Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

_anders-sat-thu-cung-be-lu

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 15h:55' 02-02-2026
Dung lượng: 1'023.7 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích: 0 người
https://thuviensach.vn

ANDERS SÁT THỦ CÙNG BÈ LŨ
---❃ ❖ ❊--Nguyên bản: Hitman Anders and the meaning of it all
Tác giả: Jonas Jonasson
Dịch giả: Phương Hoa
Nhà xuất bản TRẺ - 3/2017
----—★—---ebook©vctvegroup

https://thuviensach.vn

T.O.C
PHẦN MỘT Một Chiến Lược Kinh Doanh Bất Thường
CHƯƠNG1
CHƯƠNG2
CHƯƠNG3
CHƯƠNG4
CHƯƠNG5
CHƯƠNG6
CHƯƠNG7
CHƯƠNG8
CHƯƠNG9
CHƯƠNG10
CHƯƠNG11
CHƯƠNG12
CHƯƠNG13
CHƯƠNG14
CHƯƠNG15
CHƯƠNG16
CHƯƠNG17
CHƯƠNG18
CHƯƠNG19
CHƯƠNG20
CHƯƠNG21
PHẦN HAI Một Kế Hoạch Kinh Doanh Bất Thường Khác
CHƯƠNG22
CHƯƠNG23
CHƯƠNG24
CHƯƠNG25
CHƯƠNG26

https://thuviensach.vn

CHƯƠNG27
CHƯƠNG28
CHƯƠNG29
CHƯƠNG30
CHƯƠNG31
CHƯƠNG32
CHƯƠNG33
CHƯƠNG34
CHƯƠNG35
CHƯƠNG36
CHƯƠNG37
CHƯƠNG38
CHƯƠNG39
CHƯƠNG40
CHƯƠNG41
CHƯƠNG42
CHƯƠNG43
CHƯƠNG44
CHƯƠNG45
CHƯƠNG46
CHƯƠNG47
CHƯƠNG48
CHƯƠNG49
CHƯƠNG50
CHƯƠNG51
CHƯƠNG52
CHƯƠNG53
CHƯƠNG54
CHƯƠNG55
CHƯƠNG56
CHƯƠNG57
CHƯƠNG58
https://thuviensach.vn

PHẦN BA Một Kế Hoạch Kinh Doanh Bất Thường Khác Nữa
CHƯƠNG59
CHƯƠNG60
CHƯƠNG61
CHƯƠNG62
CHƯƠNG63
CHƯƠNG64
CHƯƠNG65
CHƯƠNG66
CHƯƠNG67
CHƯƠNG68
CHƯƠNG69
CHƯƠNG70
CHƯƠNG71
CHƯƠNG72

https://thuviensach.vn

Cha hẳn sẽ thích quyển sách này. Con viết cho cha.

https://thuviensach.vn

PHẦN MỘT

Một Chiến Lược Kinh Doanh
Bất Thường

https://thuviensach.vn

 CHƯƠNG  1 
  

Ngồi mơ màng trong sảnh tiếp tân của một trong những khách sạn tồi

tàn nhất Thụy Điển là gã đàn ông mà cuộc đời sắp sửa dính dáng tới chết
chóc, thương tật, trộm và cướp. Cháu trai duy nhất của nhà buôn ngựa
Henrik Bergman, kế thừa và đào sâu thêm những khiếm khuyết thừa hưởng
từ ông nội. Ông già là nhà buôn ngựa hàng đầu miền nam Thụy Điển. Mỗi
năm ông bán không dưới bảy ngàn con, mà toàn là giống hảo hạng. Nhưng
từ năm 1955, lũ nông dân phản bội bắt đầu đổi những cỗ máy bằng xương
thịt lấy máy kéo với tốc độ không hiểu nổi. Bảy ngàn giao dịch rớt xuống
bảy trăm, rồi bảy mươi, rồi còn có bảy. Trong vòng năm năm, tài sản gia
đình trị giá hàng triệu kronor đã bốc hơi như khói. Năm 1960, Ông Bố của
đứa-cháu-trai-chưa-chào-đời cố gắng cứu vãn tình thế bằng cách đến thăm
các trang trại quanh vùng, rỉ tai họ về những tai ương quanh việc cơ giới
hóa. Những lời đồn thổi bay nhanh như gió. Chẳng hạn như dầu máy có thể
gây ung thư nếu dính vào da, mà dĩ nhiên làm sao mà tránh cho được việc
đó. Hơn nữa, Ông Bố thêm thắt các nghiên cứu chỉ ra rằng dầu máy có thể
gây vô sinh cho nam giới. Mà nhẽ ra ông không nên đề cập đến vấn đề này.
Một là, nó chẳng đúng tẹo nào. Hơn nữa, chuyện ấy nghe quá vừa tai mấy
tay lực điền phải kiếm cơm nuôi từ ba đến tám đứa trẻ nheo nhóc ở nhà mà
vẫn còn máu nóng. Thay vì lúng túng lục tìm bao cao su, sờ soạng mấy cái
máy cày chạy dầu xem ra dễ chịu hơn nhiều. Ông Nội qua đời trong nghèo
túng, bởi cú đá của chính con ngựa cuối cùng sót lại. Ông Bố rầu rĩ thừa
hưởng đế chế vô mã cũng kịp tham gia vài khóa học. Chẳng bao lâu sau,
ông được nhận vào làm cho Facit AB, một trong những công ty hàng đầu

https://thuviensach.vn

thế giới sản xuất máy đánh chữ và máy tính cơ. Ông thật thành công trong
việc khiến tương lai vùi dập mình chẳng phải một, mà những hai lần trong
cuộc đời, bởi sự ra đời của máy tính điện tử. Cứ như là phải giễu cợt cho
bằng được dòng máy cục mịch nặng trịch do Facit sản xuất, loại máy tính
Nhật ra đời, nhỏ gọn bỏ vừa vặn túi trong áo khoác. Các máy móc của tập
đoàn Facit không hề teo tóp đi (ít nhất là teo cũng không đủ nhanh mà cạnh
tranh), nhưng bản thân tập đoàn thì tuột dốc không phanh và nhanh chóng
trở thành không còn chút giá trị nào. Con trai của người buôn ngựa bị sa
thải. Để cố quên đi sự thật đau lòng bị cuộc đời chơi tới hai vố, ông đắm
chìm trong bia rượu. Thất nghiệp, cay đắng, thường xuyên không tắm rửa
và chẳng mấy khi tỉnh táo, ông đánh mất luôn sự hấp dẫn giới tính với cô
vợ trẻ hơn những 20 tuổi. Cô đành chịu nhịn ông một tí, rồi thêm một tí.
Nhưng cuối cùng người phụ nữ trẻ kiên nhẫn vỡ lẽ rằng việc cưới sai một
người vẫn sửa chữa được. Một buổi sáng, cô nói với chồng “tôi muốn ly
dị”. Ông chồng thì đang đi lòng vòng quanh căn hộ, tìm kiếm gì đó trong
lúc chỉ mặc vỏn vẹn có cái quần lót trắng xỉn màu. “Mình có thấy chai cônhắc đâu không?” Ông hỏi vợ.
“Không. Nhưng tôi muốn ly dị”.
“Tôi để nó trên kệ tối qua. Mình đem cái chai đi đâu rồi chắc.”
“Chắc tôi bỏ trong tủ rượu lúc lau dọn bếp, ai mà nhớ được, nhưng mà
tôi đang nghiêm túc nói là tôi muốn ly dị.”
“Trong tủ rượu à? Đương nhiên rồi, lẽ ra phải tìm ở đó trước. Ngu gì
đâu. Vậy cô muốn chuyển đi hả? Cô cũng cắp theo cái thứ toàn bĩnh vào
quần chứ?” Vâng, cô vợ đem theo đứa bé. Đứa bé trai với mái tóc vàng
nhạt và đôi mắt xanh tình cảm. Cậu nhóc mà mãi sau này lớn lên sẽ trở
thành anh tiếp tân. Về phần cô, bà mẹ trẻ từng mơ mộng trở thành giáo viên
ngôn ngữ, nhưng đứa trẻ lại vô tình ra sớm mười lăm phút trước kỳ thi cuối
khóa. Giờ đây cô chuyển đến Stockholm với cậu con trai, đồ đạc và tờ đơn
ly dị đã ký. Cô dùng lại họ mẹ, Persson, mà không cân nhắc hậu quả cho
cậu con trai tên Per (chả phải là không thể đặt tên Per Persson, hoặc tương
tự, Jonas Jonasson cũng vậy thôi, có điều nhiều người nghĩ rằng tên họ kiểu

https://thuviensach.vn

thế nghe quá đơn điệu). Tại thủ đô, Mẹ Per Persson kiếm được công việc
giám sát giao thông. Cô xuôi ngược các con đường hằng ngày, nghe những
lời biện bạch dài dòng của những kẻ đậu xe trái phép mà phần đông đều dư
khả năng trả tiền phạt. Giấc mơ trở thành giáo viên truyền đạt môn ngữ
pháp tiếng Đức khó nhằn cho đám sinh viên lơ đãng giờ đành dang dở. Sau
khi người mẹ trải qua cả nửa cuộc đời làm công việc mà ban đầu chỉ đinh
ninh là tạm thời, đột nhiên một trong những gã đàn ông đậu xe trái phép
luôn mồm ca thán, mất hồn phát hiện ra bên dưới bộ đồng phục nhân viên
giám sát giao thông là một phụ nữ. Chuyện này dẫn tới chuyện kia, rằng họ
cùng ăn tối trong nhà hàng sang trọng, vé đậu xe bị xé làm đôi khi họ vừa
chia sẻ tách cà phê vừa thậm thụt rúc rích. Chuyện kia lại dẫn sang chuyện
nọ, gã đậu xe trái phép đã kịp cầu hôn mẹ Per Persson. Người cầu hôn là
nhân viên nhà băng người Iceland, đang định chuyển đến Reykjavik. Gã
hứa trên trời dưới biển mọi thứ với vợ sắp cưới miễn cô chịu chuyển đến
nơi ở mới. Gã cũng rộng lượng chào đón cậu con trai. Tuy nhiên, thời gian
qua nhanh đến nỗi cậu bé tóc vàng nhạt giờ đây đã trưởng thành và có thể
tự mình quyết định mọi chuyện. Cậu tin vào tương lai tươi sáng ở Thụy
Điển. Vì rằng chẳng ai có thể so sánh chuyện thực sự xảy ra với chuyện
đáng lý sẽ xảy ra, thật khó phán rằng niềm tin của cậu là đúng hay sai. Mới
mười sáu tuổi, Per Persson tìm được công việc làm thêm trong khi vẫn đi
học. Gã chưa từng hé răng với mẹ về công việc mình làm. Gã có lý do làm
thế. Bà mẹ căn vặn: “Mày đi đâu thế nhóc?”
“Con đi làm.”
“Trễ thế này sao?”
“Vâng, kinh doanh suốt ngày mà mẹ.”
“Mà thật ra mày làm cái gì ấy nhỉ?”
“Con nói cả ngàn lần rồi. Con làm trợ lý... trong công ty giải trí. Nơi
người ta họp hành, những việc tương tự như vậy.”
“Trợ lý kiểu gì chứ? Mà mày bảo cái chỗ ấy tên gì...”
“Con phải đi đây. Thế mẹ nhé.” Per Persson lỉnh đi ngay lập tức. Dĩ
nhiên là gã không muốn chia sẻ tí chi tiết nào, chẳng hạn như công việc

https://thuviensach.vn

kinh doanh là bán các gói tình yêu ngắn hạn trong tòa nhà lót gỗ vàng tồi
tàn thô kệch ở Huddinge, phía nam Stockholm. Chẳng hạn như trụ sở công
ty mang tên Câu lạc bộ Tình Yêu. Hoặc chẳng hạn như việc chính của gã là
hậu cần, phục vụ và giám sát. Quan trọng là khách hàng tìm được đường
đến đúng phòng, chọn đúng loại tình yêu trong đúng hạn thời gian. Gã cần
ghi chú, theo dõi thời gian ra vào và nghe ngóng qua các lớp cửa (rồi thả
hồn theo trí tưởng tượng phong phú). Nếu có chuyện gì rối reng xảy ra thì
nhanh chóng báo động cho ông chủ. Trong thời gian bà mẹ bận bịu việc
chuyển nhà và Per Persson kết thúc chương trình học, đúng thể thức hẳn
hoi, ông chủ quyết định bắt tay vào hoạt động kinh doanh mới. Câu lạc bộ
Tình Yêu trở thành Khách sạn Hương Biển. Chẳng phải vì khách sạn nằm
gần biển hay đại loại thế, mà vì ông nghĩ “Ờ thì chỗ này cũng phải có cái
tên mà gọi cho tiện mồm chứ.” Mười bốn phòng. Hai trăm hai mươi lăm
kronor một đêm. Nhà vệ sinh chung. Tấm trải giường và khăn tắm thay mới
mỗi tuần, nhưng chỉ khi cái cũ trông thực sự đã nhàu nhĩ quá lắm. Chuyển
đổi loại hình kinh doanh từ quản lý tổ ấm tình yêu đến khách sạn hạng ba
không phải là thứ ông thật tâm mơ ước. Ông kiếm được bộn tiền hơn khi
khách hàng có thêm ai đó cùng trò chuyện trên giường kia. Vả chăng có cô
nào trống khách thì ông sẵn tiện tranh thủ lấp dùm một lúc. Ích lợi duy nhất
là khách sạn Hương Biển ít bất hợp pháp hơn. Ông chủ hộp đêm khi trước
đã từng bóc lịch tám tháng, ông nghĩ vậy là quá đủ rồi. Vốn chứng tỏ tài
năng qua công việc hậu cần, Per Persson nay được giao làm tiếp tân chỗ
mới, mà gã nghĩ chuyện có thể còn tồi tệ hơn (dù lương thì tệ hết mức rồi).
Công việc của gã bao gồm kiểm tra khách hàng ra vào, bảo đảm khách trả
tiền, đặt phòng và hủy phòng. Gã còn được hưởng thụ chút chút miễn việc
vui vẻ này không ảnh hưởng xấu đến kết quả kinh doanh. Mô hình kinh
doanh mới, tên công ty mới, công việc của Per Persson cũng khác mà lại
chịu trách nhiệm nhiều hơn trước kia. Điều này thôi thúc gã kiến nghị ông
chủ cân nhắc việc thay đổi mức lương. Ông chủ băn khoăn, “Thế nhưng
mày muốn tăng hay giảm?” Per Persson đáp rằng tăng thì dĩ nhiên là tốt
hơn. Cuộc đàm phán không diễn ra như gã mong đợi. Rồi đến nước gã chỉ
hy vọng giữ nguyên những gì bữa giờ đang có.
https://thuviensach.vn

May mà vẫn giữ được y thế. Ông chủ lại còn hào phóng đề nghị: “Ê, hay
mày dọn vào phòng sau quầy tiếp tân mà ở, khỏi trả tiền nhà sau khi mẹ
mày chuyển đi.” Per Persson đồng ý cách này sẽ giúp tiết kiệm ít tiền. Gã
được trả lương không chính thức, nên tiện tay có thể moi thêm chút lợi ích
từ quỹ phúc lợi xã hội và trợ cấp thất nghiệp. Hơn nữa, công việc và cuộc
sống của gã giờ ráp thành một. Gã sinh hoạt và sống ngay sau quầy tiếp
tân. Một năm, hai năm, năm năm trôi qua, thực tế là đời gã trai chẳng có gì
tốt đẹp sáng sủa hơn ông nội và ông bố. Gã chỉ có thể trách cứ ông nội.
Ông già từng mấy lần lên hương thành triệu phú hẳn hoi. Mà thế hệ thứ ba
máu mủ ruột rà giờ đây phải đứng sau quầy tiếp tân, đón tiếp những khách
hàng bốc mùi với tên tuổi kiểu như Anders Sát Thủ cùng những thứ gớm
ghiếc khác. Tay Anders Sát Thủ này vô tình là một trong những khách hàng
dài hạn ở Khách sạn Hương Biển. Tên thật của hắn là Johan Andersson,
cuộc sống trưởng thành chủ yếu trong trại giam. Chuyện ăn nói đối với hắn
không hoàn toàn dễ dàng, nhưng từ hồi trẻ, hắn nhận ra rằng lời nói sẽ
thuyết phục hơn hẳn nếu dần cho kẻ chống đối kia một trận, hay tỏ ra đang
cân nhắc chuyện dần đối thủ một trận. Và một trận nữa nếu cần thiết. Dần
dà, cách đàm thoại này đưa tay Johan trẻ tuổi đến bước giao du với toàn
loại hư hỏng. Bạn bè mới tăng cường kỹ năng tranh cãi bạo lực bằng rượu
cùng ma túy, làm tiêu tùng hẳn cuộc đời trai trẻ. Cũng chính những thứ đó
cho hắn án tù mười hai năm khi chỉ vừa hai mươi tuổi. Lý do vì hắn không
tài nào lý giải được làm cách nào mà cái rìu của hắn lại cắm trên lưng tên
phân phối thuốc phiện có số má trong vùng. Tám năm sau, Anders Sát Thủ
mãn hạn tù. Hắn ăn mừng việc ra khám nhiệt tình đến nỗi gần như không
có thời gian để tỉnh táo lại trước khi bị kết án thêm mười bốn năm tù chồng
lên tám năm trước đó. Đợt này thì liên quan đến việc dùng súng. Ở cự ly
gần. Ngay thẳng vào mặt kẻ kế nhiệm tên trùm buôn thuốc phiện bị chém
bằng rìu năm xưa. Một cảnh tượng vô cùng khó nuốt cho bất cứ ai được cử
đến dọn dẹp hiện trường. Trước tòa, Anders Sát Thủ khăng khăng rằng hắn
không cố tình làm vậy. Đằng nào thì hắn cũng nghĩ mình không cố tình.
Hắn không nhớ rõ lắm về những gì xảy ra. Lần tiếp theo vào tù cũng tương
tự, khi hắn cứa cổ tên buôn thuốc phiện thứ ba vì tên này lỡ bảo Sát Thủ
https://thuviensach.vn

tính tình sao mà khó chịu. Gã đàn ông cổ-bị- cứa thật ra nói chẳng sai,
nhưng chuyện ấy không cứu vãn được gì. Anders Sát Thủ được trả tự do
năm năm mươi sáu tuổi. Không giống những lần trước, lần này hắn nhất
quyết lên kế hoạch tự do mãi mãi chứ không vào tù ra khám nữa. Muốn thế
thì phải bỏ rượu. Và thuốc. Và tất tật những bọn hay thứ gì liên quan đến
rượu và thuốc.
Bia thì ngoại lệ; bia giúp tinh thần hắn phấn chấn. Hoặc ít nhất thì cũng
không nổi điên. Hắn tìm đường đến Khách sạn Hương Biển, tin rằng nơi
này vẫn cung cấp những dịch vụ dành cho người thiếu thốn tình cảm trong
đôi ba thập kỷ đơn côi sau chốn ngục tù. Sau khi thất vọng nhận ra dịch vụ
đó không tồn tại nữa, hắn vẫn quyết định ở lại khách sạn. Rút cuộc thì cũng
phải có nơi nào đó trú thân, với giá hai trăm kronor một đêm thì cũng
không cần cò kè thêm, nhất là khi chuyện cãi cọ có thể dẫn đến những điều
đã từng xảy ra trong quá khứ. Trước khi lấy phòng, Anders Sát Thủ còn
tranh thủ kể lể chuyện đời tư với gã tiếp tân mới gặp. Chuyện về thời thơ
ấu, dù rằng sát thủ cho rằng đoạn này chẳng có mấy liên quan đến phần sau
cuộc đời. Ký ức tuổi thơ phần nhiều về người cha nhậu nhẹt sau giờ làm để
đỡ chán công việc, và người mẹ hành xử y khuôn để đỡ chán cha hắn. Điều
này khiến ông già chịu đựng không nổi bà già, nên thường nện bà thường
xuyên trước sự chứng kiến của câu con trai. Nghe xong câu chuyện, gã tiếp
tân nín thinh, bắt tay và tự giới thiệu: “Per Persson”.
“Johan Andersson”, sát thủ đáp lời, cũng có hứa sẽ ít ra tay nhất có thể
trong tương lai. Rồi hắn hỏi gã tiếp tân liệu có chai bia nào đó không. Sau
mười bảy năm không uống thì gã có hơi khô cổ một chút.
Per Persson không có ý định khởi đầu tình bạn với Anders Sát Thủ bằng
việc kiệt xỉ không phục vụ nổi một chai bia. Trong khi rót bia, gã tranh thủ
hỏi ông Andersson có ý định tránh xa khỏi rượu chè hút xách chăng. Johan
Andersson trả lời, “Chắc chắn là như vậy sẽ ít gây phiền phức hơn. Mà cứ
gọi tao là Anders Sát Thủ, ai cũng gọi như vậy.”

https://thuviensach.vn

 CHƯƠNG  2 
   Hạnh phúc vốn là những điều giản dị. Chẳng hạn như đã mấy tháng trôi
qua mà Anders Sát Thủ không ra tay xử ai, cả gã tiếp tân hay bất kỳ ai xung
quanh khách sạn. Chẳng hạn như ông chủ cho phép Per Persson đóng quầy
nghỉ ngơi vài giờ mỗi Chủ nhật. Chỉ cần thời tiết thuận theo ý – chẳng như
những việc khác trong đời – là gã rời khách sạn. Không phải móc mỉa chứ
gã chưa bao giờ có đủ tiền đi chơi bên ngoài. Tuy nhiên ngồi yên nghĩ ngợi
trên ghế đá công viên thì hoàn toàn miễn phí. Đó chính là nơi gã đang ngồi,
cầm trong tay ổ bánh mì kẹp bốn lát thịt xông khói và một chai rượu mâm
xôi, thì đột nhiên nghe tiếng: “Con thế nào, con trai của ta?”
Đứng trước mặt là một người phụ nữ chẳng già hơn Per là bao nhiêu.
Nhìn cô dơ bẩn rách rưới, cổ áo trắng kiểu mục sư cài khuy, có vết bẩn dính
trên ấy. Per Persoon chưa bao giờ cố tỏ ra ngoan đạo, nhưng mục sư là mục
sư, và gã nghĩ nữ mục sư cũng đáng được tôn trọng như bọn giết người,
nghiện ngập và đủ thứ cặn bã gã phải đối mặt trong công việc. Hoặc có khi
cần tôn trọng hơn đám ấy một tí. Gã mở lời, “Cám ơn cô hỏi thăm. Chắc là
có khá hơn trước. Mà nói cho cùng cũng chẳng khá gì mấy. Có thể nói cuộc
sống của tôi rất kém suôn sẻ.” Chúa ơi, mình thật thà quá, gã nghĩ bụng,
phải sửa cho gấp. “Dù vậy tôi không có ý định kêu ca gì về sức khỏe hay
cuộc sống. Chỉ cần lấp đầy bao tử là mọi chuyện đều êm xuôi”, gã mở nắp
hộp đồ ăn trưa, coi như kết thúc cuộc nói chuyện. Tuy nhiên, dấu hiệu này
không ăn thua gì với nữ mục sư. Cô tiếp tục nhấn mạnh việc hân hạnh được
phục vụ, dù ít hay nhiều, nếu điều đó giúp gã có cuộc sống dễ chịu hơn.
Cầu nguyện cho gã là điều nhỏ bé nhất cô có thể giúp. Một lời cầu nguyện?

https://thuviensach.vn

Per Persson băn khoăn mụ mục sư dơ dáy này nghĩ cầu nguyện có thể làm
được trò trống gì. Hay mụ nghĩ Chúa sẽ sa cơn mưa tiền xuống? Hay mưa
bánh mì và khoai tây?... Mà tại sao không? Gã vốn không ưa từ chối người
nhiệt tình, bèn trả lời, “Đa tạ nữ mục sư. Nếu cô nghĩ một lời cầu nguyện
đến Chúa lòng lành có thể giúp cuộc sống của tôi dễ thở hơn thì tôi cũng
bằng lòng thôi”. Nữ mục sư mỉm cười, ngồi xuống kế bên gã tiếp tân vốn
đang tận hưởng ngày Chủ nhật nhàn nhã rồi bắt đầu công việc.
“Thưa Chúa, hãy nhìn xuống đứa con của Người... mà cậu tên gì ấy
nhỉ?”
“Tên tôi là Per”, Per Persson đáp, thầm nghĩ không biết Chúa sẽ làm gì
với thông tin này.
“Thưa Chúa, hãy nhìn xuống đứa con tên Per của Người, xin Người
chứng xem anh ấy phải chịu đựng những gì...”
“Đến tôi còn không biết tôi phải chịu đựng những gì.” Nữ mục sư mất
trớn, và bảo sẽ phải bắt đầu lại từ đầu vì lời cầu nguyện sẽ linh ứng hơn nếu
không bị ngắt quãng. Per Persson xin lỗi, hứa sẽ im lặng cho cô yên ổn cầu
nguyện. Nữ mục sư cám ơn rồi tiếp tục “Thưa Chúa, hãy nhìn xuống đứa
con của Người, con chiên của Người luôn tin tưởng vào cuộc sống tốt đẹp
hơn, cho dù anh không biết mình đang chịu đựng những gì. Thiên Chúa,
xin hãy dành bình an, hãy dạy bảo anh biết cách kính yêu thế giới và hãy để
thế giới quý yêu anh. Thiên
Chúa, xin hãy đặt thánh giá cạnh anh ấy, nước Cha trị đến, vân vân...”
“Vân vân?”, Per Persson thầm nghĩ, nhưng không dám lên tiếng.
“Mong Thượng Đế ban phước lành cho con trai của ta, với sức mạnh và
sự cường tráng và... sức mạnh. Nhân danh Cha, Con và Thánh Thần.
Amen.” Per Persson không rõ lắm một lời cầu nguyện hợp thức nên thế
nào, nhưng những gì gã mới nghe có vẻ hơi gấp gáp. Gã vừa định bình luận
thì nữ mục sư cất lời: “Tất cả là hai mươi kronor.” Hai mươi kronor? Cho
việc này sao? Per Persson ngỡ ngàng: “Tôi phải trả tiền cho việc cầu
nguyện sao?” Nữ mục sư gật đầu. Cầu nguyện không thể làm như một cái
máy. Cầu nguyện cần sự tập trung tận tụy, và cả sức mạnh –mục sư thì cũng

https://thuviensach.vn

phải sống sót trên trái đất này, thay vì sống ở nước Chúa, nơi mà trước sau
gì ta cũng phải đến. Những gì Per Persson nghe nãy giờ chẳng có chút nào
tập trung hay tận tụy, gã cũng không mấy tin nước Chúa dang tay chờ đón
nữ mục sư khi đến hạn. Nữ mục sư dò hỏi, “Mười kronor được không?”
Món tiền chẳng nhiều nhõi gì mà mụ ta còn giảm giá sao? Per Persson nhìn
kỹ nữ mục sư hơn và thấy... chút gì đó. Chút gì đó đáng thương?
Gã quyết định rằng nữ mục sư là một ca đáng thương hơn là lừa đảo. Gã
hỏi: “Cô có muốn ăn bánh mì kẹp không?” Mặt nữ mục sư bừng sáng. “Ôi,
cám ơn cậu, quý hóa quá. Chúa phù hộ cho cậu!” Per Persson đáp rằng theo
kinh nghiệm bản thân, có vẻ Chúa trời quá bận rộn để chiếu cố đến riêng
gã. Có thêm lời cầu nguyện vừa rồi thì cũng không thay đổi được tình hình.
Nữ mục sư định trả lời, nhưng gã tiếp tân đã vội đưa hộp đồ ăn trưa: “Đây,
ăn nhiều nói ít thôi.”
“Chúa dẫn dắt kẻ khiêm làm điều phải và chỉ lối sáng cho kẻ khiêm
nhường. Psalm hai mươi lăm”, nữ mục sư vừa nói vừa nhồm nhoàm nhai
bánh mì kẹp.
“Tôi vừa bảo cô thế nào?” Per Persson nhắc. Rõ đây là một nữ mục sư.
Sau khi nhai hết bánh mì kẹp bốn lát thịt xông khói, cô kể rằng tận đến Chủ
nhật tuần rồi cô còn đứng bục thuyết giáo, nhưng giữa bài giảng thì bị giám
mục cắt ngang, yêu cầu thu dọn hành lý ra đi tức khắc. Per Persson nghĩ
chuyện này thật tồi tệ. Không lẽ nơi nước Chúa không có bảo đảm nghề
nghiệp sao? Chắc chắn là có, tuy nhiên giám mục có lý lẽ riêng. Và ngẫu
nhiên sao cả giáo đoàn đều đồng ý với ông ấy. Càng ngẫu nhiên nữa là nữ
mục sư cũng nằm trong số đó. Hơn nữa, ít nhất hai người trong giáo đoàn
đã ném theo sách thánh ca khi cô rời đi.
“Câu chuyện thật ra dài hơn thế nhiều. Cậu muốn nghe không? Cuộc đời
tôi chẳng phải lúc nào cũng êm xuôi như nằm giường trải hoa hồng.” Per
Persson nghĩ ngợi đôi chút. Liệu gã có muốn nghe chuyện nữ mục sư cả
đời ngủ nghê ở đâu, nếu không phải giường trải hoa hồng gì đó, hay cuộc
đời gã không có mụ cũng đã đủ thê thảm lắm rồi? Gã trả lời:

https://thuviensach.vn

“Tôi không chắc việc lắng nghe người khác khổ sở thế nào có giúp được
gì chăng, nhưng nghe ý chính cũng được, miễn chuyện đừng dài dòng quá.”
Ý chính ư? Ý chính là cô đã lang thang bảy ngày rồi, từ Chủ nhật trước đến
Chủ nhật này. Phải ngủ trong tầng hầm chứa đồ và chỉ có Chúa mới biết
còn chỗ nào nữa, ăn bất cứ thứ gì lượm lặt được... Per Persson ngắt lời
“Như ăn cái bánh mì kẹp bốn lát thịt xông khói của tôi vậy. Chắc rượu
mâm xôi sẽ giúp tiêu hóa thức ăn tốt đó.” Nữ mục sư không từ chối. Sau
khi đã cơn khát, cô kể tiếp: “Tóm lại là tôi không tin vào Chúa Cha lẫn
Chúa Con. Cha tôi là người ép tôi nối bước ông ấy – chứ không phải theo
chân Chúa – mà mỉa mai thay, ông không có mụn con trai nào, chỉ có một
đứa con gái. Mặc dù, cha thì cũng bị ông nội ép uổng vào cuộc đời tu sĩ.
Hoặc cả hai người họ đều bị quỷ dữ xúi giục cả, ai mà biết được. Dù thế
nào, việc trở thành tu sĩ là truyền thống gia đình.”
Khi nghe đến khúc trở thành nạn nhân dưới áp lực của Bố hay Ông Nội,
Per Persson lập tức nhận thấy mối dây đồng cảm. Gã nghĩ rằng nếu tụi trẻ
con thoát khỏi những thứ xuẩn ngốc mà thế hệ trước để lại, thì chắc cuộc
đời sẽ sáng sủa hơn đôi phần. Nữ mục sư cố nhịn không phản biện rằng
không có thế hệ trước thì cũng chẳng có họ bây giờ. Thay vào đó cô hỏi gã
tiếp tân làm gì... ở băng ghế đá này. Ôi, cái ghế đá này. Và sảnh khách sạn
đáng chán nơi gã ở trọ và kiếm sống. Và cung cấp bia cho Anders Sát Thủ.
“Anders Sát Thủ?”, nữ mục sư hỏi lại.
“Ừ, hắn sống trong phòng số bảy”, gã tiếp tân đáp. Per Persson nghĩ đến
việc cũng có thể tranh thủ kể lể vài phút, tại mụ ta hỏi trước mà. Thế là gã
kể về Ông Nội đã phung phí hàng triệu kronor, về Ông Bố từ bỏ hắn. Về bà
mẹ mới kết duyên với một nhân viên nhà băng Iceland và chuồn khỏi đất
nước. Rồi làm sao mà gã lại lẩn quẩn trong nhà thổ từ hồi mới mười sáu
tuổi. Và thế nào gã trở thành tiếp tân ở khách sạn vốn xây lên từ nhà thổ.
“Ngay khi có hai mươi phút rảnh rỗi xa rời tất cả những thứ trộm cướp
kia, tôi lại dính vào nữ mục sư không tin vào Thiên Chúa, thoạt đầu thì cố
lừa lấy mấy đồng lẻ sót lại, sau thì ăn sạch mất bữa trưa của tôi. Tóm tắt
biên niên đời tôi là thế. Hy vọng sau lời cầu nguyện, cái nhà thổ không biến

https://thuviensach.vn

thành Khách sạn Grand.” Nữ mục sư bẩn thỉu với vụn bánh mì trên môi,
nhìn có vẻ xấu hổ. Cô bảo phép nhiệm màu của lời cầu nguyện không xảy
ra nhanh đến vậy, nhất là khi được thực hiện vội vã và không nêu tên nơi
thụ hưởng. Cô hối tiếc đã vòi tiền cho công việc kém cỏi, nhất là khi gã tiếp
tân lại vô cùng rộng lượng mời cô ăn bánh mì kẹp. “Kể tôi nghe thêm về
khách sạn đi. Không biết ở đó có giảm giá đặc biệt cho bạn bè và gia đình
nhân viên khách sạn không nhỉ?” Per Persson ngỡ ngàng “Bạn bè và gia
đình? Chính xác là hai ta thành bạn hồi nào vậy?”
“Ôi xời, từ bây giờ cũng chưa muộn mà.” Nữ mục sư trả lời.

https://thuviensach.vn

 CHƯƠNG  3 
  

Nữ mục sư ở phòng số tám, sát vách phòng Anders Sát Thủ. Per

Persson không đời nào dám mở miệng đòi tiền phòng Sát Thủ, nhưng vị
khách mới thì phải trả hết tiền phòng một tuần. Với giá niêm yết.
“Trả trước sao? Nhưng mà tôi còn có chừng đó tiền.”
“Nên quan trọng là số tiền đó không bốc hơi thành mây khói. Tôi có thể
cầu nguyện cho cô, hoàn toàn miễn phí, có khi sẽ có ích đó,” gã tiếp tân
đáp lời. Ng
 
Gửi ý kiến