Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Gửi chút thương nhớ vào tim

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 18h:54' 19-01-2026
Dung lượng: 856.3 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích: 0 người
https://thuviensach.vn

GỬI CHÚT THƯƠNG NHỚ VÀO TIM
---❊ ❖ ❊--Tác giả: Nhiều tác giả
Nhà xuất bản Văn Học
Nguồn text: Waka
Đóng gói: @nguyenthanh-cuibap
ebook©vctvegroup

https://thuviensach.vn

Lời nói đầu
  Cuộc đời này, ai cũng đã từng yêu, cũng từng thương nhớ một người.
Dù ít dù nhiều, hay chỉ thoáng qua... đều để lại trong chúng ta những dư vị.
Đó có thể là bối rối của lần đầu gặp mặt.
Đó có thể là ngại ngùng của cái nắm tay, hay nụ hôn đầu tiên...
Nhưng đó cũng có thể là nỗi sợ hãi mơ hồ khi không dám bày tỏ tình
cảm với một ai đó. Hoặc đau đớn vì tình yêu tan vỡ...
Tất thảy những cung bậc cảm xúc ấy, dù lúc nhớ, lúc quên nhưng vẫn
luôn tồn tại trong mỗi người, nhắc nhở chúng ta biết trân trọng những gì
mình có. Giúp trái tim chúng ta trưởng thành hơn sau những mất mát, tan
vỡ…
Hơn hết, những cung bậc cảm xúc ấy cũng sẽ có trong tuyển tập truyện
ngắn “Gửi chút thương nhớ vào tim” của chúng tôi - các tác giả “không
chuyên” tìm đến nhau vì niềm đam mê viết lách, muốn chia sẻ câu chuyện
của mình đến với mọi người, dù có quen qua mạng xã hội, dù đã gặp mặt
hay chưa một lần gặp mặt…
Hy vọng các độc giả sẽ đón nhận tập truyện, đón nhận những cố gắng mà
chúng tôi đã gửi gắm vào “những đứa con tinh thần” này. Và hãy cùng
“Gửi chút thương nhớ vào tim” để nhớ đến câu chuyện mà chúng tôi đã
viết. Để nhớ đến chuyện tình mà các bạn đã từng trải qua (có thể bắt gặp
trong tuyển tập). Hay để yêu, bất cứ một lúc nào đó khi trái tim đã có một
chút thương.

https://thuviensach.vn

Chị ơi! Ngày mai đợi anh đi
học nhé!
  Cho những cảm xúc thoáng qua…
Nhẹ nhàng…
Ju là thằng nhóc kì quái nhất mà tôi biết kể từ lúc chuyển sang xóm trọ
mới này. Ấn tượng đầu tiên của tôi về Ju cũng là cái lời mời sang nhà ăn
cơm của nó. Tôi còn nhớ hôm đầu tiên chuyển nhà, trong khi đang bận rộn
sắp xếp lại một đống đồ đạc lỉnh kỉnh, thì có một thằng nhóc bỗng xuất
hiện một cách thình lình trước cửa nhà tôi, nói gần như quát lên: “Chị
kia!… Sang đây ăn cơm với anh!”
Tôi giật bắn người, nhưng cũng nở một nụ cười. “Thôi! Em cứ ăn đi!”
“Thế chào chị.” Xong xuôi, thằng nhóc quay ngoắt đi.
Ở đây đã hai tuần, nhưng lần nào tôi cũng bị cái giọng lanh lảnh của nó
làm giật mình với lời mời ăn cơm. Và cũng đã đủ mười bốn lần tôi mỉm
cười và đáp: “Thôi! Em cứ ăn đi”. Và cũng đủ từng ấy lần nó quay ngoắt đi
sau khi vênh mặt nói: “Thế chào chị.”

Lúc đầu, tôi nghĩ nó trẻ con và cố bày trò trêu chọc. Được hai ba ngày,
tôi nghĩ nó dở hơi hay đại loại là có vấn đề. Càng tiếp xúc nhiều, tôi càng
thấy đúng. Nó rất là quái đản!
Quái đản là dãy nhà trọ có tám phòng, thì sáu phòng còn lại hầu như mọi
người ít khi nói chuyện với nó. Hay đại loại là nó không trêu chọc họ.
Phòng nó số tám là phòng cuối ở bên cạnh phòng tôi - số bảy.

https://thuviensach.vn

Quái đản ngay cả cách xưng hô với tôi. Nó gọi tôi là chị xưng anh. Khi
tôi la nó hỗn và xấc xược, thì nó vênh váo lên mà tự đắc: “Thì chẳng phải
chị gọi anh như thế trước rồi còn gì?” Rồi bằng cái vẻ mặt như vừa cau có,
lại có chút gì đó tự đắc, nó oang oang kể lại nguyên nhân của cái cách xưng
hô Anh - Chị đấy.
Mọi chuyện được bắt đầu như thế này... Đó là một ngày, tôi lang thang
trên vài con phố quen để tìm công việc làm thêm. Đang lơ ngơ thì bất chợt,
tôi thấy phía trước mình một tờ hai mươi nghìn xanh lét. Tim tôi đập rộn
ràng, rõ là ở hiền gặp lành mà, đi tìm việc lại thấy tiền. Rồi cũng cẩn thận
ngó trước ngó sau, với nét mặt như vừa trúng xổ số độc đắc, tôi hân hoan
bước tới. Khi cánh tay vừa chạm tới đồng tiền thì: “Hey! Chị kia!”
Tôi giật thót, cánh tay đơ ra với tư thế cúi xuống cầm tờ tiền. Cũng có
phần cảm thấy xấu hổ, nhưng rồi cũng cố xoay xở cho ra vẻ tự nhiên nhất,
tôi cười cứng ngắc. Ngẩng đầu lên gặp ngay ánh mắt hình viên đạn của một
tên áng chừng cũng bằng tuổi tôi. Nhưng dù gì mình cũng là kẻ hám tiền và
phỏng đoán hắn là chủ nhân của tờ tiền này. Áp dụng bài học lịch sự, tôi
niềm nở: “Có chuyện gì vậy anh?”
Viền môi người đối diện khẽ nhếch lên, hắn không nói gì, chỉ móc ngón
trỏ và chỉ tay xuống dưới đất. Tôi thuận mắt nhìn theo, nuốt nước bọt, hỏi
lại: “Ý anh là…?”
“Chỗ này là khu vực chuẩn bị tổ chức cuộc thi nhảy Flashmob. Nếu tôi
nhớ không nhầm thì chị cứ đi cái đôi giày bẩn toàn cát này vào khu vực
chúng tôi vừa dọn dẹp sạch sẽ đã gần chục vòng rồi đấy.”
Tôi hồ nghi ngó trước ngó sau. Rồi trong lòng cũng có chút cảm giác kì
quái khi đằng sau toàn vết giày, không phải là giày tôi bẩn, mà là cái chỗ
này quá sạch. Nhưng kì thực trong lòng cũng có chút khấp khởi, thì ra là
hắn không biết gì về tờ tiền nằm dưới đất kia. Tôi cười như không, gật đầu
rối rít. “Được, được! Giờ tôi đi. Nhưng để tôi nhặt tiền đã.”
Người đối diện với ánh mắt hồ nghi, sau cũng gật đầu. Tôi gượng gạo
nhặt tờ tiền, quay lưng, định bụng chuồn thẳng. Thì đằng sau, vẫn còn có

https://thuviensach.vn

tiếng nói: “Chị đúng là mẫu thanh niên nghiêm túc đấy. Tiền đó là tiền giả
mà. Biết nhặt rác thế là tốt.”
Tôi tím mặt, hận một điều là không có cái lỗ nào ở đây. “Không phải
đẩy, để tôi tự nhảy!”
Đấy là lần đầu tiên tôi quen Ju. Chính xác là nó kém tôi hai tuổi. Chẳng
biết nó có bản lĩnh hay có tài thuyết phục hoặc đại loại là tài hùng biện gì
mà được bố mẹ cho phép ra ở riêng từ năm lớp mười hai để ôn thi đại học.
Nhưng rồi tôi cũng té ngửa. Dãy trọ mà tôi thuê là dãy trọ nhà nó.
Tôi cũng không quan tâm tới cuộc sống của nó lắm, cho tới khi cứ mỗi
lần đến bữa ăn cơm, nó đều thoắt ẩn thoắt hiện trước cửa nhà tôi mà gào lên
tám chữ: “Chị kia!… Sang đây ăn cơm với anh!”
Chẳng là tôi ở một mình một phòng, sáng thì đi học, trưa về ăn uống qua
loa, đến chiều lại đi làm thêm. Có lẽ để ý thấy cái thời gian biểu lười nấu ăn
của tôi nên nó mời như vậy, hay có thể là nó mời cho có phép lịch sự.
Tôi cũng sẽ giả đò cho qua chuyện và mặc xác nó, nếu như nó không
xuất hiện ở câu lạc bộ guitar mà tôi mới tham gia. Răng tôi suýt vập vào
chiếc guitar khi thầy giáo dạy guitar của chúng tôi thông báo: “Lớp chúng
ta vừa nhận thêm một thành viên mới đăng kí. Nhỏ tuổi nhất nhưng có
niềm đam mê guitar đáng để ngưỡng mộ.” Và theo sau đó, là cái vẻ mặt
nhơn nhơn của nó - Ju. Oái oăm thay, nó hùng dũng chọn chỗ ngồi cạnh tôi.
Hắng giọng. “Chào chị! Là anh đây.”
Phật dạy rằng: “Kiếp trước phải ngoái đầu năm trăm lần, mới đổi lại một
lần thoáng qua nhau ở kiếp này”. Chắc đổi lại những lần “tình cờ” như thế
này để gặp tên tiểu quỷ Ju bên cạnh, kiếp trước tôi phải ngoái đầu đến mức
gãy cả cổ mất. Nhưng tôi luôn tin tưởng rằng, những người mình đã gặp
trong cuộc đời này đều là cái “duyên”. Bằng chứng là, cũng ở lớp guitar
này, tôi gặp lại Minh. Minh là chàng trai mà tôi từng yêu. Đúng, bây giờ thì
chúng tôi đã chia tay. Nhưng dù đúng, dù sai, thì sau mối tình đổ vỡ, con
gái vẫn luôn là người chịu tổn thương nhiều nhất.
Tôi vẫn không tin vào những điều sến súa như thế. Nhưng giờ, tôi đã tin.
Bằng chứng là trước đó tôi vẫn tự cho mình là một cô gái mạnh mẽ, không
https://thuviensach.vn

quỵ lụy vì tình yêu và cũng sẽ không bao giờ tỏ ra mình là người níu kéo.
Nhưng giá như những gì ta làm đều như những gì ta nghĩ. Tôi vẫn không
sao quên được Minh, con tim vẫn xót xa như ngày nào khi gặp lại. Có hai lí
do để khi chia tay người ta vẫn có thể là bạn, một là còn yêu; hai là trước
đó chưa tồn tại cái gọi là tình yêu.
Tôi luôn tự hỏi bản thân rằng, liệu tình cảm trong một năm qua, đó có
phải là tình yêu hay không? Để rồi bây giờ, chúng tôi vẫn là những người
bạn. Tuy ít gặp mặt, nhưng thi thoảng vẫn nhắn tin, hoặc gọi vài ba cuộc
điện thoại vu vơ và giờ tình cờ gặp nhau ở câu lạc bộ guitar mới khai giảng
này.
“Hey Ki! Chị chỉ cách chơi đàn cho anh với!”
Tim tôi suýt vọt ra khỏi lồng ngực, bao suy nghĩ trong đầu đứt đoạn.
Cảm giác như mình đang cố gắng thổi phồng một quả bóng bay, còn nó thì
cầm một chiếc kim và…”đoàng”.
Tôi gần như gào lên. “Lần sau không thể nói nhỏ hơn được hả Ju?”
Thằng nhóc bĩu môi. “Anh nói lần thứ ba rồi đấy chị ạ. Tại chị không
chú tâm đấy chứ.”
Tôi lườm nó cháy sém, rồi cũng cầm lấy cây đàn mà nó đang chìa ra.
“Đây! Cây đàn guitar của chúng ta có sáu dây, khi ôm đàn không bấm gì cả
tính từ trên xuống dưới sáu dây đó sẽ tương ứng với: Mì – Là – Rê – Sol –
Si – Mí.”
Nó phấn khích reo lên: “Hay quá chị ơi! Chỉ anh cách dùng những dây
xem nào!”
Xem ra thì nó cũng có niềm đam mê guitar và cũng khá nghiêm túc khi
nghe tôi giảng. Tôi hạ giọng. “Ngón cái đánh ba dây một, hai, ba bằng cách
bật từ trên xuống, ngón trỏ đánh dây bốn bằng cách móc từ dưới lên, ngón
giữa đánh dây năm bằng cách móc từ dưới lên, ngón áp út đánh dây sáu
cũng bằng cách móc từ dưới lên.”
Ju gật gù ra điều tâm đắc lắm. Nó hỏi: “Đấy là cách đánh bên tay phải hở
chị?”

https://thuviensach.vn

“Ừ!”
Sau rồi nó than. “Nhưng anh thuận tay trái chị ơi!”
Một luồng khí nóng dâng lên trong người, tôi để phăng cây đàn sang
người nó, quát: “Vậy để tí thầy giáo dạy.”
Xét thấy phản ứng của tôi, nó ôm cây đàn cười khanh khách. Tôi ngó lơ,
giả tảng theo dõi những bản nhạc trước mặt, nhưng kì thực thì vẫn đang
ngầm để ý Minh. Minh dạo này gầy quá, nhưng nụ cười thì vẫn ấm áp như
ngày nào. Tôi biết là Minh vẫn chưa thấy tôi ở lớp học guitar này. Vì Minh
ngồi bàn một còn tôi thì chọn bàn cuối. Kỳ thực là tôi cũng không biết nên
mở lời với Minh như thế nào? Vui vẻ như chào một người bạn mà ba tháng
nay chỉ dám gọi điện nhắn tin hay chỉ mỉm cười? Và rồi tôi chọn cách im
lặng.
Phía trên bục giảng, thầy giáo dạy guitar bắt đầu giới thiệu về lớp, rồi
nhấn mạnh vào một niềm vinh dự mà lớp học guitar của chúng tôi đang có,
đó là một thành viên xuất sắc từng đoạt giải nhất guitar thành phố tham gia.
Chính thức tôi bị sặc nước miếng khi thầy giáo mời người tên Ju lên bục
giảng chơi một bài guitar khởi động không khí. Thế té ra là nó, cái tên Ju
kia, không những không biết chơi guitar mà còn chơi rất “đỉnh”. Té ra là
vừa mới đây thôi nó lừa tôi. Và té ra là tôi vừa múa rìu qua mắt thợ.
Nhưng mà nó chơi tay trái thật, cũng khá cừ. Tôi vừa chăm chú theo dõi
nó chơi guitar, vừa cố trấn an nỗi bực tức trong lòng.
Suốt giờ học guitar, nó cứ chăm chăm nhìn vào cây đàn của tôi. Tôi cáu,
gắt. “Đàn tôi có nhọ à?”
Nó bĩu môi. “Làm gì có.”
“Thế sao cứ nhìn chằm chằm cây đàn của tôi?” Tôi lườm.
“Đàn nó có biết ngượng đâu mà chị phải lo?” “Nhưng mà tôi thấy bất
tiện.”
Nó ỉu xìu. “Người gì đâu mà đanh đá. Không định làm thanh niên
nghiêm túc nữa à?”

https://thuviensach.vn

Tôi biết là nó đang nhắc tới cái vụ hai mươi nghìn giả kia. Tôi cũng biết
là nó đang cố tình chọc tức tôi. Nhưng dù sao thì nó vẫn là đứa con nít, tôi
miễn cưỡng nghĩ như thế, rồi cất giọng trong trẻo: “Hey nhóc. Chơi trò
chơi không?”
“Có có có. Trò gì vậy?”
“Trò 'xem ai im lặng lâu hơn' ha!”
Và sau khi gật đầu đồng ý phần thưởng là một chầu kem, nó mới buông
tha cho tôi. Giờ học đàn cũng trật tự từ giây phút ấy.
Tan giờ học, khi đang lách cách lấy xe. “Ki?”
Người duy nhất gọi tên tôi bằng cách như vừa hỏi, vừa gọi ấy, là Minh.
Xốc chiếc balo trên vai, tôi giả đò như là ngạc nhiên lắm.
“Ủa! Minh hả? Trùng hợp quá ha!”
Minh cười. Đẩy giúp tôi chiếc xe đạp ra khỏi chỗ để xe, đáp. “Ừ! Trùng
hợp quá! Dạo này trông Ki xinh hơn trước đấy.”
Tôi cười híp mí. “Còn trông Minh thì gầy hơn trước và xấu nữa.” Nói
xong câu ấy, chính thức là tôi thấy ngại.
Nhưng Minh thì cười lớn. “Ha ha! Ki cũng không khác ngày trước là
mấy nhỉ!”
“Thì nó có quy luật mà.” “Quy luật?”
“Ừ!”
Minh ngừng cười, đôi mắt nâu nhìn xa xăm về một nơi nào đó.
Rồi ở đâu đó, có một giọng nói… “Yeh! Chị ơi đi ăn kem với anh thôi!”
Tôi chết điếng người. Bên kia đường, lại là cái tên tiểu quỷ ấy và cái lời
hứa ăn kem sau cái trò chơi “xem ai im lặng lâu hơn” trong lớp học. Tôi
cười như mếu, vẫy tay đáp lại. “Ừ! Đợi chị chút!”
Nhưng chưa đợi tôi nói lời cuối với Minh, nó chạy tót sang, toe toét.
“Em chào anh ạ! Tạm biệt anh nhé! Bây giờ em với chị Ki đi ăn kem đây.”
Tôi giận đến tím mặt. Nhìn ánh mắt khó hiểu của Minh, tôi cười xòa giải
thích. “À! Đây là Ju - em họ của Ki.

https://thuviensach.vn

Được cái là nó cũng háu ăn lắm. Để ở nhà không an tâm nên Ki dẫn tới
lớp học guitar. Nó vừa chơi đàn lúc đầu tiết ấy, được cái là đàn hay và quậy.
Giờ Ki cho em đi ăn kem, hẹn Minh khi khác.” Nói xong, tôi kéo tay Ju lôi
đi.
Suốt quãng đường từ lớp guitar tới quán kem, mặt Ju luôn trong tư thế
đằng đằng sát khí. Dù không quay người lại nhưng tôi biết, phía sau yên xe,
khuôn mặt nó sẽ là như thế.
Tôi gợi chuyện. “Bộ không thích đi ăn kem nữa hả?” “Em họ cơ à!”
“Ha ha! Ra là ấm ức à? Hay nhóc muốn là em ruột?”
“Chị làm anh bực mình rồi đấy. Qua chở đến quán kem nhanh đi!”
Dù không nhìn thấy nó, nhưng tôi vẫn cố ngoái cổ lại lườm.
“Chị ơi! Cho em năm cốc kem đủ loại: Xoài - Socolate - Dâu - Mít Dứa. Tất cả cho vào một chiếc cốc lớn nhé chị!”
Chính thức là tôi thấy cắn rứt lương tâm cái ví khi đã chót rủ nó chơi trò
“xem ai im lặng lâu hơn” trong lớp học, để rồi tương lai sẽ bị viêm màng
túi cục bộ. Ngậm ngùi tôi gọi cốc nước lọc. Nó thì chẳng mảy may để ý,
vẫn hồn nhiên ngắm cốc kem to gần bằng cái chậu, đủ màu hấp dẫn trên
bàn, sau mới liếc sang cốc nước lọc của tôi.
“Ủa! Chị không ăn kem sao?”
Tôi thều thào. “Đổi không?”
Nó lắc đầu nguây nguẩy. Sau rồi cầm một chiếc thìa, đưa cho tôi.
“Ăn chung ha!”
Xem ra thì nó cũng có chút biết điều. Nhưng khi tôi vừa cho một thìa
kem vào miệng, nó hỏi ngay: “Người lúc nãy là người yêu cũ của chị à?”
Tôi ậm ừ. “Bạn chị.”
Thấy vẻ mặt đó của tôi, bỗng dưng nó cười. “Ra là đúng. Mà công nhận
ngày trước chị có con mắt nhìn người ghê. Có vẻ hơi gầy!”
Tôi gẩy gẩy đĩa kem, thật thà khai. “Lần trước không gầy như thế.”

https://thuviensach.vn

Nó gật gù, ra điều đã hiểu. Khẽ à lên một tiếng. “Có một quy luật là sau
khi chia tay, con trai có vẻ xấu hơn trước. Con gái thì ngược lại, có vẻ lại
đẹp ra. Chị thấy anh nói có đúng không?”
Tôi không biết là Ju nói đúng hay sai. Nhưng những gì nó nói, khiến tôi
có chút mơ hồ. Thật ra thì tôi cũng không biết mối quan hệ giữa tôi và
Minh kết thúc vì lí do gì. Chỉ biết rằng, một ngày nắng trong, Minh nói với
tôi rằng: “Ki, chúng ta chia tay nhé!” Tôi không níu kéo, và khi đấy chỉ
thấy những vệt nắng trở nên nhòe nhoẹt.
Những ngày sau đó, tôi lạc lõng, tôi bơ vơ.
Sau tưởng quen, nhưng mỗi khi tình cờ gặp Minh, tôi vẫn không thể tỏ ra
là mình bình thường được. Rõ ràng là chẳng thể làm bạn như trước, vì
trước đó đã từng là một đôi. Cũng chẳng thể tỏ ra là người xa lạ, vì đã từng
quá thân thiết. Ba tháng là quãng thời gian không đủ để tôi quên Minh.
“Hey! Ki. Chị thấy anh nói có đúng không? Lần thứ hai rồi đấy.”
Nhìn điệu bộ cau có của Ju, tôi phì cười. Gật đầu.
Lúc về, Ju đòi đổi vị trí. Tức là nó chở tôi còn tôi thì ngồi phía sau. Khi
tôi rú ầm lên ở đằng sau xe, nó gần như thét lên. “Bộ chị khùng hả? Con gái
con đứa, ngồi thế có mà cày răng xuống đường à?”
Tôi trong tư thế ngồi quay ngược lại với yên xe, cười khanh khách. “Lâu
rồi chị không được ngồi ngược thế này. Cảm giác thật là thú vị.”
“Đúng là… trẻ con. Thế có mát không?”
“Gió quá trời. Tiếng gió ngược xuôi. Vi vu vì vù.” “Kéttttt!…”
Ju nhảy phốc xuống yên xe. Nó ngang nhiên bảo tôi:
“Thôi! Anh với chị đổi chỗ.”
Và khi tôi bực tức gò lưng ra đạp xe, thì ở đằng sau Ju cười hỉ hả. “Cảm
giác đúng là… phiêuuuuuu… quá đi thanh niên ơi.”
Tôi chỉ biết nuốt trọn cục tức vào bụng. Té ra là nó kêu tôi đổi chỗ để bắt
chước tôi, ngồi ngược sau yên xe.
Những ngày sau đó, tôi nhận được nhiều tin nhắn của Minh hơn. Dù chỉ
là những tin nhắn hỏi thăm bình thường, nhưng tâm trạng tôi có chút vui vẻ
https://thuviensach.vn

hơn trước. Minh vẫn luôn là chàng trai chu đáo và ân cần như vậy.
“Hey! Ki. Chị có muốn anh dạy đàn cho không?”
Tôi ôm một đống sách vở đặt lên bàn, thở không ra hơi. “Nhóc làm bài
cho chị để chị học đàn. Mà lớp mười hai rồi, không lo học hành đi!”
Ju vác cây đàn guitar ngồi vắt vẻo trên cửa sổ, ngó lơ. “Chị lo cho anh
à?”
“Bộ nghĩ chị rảnh à? Bày đặt không biết chơi guitar, giờ lại đòi dạy
guitar cho chị á?”
Ju cười khì khì, nó gãi đầu. “Chị thù dai thế.”
Tôi bĩu môi, sau rồi cũng đề nghị. “Nghe bài nào vui vui đi!”
Thế là nó đánh bài “Take me to your heart”.
Có một điều mà tôi phải công nhận, là nó đánh đàn cực “đỉnh”. Phong
thái rất chuyên nghiệp và trông khá chững chạc, khác hẳn với vẻ mặt lúc nó
nhởn nhơ trêu chọc tôi. Tôi trầm ngâm nghe tiếng đàn mềm mượt. Cho đến
khi nó nổi hứng dùng cả năm ngón tay phá những nốt nhạc. Tôi la lên.
“Một ngày mà nhóc không khiến chị giật mình thì không chịu được hả?”
Nó ỉu xìu. “Tại anh bị chuột rút chứ bộ.”
“Thật không?” Tôi hoài nghi. “Thật!” Nó gật đầu.
“Thế khỏi chưa?”
Nó cười như không, nheo mắt nhìn tôi. “Thế lúc chị nghe tiếng đàn
guitar, chị nghĩ tới điều gì?”
Tôi thẳng thừng. “Kem.”
Không biết cái từ “kem” của tôi có ý nghĩa như thế nào với nó, mà khi
nghe câu ấy, nó kêu lên. “Ui da! Tuyệt!” Xong cùng với cây đàn, nó chạy
tót vào nhà.
Ju là vậy đấy. Tính khí thì thất thường khó đoán. Nhưng cũng không thể
phủ nhận rằng, có nó là hàng xóm, không khí đúng là vui vẻ hẳn lên.
Tôi và Ju vẫn đều đặn đến lớp guitar mỗi tuần một lần vào chiều thứ bảy.
Nói một cách chính xác hơn thì tôi như có một cái đuôi. Cứ tầm năm giờ

https://thuviensach.vn

chiều, khi nó vừa đi học về là y như rằng nó phi ngay sang nhà tôi, chờ. Nó
chờ tôi chở nó đi học guitar.
Vài ngày đầu, tôi gò lưng ra đạp xe trong khi nó ngồi ngược ở đằng sau.
Tôi điên lắm, nhưng ngẫm ra thì cho nó đi cùng cũng có cái lợi. Chẳng là
lớp guitar bắt đầu lúc mười tám giờ đến hai mươi giờ. Đường từ lớp về nhà
có một đoạn khá tối, có nó đi cùng, tôi cũng bớt sợ. Vài hôm sau, nó cũng
có vẻ biết điều, kêu để nó chở, còn tôi thì ngồi phía sau. Tôi mừng rơn, sau
cùng có khen nó vài lời: “Em đúng là một chàng trai tốt bụng đấy Ju.”
Nghe vậy, nó vênh váo. “Cái đó thì không cần chị phải khen. Anh biết
rồi!”
Tôi cười, hỏi: “Thế nào? Cảm giác ngồi sau xe mà quay lưng lại có hay
không?”
Vai nó khẽ nhô lên như vừa hít một hơi thật sâu, sau lại chùng xuống.
Giọng nó trầm trầm như tiếng mưa đá. “Cảm giác có một người làm những
điều điên rồ với mình thật là tuyệt!”
Tôi nhất trí, gật gù theo.
Lớp học guitar đa số đều là sinh viên nên không khí cũng khá ồn ào và
náo nhiệt. Nhưng trong cái không khí ồn ào và náo nhiệt ấy, tôi vẫn nhận ra
vẻ mặt bất thường của Minh.
Mấy ngày hôm nay, Minh khá là trầm tĩnh. Những tin nhắn cuối ngày với
tôi cũng dần ít đi. Đoán là có chuyện, cuối buổi học guitar, tôi cố ý chờ
Minh. Nhìn thấy Minh ở cửa lớp, tôi vẫy tay. “Hey! Minh. Hôm nay, cậu
chơi đàn hay đấy.”
Minh thoáng bất ngờ, sau rồi cũng mỉm cười. “Bài đấy Minh tập ba, bốn
ngày lận.”
Tôi hồ nghi liếc nhìn Minh. “Ba, bốn ngày mà chơi được bài khó thế á?”
“Ha ha! Thật ra là cả một tuần trời đấy. Đúng là không thể nói dối với Ki
được.”
Tôi cười theo, nhưng cảm giác gượng gạo quá. Lát sau, Minh ngập
ngừng. “Ki! Ra chỗ này một lát với Minh được không?”

https://thuviensach.vn

Tôi đắn đo nhìn đồng hồ, sau lại nghĩ tới vẻ mặt nhăn nhó của Ju. Nhưng
rồi, tôi cũng khẽ gật đầu. Minh đang có chuyện buồn và cậu ấy cần ai đó để
nói chuyện.
Nhắn tin cho Ju xong, tôi và Minh rời lớp học guitar. Suốt quãng đường
dài, Minh vẫn im lặng. Tôi ngồi sau xe với những ý nghĩ mơ hồ. Nhưng rồi
không quen với không khí im lặng, tôi cũng cố mở lời: “Hà Nội hôm nay
đông hơn mọi ngày đúng không Minh?”
Minh cười. “Ừ! Hôm nay là thứ bảy. Lần trước thì Ki hỏi 'Hà Nội hôm
nay bình lặng hơn mọi ngày'. Có lẽ bây giờ Hà Nội đông hơn thật.”
Tôi im lặng không đáp, vô thức nhớ lại quãng thời gian trước. Tôi và
Minh thi thoảng vẫn dạo quanh phố bằng xe đạp. Ngày ấy, cảm giác đường
phố không nhộn nhịp và ồn như thế này. Chẳng biết cảnh vật khác, hay
lòng người đổi thay để đến khi nhìn mọi thứ xung quanh, bàng hoàng nhận
ra, nó cũng không còn như trước nữa.
Tôi ngập ngừng hỏi. “Minh có chuyện gì không vui đúng không?”
Minh im lặng. Tôi chỉ còn nghe thấy tiếng gió nhè nhè bên tai, Hà Nội
hôm nay ồn ào và nhiều gió.
“Minh có thích một cô gái. Ki ạ.”
Gió vẫn vậy, cứ vi vu bên tai. Những lời Minh nói át cả tiếng gió, cả
tiếng con tim tôi đang rộn ràng. Vui hay là buồn đây?
“Đó là người mà Minh vẫn dõi theo, vẫn cứ dặn lòng mình đừng yêu
nữa, nhưng thực sự thì không thể dừng được. Làm sao bây giờ, Ki?”
Cảm giác thế nào khi bạn trai cũ hỏi chuyện tình cảm với một cô gái
khác?... Không! Tôi chẳng cảm thấy gì, chỉ thấy mọi thứ trở nên nhòe
nhoẹt. Minh đã yêu ai đó, và đó là cô gái may mắn. Tôi chắc chắn là vậy.
Nén giọng, tôi nghẹn ngào. “Vậy thì Minh cứ yêu thôi.”
“Nhưng cô gái đó không yêu Minh. Ki à!” “Sao Minh biết?” Tôi hỏi.
“Minh cảm nhận.”
“Vậy chẳng có gì là chắc chắn cả. Hãy nói cho cô ấy biết!”
Rồi tôi hô thật to. “Chai yooo.”
https://thuviensach.vn

Minh cười. Tôi cũng cười. Chiếc xe đạp chầm chậm dạo qua những con
phố quen thuộc. Hà Nội vẫn đông và nhiều gió.
Vừa về đến nhà, khi đang lách cách tra chìa khóa để mở cổng, tôi có để ý
thấy phòng Ju chưa bật điện, cửa ngoài vẫn khóa. Quái lạ thật, bình thường
giờ này nó đã bật cả chùm đèn xanh - đỏ - vàng của mình. Lớp guitar tan
lúc hai mươi giờ, vậy nó đã đi đâu?
Tôi lấy điện thoại, gửi một tin nhắn cho Ju. “Chưa về nhà sao Ju?”
“Anh đang ở quán kem. Hôm nay chị nói sẽ đi ăn kem với anh còn gì?”
Mắt tôi tí nữa lòi luôn ra ngoài khi đọc tin nhắn của nó. Tôi biết là nó kì
quái, nhưng cũng không đến mức quá dở người thế này. Bây giờ đã là hai
mốt giờ ba mươi, vậy là nó cứ ngồi đó đợi tôi một tiếng rưỡi chỉ vì cái lời
nói bâng quơ mà chính tôi cũng không nhớ. Té ra khi tôi nhắn tin kêu nó cứ
về trước, nó không nhắn lại và thế là giờ nó ở quán kem.
Nó đợi tôi đi chơi về sao? Trời ạ! Hôm nay, nó có trúng gió không vậy?
Bước vào quán kem quen thuộc, tôi tưởng mắt mình hoa. Trước mặt tôi
là tận năm cốc kem. Mà nào đâu phải năm cốc kem thường mà là năm cốc
kem chậu.
Nhìn thấy tôi, Ju hất hàm. “Ngồi đây ăn kem cho quên hết sự đời đi chị!”
Tôi suýt nghẹn. Tí tuổi đầu mà ăn nói như ông cụ. Kéo chiếc ghế đối
diện với nó và ngồi xuống, tôi khẽ cau mày. “Làm gì mà muốn quên hết sự
đời?”
Nó đẩy một ly kem về phía tôi, hớn hở. “Cạn ly!”
Và thế là nó nghiễm nhiên ngồi ăn kem. Tôi cũng chỉ biết lắc đầu. Đành
lòng nhìn nó ăn một mình cũng không nỡ, tôi cũng ra sức ăn. Nhưng mà
công nhận kem ở Naïve ngon tuyệt. Dù đã là quán quen thuộc, nhưng mỗi
lần vào đây và thưởng thức những ly kem đủ sắc màu, hương vị chẳng lần
nào giống nhau. Lúc thanh thanh, lúc đậm sắc, nhè nhẹ trên đầu lưỡi với vị
lạnh khó quên.
Cứ thế, cho đến khi cả tôi và Ju mỗi người đã ăn hết cốc kem thứ hai.
Trên bàn chỉ còn trơ lại một cốc cuối cùng, chẳng đắn đo như mọi ngày, tôi

https://thuviensach.vn

và nó dùng chung.
“Cảm giác có người làm những điều điên rồ với mình thật là tuyệt phải
không?”
Tôi gật gù khi nghe lời nói gần như quen thuộc của Ju. Lần nào nó hứng
lên là y như rằng lại nói câu này. Và lần nào tôi cũng ậm ừ đáp lại. “Ừ!”
“Thế hôm nay, chị đi với anh Minh, có được coi
 
Gửi ý kiến