_tang-cho-tham-huu-bach

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 15h:36' 02-02-2026
Dung lượng: 1.9 MB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 15h:36' 02-02-2026
Dung lượng: 1.9 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
https://thuviensach.vn
Mục lục
Chương 1: Hoa hồng (1)
Chương 2: Hoa hồng (2)
Chương 3: Hoa hồng (3)
Chương 4: Hoa hồng (4)
Chương 5: Ác mộng (1)
Chương 6: Ngũ giác (1)
Chương 7: Ngũ giác (2)
Chương 8: Ngũ giác (3)
Chương 9: Ngũ giác (4)
Chương 10: Ác mộng (2)
Chương 11: Bị cảm (1)
Chương 12: Bị cảm (2)
Chương 13: Bị cảm (3)
Chương 14: Bị cảm (4)
Chương 15: Ác mộng (3)
Chương 16: Nghiên cứu (1)
Chương 17: Nghiên cứu (2)
Chương 18: Nghiên cứu (3)
Chương 19: Nghiên cứu (4)
Chương 20: Ác mộng (4)
Chương 21: Lễ vật (1)
Chương 22: Lễ vật (2)
Chương 23: Lễ vật (3)
Chương 24: Lễ vật (4)
Chương 25: Vọng tưởng (1)
Chương 26: Không ngủ (1)
Chương 27: Không ngủ (2)
Chương 28: Không ngủ (3)
Chương 29: Không ngủ (4)
Chương 30: Tham lam (1)
Chương 31: Tham lam (2)
Chương 32: Tham lam (3)
https://thuviensach.vn
Chương 33: Tham lam (4)
Chương 34-1: Nguy cơ
Chương 34-2: Nguy cơ 2
Chương 35: Nguy cơ (2) (tt)
Chương 36: Nguy cơ (4)
Chương 37: Nguy cơ (4) (TT)
Chương 38: Vọng tưởng (2)
Chương 39: Ác hóa (1)
Chương 40: Ác hoá (2)
Chương 41: Ác hoá(3)
Chương 42: Ác hoá (4)
Chương 43: Hồ điệp (1)
Chương 44: Hồ điệp (2)
Chương 45: Hồ điệp (3)
Chương 46: Hồ điệp (4)
https://thuviensach.vn
TẶNG CHO THẨM HỮU BẠCH
Tiểu Bát Lão Gia
www.dtv-ebook.com
Chương 1: Hoa hồng (1)
Edit: Mộc
Sáng sớm, nồi bị cháy.
Từ Phẩm Vũ đang đi giày thì ngửi được mùi khét, không để ý chân đã xỏ
vào một chiếc giày, cô vội vàng chạy vào nhà bếp.
Tắt lửa, mở vung, phả vào mặt là luồng khói gay mũi.
Từ Phẩm Vũ bị khói sộc vào cổ, ho một tràng dài, cái cổ trắng nõn cũng bị
nhuộm thành màu hồng. Đáy nồi có vẻ vô cùng thê thảm, thứ bên trong biến
thành một đám màu đen, không thể nhìn ra được hình dáng ban đầu. Cô vội vàng
lấy một cốc nước để làm dịu cổ họng khô khốc.
Cô ra khỏi nhà liền ho hai tiếng.
“Bị cảm à?”
Từ Phẩm Vũ nhìn về phía phát ra âm thanh.
Hai tay cậu đút trong túi quần, khung cảnh là bầu trời trong sáng, ánh nắng
buổi sớm dịu dàng phác họa bóng người cậu.
Ngụy Dịch Tuần có vẻ bề ngoài điển trai khiến nữ sinh liên tiếp quay đầu
lại.
Cô mím môi, cổ họng dịu đi mới nói, “Không, mẹ mình quên tắt bếp, mình
bị sặc khói.”
Nhà Ngụy Dịch Tuần và nhà cô cách nhau khoảng sáu trăm mét.
https://thuviensach.vn
Nhưng sáu trăm mét này cũng là khoảng cách giữa khu dân cư cao cấp và
bình dân. Gia cảnh của Ngụy Dịch Tuần khá tốt, có điều thế cũng không gây trở
ngại quan hệ giữa hai người, đại khái coi như là thanh mai trúc mã.
Khả năng là vì vậy nên Từ Phẩm Vũ không cảm thấy cậu bạn này có điểm gì
khiến người ta thích. Đương nhiên, điểm thích ở đây là chỉ sự động lòng giữa
người khác phái.
Là bạn bè, không thể không nói rằng cô vô cùng cảm tạ Ngụy Dịch Tuần đã
nhiều năm nay không rời không bỏ.
Vì không để cô bị trừ điểm đi muộn trong học kỳ này, Ngụy Dịch Tuần đã
làm hết trách nhiệm, trở thành đồng hồ báo thức người cho cô.
Nhưng cuối cùng Tử Phẩm Vũ cũng biết hôm nay người đứng ở cửa trường
kiểm tra đồng phục là Thẩm Hữu Bạch.
Đáng lẽ cô không nên đi sớm, trời ạ.
Hiếm khi thấy hội trưởng hội học sinh tự đi kiểm tra kỉ luật, nếu không ghi
lại tên mình trong sổ của anh thì cô cũng thấy không xứng với bản thân.
Càng tới gần cổng trường, càng có thể nhìn rõ anh.
Cao, gầy, áo sơ mi trắng tinh, áo khoác xanh đen.
Từ Phẩm Vũ cảm thấy đây là người mặc đồng phục học sinh đẹp đến mức
khiến người ta không thể dời mắt.
Mặc dù anh không hất cằm nhưng vẫn cao ngạo như sông băng, ngay cả ánh
mặt trời cũng biến thành lạnh.
Từ giờ đến lúc chuông vào học vang lên còn nửa tiếng.
Lúc nữa là phải đi vào, Từ Phẩm Vũ chợt có ý tưởng. Cô lặng lẽ lùi ra sau,
dựa vào Ngụy Dịch Tuần. Từ Phẩm Vũ kéo váy lên, lộ ra bắp đùi thon dài trắng
nõn.
https://thuviensach.vn
Cô cố ý đi bên trái Ngụy Dịch Tuần, khiến giáo viên đứng trực càng dễ phát
hiện ra mình. Không có gì bất ngờ, quả nhiên mong muốn được đền bù.
Giáo viên nam trung niên, đeo kính, gọi cô lại, “Em kia, váy quá ngắn rồi
đấy.”
Từ Phẩm Vũ ngoan ngoãn đứng lại, “Thưa thầy, em đã sửa lại váy rồi,
không thể kéo thêm được nữa.”
Giáo viên cao giọng, nghiêm nghị nói, “Ra ghi tên đi!”
Từ Phẩm Vũ xoay người lè lưỡi với Ngụy Dịch Tuần, cố gắng giữ vẻ mặt
bất đắc dĩ để che giấu sự vui sướng của mình.
Đi tới trước mặt Thẩm Hữu Bạch, sau lưng còn truyền tới giọng nói của giáo
viên, thái độ không cho phản bác, “Tôi không cần biết em dùng cách gì, trước
cuối tuần nhất định phải mặc váy có độ dài như cũ.”
Thẩm Hữu Bạch cụp mắt, đảo qua làn váy của cô.
Từ Phẩm Vũ ảo tưởng anh đang vuốt ve chân cô một cách vô hình, liền cảm
thấy lâng lâng.
Anh đưa vở và bút ra, mười ngón tay với những khớp xương rõ ràng.
Cặp lông mày xinh đẹp của Thẩm Hữu Bạch nhíu lại, dường như chán ghét
kiểu nữ sinh tùy tiện như cô. Có điều cô không để ý chút nào, khoảng cách quá
gần, có thể cảm nhận được hơi thở của anh ngay trên đỉnh đầu cô.
Đây là chuyện tốt thứ nhất trong sáng sớm nay.
Từ Phẩm Vũ cẩn thận viết tên mình lại, có mưu đồ nên không hề trả bút cho
anh mà bước đi rồi mới quay đầu, cười nói, “Thật ngại quá, trả bạn bút này.” Anh
nhìn Từ Phẩm Vũ, nhận lấy.
Nhìn trong chớp mắt, đó là chuyện tốt thứ hai ngày hôm nay.
https://thuviensach.vn
Sau khi cô đi xa, Thẩm Hữu Bạch cúi đầu liếc cái tên trên vở, phía sau còn
ghi chữ K. Anh giương mắt nhìn về phía lớp học, ánh mắt rơi vào bước chân nhẹ
nhàng của cô và bóng lưng sánh vai cùng Ngụy Dịch Tuần.
Thẩm Hữu Bạch đóng vở lại, vô cùng phiền não.
Đức Trí là trường tư thục cao cấp, mỗi học sinh lớp 11 đều dựa theo thành
tích để xếp lớp, từ A đến K. Đứng đầu là lớp A, cuối cùng là lớp K, tương tự
nhau đều là lớp nhân tài, nhưng ý nghĩa của hai cái 'tài' tuyệt đối không giống
nhau.
Các lớp được xếp cạnh nhau thành hình chữ U, năm lớp dẫn đầu ở cạnh phía
bắc, sáu lớp sau ở cạnh phía nam. Ở giữa là một vườn hoa, giống như ngăn cách
hai thế giới.
Mỗi ngày, khi không có việc gì làm, Từ Phẩm Vũ thường thích nhoài người
lên bệ cửa sổ. Không những có thể thấy lớp A ở phía đối diện, còn có thể thấy
Thẩm Hữu Bạch ngồi dựa vào cửa sổ.
Mặc dù cách nhau rất xa, gần như chỉ thấy một cái bóng mơ hồ. Nhưng vị trí
tuyệt hảo này là do cô xung phong nhận chức lớp trưởng mà chẳng ai muốn làm
để đổi lấy.
Lớp K, bất kể là đi học hay tan học đều cãi nhau, chiến trường hỗn loạn nên
cô không nhận ra tiếng bước chân tới gần sau lưng.
“Tiểu Vũ Mao!”
Trần Tử Huyên đi tới bên trái cô nhưng lại đưa tay vỗ vai phải của cô. Từ
Phẩm Vũ quay đầu theo bản năng về bên phải. Lần nào cũng bị trêu chọc kiểu
này thật sự không liên quan đến trí tuệ. Dù sao Từ Phẩm Vũ cũng thấy kiêu ngạo,
lúc thi vào trường cô đứng thứ nhất trong lớp, chỉ kém một chút là được xếp vào
lớp J rồi.
Mỗi khi cô cảm khái việc này, Trần Tử Huyên luôn tức giận trợn trắng mắt,
“Cậu lợi hại, cậu lợi hại, khoảng cách giữa lớp J và lớp cuối cùng cũng chỉ có hai
https://thuviensach.vn
điểm thôi.” Ngụy Dịch Tuần học lớp F, đi ngang qua lớp K, thấy cô và Trần Tử
Huyên cãi nhau ầm ĩ. Cậu gõ lên cửa lớp, “Này!”
Tiếng động khiến phần lớn mọi người nhìn lại, sau đó vì quá quen rồi nên lại
quay đi, dù sao cũng chẳng liên quan gì đến mình.
Chỉ có Từ Phẩm Vũ nhìn thấy cậu là mỉm cười. Ngụy Dịch Tuần quăng một
hộp sữa chua tới.
Từ Phẩm Vũ nhịp nhàng tiếp được, lắc hộp sữa chua trong tay với cậu,
“Cảm ơn.”
Ngụy Dịch Tuần xoay người, phất tay sau gáy, rời đi cùng bạn mình.
Trần Tử Huyên huých cùi chỏ vào cô, hỏi khẽ, “Cậu và Ngụy Dịch Tuần
đang qua lại à?”
Từ Phẩm Vũ kinh ngạc nhìn cô ấy, “Đương nhiên không phải.”
Cô ấy nhíu mày không tin. Từ Phẩm Vũ sốt ruột giải thích, “Mình thích
người khác!”
Cô ấy lại nheo mắt, không tin cho lắm. Từ Phẩm Vũ thở dài một tiếng,
“Haiz, nói nhỏ cho cậu biết vậy.”
Cô ghé vào tai Trần Tử Huyên, giọng nhỏ đến mức gần như không có nhưng
vẫn có thể nghe được mấy chữ, “Là Thẩm Hữu Bạch.”
Cô nói xong, Trần Tử Huyên vẫn tỏ ra bình tĩnh, “À.”
Từ Phẩm Vũ trừng mắt, “Sao cậu không biểu hiện kinh ngạc chút nào vậy.”
Cô ấy lắc đầu, “Toàn bộ Đức Trí…”
Trần Tử Huyên khoa trương dùng hai tay vẽ thành vòng tròn, “Nữ sinh thích
Thẩm Hữu Bạch dù xếp vào một lớp cũng không hết đâu.”
Chuyện ấy thật ra Từ Phẩm Vũ cũng hiểu rất rõ.
https://thuviensach.vn
Lấy ống hút nhựa ra cắm vào hộp sữa chua. Cô ngồi tựa ở bệ cửa sổ, nhìn
phong cảnh đối diện, trong miệng nhanh chóng cảm nhận được vị chua xót ngọt
ngào.
Từ Phẩm Vũ vừa cắn ống hút vừa nói, “Ừ,mình biết thế, nên mình tranh thủ
làm người mà cậu ấy ghét nhất.”
Trần Tử Huyên sửng sốt một lúc, đáp lại cô, “Đúng là ý tưởng tốt, chúc cậu
thành công.” Từ Phẩm Vũ cười, “Xem tình hình hiện giờ thì mình cách thành
công không xa rồi.”
https://thuviensach.vn
TẶNG CHO THẨM HỮU BẠCH
Tiểu Bát Lão Gia
www.dtv-ebook.com
Chương 2: Hoa hồng (2)
Edit: Mộc
Ở học viện tư thục Đức Trị, người không thể chọc vào không phải là đám
học sinh cá biệt đứng cuối lớp. Mà là đám con cháu sinh trong thế gia giàu có,
đồng thời còn là học sinh xuất sắc, nắm quyền điều hành. Ví dụ như những kẻ
đứng đầu chuỗi thức ăn, hội học sinh.
Ở Đức Trị có quy định, hội học sinh có thể bỏ phiếu thông qua miễn trừ
chức vụ của giáo viên. Hoặc tham gia quyết định đuổi học với những học sinh có
đạo đức yếu kém, nhiều lần vi phạm quy định.
Nói tóm lại, nếu hội học sinh thấy khó chịu với ai thì sẽ có biện pháp khiến
người ấy không thể ở lại tiếp được.
Thế giới của học sinh xuất sắc cũng có quy tắc, thậm chí còn phân chia đẳng
cấp.
Đương nhiên, đối với đám người đứng cuối lớp kia, bọn họ coi như không
thấy. Chỉ cần những học sinh kém ấy cứ tiếp tục chơi ở địa bàn nhỏ của mình.
Từ Phẩm Vũ quyết tâm làm người gan to bằng trời, đi trêu chọc hội trưởng
hội học sinh Thẩm Hữu Bạch.
Giả như Đức Trị là một vương quốc, thì kẻ bình dân như cô muốn kéo góc
áo của quốc vương.
Cô ở cách cung điện quá xa, vì muốn gặp mặt quốc vương, à không, là
Thẩm Hữu Bạch, cô gần như nhận tất cả chức vụ tại lớp K, gồm lớp trưởng, cán
sự học tập, cán sự văn, cán sự tuyên truyền, còn cả việc thu bài tập nữa.
https://thuviensach.vn
Phóng tầm mắt khắp lớp K, Từ Phẩm Vũ là người bận rộn nhất. Hơn nữa, cô
đã trở thành khách quen của văn phòng giáo viên, vì văn phòng nằm ở bên tòa
nhà của lớp cho học sinh xuất sắc.
Thật là đường xa mà gánh nặng.
Từ Phẩm Vũ ôm bài tập ngoại ngữ, đi tới trước phòng giáo viên, nhấc chân
đẩy cửa. Trần Viêm đang thảo luận với các đồng nghiệp về phiên trực đầu tiên
sáng nay thì nhìn thấy Từ Phẩm Vũ.
Anh ta nhíu mày, chỉ vào cô, “Ấy, chính là nữ sinh này, váy của em ấy quá
ngắn.”
Từ Phẩm Vũ đứng vững lại, trừng mắt với anh ta.
Trên mặt cô là vẻ vô tội, trong lòng mừng thầm, cô đã vào WC từ trước để
kéo lại váy rồi.
Trần Viêm nói xong thì sửng sốt, nhìn làn váy che vừa đúng đầu gối của cô,
đẩy lại kính mắt, “Em làm ảo thuật à!”
Chủ nhiệm lớp K là Lâm Hoành cười ha ha, đột nhiên trở nên nghiêm túc,
còn cố pha trò, “Tiểu Vũ Mao, nhanh biến thêm con bồ câu cho thầy Trần xem.”
Từ Phẩm Vũ trả lời, “Báo cáo thầy, không biến ra được.”
Trầm Viêm là giáo viên mới tới kỳ này, khó trách không biết mặt cô.
Lâm Hoành giới thiệu với anh ta, “Từ Phẩm Vũ là lớp trưởng lớp tôi, kiêm
luôn cả cán sự môn học, tiện thể đưa bài tập, nói chung đều là em ấy.” Sau đó nói
với Từ Phẩm Vũ, “Xin lỗi thầy Trần đi, lần sau đừng làm ảo thuật nữa.”
Cô thuận theo quay về phía Trần Viêm, “Thầy Trần, xin lỗi thầy, lần sau em
không dám nữa.”
Trần Viêm gật đầu, mở quyển vở trên bàn ra, tìm tên Từ Phẩm Vũ rồi gạch
đi. Lâm Hoành lén chớp mắt với cô.
https://thuviensach.vn
Từ Phẩm Vũ đi ra khỏi phòng, ngoài hành lang, ánh mặt trời nhào trên đất,
cô đứng giữa khung cảnh ấm áp, từ từ xoay thắt lưng.
Sắp vào thu rồi, lá cây trong trường lặng lẽ rơi xuống đất, ố vàng.
Cô nhìn ra ngoài, vô tình liếc về phía lớp học. Một nữ sinh, hai nam sinh.
Nữ sinh thì cô không biết, còn nam sinh là Chu Khi Sơn và Thẩm Hữu Bạch.
Từ Phẩm Vũ chạy nhanh đến cầu thang cuối hành lang, chạy qua hai tầng, đi
tới khung cửa tầng một.
Có thể nghe được tiếng bọn họ nói chuyện, nhưng lại vừa vặn có thân cây to
che lại.
Nữ sinh nói, “Nếu bạn học Thẩm Hữu Bạch có thể kết giao với mình, mình
sẽ bảo vệ bí mật của bạn.”
Thẩm Hữu Bạch khẽ cau mày, không nói gì, vẻ mặt nghi ngờ.
Nữ sinh hất cằm lên, tỏ vẻ nhất định phải nói, “Mình thấy bạn hút thuốc rồi,
sáng sớm ở phòng thể dục.”
Thẩm Hữu Bạch bật cười đến rung cả vai. Hai tay anh đút trong túi quần,
xoay người bỏ đi.
Nữ sinh không ngờ sẽ có kết quả như thế, tức giận hô to với bóng lưng anh,
“Tôi sẽ nói cho chủ nhiệm Kỷ.”
Thẩm Hữu Bạch hết kiên nhẫn, quay đầu lại, lạnh giọng, “Tùy bạn.”
Chu Khi Sơn vỗ vai anh, đi tới cạnh nữ sinh kia, cười nói, “Bạn học mới à,
tôi đề nghị bạn đừng làm như vậy, bạn học Thẩm ấy à, cùng lắm chỉ bị trừ hai
điểm, mà bạn, e là vừa chuyển tới lại phải chuyển đi rồi.”
Nữ sinh nghe xong thì không nhịn được run người.
Lúc vừa tới Đức Trị cũng nghe nói là không thể chọc vào người của hội học
sinh, đặc biệt là Thẩm Hữu Bạch. Nhưng bắt đầu học kỳ mới, trường học vẫn gió
https://thuviensach.vn
êm sóng lặng, đương nhiên cô ta không cảm thấy có vấn đề gì, hơn nữa lần đầu
tiên nhìn thấy Thẩm Hữu Bạch, cô ta liền chìm đắm.
“Thẩm Hữu Bạch, tôi sẽ không bỏ cuộc đâu!”
Nữ sinh hô xong câu này liền quay đầu chạy mất.
Chu Khi Sơn sửng sốt một chút, sau đó nở nụ cười.
Thẩm Hữu Bạch cứ bị hô lớn tên như vậy thì rất không vui, mím môi, “Cậu
có đi hay không?”
Chu Khi Sơn đang định đi thì chợt thấy có người đứng ở cửa sổ hành lang,
“Này, bạn xem gì thế?”
Từ Phẩm Vũ nhanh chóng tỉnh táo, bình tĩnh nói, “Đi ngang qua thôi.” Nói
xong lập tức rời đi. Để lỡ mất hình ảnh Thẩm Hữu Bạch vì nghe thấy giọng nói
trong veo của cô nên quay đầu lại.
Từ Phẩm Vũ đi nhanh mấy bước thì bắt đầu chậm lại. Cô nghĩ, lỡ như Thẩm
Hữu Bạch chưa từng gặp kiểu nữ sinh bất khuất như thế kia, giống kiểu trong tiểu
thuyết và phim truyền hình, nên cuối cùng lại thích thật thì biết làm thế nào?
Xong rồi, đã cảm thấy nguy hiểm.
Chạng vạng, sau khi tan học, cô và Trần Tử Huyên, cả Ngụy Dịch Tuần và
đám bạn cùng đi ra cổng trường. Xe riêng đưa đón các bạn học thuộc tầng lớp
quý tộc đỗ thành hàng ngoài cổng. Từ Phẩm Vũ và Trần Tử Huyên chia tay ở chỗ
tàu điện ngầm. Ngụy Dịch Tuần ngồi cùng tuyến về với cô.
Lúc đang đợi tàu điện, Ngụy Dịch Tuần hỏi cô, “Cậu có tâm sự à?”
Từ Phẩm Vũ hỏi ngược lại, “Rõ thế cơ à?”
Cậu gật đầu, “Chỉ chưa viết hẳn lên mặt thôi.”
Cô thở dài như người già, “Một lời khó nói hết.”
https://thuviensach.vn
Ngụy Dịch Tuần cười nói, “Coi như là khó nói hết, nghe chủ nhiệm lớp
mình nói hai ngày nữa sẽ bắt đầu lễ đón học sinh mới. Lớp K các cậu đã chọn sẽ
làm gì chưa?” Từ Phẩm Vũ ngẩn người, lập tức bày ra vẻ mặt sắp khóc, “Á, lễ
đón học sinh mới chết tiệt lại sắp đến rồi.”
Hàng năm, sau khi học sinh mới nhập học sẽ bắt đầu tổ chức lễ đón mừng là
truyền thống của học viện Đức Trị.
Lễ mừng sẽ kéo dài một tuần, không phải học sinh trong trường cũng có thể
tới dự. Mỗi lớp và câu lạc bộ đều phải có tiết mục biểu diễn đặc sắc, nhằm mục
đích giúp học sinh mới nhanh chóng hòa nhập.
Làm lớp trưởng kiêm các loại cán sự của lớp K, Từ Phẩm Vũ rất muốn giả
chết.
Ngày thứ hai, nhiệm vụ đã từ miệng Lâm Hoành ban bố ra, nhưng Từ Phẩm
Vũ tạm thời bị thông báo dán ở tầng một khiến không còn tâm trạng nào đi
nghiên cứu lễ đón mừng chết tiệt kia.
Thông báo là do hội học sinh dán, nội dung là tuyển trợ lý cho hội trưởng.
Hội trưởng, trợ lý.
Trần Tử Huyên lắc đầu, “Thật quá đáng sợ, tuyệt đối đừng đi tham gia, sẽ bị
một bầy người đánh đấy.”
Đùa sao, Từ Phẩm Vũ mà nghe cô ấy chắc.
Đây chính là cơ hội trăm năm khó gặp, không, là ngàn năm khó gặp. Từ
Phẩm Vũ chạy về lớp, đứng trên bục giảng, nói thật nhanh, “Lễ đón học sinh mới
mau tự mình nghĩ xem lớp ta cần biểu diễn tiết mục gì vừa tích cực vừa ngập tràn
sức sống lại sôi nổi, nghĩ kỹ thì hẵng mở miệng đừng quấy rầy lớp trưởng viết lí
lịch!”
Dưới ánh mắt đờ đẫn của mọi người, cô nói một hơi xong hết, sau đó về chỗ
ngồi, lấy vở ra nghiên cứu xem viết lý lịch kiểu gì mới có thể khiến người ta chú
ý.
https://thuviensach.vn
Sau ba ngày, Chu Khi Sơn đi vào phòng họp hội học sinh, thấy lí lịch xếp
trên bàn dài thành ngọn núi nhỏ.
Tần Nhiên ngẩng đầu lên từ ngọn núi, dụi mắt, “Mẹ nó, cái đống này phải
xem tới khi nào chứ.”
Bởi vì người đăng ký quá đông, bọn họ quyết định sàng lọc bơt một nửa, sau
đó thông báo thời gian phỏng vấn.
Chu Khi Sơn nở nụ cười, “Cậu xem tỉ mỉ thế làm gì, cứ đơn giản thôi.”
Cậu ta tiện tay bốc một nắm lên làm mẫu, “Ví dụ như cái này là lớp K, thế
này…”
Vèo một cái, tờ lí lịch kia bay từ tay Chu Khi Sơn thành một đường parabol
hoàn mỹ, hạ cánh vào thùng rác.
Tần Nhiên tỉnh táo lại, tỏ vẻ khó tin, “Lại còn có cả lớp K.”
Chu Khi Sơn nhăn mày, “Do chức vụ quá mê người.”
Thẩm Hữu Bạch nửa nằm nửa ngồi trên sofa, đeo tai nghe để chơi game,
hoàn toàn không nghe thấy đoạn đối thoại của bọn họ.
Khi Trần Tử Huyên nói lớp bên đã có người nhận được tin nhắn về thời gian
phỏng vấn, Từ Phẩm Vũ liền biết chắc mình đã bị loại, cô đã vắt óc sáng tác lý
lịch, vậy mà vẫn không vào được mắt người ta.
Dải ruy băng trang trí lớp trong tay cô sắp bị xé thành mảnh nhỏ rồi.
Không cam lòng, Từ Phẩm Vũ muốn xem xem người trúng tuyển cuối cùng
là ai. Vậy là vào ngày phỏng vấn, cô cũng tới.
Thời gian là giờ nghỉ trưa, địa điểm ở cầu thang phòng học.
Từ Phẩm Vũ khiêng cái ghế, đặt ở ngoài bức tường chỗ cầu thang. Cô dẫm
lên ghế, ghé vừa đúng vào cửa sổ.
https://thuviensach.vn
Dù sao cũng là phỏng vấn trợ lý của mình nên đương nhiên Thẩm Hữu Bạch
phải ở đây. Trừ anh ra còn có Chu Khi Sơn, Tần Nhiên, Trần Mặc, bốn người họ
sẽ phỏng vấn ứng viên.
Từ Phẩm Vũ kiễng chân lên, nhìn lướt qua đám người đang chờ phỏng vấn.
Vốn không để ý lắm, ánh mắt bất chợt dừng lại ở một nữ sinh, cô vô cùng sửng
sốt.
Đó không phải là nữ sinh dùng chuyện hút thuốc để đe dọa Thẩm Hữu Bạch
sao! Cô ta cũng qua vòng xét tuyển!
Xong hẳn rồi.
Giờ khắc này, trong đầu Từ Phẩm Vũ đã vẽ ra hình ảnh Thẩm Hữu Bạch đảo
qua một đống lý lịch, cầm lấy lí lịch của nữ sinh kia, vừa suy nghĩ vừa cười, đúng
là cô ấy.
Đây chính là hướng đi kinh điển của tiểu thuyết ngôn tình, đã đi là không trở
lại.
Đương nhiên Từ Phẩm Vũ không biết rằng nữ sinh kia là Chu Khi Sơn lén
tuyển vào để trêu Thẩm Hữu Bạch.
Hiện giờ cô chỉ cảm thấy mây đen phủ đầu, vô cùng nguy hiểm.
https://thuviensach.vn
TẶNG CHO THẨM HỮU BẠCH
Tiểu Bát Lão Gia
www.dtv-ebook.com
Chương 3: Hoa hồng (3)
Edit: Mộc
Ánh sáng chiếu vào từ cửa sổ, rơi trên tờ giấy.
Thẩm Hữu Bạch nhíu mày, ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ, ánh sáng chói
mắt khiến anh phải nheo mắt lại, nhưng vẫn có thể nhìn thấy gương mặt của
người ấy.
Anh sửng sốt một chút, lập tức đứng lên.
Giờ khắc này, Từ Phẩm Vũ không để ý đến hành động của anh, ánh mắt chỉ
tập trung vào nữ sinh đằng kia.
Tào Vân Văn vừa đặt mông ngồi ở vị trí phỏng vấn, Thẩm Hữu Bạch đã
đứng lên đi vòng ra khỏi chiếc bàn dài dùng để phỏng vấn.
Chu Khi Sơn gọi anh lại, “Cậu đi đâu?”
Thẩm Hữu Bạch không quay đầu lại, chỉ nói, “Tôi ra ngoài một chút, mọi
người cứ tiếp tục.” Tiếng nói chấm dứt đằng sau cánh cửa.
Chờ tới khi Từ Phẩm Vũ phát hiện phòng học gần cầu thang không còn
bóng dáng Thẩm Hữu Bạch, cô mới ồ một tiếng, kiễng chân lên nhìn xung quanh
phòng.
“Cậu ở đây làm gì?”
Bên cạnh đột nhiên vang lên giọng nói làm cô sợ đến mềm nhũn cả chân,
chiếc ghế mà cô dẫm lên cũng lung lay một chút, hai cánh tay cô vung lên như
chèo thuyền, sau đó ghé vào bệ cửa sổ để cố định thân thể.
https://thuviensach.vn
Sau khi tim đập thình thịch, thở phào một hơi, Từ Phẩm Vũ quay đầu xem là
ai. Nam sinh đứng cách cô ba bước, nhuộm tóc màu khói xám, không có vẻ xốc
nổi, ngược lại rất đẹp mắt. Cô cảm thấy vẫn nên cảm ơn Chu Khải Đường vì bộ
mặt đẹp trai của cậu ta.
Từ Phẩm Vũ cười với cậu, “Ồ, tiểu tổ tông, ngài cũng đi học rồi sao.”
Vị tổ tông này họ Chu, tên Khải Đường. Là học sinh có thân thế hiển hách
nhất lớp K. Bình thường không làm việc ác, khi làm việc ác thì thành đại sự kiện.
Cậu ta trốn học như cơm bữa, một lần có thể trốn luôn nửa học kỳ. Cho nên
mới khai giảng một tuần mà đã thấy cậu ta thì thật là đáng quý.
Gọi cậu ta là tiểu tổ tông là bắt nguồn từ câu 'danh ngôn' của chủ nhiệm lớp
nói với Chu Khải Đường “Tôi van cầu ngài, tiểu tổ tông!”
Từ Phẩm Vũ nhảy xuống mặt cỏ, đi tới cạnh Chu Khải Đường, huých tay
cậu, “Đi về lớp một lúc đi, mình nói với cậu về lễ đón học sinh mới.”
Thẩm Hữu Bạch đã không ở đây, cô nhìn lén tiếp cũng chẳng ý nghĩa gì.
Chu Khải Đường là người sợ phiền phức, nghe cô nói đến lễ đón học sinh
mới thì lập tức gãi đầu, chép miệng, “Đến không phải lúc rồi.”
Từ Phẩm Vũ ra vẻ chính nghĩa nhưng lời nói thì vô cùng không đứng đắn,
“Ái chà, nếu cậu muốn, nhân lúc lễ hội lộn xộn có thể đi trêu đùa Lục Âm đấy.”
Lục Âm là một nữ sinh có vẻ sạch sẽ lại xinh đẹp, còn có khả năng chơi
dương cầm rất hay, đã hút mất trái tim của Hỗn thế tiểu ma vương này. Đương
nhiên, đây là một bí mật, có điều đã bị Từ Phẩm Vũ vô tình phát hiện.
Từ Phẩm Vũ biểu thị với cậu ta rằng mình nhất định kín miệng như bưng,
lúc cần thiết chắc chắn sẽ hỗ trợ.
Vì thành tích và đạo đức xuất sắc nên Lục Âm ở lớp A, nữ sinh này vừa
xinh đẹp lại ở rất gần Thẩm Hữu Bạch, cũng coi như một tình địch bí mật.
https://thuviensach.vn
Thẩm Hữu Bạch đi vòng qua lớp học, thấy dưới cửa sổ đặt một cái ghế.
Anh nhìn cái ghế, sau đó nhìn hai người đang vừa nói vừa cười ở phía xa
cho đến khi họ rẽ vào hành lang.
Quá trình phỏng vấn bị cắt đứt, lí do là mọi người trong phòng học đều nghe
được tiếng đồ vật bị đập mạnh.
Trần Mặc đẩy kính mắt, “Chuyện gì thế?”
Tần Nhiên thật thà phân tích, “Khả năng là thiên thạch rơi.”
Chu Khi Sơn nghe chuyện cười của cậu ta thì nói, “Vậy không cần quan tâm
đâu, đây là chuyện của cục khí tượng.”
Cả ba người bọn họ đều hiểu rõ trong lòng, là người nào thích đập đồ khi
tâm trạng khó chịu.
Buổi chiều, sau khi kết thúc phỏng vấn, có một giáo viên nam đi qua lớp
học. Thấy đồ vật nằm trong bụi cỏ khá quen, ông ta quan sát kĩ.
Đó là…
Một cái ghế bị đập đến biến hình.
Ông ta sửng sốt một lúc, sau đó chống tay lên hông, hô to khắp bốn phía,
“Ai làm đây?”
“Ai phá hoại tài sản công thì đứng ra đây cho tôi, không ra tôi sẽ đi điều tra
đấy!”
Camera trong Đức Trị không tới mười cái, nhưng ở ngoài hành lang phòng
học lớn mà Từ Phẩm Vũ lấy cái ghế lại có một cái. Vận may này đúng là siêu
tuyệt.
Từ Phẩm Vũ đứng trong phòng làm việc của giáo viên, khóc không ra nước
mắt, kéo tay Lâm Hoành, “Thầy ơi, thầy phải tin em, thật sự là em chỉ lấy cái ghế
ra rồi quên trả về chỗ cũ thôi, em không hề phá hỏng nó.”
https://thuviensach.vn
Lâm Hoành muốn rút cánh tay bị cô lôi kéo ra, hai người như phân cao thấp,
không ai chịu buông tay.
Anh không còn cách nào, đành nói, “Tiểu Vũ Mao à, không phải thầy không
tin em. Nhưng mọi việc đều cần xem chứng cứ, giáo vụ Lục cũng xem băng ghi
hình rồi, ai bảo thầy làm thế nào đây?” Từ Phẩm Vũ thất bại thả tay anh ra, xem
ra kiểu gì thì cũng ph
Mục lục
Chương 1: Hoa hồng (1)
Chương 2: Hoa hồng (2)
Chương 3: Hoa hồng (3)
Chương 4: Hoa hồng (4)
Chương 5: Ác mộng (1)
Chương 6: Ngũ giác (1)
Chương 7: Ngũ giác (2)
Chương 8: Ngũ giác (3)
Chương 9: Ngũ giác (4)
Chương 10: Ác mộng (2)
Chương 11: Bị cảm (1)
Chương 12: Bị cảm (2)
Chương 13: Bị cảm (3)
Chương 14: Bị cảm (4)
Chương 15: Ác mộng (3)
Chương 16: Nghiên cứu (1)
Chương 17: Nghiên cứu (2)
Chương 18: Nghiên cứu (3)
Chương 19: Nghiên cứu (4)
Chương 20: Ác mộng (4)
Chương 21: Lễ vật (1)
Chương 22: Lễ vật (2)
Chương 23: Lễ vật (3)
Chương 24: Lễ vật (4)
Chương 25: Vọng tưởng (1)
Chương 26: Không ngủ (1)
Chương 27: Không ngủ (2)
Chương 28: Không ngủ (3)
Chương 29: Không ngủ (4)
Chương 30: Tham lam (1)
Chương 31: Tham lam (2)
Chương 32: Tham lam (3)
https://thuviensach.vn
Chương 33: Tham lam (4)
Chương 34-1: Nguy cơ
Chương 34-2: Nguy cơ 2
Chương 35: Nguy cơ (2) (tt)
Chương 36: Nguy cơ (4)
Chương 37: Nguy cơ (4) (TT)
Chương 38: Vọng tưởng (2)
Chương 39: Ác hóa (1)
Chương 40: Ác hoá (2)
Chương 41: Ác hoá(3)
Chương 42: Ác hoá (4)
Chương 43: Hồ điệp (1)
Chương 44: Hồ điệp (2)
Chương 45: Hồ điệp (3)
Chương 46: Hồ điệp (4)
https://thuviensach.vn
TẶNG CHO THẨM HỮU BẠCH
Tiểu Bát Lão Gia
www.dtv-ebook.com
Chương 1: Hoa hồng (1)
Edit: Mộc
Sáng sớm, nồi bị cháy.
Từ Phẩm Vũ đang đi giày thì ngửi được mùi khét, không để ý chân đã xỏ
vào một chiếc giày, cô vội vàng chạy vào nhà bếp.
Tắt lửa, mở vung, phả vào mặt là luồng khói gay mũi.
Từ Phẩm Vũ bị khói sộc vào cổ, ho một tràng dài, cái cổ trắng nõn cũng bị
nhuộm thành màu hồng. Đáy nồi có vẻ vô cùng thê thảm, thứ bên trong biến
thành một đám màu đen, không thể nhìn ra được hình dáng ban đầu. Cô vội vàng
lấy một cốc nước để làm dịu cổ họng khô khốc.
Cô ra khỏi nhà liền ho hai tiếng.
“Bị cảm à?”
Từ Phẩm Vũ nhìn về phía phát ra âm thanh.
Hai tay cậu đút trong túi quần, khung cảnh là bầu trời trong sáng, ánh nắng
buổi sớm dịu dàng phác họa bóng người cậu.
Ngụy Dịch Tuần có vẻ bề ngoài điển trai khiến nữ sinh liên tiếp quay đầu
lại.
Cô mím môi, cổ họng dịu đi mới nói, “Không, mẹ mình quên tắt bếp, mình
bị sặc khói.”
Nhà Ngụy Dịch Tuần và nhà cô cách nhau khoảng sáu trăm mét.
https://thuviensach.vn
Nhưng sáu trăm mét này cũng là khoảng cách giữa khu dân cư cao cấp và
bình dân. Gia cảnh của Ngụy Dịch Tuần khá tốt, có điều thế cũng không gây trở
ngại quan hệ giữa hai người, đại khái coi như là thanh mai trúc mã.
Khả năng là vì vậy nên Từ Phẩm Vũ không cảm thấy cậu bạn này có điểm gì
khiến người ta thích. Đương nhiên, điểm thích ở đây là chỉ sự động lòng giữa
người khác phái.
Là bạn bè, không thể không nói rằng cô vô cùng cảm tạ Ngụy Dịch Tuần đã
nhiều năm nay không rời không bỏ.
Vì không để cô bị trừ điểm đi muộn trong học kỳ này, Ngụy Dịch Tuần đã
làm hết trách nhiệm, trở thành đồng hồ báo thức người cho cô.
Nhưng cuối cùng Tử Phẩm Vũ cũng biết hôm nay người đứng ở cửa trường
kiểm tra đồng phục là Thẩm Hữu Bạch.
Đáng lẽ cô không nên đi sớm, trời ạ.
Hiếm khi thấy hội trưởng hội học sinh tự đi kiểm tra kỉ luật, nếu không ghi
lại tên mình trong sổ của anh thì cô cũng thấy không xứng với bản thân.
Càng tới gần cổng trường, càng có thể nhìn rõ anh.
Cao, gầy, áo sơ mi trắng tinh, áo khoác xanh đen.
Từ Phẩm Vũ cảm thấy đây là người mặc đồng phục học sinh đẹp đến mức
khiến người ta không thể dời mắt.
Mặc dù anh không hất cằm nhưng vẫn cao ngạo như sông băng, ngay cả ánh
mặt trời cũng biến thành lạnh.
Từ giờ đến lúc chuông vào học vang lên còn nửa tiếng.
Lúc nữa là phải đi vào, Từ Phẩm Vũ chợt có ý tưởng. Cô lặng lẽ lùi ra sau,
dựa vào Ngụy Dịch Tuần. Từ Phẩm Vũ kéo váy lên, lộ ra bắp đùi thon dài trắng
nõn.
https://thuviensach.vn
Cô cố ý đi bên trái Ngụy Dịch Tuần, khiến giáo viên đứng trực càng dễ phát
hiện ra mình. Không có gì bất ngờ, quả nhiên mong muốn được đền bù.
Giáo viên nam trung niên, đeo kính, gọi cô lại, “Em kia, váy quá ngắn rồi
đấy.”
Từ Phẩm Vũ ngoan ngoãn đứng lại, “Thưa thầy, em đã sửa lại váy rồi,
không thể kéo thêm được nữa.”
Giáo viên cao giọng, nghiêm nghị nói, “Ra ghi tên đi!”
Từ Phẩm Vũ xoay người lè lưỡi với Ngụy Dịch Tuần, cố gắng giữ vẻ mặt
bất đắc dĩ để che giấu sự vui sướng của mình.
Đi tới trước mặt Thẩm Hữu Bạch, sau lưng còn truyền tới giọng nói của giáo
viên, thái độ không cho phản bác, “Tôi không cần biết em dùng cách gì, trước
cuối tuần nhất định phải mặc váy có độ dài như cũ.”
Thẩm Hữu Bạch cụp mắt, đảo qua làn váy của cô.
Từ Phẩm Vũ ảo tưởng anh đang vuốt ve chân cô một cách vô hình, liền cảm
thấy lâng lâng.
Anh đưa vở và bút ra, mười ngón tay với những khớp xương rõ ràng.
Cặp lông mày xinh đẹp của Thẩm Hữu Bạch nhíu lại, dường như chán ghét
kiểu nữ sinh tùy tiện như cô. Có điều cô không để ý chút nào, khoảng cách quá
gần, có thể cảm nhận được hơi thở của anh ngay trên đỉnh đầu cô.
Đây là chuyện tốt thứ nhất trong sáng sớm nay.
Từ Phẩm Vũ cẩn thận viết tên mình lại, có mưu đồ nên không hề trả bút cho
anh mà bước đi rồi mới quay đầu, cười nói, “Thật ngại quá, trả bạn bút này.” Anh
nhìn Từ Phẩm Vũ, nhận lấy.
Nhìn trong chớp mắt, đó là chuyện tốt thứ hai ngày hôm nay.
https://thuviensach.vn
Sau khi cô đi xa, Thẩm Hữu Bạch cúi đầu liếc cái tên trên vở, phía sau còn
ghi chữ K. Anh giương mắt nhìn về phía lớp học, ánh mắt rơi vào bước chân nhẹ
nhàng của cô và bóng lưng sánh vai cùng Ngụy Dịch Tuần.
Thẩm Hữu Bạch đóng vở lại, vô cùng phiền não.
Đức Trí là trường tư thục cao cấp, mỗi học sinh lớp 11 đều dựa theo thành
tích để xếp lớp, từ A đến K. Đứng đầu là lớp A, cuối cùng là lớp K, tương tự
nhau đều là lớp nhân tài, nhưng ý nghĩa của hai cái 'tài' tuyệt đối không giống
nhau.
Các lớp được xếp cạnh nhau thành hình chữ U, năm lớp dẫn đầu ở cạnh phía
bắc, sáu lớp sau ở cạnh phía nam. Ở giữa là một vườn hoa, giống như ngăn cách
hai thế giới.
Mỗi ngày, khi không có việc gì làm, Từ Phẩm Vũ thường thích nhoài người
lên bệ cửa sổ. Không những có thể thấy lớp A ở phía đối diện, còn có thể thấy
Thẩm Hữu Bạch ngồi dựa vào cửa sổ.
Mặc dù cách nhau rất xa, gần như chỉ thấy một cái bóng mơ hồ. Nhưng vị trí
tuyệt hảo này là do cô xung phong nhận chức lớp trưởng mà chẳng ai muốn làm
để đổi lấy.
Lớp K, bất kể là đi học hay tan học đều cãi nhau, chiến trường hỗn loạn nên
cô không nhận ra tiếng bước chân tới gần sau lưng.
“Tiểu Vũ Mao!”
Trần Tử Huyên đi tới bên trái cô nhưng lại đưa tay vỗ vai phải của cô. Từ
Phẩm Vũ quay đầu theo bản năng về bên phải. Lần nào cũng bị trêu chọc kiểu
này thật sự không liên quan đến trí tuệ. Dù sao Từ Phẩm Vũ cũng thấy kiêu ngạo,
lúc thi vào trường cô đứng thứ nhất trong lớp, chỉ kém một chút là được xếp vào
lớp J rồi.
Mỗi khi cô cảm khái việc này, Trần Tử Huyên luôn tức giận trợn trắng mắt,
“Cậu lợi hại, cậu lợi hại, khoảng cách giữa lớp J và lớp cuối cùng cũng chỉ có hai
https://thuviensach.vn
điểm thôi.” Ngụy Dịch Tuần học lớp F, đi ngang qua lớp K, thấy cô và Trần Tử
Huyên cãi nhau ầm ĩ. Cậu gõ lên cửa lớp, “Này!”
Tiếng động khiến phần lớn mọi người nhìn lại, sau đó vì quá quen rồi nên lại
quay đi, dù sao cũng chẳng liên quan gì đến mình.
Chỉ có Từ Phẩm Vũ nhìn thấy cậu là mỉm cười. Ngụy Dịch Tuần quăng một
hộp sữa chua tới.
Từ Phẩm Vũ nhịp nhàng tiếp được, lắc hộp sữa chua trong tay với cậu,
“Cảm ơn.”
Ngụy Dịch Tuần xoay người, phất tay sau gáy, rời đi cùng bạn mình.
Trần Tử Huyên huých cùi chỏ vào cô, hỏi khẽ, “Cậu và Ngụy Dịch Tuần
đang qua lại à?”
Từ Phẩm Vũ kinh ngạc nhìn cô ấy, “Đương nhiên không phải.”
Cô ấy nhíu mày không tin. Từ Phẩm Vũ sốt ruột giải thích, “Mình thích
người khác!”
Cô ấy lại nheo mắt, không tin cho lắm. Từ Phẩm Vũ thở dài một tiếng,
“Haiz, nói nhỏ cho cậu biết vậy.”
Cô ghé vào tai Trần Tử Huyên, giọng nhỏ đến mức gần như không có nhưng
vẫn có thể nghe được mấy chữ, “Là Thẩm Hữu Bạch.”
Cô nói xong, Trần Tử Huyên vẫn tỏ ra bình tĩnh, “À.”
Từ Phẩm Vũ trừng mắt, “Sao cậu không biểu hiện kinh ngạc chút nào vậy.”
Cô ấy lắc đầu, “Toàn bộ Đức Trí…”
Trần Tử Huyên khoa trương dùng hai tay vẽ thành vòng tròn, “Nữ sinh thích
Thẩm Hữu Bạch dù xếp vào một lớp cũng không hết đâu.”
Chuyện ấy thật ra Từ Phẩm Vũ cũng hiểu rất rõ.
https://thuviensach.vn
Lấy ống hút nhựa ra cắm vào hộp sữa chua. Cô ngồi tựa ở bệ cửa sổ, nhìn
phong cảnh đối diện, trong miệng nhanh chóng cảm nhận được vị chua xót ngọt
ngào.
Từ Phẩm Vũ vừa cắn ống hút vừa nói, “Ừ,mình biết thế, nên mình tranh thủ
làm người mà cậu ấy ghét nhất.”
Trần Tử Huyên sửng sốt một lúc, đáp lại cô, “Đúng là ý tưởng tốt, chúc cậu
thành công.” Từ Phẩm Vũ cười, “Xem tình hình hiện giờ thì mình cách thành
công không xa rồi.”
https://thuviensach.vn
TẶNG CHO THẨM HỮU BẠCH
Tiểu Bát Lão Gia
www.dtv-ebook.com
Chương 2: Hoa hồng (2)
Edit: Mộc
Ở học viện tư thục Đức Trị, người không thể chọc vào không phải là đám
học sinh cá biệt đứng cuối lớp. Mà là đám con cháu sinh trong thế gia giàu có,
đồng thời còn là học sinh xuất sắc, nắm quyền điều hành. Ví dụ như những kẻ
đứng đầu chuỗi thức ăn, hội học sinh.
Ở Đức Trị có quy định, hội học sinh có thể bỏ phiếu thông qua miễn trừ
chức vụ của giáo viên. Hoặc tham gia quyết định đuổi học với những học sinh có
đạo đức yếu kém, nhiều lần vi phạm quy định.
Nói tóm lại, nếu hội học sinh thấy khó chịu với ai thì sẽ có biện pháp khiến
người ấy không thể ở lại tiếp được.
Thế giới của học sinh xuất sắc cũng có quy tắc, thậm chí còn phân chia đẳng
cấp.
Đương nhiên, đối với đám người đứng cuối lớp kia, bọn họ coi như không
thấy. Chỉ cần những học sinh kém ấy cứ tiếp tục chơi ở địa bàn nhỏ của mình.
Từ Phẩm Vũ quyết tâm làm người gan to bằng trời, đi trêu chọc hội trưởng
hội học sinh Thẩm Hữu Bạch.
Giả như Đức Trị là một vương quốc, thì kẻ bình dân như cô muốn kéo góc
áo của quốc vương.
Cô ở cách cung điện quá xa, vì muốn gặp mặt quốc vương, à không, là
Thẩm Hữu Bạch, cô gần như nhận tất cả chức vụ tại lớp K, gồm lớp trưởng, cán
sự học tập, cán sự văn, cán sự tuyên truyền, còn cả việc thu bài tập nữa.
https://thuviensach.vn
Phóng tầm mắt khắp lớp K, Từ Phẩm Vũ là người bận rộn nhất. Hơn nữa, cô
đã trở thành khách quen của văn phòng giáo viên, vì văn phòng nằm ở bên tòa
nhà của lớp cho học sinh xuất sắc.
Thật là đường xa mà gánh nặng.
Từ Phẩm Vũ ôm bài tập ngoại ngữ, đi tới trước phòng giáo viên, nhấc chân
đẩy cửa. Trần Viêm đang thảo luận với các đồng nghiệp về phiên trực đầu tiên
sáng nay thì nhìn thấy Từ Phẩm Vũ.
Anh ta nhíu mày, chỉ vào cô, “Ấy, chính là nữ sinh này, váy của em ấy quá
ngắn.”
Từ Phẩm Vũ đứng vững lại, trừng mắt với anh ta.
Trên mặt cô là vẻ vô tội, trong lòng mừng thầm, cô đã vào WC từ trước để
kéo lại váy rồi.
Trần Viêm nói xong thì sửng sốt, nhìn làn váy che vừa đúng đầu gối của cô,
đẩy lại kính mắt, “Em làm ảo thuật à!”
Chủ nhiệm lớp K là Lâm Hoành cười ha ha, đột nhiên trở nên nghiêm túc,
còn cố pha trò, “Tiểu Vũ Mao, nhanh biến thêm con bồ câu cho thầy Trần xem.”
Từ Phẩm Vũ trả lời, “Báo cáo thầy, không biến ra được.”
Trầm Viêm là giáo viên mới tới kỳ này, khó trách không biết mặt cô.
Lâm Hoành giới thiệu với anh ta, “Từ Phẩm Vũ là lớp trưởng lớp tôi, kiêm
luôn cả cán sự môn học, tiện thể đưa bài tập, nói chung đều là em ấy.” Sau đó nói
với Từ Phẩm Vũ, “Xin lỗi thầy Trần đi, lần sau đừng làm ảo thuật nữa.”
Cô thuận theo quay về phía Trần Viêm, “Thầy Trần, xin lỗi thầy, lần sau em
không dám nữa.”
Trần Viêm gật đầu, mở quyển vở trên bàn ra, tìm tên Từ Phẩm Vũ rồi gạch
đi. Lâm Hoành lén chớp mắt với cô.
https://thuviensach.vn
Từ Phẩm Vũ đi ra khỏi phòng, ngoài hành lang, ánh mặt trời nhào trên đất,
cô đứng giữa khung cảnh ấm áp, từ từ xoay thắt lưng.
Sắp vào thu rồi, lá cây trong trường lặng lẽ rơi xuống đất, ố vàng.
Cô nhìn ra ngoài, vô tình liếc về phía lớp học. Một nữ sinh, hai nam sinh.
Nữ sinh thì cô không biết, còn nam sinh là Chu Khi Sơn và Thẩm Hữu Bạch.
Từ Phẩm Vũ chạy nhanh đến cầu thang cuối hành lang, chạy qua hai tầng, đi
tới khung cửa tầng một.
Có thể nghe được tiếng bọn họ nói chuyện, nhưng lại vừa vặn có thân cây to
che lại.
Nữ sinh nói, “Nếu bạn học Thẩm Hữu Bạch có thể kết giao với mình, mình
sẽ bảo vệ bí mật của bạn.”
Thẩm Hữu Bạch khẽ cau mày, không nói gì, vẻ mặt nghi ngờ.
Nữ sinh hất cằm lên, tỏ vẻ nhất định phải nói, “Mình thấy bạn hút thuốc rồi,
sáng sớm ở phòng thể dục.”
Thẩm Hữu Bạch bật cười đến rung cả vai. Hai tay anh đút trong túi quần,
xoay người bỏ đi.
Nữ sinh không ngờ sẽ có kết quả như thế, tức giận hô to với bóng lưng anh,
“Tôi sẽ nói cho chủ nhiệm Kỷ.”
Thẩm Hữu Bạch hết kiên nhẫn, quay đầu lại, lạnh giọng, “Tùy bạn.”
Chu Khi Sơn vỗ vai anh, đi tới cạnh nữ sinh kia, cười nói, “Bạn học mới à,
tôi đề nghị bạn đừng làm như vậy, bạn học Thẩm ấy à, cùng lắm chỉ bị trừ hai
điểm, mà bạn, e là vừa chuyển tới lại phải chuyển đi rồi.”
Nữ sinh nghe xong thì không nhịn được run người.
Lúc vừa tới Đức Trị cũng nghe nói là không thể chọc vào người của hội học
sinh, đặc biệt là Thẩm Hữu Bạch. Nhưng bắt đầu học kỳ mới, trường học vẫn gió
https://thuviensach.vn
êm sóng lặng, đương nhiên cô ta không cảm thấy có vấn đề gì, hơn nữa lần đầu
tiên nhìn thấy Thẩm Hữu Bạch, cô ta liền chìm đắm.
“Thẩm Hữu Bạch, tôi sẽ không bỏ cuộc đâu!”
Nữ sinh hô xong câu này liền quay đầu chạy mất.
Chu Khi Sơn sửng sốt một chút, sau đó nở nụ cười.
Thẩm Hữu Bạch cứ bị hô lớn tên như vậy thì rất không vui, mím môi, “Cậu
có đi hay không?”
Chu Khi Sơn đang định đi thì chợt thấy có người đứng ở cửa sổ hành lang,
“Này, bạn xem gì thế?”
Từ Phẩm Vũ nhanh chóng tỉnh táo, bình tĩnh nói, “Đi ngang qua thôi.” Nói
xong lập tức rời đi. Để lỡ mất hình ảnh Thẩm Hữu Bạch vì nghe thấy giọng nói
trong veo của cô nên quay đầu lại.
Từ Phẩm Vũ đi nhanh mấy bước thì bắt đầu chậm lại. Cô nghĩ, lỡ như Thẩm
Hữu Bạch chưa từng gặp kiểu nữ sinh bất khuất như thế kia, giống kiểu trong tiểu
thuyết và phim truyền hình, nên cuối cùng lại thích thật thì biết làm thế nào?
Xong rồi, đã cảm thấy nguy hiểm.
Chạng vạng, sau khi tan học, cô và Trần Tử Huyên, cả Ngụy Dịch Tuần và
đám bạn cùng đi ra cổng trường. Xe riêng đưa đón các bạn học thuộc tầng lớp
quý tộc đỗ thành hàng ngoài cổng. Từ Phẩm Vũ và Trần Tử Huyên chia tay ở chỗ
tàu điện ngầm. Ngụy Dịch Tuần ngồi cùng tuyến về với cô.
Lúc đang đợi tàu điện, Ngụy Dịch Tuần hỏi cô, “Cậu có tâm sự à?”
Từ Phẩm Vũ hỏi ngược lại, “Rõ thế cơ à?”
Cậu gật đầu, “Chỉ chưa viết hẳn lên mặt thôi.”
Cô thở dài như người già, “Một lời khó nói hết.”
https://thuviensach.vn
Ngụy Dịch Tuần cười nói, “Coi như là khó nói hết, nghe chủ nhiệm lớp
mình nói hai ngày nữa sẽ bắt đầu lễ đón học sinh mới. Lớp K các cậu đã chọn sẽ
làm gì chưa?” Từ Phẩm Vũ ngẩn người, lập tức bày ra vẻ mặt sắp khóc, “Á, lễ
đón học sinh mới chết tiệt lại sắp đến rồi.”
Hàng năm, sau khi học sinh mới nhập học sẽ bắt đầu tổ chức lễ đón mừng là
truyền thống của học viện Đức Trị.
Lễ mừng sẽ kéo dài một tuần, không phải học sinh trong trường cũng có thể
tới dự. Mỗi lớp và câu lạc bộ đều phải có tiết mục biểu diễn đặc sắc, nhằm mục
đích giúp học sinh mới nhanh chóng hòa nhập.
Làm lớp trưởng kiêm các loại cán sự của lớp K, Từ Phẩm Vũ rất muốn giả
chết.
Ngày thứ hai, nhiệm vụ đã từ miệng Lâm Hoành ban bố ra, nhưng Từ Phẩm
Vũ tạm thời bị thông báo dán ở tầng một khiến không còn tâm trạng nào đi
nghiên cứu lễ đón mừng chết tiệt kia.
Thông báo là do hội học sinh dán, nội dung là tuyển trợ lý cho hội trưởng.
Hội trưởng, trợ lý.
Trần Tử Huyên lắc đầu, “Thật quá đáng sợ, tuyệt đối đừng đi tham gia, sẽ bị
một bầy người đánh đấy.”
Đùa sao, Từ Phẩm Vũ mà nghe cô ấy chắc.
Đây chính là cơ hội trăm năm khó gặp, không, là ngàn năm khó gặp. Từ
Phẩm Vũ chạy về lớp, đứng trên bục giảng, nói thật nhanh, “Lễ đón học sinh mới
mau tự mình nghĩ xem lớp ta cần biểu diễn tiết mục gì vừa tích cực vừa ngập tràn
sức sống lại sôi nổi, nghĩ kỹ thì hẵng mở miệng đừng quấy rầy lớp trưởng viết lí
lịch!”
Dưới ánh mắt đờ đẫn của mọi người, cô nói một hơi xong hết, sau đó về chỗ
ngồi, lấy vở ra nghiên cứu xem viết lý lịch kiểu gì mới có thể khiến người ta chú
ý.
https://thuviensach.vn
Sau ba ngày, Chu Khi Sơn đi vào phòng họp hội học sinh, thấy lí lịch xếp
trên bàn dài thành ngọn núi nhỏ.
Tần Nhiên ngẩng đầu lên từ ngọn núi, dụi mắt, “Mẹ nó, cái đống này phải
xem tới khi nào chứ.”
Bởi vì người đăng ký quá đông, bọn họ quyết định sàng lọc bơt một nửa, sau
đó thông báo thời gian phỏng vấn.
Chu Khi Sơn nở nụ cười, “Cậu xem tỉ mỉ thế làm gì, cứ đơn giản thôi.”
Cậu ta tiện tay bốc một nắm lên làm mẫu, “Ví dụ như cái này là lớp K, thế
này…”
Vèo một cái, tờ lí lịch kia bay từ tay Chu Khi Sơn thành một đường parabol
hoàn mỹ, hạ cánh vào thùng rác.
Tần Nhiên tỉnh táo lại, tỏ vẻ khó tin, “Lại còn có cả lớp K.”
Chu Khi Sơn nhăn mày, “Do chức vụ quá mê người.”
Thẩm Hữu Bạch nửa nằm nửa ngồi trên sofa, đeo tai nghe để chơi game,
hoàn toàn không nghe thấy đoạn đối thoại của bọn họ.
Khi Trần Tử Huyên nói lớp bên đã có người nhận được tin nhắn về thời gian
phỏng vấn, Từ Phẩm Vũ liền biết chắc mình đã bị loại, cô đã vắt óc sáng tác lý
lịch, vậy mà vẫn không vào được mắt người ta.
Dải ruy băng trang trí lớp trong tay cô sắp bị xé thành mảnh nhỏ rồi.
Không cam lòng, Từ Phẩm Vũ muốn xem xem người trúng tuyển cuối cùng
là ai. Vậy là vào ngày phỏng vấn, cô cũng tới.
Thời gian là giờ nghỉ trưa, địa điểm ở cầu thang phòng học.
Từ Phẩm Vũ khiêng cái ghế, đặt ở ngoài bức tường chỗ cầu thang. Cô dẫm
lên ghế, ghé vừa đúng vào cửa sổ.
https://thuviensach.vn
Dù sao cũng là phỏng vấn trợ lý của mình nên đương nhiên Thẩm Hữu Bạch
phải ở đây. Trừ anh ra còn có Chu Khi Sơn, Tần Nhiên, Trần Mặc, bốn người họ
sẽ phỏng vấn ứng viên.
Từ Phẩm Vũ kiễng chân lên, nhìn lướt qua đám người đang chờ phỏng vấn.
Vốn không để ý lắm, ánh mắt bất chợt dừng lại ở một nữ sinh, cô vô cùng sửng
sốt.
Đó không phải là nữ sinh dùng chuyện hút thuốc để đe dọa Thẩm Hữu Bạch
sao! Cô ta cũng qua vòng xét tuyển!
Xong hẳn rồi.
Giờ khắc này, trong đầu Từ Phẩm Vũ đã vẽ ra hình ảnh Thẩm Hữu Bạch đảo
qua một đống lý lịch, cầm lấy lí lịch của nữ sinh kia, vừa suy nghĩ vừa cười, đúng
là cô ấy.
Đây chính là hướng đi kinh điển của tiểu thuyết ngôn tình, đã đi là không trở
lại.
Đương nhiên Từ Phẩm Vũ không biết rằng nữ sinh kia là Chu Khi Sơn lén
tuyển vào để trêu Thẩm Hữu Bạch.
Hiện giờ cô chỉ cảm thấy mây đen phủ đầu, vô cùng nguy hiểm.
https://thuviensach.vn
TẶNG CHO THẨM HỮU BẠCH
Tiểu Bát Lão Gia
www.dtv-ebook.com
Chương 3: Hoa hồng (3)
Edit: Mộc
Ánh sáng chiếu vào từ cửa sổ, rơi trên tờ giấy.
Thẩm Hữu Bạch nhíu mày, ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ, ánh sáng chói
mắt khiến anh phải nheo mắt lại, nhưng vẫn có thể nhìn thấy gương mặt của
người ấy.
Anh sửng sốt một chút, lập tức đứng lên.
Giờ khắc này, Từ Phẩm Vũ không để ý đến hành động của anh, ánh mắt chỉ
tập trung vào nữ sinh đằng kia.
Tào Vân Văn vừa đặt mông ngồi ở vị trí phỏng vấn, Thẩm Hữu Bạch đã
đứng lên đi vòng ra khỏi chiếc bàn dài dùng để phỏng vấn.
Chu Khi Sơn gọi anh lại, “Cậu đi đâu?”
Thẩm Hữu Bạch không quay đầu lại, chỉ nói, “Tôi ra ngoài một chút, mọi
người cứ tiếp tục.” Tiếng nói chấm dứt đằng sau cánh cửa.
Chờ tới khi Từ Phẩm Vũ phát hiện phòng học gần cầu thang không còn
bóng dáng Thẩm Hữu Bạch, cô mới ồ một tiếng, kiễng chân lên nhìn xung quanh
phòng.
“Cậu ở đây làm gì?”
Bên cạnh đột nhiên vang lên giọng nói làm cô sợ đến mềm nhũn cả chân,
chiếc ghế mà cô dẫm lên cũng lung lay một chút, hai cánh tay cô vung lên như
chèo thuyền, sau đó ghé vào bệ cửa sổ để cố định thân thể.
https://thuviensach.vn
Sau khi tim đập thình thịch, thở phào một hơi, Từ Phẩm Vũ quay đầu xem là
ai. Nam sinh đứng cách cô ba bước, nhuộm tóc màu khói xám, không có vẻ xốc
nổi, ngược lại rất đẹp mắt. Cô cảm thấy vẫn nên cảm ơn Chu Khải Đường vì bộ
mặt đẹp trai của cậu ta.
Từ Phẩm Vũ cười với cậu, “Ồ, tiểu tổ tông, ngài cũng đi học rồi sao.”
Vị tổ tông này họ Chu, tên Khải Đường. Là học sinh có thân thế hiển hách
nhất lớp K. Bình thường không làm việc ác, khi làm việc ác thì thành đại sự kiện.
Cậu ta trốn học như cơm bữa, một lần có thể trốn luôn nửa học kỳ. Cho nên
mới khai giảng một tuần mà đã thấy cậu ta thì thật là đáng quý.
Gọi cậu ta là tiểu tổ tông là bắt nguồn từ câu 'danh ngôn' của chủ nhiệm lớp
nói với Chu Khải Đường “Tôi van cầu ngài, tiểu tổ tông!”
Từ Phẩm Vũ nhảy xuống mặt cỏ, đi tới cạnh Chu Khải Đường, huých tay
cậu, “Đi về lớp một lúc đi, mình nói với cậu về lễ đón học sinh mới.”
Thẩm Hữu Bạch đã không ở đây, cô nhìn lén tiếp cũng chẳng ý nghĩa gì.
Chu Khải Đường là người sợ phiền phức, nghe cô nói đến lễ đón học sinh
mới thì lập tức gãi đầu, chép miệng, “Đến không phải lúc rồi.”
Từ Phẩm Vũ ra vẻ chính nghĩa nhưng lời nói thì vô cùng không đứng đắn,
“Ái chà, nếu cậu muốn, nhân lúc lễ hội lộn xộn có thể đi trêu đùa Lục Âm đấy.”
Lục Âm là một nữ sinh có vẻ sạch sẽ lại xinh đẹp, còn có khả năng chơi
dương cầm rất hay, đã hút mất trái tim của Hỗn thế tiểu ma vương này. Đương
nhiên, đây là một bí mật, có điều đã bị Từ Phẩm Vũ vô tình phát hiện.
Từ Phẩm Vũ biểu thị với cậu ta rằng mình nhất định kín miệng như bưng,
lúc cần thiết chắc chắn sẽ hỗ trợ.
Vì thành tích và đạo đức xuất sắc nên Lục Âm ở lớp A, nữ sinh này vừa
xinh đẹp lại ở rất gần Thẩm Hữu Bạch, cũng coi như một tình địch bí mật.
https://thuviensach.vn
Thẩm Hữu Bạch đi vòng qua lớp học, thấy dưới cửa sổ đặt một cái ghế.
Anh nhìn cái ghế, sau đó nhìn hai người đang vừa nói vừa cười ở phía xa
cho đến khi họ rẽ vào hành lang.
Quá trình phỏng vấn bị cắt đứt, lí do là mọi người trong phòng học đều nghe
được tiếng đồ vật bị đập mạnh.
Trần Mặc đẩy kính mắt, “Chuyện gì thế?”
Tần Nhiên thật thà phân tích, “Khả năng là thiên thạch rơi.”
Chu Khi Sơn nghe chuyện cười của cậu ta thì nói, “Vậy không cần quan tâm
đâu, đây là chuyện của cục khí tượng.”
Cả ba người bọn họ đều hiểu rõ trong lòng, là người nào thích đập đồ khi
tâm trạng khó chịu.
Buổi chiều, sau khi kết thúc phỏng vấn, có một giáo viên nam đi qua lớp
học. Thấy đồ vật nằm trong bụi cỏ khá quen, ông ta quan sát kĩ.
Đó là…
Một cái ghế bị đập đến biến hình.
Ông ta sửng sốt một lúc, sau đó chống tay lên hông, hô to khắp bốn phía,
“Ai làm đây?”
“Ai phá hoại tài sản công thì đứng ra đây cho tôi, không ra tôi sẽ đi điều tra
đấy!”
Camera trong Đức Trị không tới mười cái, nhưng ở ngoài hành lang phòng
học lớn mà Từ Phẩm Vũ lấy cái ghế lại có một cái. Vận may này đúng là siêu
tuyệt.
Từ Phẩm Vũ đứng trong phòng làm việc của giáo viên, khóc không ra nước
mắt, kéo tay Lâm Hoành, “Thầy ơi, thầy phải tin em, thật sự là em chỉ lấy cái ghế
ra rồi quên trả về chỗ cũ thôi, em không hề phá hỏng nó.”
https://thuviensach.vn
Lâm Hoành muốn rút cánh tay bị cô lôi kéo ra, hai người như phân cao thấp,
không ai chịu buông tay.
Anh không còn cách nào, đành nói, “Tiểu Vũ Mao à, không phải thầy không
tin em. Nhưng mọi việc đều cần xem chứng cứ, giáo vụ Lục cũng xem băng ghi
hình rồi, ai bảo thầy làm thế nào đây?” Từ Phẩm Vũ thất bại thả tay anh ra, xem
ra kiểu gì thì cũng ph
 








Các ý kiến mới nhất