_an-la-phuong-nam

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 15h:55' 02-02-2026
Dung lượng: 2.4 MB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 15h:55' 02-02-2026
Dung lượng: 2.4 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
https://thuviensach.vn
Lời nói đầu
Vùng đất phương Nam với con người chân tình, giản
dị đã để lại cho tôi thật nhiều tình cảm đẹp và những
điều thú vị khi tôi làm báo. Tôi yêu quý phương Nam,
nơi tôi trưởng thành và đi vào đời. Chính vì vậy mà tập
sách Án lạ phương Nam này ra đời.
Nói là án lạ bởi tình tiết các vụ việc đều lạ. Rất nhiều
vụ việc đem lại cho chúng ta nụ cười thoải mái và sau
nụ cười ấy, ta bắt gặp tấm lòng chân thành, có tình có lý
của người phương Nam. Rất nhiều vụ việc chưa thành
án, nghĩa là chỉ khoanh vùng giải quyết trong quan hệ
tình cảm. Giải quyết xong vụ việc, ai nấy đều cảm thấy
nhẹ lòng.
Nói là án lạ bởi dù là vụ án hình sự đi nữa thì trường
hợp dẫn đến tội phạm cũng khá ngộ nghĩnh. Phần lớn
những nhân vật trong các bài viết này phạm tội một
https://thuviensach.vn
Án Lạ Phương Nam • 5
cách hồn nhiên. Họ đáng được hưởng sự khoan hồng
của pháp luật, sự tha thứ của người bị hại và sự thông
cảm của bạn đọc. Họ ít học, đôi khi suy nghĩ nông cạn,
sống tự nhiên một chút nhưng lương tâm của họ vẫn
còn rực rỡ.
Tôi xin cám ơn những nhân vật được nhắc đến trong
tập sách này. Có những vụ việc là án dân sự, tôi phải mã
hóa tên người. Có những vụ việc là án hình sự nhưng tôi
không nhắc đến tên người gây án mà chỉ đưa sự kiện.
Dẫu sao, họ cũng đã biết họ sai phạm. Họ thi hành án
xong là trở về với cộng đồng xã hội. Tôi có nhiệm vụ
phải giữ cho họ đời sống tâm hồn thanh thản, bình dị.
Xin cám ơn Nhà xuất bản Trẻ cho in tập sách này.
Cùng với Thâm sơn kỳ cục án, tập sách này là những
phóng sự tiêu biểu cho bút pháp phóng sự của tôi - một
cách viết nhiều nụ cười hơn nước mắt.
Kính mời các bạn đọc.
Bến Tre, tháng 3 năm 2011
Vũ Đức Sao Biển
6
•
vũ Đức sao biển
https://thuviensach.vn
Rơi vú giả
H
ai mươi hai tuổi, tôi về Bạc Liêu dạy học. Nhiều em
học sinh lớp đệ nhất chỉ thua thầy vài ba tuổi, coi tôi
như người anh cả, thân ái đặt cho tôi ngoại hiệu Tùng
Xua tùa hia (tiếng Triều Châu - Đường Sơn đại huynh).
Một sáng tháng 10-1971, Tùng Xua tùa hia Vũ Đức Sao
Biển đang ăn sáng trong tiệm Xừng Ký ngoài chợ Bạc
Liêu thì chứng kiến một vụ việc ngộ nghĩnh.
Như thường lệ, khoảng 6 giờ sáng, chị Thạch Thị
Rươl - một người phụ nữ Khmer cư ngụ trên đường
Đống Đa, gánh cái gánh bún nước lèo danh tiếng của
mình ra chợ Bạc Liêu bán. Mấy bà, mấy chị đi chợ Bạc
Liêu rất mê tín món bún nước lèo của chị Rươl. Nồi
nước luôn luôn sôi bốc lên mùi mắm thơm phức; tôm,
https://thuviensach.vn
Án Lạ Phương Nam • 7
thịt quay, cá lóc, rau xanh... tươi ngon hơn các gánh bún
nước lèo của người khác. Giá của tô bún chỉ cỡ 5 đồng
(giá lít xăng ngày ấy là 12 đồng) nên rất vừa túi tiền của
khách hàng. Mới nghĩ đến tô bún của chị Rươl, ai nấy
cũng muốn... chảy nước miếng.
Hôm ấy, chị vợ của một anh lính thuộc trung đoàn
32, sư đoàn 21 (chế độ cũ), nhà trong khu gia binh Lê
Văn Lưỡng đi chợ sớm. Thấy chị Rươl gánh bún nước
lèo tới, mới mở vung ra đã bay mùi thơm phức, chị vợ
lính có nhã ý... ăn mở hàng. Chị cúi người xuống nhìn
vào nồi nước lèo, gọi một tô bún.
Trời xui đất khiến làm sao hôm ấy chị ta mặc áo hở
cổ, mà mối chỉ may của chiếc nịt ngực cũng đến hồi
quá date. Cái thế cúi người đột ngột khiến sợi chỉ cuối
cùng đứt luôn. Tõm một cái, một miếng mousse độn
áo ngực của chị, tục gọi là vú giả, rơi ngay vào nồi nước
lèo thơm phức của chị Rươl.
Chị Rươl túm lấy bà khách mở hàng hậu đậu, la bài
hãi: “Trời ơi! Gánh bún tui chưa bán mở hàng mà bà
làm... rớt vú vào đó. Giờ tui bán cho ai?”. Tiếng la của
chị khiến cả đầu chợ cuối chợ đều nghe, không chừng
trong xóm... chùa Cô Bảy cũng nghe được. Chị buộc
bà khách phải đền tiền nguyên gánh bún 120 đồng. Bà
khách vừa xấu hổ sượng sùng, vừa lo số tiền không đủ,
lên tiếng phân bua.
Sợ họ đánh nhau, mấy bà mấy chị trong chợ chỉ họ
qua bên... Hội đồng xã Vĩnh Lợi cho mấy ông bên bển
8
•
vũ Đức sao biển
https://thuviensach.vn
phân xử. Chị Rươl vai gánh gánh bún, tay trái nắm tay
bà khách, dẫn qua hội đồng, cách chợ Bạc Liêu khoảng
trăm mét.
Chủ tịch hội đồng xã kiêm trưởng ban tư pháp xã
Vĩnh Lợi lúc bấy giờ là ông TVV. Ông mời hai phụ nữ
ngồi để nghe họ “tường trình ủy khúc” - chữ dùng thời
chế độ cũ. “Nguyên đơn” Rươl giành nói trước, rằng
nồi nước lèo và gánh bún của chị nói chung giá 120
đồng. Nay, bà khách làm rớt... vú giả vào đó, không còn
ai dám ăn uống gì nữa. Vậy bà khách phải đền cho chị
120 đồng; những món tôm, thịt, rau, bún cứ mang về
mà... ăn cho phỉ.
https://thuviensach.vn
Án Lạ Phương Nam • 9
Chị cũng ca cẩm rằng việc rớt vú giả vào nồi nước
lèo làm gánh bún danh tiếng của chị bị xúi quẩy; sợ
khách hàng sau này không dám ăn, ảnh hưởng đến uy
tín “thương hiệu” của chị.
“Bị đơn” mặt tái mét, sượng sùng trình bày rằng chị
ăn bún nước lèo của chị Rươl nhiều lần, thấy ngon nên
định ăn mở hàng nhưng không ngờ “nó” rớt. Chị đi
chợ, chỉ đem theo mấy chục đồng, thật sự không đền
nổi 120 đồng. Vả chăng theo chị, vú giả chỉ rớt vào nồi
nước lèo nên chất lượng mấy món tôm, thịt không ảnh
hưởng gì. Chị Rươl buộc chị mang về ăn cho phỉ, chắc
chị ăn không nổi, mà có rủ mấy bà vợ lính khác qua ăn
thì chắc chi họ... chịu ăn.
Ông V thực sự bối rối. Ông nói: “Thôi được, hai chị
ngồi chờ mấy phút”. Rồi ông đạp xe, chạy qua Tòa án
tỉnh Bạc Liêu cách đó khoảng vài trăm mét, “thỉnh giáo”
lục sự TCH. Ông H là người gốc Triều Châu, làm lục
sự nhiều năm, có nhiều kinh nghiệm giải quyết và hòa
giải những tranh chấp dân sự. Ông H cố vấn cho ông
V: Phần nào thật sự bị hư hao thì đền phần đó, có tính
toán để châm chước gia giảm những thiệt hại khác do
“sự cố” này gây ra.
Ông V quay về Hội đồng xã, xử như vầy: Chị vợ lính
làm rơi vú giả làm hư nồi nước lèo, phải đền 30 đồng.
Vụ việc đáng tiếc đó cũng gây ra những thiệt hại “thương
hiệu” cho gánh bún mắm nước lèo nổi tiếng của chị
Rươl nên phải đền thêm 20 đồng nữa. Riêng các phần
10
•
vũ Đức sao biển
https://thuviensach.vn
thịt, cá, tôm, rau của chị Rươl không ảnh hưởng gì nên
cũng không thiệt hại gì, chị Rươl không nên buộc chị
vợ lính phải đền bù. Ông cũng động viên chị Rươl về
nấu... nồi nước lèo khác, bán qua trưa và chiều để khỏi
thiệt hại thu nhập trong ngày.
Án được thi hành tại chỗ. Chị vợ lính đền tiền ngay.
Mười giờ trưa hôm ấy, chị Rươl lại gánh gánh bún nước
lèo ra chợ Bạc Liêu. Buổi trưa, người ta ăn cơm quán
Xừng Ký chứ ít ai chịu ăn bún mắm. Tuy nhiên, mấy bà
mấy chị trong chợ cũng ăn ủng hộ chị Rươl bởi theo chị
quảng cáo: “Mới nấu lại nồi nước lèo khác, toàn mắm
sặt rằn với mắm lóc, ngon lắm”. Mấy người phụ nữ vừa
ăn vừa bụm miệng cười.
Chị Rươl cũng không quên làm một thủ tục xả xui
phục hồi uy tín “thương hiệu”. Chị cầm hai tờ giấy báo
cháy phừng phừng, nhảy qua nhảy lại trên cái đòn gánh
để... đốt phong long.
https://thuviensach.vn
Á n L ạ P h ư ơ n g N a m • 11
Triều Châu nộ hán
M
ột sáng tháng 10 năm 1971, ông Vưu Tôn - một
người gốc Triều Châu cư trú tại Giồng Biển (phường
Hiệp Thành, thành phố Bạc Liêu ngày nay), bưng mẹt
bánh tiêu đi qua cầu Quay để xuống chợ Bạc Liêu bán
như thường lệ. Tôi quen biết với Vưu lão hán, thường
ăn bánh tiêu của ông. Bánh tiêu của ông Tôn thơm
ngon, lượng đường vừa phải nên ai ăn cũng thích. Ông
là người hiền lành, lao động chân chính, lấy công làm
lời nên ai cũng quý mến.
Ông Tôn đi lên hơn nửa cầu, mắt nhìn xuống khung
cảnh buôn bán nhộn nhịp phía dưới thì bỗng nhiên đạp
nhằm... một miếng ván mục. Rắc một cái, chân mặt của
ông lọt thỏm xuống cầu, mẹt bánh tiêu đổ tưng bừng,
12
•
vũ Đức sao biển
https://thuviensach.vn
cái rơi xuống sông, cái lăn như bánh xe xuống tận đầu
đường Trương Vĩnh Ký. Bà con qua cầu thương ông
già bị tai nạn, nhẹ nhàng đỡ ông lên và kéo chân ông
ra khỏi lỗ ván mục. Chân ông trầy xước đổ máu, gót
chân mặt bị sưng. Một anh xe lôi khỏe mạnh bế ông
lên, đưa ông đến nhà thương Bạc Liêu cấp cứu.
Bác sĩ xử lý như vầy: Lau rửa vết thương, dùng băng
thun cố định khớp gót chân, cho uống kháng sinh, thuốc
giảm đau và thuốc chống sưng tan máu bầm. Bác sĩ
nhắc ông không đi lại mười ngày để khớp gót “êm” lại.
Ngay chiều hôm đó, ông Tôn bảo con bồng đến
một chỗ đánh máy đơn thuê, viết một cái đơn kiện kỹ
sư P, trưởng ty Công chánh tỉnh Bạc Liêu. Đơn nói rõ:
Ty Công chánh không làm hết nhiệm vụ, không thay
ván mục để ông bị té lọt chân xuống cầu bị thương, đổ
hết bánh tiêu khiến ông mất thu nhập trong mười ngày.
Ông Tôn yêu cầu trưởng ty Công chánh phải đền bù
các thiệt hại về sức khỏe và thu nhập cho ông.
Đơn kiện không gởi qua tòa án mà lại gởi ngay cho...
tỉnh trưởng Bạc Liêu. Tỉnh trưởng Bạc Liêu có bút phê,
chuyển qua cho ông phó tỉnh trưởng hành chánh - thường
gọi là ông phó T, mời hai bên lên giải quyết. Ba hôm
sau, ông kỹ sư P và ông Tôn gặp nhau tại văn phòng
ông phó T.
Bình thường thì ông Tôn rất hiền nhưng có lẽ hôm
ấy bực bội vì cái chân què nên ông la rùm trời. Bằng
cái giọng nói tiếng Việt pha lẫn tiếng Triều Châu, ông
https://thuviensach.vn
Á n L ạ P h ư ơ n g N a m • 13
Tôn tự xưng là Hỏa (tôi), gọi ông P khi là Lứ (ông),
khi là Hia (anh). “Lứ coi cho kỹ li, cái chưn hỏa què
dồi. Có khi nào lứ li qua li lại cái cầu ấy lâu, chỉ có pà
con pình dân như hỏa li thôi. Hia phải lền lại cho hỏa
tiền cơm thuốc” - ông Tôn nói cứng.
Ông kỹ sư P cũng là người hiền lành, thấy ông già
nổi nóng nên không dám cãi vã, chỉ xuống giọng năn
nỉ: “Tui thấy rồi, tui thấy rồi. Bây giờ bác muốn đền
bao nhiêu?”. “Hỏa lấy dẻ thôi. Lây là piên lai thuốc năm
chăm tồng, mười ngày không li pán lược là một chăm
tồng, pa chục tồng tiền pánh tổ. Vị chi là sáu chăm pa
chục tồng”. “Dạ. Bác ngồi nghỉ, tui chạy về ty để lấy tiền.
Tui đi gấp quá không đem tiền theo”.
Ông P chạy về Ty Công chánh, lát sau đem tiền qua.
Ông Tôn nhận tiền đền bù, biểu con viết tờ bãi nại. Ông
nói: “Lứ chưởng ty à, cho người thay dán mục li chớ
không thì có người té lại lền tiền nhiều nhiều ló”. Có lẽ
ông P thấy điều đó là đúng. Vài hôm sau, trên mặt cầu
Quay được thay nhiều tấm ván mới.
Sau giải phóng, tỉnh Bạc Liêu đã cho tháo dỡ cây cầu
cũ kỹ của Pháp và làm một cây cầu bê-tông dự ứng lực
khá đẹp bắc qua dòng sông của thành phố Bạc Liêu.
Cây cầu ấy được gọi là cầu Kim Sơn.
14
•
vũ Đức sao biển
https://thuviensach.vn
Báo chữ to giữa chợ
B
áo chữ to (đại tự báo) vốn là một “đặc sản” ở Trung
Quốc, giúp người ta đánh nhau bằng chữ nghĩa. Đồng
Nai từng xảy ra một vụ đánh ghen bằng báo chữ to ngộ
nghĩnh. Hồ sơ đã tới tòa nhưng tòa không thể xử bởi vụ
việc không là hình sự và cũng không là dân sự.
Câu chuyện xảy ra tại xã Xuân Bảo, huyện Xuân Lộc,
tỉnh Đồng Nai. Năm 1992, chị T và anh Đ, cùng cư
ngụ trong xã, có mối quan hệ yêu thương khắng khít.
Họ thật sự muốn tiến tới hôn nhân. Đến năm 1996,
anh Đ ngỏ lời với gia đình chị T, xin cưới T làm vợ.
Thế nhưng, cha mẹ chị T không đồng ý gả con gái cho
anh Đ bởi... ông bố của anh Đ đã từng có vợ bé! Gia
đình chị T sợ anh Đ sau này phát huy rực rỡ “truyền
https://thuviensach.vn
Á n L ạ P h ư ơ n g N a m • 15
thống” ấy thì khổ trăm bề cho con gái mình. Chi bằng
tiên hạ thủ vi cường, không có hôn nhân với hít nhân
gì cả là chắc ăn nhất.
Cuộc tình của lứa đôi do đó không ra... cái nước màu
gì. Hai bên cùng đau khổ chia tay. Tháng 12-1996, chị T
bỏ lên thành phố Biên Hòa, làm công nhân trong một
xí nghiệp. Anh Đ được cha mẹ hỏi cưới chị ML. Những
tưởng “Phút cuối, không nghe được em nói, không nhìn
được một lần, dù một lần đơn sơ”.
Nhưng than ôi, tình cũ không rủ cũng tới. Mà anh
Đ lại làm nghề lái xe, cái nghề vi vu đây đó, dễ đi dễ
gặp. Do vậy, sau khi có vợ rồi, anh Đ vẫn thường có cơ
hội gặp gỡ chị T. Vả chăng, Xuân Lộc - Biên Hòa thì
có bao nhiêu cây số lắm để gọi là ngàn dặm cách trở?
Chị ML nắm được những thông tin không lấy chi làm
phấn khởi ấy. Chị ghen tức và sự ghen tức ấy chỉ chờ
có cơ hội là bùng nổ.
Ngày 22-3-1999, trong khi giặt quần áo cho chồng,
chị ML tìm được hai bức thư của chị T gửi cho chồng
mình. Sau khi duyệt thật kỹ hai thư, chị ML đã chọn
lọc và “biên tập” hai dòng cực kỳ phạm húy. Chị cất giữ
làm tang chứng của vụ việc. Hai bức thư được viết trên
giấy tập học trò, đầu thư không đề ngày tháng, cuối thư
chỉ ký tắt mà không ghi rõ họ tên. Tuy nhiên, “nhà văn”
sáng tác ra hai lá thư thì chị ML rành sáu câu vọng cổ.
Chị bèn đem chuyện ấy ra hỏi chồng. Anh Đ cho biết
thư ấy của chị T gửi.
16
•
vũ Đức sao biển
https://thuviensach.vn
Ngày 16-4-1999, chị ML đem hai lá thư photocopy,
phóng lên khổ lớn A3, ngang cỡ tờ Tuổi Trẻ mà bạn đang
đọc, in thành 20 bản, chữ nào chữ nấy mập như con
gà mái mẹ! Chị tuyên truyền trong chị em tiểu thương
ở chợ Xuân Bảo: “Con T gửi thư cho chồng tui”. Ngày
18-4-1999, chị T trở về Xuân Bảo, tình cờ đi chợ lại gặp
chị ML. Chị T hỏi chị ML: “Tao gửi thư cho chồng mầy
hồi nào?” rồi đánh ML một chưởng. Hai bên định ẩu
đả với nhau, may mà bạn hàng trong chợ can thiệp kịp
thời. Hai chị ai về “dinh” nấy.
Ức lòng, chị ML quyết ra bạch thư, công bố sự thật
cho bàn dân thiên hạ rõ. Chiều hôm ấy, chị ML mang
năm tờ photocopy các thư của chị T ra chợ, vừa dán lên
vách chợ, vừa đưa văn bản tận tay kính nhờ chị em tiểu
thương làm biên tập viên báo chí, duyệt qua nội dung.
https://thuviensach.vn
Á n L ạ P h ư ơ n g N a m • 17
Các biên tập viên nghiệp dư công tác tại tòa soạn
báo chợ Xuân Bảo hôm ấy có cơ hội thưởng thức văn
chương của chị T. Họ duyệt đã đời, khen câu này hay,
chê câu kia dở, chữ này viết đúng ngữ pháp, chữ nọ
chưa đạt yêu cầu. Chỉ có nhuận bút là họ không trả cho
tác giả mà thôi. Nắm được thông tin này, Công an xã
Xuân Bảo đã kịp thời thu hồi hết những tờ báo chữ to.
Gia đình chị T viết đơn gửi lên Công an xã, xin được
giải quyết công bằng.
Đọc “hồ sơ vụ án”, chúng tôi thấy chị T viết thư cũng
rất phải phép, đàng hoàng. Chị viết cho người bạn trai
cũ: “Em không muốn anh bỏ vợ anh... Anh nên nhớ hạnh
phúc của anh chính là hạnh phúc của em”. Chị cũng
cho biết có người hỏi chị làm vợ nhưng chị chưa đồng
ý vì vẫn còn thương nhớ anh. Thế nhưng, thư cũng có
một vài chi tiết... đại phạm húy bởi chị còn mơ hồ tin
vào một điều: “Vì em thương anh nên em chờ đợi và hy
vọng rằng mình sẽ có một ngày được gần nhau”. Cái chữ
“gần” này bị các biên tập viên tòa soạn báo chợ Xuân
Bảo bàn tán kịch liệt. Có nữ biên tập viên gọi “gần” là
“sát rạt”. “Giả tỷ như mát-xa được người ta gọi là mát
gần vậy mà” - một biên tập viên đưa thí dụ. Căn cứ vào
nội dung, cả hai thư thể hiện rõ chị T viết sau khi anh
Đ đã lập gia đình.
Trước Công an xã, đôi bên căng như dây đàn lên
đúng cao độ quốc tế, không chịu hòa giải. Ngày 13-51999, Hội đồng bảo vệ an ninh trật tự xã lập biên bản,
18
•
vũ Đức sao biển
https://thuviensach.vn
nhận định: Anh Đ đã có vợ rồi mà vẫn quan hệ với bạn
gái cũ là sai. Chị T viết thư cho anh Đ cũng là sai. Chị
ML photocopy thư và tán phát cho chị em ngoài chợ
duyệt cũng... sai nốt. Nhà nho nói “Tam ngu thành hiền”
nhưng ở đây ba sai thành ra... sai bét. Hội đồng yêu cầu
chị ML xin lỗi chị T trước nhân dân xã.
Chị ML gân guốc: “Tôi hoàn toàn đúng”. Chẳng ai
nhìn ra khuyết điểm, cuộc hòa giải không thành. Hội
đồng bèn phải đem “hồ sơ vụ án” lên trình Tòa án nhân
dân huyện Xuân Lộc phân xử.
Ông Nguyễn Văn Chẩn, phó chánh án Tòa án nhân
dân huyện Xuân Lộc vừa cười vừa nói với tôi: “Tôi mới
nhận được hồ sơ ngày 27-5-1999 và đã đọc qua. Thú
thật, tôi chưa bao giờ gặp một vụ án mà tình tiết kỳ
khôi dị hụ thế này. Anh đọc một chút để viết cái gì đó
giúp bà con rút kinh nghiệm cho.... đời sau”.
Theo ông, nếu xét về mặt dân sự thì những tình tiết
ở đây chưa xác định được, Bộ luật Dân sự cũng chưa
điều chỉnh các dạng quan hệ như thế này. Bởi lẽ, người
vợ (chị ML) chưa bắt gặp được chồng mình có quan
hệ như vợ chồng với cô bạn gái cũ. Nếu mọi chuyện
rõ ràng hơn, chị vợ có thể nộp đơn ra tòa xin ly hôn.
Nhưng ông Chẩn thì không bao giờ muốn cặp vợ chồng
trẻ này ly hôn hết.
Nếu xét về mặt hình sự thì “vụ án” chưa thực hiện các
bước điều tra, truy tố. Cơ quan điều tra chưa khởi tố vụ
https://thuviensach.vn
Á n L ạ P h ư ơ n g N a m • 19
án, khởi tố bị can; viện kiểm sát chưa truy tố. Chưa ai
bị gọi là bị can vì có dấu hiệu phạm tội. Còn tội danh
“cố ý gây thương nhớ” thì Bộ luật Hình sự chưa đề cập
tới mà chỉ có tội danh cố ý gây thương tích. Hồ sơ gửi
trực tiếp lên tòa thì tòa cũng bó tay chấm com, không
thể xử lý về mặt hình sự được.
Chị ML chưa phạm tội làm nhục người khác theo
Điều 116 Bộ luật Hình sự. Tội làm nhục quy định “xúc
phạm nghiêm trọng danh dự, nhân phẩm của người khác”
thì ở đây chị ML có xúc phạm nhưng không nghiêm
trọng (không đánh chị T gây thương tích, không xé quần
áo...). Chị ML cũng chưa phạm tội vu khống theo Điều
117 bởi vì chị không “bịa đặt hoặc loan truyền những
điều biết rõ là bịa đặt”. Chị có trong tay hai bức thư của
chị T gửi cho chồng mình và cả chị T, anh Đ cùng xác
nhận điều đó thì bịa đặt sao được? Chị ML cũng không
phạm tội xâm phạm bí mật hoặc an toàn thư tín theo
Điều 121 bởi chị giặt quần áo cho chồng mới... lòi thư
ra chứ không phải lục lọi và xé thư riêng của chồng.
Ông phó chánh án cho rằng vụ việc đánh ghen qua
báo chữ to này là vụ việc hy hữu nhưng chỉ nên dừng
lại ở mức xử lý hành chính. Tốt nhất, chị ML nên xin
lỗi chị T công khai tại địa phương. Và ông rất mong các
bậc làm cha mẹ không nên ngăn cản những đôi lứa yêu
nhau tiến tới hôn nhân lành mạnh, tiến bộ.
Một ông cha có vợ bé có thể sinh ra người con trai
rất chung thủy; một ông cha chung thủy có thể sinh ra
20
•
vũ Đức sao biển
https://thuviensach.vn
người con trai có vợ bé. Chuyện đó là do... hoàn cảnh.
Tôi về chợ Xuân Bảo, đứng ngắm các... bức vách đã từng
được dán báo chữ to. May mà các chị chưa sử được Kim
cương chỉ của phái Thiếu Lâm, dùng chỉ công ở ngón
tay khắc chữ vào vách. Hú vía! Nếu có Kim cương chỉ
thì e rằng vụ việc đã trở thành vụ án hình sự rồi.
https://thuviensach.vn
Á n L ạ P h ư ơ n g N a m • 21
Hình án cải lương ca
A
i trong một lúc không tự chủ được mình cũng có thể
phạm tội. Hai anh kép cải lương rơi vào trường hợp
đó, đã phạm tội tại Long Xuyên. Tôi đã đọc hồ sơ của
họ và cảm thấy thương cho hai anh kép hát.
Đêm 7-4-2001, đoàn cải lương X - một đoàn cải lương
bầu tèo, lưu diễn tại sân khấu lộ thiên xã Vĩnh Trạch,
huyện Thoại Sơn, tỉnh An Giang. Mùa mưa năm ấy tới
sớm, mới chiều mà trời đã rắc sơ mấy chặp. Ngôn ngữ
của bản tin khí tượng thủy văn gọi đó là “mưa rải rác”.
Tiếng loa hăng hái phát thanh “Kính mời quý bà con
cô bác đến xem vở tuồng xã hội - tình cảm với những
tình tiết éo le, gay cấn” gọi suốt từ 18 giờ đến 20 giờ mà
chỉ bán được... hai vé. Hai vé thì đã ra cái nước màu gì?
22
•
vũ Đức sao biển
https://thuviensach.vn
Đoàn đành xin lỗi hai khán giả mộ điệu, trả tiền mua
vé lại, nghỉ hát.
Con chim thì nó hót, con cá thì nó bơi, anh nhà báo
thì viết báo, anh nghệ sĩ cải lương thì phải diễn. Mưa
làm đoàn hát không diễn được cũng buồn! Kép VL,
tên thật là LVH, bèn bàn với kép QB, tên thật là TĐT,
lên thành phố Long Xuyên nhậu khô khoai rượu đế.
Nghe nói trên đó có em út, họ bàn nhau cũng nên... rờ
tý ngực, véo tý đùi để xả xui.
Trong đoàn hát, H là kép chính, có tài hát một câu
vài ba trăm chữ mới xuống xề. Nhiều khi cao hứng,
anh bắn ra-phan một tràng dài dằng dặc khiến khán giả
muốn đứt hơi, bá thở. Kép T chuyên đóng vai hề. Họ
đón xe lên Long Xuyên, nhậu xong, bèn ngồi uống cà
phê, hút thuốc trước công viên Nguyễn Huệ. Rồi thì y
như trong một kịch bản của một vở tuồng cải lương có
hậu, hai cô gái non tơ xuất hiện.
Cô thứ nhất tự xưng là Hến; cô thứ hai tự xưng là
Chuột. Dân chơi thành phố Long Xuyên đều biết mặt
hai cô bạn này bởi họ đã xuất hiện ở đây hơn hai năm
qua và bởi hai cái ngoại hiệu Hến và Chuột đặc biệt của
họ. Bốn người làm quen với nhau, nhanh chóng thỏa
thuận hợp đồng miệng với giá 50.000 đồng một “dù”.
Kép H chọn Hến; kép T chọn Chuột. Họ ngồi lên xe
lôi đi vài trăm thước vào khu phức tạp nổi tiếng ở Long
Xuyên. Kép H và Hến chọn phòng dưới trệt; kép T và
Chuột chọn phòng trên gác.
https://thuviensach.vn
Á n L ạ P h ư ơ n g N a m • 23
Kép H tuy chuyên thủ vai kép mùi nhưng lại là người
thuộc trường phái thực dụng. Anh nhập phòng là thực
hiện ngay hành vi giao cấu. Kép T tuy làm hề nhưng
tâm hồn lãng mạn và ứng xử từ tốn như một người quân
tử trong triết học đạo Nho. Nhập phòng xong, anh vẫn
còn mặc đồ, dềnh dàng lấy cao độ ca mấy câu vọng cổ:
“Ái khanh ơi, nàng ra đi muôn đời không trở lại; ta sầu
ai lệ thắm mảnh nhung... bào”. Chính mấy câu vọng cổ
đầy tính văn hóa văn nghệ này lọt qua cửa sổ vọng đến
tai nhiều người nghe đã cứu T thoát được ba năm tù
giam (sẽ nói rõ ở phần sau).
Có lẽ họ coi lịch lộn. Ngày hôm ấy không phải hoàng
đạo cát nhật. Không may cho họ, xả xui đâu không thấy,
chỉ thấy họ gặp ngày đen vận rủi lại càng xui thêm. Đêm
ấy, Công an thành phố Long Xuyên thực hiện chuyên
án chống mại dâm. Trọng điểm của chuyên án này tập
trung vào con hẻm nơi hai anh kép hát đang mua vui.
Các chiến sĩ công an đã bắt quả tang H đang mua dâm và
T đang chuẩn bị mua dâm. Hai khách mua dâm, hai gái
bán dâm được đưa về Công an thành phố Long Xuyên.
Tại cơ quan công an, cô Hến khai cô sinh ngày 31-81988, tức chỉ mới 12 tuổi bảy tháng sáu ngày; cô Chuột
khai cô sinh ngày 20-10-1987, tức chỉ mới 13 tuổi năm
tháng 17 ngày (tính đến thời điểm bị bắt). Cơ quan
công an ra quyết định xử phạt hành chính hai cô rồi
tha về. Sau khi xác minh tuổi của hai cô gái qua khai
sinh, cơ quan công an đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can
24
•
vũ Đức sao biển
https://thuviensach.vn
và bắt tạm giam kép H với tội danh hiếp dâm trẻ em
(Điều 112 Bộ luật Hình sự); bắt tạm giam kép T với
tội danh mua dâm người chưa thành niên (Điều 256).
Ngày 6-3-2002, Tòa án nhân dân tỉnh An Giang đưa
vụ án cải lương ca ra xét xử sơ thẩm. Trước tòa, bị cáo
H một mực kêu oan. Anh khai rằng anh không ngờ cô
Hến to con lớn xác đến như vậy mà khai sinh lại ghi
chưa tròn 13 tuổi. Bị cáo trình bày rằng mình đã mất
cảnh giác khi không kịp hỏi tuổi tác của cô Hến trước
khi... bang giao. Còn bị cáo T thì không kêu oan, chỉ
xin tòa khoan hồng. Bị cáo khai trước khi bị bắt, bị cáo
đang mùi mẫn ca mấy câu vọng cổ với cả tấm lòng yêu
nghệ thuật cải lương, được nhiều người nghe và khen
hay! Bị cáo thề rằng mình chưa hề thực hiện hành vi
mua dâm đối với cô Chuột.
Luật sư bào chữa cho kép H viện dẫn thực tế hai
cô Chuột và Hến đã từng hoạt động mại dâm trên hai
năm qua, đêm nào cũng ra đứng bắt khách ở công viên
Nguyễn Huệ. Nhiều người ở Long Xuyên đều biết hai
cô này làm gì. Nếu cứ căn cứ vào khai sinh bảo Hến
chưa tròn 13 tuổi, Chuột chưa tròn 14 tuổi thì có nghĩa
là Hến đã bán dâm từ năm 11 tuổi và Chuột đã bán
dâm từ năm 12 tuổi (!).
Luật sư cũng trình bày rằng ở nông thôn, việc khai
sinh trễ hạn cho trẻ em đã tạo ra tình trạng cha mẹ hay
khai sụt tuổi cho con cái. Cho nên nếu chỉ căn cứ vào
khai sinh của người bị hại để buộc tội thì e rằng có thể
https://thuviensach.vn
Á n L ạ P h ư ơ n g N a m • 25
gây ra oan sai cho các bị cáo. Luật sư đề nghị tòa cho
giám định xương của hai cô Chuột và Hến để có thêm
cơ sở khoa học trong việc xác định tuổi.
Tòa nhận định: Vì ham muốn thấp hèn, bị cáo H đã
dùng tiền mua dâm, giao cấu với một cô gái chưa tròn
13 tuổi. Hành vi của bị cáo là đặc bi
Lời nói đầu
Vùng đất phương Nam với con người chân tình, giản
dị đã để lại cho tôi thật nhiều tình cảm đẹp và những
điều thú vị khi tôi làm báo. Tôi yêu quý phương Nam,
nơi tôi trưởng thành và đi vào đời. Chính vì vậy mà tập
sách Án lạ phương Nam này ra đời.
Nói là án lạ bởi tình tiết các vụ việc đều lạ. Rất nhiều
vụ việc đem lại cho chúng ta nụ cười thoải mái và sau
nụ cười ấy, ta bắt gặp tấm lòng chân thành, có tình có lý
của người phương Nam. Rất nhiều vụ việc chưa thành
án, nghĩa là chỉ khoanh vùng giải quyết trong quan hệ
tình cảm. Giải quyết xong vụ việc, ai nấy đều cảm thấy
nhẹ lòng.
Nói là án lạ bởi dù là vụ án hình sự đi nữa thì trường
hợp dẫn đến tội phạm cũng khá ngộ nghĩnh. Phần lớn
những nhân vật trong các bài viết này phạm tội một
https://thuviensach.vn
Án Lạ Phương Nam • 5
cách hồn nhiên. Họ đáng được hưởng sự khoan hồng
của pháp luật, sự tha thứ của người bị hại và sự thông
cảm của bạn đọc. Họ ít học, đôi khi suy nghĩ nông cạn,
sống tự nhiên một chút nhưng lương tâm của họ vẫn
còn rực rỡ.
Tôi xin cám ơn những nhân vật được nhắc đến trong
tập sách này. Có những vụ việc là án dân sự, tôi phải mã
hóa tên người. Có những vụ việc là án hình sự nhưng tôi
không nhắc đến tên người gây án mà chỉ đưa sự kiện.
Dẫu sao, họ cũng đã biết họ sai phạm. Họ thi hành án
xong là trở về với cộng đồng xã hội. Tôi có nhiệm vụ
phải giữ cho họ đời sống tâm hồn thanh thản, bình dị.
Xin cám ơn Nhà xuất bản Trẻ cho in tập sách này.
Cùng với Thâm sơn kỳ cục án, tập sách này là những
phóng sự tiêu biểu cho bút pháp phóng sự của tôi - một
cách viết nhiều nụ cười hơn nước mắt.
Kính mời các bạn đọc.
Bến Tre, tháng 3 năm 2011
Vũ Đức Sao Biển
6
•
vũ Đức sao biển
https://thuviensach.vn
Rơi vú giả
H
ai mươi hai tuổi, tôi về Bạc Liêu dạy học. Nhiều em
học sinh lớp đệ nhất chỉ thua thầy vài ba tuổi, coi tôi
như người anh cả, thân ái đặt cho tôi ngoại hiệu Tùng
Xua tùa hia (tiếng Triều Châu - Đường Sơn đại huynh).
Một sáng tháng 10-1971, Tùng Xua tùa hia Vũ Đức Sao
Biển đang ăn sáng trong tiệm Xừng Ký ngoài chợ Bạc
Liêu thì chứng kiến một vụ việc ngộ nghĩnh.
Như thường lệ, khoảng 6 giờ sáng, chị Thạch Thị
Rươl - một người phụ nữ Khmer cư ngụ trên đường
Đống Đa, gánh cái gánh bún nước lèo danh tiếng của
mình ra chợ Bạc Liêu bán. Mấy bà, mấy chị đi chợ Bạc
Liêu rất mê tín món bún nước lèo của chị Rươl. Nồi
nước luôn luôn sôi bốc lên mùi mắm thơm phức; tôm,
https://thuviensach.vn
Án Lạ Phương Nam • 7
thịt quay, cá lóc, rau xanh... tươi ngon hơn các gánh bún
nước lèo của người khác. Giá của tô bún chỉ cỡ 5 đồng
(giá lít xăng ngày ấy là 12 đồng) nên rất vừa túi tiền của
khách hàng. Mới nghĩ đến tô bún của chị Rươl, ai nấy
cũng muốn... chảy nước miếng.
Hôm ấy, chị vợ của một anh lính thuộc trung đoàn
32, sư đoàn 21 (chế độ cũ), nhà trong khu gia binh Lê
Văn Lưỡng đi chợ sớm. Thấy chị Rươl gánh bún nước
lèo tới, mới mở vung ra đã bay mùi thơm phức, chị vợ
lính có nhã ý... ăn mở hàng. Chị cúi người xuống nhìn
vào nồi nước lèo, gọi một tô bún.
Trời xui đất khiến làm sao hôm ấy chị ta mặc áo hở
cổ, mà mối chỉ may của chiếc nịt ngực cũng đến hồi
quá date. Cái thế cúi người đột ngột khiến sợi chỉ cuối
cùng đứt luôn. Tõm một cái, một miếng mousse độn
áo ngực của chị, tục gọi là vú giả, rơi ngay vào nồi nước
lèo thơm phức của chị Rươl.
Chị Rươl túm lấy bà khách mở hàng hậu đậu, la bài
hãi: “Trời ơi! Gánh bún tui chưa bán mở hàng mà bà
làm... rớt vú vào đó. Giờ tui bán cho ai?”. Tiếng la của
chị khiến cả đầu chợ cuối chợ đều nghe, không chừng
trong xóm... chùa Cô Bảy cũng nghe được. Chị buộc
bà khách phải đền tiền nguyên gánh bún 120 đồng. Bà
khách vừa xấu hổ sượng sùng, vừa lo số tiền không đủ,
lên tiếng phân bua.
Sợ họ đánh nhau, mấy bà mấy chị trong chợ chỉ họ
qua bên... Hội đồng xã Vĩnh Lợi cho mấy ông bên bển
8
•
vũ Đức sao biển
https://thuviensach.vn
phân xử. Chị Rươl vai gánh gánh bún, tay trái nắm tay
bà khách, dẫn qua hội đồng, cách chợ Bạc Liêu khoảng
trăm mét.
Chủ tịch hội đồng xã kiêm trưởng ban tư pháp xã
Vĩnh Lợi lúc bấy giờ là ông TVV. Ông mời hai phụ nữ
ngồi để nghe họ “tường trình ủy khúc” - chữ dùng thời
chế độ cũ. “Nguyên đơn” Rươl giành nói trước, rằng
nồi nước lèo và gánh bún của chị nói chung giá 120
đồng. Nay, bà khách làm rớt... vú giả vào đó, không còn
ai dám ăn uống gì nữa. Vậy bà khách phải đền cho chị
120 đồng; những món tôm, thịt, rau, bún cứ mang về
mà... ăn cho phỉ.
https://thuviensach.vn
Án Lạ Phương Nam • 9
Chị cũng ca cẩm rằng việc rớt vú giả vào nồi nước
lèo làm gánh bún danh tiếng của chị bị xúi quẩy; sợ
khách hàng sau này không dám ăn, ảnh hưởng đến uy
tín “thương hiệu” của chị.
“Bị đơn” mặt tái mét, sượng sùng trình bày rằng chị
ăn bún nước lèo của chị Rươl nhiều lần, thấy ngon nên
định ăn mở hàng nhưng không ngờ “nó” rớt. Chị đi
chợ, chỉ đem theo mấy chục đồng, thật sự không đền
nổi 120 đồng. Vả chăng theo chị, vú giả chỉ rớt vào nồi
nước lèo nên chất lượng mấy món tôm, thịt không ảnh
hưởng gì. Chị Rươl buộc chị mang về ăn cho phỉ, chắc
chị ăn không nổi, mà có rủ mấy bà vợ lính khác qua ăn
thì chắc chi họ... chịu ăn.
Ông V thực sự bối rối. Ông nói: “Thôi được, hai chị
ngồi chờ mấy phút”. Rồi ông đạp xe, chạy qua Tòa án
tỉnh Bạc Liêu cách đó khoảng vài trăm mét, “thỉnh giáo”
lục sự TCH. Ông H là người gốc Triều Châu, làm lục
sự nhiều năm, có nhiều kinh nghiệm giải quyết và hòa
giải những tranh chấp dân sự. Ông H cố vấn cho ông
V: Phần nào thật sự bị hư hao thì đền phần đó, có tính
toán để châm chước gia giảm những thiệt hại khác do
“sự cố” này gây ra.
Ông V quay về Hội đồng xã, xử như vầy: Chị vợ lính
làm rơi vú giả làm hư nồi nước lèo, phải đền 30 đồng.
Vụ việc đáng tiếc đó cũng gây ra những thiệt hại “thương
hiệu” cho gánh bún mắm nước lèo nổi tiếng của chị
Rươl nên phải đền thêm 20 đồng nữa. Riêng các phần
10
•
vũ Đức sao biển
https://thuviensach.vn
thịt, cá, tôm, rau của chị Rươl không ảnh hưởng gì nên
cũng không thiệt hại gì, chị Rươl không nên buộc chị
vợ lính phải đền bù. Ông cũng động viên chị Rươl về
nấu... nồi nước lèo khác, bán qua trưa và chiều để khỏi
thiệt hại thu nhập trong ngày.
Án được thi hành tại chỗ. Chị vợ lính đền tiền ngay.
Mười giờ trưa hôm ấy, chị Rươl lại gánh gánh bún nước
lèo ra chợ Bạc Liêu. Buổi trưa, người ta ăn cơm quán
Xừng Ký chứ ít ai chịu ăn bún mắm. Tuy nhiên, mấy bà
mấy chị trong chợ cũng ăn ủng hộ chị Rươl bởi theo chị
quảng cáo: “Mới nấu lại nồi nước lèo khác, toàn mắm
sặt rằn với mắm lóc, ngon lắm”. Mấy người phụ nữ vừa
ăn vừa bụm miệng cười.
Chị Rươl cũng không quên làm một thủ tục xả xui
phục hồi uy tín “thương hiệu”. Chị cầm hai tờ giấy báo
cháy phừng phừng, nhảy qua nhảy lại trên cái đòn gánh
để... đốt phong long.
https://thuviensach.vn
Á n L ạ P h ư ơ n g N a m • 11
Triều Châu nộ hán
M
ột sáng tháng 10 năm 1971, ông Vưu Tôn - một
người gốc Triều Châu cư trú tại Giồng Biển (phường
Hiệp Thành, thành phố Bạc Liêu ngày nay), bưng mẹt
bánh tiêu đi qua cầu Quay để xuống chợ Bạc Liêu bán
như thường lệ. Tôi quen biết với Vưu lão hán, thường
ăn bánh tiêu của ông. Bánh tiêu của ông Tôn thơm
ngon, lượng đường vừa phải nên ai ăn cũng thích. Ông
là người hiền lành, lao động chân chính, lấy công làm
lời nên ai cũng quý mến.
Ông Tôn đi lên hơn nửa cầu, mắt nhìn xuống khung
cảnh buôn bán nhộn nhịp phía dưới thì bỗng nhiên đạp
nhằm... một miếng ván mục. Rắc một cái, chân mặt của
ông lọt thỏm xuống cầu, mẹt bánh tiêu đổ tưng bừng,
12
•
vũ Đức sao biển
https://thuviensach.vn
cái rơi xuống sông, cái lăn như bánh xe xuống tận đầu
đường Trương Vĩnh Ký. Bà con qua cầu thương ông
già bị tai nạn, nhẹ nhàng đỡ ông lên và kéo chân ông
ra khỏi lỗ ván mục. Chân ông trầy xước đổ máu, gót
chân mặt bị sưng. Một anh xe lôi khỏe mạnh bế ông
lên, đưa ông đến nhà thương Bạc Liêu cấp cứu.
Bác sĩ xử lý như vầy: Lau rửa vết thương, dùng băng
thun cố định khớp gót chân, cho uống kháng sinh, thuốc
giảm đau và thuốc chống sưng tan máu bầm. Bác sĩ
nhắc ông không đi lại mười ngày để khớp gót “êm” lại.
Ngay chiều hôm đó, ông Tôn bảo con bồng đến
một chỗ đánh máy đơn thuê, viết một cái đơn kiện kỹ
sư P, trưởng ty Công chánh tỉnh Bạc Liêu. Đơn nói rõ:
Ty Công chánh không làm hết nhiệm vụ, không thay
ván mục để ông bị té lọt chân xuống cầu bị thương, đổ
hết bánh tiêu khiến ông mất thu nhập trong mười ngày.
Ông Tôn yêu cầu trưởng ty Công chánh phải đền bù
các thiệt hại về sức khỏe và thu nhập cho ông.
Đơn kiện không gởi qua tòa án mà lại gởi ngay cho...
tỉnh trưởng Bạc Liêu. Tỉnh trưởng Bạc Liêu có bút phê,
chuyển qua cho ông phó tỉnh trưởng hành chánh - thường
gọi là ông phó T, mời hai bên lên giải quyết. Ba hôm
sau, ông kỹ sư P và ông Tôn gặp nhau tại văn phòng
ông phó T.
Bình thường thì ông Tôn rất hiền nhưng có lẽ hôm
ấy bực bội vì cái chân què nên ông la rùm trời. Bằng
cái giọng nói tiếng Việt pha lẫn tiếng Triều Châu, ông
https://thuviensach.vn
Á n L ạ P h ư ơ n g N a m • 13
Tôn tự xưng là Hỏa (tôi), gọi ông P khi là Lứ (ông),
khi là Hia (anh). “Lứ coi cho kỹ li, cái chưn hỏa què
dồi. Có khi nào lứ li qua li lại cái cầu ấy lâu, chỉ có pà
con pình dân như hỏa li thôi. Hia phải lền lại cho hỏa
tiền cơm thuốc” - ông Tôn nói cứng.
Ông kỹ sư P cũng là người hiền lành, thấy ông già
nổi nóng nên không dám cãi vã, chỉ xuống giọng năn
nỉ: “Tui thấy rồi, tui thấy rồi. Bây giờ bác muốn đền
bao nhiêu?”. “Hỏa lấy dẻ thôi. Lây là piên lai thuốc năm
chăm tồng, mười ngày không li pán lược là một chăm
tồng, pa chục tồng tiền pánh tổ. Vị chi là sáu chăm pa
chục tồng”. “Dạ. Bác ngồi nghỉ, tui chạy về ty để lấy tiền.
Tui đi gấp quá không đem tiền theo”.
Ông P chạy về Ty Công chánh, lát sau đem tiền qua.
Ông Tôn nhận tiền đền bù, biểu con viết tờ bãi nại. Ông
nói: “Lứ chưởng ty à, cho người thay dán mục li chớ
không thì có người té lại lền tiền nhiều nhiều ló”. Có lẽ
ông P thấy điều đó là đúng. Vài hôm sau, trên mặt cầu
Quay được thay nhiều tấm ván mới.
Sau giải phóng, tỉnh Bạc Liêu đã cho tháo dỡ cây cầu
cũ kỹ của Pháp và làm một cây cầu bê-tông dự ứng lực
khá đẹp bắc qua dòng sông của thành phố Bạc Liêu.
Cây cầu ấy được gọi là cầu Kim Sơn.
14
•
vũ Đức sao biển
https://thuviensach.vn
Báo chữ to giữa chợ
B
áo chữ to (đại tự báo) vốn là một “đặc sản” ở Trung
Quốc, giúp người ta đánh nhau bằng chữ nghĩa. Đồng
Nai từng xảy ra một vụ đánh ghen bằng báo chữ to ngộ
nghĩnh. Hồ sơ đã tới tòa nhưng tòa không thể xử bởi vụ
việc không là hình sự và cũng không là dân sự.
Câu chuyện xảy ra tại xã Xuân Bảo, huyện Xuân Lộc,
tỉnh Đồng Nai. Năm 1992, chị T và anh Đ, cùng cư
ngụ trong xã, có mối quan hệ yêu thương khắng khít.
Họ thật sự muốn tiến tới hôn nhân. Đến năm 1996,
anh Đ ngỏ lời với gia đình chị T, xin cưới T làm vợ.
Thế nhưng, cha mẹ chị T không đồng ý gả con gái cho
anh Đ bởi... ông bố của anh Đ đã từng có vợ bé! Gia
đình chị T sợ anh Đ sau này phát huy rực rỡ “truyền
https://thuviensach.vn
Á n L ạ P h ư ơ n g N a m • 15
thống” ấy thì khổ trăm bề cho con gái mình. Chi bằng
tiên hạ thủ vi cường, không có hôn nhân với hít nhân
gì cả là chắc ăn nhất.
Cuộc tình của lứa đôi do đó không ra... cái nước màu
gì. Hai bên cùng đau khổ chia tay. Tháng 12-1996, chị T
bỏ lên thành phố Biên Hòa, làm công nhân trong một
xí nghiệp. Anh Đ được cha mẹ hỏi cưới chị ML. Những
tưởng “Phút cuối, không nghe được em nói, không nhìn
được một lần, dù một lần đơn sơ”.
Nhưng than ôi, tình cũ không rủ cũng tới. Mà anh
Đ lại làm nghề lái xe, cái nghề vi vu đây đó, dễ đi dễ
gặp. Do vậy, sau khi có vợ rồi, anh Đ vẫn thường có cơ
hội gặp gỡ chị T. Vả chăng, Xuân Lộc - Biên Hòa thì
có bao nhiêu cây số lắm để gọi là ngàn dặm cách trở?
Chị ML nắm được những thông tin không lấy chi làm
phấn khởi ấy. Chị ghen tức và sự ghen tức ấy chỉ chờ
có cơ hội là bùng nổ.
Ngày 22-3-1999, trong khi giặt quần áo cho chồng,
chị ML tìm được hai bức thư của chị T gửi cho chồng
mình. Sau khi duyệt thật kỹ hai thư, chị ML đã chọn
lọc và “biên tập” hai dòng cực kỳ phạm húy. Chị cất giữ
làm tang chứng của vụ việc. Hai bức thư được viết trên
giấy tập học trò, đầu thư không đề ngày tháng, cuối thư
chỉ ký tắt mà không ghi rõ họ tên. Tuy nhiên, “nhà văn”
sáng tác ra hai lá thư thì chị ML rành sáu câu vọng cổ.
Chị bèn đem chuyện ấy ra hỏi chồng. Anh Đ cho biết
thư ấy của chị T gửi.
16
•
vũ Đức sao biển
https://thuviensach.vn
Ngày 16-4-1999, chị ML đem hai lá thư photocopy,
phóng lên khổ lớn A3, ngang cỡ tờ Tuổi Trẻ mà bạn đang
đọc, in thành 20 bản, chữ nào chữ nấy mập như con
gà mái mẹ! Chị tuyên truyền trong chị em tiểu thương
ở chợ Xuân Bảo: “Con T gửi thư cho chồng tui”. Ngày
18-4-1999, chị T trở về Xuân Bảo, tình cờ đi chợ lại gặp
chị ML. Chị T hỏi chị ML: “Tao gửi thư cho chồng mầy
hồi nào?” rồi đánh ML một chưởng. Hai bên định ẩu
đả với nhau, may mà bạn hàng trong chợ can thiệp kịp
thời. Hai chị ai về “dinh” nấy.
Ức lòng, chị ML quyết ra bạch thư, công bố sự thật
cho bàn dân thiên hạ rõ. Chiều hôm ấy, chị ML mang
năm tờ photocopy các thư của chị T ra chợ, vừa dán lên
vách chợ, vừa đưa văn bản tận tay kính nhờ chị em tiểu
thương làm biên tập viên báo chí, duyệt qua nội dung.
https://thuviensach.vn
Á n L ạ P h ư ơ n g N a m • 17
Các biên tập viên nghiệp dư công tác tại tòa soạn
báo chợ Xuân Bảo hôm ấy có cơ hội thưởng thức văn
chương của chị T. Họ duyệt đã đời, khen câu này hay,
chê câu kia dở, chữ này viết đúng ngữ pháp, chữ nọ
chưa đạt yêu cầu. Chỉ có nhuận bút là họ không trả cho
tác giả mà thôi. Nắm được thông tin này, Công an xã
Xuân Bảo đã kịp thời thu hồi hết những tờ báo chữ to.
Gia đình chị T viết đơn gửi lên Công an xã, xin được
giải quyết công bằng.
Đọc “hồ sơ vụ án”, chúng tôi thấy chị T viết thư cũng
rất phải phép, đàng hoàng. Chị viết cho người bạn trai
cũ: “Em không muốn anh bỏ vợ anh... Anh nên nhớ hạnh
phúc của anh chính là hạnh phúc của em”. Chị cũng
cho biết có người hỏi chị làm vợ nhưng chị chưa đồng
ý vì vẫn còn thương nhớ anh. Thế nhưng, thư cũng có
một vài chi tiết... đại phạm húy bởi chị còn mơ hồ tin
vào một điều: “Vì em thương anh nên em chờ đợi và hy
vọng rằng mình sẽ có một ngày được gần nhau”. Cái chữ
“gần” này bị các biên tập viên tòa soạn báo chợ Xuân
Bảo bàn tán kịch liệt. Có nữ biên tập viên gọi “gần” là
“sát rạt”. “Giả tỷ như mát-xa được người ta gọi là mát
gần vậy mà” - một biên tập viên đưa thí dụ. Căn cứ vào
nội dung, cả hai thư thể hiện rõ chị T viết sau khi anh
Đ đã lập gia đình.
Trước Công an xã, đôi bên căng như dây đàn lên
đúng cao độ quốc tế, không chịu hòa giải. Ngày 13-51999, Hội đồng bảo vệ an ninh trật tự xã lập biên bản,
18
•
vũ Đức sao biển
https://thuviensach.vn
nhận định: Anh Đ đã có vợ rồi mà vẫn quan hệ với bạn
gái cũ là sai. Chị T viết thư cho anh Đ cũng là sai. Chị
ML photocopy thư và tán phát cho chị em ngoài chợ
duyệt cũng... sai nốt. Nhà nho nói “Tam ngu thành hiền”
nhưng ở đây ba sai thành ra... sai bét. Hội đồng yêu cầu
chị ML xin lỗi chị T trước nhân dân xã.
Chị ML gân guốc: “Tôi hoàn toàn đúng”. Chẳng ai
nhìn ra khuyết điểm, cuộc hòa giải không thành. Hội
đồng bèn phải đem “hồ sơ vụ án” lên trình Tòa án nhân
dân huyện Xuân Lộc phân xử.
Ông Nguyễn Văn Chẩn, phó chánh án Tòa án nhân
dân huyện Xuân Lộc vừa cười vừa nói với tôi: “Tôi mới
nhận được hồ sơ ngày 27-5-1999 và đã đọc qua. Thú
thật, tôi chưa bao giờ gặp một vụ án mà tình tiết kỳ
khôi dị hụ thế này. Anh đọc một chút để viết cái gì đó
giúp bà con rút kinh nghiệm cho.... đời sau”.
Theo ông, nếu xét về mặt dân sự thì những tình tiết
ở đây chưa xác định được, Bộ luật Dân sự cũng chưa
điều chỉnh các dạng quan hệ như thế này. Bởi lẽ, người
vợ (chị ML) chưa bắt gặp được chồng mình có quan
hệ như vợ chồng với cô bạn gái cũ. Nếu mọi chuyện
rõ ràng hơn, chị vợ có thể nộp đơn ra tòa xin ly hôn.
Nhưng ông Chẩn thì không bao giờ muốn cặp vợ chồng
trẻ này ly hôn hết.
Nếu xét về mặt hình sự thì “vụ án” chưa thực hiện các
bước điều tra, truy tố. Cơ quan điều tra chưa khởi tố vụ
https://thuviensach.vn
Á n L ạ P h ư ơ n g N a m • 19
án, khởi tố bị can; viện kiểm sát chưa truy tố. Chưa ai
bị gọi là bị can vì có dấu hiệu phạm tội. Còn tội danh
“cố ý gây thương nhớ” thì Bộ luật Hình sự chưa đề cập
tới mà chỉ có tội danh cố ý gây thương tích. Hồ sơ gửi
trực tiếp lên tòa thì tòa cũng bó tay chấm com, không
thể xử lý về mặt hình sự được.
Chị ML chưa phạm tội làm nhục người khác theo
Điều 116 Bộ luật Hình sự. Tội làm nhục quy định “xúc
phạm nghiêm trọng danh dự, nhân phẩm của người khác”
thì ở đây chị ML có xúc phạm nhưng không nghiêm
trọng (không đánh chị T gây thương tích, không xé quần
áo...). Chị ML cũng chưa phạm tội vu khống theo Điều
117 bởi vì chị không “bịa đặt hoặc loan truyền những
điều biết rõ là bịa đặt”. Chị có trong tay hai bức thư của
chị T gửi cho chồng mình và cả chị T, anh Đ cùng xác
nhận điều đó thì bịa đặt sao được? Chị ML cũng không
phạm tội xâm phạm bí mật hoặc an toàn thư tín theo
Điều 121 bởi chị giặt quần áo cho chồng mới... lòi thư
ra chứ không phải lục lọi và xé thư riêng của chồng.
Ông phó chánh án cho rằng vụ việc đánh ghen qua
báo chữ to này là vụ việc hy hữu nhưng chỉ nên dừng
lại ở mức xử lý hành chính. Tốt nhất, chị ML nên xin
lỗi chị T công khai tại địa phương. Và ông rất mong các
bậc làm cha mẹ không nên ngăn cản những đôi lứa yêu
nhau tiến tới hôn nhân lành mạnh, tiến bộ.
Một ông cha có vợ bé có thể sinh ra người con trai
rất chung thủy; một ông cha chung thủy có thể sinh ra
20
•
vũ Đức sao biển
https://thuviensach.vn
người con trai có vợ bé. Chuyện đó là do... hoàn cảnh.
Tôi về chợ Xuân Bảo, đứng ngắm các... bức vách đã từng
được dán báo chữ to. May mà các chị chưa sử được Kim
cương chỉ của phái Thiếu Lâm, dùng chỉ công ở ngón
tay khắc chữ vào vách. Hú vía! Nếu có Kim cương chỉ
thì e rằng vụ việc đã trở thành vụ án hình sự rồi.
https://thuviensach.vn
Á n L ạ P h ư ơ n g N a m • 21
Hình án cải lương ca
A
i trong một lúc không tự chủ được mình cũng có thể
phạm tội. Hai anh kép cải lương rơi vào trường hợp
đó, đã phạm tội tại Long Xuyên. Tôi đã đọc hồ sơ của
họ và cảm thấy thương cho hai anh kép hát.
Đêm 7-4-2001, đoàn cải lương X - một đoàn cải lương
bầu tèo, lưu diễn tại sân khấu lộ thiên xã Vĩnh Trạch,
huyện Thoại Sơn, tỉnh An Giang. Mùa mưa năm ấy tới
sớm, mới chiều mà trời đã rắc sơ mấy chặp. Ngôn ngữ
của bản tin khí tượng thủy văn gọi đó là “mưa rải rác”.
Tiếng loa hăng hái phát thanh “Kính mời quý bà con
cô bác đến xem vở tuồng xã hội - tình cảm với những
tình tiết éo le, gay cấn” gọi suốt từ 18 giờ đến 20 giờ mà
chỉ bán được... hai vé. Hai vé thì đã ra cái nước màu gì?
22
•
vũ Đức sao biển
https://thuviensach.vn
Đoàn đành xin lỗi hai khán giả mộ điệu, trả tiền mua
vé lại, nghỉ hát.
Con chim thì nó hót, con cá thì nó bơi, anh nhà báo
thì viết báo, anh nghệ sĩ cải lương thì phải diễn. Mưa
làm đoàn hát không diễn được cũng buồn! Kép VL,
tên thật là LVH, bèn bàn với kép QB, tên thật là TĐT,
lên thành phố Long Xuyên nhậu khô khoai rượu đế.
Nghe nói trên đó có em út, họ bàn nhau cũng nên... rờ
tý ngực, véo tý đùi để xả xui.
Trong đoàn hát, H là kép chính, có tài hát một câu
vài ba trăm chữ mới xuống xề. Nhiều khi cao hứng,
anh bắn ra-phan một tràng dài dằng dặc khiến khán giả
muốn đứt hơi, bá thở. Kép T chuyên đóng vai hề. Họ
đón xe lên Long Xuyên, nhậu xong, bèn ngồi uống cà
phê, hút thuốc trước công viên Nguyễn Huệ. Rồi thì y
như trong một kịch bản của một vở tuồng cải lương có
hậu, hai cô gái non tơ xuất hiện.
Cô thứ nhất tự xưng là Hến; cô thứ hai tự xưng là
Chuột. Dân chơi thành phố Long Xuyên đều biết mặt
hai cô bạn này bởi họ đã xuất hiện ở đây hơn hai năm
qua và bởi hai cái ngoại hiệu Hến và Chuột đặc biệt của
họ. Bốn người làm quen với nhau, nhanh chóng thỏa
thuận hợp đồng miệng với giá 50.000 đồng một “dù”.
Kép H chọn Hến; kép T chọn Chuột. Họ ngồi lên xe
lôi đi vài trăm thước vào khu phức tạp nổi tiếng ở Long
Xuyên. Kép H và Hến chọn phòng dưới trệt; kép T và
Chuột chọn phòng trên gác.
https://thuviensach.vn
Á n L ạ P h ư ơ n g N a m • 23
Kép H tuy chuyên thủ vai kép mùi nhưng lại là người
thuộc trường phái thực dụng. Anh nhập phòng là thực
hiện ngay hành vi giao cấu. Kép T tuy làm hề nhưng
tâm hồn lãng mạn và ứng xử từ tốn như một người quân
tử trong triết học đạo Nho. Nhập phòng xong, anh vẫn
còn mặc đồ, dềnh dàng lấy cao độ ca mấy câu vọng cổ:
“Ái khanh ơi, nàng ra đi muôn đời không trở lại; ta sầu
ai lệ thắm mảnh nhung... bào”. Chính mấy câu vọng cổ
đầy tính văn hóa văn nghệ này lọt qua cửa sổ vọng đến
tai nhiều người nghe đã cứu T thoát được ba năm tù
giam (sẽ nói rõ ở phần sau).
Có lẽ họ coi lịch lộn. Ngày hôm ấy không phải hoàng
đạo cát nhật. Không may cho họ, xả xui đâu không thấy,
chỉ thấy họ gặp ngày đen vận rủi lại càng xui thêm. Đêm
ấy, Công an thành phố Long Xuyên thực hiện chuyên
án chống mại dâm. Trọng điểm của chuyên án này tập
trung vào con hẻm nơi hai anh kép hát đang mua vui.
Các chiến sĩ công an đã bắt quả tang H đang mua dâm và
T đang chuẩn bị mua dâm. Hai khách mua dâm, hai gái
bán dâm được đưa về Công an thành phố Long Xuyên.
Tại cơ quan công an, cô Hến khai cô sinh ngày 31-81988, tức chỉ mới 12 tuổi bảy tháng sáu ngày; cô Chuột
khai cô sinh ngày 20-10-1987, tức chỉ mới 13 tuổi năm
tháng 17 ngày (tính đến thời điểm bị bắt). Cơ quan
công an ra quyết định xử phạt hành chính hai cô rồi
tha về. Sau khi xác minh tuổi của hai cô gái qua khai
sinh, cơ quan công an đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can
24
•
vũ Đức sao biển
https://thuviensach.vn
và bắt tạm giam kép H với tội danh hiếp dâm trẻ em
(Điều 112 Bộ luật Hình sự); bắt tạm giam kép T với
tội danh mua dâm người chưa thành niên (Điều 256).
Ngày 6-3-2002, Tòa án nhân dân tỉnh An Giang đưa
vụ án cải lương ca ra xét xử sơ thẩm. Trước tòa, bị cáo
H một mực kêu oan. Anh khai rằng anh không ngờ cô
Hến to con lớn xác đến như vậy mà khai sinh lại ghi
chưa tròn 13 tuổi. Bị cáo trình bày rằng mình đã mất
cảnh giác khi không kịp hỏi tuổi tác của cô Hến trước
khi... bang giao. Còn bị cáo T thì không kêu oan, chỉ
xin tòa khoan hồng. Bị cáo khai trước khi bị bắt, bị cáo
đang mùi mẫn ca mấy câu vọng cổ với cả tấm lòng yêu
nghệ thuật cải lương, được nhiều người nghe và khen
hay! Bị cáo thề rằng mình chưa hề thực hiện hành vi
mua dâm đối với cô Chuột.
Luật sư bào chữa cho kép H viện dẫn thực tế hai
cô Chuột và Hến đã từng hoạt động mại dâm trên hai
năm qua, đêm nào cũng ra đứng bắt khách ở công viên
Nguyễn Huệ. Nhiều người ở Long Xuyên đều biết hai
cô này làm gì. Nếu cứ căn cứ vào khai sinh bảo Hến
chưa tròn 13 tuổi, Chuột chưa tròn 14 tuổi thì có nghĩa
là Hến đã bán dâm từ năm 11 tuổi và Chuột đã bán
dâm từ năm 12 tuổi (!).
Luật sư cũng trình bày rằng ở nông thôn, việc khai
sinh trễ hạn cho trẻ em đã tạo ra tình trạng cha mẹ hay
khai sụt tuổi cho con cái. Cho nên nếu chỉ căn cứ vào
khai sinh của người bị hại để buộc tội thì e rằng có thể
https://thuviensach.vn
Á n L ạ P h ư ơ n g N a m • 25
gây ra oan sai cho các bị cáo. Luật sư đề nghị tòa cho
giám định xương của hai cô Chuột và Hến để có thêm
cơ sở khoa học trong việc xác định tuổi.
Tòa nhận định: Vì ham muốn thấp hèn, bị cáo H đã
dùng tiền mua dâm, giao cấu với một cô gái chưa tròn
13 tuổi. Hành vi của bị cáo là đặc bi
 








Các ý kiến mới nhất