi. Bây giờ một nửa trẻ con trong làng ra đó. Chỗ
trú hay quá chứ gì nữa?
— Jason! Mẹ từ bếp ló ra - con đang làm khí lạnh tràn vào đấy! Một là
mời Dean vào nhà - chào cháu, Dean - hai là đóng cửa lại.
— Ơ...con chỉ ra ngoài một lúc thôi mà mẹ.
— Hừm...đi đâu?
— Chỉ ra ngoài hít thở không khí trong lành thôi.
Đó là sai lầm quá lớn. - Con định làm gì?
Tôi định nói “Không làm gì”, nhưng Gã treo cổ[5] quyết định chặn tôi lại
- Tại sao con cứ phải làm việc chứ? - Tôi tránh ánh mắt soi mói của mẹ trong
khi mặc chiếc áo khoác len thô kiểu hải quân.
— Mẹ hỏi được không, cái mũ len trùm đầu mới màu đen có gì khiến con
không hài lòng?
Tôi vẫn không thể nói “Không có gì”. (Sự thật thì màu đen nghĩa là ta
thích tự coi mình là một kẻ nghèo hèn. Người lớn không thể hiểu nổi). “Cái
áo len thô của con ấm hơn, ngoài trời thì lạnh cóng”.
— Ăn trưa vào đúng 1 giờ - mẹ nói và vào thay bình hút bụi - Ba sẽ về ăn
trưa. Nhớ đội mũ len vào, không thì đầu con đóng băng đấy.
Mũ len màu xám, nhưng lát nữa tôi có thể nhét vào túi áo.
— Tạm biệt cô Taylor, Moron nói.
— Tạm biệt Dean, mẹ nói.
Mẹ chưa bao giờ thích Moron.
Moron cao ngang với tôi và Chúa ơi, nó ám mùi nước sốt thịt kinh khủng.
Nó mặc một cái áo có vạt dài tới mắt cá mua ở cửa hàng từ thiện, sống trong
một căn nhà xây bằng gạch cũng hôi phát khiếp ở khu Drugger's End. Tên
thật của nó là Dean Moran (vần với Warren) nhưng trong tuần học đầu tiên,

thầy giáo dạy thể dục Carver lại gọi nó là Moron, thế là từ đấy cái tên của nó
cứ giữ như vậy. Tôi gọi nó là Dean khi chỉ có chúng tôi với nhau, nhưng
những cái tên không chỉ là tên. Đứa trẻ nào nổi trội thường được gọi bằng
tên, thế nên Nick Yew luôn là Nick. Những đứa hơi nổi như Gilbert
Swinyard thì được nhận biệt danh đáng tôn trọng là Yardy. Xuống thấp hơn
là những đứa như tôi, gọi nhau bằng họ. Dưới nữa là những đứa có biệt hiệu
không muốn nhận như Moran Moron, hay Nickolas Briar bị gọi là
Knickerless Bra. Với đám con trai, tất cả đều có ngôi thứ, tương tự như quân
đội vậy. Nếu tôi mà gọi Gilbert Swinyard chỉ là Swinyard, hắn sẽ đá vào mặt
tôi. Còn nếu tôi gọi Moron là Dean trước mặt các bạn, tôi sẽ tự hạ thấp vị trí
của mình. Vậy nên cần phải cảnh giác.
Bọn con gái ít khi làm chuyện ấy trừ Dawn Madden - một thằng con trai
bị lấy mất chức năng trong vụ thí nghiệm nào đó. Con gái cũng chẳng đánh
nhau nhiều như con trai. (Chuyện thế này: ngay trước kỳ nghỉ Giáng sinh
Dawn Madden và Andrea Bozard bắt đầu hét “Đồ chó!”, “Đồ đĩ!” trong khi
đang xếp hàng chờ xe buýt từ trường về. Thụi ngực, giật tóc và làm bất cứ
điều gì có thể). Đôi lúc tôi ước mình là con gái, bởi bọn nó có vẻ văn minh
hơn. Nhưng nếu tôi thừa nhận ước muốn đó thành lời, tủ đồ của tôi sẽ bị vẽ
ngay chữ THỢ HÀN LỖ ĐÍT. Điều ấy đã xảy ra với Eloyd Chaceley, khi nó
thú nhận thích nhà soạn nhạc Johann Sebastian Bach. Nhớ nhé, nếu biết thực
ra tôi là Eliot Bolivar - người có thơ đăng ở tạp chí của giáo xứ Black Swan,
bọn nó sẽ lấy đồ mộc cùn đập tôi đến chết ở sân ten-nít và sau đó rắc biểu
tượng của hãng đồ chơi tình dục lên bia mộ tôi.
Trong lúc tôi và Moron đi ra hồ, nó kể cho tôi về bộ đồ chơi điện tử nó
được tặng nhân dịp Giáng sinh. Vào ngày lễ Boxing[6], bộ chuyển nguồn bị
cháy, suýt xóa sổ cả nhà nó. “Ừ, chắc chắn thế rồi”, tôi bảo. Nhưng Moron
thề trên mộ của bà nó là điều ấy có thật. Thế nên tôi bảo nó viết thư cho
chương trình Đó là cuộc sống (That's Life) trên đài BBC nhờ Esther
Rantzen[7] buộc nhà sản xuất bồi thường. Nhưng Moron nghĩ điều đó thật
khó bởi ba nó mua bộ đó từ một Brummie ở chợ Tewkesbury trong đêm
Giáng sinh. Tôi chẳng dám hỏi Brummie nghĩa là gì bởi hỏi như thế nghĩa là
tôi mít đặc. “Ừ”, tôi nói, “hiểu ý mày rồi”. Moron hỏi tôi được tặng gì nhân
dịp Giáng sinh. Thực ra tôi đã được tặng phiếu mua sách trị giá 13,50 bảng

và một bức tranh lớn của Middle Earth. Thế nhưng sách chán quá nên tôi nói
về Trò chơi cuộc đời (Game of Life) được hai bác Brian và Alice tặng. Đó là
trò chơi trên bảng, người thắng sẽ là người đầu tiên cho chiếc xe nhỏ chạy
đến cuối cuộc đời và có nhiều tiền nhất. Hai đứa đi qua đoạn đường cắt cạnh
làng Thiên nga đen và đi vào rừng. Tôi ước mình đã bôi kem va-dơ-lin vào
môi bởi lúc trời lạnh thế này nó sẽ nứt toác cả ra.
Chẳng mấy chốc chúng tôi nghe thấy tiếng bọn trẻ kêu thét vọng qua
những hàng cây - Đứa nào đến hồ sau cùng là thằng thộn - Moron hét lên rồi
vọt đi trước khi tôi kịp sẵn sàng. Ngay trước mặt tôi, nó trượt qua vết xe phủ
băng, bay người lên rồi nện đít xuống. Tin Moron đi - Tớ nghĩ mình bị
choáng rồi, nó bảo.
— “Choáng” là mày phải đập đầu xuống chứ. Trừ phi óc của mày nằm
dưới đít mới thế.
Tiếc quá, chẳng có ai quanh đó nghe thấy điều đó cả.
Hồ trong rừng thật tuyệt. Những bong bóng bị đóng trong băng như cảnh
trong phim của hãng Fox. Neal Brose có bộ đồ trượt băng đạt tiêu chuẩn
Olympic, nó cho thuê 5 bảng một lần trượt nhưng Pete Redmarley lại được
dùng miễn phí nên bọn trẻ nhìn nó trượt vòng quanh và cũng mong được
trượt một lần. Chỉ đứng vững trên mặt băng đã đủ khó rồi. Trước khi biết
trượt bằng giày của mình, tôi đã ngã rất nhiều. Ross Wilcox xuất hiện cùng
đứa em họ là Gary Drake và Dawn Madden. Cả ba đều có đồ trượt tốt. Bây
giờ cả Drake và Wilcox đều cao hơn tôi. (Bọn nó cho ngón tay khỏi găng để
khoe những vết sẹo khi chơi trò Scabby Queen-Nữ hoàng hèn hạ. Nhưng nếu
tôi làm vậy thì có lẽ mẹ sẽ giết tôi). Squelch ngồi ở hòn đảo nổi lên giữa hồ nơi những con vịt thường sống và hét lên: “Đít lộn lên đầu! Đít lộn lên đầu”
với bất kỳ đứa nào ngã. Squelch trông thật buồn cười, bởi nó đẻ non nên
chẳng đứa nào dám thụi nó một quả, mà có thụi cũng chẳng dám mạnh tay.
Grant Burch thì cười chiếc xe đạp hiệu Raleigh Chopper của Philip Phelps
(thằng hầu của nó) trên mặt băng. Nó giữ thăng bằng được mấy giây nhưng
khi nhấc một bánh thì chiếc xe giật lên. Đến khi hạ xuống đất, trông chiếc xe
như bị Uri Geller[8] tra tấn đến chết. Phelps cười một cách yếu ớt. Tôi dám
cá là nó đang phân vân là sẽ phải về giải thích với bố nó thế nào. Rồi Pete

Redmarley và Grant Burch cho rằng mặt hồ đóng băng là chỗ rất ổn để chơi
trò Chó bull Anh. Nick Yew nói: “OK, tao đồng ý” thì chuyện được quyết.
Tôi ghét trò Chó bull Anh. Lúc cô Threckmorton cấm trò này ở trường sau
khi Lee Biggs gãy ba cái răng, tôi đã mừng phát điên. Nhưng sáng nay bất
kỳ đứa nào không công nhận thích trò Chó bull Anh sẽ bị coi là đồ con gái
yếu đuối. Nhất là những đứa ở khu Kingfisher Meadows như tôi.
Khoảng hai mươi, hai lăm thằng con trai chúng tôi cộng thêm Dawn
Madden đứng tụm lại để chờ được chọn như trong chợ bán nô lệ. Grant
Burch và Nick Yew cùng chỉ huy một nhóm. Pete Redmarley và Gilbert
Swinyard là chỉ huy nhóm còn lại. Ross Wilcox và Gary Drake đều được
Pete Redmarley chọn trước tôi, nhưng tôi được Grant Burch chọn ở lượt thứ
sáu - chưa muộn tới mức mất mặt. Moron và Squelch là hai đứa cuối cùng
còn lại. Grant Burch và Pete Redmarley đùa “Không, mày có thể lấy cả hai
thằng đó. Bọn tao cần thắng mà”, Moron và Squelch phải cười to như thể
chúng cũng thấy điều ấy hay ho lắm. Có khi Squelch nghĩ thế thật. (Moron
thì không. Khi tất cả nhìn đi chỗ khác, gương mặt của nó y như lúc tất cả bọn
tôi bảo nó rằng đang chơi trò trốn tìm, nó được cứ đi trốn. Phải mất một
tiếng nó mới hiểu rằng chẳng có đứa nào tìm mình hết). Sau khi Nick Yew
thắng trò sấp ngửa để giành quyền lựa chọn, bọn tôi là những kẻ Chạy trốn
còn nhóm của Pete Redmarley là Chó bull. Những áo khoác không quá cần
thiết của cả bọn được xếp ở hai đầu hồ như cửa gôn để chạy qua, bên kia sẽ
ngăn chặn. Bọn con gái (trừ Dawn Madden) cùng bọn nhãi con bị đuổi khỏi
mặt băng. Bọn Chó bull của Pete Redmarley hợp thành nhóm ở giữa còn bọn
Chạy trốn chúng tôi thì trườn về mục tiêu. Cả Chó bull và bọn Chạy trốn đều
cúi thấp người như những vận động viên chạy nước rút. Bọn chỉ huy thì hô
hiệu lệnh.
— Chó bull Anh. Một... hai... ba!
Thét lên như quân cảm tử, bọn tôi nhảy xổ vào nhau. Tôi trượt về phía
trước (cố ý làm ra vẻ vô tình) ngay trước khi hàng đầu tiên của Chó bull đâm
vào Chạy trốn, Điều ấy sẽ làm những Chó bull khỏe nhất va chạm với đám
Chạy trốn ở hàng đầu tiên của bọn tôi. (Chó bull phải đè cả hai vai của kẻ
Chạy trốn xuống băng đủ lâu để hét hết câu “Chó bull Anh. Một, hai, ba!”).

Nếu may mắn, chiến thuật của tôi sẽ tạo được vài khoảng trống để chạy
xuyên qua đối thủ về phía mục tiêu. Ban đầu kế hoạch này thành công ngay.
Anh em nhà Tookey và Gary Drake đều đâm sầm vào Nick Yew. Chân của
một đứa đá vào chân tôi nhưng tôi vẫn vượt qua mà chẳng hề ngã. Nhưng rồi
Ross Wilcox nhắm vào tôi. Tôi cố tìm cách vượt qua nhưng Wilcox nắm
chặt được tay rồi cố kéo tôi xuống. Nhưng thay vì giật để thoát ra, tôi lại
nắm lấy cổ tay nó và quăng thẳng về phía Ant Little và Darren Croome. Là
thế nào nhỉ? Trò chơi và thể thao chẳng đơn giản là chuyện tham gia hay
thắng thua. Trò chơi và thể thao thực ra là làm mất mặt địch thủ. Lee Biggs
tìm cách tấn công tôi kiểu bóng bầu dục nhưng tôi đẩy nó ra mà chẳng vấn
đề gì. Thằng này quá lo lắng tính toán xem mình còn lại bao nhiêu chiếc
răng nên phải làm Chó bull hiền lành mà. Tôi là kẻ Chạy trốn thứ tư về tới
đích. Grant Burch hét “Làm tốt lắm, nhóc Jacey!”. Nick Yew cũng thoát
được anh em nhà Tookeys và Gary Drake rồi chạy về đích. Khoảng một
phần ba số Chạy trốn bị bắt và buộc làm Chó bull trong lượt tiếp. Tôi không
thích điều đó ở Chó bull Anh. Nó buộc ta phải làm kẻ phản bội.
Nhưng dù thế nào, tất cả chúng tôi cùng hét “Chó bull Anh.
Một...hai...ba!” và lại đâm bổ vào nhau, nhưng lần này tôi không có cơ hội.
Ross Wilcox, Gary Drake và Dawn Madden nhằm vào tôi ngay từ đầu. Dù
tôi có cố tránh va chạm thế nào cũng vô ích. Chưa chạy được nửa hồ thì bọn
chúng đã đuổi kịp. Ross Wilcox túm lấy chân tôi, Gary Drake vật tôi xuống,
còn Dawn Madden dùng đầu gối ấn hai vai tôi xuống. Tôi chỉ biết nằm yên,
để chúng biến mình thành Chó bull. Trong tim mình, tôi vẫn là kẻ Chạy trốn.
Không biết vô tình hay cố ý, Gary Drake khiến một chân tôi không thể cử
động. Dawn Madden có đôi mắt ghê gớm như một bà hoàng Trung Quốc,
đôi lúc chỉ liếc ở trường một lần cũng khiến tôi nghĩ về nó cả ngày. Ross
Wilcox thì nhảy lên và huơ huơ tay chân trong không khí như thể nó vừa ghi
được bàn thắng ở sân Old Trafford[9] vậy. Đồ đần độn. “Rồi, rồi, Wilcox” tôi
nói, “ba đánh một, được đấy!”. Wilcox lấy hai ngón tay làm dấu chữ V[10]
với tôi rồi bỏ đi, tìm một đối thủ khác. Grant Burch và Nick Yew đến, tấn
công một đám Chó bull, một nửa bọn này ngã bổ chửng ra.
Rồi Gilbert Swinyard hét lên bằng tất cả hơi trong cổ họng mình:
“L...l...l...lập...kh...kh...kh...khối!”. Đó là tín hiệu cho tất cả bọn Chạy trốn và

Chó bull trên hồ nhảy vào lập thành một kim tự tháp lớn dần làm bằng người
uốn éo, hò hét, kêu than. Trò chơi đã bị lãng quên. Tôi tụt lại, vờ khập
khiễng vì một chân không cử động được. Rồi chúng tôi nghe thấy tiếng cưa
máy trong rừng, dọc theo con đường, hướng thẳng về cả bọn.
Đó không phải một chiếc cưa máy. Đó là Tom Yew cưỡi trên chiếc xe
đua 150 phân khối hiệu Suzuki. Pluto Noak bám chặt phía sau, đầu không có
mũ bảo hiểm. Trò Chó bull Anh bị quên ngay bởi Tom Yew là một huyền
thoại ở làng Thiên nga đen. Anh là lính hải quân hoàng gia, làm trên một tàu
khu trục có tên HMS Coventry. Tom Yew có hết mọi đĩa hát của ban nhạc
Led Zep và có thể chơi ghi-ta đoạn dạo của bài Stairway to Heaven. Tom
Yew còn từng được bắt tay Peter Shilton - thủ môn đội tuyển Anh nữa. Pluto
Noak thì không nổi tiếng bằng, năm ngoái anh ta ra trường mà không có
bằng. Bây giờ anh làm nghề cạo lông lợn trong một nhà máy ở Upton upon
Severn. (Có tin đồn Pluto Noak từng hút bồ đà nhưng rõ ràng đó không phải
loại làm não nở ra và khiến người ta nhảy từ nóc nhà xuống hàng rào). Tom
Yew dừng xe máy ở chiếc ghế ngay đầu hẹp của hồ rồi vẫn ngồi yên trên xe,
gạt chân chống bên. Pluto Noak vỗ lưng cảm ơn anh ta rồi đến nói chuyện
với Colette Turbot - người mà theo lời Kelly, chị gái của Moron - đã ngủ với
anh ta. Đám trẻ có thứ bậc cao thì ngồi ở chiếc ghế quay mặt về phía anh ta
như những tông đồ của chúa Giê-su và truyền thuốc lá cho nhau. (Bây giờ
Ross Wilcox và Gary Drake đang hút thuốc. Tệ hơn là Ross Wilcox hỏi Tom
Yew về bộ giảm thanh của xe Suzuki và Tom Yew trả lời như thể thằng ấy
cũng 18 tuổi vậy). Grant Burch thì sai Phelps đi lấy gói lạc Yorkie và một
hộp bia hiệu Top Deck ở cửa hàng ông Rhydd, còn quát sau lưng nó “Chạy
đi, tao nói với mày rồi mà!” để lấy le với Tom Yew. Hạng trung bình như
chúng tôi thì ngồi quanh chiếc ghế, trên mặt đất đông cứng. Bọn thứ bậc cao
bắt đầu nói chuyện về những chương trình hay nhất trên truyền hình dịp
Giáng sinh và năm mới. Tom Yew nói rằng anh xem phim Cuộc đào thoát vĩ
đại, mọi đứa đều đồng ý rằng những thứ khác đều vớ vẩn nếu so với Cuộc
đào thoát vĩ đại, nhất là đoạn Steve McQueen bị bọn phát-xít bắt trên hàng
rào dây thép gai. Nhưng rồi Tom Yew cho rằng bộ phim đó hơi dài, và tất cả
mọi người đều nghĩ đó là bộ phim kinh điển, nhưng nó dài lê thê đến hàng

thế kỷ. (Tôi không xem phim này vì ba mẹ xem Chương trình Hai bé Ronny
đặc biệt dịp Giáng sinh. Nhưng tôi chú ý để đến buổi học tới vào thứ hai, và
giả vờ như đã xem rồi).
Vì một số lý do, câu chuyện chuyển sang chủ đề chết thế nào đáng sợ
nhất.
— Bị một con rắn mamba xanh cắn - Gilbert Swinyard nói - Loại rắn độc
nhất thế giới. Các bộ phận trên người nổ tung nên nước tiểu hòa với máu.
Đau đớn khủng khiếp!
— Đau khủng khiếp, chắc rồi - Grant Burch khịt mũi. Nhưng thế thì chết
còn rất nhanh. Bị lột hết cả da khỏi người như một đôi tất, còn đáng sợ hơn.
Người da đỏ Apache làm điều đó. Những kẻ giỏi nhất làm việc đó nhưng vẫn
để nạn nhân vẫn sống trọn một đêm.
Tất cả nhìn Tom Yew đợi câu trả lời - Tao hiểu giấc mơ ấy - Anh hít một
hơi thuốc dài rồi tiếp - Tao đã ở cùng với những người s
 
Gửi ý kiến