Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

thu-hoach-dam-mau

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 07h:24' 06-02-2026
Dung lượng: 1.7 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích: 0 người
THU HOẠCH ĐẪM MÁU
Điều tra về mổ cướp tạng sống
các học viên Pháp Luân Công

David Matas & David Kilgour

BLOODY HARVEST,
The killing of Falun Gong for their organs,
Vietnamese version; translated from the original English version,
Seraphim Editions, 2009,
(c) David Matas & David Kilgour
Translated August 2014.
Vietnamese Falun Dafa practitioners would like to express our
sincere appreciate for the authors to give us the permission to
circulate this Vietnamese translation for readers to read for free.
Selling this Vietnamese translation is strictly prohibited.



THU HOẠCH ĐẪM MÁU
Điều tra về mổ cướp tạng sống các học viên Pháp Luân Công
Dịch tháng 8-2014 từ nguyên bản tiếng Anh.
Các đệ tử Pháp Luân Đại Pháp Việt Nam chúng tôi bày tỏ cảm ơn
chân thành đến các tác giả của tác phẩm này vì những ủng hộ to
lớn của tác giả cho cộng đồng học viên Đại Pháp, và vì sự đồng ý
cho phép lưu hành miễn phí bản dịch tiếng Việt này.
Nghiêm cấm sử dụng bản dịch này với mục đích thương mại.



MỤC LỤC
Dẫn nhập............................................................................................1
Phần I: Bằng chứng..........................................................................5
Chương 1: Phương pháp.....................................................................5
Chương 2: Bối cảnh...........................................................................15
Chương 3: Nạn nhân – Những người không xác định danh tính........32
Chương 4: Nạn nhân – Thử máu và tử thi.........................................59
Chương 5: Bệnh nhân.......................................................................71
Chương 6: Bệnh viện.........................................................................88
Chương 7: Điều tra qua điện thoại..................................................101
Chương 8: Những con số.................................................................121
Chương 9: Tô Gia Đồn.....................................................................142
Chương 10: Khẳng định...................................................................162
Phần II: Hành động sau bằng chứng.............................................179
Chương 11: Phản ứng.....................................................................179
Chương 12: Luật và chính sách........................................................212
Chương 13: Bác sĩ...........................................................................223
Chương 14: Chiến lược...................................................................246
Chương 15: Thuyết tương đối.........................................................266
Chương 16: Chấm dứt tội ác...........................................................283

––––



  ––––

Dẫn nhập

Một phụ nữ với hoá danh Annie kể với tờ báo Đại Kỷ
Nguyên (The Epoch Times) trong một câu chuyện đăng ở số
báo ngày 17-3-2006 như sau:
“Một thành viên trong gia đình tôi tham gia hoạt động
thu hoạch cơ quan tạng các học viên Pháp Luân Công.
Điều này mang đến nỗi đau to lớn cho gia đình tôi.”
Bài phỏng vấn Annie dẫn đến những tranh luận rằng cô ấy
nói có đúng sự thật hay không. Chính phủ Trung Quốc chối
bỏ tất cả. Những người khác bắt đầu một vài điều tra sơ bộ
dựa trên những gì Annie kể, và họ khẳng định rằng các học
viên Pháp Luân Công đang là nạn nhân của nạn mổ cướp cơ
quan tạng sống trên toàn lãnh thổ Trung Quốc.
Pháp Luân Công là một bộ phương pháp tập luyện kèm theo
một nền tảng tâm linh, môn tu luyện này đã bị cấm ở Trung
Quốc vào năm 1999. Ai luyện tập sau năm 1999 thì sẽ bị bắt
và bị yêu cầu phỉ báng môn tu luyện này. Ai làm theo yêu cầu
này thì sẽ được thả. Ai từ chối thì sẽ bị tra tấn. Ai vẫn còn
tiếp tục từ chối sau khi bị tra tấn thì sẽ mất tích.
Vậy điều gì xảy ra với những người mất tích đó? Annie và
một số người khác khẳng định rằng họ bị thu hoạch tạng, và
Dẫn nhập

1

hoạt động cướp đoạt cơ quan tạng học viên Pháp Luân Công
không cần đồng ý như vậy đang diễn ra ở hàng loạt địa điểm,
theo một chính sách có hệ thống, với số lượng rất lớn.
Mổ lấy tạng là một bước trong quy trình cấy ghép tạng. Mục
đích là để có được bộ phận cơ thể người phục vụ cho hoạt
động cấy ghép. Phẫu thuật cấy ghép không bắt buộc phải diễn
ra cùng chỗ với nơi diễn ra mổ lấy tạng. Hai địa điểm thông
thường là khác nhau. Mổ lấy tạng tại một nơi, sau đó tạng
người được chuyển đến một nơi khác để cấy ghép.
Cáo buộc còn đi xa hơn nữa, khi tuyên bố rằng hoạt động mổ
lấy tạng này diễn ra ngay khi nạn nhân là học viên Pháp Luân
Công đang còn sống. Học viên Pháp Luân Công chết trong
lúc bị mổ lấy tạng, hoặc bị giết ngay sau đó. Như vậy, phẫu
thuật này là một hình thức của hành vi sát nhân.
Cuối cùng, lời cáo buộc tuyên bố rằng, xác nạn nhân sẽ bị
thiêu huỷ ngay sau đó. Sẽ không có tử thi để kiểm tra, cũng
như dùng để xác minh nguồn gốc tạng của một ca cấy ghép.
Tháng 5-2006, Liên hiệp điều tra cuộc đàn áp Pháp Luân
Công tại Trung Quốc (CIPFG) đề nghị chúng tôi điều tra về
cáo buộc này. Nhận thức được tính nghiêm trọng của cáo
buộc, đồng thời chúng tôi xưa nay vẫn cam kết cổ suý tôn
trọng nhân quyền, nên chúng tôi nhận lời. Mặc dù tổ chức ấy
đề xuất trả các chi phí cho chúng tôi, nhưng chúng tôi không
bao giờ yêu cầu điều đó.
Đầu tiên, chúng tôi đưa ra các kết quả điều tra của mình trong
một báo cáo được công bố vào tháng 7-2006. Phiên bản thứ
hai của báo cáo này được công bố tháng 1-2007. Kết luận của
chúng tôi là: Quả thực, các học viên Pháp Luân Công vô tội
đã và đang bị giết hại để trích lấy cơ quan tạng của họ.
2

Thu hoạch đẫm máu

Cuốn sách này, trước hết trình bày kết quả điều tra của chúng
tôi dưới hình thức bản báo cáo nói trên với cập nhật mới.
Tiếp theo là kiến nghị rằng chúng tôi và những người khác
nên hành động như thế nào sau những bằng chứng thu thập
đượci. Vì chúng tôi đều là những nhà hoạt động nhân quyền,
chúng tôi không thể ngồi yên khi có kết luận rằng những
người vô tội đang bị giết hại để lấy cơ quan tạng.
Cuốn sách này gồm hai phần. Phần đầu trình bày các bằng
chứng thu thập được. Điều tra của chúng tôi không dừng lại ở
phiên bản thứ nhất của báo cáo cũng như phiên bản thứ hai.
Chúng tôi liên tục nhận được bằng chứng mới sau mỗi phiên
bản báo cáo được công bố, không chỉ có thêm bằng chứng
cùng loại với những gì mà chúng tôi đã có, mà còn cả bằng
chứng loại hoàn toàn mới. Phần thứ hai trình bày những phản
ứng mà chúng tôi nhận được đáp lại hai phiên bản báo cáo,
và tiếp đó nêu lên ủng hộ mà chúng tôi cam kết nhằm chấm
dứt nạn vi phạm nhân quyền như chúng tôi đã xác minh.
Lập luận ủng hộ và điều tra của chúng tôi đã góp phần củng
cố lẫn nhau. Nhờ có lập luận ủng hộ của mình chúng tôi đã
tiếp tục nhận được các bằng chứng mới. Và vì những bằng
chứng mới đó đều nhằm thẳng một hướng, và hỗ trợ cho các
kết luận của chúng tôi, cho nên các bằng chứng mới lại củng
cố thêm cho lập luận ủng hộ của chúng tôi.
i

Cuốn sách xuất bản 2009, ba năm sau báo cáo phiên bản đầu tiên 2006.
Bản báo cáo năm 2006 và 2007 (bản gốc tiếng Anh và các bản dịch ra nhiều
thứ tiếng khác) có thể download miễn phí từ website của tác giả:
http://organharvestinvestigation.net/report20060706.htm (trong đó có bản
dịch tiếng Việt), và http://organharvestinvestigation.net/index.html.
(Các chú thích trong trang là của người dịch; các ghi chú cuối sách là từ
nguyên bản).

Dẫn nhập

3

Luật pháp và thực tiễn đã thay đổi kể từ khi hai phiên bản
báo cáo của chúng tôi được công bố, có lẽ phần nào là bởi
chính bản báo cáo ấyi. Cuốn sách này cố gắng nhìn xét tình
hình trong khi sự vụ đang diễn ra, không chỉ giải quyết câu
hỏi liệu tội ác này đã xảy ra hay không, mà là còn là liệu nó
có vẫn đang xảy ra hay không.

i

Nghị viện EU (EP, European Parliament) ngày 11-12-2013 đã thông qua nghị
quyết RC-B7-0562/2013 về chống nạn mổ cướp tạng ở Trung Quốc, có đoạn
viết: “lập tức phải chấm dứt thu hoạch tạng của các tù nhân lương tâm”, và
“thả ngay các tù nhân lương tâm gồm cả các học viên Pháp Luân Công”.
Trong quá trình dịch cuốn sách này ra tiếng Việt, ngày 30-7-2014 Ủy ban Đối
ngoại Hạ nghị viên Hoa Kỳ đã thông qua dự thảo nghị quyết 281 về chống nạn
mổ cướp tạng ở Trung Quốc, có đoạn viết: “Yêu cầu Trung Quốc chấm dứt thu
hoạch tạng từ các tù nhân, đặc biệt là học viên Pháp Luân Công cũng như các
nhóm tù nhân lương tâm khác”, và “yêu cầu chấm dứt ngay cuộc đàn áp học
viên Pháp Luân Công”.

4

Thu hoạch đẫm máu

Phần I: Bằng chứng
Chương 1: Phương pháp
Liên hiệp Điều tra về đàn áp Pháp Luân Công tại Trung
Quốc đã gửi thư đề nghị chúng tôi tiến hành điều tra cáo
buộc về nạn mổ cướp tạng học viên Pháp Luân Công. Dưới
đây là nội dung bức thư:
“Ngày 24-5-2006
Kính gửi: Ông David Matas và Ông David Kilgour
Liên hiệp Điều tra về đàn áp Pháp Luân Công tại Trung
Quốc (CIPFG), một tổ chức phi chính phủ đăng ký tại
Washington D.C. Hoa Kỳ có chi nhánh tại Ottawa,
Ontario, Canada, kính đề nghị các ông giúp đỡ điều tra
cáo buộc rằng các cơ quan và nhân viên nhà nước của
chính phủ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đã và
đang mổ cướp cơ quan tạng các học viên Pháp Luân
Công còn sống và giết các học viên này trong quá trình
mổ cướp. Liên hiệp đã nhận được bằng chứng chứng
minh cho cáo buộc này, nhưng cũng biết rằng một số
người vẫn không tin những bằng chứng này có thật hay
không và một số người khác phủ nhận chúng.
Chương 1: Phương pháp

5

Liên hiệp hiểu rằng các ông sẽ tiến hành điều tra của
mình độc lập với Liên hiệp hoặc bất kỳ tổ chức/chính
phủ khác. Các ông được tự do gửi các báo cáo về những
gì các ông tìm thấy hoặc đi đến bất kỳ kết luận nào dựa
trên bằng chứng thu thập được.
Liên hiệp sẽ chi trả tất cả các phí tổn trên các hóa đơn
của các ông. Chúng tôi hiểu rằng các ông sẽ không lấy
tiền thù lao cho công việc này.
Phương pháp làm việc của các ông là hoàn toàn do các
ông chọn lựa. Chúng tôi hiểu rằng các ông sẽ cung cấp
cho chúng tôi báo cáo của các ông, muộn nhất là ngày
30-6-2006.
Cảm ơn các ông vì đã chấp thuận đảm nhận trọng trách
này.
Chân thành,
Tiến sỹ John Jaw
Chủ tịch Liên hiệp Điều tra về đàn áp Pháp Luân Công
Địa chỉ: 106 G St. SW, Washington, DC USA 20024
Web: www.cipfg.org.
Tel: (781) 710-4515. Fax: (202) 234-7113.
Email: info@cipfg.org”
Hai người chúng tôi đều không phải là học viên Pháp Luân
Công. Liên hiệp không đưa ra cho chúng tôi những chỉ dẫn
cụ thể, họ cũng không nói chúng tôi sẽ tìm kiếm những gì,
chỉ đề nghị chúng tôi điều tra.
Với tư cách là một luật sư về tị nạn và nhân quyền, ông
David Matas đã có một số nhận thức về việc Pháp Luân Công
6

Thu hoạch đẫm máu

bị ngược đãi trước khi chúng tôi bắt tay vào công việc của
mình. David Matas đã từng phát biểu tại một số hội nghị về
luật nhân quyền quốc tế do các học viên Pháp Luân Công tổ
chức và cũng có một vài trường hợp làm việc với khách hàng
là các học viên Pháp Luân Công.
Là một nhân vật chính trị tên tuổi đã từng lên tiếng về vấn đề
vi phạm nhân quyền, ông David Kilgour đã phản đối vi phạm
nhân quyền mà các học viên Pháp Luân Công phải hứng
chịu, cũng giống như việc ông phản đối vi phạm nhân quyền
mà các nạn nhân là những nhóm người khác phải hứng chịu.
Ông cũng không hề có một mối quan hệ đặc biệt, trọng điểm
nào với Pháp Luân Công trước khi ông bắt đầu công việc của
chúng tôi. Hình thức liên hệ chúng tôi dùng là không khác
biệt so với hình thức liên hệ mà chúng tôi đã dùng với các
nhóm nạn nhân khác.
Cả hai chúng tôi đều là luật sư. Bởi vì chúng tôi là luật sư,
chúng tôi có ý thức và nỗ lực tuân thủ theo những nguyên tắc
tư pháp. Một nguyên tắc đó là, tội danh trong quá khứ (thậm
chí phạm tội lặp lại cùng mẫu dạng) không thể chứng minh
rằng giờ đây bị cáo lại phạm tội tương tự. Trong luật, bằng
chứng của tội danh trong quá khứ, không được chấp nhận
làm bằng chứng tại phiên tòa, nếu chưa phán quyết là có tội.
Mặc dù chúng ta không thể bỏ qua lịch sử quá khứ của Chính
phủ Trung Quốc với các vi phạm nhân quyền nhắm vào học
viên Pháp Luân Công, chúng tôi biết rằng những vi phạm đó
không thể chứng minh cáo buộc này. Chúng tôi biết cách
tránh thành kiến về vị thế xấu hổ của Chính phủ Trung Quốc
gây ra bởi những vi phạm của Trung Quốc trong quá khứ.
Tính độc lập của chúng tôi có ý nghĩa quan trọng vì cần phải
chống lại tuyên truyền của Chính phủ Trung Quốc. Tuyên
Chương 1: Phương pháp

7

truyền đó mô tả các học viên Pháp Luân Công như những
con rối, những người không thể suy nghĩ một cách độc lập.
Khẩu hiệu chính thức của Chính phủ Trung Quốc về Pháp
Luân Công, ấy là gọi nó là một “tà giáo”. Pháp Luân Công
vận hành thế nào là nhờ nhận thức học được từ những bài
giảng của ông Lý Hồng Chí. Chính phủ Trung Quốc mô tả đó
là học viên Pháp Luân Công theo sát những mệnh lệnh bí mật
của người lãnh đạo “giáo phái” của họ, ông Lý Hồng Chí.
Thực ra, tất cả các bài giảng của ông Lý Hồng Chí đều công
khai. Không có mệnh lệnh bí mật. Nhưng với bộ não bị
nhiễm bệnh hoang tưởng rất nặng, Đảng cộng sản Trung
Quốc chính vì không tìm ra chứng cớ gì cho sự tồn tại của
các mệnh lệnh bí mật, nên nó càng vững tin là có.
Tài liệu của Chính phủ Trung Quốc tuyên bố: “Các học viên
Pháp Luân Công, như thể bị trói buộc bởi một thứ ma thuật,
mà mù quáng tuân theo những mệnh lệnh của [ông Lý Hồng
Chí]”. Tuyên truyền của họ đề cập đến ông Lý Hồng Chí như
là “đang cố điều khiển tâm trí của các học viên Pháp Luân
Công, ra lệnh cho họ… Bị ông lừa dối và mê hoặc, các học
viên Pháp Luân Công…”
Việc chúng tôi đứng ra làm báo cáo, ít nhất về mặt lý thuyết,
cho phép tránh những nghi ngờ do chiến dịch tuyên truyền
này gây ra về Pháp Luân Công. Dù ai có thể nghĩ thế nào về
tầm ảnh hưởng của ông Lý Hồng Chí đối với các học viên
Pháp Luân Công đi nữa, chắc chắn ông ấy không có bất kỳ
ảnh hưởng nào đối với chúng tôi. Chúng tôi cũng chưa bao
giờ gặp gỡ hay nghe ông Lý Hồng Chí thuyết giảng. Tại thời
điểm chúng tôi bắt đầu bản báo cáo của mình, chúng tôi chưa
đọc bất cứ điều gì ông ấy viết.
Trong bất kỳ trường hợp nào, chúng tôi đều đứng trên lập
8

Thu hoạch đẫm máu

trường quan điểm của riêng mình. Hơn nữa, vấn đề là cần nói
những gì chứ không phải là ai nói. Độc giả có thể chối bỏ
hoặc chấp nhận báo cáo nếu họ cảm thấy phù hợp. Tất cả các
nguồn chứng cứ nêu ra ở đây là có thể kiểm chứng một cách
độc lập. Bất cứ ai muốn tiến hành nghiên cứu riêng để kiểm
tra các kết luận của chúng tôi, họ đều có thể tiến hành. Chúng
tôi không đòi hỏi mọi người phải tin chúng tôi chỉ vì chúng
tôi là ai. Chúng tôi chỉ yêu cầu mọi người hãy xem xét đến
tác phẩm này của chúng tôi và tự đưa ra ý kiến của mình.
Khi bắt đầu công việc của mình, chúng tôi không có bất cứ
nhận định gì rằng cáo buộc có đúng sự thật hay không. Cáo
buộc này đã gây sốc tới mức hầu như không thể tin nổi.
Chúng tôi từng thiên hướng rằng sẽ phát hiện cáo buộc là sai.
Cáo buộc này, nếu là đúng, thì nó mô tả một loại ma quỷ vô
cùng ghê tởm chưa từng xuất hiện ở hành tinh này, kể cả khi
chúng ta gộp hết tất cả những gì sa đoạ mà nhân loại từng
chứng kiến trong lịch sử để so sánh. Tội ác quá đỗi khủng
khiếp đã khiến chúng tôi quay cuồng trong hoài nghi. Nhưng
hoài nghi không có nghĩa là cáo buộc này là sai sự thật.
Chúng tôi ý thức rõ ràng điều mà quan toà Toà án tối cao Mỹ
Quốc, ông Felix Frankfurter, đã từng nói với viên chức ngoại
giao Ba Lan năm 1943. Ông đã nói như sau khi được ông Jan
Karski kể về nạn diệt chủng Holocausti:
“Tôi không nói rằng anh thanh niên đó đã nói dối tôi.
Nhưng tôi nói rằng tôi không thể nào tin nổi những gì
anh ta đã nói. Đó là chỗ khác biệt.”

i

Holocaust, nạn diệt chủng người Do Thái (và một ít người Slavơ) thời Đại
chiến thế giới II do Đức Quốc xã gây ra.

Chương 1: Phương pháp

9

Kể từ sau nạn diệt chủng Holocaust, người ta đã không thể
nhắm mắt phủ nhận bất kỳ hình thức tội phạm sa đoạ nào.
Một cáo buộc tội ác vô nhân đạo là chỉ có thể được xác định
có hay không sau khi cân nhắc những chứng cứ khách quan.
Cáo buộc này, do nội dung và đặc điểm tự nhiên của nó, là rất
khó chứng minh cũng như phản bác. Bằng chứng tốt nhất để
chứng minh là các nhân chứng đã tận mắt chứng kiến việc
này. Nhưng với tội ác loại này, rất khó có được nhân chứng.
Những người có mặt tại nơi xảy ra hành vi tội ác thu hoạch
tạng sống của học viên Pháp Luân Công – nếu đó là thật – thì
sẽ hoặc là nạn nhân, hoặc là thủ phạm. Không có người ngoài
cuộc. Vì nạn nhân – theo như lời cáo buộc – bị thủ tiêu và
thiêu xác, nên cũng không có xác để khám nghiệm tử thi.
Cũng không có nạn nhân nào sống sót để kể về việc này. Còn
hung thủ có lẽ sẽ không tự đứng ra thú nhận về những tội ác
phản nhân tính mà họ đã làm. Ấy thế mà, dù không có được
những lời thú tội và lời chứng đầy đủ, chúng tôi vẫn thu thập
được một số lượng đáng ngạc nhiên những thú nhận thông
qua các cuộc điện thoại.
Hiện trường tội ác – nếu tội ác đó đã xảy ra – cũng sẽ không
để lại dấu tích. Sau khi tạng được mổ lấy đi, thì căn phòng
mổ đó sẽ trở về trống trải giống như bất kỳ một phòng mổ
thông thường nào khác.
Chính sách vùi dập các báo cáo về nhân quyền tại Trung
Quốc khiến việc điều tra về cáo buộc trên trở nên rất khó
khăn. Thực tế đáng tiếc là, Trung Quốc xưa nay vẫn luôn đàn
áp những ai báo cáo hoặc bảo vệ nhân quyền. Tại Trung
Quốc không có quyền tự do ngôn luận. Ai đứng lên báo cáo
về vi phạm nhân quyền tại Trung Quốc thường bị bắt giam,
và đôi khi phải chịu lãnh án với tội danh “tiết lộ bí mật quốc
10

Thu hoạch đẫm máu

gia”. Trong bối cảnh như vậy, sự im lặng của các tổ chức
nhân quyền phi chính phủ trước vấn đề mổ cướp tạng các học
viên Pháp Luân Công không nói lên điều gì.
Hội Chữ thập đỏ Quốc tế (ICRC) từng bị từ chối, không cho
thăm tù nhân tại Trung Quốc. Các tổ chức liên quan vấn đề
nhân quyền của tù nhân cũng gặp tình cảnh tương tự. Chính
sách này của Trung Quốc cắt đứt nguồn tiết lộ bằng chứng.
Chúng tôi đã cố gắng đến Trung Quốc để điều tra cho báo
cáo này. Nhưng những nỗ lực của chúng tôi không có kết
quả. Chúng tôi đã có văn bản yêu cầu được gặp gỡ Lãnh sự
quán Trung Quốc để bàn về việc sang Trung Quốc. Dưới đây
là nội dung bức thư gửi cho Đại sứ quán:
“31-5-2006,
Gửi Đại sứ quán Trung quốc
515 St. Patrick Street,
Ottawa, Ontario, KIN 5H3
Thưa Ngài Đại sứ,
Chúng tôi muốn đến Trung quốc trong tháng tới để điều
tra về cáo buộc rằng các cơ quan và nhân viên nhà nước
Chính phủ Trung Quốc đã và đang cắt mổ lấy tạng từ các
học viên Pháp Luân Công đang còn sống, và giết chết họ
trong quá trình đó. Trước khi chính thức nộp đơn xin
visa, chúng tôi cảm thấy nên hỏi ông để có thể gặp ông
hoặc một nhân viên của ông và thảo luận về khả năng
của chuyến đi này cùng các điều kiện để chúng tôi có thể
được phép tiến hành điều tra của mình ở Trung quốc.
Chúng tôi gửi kèm theo đây lá thư của Liên hiệp Điều tra
về đàn áp Pháp Luân Công đề nghị chúng tôi điều tra cáo
buộc trên.
Chương 1: Phương pháp

11

Kính thư,
David Matas và David Kilgour”
Yêu cầu gặp mặt đã được chấp thuận, nhưng người gặp ông
David Kilgour chỉ quan tâm đến việc bác bỏ lời cáo buộc mà
không quan tâm gì đến việc sắp xếp chuyến đi Trung Quốc
của chúng tôi.
Chứng minh có thể làm theo cách quy nạp hoặc suy diễn.
Điều tra tội phạm thường được tiến hành theo cách suy diễn,
khi các bằng chứng rời rạc được xâu kết lại thành một bức
tranh liền mạch. Điều tra của chúng tôi theo hướng suy diễn
gặp nhiều hạn chế vì vấn đề bằng chứng trực tiếp. Tuy thế,
vẫn có một số bằng chứng cho phép chúng tôi từ đó suy diễn
ra những gì đã và đang xảy ra ở Trung Quốc, ví dụ, bằng
chứng từ nội dung các cuộc điện thoại của điều tra viên.
Chúng tôi cũng dùng lập luận quy nạp, theo cả chiều xuôi và
ngược: Nếu nói cáo buộc là sai, thì vì lẽ gì kết luận nó là sai?
Nếu nói cáo buộc là đúng, thì những bằng chứng thực tế nào
là nhất trí với cáo buộc? Động cơ hay bối cảnh gì có thể giải
thích cho sự xuất hiện của tội ác nêu ra trong cáo buộc, nếu
tội ác đó là đã xảy ra? Trả lời những câu hỏi như vậy giúp
chúng tôi đi đến kết luận của mình.
Đồng thời chúng tôi cũng cân nhắc đến những nhân tố phòng
ngừa. Các nhân tố phòng ngừa nào ngăn cản hoạt động tội ác
này? Nếu những nhân tố phòng ngừa này có tồn tại, thì chúng
ta có thể kết luận rằng tội ác này ít có khả năng diễn ra. Nếu
không có nhân tố phòng ngừa nào, thì khả năng có tội ác này
diễn ra là cao hơn.
Kết luận của chúng tôi là: Hoạt động thu hoạch tạng không
cần đồng ý từ các học viên Pháp Luân Công là đã tồn tại
12

Thu hoạch đẫm máu

và tiếp tục tiếp diễn cho đến hiện nay trên quy mô rộng lớn.
Chúng tôi kết luận rằng: Chính phủ Trung Quốc và các cơ
quan của họ trên khắp nước, đặc biệt là các bệnh viện, các
trại tạm giam và các “toà án nhân dân”, từ năm 1999 đã
giết hại một lượng rất lớn nhưng không rõ con số bao
nhiêu các tù nhân lương tâm là học viên Pháp Luân Công.
Các cơ quan tạng sống còn của họ, kể cả thận, tim, gan và
giác mạc mắt, đều bị mổ cướp đi bán với giá rất cao, nhiều
khi là bán cho người đến từ ngoại quốc, nơi mà sẽ phải chờ
đợi rất lâu mới có người tình nguyện hiến cơ quan tạng này.
Kết luận của chúng tôi không xuất phát từ một bằng chứng
đơn lẻ, mà từ tổng hợp của tất cả các bằng chứng mà chúng
tôi cân nhắc. Mỗi phần bằng chứng mà chúng tôi cân nhắc,
bản thân nó, là có thể kiểm chứng, và trong hầu hết các
trường hợp, là không thể chối cãi được. Khớp chúng lại với
nhau sẽ tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh. Tổng hợp những
bằng chứng này lại đã thuyết phục chúng tôi.
Trước khi báo cáo của chúng tôi phát hành, nhận thức phổ
cập trong các tổ chức nhân quyền chính là: nguồn tạng để cấy
ghép là đến từ tử tùi. Kết luận này đã có từ nhiều năm trước.

i

Trong cuốn sách này, hãy lưu ý cách dùng từ về tù nhân: (1) tử tù: tù nhân bị
kết án tử hình; (2) tử tù bị hành quyết: tù nhân bị kết án tử hình và bị hành
quyết; (3) tù nhân bị hành quyết: tù nhân bị hành quyết, nghĩa là gồm cả tù
nhân bị giết dù không bị kết án tử hình (ví như tù nhân lương tâm bị thủ tiêu),
thậm chí chỉ là đang bị giam giữ nhưng chưa bị kết án gì cả (ví như học viên
Pháp Luân Công trong các trại lao động hoặc trại tạm giam). Bình thường
người ta vẫn hiểu là chỉ tù nhân bị án tử hình thì mới bị hành quyết, và người
bị hành quyết hẳn là đã lãnh án tử hình trước đó, cho nên lẫn lộn nhóm (1) và
nhóm (3). Trong ngữ cảnh cuốn sách này, do tính chuyên môn cao, nên cần
phân biệt cho rõ. Nhưng ngoài ngữ cảnh cuốn sách này (ví như trong trích dẫn
từ nguồn tài liệu khác) thì vẫn chưa phân biệt rõ ràng như thế.

Chương 1: Phương pháp

13

Một báo cáo của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human
Right Watch) công bố tháng 8-1994 đưa ra phân tích chi tiết
và đưa ra kết luận: “Thân thể tù nhân bị hành quyết là nguồn
tạng của phần lớn, thực ra là hầu như tất cả, hoạt động cấy
ghép ở Trung Quốc”. Báo cáo này dựa trên một số tài liệu và
“một phần lớn các tài liệu không chính thức”. Báo cáo sau đó
đã liệt kê một số bằng chứng “không chính thức” được cung
cấp bởi những người, mà vì an toàn cá nhân nên không đưa
ra danh tính ngoại trừ một số điều chung chung1.
Nếu so sánh phương pháp làm việc, chất lượng bằng chứng
và phản ứng đáp trả từ Chính phủ Trung Quốc, thì sẽ thấy
không khác biệt gì mấy giữa báo cáo hiện nay của chúng tôi
và những báo cáo đã có từ rất sớm kia, mà trong đó kết luận
rằng nguồn tạng cho cấy ghép là từ tử tù thời đó. Nếu bằng
chứng trong những năm 1990, vốn dẫn đến kết luận rằng cơ
quan tạng có nguồn gốc từ tử tù, đã tìm được thừa nhận là
chứng cứ hợp pháp, thì những bằng chứng hiện nay, với chất
lượng đảm bảo tương tự
 
Gửi ý kiến