Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

_thien-linh-cai

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 08h:08' 03-02-2026
Dung lượng: 1.2 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích: 0 người
https://thuviensach.vn

Thông tin Ebook:
Thiên Linh Cái

Tác giả: Trương Thanh Thùy
Làm lại Ebook: Cuibap
Nguồn: vietmessenger

https://thuviensach.vn

"Hai Tưng" là một trong hai

Đôi lời về tác phẩm "Thiên linh cái"

nhân vật liên quan đến truyền bá mê tín dị đoan làm tôi phải lưu
tâm nhất ở thời kỳ làm báo. "Hai Tưng" khiến tôi từng cảm thấy
căm ghét vô cùng – theo cái cách tôi tự nhắc nhở mình không bao
giờ được "ngó lơ", được mặc kệ với những điều xấu trong xã hội khi
còn cầm bút.
Tôi đã đọc đi đọc lại vụ án về "Hai Tưng" đến hàng trăm lần như
một kiểu để buộc mình phải nhớ, ngoài kia, còn lắm kẻ lợi dụng
lòng tin của kẻ khác làm lời, và, bản thân mình không bao giờ được
chùn bước, chùn bút.
Để đến khi, tôi bắt đầu đuổi theo chữ nghĩa ở nghiệp văn
chương, tôi vẫn không thể nào thôi cái nỗi ám ảnh về nhân vật này.
Tôi trở lại viết về "Hai Tưng", như tôi từng lật lại vụ án đúng thời
điểm "Hai Tưng" bị xử tử để viết một bài báo khác, bằng một góc
nhìn khác, bằng trái tim đập những nhịp khác. Tôi tin, con người –
bất kể là ai – có làm gì, cũng có một nguyên nhân, một động cơ cả!
Khi "Hai Tưng" trở thành nhân vật văn học của tôi, tôi yêu hắn
theo cái cách lạ lắm – không thể thay đổi kết cuộc, vì, cho dù thế
nào thì tội ác vẫn là tội ác và vẫn phải trả giá, nhưng, chí ít tôi
muốn người khác nhìn thấy mặt "con người" của Hai Tưng, cũng hỉ
– nộ – ái – ố, cũng đau khổ, cũng dằn vặt.
Tôi muốn gửi gắm đến độc giả của mình – những người đã luôn
quan tâm, ủng hộ tôi, những người đã luôn đồng cảm với tôi –
rằng, số phận nằm ở bàn tay chúng ta, đừng tự huyễn hoặc mình
vào những điều siêu linh để mong cầu những thứ vốn không thật sự
thuộc về mình. Vì, như thế, ắt, chúng ta sẽ chỉ thêm đau khổ!

https://thuviensach.vn

Hai Tưng chống sào, đẩy mạnh chiếc ghe về

Từ ghe lên đất liền

phía vọng lại tiếng thét đau đớn của người đàn bà đang quằn quại
ôm bụng trên rìa sông. Giữa hai mép đùi người đàn bà ấy, máu nhê
nhếp chảy, xối xả tuôn và đẫm ướt màu đỏ tanh tưởi vào mé trong
hai ống quần. Người đàn bà khuỵu xuống, gập cong người, hai
cánh tay vẫn ghì ôm sát chặt vào cái bụng xum xúp dưới vạt áo bà
ba.
Hai Tưng cập ghe sát vào chỗ rìa sông nơi người đàn bà đang
quằn quại. Phóc mạnh một phát, Hai Tưng nhảy từ ghe lên bờ, giơ
tay đỡ người đàn bà kia, hỏi:
- Cô có sao không?
Người đàn bà giơ cặp mắt đỏ ngầu vì đau đớn, vì sợ hãi - nỗi sợ
hãi rất thản nhiên đến với một con người đang ngóng đợi cái thiên
chức đẹp đẽ nhất đến với đời mình - nhìn Hai Tưng, lạ lẫm, không
trả lời. Có lẽ, cũng chẳng biết nói gì.
Hai Tưng thôi không hỏi, cúi người sát xuống chỗ bụng người
đàn bà, nhìn chăm chú. Hai Tưng khẽ cau mày, rồi, Hai Tưng ngấc
mặt dậy, ngó quanh quất. Trời nhá nhem tối, không thấy bóng
người nào lại qua, cũng chưa có bóng sáng nào của ánh đèn dầu
thắp lên giữa cái khoảng giao sáng - tối này. Hai Tưng thở hắt ra,
quyết định cúi xuống lần nữa, lần nhanh hai bàn tay mình đang
đỡ tay người đàn bà chạy dọc xuống lưng quần người đàn bà, cởi
phắt ra.
Người đàn bà bật mạnh dậy, hốt hoảng túm lưng quần. Không
kịp với Hai Tưng! Hai bàn tay của Hai Tưng đã giật mạnh chiếc
quần đen của người đàn bà, giật luôn chiếc quần xì màu hồng hồng
giờ nhuộm loang lỗ đỏ, xuống tận mắt cá. Hai Tưng cũng nhanh
như cắt, quỵ gối hẳn xuống, lom lom đưa đầu vào sát chỗ đùi non
đang bị dạng ra bởi chính hai bàn tay của Hai Tưng giữ ở mắt cá
chân. Người đàn bà hoảng loạn, cố thét trong yếu ớt:
- Ông… ông làm cái gì vậy?
Hai Tưng ngước lên nhìn người phụ nữ, mắt đượm cái ánh nhìn
xót cảm.

https://thuviensach.vn

- Tuột rồi!
Người đàn bà vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, càng không
lường được cái gì sắp sửa đến, vẫn dong cặp mắt đỏ ngầu - giờ thêm
phần vì bất ngờ trước hành động đáng sợ của Hai Tưng - nhìn Hai
Tưng chưa thôi sợ sệt, hoang mang... Hai Tưng khẽ khựng lại trước
cái nhìn của người đàn bà. Nhưng, chừng như không có gì có thể
cản trở nổi Hai Tưng, y rời hai tay ra khỏi mắt cá chân, chừa cho
người đàn bà chút thời gian vội vã kéo ngược quần lên trở lại, Hai
Tưng tuồn tay vào cổ và chỗ khuỵu đầu gối, bế thốc người đàn bà,
phóc ngược lại lên ghe…
°°°
Tho cựa mình trở dậy, toàn thân đau nhức ê ẩm, còn có thứ đau
đớn hơn mà Tho kịp nhận ra ngay khi ánh mắt chạm vào trần nhà
lỗ chỗ thủng quen thuộc. Tho bật ngồi dậy nhanh thật nhanh, một
tay chống đỡ thân người còn đau buốt của mình nghiêng nghiêng
ra sau, một tay quờ nhanh lên bụng, nước mắt Tho chảy thành
dòng…
Tuần từ sau bước tới, tay bưng tô cháo thịt bằm bốc khói nóng,
mùi tiêu đen xộc thẳng vào khứu giác Tho, Tho ngoảnh lại, nhìn
Tuần, vẫn là cái nhìn ướt sũng nước. Tuần tỏ vẻ bình thản, vẫn
thẳng bước tới chỗ Tho đang nằm.
- Ăn cháo nghen!
Tho chòng chọc nhìn Tuần. Tuần tránh. Tuần ngồi sát bên Tho,
vớt muỗng cháo, thổi qua qua, chìa tới trước mặt Tho. Tho khẽ né
qua, cắm cái nhìn vào cái vẻ cúi cúi, lén lén của Tuần. Tuần vẫn
tránh. Tho nói, vô hồn:
- Em không đói!
- Ráng ăn đi em, cho lại sức! - Vừa nói Tuần vừa đẩy muỗng
cháo về gần miệng Tho hơn nữa!
Tho giơ tay, cố gạt muỗng cháo. Tuần tránh tay sang bên, né cái
gạt của Tho, rồi, vẫn tiếp tục đẩy muỗng cháo về miệng Tho. Tho
quờ mạnh tay, hắt muỗng cháo, hắt luôn cả tô cháo ở tay kia của
Tuần. Mọi thứ, bắn tứ tóe vào người Tuần. Tuần ngồi lặng thinh,
nghe cái nóng rát ngấm từ từ ở vạt áo cũ vào da thịt mình. Tho bật
khóc…
https://thuviensach.vn

°°°
Tư Càng vê điếu thuốc lào vào tờ giấy mỏng, lè lưỡi liếm mép
giấy để nó dính thành điếu tròn. Phê từ trong nhà bước ra, tay xách
giỏ nhựa nhóc đồ đạc.
- Qua nhà con Tho hở? - Tư Càng hỏi.
Phê gật nhanh, không buồn nhìn qua, dợm bước đi thẳng ra
cổng. Tư Càng nhìn theo cái dáng gầy gầy, cong cong đầy chất đàn
bà gợi tình của Phê, húng hắng ho. Phê vẫn đi thẳng tới trước. Tư
Càng cau mày, bực dọc.
- Hôm nay bà con kêu tui ra sông, xuống ghe mời thầy Hai Tưng
lên bờ…
Phê khẽ khựng lại, vẫn chưa quay lại nhìn.
- Bà con nói, biếu thầy Hai Tưng miếng đất để thầy dựng chòi ở,
thấy thầy cứ đi đi lại lại hoài, cực thân thầy!
Phê quay hẳn lại, khẽ hấp háy môi cười với Tư Càng - cái cười
mà từ lâu lắm rồi Tư Càng tưởng nó sẽ vĩnh viễn không bao giờ
quay trở lại với mình nữa - thủng thỉnh nói:
- Ờ, ông đi với bà con, ra mời thầy Hai Tưng lên bờ. Tui qua con
Tho xong về nhà liền. Để tui nấu mâm cơm mời thầy luôn…
Phê đi. Tư Càng nhìn theo, bật cười, lòng chông chênh về cái
cười ban nãy của Phê - cái cười đã từng làm Tư Càng đắm đuối, kéo
Tư Càng ra mép bờ sông ngày nọ, leo lên người Phê… Trụt xuống
lại với đời thật, với khoảnh khắc tưởng phải được tự mình tận
hưởng là lúc Tư Càng tự nguyện cống hết cho Phê của cải cả họ nhà
Tư Càng. Cái cười đã ra đi khỏi cuộc hôn nhân chưa quá ba năm
của Tư Càng từ ngày ngày thong phanh Phê nghe tin Tư Càng lên
thành phố đi bia ôm bia ọt. Cố giải thích sao, Phê cũng chỉ lặng im.
Phê không giận. Phê không tra, không hỏi. Phê chỉ không còn cười
với Tư Càng nữa… Giờ, ai ngờ, cái tên Hai Tưng, cái tin đón Hai
Tưng lên bờ lại có thể khiến Phê cười cùng Tư Càng nụ cười chao
đảo lòng con người ta ấy!...

https://thuviensach.vn

-Không được lần này thì mình cố lần

Đốm đỏ mong manh

khác. Quan trọng là em phải khỏe lại… - Tuần nói, cố không nhắc
đến những từ mà Tuần đoán có thể làm Tho đau lòng.
Tho gật, ngoan ngoãn húp mấy muỗng cháo Tuần lia lịa đút về
phía miệng mình. Tuần nhìn Tho, dò xét.
- Chiều nay là bốn tuần thầy Hai Tưng dựng chòi. Anh tính…
tính…
Tho gật, vẫn ngoan ngoãn húp tiếp cháo, không nói năng gì.
- Em muốn đi với anh không? - Tuần hỏi, nhẹ nhàng và dè
chừng.
- Bốn tuần rồi hả? Nhanh quá! Mai, em không ăn cháo nữa! Ớn
lắm rồi! - Nói rồi, Tho nằm xuống, quay mặt vô trong tường.
Tuần lừng khừng lát rồi đứng dậy, thở dài đi lui ra sau bếp.
Tiếng chén dĩa chồng lên nhau sau khi được rửa sạch nghe loang
xoang, nhưng lòng Tho, nhưng lòng Tuần cứ loang xoang những
nỗi niềm chung mà riêng, khó nói.
Phê từ ngoài bước vô căn nhà tuềnh toàng trống của Tho và
Tuần, nhìn dáng người Tho không những thon gọn lại như những
ngày còn con gái mà phần nào tóp teo đi hẳn. Phê tay xách giỏ
nhựa, tay cởi mũ, bước thẳng vô trong.
- Mày ăn gì chưa?
Tho nghe tiếng Phê thì quay hẳn người lại, vẻ vui mừng.
- Ăn rồi, mới ăn xong.
- Lại cháo nữa, hả? - Phê hỏi, cố kéo dài giọng cốt để Tuần nghe.
Tiếng bát đĩa chạm nhau dừng hẳn. Hơi thở nào của Tuần dẫu
rất khẽ nhưng rất cay dội thẳng vô trong này, áp sát Tho. Tho
chống tay ngồi dậy.
- Thì ăn cháo thịt là được rồi!
Phê cười khẩy, lạnh băng.
- Cũng may mày bịnh nên có cháo thịt mà ăn, hả? Không thì

https://thuviensach.vn

suốt đời mày cứ trông chờ vô những thứ mà người ta câu được, bắt
được về thôi.
- Cái gì cũng được, có ăn là may rồi! - Tho nói, giọng mệt mỏi.
- Mày cứ cái kiểu đó, nên đời mày giờ ra vầy đó! - Phê bất ngờ
nổi nóng, giọng gắt gỏng, cáu bẳn.
Tho chùng người xuống. Tiếng gà quang quác sau vườn nhà.
Tho khẽ đảo cái nhìn của mình ra đó. Phê cũng nhìn ra theo, chỉ là
ánh sáng trắng hắt vào từ liếp cửa mở. Phê nói, giọng khô khan:
- Nghe tao nói nên bắt gà cho mày ăn, chắc. Chớ không thì cũng
để dành làm thịt bù khú ăn nhậu thôi!
- Không phải! Chắc làm gà qua cúng thầy Hai Tưng…
°°°
Khoảnh đất người dân dành cho Hai Tưng nằm ở cao cao triền
đồi. Hai Tưng dựng căn chòi nhỏ xíu xiu, lúc nào cũng im ỉm đóng
cửa. Căn chòi nhỏ, yếu ớt và luôn dọa sập ấy lại được bao bọc bởi
lớp hàng rào đóng cọc chằn thép gai dầy kịt.
Hai Tưng từ ghe lên bờ. Hai Tưng không lên bờ một mình như
người ta vẫn tưởng Hai Tưng là ông thầy lang tốt bụng sống độc
thân trên chiếc ghe nhỏ vẫn chống dọc sông cứu người, chữa bệnh.
Hai Tưng lên bờ cùng một người phụ nữ câm - người đàn bà đã
chấm hàng ngàn dấu hỏi trong đầu những con người quanh đây.
Bà ta là ai? Bà ta là vợ thầy Hai Tưng chăng? Bà ta câm mà không
điếc, tại sao? Tại sao xưa nay không ai từng thấy bà - kể cả những
người đã được thầy Hai Tưng đem lên ghe mình cứu chữa? Và,
nhiều, nhiều nữa…
Mỗi sáng, người đàn bà câm mở bung cửa chòi, mở he hé cửa
cổng của dãy hàng rào thép gai. Rồi, cứ thế, mỗi sáng mụ bắt ghế ra
ngồi hóng nắng suốt ngày ở cổng, đón người bệnh đến chòi thầy
Hai Tưng bắt bệnh. Có người mụ cho vào. Có người mụ đuổi đi.
Chẳng ai biết dựa trên cái gì để mụ làm thế. Cũng chẳng ai biết lý
do nào sẽ khiến con người ta không được bước vào trong. Chỉ biết,
khi không đồng ý cho người bệnh vào, mụ câm cứ che ché kêu
những tiếng kêu vô nghĩa với cặp mắt đỏ đùng đục cùng thái độ khó
chịu hằn rõ khắp cả gương mặt mụ…
ế






https://thuviensach.vn

Danh tiếng Hai Tưng từ ghe lên đất liền như kiểu một hội
chứng, một chấn động khắp vùng. Người này truyền tai người nọ,
nói, thầy Hai Tưng bốc thuốc, uống một lần là hết tiệt, cho dù là
bệnh gì. Cái tiếng tăm đẹp đẽ ấy càng đẹp đẽ hơn khi người này
kháo với người kia, thầy Hai Tưng không bao giờ nhận tiền ai…
Chỉ lạ một cái, thầy Hai Tưng không bao giờ đoán bệnh cho nam,
chỉ tiếp nữ. Kể cả những ông chồng mắc phong hàn, cảm lị, chỉ vợ
được đến lạy thầy mà đem thuốc về.
°°°
Tuần đến chòi thầy Hai Tưng khi trời bắt đầu lem nhem tối.
Chiều tháng chín bảng lảng sương đầu mùa. Nghĩ lạ, vùng này
hiếm lắm mới có sương, riệt mấy năm nay chả thấy mảng sương
nào, giờ, thầy Hai Tưng về, đầu mùa sao sương dầy quá?! Tuần
nhìn lên cao cao, nơi căn chòi tồi tàn của thầy Hai Tưng vẫn im ỉm
đứng, cửa toang mở, cánh cổng thép gai chỉ hé ra một phần. Tuần
lừng khừng, hơi nhác chân khi nhớ về những lời bàn tán, nam nhân
nào mà xuất hiện gần nhà thầy đều bị xua đuổi, làm thầy phật ý.
Nhưng thật, Tuần muốn cảm ơn thầy Hai Tưng. Tuần thấy mang
ơn thầy đã cứu vợ mình, dẫu không thể cứu đứa con non bảy tháng
tuổi trong bụng Tho…
Vừa toan dợm bước bước lên, người đàn bà câm xuất hiện bất
ngờ không âm thanh khiến Tuần giật bắn người. Cái nhìn của mụ
ma mị và đầy căm hờn giáng vào Tuần. Tuần không hiểu! Tuần
chùng chân, chùng cả lòng mình. Vẫn cái nhìn từ khi vừa xuất
hiện, mụ câm lừ lừ tiến thẳng đến Tuần, ngấc ngấc mặt, ý hỏi
chuyện gì. Tuần giơ cao hai tay, đưa mâm cỗ ngang đầu, giọng lễ
phép:
- Con đến cúng thầy Hai con gà. Đội ơn thầy chuyện cứu vợ của
con. Mấy tuần rồi vợ con ốm nặng quá, con không qua kịp, mong
thầy sá tội.
Mụ câm trơ trơ nhìn Tuần, không nói - vì, mụ chả thể nói. Giọng
thầy Hai Tưng đều đều vọng từ trên - phía cửa chòi - xuống:
- Mang về mà tẩm bổ cho vợ. Thầy ăn lạt, không thịt thà gì đâu.
Đừng bày vẻ mà mang tội!
Không hiểu vì gì, dẫu rất muốn ngẩng lên nhìn tận mặt ân

https://thuviensach.vn

nhân gia đình mình, nhưng, cứ như có một luồng sức mạnh vô hình
giáng thẳng vào đầu Tuần từ giọng nói của thầy Hai Tưng, đẩy
đầu Tuần cúi rạp, không thể ngấc lên. Tuần chỉ biết dạ rồi vẫn
mâm lễ dâng cao tận đầu, Tuần bước thụt lùi…
Tận đến khi Tuần cách xa chân đồi nơi đặt chòi thầy Hai Tưng
cả năm chục bước, Tuần mới từ từ hạ mâm lễ xuống rồi quay mặt
về hướng nhà mình, bước đi, vẫn không dám nhìn lại chỗ chòi thầy
Hai Tưng để mong thấy được, dẫu chỉ là bóng thầy. Có giọng nói xa
lạ rất khẽ vọng từ sau lưng Tuần:
- Đi đi! Nhanh lên! Chạy đi! Chạy về nhà…
Giọng nữ, thanh, rõ ràng, nhưng bé quá và xa lạ quá! Tuần
không biết đó là ai, cũng không thể nhận ra đó là giọng nói đã từng
bao giờ trong đời mình nghe qua lần nào chưa. Tuần quay đầu
nhìn lại. Không ai cả! Chỉ khoảng không đen đen của bóng đêm ập
xuống vội vã. Dong mắt nhìn chếch lên một tí, trên rẻo đồi ấy, căn
chòi của thầy Hai Tưng cửa đã đóng im lìm, hắt ra giữa khoảng
đêm bao quanh một đốm đỏ mong manh, leo lét.

https://thuviensach.vn

Hai cô gái giữa cánh đồng

Tuần

về đến căn nhà dột nát của
mình, tuyệt không bàn với Tho lời nào về những gì vừa xảy ra ban
nãy. Tho cũng không hỏi, không han. Tình yêu giữa Tho và Tuần
luôn còn có một rào cản nào đó, tự cả hai có thể cảm nhận nhưng
không tài nào có thể gọi tên hoặc kéo gần được, chỉ đơn giản là giữa
Tuần với Tho còn có những khoảng lặng im không chia sẻ.
Tuần xối nước ào ào lên mình, cố tìm cái cảm giác cóng lạnh
nhiều hơn là sự lạnh sởn gai óc từ lúc nghe giọng nói ở khu đồi nhà
thầy Hai Tưng ban nãy đến giờ. Không lau khô những giọt nước còn
bám ở bụng, ở lưng, ở cổ, Tuần mình trần, quần xắn ống tới đầu gối
bước từ ngoài vào, chầm chậm tiến tới chỗ cái phản Tho đang nằm
quay mặt vào trong.
- Tối nay cho anh… - Tuần lưỡng lự.
Tho không trả lời, vờ như mình đã say ngủ. Từ ngày xảy ra
chuyện, từ ngày tuột cái thai, Tho tuyệt nhiên không còn muốn
gần gũi Tuần nữa. Cảm giác ấy - cho dù mới chỉ nằm ở suy nghĩ khiến Tho thấy ngột ngạt vì bị nhớ về đứa con không thể giữ của
mình.
- Tho! - Tuần gọi.
Tho vẫn không cựa quậy, không động đậy gì. Tuần đứng im,
nhìn Tho thêm lát nữa rồi thở dài đánh sượt, quay về giường nhỏ
trong góc phòng. Bên này, Tho căng mắt nhìn chằm chặp vào tường
nhà loang lỗ vôi vữa đã cũ sì, lốm đốm những vệt nâu, vệt xanh ẩm
mốc bởi nước mưa. Lim dim mắt ngủ. Và, Tho mơ. Giấc mơ theo
Tho suốt cả đời con gái mình…
°°°
Trên triền đồi, cỏ đã chuyển xang vàng, ướp mùi thơm của nắng
mùa thu, Tho quất mạnh mái tóc ra phía sau lưng mình. Mái tóc
ướt sũng. Cả thân hình Tho ướt sũng bấu quần áo mỏng dính sát
vào cơ thể đang mơn mởn sức xuân của Tho. Phê chậm rãi đưa lược
chải từng nhát thẳng tắp lên mái tóc thơm mùi bồ kết của Tho.
- Mai mốt lấy chồng rồi, mày vẫn phải ngồi cho tao chải đầu,
nghen! - Phê nói, vẫn không dừng tay.
ố ấ






https://thuviensach.vn

- Mai mốt lấy chồng rồi, mày còn rảnh để chải tóc cho tao mới
sợ! - Tho cười thành tiếng.
- Khùng! Kiểu gì tao cũng qua chải đầu cho mày!
- Hay là…
- Hay là gì? - Phê khẽ ngừng tay, hỏi, rồi lại chải, từng nhát,
từng nhát… chậm rãi.
- Hay là tao với mày lấy chung một chồng, khỏi sợ mày không
chải đầu cho tao được nữa! - Giọng Tho nhẹ, đều, mênh mang…
Tho đang nói thật, rất thật!
Phê dừng lược, suy nghĩ lát, hỏi:
- Lấy chồng chung, có sao không, mày?
Tho cười hinh hích:
- Không! Chắc khi chồng ngủ với tao, mày sẽ buồn, vậy thôi
hà…
Phê quất nhẹ lưng lược lên đầu Tho:
- Tởm!
Tho hát, câu hát nặng trĩu, buồn thiu về trái tim thổn thức vì
tình yêu không thành của một cô gái. Phê lay nhẹ vai Tho.
- Đừng hát nữa! Nghe buồn thấy bà… Mà… - Phê lừng khừng.
- Mà gì? - Tho hỏi, thở hắt ra. Tho biết, Phê sắp hỏi gì.
- Mày thương ông Tuần thiệt hả?
- Ừ!
- Ổng nghèo thấy bà…
- Ừ!
- Lại mồ côi…
- Ừ!
- Tao sợ ổng không lo nổi cho mày…
- Ừ!
Và những tràng dài nối tiếp nhau gồm các câu nói lấp lửng cùng

https://thuviensach.vn

những từ ừ cụt lũn giữa hai người bạn gái lớn lên cùng nhau thuở
cởi truồng. Nắng thu mềm và ngọt quá! Tho ngẩng mặt, hít thở mùi
nắng. Phê cúi đầu, cố rít lấy mùi cỏ nửa xanh nửa vàng… Bóng họ,
sát vào nhau, trải giữa đồi cỏ thênh thang nắng.
°°°
Ngày Tho lấy Tuần, Phê đến, vẫn nói, vẫn cười mà mắt cứ buồn
ướt át. Tho hỏi:
- Không được ngủ chung với chồng tao, buồn hả?
- Ừ!
- Vậy, sau tối nay đi, qua tao, tao cho ngủ ké bữa.
Phê cười ri rích. Tho cũng cười. Phê giúi cho Tho cọc tiền, nói:
- Giữ mà phòng thân!
- Mày nói khó nghe đó nha!
- Gì mà khó nghe?
- Chồng tao còn sờ sờ đó, cái gì mà phòng thân?
- Thì mày giữ để mua cái gì mày thích.
- Ờ, nói vậy còn nghe được. Ủa, mà tiền đâu ra nhiều vầy nè,
Phê? - Nói rồi, Tho quay hẳn sang Phê, chờ đợi.
Phê không cúi đầu, không giấu giếm, cứ thế, Phê bình thản nhìn
sâu vào mắt Tho, bảo:
- Tao chắc cũng sắp theo mày, lấy chồng cho xong!
- Lấy ai? - Tho hoang mang, Phê làm gì có người yêu kia chứ?
- Tư Càng!
Tho chòng chọc nhìn Phê, nhìn như muốn lòi hai con mắt ra
ngoài, mặt biến sắc hẳn.
- Mày khùng hả? Ổng bằng tuổi ba mày á!
- Ừ!...
°°°
Ngày Phê lấy chồng, Tho đến, cười hay khóc Tho đều không thể


ế
https://thuviensach.vn

làm. Cười sao nổi khi biết rõ bạn mình vì gì mà có cái đám cưới
này? Khóc sao đặng khi hôm nay là ngày vui của bạn. Tho chỉ biết,
cưới Phê, Tho phải đến!
Cả họ nhà Tư Càng đông ngùn ngụt kéo tới mừng thằng cháu
đích tôn đã ngoài 40 giờ mới lấy vợ, lại là vợ trẻ và đẹp nhất làng.
Vì thế, nên của cải nhà Tư Càng dành cho cháu đích tôn hẳn nhiên
vui vẻ giao cho cháu dâu đích tôn quản lý - Phê nổi tiếng đảm đang,
giỏi giang, nhanh nhạy mà!
Phê dòm Tho lom lom:
- Tới phiên mày buồn vì không được ngủ với chồng tao hả?
Tho bật cười:
- Tao không cho mày ngủ với chồng tao, giờ sao dám buồn.
Phê níu tay Tho, kéo Tho ra một góc, thầm thì:
- Mày với ông Thuần ổn chớ, hả?
- Ổn cái gì? Sao tự nhiên hỏi vậy?
Phê thoa thoa bụng Tho:
- Thì ổn cái này nè!
Tho gật, hồn nhiên như những ngày còn là con gái, không gì
không thể chia sẻ với Phê:
- Ổn! Nhưng mà ảnh nói… từ từ… - Tho cúi mặt, hơi ngượng
khi lần đầu tiên nói về chuyện này.
- Ờ, từ từ. Đợi có chút đỉnh để dành đã, nghen!
- Mà, sao tự nhiên mày hỏi chuyện này?
Phê cười, trơ trẽn nói, không toan tính, không suy nghĩ, chẳng
ngần ngại:
- Tao có rồi!
Tho trợn mắt nhìn Phê:
- Cái gì?
- Suỵt! - Phê kê ngón tay lên miệng mình, suỵt dài - Muốn cả họ
nhà chồng tao biết hả? Không vậy, mày nghĩ ông Tư Càng nhà tao
ế


https://thuviensach.vn

chịu đưa hết đất đai nhà cửa cho tao chắc?
°°°
Tho tỉnh dậy, người ngợm đã không còn chút cảm giác gì đau
hay mệt mỏi. Tưởng Tho sẽ tự mình thấy mừng vì bản thân mình
khỏe hẳn, ai ngờ thấy cứ trống trơn với cảm giác mình đã trở lại với
đời, Tho cau mày, khó chịu. Huơ chân xuống đất tìm dép, nhìn
quanh tìm Tuần… không gì Tho tìm mà có cả!
Phê lại qua Tho như tất thảy những ngày trước đó, từ lúc Tho
hư thai được thầy Hai Tưng cứu, vẫn với giỏ nhựa trên tay cùng
lỉnh kỉnh đồ.
- Mày tính đi đâu đó? - Phê hỏi khi thấy Tho đang chực đứng
dậy - Nằm nghỉ đi cho khỏe hẳn đã!
- Nghỉ gì nghỉ ác, cả tháng trời… - Tho cười - Tao khỏe rồi mà!
Muốn dậy phơi bồ kết gội đầu.
- Tao nấu rồi nè, trong bình thủy, để tao gội cho mày. - Vừa nói,
Phê vừa đi thẳng ra nhà bếp, lấy cái thau to bằng nhôm ra.
°°°
Giữa cánh đồng gay gay nắng giao mùa từ thu sang đông, chớm
chút lạnh chưa ngắt hẳn của buổi ban sáng, Tho quật mạnh mái
tóc dài đen óng của mình ra sau. Và, Phê vẫn đều đặn chải từng
nhát lược thẳng tắp trên mái tóc của Tho. Tho bâng quơ ư ử không
thành lời một bài hát. Phê dừng lược, lắng nghe:
- Tao chưa nghe bản này!
- Ừ!
- Bản gì vậy?
- Về một người đàn bà phát hiện ra chồng mình ngoại tình với
bạn thân mình…
Phê dừng hẳn lược, cúi đầu, có lẽ, Phê tìm mùi cỏ… Tho đứng
dậy, đưa thẳng đít quần về mặt Phê vẫn ở phía dưới:
- Tao đi thành phố!
- Tho! Nghe tao nói… Tao… - Phê ngập ngừng, cố tìm lời.
- Tao đi kiếm tiền! Mày vẫn biểu tao phải có nhiều tiền để sanh
https://thuviensach.vn

con còn gì?

y

p

- Nhưng mà…
- Nhưng mà có nhiều kẻ, lắm tiền cũng không sanh được đứa
con, hả Phê? - Lần đầu tiên, Tho gọi tên Phê theo kiểu này.
Giữa sườn đồi, nắng đã trải vàng cái vàng vọt hiếm hoi giữa
giấc giao mùa của mình, đổ bóng hai cô gái một đứng trên cao, một
ngồi dưới thấp với nhìn… Giữa đồi cỏ, bóng Tho, bóng Phê… sao
nay chơ vơ…

https://thuviensach.vn

Nhà Tư Càng, tức nhà Phê, làm giỗ to. Lúc nào nhà

Giỗ quảy

họ chả làm giỗ to nhất cái xứ này. Đơn giản, họ thuộc gia đình có
đông đúc họ hàng nhất, và, họ là những người giàu nhất làng này.
Mọi người bát nháo trò chuyện, ăn uống. Tiếng rì rầm tám
chuyện, tiếng choèn choẹt nhai thức ăn nghe chối tai. Rồi, tất thảy
im bặt!... Thầy Hai Tưng đi trước, mụ đàn bà câm theo sau, lẽo đẽo
như một con chó ngoan ngoãn đi theo chủ. Đi ngang qua chỗ nào,
bà con ngồi chỗ đó đều cúi đầu kính cẩn chào thầy. Thầy Hai Tưng
tử tế chào đáp lễ.
Tư Càng ở trong cùng dãy bàn tiệc trải khắp sân nhà mình, sát
cánh cửa vô nhà, xăm xăm bước ra, đón thầy Hai Tưng. Phê cũng
sấn theo bước chồng, tiến lại. Tư Càng tới gần thầy Hai Tưng, cúi
rạp người, chào thầy. Thầy Hai Tưng vẻ lạnh lùng một chút, gật
đầu cho có lệ với chủ nhà. Tư Càng giơ tay, ý rước tay thầy về phía
bàn đã chuẩn bị sẵn dành riêng cho thầy. Thầy Hai Tưng lạnh
lùng, không chìa tay ra trước. Thầy nhìn Tư Càng, có phần khó
chịu.
- Thầy không tiếp xúc với đàn ông! - Thầy Hai Tưng nói, không
ngần ngại.
Tư Càng thoáng bất ngờ, hơi bối rối và có chút cụt hứng. Phê sải
bước dài của mình về phía trước, thỉnh thầy. Thầy Hai Càng đảo
nhanh mắt qua gương mặt thanh tú của Phê, xuống cái cổ cao
trắng ngần, đến gờ ngực căng tròn phập phồng dưới lớp áo bà bà,
dừng ở cánh tay Phê đang chìa ra phía trước mặt thầy. Thầy Hai
Tưng khẽ mỉm cười.
Thầy Hai Tưng chầm chậm giơ bàn tay mình, chạm vào phần cổ
tay được che da thịt bởi tay áo của Phê. Phê thoáng rùng mình.
Cảm giác như có luồng điện chạy từ vết chạm của thầy Hai Tưng
thẳng vào, tỏa ra khắp cơ thể mình… Hay, cái cảm giác ấy bởi Phê
đã kịp bắt gặp cái quắc mắt rất nhanh, cụp đi cũng nhanh không
kém của mụ câm từ phía sau lưng thầy Hai Tưng?
°°°
Tuần đi nhanh vô nhà, vừa đi vừa nói:

https://thuviensach.vn

- Anh nấu cháo cá lóc cho em ăn nghen!
Không có tiếng Tho trả lời! Tuần khựng lại, đảo quanh mắt một
vòng nhà, nhìn vào căn phòng tối đựng tủ quần áo của Tho, cửa
khép hờ, Tuần mỉm cười, có lẽ Tho đã bắt đầu muốn sửa soạn trở
lại. Kể cũng tội, hai đứa con gái đẹp nhất làng là Tho và Phê, đứa
lấy chồng giàu nhất làng, đứa theo Tuần về căn nhà được liệt vào
hàng không có cái nào tồi tàn hơn… Tuần đã cố gắng hết sức để
mỗi năm sắm cho Tho mấy bộ quần áo tử tế, ít cây son rẻ tiền để
Tho còn cơ hội trang điểm lại mình, cho bớt tủi với bạn bè, với
chòm xóm…
- Anh
 
Gửi ý kiến