Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

_chiec-chuong-than

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 14h:43' 02-02-2026
Dung lượng: 1.2 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích: 0 người
https://thuviensach.vn

CHIẾC CHUÔNG THẦN - CÔNG CHÚA
ARABELA
(Viết phỏng theo phim ARABELA của Vô tuyến truyền hình
Tiệp Khắc năm 1985)





Người kể lại: Nguyễn Thị Vân Anh
Nhà xuất bản: NXB Văn hoá dân tộc
Kích thước: 13x19 cm
Năm phát hành: 2000
Số trang: 286


Đánh máy: bống yêu (Chương 1+2); lotus (Chương 3+4); 4DHN
(Chương 5~10); lemontree123 (Chương 11+12); thanhbt (Chương 13)
Nguồn: http://tve-4u.org - Dự án ebook cho Thư viện
Làm ebook: thanhbt





https://thuviensach.vn

Mục lục


LỜI NÓI ĐẦ
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

I- ÔNG MAIE BẮT ĐƯỢC CÁI CHUÔNG
II - RUMBURĂC TRẢ THÙ
III- PÉT VÀ CÔNG CHÚA
IV- NỖI KINH HOÀNG CỦA GIA ĐÌNH MAIE
V- ARABELA CHẠY TRỐN
VI- ĐI TÌM ARABELA
VII- NHỮNG CÂU CHUYỆN CỔ TÍCH BỊ VỨT VÀO HỐ RÁC
VIII- HÔNGÍT VÀ MACGIENKA
IX- TRONG THẾ GIỚI BỌN YÊU TINH
X - CƠ HỘI LỚN CỦA RUMBURĂC
XI- THẬT LÀ NHIỀU VỊ TƯỚNG
XII- CHIM BỒ CÂU GIÚP SỨC
XIII- MỞ ĐẦU VÀ KẾT THÚC BẰNG CÁI CHUÔNG
>




https://thuviensach.vn

LỜI NÓI ĐU



Ngày xưa, có hai nàng công chúa. Họ sống ở xứ sở chuyện cổ tích. Mà bạn
biết đấy, xứ sở chuyện cổ tích thì có biết bao điều ly kỳ thần bí như chúng
ta vẫn thường được nghe kể. Ở đó, có một chiếc chuông thần. Người có
chiếc chuông thần, coi như được trao một uy quyền vạn năng. Muốn gì, cứ
lắc chuông lên là có ngay lập tức. Thế rồi, xứ sở cổ tích bỗng náo loạn hẳn
lên khi xảy ra sự kiện chiếc chuông thần rơi vào tay ông Maie ở xứ sở loài
người. Bắt đấu từ đó, bao nhiêu chuyện thần kỳ đã xảy ra...


Từ những chi tiết kỳ thú đầy chất thần thoại; câu chuyện này muốn khẳng
định với chúng ta rằng: Sức mạnh huyền diệu của tự nhiên chỉ có ích cho
loài người khi nó thuộc về lực lượng chính nghĩa. Nếu chẳng may rơi
vào tay bọn phi nghĩa, nó chỉ tạo ra sự phá hoại xã hội, đảo lộn đạo lý
con người. Do đó cuộc đấu tranh giữa hai thế lực là tất yếu và bao giờ
chính nghĩa cũng thắng.





https://thuviensach.vn

I- ÔNG MAIE BT ĐƯỢC CÁI CHUÔNG



Cũng như mọi buổi sáng, sáng hôm ấy gia đình ông Maie quây quần bên
bàn dùng bữa điểm tâm trước khi mọi người bắt đầu một ngày làm việc. Cái
gia đình ấm cúng này có bốn người: Ông bà Maie và hai đứa con trai. Ông
Maie là một diễn viên điện ảnh. Ngoài công việc chính đó, ông còn tham
gia các chương trình phát thanh và vô tuyến truyền hình. Bà Maierôva là
một phụ nữ to béo, phục phịch, lúc nào cũng tất bật với việc lo lắng săn sóc
chồng và các con. Cậu con trai lớn tên là Pét. Vừa học xong chương trình
Đại học và đang vùi đầu vào ôn tập bài vở để chuẩn bị thi tốt nghiệp.
Hôngít đứa con thứ hai là một chú bé chừng tám, chín tuổi, kháu khỉnh và
nghịch ngợm.


Thức ăn đã được bày biện tươm tất trên bàn. Ông bà Maie, và Hôngít bắt
đầu ăn thì chàng Pét cao lớn và đẹp trai mới uể oải từ trên lầu bước xuống.
Vừa trông thấy anh, Hôngít mừng rỡ khoe luôn:


- Anh Pét, anh có biết không, tối nay ba cho em đến công viên Mặt trăng
đấy.


Còn bà Maierôva thì lo lắng nhìn dáng vẻ mệt mỏi của con, giọng trách
móc:


- Nào, hãy nói cho mẹ nghe xem đêm qua con thức đến mấy giờ?


Pét bối rối cào tay lên mái tóc bù xù:


- Ngày kia con thi môn điện rồi, mẹ ạ.


Ông Maie ngồi ngay ngắn lại, bắt đầu “lên lớp” cho cậu con trai:

https://thuviensach.vn



- Pét này, con cần phải học điều độ trong cả năm, cần phải chia các bài học
ra 365 phần đều nhau và...


Pét nhăn nhó ngắt lời ba:


- Con xin ba... Ba biết đấy, con sắp thi. Mà vào thi người ta không hỏi một
phần 365 bài đâu, người ta hỏi tất cả.


Ông Maie vẫn chưa chịu dừng bài thuyết giáo:


- Con xem, ba có bao nhiêu là việc mà ba vẫn thu sếp được êm ru, đâu có
vất vả quá như con. Nào là nói trên đài phát thanh, lồng tiếng cho phim, làm
chương trình truyền hình, đóng phim, biểu diễn tại nhà hát...


Chú bé Hôngít lại một lần n ngắt lời cha:


- Còn hôm nay ba làm gì hả ba?


- Buổi sáng nay ba đóng phim về những người cao bồi. Hôm nay bọn cướp
sẽ bắn ba.


Hôngít tròn xoe mắt kinh ngạc:


- Bắn thật ư, ba?


- Thật.


- Nhưng bắn trúng vào đâu ạ?


Ông Maie thản nhiên:


- Vào tim. Thôi, con ăn nhanh đi kẻo đến giờ đi học rồi đó. Macgienka đã

https://thuviensach.vn

đến rủ con kia kìa.


Cô bé Macgienka đã xuất hiện trước cửa, đang ngoắc tay gọi Hôngít đi học.
Chú bé cuống quít khoác vội cái cặp vào lưng và cầm miếng bánh đang ăn
dở chạy đi.


***


Khi ông Maie lái xe tới trường quay thì mọi người trong đoàn làm phim đã
tề tựu đông đủ, và sửa soạn công việc xong xuôi. Hôngítọ chỉ còn đợi mỗi
mình ông để bắt đầu quay. Đạo diễn phải đợi sốt ruột đã phát cáu:


- Anh Maie, anh là diễn viên chính mà bây giờ anh mới đến. Lần sau mà
anh còn đến muộn nữa là chúng tôi không chấp nhận đâu.


Ông Maie cuống quít thanh minh:


- Xin lỗi, vì tôi có điện thoại truyền hình gọi. Anh Muxin, anh có biết
không, Groóc có một đề nghị tuyệt vời đối với tôi. Tôi sẽ xuất hiện hàng
ngày trên màn ảnh truyền hình.


Đạo diễn Muxin dịu giọng:


- Thế thì xin chúc mừng anh. Nào, giờ anh sửa soạn khăn, áo hóa trang


Người phụ trách hóa trang hối hả quàng khăn, mặc áo cho ông Maie. Trong
phút chốc, ông Maie vui tính và bệ vệ đã biến thành chàng cao bồi da đỏ
của một bộ tộc hoang dã nào tận bên Nam Mỹ. Ông đi đến vị trí của mình
trên trường quay. Ở đó người ta dàn cảnh một trận chiến đấu ác liệt, đất cát
bị xới tung lên, và ông thì phải từ dưới chiến hào chống trả bọn cướp. Đúng
vào lúc máy bắt đầu quay cảnh nhóm người da đỏ lặng lẽ, núp dưới chiến
hào quan sát đối phương thì ông Maie giẫm phải một vật gì là lạ. Ông nhặt
nó lên, ngắm nghía rồi thốt lên kinh ngạc:

https://thuviensach.vn



- Ô, một cái chuông nhỏ. Chắc nó bị vùi đã lâu dưới đất giờ mới được đào
lên.


Diễn viên Côrachec đứng cạnh ông ngoảnh sang nhìn và cũng trầm trồ:


- Đẹp quá nhỉ. Anh lắc thử xem cái chuông cổ lỗ sĩ này còn kêu được nữa
không?


Ông Maie lắc thử cái chuông. Không ngờ, tiếng reo leng keng vừa dứt, một
người đàn ông như từ dưới lòng đất bỗng hiện ra trước mặt hai người. Hắn
mặc chiếc áo dài đen lùng thùng, kiểu y phục của người thuở xa xưa. Cả
con người hắn đều toát lên một vẻ gì vô cùng xa lạ. Hắn chắp hai tay cung
kính:


- Dạ. Thưa các ngài cần gì ạ?


Ông Maie ngơ ngác hết nhìn Côrachec lại nhìn người đàn ông vừa xuất
hiện. Ông hất hàm hỏi hắn:


- Anh là ai? Đến đây làm gì?


Người đàn ông cung kính chắp tay:


- Dạ, tôi là phù thủy Rumburăc...


Hắn chưa nói hết câu thì ở phía đằng kia đạo diễn đã hét toáng lên:


- Quỷ tha ma bắt các ông đi: Đang đóng phim mà các ông làm cái trò gì ở
đằng ấy đấy?

https://thuviensach.vn






Ông Maie chợt nhớ ra nhiệm vụ đang làm. Ông vội nhét cái chuông vào túi
áo và phẩy tay bảo phù thủy Rumburăc:


- Đấy, có nghe thấy không, chỉ tại anh mà ông ta lại gắt um lên đấy. Thôi,
biến đi.


Trong chớp mắt, người đàn ông kỳ lạ biến mất như tan đi trong khoảng
không. Tiếng trợ lý đạo diễn vang lên:

https://thuviensach.vn



- Nào, Maie, Côrachec, vào cảnh. Máy chuẩn bị, bắt đầu quay.


***


Đúng hẹn, khi buổi quay phim vừa kết thúc thì Groóc, người phụ trách
chương trình truyền hình cho thiếu nhi đã có mặt ở quán giải khát kề đó để
trao đổi công việc với ông Maie. Ông Maie mừng rỡ bắt tay Groóc, xúc
động nói:


- Tôi vô cùng cám ơn anh. Anh có biết không, thằng bé Hôngít nhà tôi nó sẽ
biết ơn anh nhiều lắm. Nó mê nghe chuyện cổ tích hơn mọi thứ trên đời.


Groóc gật đầu:


- Thì tôi và anh ngày bé chẳng như vậy ư. Mọi đứa trẻ đều say mê truyện cổ
tích, vì vậy nên Đài truyền hình chúng tôi mở chuyên mục này. Đây là câu
chuyện anh sẽ kể tối nay - Groóc nhìn đồng hồ - Nào, anh cầm lấy, chắc đã
đến giờ anh phải về. Đúng 5 giờ chiều anh có mặt ở trung tâm truyền hình
nhé. Tôi đợi.


Ông Maie đón nhận cuốn truyện cổ tích từ tay Groóc, một tay ấn vai anh ta
ngồi xuống:


- Khoan đã nào. Ta phải nâng cốc chúc mừng chương trình kể chuyện cổ
tích của chúng ta sẽ thành công tuyệt vời chứ. Để tôi lắc chuông gọi hầu
bàn đem rượu ra.


Miệng nói, tay ông Maie rút cái chuông nhỏ vừa nhặt được tư trong túi, vừa
lắc reng, reng vừa vui vẻ nói với anh hầu bàn có mặt ở gần đó:


- Êhê, cho hai li cô-nhắc nhé

https://thuviensach.vn



Anh hầu bàn gật đầu, hối hả quay về quầy rót rượu. Ngay lúc ấy phù thủy
Rumburăc đã xuất hiện với khay rượu trên tay. Hắn cung kính đặt trước mặt
hai người rồi biến mất ngay khi ông Maie và Groóc chưa kịp ngẩng lên,
chưa kịp nhận ra sự xuất hiện của hắn. Họ vui vẻ rót rượu ra ly và đinh ninh
rằng đó là rượu do anh hầu bàn vừa đem đến. khi anh hầu bàn bê khay rượu
tới thì cả hai cùng không dấu nổi kinh ngạc. Ông Maie hỏi anh ta:


- Lại còn rượu nào thế?


- Thì các ông vừa gọi mà - Anh hầu bàn thản nhiên đáp.


Groóc chỉ chai rượu trên bàn:


- Anh vừa bê tới rồi thôi.


Sự ngạc nhiên lan tới anh hầu bàn. Anh ta tròn xoe mắt:


- Rượu nào thế nhỉ? Từ lúc các ông gọi giờ tôi mới bê ra mà.


- Thế ai vừa mang cô- nhắc ra cho chúng tôi đây?


- Tôi không biết. Nhưng ở quán này chỉ có mình tôi chạy bàn. Groóc khoát
tay:


- Ồ, thì ai bưng đến mà chả được, bận tâm làm gì, anh Maie. Nào, xin nâng
cốc chúc “Anđecxen” của chương trình truyền hình thiếu nhi sẽ thành công
mỹ mãn.


Họ vui vẻ chạm cốc với nhau. Rồi họ chia tay. Ông Maie có vẻ vô cùng
khoái cái công việc mới mẻ này. Ngồi vào xe, trước khi nhấn ga nổ máy,
ông háo hức mở quyển sách ra đọc thử câu chuyện cổ tích tối nay ông sẽ kể
trên ti vi. Đó là câu chuyện cổ tích về nang công chúa Arabela. Nhìn đồng

https://thuviensach.vn

hồ, thời gian từ giờ đến lúc ghi hình chẳng còn được bao nhiêu, ông quyết
định phải tranh thủ đọc ngay trên đường về. Xe rồ máy bon bon trên đường,
ông vừa lái xe vừa lẩm nhẩm đọc như một cậu học trò cần mẫn.


“Ngày xửa ngày xưa...
E hèm... Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc nọ
có một ông vua tốt bụng... ồ... có một ông vua tốt bụng sinh được hai người
con gái. Cô chị là Kxênhia rất kiêu kỳ, suốt ngày nhún nhảy, soi gương,
chải chuốt, yểu điệu như con công”...


Quá say mê với câu chuyện, ông không để ý là đã tới gần ngã tư đường.
Đèn đỏ vừa bật. Các ô tô phía trước đang phanh kít lại. Còn ô tô của ông cứ
bon bon và húc phải đít chiếc xe đằng trước. Nghe tiếng chạm đánh “Xình!”
ông mới ngơ ngác bừng tỉnh, đạp vội phanh. Rồi ông luống cuống thò đầu
ra cửa xe xin lỗi chủ chiếc xe phía trước.


Đoàn xe chạy ngang trước mặt như con suối đủ màu cuồn cuộn trôi tưởng
không dứt. Ngồi đợi đèn xanh, ông Maie thấy sốt ruột và tiếc thời gian quá.
Giờ đây mỗi phút với ông đều vô cùng quý báu. Ông phải học thuộc câu
chuyện này trước giờ ghi hình, mà từ giờ đến lúc đó, đâu còn mấy thời gian.
Nghĩ vậy, ông lại tranh thủ đọc tiếp câu chuyện. Ông chúi mũi vào quyển
sách, đọc ngốn ngấu:


“Công chúa thứ hai vui tính, hay cười, tên là Arabela. Người giúp việc của
thầy phù thủy cung vua là Rumburăc đã yêu cô ta. Một trận khói lửa đã xảy
ra nơi cung cấm vì cô...”


Những hồi còi thúc giục inh ỏi vang lên. Một lần nữa ông Maie lại giật
mình bừng tỉnh ra khỏi câu chuyện. Ông ngơ ngác ngó quanh và chợt hiểu
đèn xanh đã bật từ bao giờ. Đám xe phía trước đã bon đi từ lúc nào, chỉ có
xe ông đứng ì lại làm ách tắc cả đoàn xe phía sau. Những người lái xe sau
đang thò cổ ra ngoài cửa xe, trơn mắt gắt gỏng. Một anh công an giao cảnh
tiến lại cảnh cáo:

https://thuviensach.vn



- Tôi đã theo dõi xe anh từ lúc húc vào xe đằng trước. Giờ anh lại cố tình
cản trở xe phía sau. Anh đùa thế à? Anh có biết thế nào là luật đi đường
không?


Ông Maie như người ngồi trên cung trăng vừa rơi xuống. Ông cuống quít
phân bua:


- Anh nói gì, tôi chưa hiểu. Quả tình tôi đang làm việc căng thẳng, tôi đâu
có thời gian để đùa. Anh thấy đấy, tôi đang kể chuyện cho trẻ em.


Người cảnh sát nghiêng ngó nhìn vào cả phía trước và phía sau xe. Xe trống
không. Anh ta càng bực hơn:


- Anh nói dối. Anh đang kể chuyện cho trẻ em ư? Thế trẻ em đâu?


- Đúng là tôi kể chuyện cho trẻ em m


- Xin mời anh dẹp xe sang bên đường rồi cho xem giấy tờ.


Ông Maie thở dài ngán ngẩm:


- Thật chẳng ra làm sao cả. Tiết kiệm được vài phút, giờ lại mất toi hàng
tiếng đồng hồ cho mà xem.


Mọi sự rắc rối cũng qua đi. Ông Maie cũng kịp về đến nhà đúng bữa trưa và
đến gần giờ hẹn thì ông cũng đã thuộc lòng toàn bộ câu chuyện. Ra xe để
đến trung tâm vô tuyến truyền hình, ông không quên loan báo cho người
lớn và trẻ con các nhà lân cận:


- Tối nay nhớ theo dõi ti vi nhé. Tôi sẽ kể chuyện cổ tích trong chương trình
thiếu nhi đấy.

https://thuviensach.vn



Ông vui vẻ lên xe, nổ máy. Tới trung tâm vô tuyến truyền hình vừa đúng 17
giờ. Đạo diễn Pôlachec niềm nở ra đón:


- Anh Maie này. Anh cần phải làm cho trái tim của khán giả tý hon rung
động khi nghe anh kể nhé.


- Vâng, vâng.


- Rồi tất cả trẻ em, chúng sẽ yêu quý anh như người ông. Anh vào chuẩn bị
đi.


Đạo diễn quay sang chỗ Groóc đang sửa soạn những bức tranh để minh họa
cho câu chuyện. Ông ta căn dặn:


- Này Groóc, khi nào tôi đọc đến số tiếp theo là cậu phải thay ngay bức
tranh tiếp đó nghe không.


- Rõ, - Groóc đáp ngắn gọn như tác phong quân sự.


Sau khi duyệt một lượt thấy mọi sự đều sẵn sàng, đúng khớp giờ phát hình,
đạo diễn hể hả khoát tay:


- Bắt đầu!


Lúc này tại nhà ông Maie, mọi người đang hồi hộp chờ đợi. Hôngít ngồi
cạnh cô bé hàng xóm hàng ngày vẫn sang rủ nó đi học. Pét bận thế cũng bỏ
cả bài vởi bên ti vi chờ đợi. Bà Maierôva có vẻ bồn chồn hơn cả. Bà bảo hai
đứa bé:


- Hãy chúc ba thành công đi, các con.


Chúc làm theo như một cái máy đồng thanh hô:

https://thuviensach.vn



- Chúc ba thành công!


Đúng lúc ấy, màn ảnh nhấp nháy và ông Maie xuất hiện trong tiếng reo
mừng của cả nhà. Ông Maie bắt đầu câu chuyện:


- Ở sau những dãy núi, sau những cánh rừng, có một ông vua tốt bụng với
hai cô con gái. Một cô tên là Kxênhia rất xinh...


Để minh họa cho lời kể của ông Maie, trên màn ảnh hiện lên một con dê
già. Con dê xấu xí và gớm ghiếc, trong khi ấy thì ông Maie vẫn say sưa kể
về công chúa xinh đẹp và kiêu kì. Rồi ông tiếp về nàng công chúa thứ hai:


- Công chúa thứ hai là Arabela vô cùng xinh đẹp.


Trên màn hình hiện ra hình con sói dữ tợn. Nhưng ông Maie ngồi trong
phòng thu hình, ông có nhìn lên màn ảnh đâu mà biết sự thể như vậy. Ông
vẫn cứ thao thao kể:


- Arabela là một cô gái đầy quyến rũ, đẹp như một vòng hoa. Mắt cô trong
như nước suối. Cô ta luôn vui cười, biết nghe lời, đôn hậu và dịu dàng.


Trên màn ảnh lúc này cả con sói và con dê đều nhe nanh múa vuốt đang
hầm hổ xông vào nhau như chực ăn sống nuốt tươi nhau.


Đến mức này thì người xem không thể chịu nổi. Họ la ó bực tức. Cũng đến
giờ phút này đạo diễn mới chợt nhận ra lời kể và hình ảnh minh họa hoàn
toàn trái ngược nhau. Ông hét lên:


- Dừng lại, Groóc, cậu đưa ra những cái tranh gì vậy?


- Về con chó sói và con dê, theo đúng chương trình, còn gì nữa.

https://thuviensach.vn



Đạo diễn chỉ vào ông Maie:


- Thế thì người có lỗi là anh. Anh kể câu chuyện gì vậy?


- Tại sao lại là tôi? - Ông Maie xòe tập sách ra trước mặt đạo diễn. - Anh
xem đây này tôi đã kể tất cả những gì các anh đưa cho tôi về câu chuyện
công chúa Arabela.


Đạo diễn nhìn Groóc. Lúc này anh ta mới ngẩn ra:


- Trời ơi, thế thì đáng cho tôi cái tát. Xin lỗi, tôi nhầm.


Đạo diễn buông phịch người trên ghế, chán chường:


- Thật chẳng ra làm sao. Groóc ạ, anh phải xin lỗi anh Maie. Anh ta có thể
phải chui xuống đất vì ngượng với khán giả.


Sau mấy phút ngừng hình, phát thanh viên phải xuất hiện trước khán giả với
lời xin lỗi:


- Vì trục trặc kỹ thuật ở trung tâm truyền hình, chương trình kể chuyện cổ
tích tạm dừng. Xin thành thật xin lỗi khán giả.


Khác hẳn lúc ra đi, ông Maie trở về ỉu xìu buồn bã. Bà Maierôva đón ông
cũng chẳng vui hơn. Bà cằn nhằn trách móc:


- Anh Maie. Em đã bảo mà. Hãy bỏ các chuyện cổ tích ấy đi.


Chỉ có hai đứa trẻ là khoái. Chúng vẫn ngồi khúc khích cười với nhau về
chuyện hai nàng công chúa xinh đẹp, một nàng là con chó sói, còn nàng kia
lại là con dê. Thấy mẹ nói thế. Hôngít vội vàng can thiệp luôn:

https://thuviensach.vn



- Ba ơi, câu chuyện ba kể thật là buồn cười, ba nhỉ.


Cô bé hàng xóm Macgienka cũng bỏ phiếu tán thành:


- Cháu rất thích đấy, bác Maie ạ.


Mừng vì dẫu sao vẫn có kẻ ủng hộ mình,p>


- Đấy, má nó thấy chưa. Lũ trẻ vẫn thích câu chuyện tôi kể mà.


Ông nhìn hai đứa trẻ bằng ánh mắt biết ơn. “Chúng phải được đền đáp một
cách xứng đáng mới được” - Nghĩ vậy, ông nháy mắt, vẻ bí mật khi rủ hai
đứa trẻ:


- Nào, ta ra công viên Mặt trăng bắn con gấu bông xinh đẹp ấy đi. Bí mật
nghe, kẻo đến giờ đi ngủ rồi má không cho đi.


Tất nhiên hai đứa trẻ chỉ mong có thế. Chúng cùng reo lên mừng rỡ và tíu
tít theo ông Maie ra công viên Mặt trăng. Ở đây có một quầy trưng bày con
gấu bông cực kỳ ngộ nghĩnh, đứa trẻ nào nhìn cũng thèm. Nhưng người ta
không để giá bán, mà chỉ giành nó làm phần thưởng cho ai bắn trúng hồng
tâm của tấm bia kia. Vì thế lũ trẻ cứ có đồng nào là ra đó thuê súng ngắm
bắn. Chúng bắn cho đến đồng xu cuối cùng mới ra về trong niềm nuối tiếc
khi nhìn lại con gấu đầy hấp dẫn. Chú gấu bông xinh đẹp ngộ nghĩnh cứ
ngồi đó, nhếch môi như đang hềnh hệch cười và giơ một tay lên vui vẻ vẫy
chào để an ủi những người không may mắn.


Ông Maie và hai đứa trẻ hăm hở chen qua đám đông để vào quầy trò chơi
bắn súng tại công viên Mặt trăng. Ông mua liền mấy vé, bắn liên tục mà
chẳng trúng phát nào. Sau đó ông nghĩ phải lấy khăn mùi xoa bịt mắt trái
lại, như vậy chắc chắn sẽ bắn trúng. Thế là ông vét túi đưa nốt những đồng

https://thuviensach.vn

xu cuối cùng cho người bán vé. Người cho thuê súng nhìn ông lắc đầu ái
ngại:


- Anh mà bắn được con gấu này, cộng tiền anh đã bỏ ra, chắc chắn là đắt
gấp ba lần giá mua nó ở cửa hiệu đồ chơi trẻ em đấy.


Ông Maie hào phóng khoát tay:


- Ồ, không sao, miễn là cuối cùng chúng tôi đoạt được chính nó.


Hai đứa trẻ vỗ tay cổ vũ và luôn mồm cầu chúc ông thành công. Nhưng
những viên đạn vẫn cứ nối đuôi nhau bay lang thang mãi tận đâu. Cuối
cùng, chú gấu bông lại phải vẫy tay tiễn biệt thêm ba gương mặt ỉu xìu theo
dòng người bước ra khỏi quầy trò chơi bắn súng.


Họ trở về khi trời đã ngả về khuya. Bà Maierôva lại cằn nh


- Em với bà Germannôva đi tìm hai đứa trẻ đến phát điên mất. Còn anh thì
rủ rê chúng đi chơi trò bắn súng.


Ông Maie phân bua:


- Em biết đấy, anh đã hứa là anh sẽ bắn cho chúng con gấu. Vậy thì anh
phải thực hiện lời hứa đó chứ, mà anh thì lúc nào cũng bù đầu với công
việc. Anh chỉ được rảnh rỗi vào giờ này.


Bà Maierôva bỗng thấy xót thương ông chồng lúc nào cũng tất bật vất vả vì
công việc. Ân hận vì mình đã trót nặng lời, bà dịu giọng âu yếm:


- Anh bắn thế nào?


- Hôm nay thì không trúng. Chiều mai sẽ tiếp tục. Buổi sáng anh sẽ tranh
thủ tập bắn và...

https://thuviensach.vn



- Rồi lại trượt, - Bà Maierôva mỉm cười ngắt lời, rồi đẩy ông vào phòng. Thôi, khuya rồi, sửa soạn đi ngủ đi kẻo lại ốm đấy. Để em sang phòng trẻ
con xem thằng Hôngít đã chịu lên giường chưa.


Khi bà Maierôva quay trở lại thì ông Maie đã xúng xính trong bộ quần áo
ngủ, đang ngồi ở mép giường. Đầu óc ông vẫn chưa bứt ra được với câu
chuyện bắn súng. Ông tiếp tục câu chuyện:


- Em bảo anh sẽ bắn trượt ư? Ừ thì có thể như thế. Nhưng dù sao ngày mai
anh cũng phải tới đó. Anh không thể để lũ trẻ coi mình là thẳng ba hoa.


Bà Maierôva ngáp dài vẻ mệt mỏi và buồn ngủ. Bà vừa chui vào chăn, đôi
mí mắt đã díu lại. Nhưng ông Maie vẫn chưa để cho bà yên. Giờ ông mới
sực nhớ ra món quà thú vị ông vẫn định bụng đem về tặng vợ. Ông đạp đạp
vào vai, lay bà dậy:


- Này, em xem đây này. Anh có cái này cho em.


Mắt vẫn díp lại, bà đáp lơ mơ:


- Cái gì vậy?


- Cái mà anh nhặt được trong lúc đóng phim. Một quả chuông nhỏ cổ kính,
chắc được làm từ hàng ngàn năm về trước, vậy mà tiếng của nó vẫn lanh
lảnh reo vui. Nghe đây này...


Miệng nói, tay ông đưa sát cái chuông vào tai vợ mà lắc lắc. Bà Maierôva
nghe cái âm thanh lạ lẫm ấy mới chịu hé mắt ra xem đó là cái gì. Nhưng bà
chưa kịp định thần đã choàng dậy hốt hoảng la lên. Ôi, thật là kinh khủng.
Trước mặt bà là một người đàn ông lạ ăn mặc kỳ dị như phù thủy hiện hình.
Hắn thản nhiên bước lại bên giường và hỏi:

https://thuviensach.vn



- Ngài cần gì ạ?


Bà Maierôva cứ trợn tròn mắt kinh sợ, lưỡi ríu cả lại. Bà muốn vùng chạy
khỏi phòng, muốn hét lên nhưng chân tay bủn rủn, thở không ra hơi. Thành
ra từ cổ họng bà chỉ phát ra tiếng kêu ú ớ như người ngủ mê. Ông Maie thì
đã quen mặt người đàn ông kỳ lạ này. Ông lắc đầu, gắt lên:


- Anh đến đây làm gì thế hả? Đồ ngu. Anh hãy quay mặt đi. Anh đang ở
bên giường ngủ của đàn bà đấy.


Rumburăc chìa hai tay phân bua:


- Thì rõ là ông vừa rung chuông gọi tôi đến đấy chứ. Tôi có thú vị gì khi
phải đi xa đến thế để thực hiện ý muốn của ông.


Bà Maierôva hết nhìn chồng lại nhìn người đàn ông lạ mặt. Nghe hai người
trò chuyện có vẻ đã quen biết từ trước, bà dịu đi nỗi hoảng sợ và hỏi:


- Ông là ai thế? Ông từ đâu tới?


Rumburăc trả lời một cách sỗ sàng:


- Đó không phải việc của bà.


- Lẽ ra ông phải lịch sự hơn khi trò chuyện với phụ nữ, ông Rumburăc ạ Ông Maie nhìn hắn tỏ thái độ không hài lòng. Rồi ông nói tiếp - ông nói
ông đến đây để thực hiện ý muốn của tôi?


Rumburăc khúm núm:


- Vâng

https://thuviensach.vn



Ông Maie ướm thử:


- Vậy nếu tôi muốn bắn súng giỏi trăm phát đều trúng hồng tâm cả trăm thì
ông có thực hiện được không?


- Được thôi. Nào, hãy ôm lấy tôi.


Rumburăc mở vạt áo choàng rộng lùng thùng ra bảo ông Maie chui vào ôm
chặt lấy hắn. Hắn choàng áo kín cả hai người. Trong chớp mắt, cả hai biến
mất như tan giữa khoảng không. Bà Maierôva thấy chồng bỗng dưng biến
mất ngay trước mặt mình thì kinh hãi vô cùng. Bà gào lên:


- Anh Maie. Anh Maie. Anh ở đâu thế? Đi đâu rồi?


Bà run rẩy chạy vào phòng con trai, nói không ra hơi:


- Pét! Pét, con dậy mà xem. Ba con biến mất rồi. Ba con tan biến trong
không gian như một làn hơi nước.


Pét choàng tỉnh dậy, nhăn nhó:


- Đâu có phải giấc mơ. Thật hoàn toàn. Này nhé, má đang thiu thiu ngủ.
Bỗng ba con lắc cái chuông nào đó. Thế là gã ta hiện lên. Ôi trông hình thù
hắn mới quái dị làm sao. Hắn trò chuyện gì đó với ba con. Thế là hắn xòe
cái áo choàng đen rộng lùng thùng ra. Ba con chui vào. Cả hai bỗng nhiên
biến mất ngay trước mặt má mà. Tan biến như một làn hơi nước trong
không khí mà...


Tự dưng Pét thấy buồn cười vì câu chuyện hoang đường khó tin đó. Cậu
đưa tay dìu mẹ trở lại phòng ngủ của bà, cố làm mẹ yên tâm:


- Chẳng có gì phải hoảng sợ đến thế đâu, má à. Một giấc mơ đó mà. Giờ má

https://thuviensach.vn

cứ ngủ đi là mọi cảm giác kinh hãi sẽ qua ngay.


Bà Maierôva vẫn khăng khăng:


- Không phải mơ đâu. Rõ ràng ba con biến mất ngay trước mặt má.


Pét dịu giọng nói như dỗ d


- Má ow, con xin má. Con làm công tác khoa học kỹ thuật, con không bao
giờ tin những câu chuyện hoang đường như vậy.


- Thế sao ba con không có ở đây?


- Ba ở bên phòng làm việc đấy mà. Mọi khi làm việc khuya ba vẫn thường
ngủ luôn bên đó sợ làm thức giấc má. Má quên rồi sao? Thôi, để con lấy
cho má viên thuốc ngủ nghe má.


Pét mở tủ thuốc lấy cho má một viên rồi rót nước đưa cho bà uống. Bà
Maierôva vùi đầu vào gối thiếp đi luôn.


Trong khi đó thì Rumburăc đã đưa Maie đến một xứ sở lạ kỳ mà ông
chưa hề đặt chân tới bao giờ. Ông ngơ ngác ngó quanh:


- Chúng ta ở đâu thế này?


- Ồ ông không cần quan tâm tới điều đó. Hãy cầm lấy cái này mà tập
bắn đi.


Hắn đưa ông Maie một khẩu súng săn thượng hạng. Hai người tiến sâu
vào rừng. Thấp thoáng sau các lùm cây, họ thấy nàng Bạch Tuyết và
bảy chú lùn đang vác cuốc trên vai vừa đi vừa hát. Giờ ông Maie mới
sực nhớ ra. Ông vỗ trán, vui vẻ gật gù:

https://thuviensach.vn



- Giờ thì tôi đã hiểu chúng ta
 
Gửi ý kiến