nguon-coi

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 08h:51' 06-02-2026
Dung lượng: 8.3 MB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 08h:51' 06-02-2026
Dung lượng: 8.3 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
DAN BROWN
NGUỒN CỘI
Origin (2017)
Nguyễn Xuân Hồng dịch
ROBER LANGDON #5
Mục lục
Cám ơn
Tưởng nhớ
Trích dẫn
Thực Tế
Dạo đầu
CHƯƠNG 1
CHƯƠNG 2
CHƯƠNG 3
CHƯƠNG 4
CHƯƠNG 5
CHƯƠNG 6
CHƯƠNG 7
CHƯƠNG 8
CHƯƠNG 9
CHƯƠNG 10
CHƯƠNG 11
CHƯƠNG 12
CHƯƠNG 13
CHƯƠNG 14
CHƯƠNG 15
CHƯƠNG 16
CHƯƠNG 17
CHƯƠNG 18
CHƯƠNG 19
CHƯƠNG 20
CHƯƠNG 21
CHƯƠNG 22
CHƯƠNG 23
CHƯƠNG 24
CHƯƠNG 25
CHƯƠNG 26
CHƯƠNG 27
CHƯƠNG 28
CHƯƠNG 29
CHƯƠNG 30
CHƯƠNG 31
CHƯƠNG 32
CHƯƠNG 33
CHƯƠNG 34
CHƯƠNG 35
CHƯƠNG 36
CHƯƠNG 37
CHƯƠNG 38
CHƯƠNG 39
CHƯƠNG 40
CHƯƠNG 41
CHƯƠNG 42
CHƯƠNG 43
CHƯƠNG 44
CHƯƠNG 45
CHƯƠNG 46
CHƯƠNG 47
CHƯƠNG 48
CHƯƠNG 49
CHƯƠNG 50
CHƯƠNG 51
CHƯƠNG 52
CHƯƠNG 53
CHƯƠNG 54
CHƯƠNG 55
CHƯƠNG 56
CHƯƠNG 57
CHƯƠNG 58
CHƯƠNG 59
CHƯƠNG 60
CHƯƠNG 61
CHƯƠNG 62
CHƯƠNG 63
CHƯƠNG 64
CHƯƠNG 65
CHƯƠNG 66
CHƯƠNG 67
CHƯƠNG 68
CHƯƠNG 69
CHƯƠNG 70
CHƯƠNG 71
CHƯƠNG 72
CHƯƠNG 73
CHƯƠNG 74
CHƯƠNG 75
CHƯƠNG 76
CHƯƠNG 77
CHƯƠNG 78
CHƯƠNG 79
CHƯƠNG 80
CHƯƠNG 81
CHƯƠNG 82
CHƯƠNG 83
CHƯƠNG 84
CHƯƠNG 85
CHƯƠNG 86
CHƯƠNG 87
CHƯƠNG 88
CHƯƠNG 89
CHƯƠNG 90
CHƯƠNG 91
CHƯƠNG 92
CHƯƠNG 93
CHƯƠNG 94
CHƯƠNG 95
CHƯƠNG 96
CHƯƠNG 97
CHƯƠNG 98
CHƯƠNG 99
CHƯƠNG 100
CHƯƠNG 101
CHƯƠNG 102
CHƯƠNG 103
CHƯƠNG 104
CHƯƠNG 105
Lời kết
Lời cảm ơn
Cám ơn Kaoaye, Quandeptrai, Caruri
đã giúp hoàn thành sách này!
Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
Để tưởng nhớ mẹ tôi
Chúng ta phải sẵn sàng từ bỏ cuộc sống đã lên kế
hoạch, để có cuộc sống đang chờ đợi phía trước.
- JOSEPH CAMPBELL
THỰC TẾ
Tất cả nghệ thuật, kiến trúc, địa điểm, khoa học và tổ chức tôn giáo
trong cuốn tiểu thuyết này đều là thật.
DẠO ĐẦU
Khi đoàn tàu hỏa bánh xe răng cổ xưa bò dần lên đoạn dốc cao
chóng mặt, Edmond Kirsch ngắm nghía phần đỉnh núi lởm
chởm phía trên đầu. Cách một quãng, tòa tu viện bằng đá đồ sộ
được xây đối diện với vách núi dựng đứng, dường như treo lơ
lửng trong không trung, như thể được gắn nối một cách kỳ diệu
vào phần vách núi thẳng đứng. Tòa tu viện không nhuốm màu
thời gian này ở Catalonia, Tây Ban Nha đã phải chịu sức kéo
liên tục của trọng trường suốt hơn bốn thế kỷ, nhưng chưa bao
giờ chệch khỏi mục đích ban đầu của nó: bảo vệ những cư dân
của mình tách biệt khỏi thế giới hiện đại.
Mỉa mai thay, giờ họ sẽ là những người đầu tiên biết sự thật,
Kirsch nghĩ thầm, tự hỏi không biết họ sẽ phản ứng ra sao. Xét
về lịch sử, những kẻ nguy hiểm nhất trên Trái Đất lại là những
người của Chúa… đặc biệt khi các vị thần của họ bị đe dọa. Và
mình lại sắp phóng một ngọn lao rực lửa vào tổ ong bắp cày.
Khi đoàn tàu lên đến đỉnh núi, Kirsch nhìn thấy một bóng
người lẻ loi đang đứng đợi anh trên sân ga. Một người đàn ông
với khung xương khô đét quấn trong lớp áo chùng màu tía
truyền thống và chiếc áo lễ trắng thêu hoa văn của Công giáo,
cùng chiếc mũ sọ* trên đầu. Kirsch nhận ngay ra những nét
xương xẩu của vị chủ nhà qua những tấm ảnh và cảm thấy
lượng adrenaline bất ngờ trào lên.
Valdespino đích thân ra đón mình.
Giám mục Antonio Valdespino là một nhân vật ghê gớm ở
Tây Ban Nha - không chỉ là một người bạn và cố vấn đáng tin
cậy của Đức vua, mà ở đất nước này, ngài còn là một trong
những người ủng hộ có ảnh hưởng và lớn tiếng nhất cho việc
bảo tồn những giá trị Công giáo bảo thủ cùng những chuẩn mực
chính trị truyền thống.
“Ta chắc anh là Edmond Kirsch phải không?” vị giám mục
mở lời khi Kirsch rời khỏi tàu.
“Vâng,” Kirsch mỉm cười nói khi chìa tay bắt bàn tay xương
xẩu của vị chủ nhà. “Thưa Giám mục Valdespino, tôi muốn cảm
ơn Đức cha đã thu xếp cuộc gặp gỡ này.”
“Ta đánh giá cao đề nghị của anh.” Giọng vị giám mục mạnh
mẽ hơn Kirsch nghĩ - rõ ràng và lanh lảnh, như tiếng chuông
ngân. “Thường thì chúng ta đâu có được những người làm khoa
học hỏi ý kiến, nhất là người xuất chúng như anh. Mời đi lối
này.”
Valdespino hướng dẫn Kirsch băng qua sân ga, không khí
lành lạnh vùng núi quất vào lớp áo chùng của vị giám mục.
“Ta phải thú thực rằng trông anh khác hẳn ta hình dung,”
Valdespino nói. “Ta cứ đinh ninh là một nhà khoa học, nhưng
anh lại hoàn toàn…” Ông nhìn bộ vest Kiton K50 cùng đôi giày
Barker da đà điểu của vị khách với một thoáng coi thường.
“'Dân chơi', ta tin từ ấy mới đúng nhỉ?”
Kirsch mỉm cười hết sức nhã nhặn. Từ 'Dân chơi' lỗi thời cả
mấy thập kỷ trước rồi còn đâu.
“Khi đọc danh sách thành tích của anh,” vị giám mục nói, “ta
vẫn không tin hẳn đó là những gì anh làm.”
'Tôi chuyên về lý thuyết trò chơi và làm mẫu máy tính.”
“Vậy là anh làm ra các trò chơi trên máy tính cho trẻ con à?”
Kirsch cảm thấy vị giám mục đang vờ ngây ngô nhằm tỏ ra
mình kỳ quặc. Kirsch biết thừa, chính xác hơn thì Valdespino là
một sinh viên công nghệ cực kỳ thạo tin và vẫn thường cảnh
báo những người khác về các hiểm họa của công nghệ. “Không,
thưa cha, thực ra thì lý thuyết trò chơi là một lĩnh vực toán học
chuyên nghiên cứu các mô thức để đưa ra những dự đoán về
tương lai.”
“À phải. Ta tin ta đã đọc được rằng mấy năm trước anh từng
dự báo về một cuộc khủng hoảng tiền tệ châu Âu thì phải? Khi
chẳng ai chịu lắng nghe, anh đã cứu nguy bằng việc phát minh
ra một chương trình máy tính giúp EU thoát chết. Câu trích nổi
tiếng của anh là gì nhỉ? 'Lúc ba mươi ba tuổi, tôi bằng tuổi Đức
Kitô khi Ngài hồi sinh.'”
Kirsch nhũn nhặn. “Một sự loại suy kém cỏi, thưa Đức cha.
Tôi còn trẻ dại.”
“Trẻ dại ư?” Vị giám mục cười khùng khục. “Và giờ anh bao
nhiêu nhỉ… có lẽ bốn mươi chăng?
“Vừa hay ạ.”
Vị tu sĩ già mỉm cười trong lúc cơn gió mạnh tiếp tục thổi áo
choàng của ông căng phồng. “Chà, thánh nhân thường đãi kẻ
khù khờ, nhưng nay điều đó chuyển hết sang đám trẻ - những
kẻ chạy theo công nghệ, chỉ căng mắt nhìn mấy cái màn hình
video chứ đâu có nhìn vào tâm hồn của chính mình. Ta phải
thừa nhận rằng ta chưa bao giờ hình dung mình lại có lý do gặp
gỡ một người trẻ tuổi đang rất nỗ lực thế này. Người ta gọi anh
là nhà tiên tri cơ đấy.
“Với cha thì không phải là gì ghê gớm, thưa Đức cha,” Kirsch
trả lời. “Khi tôi đặt vấn đề liệu tôi có thể gặp riêng cha và các
đồng đạo của cha, tôi tính mình chỉ có hai mươi phần trăm cơ
hội được chấp thuận.
“Và đúng như ta vẫn nói với các đồng đạo, người mộ đạo
luôn có thể được lợi nhờ lắng nghe những kẻ vô thần. Chính
khi nghe giọng nói của quỷ dữ mà chúng ta có thể trân trọng
tiếng nói của Chúa hơn.” Vị tu sĩ già mỉm cười. “Dĩ nhiên ta đùa
thôi. Thứ lỗi cho cái khiếu hài hước già nua của ta nhé. Thỉnh
thoảng, những bộ lọc của ta lại lừa ta.”
Nói xong, Giám mục Valdespino làm hiệu về phía trước.
“Những người khác đang đợi đấy. Đi lối này nào.”
Kirsch nhìn đích đến của họ, một tòa thành đồ sộ bằng đá
xám chênh vênh bên rìa vách núi dựng đứng chạy hun hút
hàng trăm mét xuống cả mảng chân đồi um tùm cây cối.
Choáng váng vì độ cao, Kirsch rời ánh mắt khỏi phía vực sâu và
dõi theo vị giám mục men theo lối đi khấp khểnh bên vách núi,
chuyển suy nghĩ của mình trở lại cuộc gặp sắp tới.
Kirsch đã đề nghị một cuộc tiếp kiến với ba vị thủ lĩnh tôn
giáo nổi bật, những người vừa tham dự một hội thảo ở đây.
Nghị viện các tôn giáo trên thế giới.
Từ năm 1893, cứ vài năm, hàng trăm thủ lĩnh tinh thần từ
gần ba mươi tôn giáo trên thế giới lại tụ họp ở một địa điểm
khác nhau và dành trọn một tuần tham gia cuộc đối thoại giữa
các tín điều. Những người tham gia bao gồm nhiều linh mục
Thiên Chúa giáo có ảnh hưởng, các giáo trưởng Do Thái và các
giáo sĩ Hồi giáo từ khắp thế giới, cùng với các đạo sư Ấn Độ
giáo, các vị tỉ khâu Phật giáo, các tín đồ Kỳ Na giáo, đạo Sikh và
các tôn giáo khác.
Mục tiêu tự tuyên bố của nghị viện này là “vun đắp tình hòa
hợp giữa các tôn giáo trên thế giới, tạo dựng cầu nối giữa các giá
trị tinh thần đa dạng, và đề cao sự giao thoa của mọi tín điều.”
Một mục đích cao quý, Kirsch nghĩ thầm, mặc dù xem đó là
một việc làm chẳng ích gì - một sự kiếm tìm vô nghĩa về những
điểm tương ứng ngẫu nhiên trong cả mớ thập cẩm những
truyền thuyết, ngụ ngôn và điều hư cấu cổ xưa.
Khi Giám mục Valdespino dẫn anh đi dọc con đường, Kirsch
đăm đăm nhìn xuống sườn núi với một ý nghĩ đầy mỉa mai.
Moses leo lên núi để nhận Thánh Ngôn… còn ta leo lên núi để làm
điều ngược lại.
Động cơ để Kirsch leo lên ngọn núi này, anh đã tự nhủ, là
một nghĩa vụ đạo đức, nhưng anh biết có cả tá tham vọng
ngông cuồng tiếp nhiên liệu cho chuyến đi này - anh rất háo
hức cảm nhận cái tâm trạng hài lòng ngồi đối diện với các vị tu
sĩ và tiên báo về kết cục sắp tới của họ.
Các vị đã xong lượt của các vị trong việc định nghĩa chân lý của
chúng tôi rồi.
“Ta đã xem lý lịch của anh,” vị giám mục đột ngột lên tiếng,
mắt liếc nhìn Kirsch. “Ta thấy anh là sản phẩm của Đại học
Harvard thì phải?”
“Vâng. Bậc cử nhân ạ.”
“Ta hiểu. Gần đây, lần đầu tiên ta đọc về lịch sử Harvard,
khối sinh viên đầu vào gồm những kẻ vô thần và bất khả tri còn
đông hơn cả những người nhận là tín đồ của bất kỳ tôn giáo
nào. Đó quả là một con số thống kê biết nói, Kirsch ạ.”
Tôi biết nói gì với ngài đây, Kirsch rất muốn trả lời, sinh viên
của chúng tôi ngày càng thông minh.
Gió quất mạnh hơn khi họ đến tòa dinh thự cổ kính bằng đá.
Bên trong thứ ánh sáng lờ mờ của lối vào tòa nhà, không khí
nặng mùi thơm đặc quánh của nhựa nhũ hương* đang cháy.
Hai người luồn lách qua cả mê cung hành lang tối om và mắt
Kirsch đã tìm cách thích nghi được khi anh bám theo vị chủ
nhà khoác áo chùng. Cuối cùng, họ đến một cánh cửa gỗ nhỏ
một cách khác thường. Vị giám mục gõ cửa, khom người và
bước vào, ra hiệu cho vị khách đi theo.
Ngập ngừng, Kirsch bước qua ngưỡng cửa.
Anh thấy mình ở trong một gian phòng hình chữ nhật với
những bức tường cao được che kín bởi những bộ sách bọc da rất
cổ. Lại thêm những kệ sách không có giá đỡ nhô ra khỏi tường
như những dẻ xương sườn, rải rác những lò sưởi bằng gang kêu
lanh canh hoặc xì xì, tạo cho căn phòng cảm giác kỳ dị như thể
nó là sinh vật sống. Kirsch ngước mắt nhìn phần lối đi có chấn
song trang trí quây tròn lấy tầng hai và biết ngay mình đang ở
đâu.
Thư viện Montserrat lừng danh, anh nhận ra, thấy giật mình vì
đã được chấp nhận. Căn phòng bất khả xâm phạm này được
đồn đại là nơi chứa những văn bản cực hiếm chỉ những tu sĩ
dâng trọn đời mình cho Chúa và lánh mình ở đây trên ngọn núi
này mới được tiếp cận.
“Anh được theo ý mình rồi nhé,” vị giám mục nói. “Đây là
không gian riêng tư nhất của bọn ta. Rất ít người ngoài từng
vào được đây.”
“Quả là một đặc ân to lớn. Xin cảm ơn cha.”
Kirsch theo vị giám mục tới một chiếc bàn gỗ lớn, nơi có hai
người đàn ông lớn tuổi nữa đang ngồi đợi. Người ngồi bên trái
trông như bị thời gian bào mòn, với đôi mắt mỏi mệt và hàm
râu trắng rối bù. Ông mặc một bộ vest đen nhàu nhĩ, áo sơ mi
trắng và đội mũ phớt mềm.
“Đây là Giáo trưởng Yehuda Köves,” vị giám mục nói. “Ông
ấy là triết gia Do Thái có tiếng, từng viết rất nhiều về vũ trụ học
bí truyền.”
Kirsch nhoài người qua bàn và nhã nhặn bắt tay Giáo trưởng
Köves. “Hân hạnh được gặp ngài,” Kirsch nói. “Tôi đã đọc sách
của ngài về pháp thuật bí truyền. Tôi không dám nói mình hiểu
nhưng tôi đã đọc rồi.”
Köves gật đầu hòa nhã, lấy khăn tay chấm nhẹ lên cặp mắt
ướt nhoèn.
“Còn đây,” vị giám mục nói tiếp, ra hiệu về phía người còn
lại, “xin giới thiệu với anh ngài allamah* đáng kính Syed alFadl.”
Vị học giả Hồi giáo khả kính đứng lên và cười rất tươi. Ông
thấp lùn và to bè, với khuôn mặt vui vẻ dường như rất không
hợp với đôi mắt đen nhìn như xoáy của mình. Ông mặc một
chiếc áo dài trắng rất khiêm nhường. “Anh Kirsch, tôi đã đọc
những phỏng đoán của anh về tương lai của nhân loại. Tôi
không dám nói tôi tán thành với những điều ấy, nhưng tôi đã
đọc rồi.”
Kirsch mỉm cười lịch thiệp và bắt tay người đàn ông.
“Và vị khách của chúng ta, Edmond Kirsch,” vị giám mục kết
luận, miệng nói với hai vị đạo hữu, “như các ngài biết, là một
nhà khoa học máy tính, chuyên gia lý thuyết trò chơi, nhà sáng
chế và phần nào là một nhà tiên tri rất được trọng vọng trong
thế giới công nghệ. Dựa trên lai lịch của anh ấy, tôi rất bối rối
trước đề nghị của anh ấy xin được nói chuyện với ba chúng ta.
Do đó, giờ tôi sẽ nhường cho anh Kirsch được giải thích lý do
anh ấy đến đây.”
Nói xong, Giám mục Valdespino ngồi xuống giữa hai vị đạo
hữu, khoanh tay và nhìn Kirsch đầy trông đợi. Cả ba người đàn
ông đối diện với anh như trong tòa án, tạo nên một bầu không
khí có phần giống một phiên tòa xử dị giáo hơn là một cuộc gặp
gỡ thân thiện của các học giả. Giờ Kirsch nhận ra vị giám mục
thậm chí còn chưa lấy ghế cho anh.
Kirsch cảm thấy bối rối hơn là bị đe dọa khi anh chăm chú
nhìn ba ông già trước mặt mình. Ra đây là Chúa Ba ngôi mà mình
đề nghị. Ba bậc trí giả.
Ngừng một lúc để khẳng định sức ảnh hưởng của mình,
Kirsch bước tới bên cửa sổ và nhìn ra khung cảnh đẹp mê hồn
phía dưới. Một khoảnh đất đồng cỏ cổ xưa ngập nắng vắt ngang
vùng thung lũng sâu, nhường chỗ cho những đỉnh núi lởm
chởm của dãy núi Collserola. Xa hơn mấy dặm, đâu đó ngoài
Biển Balearic, lúc này một khối mây dông bão đầy hăm dọa
đang dồn tụ phía trên đường chân trời.
Hợp quá đi, Kirsch thầm nghĩ, cảm nhận rõ tình trạng náo
loạn anh sắp gây ra trong căn phòng này và cả thế giới ngoài kia
nữa.
“Thưa các vị,” anh mở lời, quay phắt lại phía họ. “Tôi tin
Giám mục Valdespino đã chuyển tới các vị lời đề nghị giữ bí mật
của tôi. Trước khi chúng ta tiếp tục, tôi chỉ muốn nói rõ những
gì tôi sắp chia sẻ với quý vị phải được giữ kín hết mức. Nói đơn
giản, tôi đề nghị tất cả các vị thề giữ im lặng. Tất cả chúng ta
đồng ý chứ?”
Cả ba người đàn ông gật đầu ngầm tỏ ý ưng thuận, điều
Kirsch có lẽ đã biết thừa rồi. Họ sẽ muốn chôn giấu thông tin này chứ không phải lan truyền nó.
“Tôi ở đây hôm nay,” Kirsch bắt đầu, “vì tôi đã có một phát
hiện khoa học mà tôi tin các vị sẽ thấy giật mình. Đó là điều tôi
đã theo đuổi nhiều năm, với hy vọng đem lại câu trả lời cho hai
câu hỏi cơ bản nhất về nhận thức của loài người chúng ta. Giờ
tôi đã thành công, tôi đến gặp riêng các vị vì tôi tin thông tin
này sẽ tác động đến niềm tin của cả thế giới một cách sâu sắc,
hoàn toàn có thể gây nên một sự thay đổi mà chỉ có thể mô tả
như chúng ta sẽ nói là - đổ vỡ. Lúc này, tôi là người duy nhất
trên Trái Đất có được thông tin tôi sắp tiết lộ với các vị.”
Kirsch thò tay vào túi áo vest của mình và móc ra một chiếc
điện thoại thông minh ngoại cỡ - thứ anh đã thiết kế và chế tạo
để phục vụ cho những nhu cầu khác thường của riêng mình.
Chiếc điện thoại có phần vỏ khảm màu sắc rất rực rỡ và anh mở
bung nó ra như một cái ti vi trước mắt ba người đàn ông. Thoắt
cái, anh dùng thiết bị đó kết nối với một máy chủ siêu an toàn,
nhập mật khẩu gồm bốn mươi bảy mẫu tự của mình và phát
trực tiếp một buổi thuyết trình cho họ xem.
“Những gì các vị sắp xem,” Kirsch nói, “là đoạn cắt thô một
tuyên bố mà tôi hy vọng chia sẻ với cả thế giới - có lẽ trong
khoảng một tháng nữa. Nhưng trước khi làm việc đó, tôi muốn
tham vấn một vài nhà tư tưởng tôn giáo có ảnh hưởng nhất thế
giới, để hiểu cho thấu đáo xem tin tức này sẽ được những người
bị nó tác động nhiều nhất tiếp nhận như thế nào.”
Vị giám mục thở dài rất to, nghe có vẻ chán ngán hơn là lo
lắng. “Phần nói đầu hấp dẫn đấy, Kirsch. Anh nói cứ như thể
điều gì đó anh sắp cho chúng ta thấy sẽ lay chuyển nền tảng của
các tôn giáo trên thế giới vậy.”
Kirsch đưa mắt nhìn khắp thư viện cổ kính chứa toàn những
văn tự thiêng liêng. Nó sẽ không lay chuyển nền tảng của các vị
đâu. Nó sẽ đập tan những thứ ấy cơ đấy.
Kirsch đánh giá mấy người trước mặt anh. Những gì họ
không hề biết là trong thời gian chỉ ba ngày nữa, Kirsch đã lên
kế hoạch công bố thuyết trình này trong một sự kiện gây chấn
động được dàn dựng kỹ càng. Khi anh thực hiện việc đó, người
dân trên khắp thế giới sẽ nhận ra rằng những giáo điều của mọi
tôn giáo trên thực tế đều có chung một điểm.
Chúng đều sai lầm một cách thê thảm.
CHƯƠNG 1
Giáo sư Robert Langdon ngước nhìn bức tượng con chó cao tới
mười hai mét chầu hẫu ở quảng trường. Bộ lông con vật này là
một thảm cỏ và hoa thơm ngát.
Tao sẽ cố gắng thích mày, ông nghĩ. Thật sự đấy.
Langdon trầm ngâm nhìn con vật thêm một chút rồi tiếp tục
đi dọc một lối đi đã tạm ngừng sử dụng, bước xuống cầu thang
ngổn ngang với những mặt bậc khấp khểnh dự định gây khó
chịu cho vị khách đang bước tới với nhịp đi và tốc độ thông
thường của mình. Nhiệm vụ hoàn thành, Langdon quyết định,
suýt vấp ngã hai lần trên mấy bậc thang không đều nhau.
Dưới chân cầu thang, Langdon nhảy xuống một chỗ dừng,
mắt trân trân nhìn một khối to tướng lù lù phía trên.
Giờ thì mình nhìn trọn được nó rồi.
Một con nhện góa phụ đen sì, dữ tợn xuất hiện trước mặt
ông, mấy cái chân mảnh khảnh bằng sắt của nó chống đỡ phần
thân hình củ hành ở độ cao chí ít cũng gần bốn mét trong
không trung. Phần dưới bụng con nhện lủng lẳng một bọc
trứng bằng lưới thép, đựng đầy những quả cầu thủy tinh.
“Tên nó là Maman,” một giọng nói vang lên. Langdon hạ ánh
mắt và nhìn người đàn ông mảnh khảnh đứng ngay bên dưới
con nhện. Người ấy mặc một chiếc áo khoác sherwani* thêu kim
tuyến màu đen và có bộ ria kiểu Salvador Dalí* uốn cong rất hài
hước.
“Tên tôi là Fernando,” anh ta nói tiếp, “và tôi có mặt ở đây để
chào đón ông tới thăm bảo tàng.”
Người đàn ông nhìn lướt một loạt thẻ ghi tên bày trên chiếc
bàn trước mặt anh ta. “Xin cho tôi biết danh tính của ông?”
“Vâng. Robert Langdon.”
Ánh mắt người đàn ông vụt trở lại. “À, tôi rất xin lỗi! Tôi
không nhận ra ngài!”
Tôi còn khó nhận ra mình nữa là, Langdon nghĩ, di chuyển
cứng ngắc trong chiếc áo gi lê trắng, áo đuôi tôm đen và chiếc
nơ trắng. Trông tôi hệt một gã Whiffenpoof*. Cái áo đuôi tôm cổ
điển của Langdon đã ngót ba mươi năm, được gìn giữ từ những
ngày ông còn là một thành viên Câu lạc bộ Ivy ở Princeton,
nhưng nhờ chế độ bơi đều đặn hằng ngày, bộ đồ vẫn khá vừa
vặn với ông. Lúc Langdon vội vàng sắp đồ, ông đã vớ nhầm cái
túi quần áo treo trong tủ, mà bỏ lại bộ tuxedo quen thuộc của
mình.
“Giấy mời nói mặc đồ đen và trắng,” Langdon nói. “Tôi tin áo
đuôi tôm hoàn toàn phù hợp nhỉ?”
“Áo đuôi tôm là trang phục truyền thống mà! Trông ngài rất
bảnh!” Người đàn ông bước vội lại và cẩn thận dán một miếng
thẻ ghi tên vào ve áo vest của Langdon.
“Thật vinh hạnh được gặp ngài,” người đàn ông có bộ ria nói.
“Chắc hẳn trước đây, ngài đã từng ghé chỗ chúng tôi rồi?”
Langdon chăm chú nhìn xuyên qua mấy cái chân nhện
hướng về phía tòa nhà lấp loáng trước mặt họ. “Thực ra, tôi rất
ngại khi phải nói rằng tôi chưa có dịp.”
“Ôi không!” Người đàn ông vờ ngã bổ chửng. “Ngài không
phải là người hâm mộ nghệ thuật hiện đại sao?”
Langdon vốn luôn thích thú thử thách của nghệ thuật hiện
đại - cơ bản là khám phá xem tại sao một số tác phẩm cụ thể lại
được ca ngợi là kiệt tác: những bức tranh màu nhỏ giọt* của
Jackson Pollock; tác phẩm vỏ hộp súp Campbell của Andy
Warhol; những hình chữ nhật màu đơn giản của Mark Rothko.
Tuy nhiên, Langdon thấy thoải mái hơn hẳn khi thảo luận về
biểu tượng tôn giáo của Hieronymus Bosch* hoặc phong cách vẽ
của Francisco de Goya*.
“Tôi là một người ủng hộ chủ nghĩa kinh điển hơn,” Langdon
đáp. “Tôi thạo da Vinci hơn là de Kooning.”
“Nhưng da Vinci và de Kooning thì cũng đều như nhau mà!”
Langdon nhẫn nại mỉm cười. “Vậy thì rõ ràng tôi cần phải
học một chút về de Kooning rồi.”
“Ồ, ngài tìm đến đúng chỗ rồi đấy!” Người đàn ông vung
cánh tay về phía tòa nhà đồ sộ. “Trong bảo tàng này, ngài sẽ tìm
thấy một trong những bộ sưu tập nghệ thuật hiện đại tuyệt vời
nhất trên cõi đời này! Tôi rất hy vọng ngài thấy thích.”
“Tôi cũng định như vậy,” Langdon trả lời. “Tôi chỉ ao ước
biết được tại sao mình lại ở đây.”
“Ngài và tất cả những người khác!” Người đàn ông cười vui
vẻ, đầu lắc lắc. “Vị chủ nhà của ngài rất kín tiếng về mục đích
của sự kiện tối nay. Ngay cả nhân viên bảo tàng cũng không
biết đang có việc gì. Bí mật là một nửa sự thú vị - vẫn đang có
rất nhiều đồn đoán! Có vài trăm vị khách ở trong kia - nhiều
gương mặt rất nổi tiếng - và chưa ai có bất kỳ ý tưởng nào xem
chương trình tối nay là gì!”
Giờ thì Langdon cười toe toét. Rất ít vị chủ nhà trên thế giới
này có gan đến phút cuối cùng mới gửi đi những tờ giấy mời về
cơ bản có nội dung: Tối thứ Bảy. Đến chỗ đó. Hãy tin tôi. Và lại
càng ít người có thể thuyết phục được hàng trăm nhân vật VIP
tạm gác mọi việc và bay tới miền bắc Tây Ban Nha để tham dự sự
kiện. Từ dưới bụng con nhện, Langdon bước ra và tiếp tục theo
lối đi, mắt ngước lên nhìn một tấm băng rôn đỏ rất lớn căng
phồng phía trên.
BUỔI TỐI CÙNG EDMOND KIRSCH
Chắc chắn Edmond chưa bao giờ thiếu tự tin, Langdon vui vẻ
nghĩ. Khoảng hai mươi năm trước, chàng thanh niên Eddie
Kirsch là một trong những sinh viên đầu tiên của Langdon tại
Đại học Harvard - một anh chàng đam mê máy tính để kiểu tóc
như cây chổi lau nhà. Sự ham thích các mật mã của anh đã đưa
đẩy anh đến với buổi hội thảo của Langdon dành cho sinh viên
năm thứ nhất: Mật mã và ngôn ngữ của các biểu tượng. Trí
thông minh tinh tế của Kirsch gây ấn tượng rất sâu sắc cho
Langdon và mặc dù cuối cùng Kirsch từ bỏ thế giới ký hiệu học
lỗi thời để theo đuổi lời hứa hào nhoáng của ngành máy tính
nhưng anh và Langdon đã tạo dựng được một mối quan hệ
thầy-trò vẫn luôn duy trì liên lạc suốt hơn hai thập kỷ qua kể từ
khi Kirsch tốt nghiệp.
Giờ thì chàng sinh viên vượt xa thầy rồi, Langdon nghĩ. Đến vài
năm ánh sáng ấy chứ.
Đến hôm nay, Edmond Kirsch đã là một chính khách phi
đảng phái nổi tiếng thế giới - một nhà khoa học máy tính, người
theo thuyết vị lai, nhà sáng chế và doanh nhân tỉ phú. Anh
chàng bốn mươi tuổi này là cha đẻ một loạt công nghệ tiên tiến
thể hiện những bước nhảy vọt rất lớn trong vô số lĩnh vực khác
nhau như người máy học, khoa học não bộ, trí thông minh
nhân tạo và công nghệ nano. Những dự đoán chính xác của anh
về những đột phá khoa học trong tương lai đã tạo nên một
trường bí mật xung quanh người đàn ông này.
Langdon ngờ rằng sở trường dự báo kỳ lạ của Edmond bắt
NGUỒN CỘI
Origin (2017)
Nguyễn Xuân Hồng dịch
ROBER LANGDON #5
Mục lục
Cám ơn
Tưởng nhớ
Trích dẫn
Thực Tế
Dạo đầu
CHƯƠNG 1
CHƯƠNG 2
CHƯƠNG 3
CHƯƠNG 4
CHƯƠNG 5
CHƯƠNG 6
CHƯƠNG 7
CHƯƠNG 8
CHƯƠNG 9
CHƯƠNG 10
CHƯƠNG 11
CHƯƠNG 12
CHƯƠNG 13
CHƯƠNG 14
CHƯƠNG 15
CHƯƠNG 16
CHƯƠNG 17
CHƯƠNG 18
CHƯƠNG 19
CHƯƠNG 20
CHƯƠNG 21
CHƯƠNG 22
CHƯƠNG 23
CHƯƠNG 24
CHƯƠNG 25
CHƯƠNG 26
CHƯƠNG 27
CHƯƠNG 28
CHƯƠNG 29
CHƯƠNG 30
CHƯƠNG 31
CHƯƠNG 32
CHƯƠNG 33
CHƯƠNG 34
CHƯƠNG 35
CHƯƠNG 36
CHƯƠNG 37
CHƯƠNG 38
CHƯƠNG 39
CHƯƠNG 40
CHƯƠNG 41
CHƯƠNG 42
CHƯƠNG 43
CHƯƠNG 44
CHƯƠNG 45
CHƯƠNG 46
CHƯƠNG 47
CHƯƠNG 48
CHƯƠNG 49
CHƯƠNG 50
CHƯƠNG 51
CHƯƠNG 52
CHƯƠNG 53
CHƯƠNG 54
CHƯƠNG 55
CHƯƠNG 56
CHƯƠNG 57
CHƯƠNG 58
CHƯƠNG 59
CHƯƠNG 60
CHƯƠNG 61
CHƯƠNG 62
CHƯƠNG 63
CHƯƠNG 64
CHƯƠNG 65
CHƯƠNG 66
CHƯƠNG 67
CHƯƠNG 68
CHƯƠNG 69
CHƯƠNG 70
CHƯƠNG 71
CHƯƠNG 72
CHƯƠNG 73
CHƯƠNG 74
CHƯƠNG 75
CHƯƠNG 76
CHƯƠNG 77
CHƯƠNG 78
CHƯƠNG 79
CHƯƠNG 80
CHƯƠNG 81
CHƯƠNG 82
CHƯƠNG 83
CHƯƠNG 84
CHƯƠNG 85
CHƯƠNG 86
CHƯƠNG 87
CHƯƠNG 88
CHƯƠNG 89
CHƯƠNG 90
CHƯƠNG 91
CHƯƠNG 92
CHƯƠNG 93
CHƯƠNG 94
CHƯƠNG 95
CHƯƠNG 96
CHƯƠNG 97
CHƯƠNG 98
CHƯƠNG 99
CHƯƠNG 100
CHƯƠNG 101
CHƯƠNG 102
CHƯƠNG 103
CHƯƠNG 104
CHƯƠNG 105
Lời kết
Lời cảm ơn
Cám ơn Kaoaye, Quandeptrai, Caruri
đã giúp hoàn thành sách này!
Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
Để tưởng nhớ mẹ tôi
Chúng ta phải sẵn sàng từ bỏ cuộc sống đã lên kế
hoạch, để có cuộc sống đang chờ đợi phía trước.
- JOSEPH CAMPBELL
THỰC TẾ
Tất cả nghệ thuật, kiến trúc, địa điểm, khoa học và tổ chức tôn giáo
trong cuốn tiểu thuyết này đều là thật.
DẠO ĐẦU
Khi đoàn tàu hỏa bánh xe răng cổ xưa bò dần lên đoạn dốc cao
chóng mặt, Edmond Kirsch ngắm nghía phần đỉnh núi lởm
chởm phía trên đầu. Cách một quãng, tòa tu viện bằng đá đồ sộ
được xây đối diện với vách núi dựng đứng, dường như treo lơ
lửng trong không trung, như thể được gắn nối một cách kỳ diệu
vào phần vách núi thẳng đứng. Tòa tu viện không nhuốm màu
thời gian này ở Catalonia, Tây Ban Nha đã phải chịu sức kéo
liên tục của trọng trường suốt hơn bốn thế kỷ, nhưng chưa bao
giờ chệch khỏi mục đích ban đầu của nó: bảo vệ những cư dân
của mình tách biệt khỏi thế giới hiện đại.
Mỉa mai thay, giờ họ sẽ là những người đầu tiên biết sự thật,
Kirsch nghĩ thầm, tự hỏi không biết họ sẽ phản ứng ra sao. Xét
về lịch sử, những kẻ nguy hiểm nhất trên Trái Đất lại là những
người của Chúa… đặc biệt khi các vị thần của họ bị đe dọa. Và
mình lại sắp phóng một ngọn lao rực lửa vào tổ ong bắp cày.
Khi đoàn tàu lên đến đỉnh núi, Kirsch nhìn thấy một bóng
người lẻ loi đang đứng đợi anh trên sân ga. Một người đàn ông
với khung xương khô đét quấn trong lớp áo chùng màu tía
truyền thống và chiếc áo lễ trắng thêu hoa văn của Công giáo,
cùng chiếc mũ sọ* trên đầu. Kirsch nhận ngay ra những nét
xương xẩu của vị chủ nhà qua những tấm ảnh và cảm thấy
lượng adrenaline bất ngờ trào lên.
Valdespino đích thân ra đón mình.
Giám mục Antonio Valdespino là một nhân vật ghê gớm ở
Tây Ban Nha - không chỉ là một người bạn và cố vấn đáng tin
cậy của Đức vua, mà ở đất nước này, ngài còn là một trong
những người ủng hộ có ảnh hưởng và lớn tiếng nhất cho việc
bảo tồn những giá trị Công giáo bảo thủ cùng những chuẩn mực
chính trị truyền thống.
“Ta chắc anh là Edmond Kirsch phải không?” vị giám mục
mở lời khi Kirsch rời khỏi tàu.
“Vâng,” Kirsch mỉm cười nói khi chìa tay bắt bàn tay xương
xẩu của vị chủ nhà. “Thưa Giám mục Valdespino, tôi muốn cảm
ơn Đức cha đã thu xếp cuộc gặp gỡ này.”
“Ta đánh giá cao đề nghị của anh.” Giọng vị giám mục mạnh
mẽ hơn Kirsch nghĩ - rõ ràng và lanh lảnh, như tiếng chuông
ngân. “Thường thì chúng ta đâu có được những người làm khoa
học hỏi ý kiến, nhất là người xuất chúng như anh. Mời đi lối
này.”
Valdespino hướng dẫn Kirsch băng qua sân ga, không khí
lành lạnh vùng núi quất vào lớp áo chùng của vị giám mục.
“Ta phải thú thực rằng trông anh khác hẳn ta hình dung,”
Valdespino nói. “Ta cứ đinh ninh là một nhà khoa học, nhưng
anh lại hoàn toàn…” Ông nhìn bộ vest Kiton K50 cùng đôi giày
Barker da đà điểu của vị khách với một thoáng coi thường.
“'Dân chơi', ta tin từ ấy mới đúng nhỉ?”
Kirsch mỉm cười hết sức nhã nhặn. Từ 'Dân chơi' lỗi thời cả
mấy thập kỷ trước rồi còn đâu.
“Khi đọc danh sách thành tích của anh,” vị giám mục nói, “ta
vẫn không tin hẳn đó là những gì anh làm.”
'Tôi chuyên về lý thuyết trò chơi và làm mẫu máy tính.”
“Vậy là anh làm ra các trò chơi trên máy tính cho trẻ con à?”
Kirsch cảm thấy vị giám mục đang vờ ngây ngô nhằm tỏ ra
mình kỳ quặc. Kirsch biết thừa, chính xác hơn thì Valdespino là
một sinh viên công nghệ cực kỳ thạo tin và vẫn thường cảnh
báo những người khác về các hiểm họa của công nghệ. “Không,
thưa cha, thực ra thì lý thuyết trò chơi là một lĩnh vực toán học
chuyên nghiên cứu các mô thức để đưa ra những dự đoán về
tương lai.”
“À phải. Ta tin ta đã đọc được rằng mấy năm trước anh từng
dự báo về một cuộc khủng hoảng tiền tệ châu Âu thì phải? Khi
chẳng ai chịu lắng nghe, anh đã cứu nguy bằng việc phát minh
ra một chương trình máy tính giúp EU thoát chết. Câu trích nổi
tiếng của anh là gì nhỉ? 'Lúc ba mươi ba tuổi, tôi bằng tuổi Đức
Kitô khi Ngài hồi sinh.'”
Kirsch nhũn nhặn. “Một sự loại suy kém cỏi, thưa Đức cha.
Tôi còn trẻ dại.”
“Trẻ dại ư?” Vị giám mục cười khùng khục. “Và giờ anh bao
nhiêu nhỉ… có lẽ bốn mươi chăng?
“Vừa hay ạ.”
Vị tu sĩ già mỉm cười trong lúc cơn gió mạnh tiếp tục thổi áo
choàng của ông căng phồng. “Chà, thánh nhân thường đãi kẻ
khù khờ, nhưng nay điều đó chuyển hết sang đám trẻ - những
kẻ chạy theo công nghệ, chỉ căng mắt nhìn mấy cái màn hình
video chứ đâu có nhìn vào tâm hồn của chính mình. Ta phải
thừa nhận rằng ta chưa bao giờ hình dung mình lại có lý do gặp
gỡ một người trẻ tuổi đang rất nỗ lực thế này. Người ta gọi anh
là nhà tiên tri cơ đấy.
“Với cha thì không phải là gì ghê gớm, thưa Đức cha,” Kirsch
trả lời. “Khi tôi đặt vấn đề liệu tôi có thể gặp riêng cha và các
đồng đạo của cha, tôi tính mình chỉ có hai mươi phần trăm cơ
hội được chấp thuận.
“Và đúng như ta vẫn nói với các đồng đạo, người mộ đạo
luôn có thể được lợi nhờ lắng nghe những kẻ vô thần. Chính
khi nghe giọng nói của quỷ dữ mà chúng ta có thể trân trọng
tiếng nói của Chúa hơn.” Vị tu sĩ già mỉm cười. “Dĩ nhiên ta đùa
thôi. Thứ lỗi cho cái khiếu hài hước già nua của ta nhé. Thỉnh
thoảng, những bộ lọc của ta lại lừa ta.”
Nói xong, Giám mục Valdespino làm hiệu về phía trước.
“Những người khác đang đợi đấy. Đi lối này nào.”
Kirsch nhìn đích đến của họ, một tòa thành đồ sộ bằng đá
xám chênh vênh bên rìa vách núi dựng đứng chạy hun hút
hàng trăm mét xuống cả mảng chân đồi um tùm cây cối.
Choáng váng vì độ cao, Kirsch rời ánh mắt khỏi phía vực sâu và
dõi theo vị giám mục men theo lối đi khấp khểnh bên vách núi,
chuyển suy nghĩ của mình trở lại cuộc gặp sắp tới.
Kirsch đã đề nghị một cuộc tiếp kiến với ba vị thủ lĩnh tôn
giáo nổi bật, những người vừa tham dự một hội thảo ở đây.
Nghị viện các tôn giáo trên thế giới.
Từ năm 1893, cứ vài năm, hàng trăm thủ lĩnh tinh thần từ
gần ba mươi tôn giáo trên thế giới lại tụ họp ở một địa điểm
khác nhau và dành trọn một tuần tham gia cuộc đối thoại giữa
các tín điều. Những người tham gia bao gồm nhiều linh mục
Thiên Chúa giáo có ảnh hưởng, các giáo trưởng Do Thái và các
giáo sĩ Hồi giáo từ khắp thế giới, cùng với các đạo sư Ấn Độ
giáo, các vị tỉ khâu Phật giáo, các tín đồ Kỳ Na giáo, đạo Sikh và
các tôn giáo khác.
Mục tiêu tự tuyên bố của nghị viện này là “vun đắp tình hòa
hợp giữa các tôn giáo trên thế giới, tạo dựng cầu nối giữa các giá
trị tinh thần đa dạng, và đề cao sự giao thoa của mọi tín điều.”
Một mục đích cao quý, Kirsch nghĩ thầm, mặc dù xem đó là
một việc làm chẳng ích gì - một sự kiếm tìm vô nghĩa về những
điểm tương ứng ngẫu nhiên trong cả mớ thập cẩm những
truyền thuyết, ngụ ngôn và điều hư cấu cổ xưa.
Khi Giám mục Valdespino dẫn anh đi dọc con đường, Kirsch
đăm đăm nhìn xuống sườn núi với một ý nghĩ đầy mỉa mai.
Moses leo lên núi để nhận Thánh Ngôn… còn ta leo lên núi để làm
điều ngược lại.
Động cơ để Kirsch leo lên ngọn núi này, anh đã tự nhủ, là
một nghĩa vụ đạo đức, nhưng anh biết có cả tá tham vọng
ngông cuồng tiếp nhiên liệu cho chuyến đi này - anh rất háo
hức cảm nhận cái tâm trạng hài lòng ngồi đối diện với các vị tu
sĩ và tiên báo về kết cục sắp tới của họ.
Các vị đã xong lượt của các vị trong việc định nghĩa chân lý của
chúng tôi rồi.
“Ta đã xem lý lịch của anh,” vị giám mục đột ngột lên tiếng,
mắt liếc nhìn Kirsch. “Ta thấy anh là sản phẩm của Đại học
Harvard thì phải?”
“Vâng. Bậc cử nhân ạ.”
“Ta hiểu. Gần đây, lần đầu tiên ta đọc về lịch sử Harvard,
khối sinh viên đầu vào gồm những kẻ vô thần và bất khả tri còn
đông hơn cả những người nhận là tín đồ của bất kỳ tôn giáo
nào. Đó quả là một con số thống kê biết nói, Kirsch ạ.”
Tôi biết nói gì với ngài đây, Kirsch rất muốn trả lời, sinh viên
của chúng tôi ngày càng thông minh.
Gió quất mạnh hơn khi họ đến tòa dinh thự cổ kính bằng đá.
Bên trong thứ ánh sáng lờ mờ của lối vào tòa nhà, không khí
nặng mùi thơm đặc quánh của nhựa nhũ hương* đang cháy.
Hai người luồn lách qua cả mê cung hành lang tối om và mắt
Kirsch đã tìm cách thích nghi được khi anh bám theo vị chủ
nhà khoác áo chùng. Cuối cùng, họ đến một cánh cửa gỗ nhỏ
một cách khác thường. Vị giám mục gõ cửa, khom người và
bước vào, ra hiệu cho vị khách đi theo.
Ngập ngừng, Kirsch bước qua ngưỡng cửa.
Anh thấy mình ở trong một gian phòng hình chữ nhật với
những bức tường cao được che kín bởi những bộ sách bọc da rất
cổ. Lại thêm những kệ sách không có giá đỡ nhô ra khỏi tường
như những dẻ xương sườn, rải rác những lò sưởi bằng gang kêu
lanh canh hoặc xì xì, tạo cho căn phòng cảm giác kỳ dị như thể
nó là sinh vật sống. Kirsch ngước mắt nhìn phần lối đi có chấn
song trang trí quây tròn lấy tầng hai và biết ngay mình đang ở
đâu.
Thư viện Montserrat lừng danh, anh nhận ra, thấy giật mình vì
đã được chấp nhận. Căn phòng bất khả xâm phạm này được
đồn đại là nơi chứa những văn bản cực hiếm chỉ những tu sĩ
dâng trọn đời mình cho Chúa và lánh mình ở đây trên ngọn núi
này mới được tiếp cận.
“Anh được theo ý mình rồi nhé,” vị giám mục nói. “Đây là
không gian riêng tư nhất của bọn ta. Rất ít người ngoài từng
vào được đây.”
“Quả là một đặc ân to lớn. Xin cảm ơn cha.”
Kirsch theo vị giám mục tới một chiếc bàn gỗ lớn, nơi có hai
người đàn ông lớn tuổi nữa đang ngồi đợi. Người ngồi bên trái
trông như bị thời gian bào mòn, với đôi mắt mỏi mệt và hàm
râu trắng rối bù. Ông mặc một bộ vest đen nhàu nhĩ, áo sơ mi
trắng và đội mũ phớt mềm.
“Đây là Giáo trưởng Yehuda Köves,” vị giám mục nói. “Ông
ấy là triết gia Do Thái có tiếng, từng viết rất nhiều về vũ trụ học
bí truyền.”
Kirsch nhoài người qua bàn và nhã nhặn bắt tay Giáo trưởng
Köves. “Hân hạnh được gặp ngài,” Kirsch nói. “Tôi đã đọc sách
của ngài về pháp thuật bí truyền. Tôi không dám nói mình hiểu
nhưng tôi đã đọc rồi.”
Köves gật đầu hòa nhã, lấy khăn tay chấm nhẹ lên cặp mắt
ướt nhoèn.
“Còn đây,” vị giám mục nói tiếp, ra hiệu về phía người còn
lại, “xin giới thiệu với anh ngài allamah* đáng kính Syed alFadl.”
Vị học giả Hồi giáo khả kính đứng lên và cười rất tươi. Ông
thấp lùn và to bè, với khuôn mặt vui vẻ dường như rất không
hợp với đôi mắt đen nhìn như xoáy của mình. Ông mặc một
chiếc áo dài trắng rất khiêm nhường. “Anh Kirsch, tôi đã đọc
những phỏng đoán của anh về tương lai của nhân loại. Tôi
không dám nói tôi tán thành với những điều ấy, nhưng tôi đã
đọc rồi.”
Kirsch mỉm cười lịch thiệp và bắt tay người đàn ông.
“Và vị khách của chúng ta, Edmond Kirsch,” vị giám mục kết
luận, miệng nói với hai vị đạo hữu, “như các ngài biết, là một
nhà khoa học máy tính, chuyên gia lý thuyết trò chơi, nhà sáng
chế và phần nào là một nhà tiên tri rất được trọng vọng trong
thế giới công nghệ. Dựa trên lai lịch của anh ấy, tôi rất bối rối
trước đề nghị của anh ấy xin được nói chuyện với ba chúng ta.
Do đó, giờ tôi sẽ nhường cho anh Kirsch được giải thích lý do
anh ấy đến đây.”
Nói xong, Giám mục Valdespino ngồi xuống giữa hai vị đạo
hữu, khoanh tay và nhìn Kirsch đầy trông đợi. Cả ba người đàn
ông đối diện với anh như trong tòa án, tạo nên một bầu không
khí có phần giống một phiên tòa xử dị giáo hơn là một cuộc gặp
gỡ thân thiện của các học giả. Giờ Kirsch nhận ra vị giám mục
thậm chí còn chưa lấy ghế cho anh.
Kirsch cảm thấy bối rối hơn là bị đe dọa khi anh chăm chú
nhìn ba ông già trước mặt mình. Ra đây là Chúa Ba ngôi mà mình
đề nghị. Ba bậc trí giả.
Ngừng một lúc để khẳng định sức ảnh hưởng của mình,
Kirsch bước tới bên cửa sổ và nhìn ra khung cảnh đẹp mê hồn
phía dưới. Một khoảnh đất đồng cỏ cổ xưa ngập nắng vắt ngang
vùng thung lũng sâu, nhường chỗ cho những đỉnh núi lởm
chởm của dãy núi Collserola. Xa hơn mấy dặm, đâu đó ngoài
Biển Balearic, lúc này một khối mây dông bão đầy hăm dọa
đang dồn tụ phía trên đường chân trời.
Hợp quá đi, Kirsch thầm nghĩ, cảm nhận rõ tình trạng náo
loạn anh sắp gây ra trong căn phòng này và cả thế giới ngoài kia
nữa.
“Thưa các vị,” anh mở lời, quay phắt lại phía họ. “Tôi tin
Giám mục Valdespino đã chuyển tới các vị lời đề nghị giữ bí mật
của tôi. Trước khi chúng ta tiếp tục, tôi chỉ muốn nói rõ những
gì tôi sắp chia sẻ với quý vị phải được giữ kín hết mức. Nói đơn
giản, tôi đề nghị tất cả các vị thề giữ im lặng. Tất cả chúng ta
đồng ý chứ?”
Cả ba người đàn ông gật đầu ngầm tỏ ý ưng thuận, điều
Kirsch có lẽ đã biết thừa rồi. Họ sẽ muốn chôn giấu thông tin này chứ không phải lan truyền nó.
“Tôi ở đây hôm nay,” Kirsch bắt đầu, “vì tôi đã có một phát
hiện khoa học mà tôi tin các vị sẽ thấy giật mình. Đó là điều tôi
đã theo đuổi nhiều năm, với hy vọng đem lại câu trả lời cho hai
câu hỏi cơ bản nhất về nhận thức của loài người chúng ta. Giờ
tôi đã thành công, tôi đến gặp riêng các vị vì tôi tin thông tin
này sẽ tác động đến niềm tin của cả thế giới một cách sâu sắc,
hoàn toàn có thể gây nên một sự thay đổi mà chỉ có thể mô tả
như chúng ta sẽ nói là - đổ vỡ. Lúc này, tôi là người duy nhất
trên Trái Đất có được thông tin tôi sắp tiết lộ với các vị.”
Kirsch thò tay vào túi áo vest của mình và móc ra một chiếc
điện thoại thông minh ngoại cỡ - thứ anh đã thiết kế và chế tạo
để phục vụ cho những nhu cầu khác thường của riêng mình.
Chiếc điện thoại có phần vỏ khảm màu sắc rất rực rỡ và anh mở
bung nó ra như một cái ti vi trước mắt ba người đàn ông. Thoắt
cái, anh dùng thiết bị đó kết nối với một máy chủ siêu an toàn,
nhập mật khẩu gồm bốn mươi bảy mẫu tự của mình và phát
trực tiếp một buổi thuyết trình cho họ xem.
“Những gì các vị sắp xem,” Kirsch nói, “là đoạn cắt thô một
tuyên bố mà tôi hy vọng chia sẻ với cả thế giới - có lẽ trong
khoảng một tháng nữa. Nhưng trước khi làm việc đó, tôi muốn
tham vấn một vài nhà tư tưởng tôn giáo có ảnh hưởng nhất thế
giới, để hiểu cho thấu đáo xem tin tức này sẽ được những người
bị nó tác động nhiều nhất tiếp nhận như thế nào.”
Vị giám mục thở dài rất to, nghe có vẻ chán ngán hơn là lo
lắng. “Phần nói đầu hấp dẫn đấy, Kirsch. Anh nói cứ như thể
điều gì đó anh sắp cho chúng ta thấy sẽ lay chuyển nền tảng của
các tôn giáo trên thế giới vậy.”
Kirsch đưa mắt nhìn khắp thư viện cổ kính chứa toàn những
văn tự thiêng liêng. Nó sẽ không lay chuyển nền tảng của các vị
đâu. Nó sẽ đập tan những thứ ấy cơ đấy.
Kirsch đánh giá mấy người trước mặt anh. Những gì họ
không hề biết là trong thời gian chỉ ba ngày nữa, Kirsch đã lên
kế hoạch công bố thuyết trình này trong một sự kiện gây chấn
động được dàn dựng kỹ càng. Khi anh thực hiện việc đó, người
dân trên khắp thế giới sẽ nhận ra rằng những giáo điều của mọi
tôn giáo trên thực tế đều có chung một điểm.
Chúng đều sai lầm một cách thê thảm.
CHƯƠNG 1
Giáo sư Robert Langdon ngước nhìn bức tượng con chó cao tới
mười hai mét chầu hẫu ở quảng trường. Bộ lông con vật này là
một thảm cỏ và hoa thơm ngát.
Tao sẽ cố gắng thích mày, ông nghĩ. Thật sự đấy.
Langdon trầm ngâm nhìn con vật thêm một chút rồi tiếp tục
đi dọc một lối đi đã tạm ngừng sử dụng, bước xuống cầu thang
ngổn ngang với những mặt bậc khấp khểnh dự định gây khó
chịu cho vị khách đang bước tới với nhịp đi và tốc độ thông
thường của mình. Nhiệm vụ hoàn thành, Langdon quyết định,
suýt vấp ngã hai lần trên mấy bậc thang không đều nhau.
Dưới chân cầu thang, Langdon nhảy xuống một chỗ dừng,
mắt trân trân nhìn một khối to tướng lù lù phía trên.
Giờ thì mình nhìn trọn được nó rồi.
Một con nhện góa phụ đen sì, dữ tợn xuất hiện trước mặt
ông, mấy cái chân mảnh khảnh bằng sắt của nó chống đỡ phần
thân hình củ hành ở độ cao chí ít cũng gần bốn mét trong
không trung. Phần dưới bụng con nhện lủng lẳng một bọc
trứng bằng lưới thép, đựng đầy những quả cầu thủy tinh.
“Tên nó là Maman,” một giọng nói vang lên. Langdon hạ ánh
mắt và nhìn người đàn ông mảnh khảnh đứng ngay bên dưới
con nhện. Người ấy mặc một chiếc áo khoác sherwani* thêu kim
tuyến màu đen và có bộ ria kiểu Salvador Dalí* uốn cong rất hài
hước.
“Tên tôi là Fernando,” anh ta nói tiếp, “và tôi có mặt ở đây để
chào đón ông tới thăm bảo tàng.”
Người đàn ông nhìn lướt một loạt thẻ ghi tên bày trên chiếc
bàn trước mặt anh ta. “Xin cho tôi biết danh tính của ông?”
“Vâng. Robert Langdon.”
Ánh mắt người đàn ông vụt trở lại. “À, tôi rất xin lỗi! Tôi
không nhận ra ngài!”
Tôi còn khó nhận ra mình nữa là, Langdon nghĩ, di chuyển
cứng ngắc trong chiếc áo gi lê trắng, áo đuôi tôm đen và chiếc
nơ trắng. Trông tôi hệt một gã Whiffenpoof*. Cái áo đuôi tôm cổ
điển của Langdon đã ngót ba mươi năm, được gìn giữ từ những
ngày ông còn là một thành viên Câu lạc bộ Ivy ở Princeton,
nhưng nhờ chế độ bơi đều đặn hằng ngày, bộ đồ vẫn khá vừa
vặn với ông. Lúc Langdon vội vàng sắp đồ, ông đã vớ nhầm cái
túi quần áo treo trong tủ, mà bỏ lại bộ tuxedo quen thuộc của
mình.
“Giấy mời nói mặc đồ đen và trắng,” Langdon nói. “Tôi tin áo
đuôi tôm hoàn toàn phù hợp nhỉ?”
“Áo đuôi tôm là trang phục truyền thống mà! Trông ngài rất
bảnh!” Người đàn ông bước vội lại và cẩn thận dán một miếng
thẻ ghi tên vào ve áo vest của Langdon.
“Thật vinh hạnh được gặp ngài,” người đàn ông có bộ ria nói.
“Chắc hẳn trước đây, ngài đã từng ghé chỗ chúng tôi rồi?”
Langdon chăm chú nhìn xuyên qua mấy cái chân nhện
hướng về phía tòa nhà lấp loáng trước mặt họ. “Thực ra, tôi rất
ngại khi phải nói rằng tôi chưa có dịp.”
“Ôi không!” Người đàn ông vờ ngã bổ chửng. “Ngài không
phải là người hâm mộ nghệ thuật hiện đại sao?”
Langdon vốn luôn thích thú thử thách của nghệ thuật hiện
đại - cơ bản là khám phá xem tại sao một số tác phẩm cụ thể lại
được ca ngợi là kiệt tác: những bức tranh màu nhỏ giọt* của
Jackson Pollock; tác phẩm vỏ hộp súp Campbell của Andy
Warhol; những hình chữ nhật màu đơn giản của Mark Rothko.
Tuy nhiên, Langdon thấy thoải mái hơn hẳn khi thảo luận về
biểu tượng tôn giáo của Hieronymus Bosch* hoặc phong cách vẽ
của Francisco de Goya*.
“Tôi là một người ủng hộ chủ nghĩa kinh điển hơn,” Langdon
đáp. “Tôi thạo da Vinci hơn là de Kooning.”
“Nhưng da Vinci và de Kooning thì cũng đều như nhau mà!”
Langdon nhẫn nại mỉm cười. “Vậy thì rõ ràng tôi cần phải
học một chút về de Kooning rồi.”
“Ồ, ngài tìm đến đúng chỗ rồi đấy!” Người đàn ông vung
cánh tay về phía tòa nhà đồ sộ. “Trong bảo tàng này, ngài sẽ tìm
thấy một trong những bộ sưu tập nghệ thuật hiện đại tuyệt vời
nhất trên cõi đời này! Tôi rất hy vọng ngài thấy thích.”
“Tôi cũng định như vậy,” Langdon trả lời. “Tôi chỉ ao ước
biết được tại sao mình lại ở đây.”
“Ngài và tất cả những người khác!” Người đàn ông cười vui
vẻ, đầu lắc lắc. “Vị chủ nhà của ngài rất kín tiếng về mục đích
của sự kiện tối nay. Ngay cả nhân viên bảo tàng cũng không
biết đang có việc gì. Bí mật là một nửa sự thú vị - vẫn đang có
rất nhiều đồn đoán! Có vài trăm vị khách ở trong kia - nhiều
gương mặt rất nổi tiếng - và chưa ai có bất kỳ ý tưởng nào xem
chương trình tối nay là gì!”
Giờ thì Langdon cười toe toét. Rất ít vị chủ nhà trên thế giới
này có gan đến phút cuối cùng mới gửi đi những tờ giấy mời về
cơ bản có nội dung: Tối thứ Bảy. Đến chỗ đó. Hãy tin tôi. Và lại
càng ít người có thể thuyết phục được hàng trăm nhân vật VIP
tạm gác mọi việc và bay tới miền bắc Tây Ban Nha để tham dự sự
kiện. Từ dưới bụng con nhện, Langdon bước ra và tiếp tục theo
lối đi, mắt ngước lên nhìn một tấm băng rôn đỏ rất lớn căng
phồng phía trên.
BUỔI TỐI CÙNG EDMOND KIRSCH
Chắc chắn Edmond chưa bao giờ thiếu tự tin, Langdon vui vẻ
nghĩ. Khoảng hai mươi năm trước, chàng thanh niên Eddie
Kirsch là một trong những sinh viên đầu tiên của Langdon tại
Đại học Harvard - một anh chàng đam mê máy tính để kiểu tóc
như cây chổi lau nhà. Sự ham thích các mật mã của anh đã đưa
đẩy anh đến với buổi hội thảo của Langdon dành cho sinh viên
năm thứ nhất: Mật mã và ngôn ngữ của các biểu tượng. Trí
thông minh tinh tế của Kirsch gây ấn tượng rất sâu sắc cho
Langdon và mặc dù cuối cùng Kirsch từ bỏ thế giới ký hiệu học
lỗi thời để theo đuổi lời hứa hào nhoáng của ngành máy tính
nhưng anh và Langdon đã tạo dựng được một mối quan hệ
thầy-trò vẫn luôn duy trì liên lạc suốt hơn hai thập kỷ qua kể từ
khi Kirsch tốt nghiệp.
Giờ thì chàng sinh viên vượt xa thầy rồi, Langdon nghĩ. Đến vài
năm ánh sáng ấy chứ.
Đến hôm nay, Edmond Kirsch đã là một chính khách phi
đảng phái nổi tiếng thế giới - một nhà khoa học máy tính, người
theo thuyết vị lai, nhà sáng chế và doanh nhân tỉ phú. Anh
chàng bốn mươi tuổi này là cha đẻ một loạt công nghệ tiên tiến
thể hiện những bước nhảy vọt rất lớn trong vô số lĩnh vực khác
nhau như người máy học, khoa học não bộ, trí thông minh
nhân tạo và công nghệ nano. Những dự đoán chính xác của anh
về những đột phá khoa học trong tương lai đã tạo nên một
trường bí mật xung quanh người đàn ông này.
Langdon ngờ rằng sở trường dự báo kỳ lạ của Edmond bắt
 









Các ý kiến mới nhất