_thien-ly-khoi-giai

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 15h:39' 02-02-2026
Dung lượng: 1.1 MB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Văn Tuấn (trang riêng)
Ngày gửi: 15h:39' 02-02-2026
Dung lượng: 1.1 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
Thiên Lý Khởi Giải
Tác giả: Vị Tịch
Ebook tạo bởi: EbookTruyen.VN
Giới thiệu:
Thể loại:Hiện đại, ấm áp, ngược tâm, khắc cốt ghi tâm
Editor: Lưu Thuỷ
Beta: Phúc Vũ
"Lại nghe khúc hát này đi, Đó là lời của Dĩ Thành nói với Thiên Việt
Thiên Việt lắng nghe một hồi nói: Êm tai thật, nhưng dường như có
chútc chẳng lành.
Dĩ Thành ôm lấy Thiên Việt, vỗ về cậu, vẫn như cũ ôn nhu vô cùng,
“Không liên quan tới chúng ta.”
Khúc hát ấy, kể từ đó luôn ở trong lòng Thiên Việt, không cần hồi tưởng,
nhưng, vĩnh viễn không quên.
Loại khóa nào có thể khóa được những lời hứa hẹn
Để giữ lại bao nhiêu ôn nhu của người?
Khúc ca nào có thể hát đến vĩnh cửu
Cho đến khi tháng năm phủ trắng mái đầu xanh?
Người có còn nhớ chăng?
Tình nhân lúc nào cũng nồng nàn thắm thiết
Trong lời thề đều luôn trọn kiếp trọn đời
Nếu như ta cầu mong sự vĩnh viễn
Cuối cùng người có thể cho ta bao nhiêu năm?
Nhưng hoa nở lâu đến đâu rồi cũng sẽ tàn
Chim bay xa đến đâu rồi cũng sẽ mỏi.
Nếu thanh xuân chỉ là trong nháy mắt
Người yêu nhất bao thuở muốn ly biệt
Chúng ta đều đang tìm một mùa xuân vĩnh hằng
Chúng ta đều mong đợi một lần lời thề bất hủ
Thế nhưng mộng đẹp dễ tan
Hồng nhan dễ tàn
Cuối cùng chỉ đành gạt lệ nhìn nhau.
Mục lục:
Chương 1: Lời nói đầu
Chương 1: -2
Chương 2: Xin cứ từ từ dùng
Chương 3: Anh thực sự muốn biết?
Chương 4: Từ từ kể cho các anh nghe
Chương 5: Tôi không phải tôi không phải
Chương 6: Em thực sự, chỉ là Tô Tô thôi sao?
Chương 7: Thỏa thuận
Chương 8: Tôi đến rồi
Chương 9: Thích con trai?
Chương 10: Chuyện cũ thời niên thiếu
Chương 11: Đánh cắp thời gian
Chương 12: Ăn sâu vào xương máu
Chương 13: Hy vọng sống còn duy nhất
Chương 14: Những ngày tháng cũ, chậm rãi ùa về
Chương 15: Tình dục
Chương 16: Kẻ đánh cắp tình yêu
Chương 17: Pháo hoa
Chương 18: Em chính là Việt Việt
Chương 19: Việt Việt, em đừng đi
Chương 20: Bỏ đi
Chương 21: Quanh co rồi lại gặp nhau
Chương 22: Bụi mận gai
Chương 23: Có gì đó, không ổn
Chương 24: Anh không cần tôi nữa, tôi đi
Chương 25: Thật ra, vô cùng, nhớ em
Chương 26: Nô lệ cho tình yêu
Chương 27: Frozen cold
Chương 28: Em có anh, có anh
Chương 29: Em, hình như đã giết người
Chương 30: Bay cùng nhau
Chương 31: Kiếp này, kiếp sau
Chương 32: Tiếng đàn của em, hạnh phúc của anh
Chương 33: Đương nhiên sẽ ổn
Chương 34: Anh yêu em nhiều biết bao
Chương 35: Em không mất anh, anh cũng không mất em
Chương 36: Đứa trẻ ngoan, đi đi
Chương 37: Cảm giác đau khổ, hãy quên hết đi
Chương 38: Nguồn gốc sức mạnh
Chương 39: Tôi không đi
Chương 40: Anh, đừng bỏ rơi em
Chương 41: Là em, là em
Chương 42: Giọt nước
Chương 43: Là ai?
Chương 44: Em là quả táo trong mắt anh
Chương 45: Đầu đông
Chương 46: Sợ sống
Chương 47: Ra đi
Chương 48: Vĩ thanh – Bạc đầu đến già
------oOo------
Chương 1: Lời nói đầu
Nguồn: EbookTruyen.VN
Ái tình quả thật vừa đẹp vừa bi thương.
Ngắm thật lâu, chợt cảm thấy, dương hoa rơi, hay là lệ ly biệt.
Đông Bắc vào tháng mười hai, một giọt lệ cũng dễ dàng đông thành
băng.
Nước sông cuồn cuộn, đổ ra biển lớn, hai người trong vòng luân hồi nào
đó hạnh phúc ôm lấy nhau.
Nước mắt tôi tràn theo khoé mi, có chút mơ hồ không hiểu.
Hai người thật sự yêu nhau ở bên nhau mới có cảm giác, thế nhưng cảm
giác của ái tình là gì?
Có rất nhiều rất nhiều người nói yêu, là chấp mê, tôi hình như cũng vậy.
Đời người có bao nhiêu thứ có thể khắc cốt ghi tâm?
Cho dù Thiên Việt đã cố gắng dùng mọi biện pháp để có thể giữ lại sinh
mệnh của Dĩ Thành, nhưng vẫn không thể nào tránh được lưỡi hái tử
thần đang từ từ hạ xuống. Thị Dĩ Thành đã từ bỏ, giọt lệ trên khoé mắt
anh hoàn toàn đánh đổ Thiên Việt, Thiên Việt lựa chọn tự tay tiễn Dĩ
Thành đi, chỉ là, bản thân cũng muốn lên đường cùng anh. Hôm đó, là
ngày 12 tháng 11. Tròn 4 tháng, nhiệt độ xung quanh hạ thấp. Hôm đó,
Dĩ Thành, đã ra đi. Nhưng, Thiên Việt, thì không. Bác sĩ cứu Thiên Việt
trước câu hỏi trách mắng của cậu, chỉ nói: “Tôi nghĩ, Thị Dĩ Thành
không muốn cậu đi theo anh ta. Trước nay, mỗi khi kiểm tra phòng xong
tôi đều không quay lại phòng bệnh. Tối hôm qua cũng không hiểu sao,
trong lòng cảm thấy dường như có chuyện gì đó, cần phải quay lại xem
mới được. Thiên Việt, có lẽ Thị Dĩ Thành ở thế giới bên kia cũng không
muốn cậu như vậy, là ý của Thị Dĩ Thành, Thiên Việt… Cậu chỉ cần nhớ,
Dĩ Thành yêu cậu nhiều thế nào, là đủ rồi.”
Bọn tớ chỉ muốn nói trước vài lời, Thiên lý khởi giải là một bức tranh
khắc khoải về tình yêu đồng tính trong hiện thực. Cho nên xuyên suốt bộ
truyện, cực hiếm khi xuất hiện gam màu hồng. Tác giả khai thác những
khía cạnh rất đời thường, rất hiện thực trong cuộc sống, nhưng không vì
thế mà mất đi nét tinh tế trong văn phong, mà theo như lời bình của một
độc giả, thiên tiểu thuyết này có thể xem là tinh phẩm. Cho nên, bọn tớ
cũng sẽ nỗ lực dùng lời văn của mình để truyền tải đầy đủ ý nghĩa của
“tinh phẩm”, nếu bạn đọc thấy có chỗ không vừa ý, thì chắc chắn là do
bọn tớ kém cỏi, mong nhận được góp ý từ các bạn. Chân thành cảm ơn.
Chúc buổi tối vui vẻ.
------oOo------
Chương 1: -2
Nguồn: EbookTruyen.VN
Cục cảnh sát thành phố N nhận được điện báo từ cục cảnh sát thành phố
Cát Lâm tỉnh Cát Lâm, nghi phạm hình sự đang đào tẩu bị cảnh sát thành
phố N truy nã là Thẩm Thiên Việt đã sa lưới tại thành phố Cát Lâm.
Phân cục Cát Lâm yêu cầu cảnh sát thành phố N phái người áp giải đào
phạm này về thành phố N thụ thẩm.
Nhiệm vụ xúi quẩy này, rơi xuống ngay đầu hình cảnh Trần Bác Văn và
Lý Sí trong cục.
Lý Sí bước ra khỏi cửa phòng làm việc của cục trưởng, vừa vào tới gian
phòng nghỉ mười mấy người xài chung, bực bội ném phăng cả mũ lên
bàn, vọt đến trước bàn làm việc của Trần Bác Văn, thô lỗ nói: “Anh
Trần, anh Trần, anh xem, phái chúng ta đi làm cái chuyện xúi quẩy gì thế
này?”
Lý Sí là người mới được điều đến cục không lâu, khoảng hăm hai hăm
ba tuổi, bản tính chịu khó, cũng rất mẫn cán, chỉ là có chút thiếu kiên
nhẫn, bệnh chung của giới thanh niên.
Trần Bác Văn nói: “Gì mà xúi quẩy, đây không phải nhiệm vụ bình
thường, những địa phương xa hơn nơi này cũng không phải chưa từng đi
qua. Lần này, không lên rừng chẳng xuống biển, nói chung cũng đâu đến
nỗi nào.”
Lý Sí đính chính: “Em không phải nói vấn đề này, ý em là, tên Thẩm
Thiên Việt kia, còn không phải trai bao sao? Thứ bại hoại!”
Trần Bác Văn năm nay ba mươi hai tuổi, là hình cảnh lão luyện, người ta
thường nói hình cảnh can trường chính là kẻ lõi đời, Trần Bác Văn nếu
không phải trên người mang bộ dáng lười nhác, luôn sống với tinh thần
cái gì cũng không quan tâm, thì cũng có thể xem là một nhân vật anh
tuấn.
Trần Bác Văn lôi ra một chiếc kềm cắt móng nho nhỏ, bắt đầu nắm lấy
mấy sợi râu vừa lún phún nhú ra dưới cằm xén đi, thờ ơ nói: “Thế thì đã
sao? Dù sao cũng không dụ được anh mày.”
Lý Sí cười rộ lên, vuốt cằm nói: “Hừ, điển trai như anh em mình, anh nói
nếu hắn dùng mỹ nam kế, muốn dụ dỗ em, em thật không biết phải làm
sao nữa, phụ nữ trái lại dễ đối phó, còn đàn ông, thực sự chưa từng thử
qua.” Hắn mày rậm mắt tuấn, quả thật là một thanh niên cực kỳ sáng lạn.
Trần Bác Văn ngáp dài nói: “Tôi khuyên cậu, không nên tự tìm phiền
não. Đồng tính luyến ái cũng không phải là buộc ai yêu ai, nghe nói bọn
họ có thể đánh hơi được mùi của đồng loại, thường sẽ không tùy tiện câu
dẫn người “thẳng”, càng không tùy tiện câu dẫn cảnh sát “thẳng”.”
Lý Sí hứng thú hỏi: “Cái gì gọi là “thẳng”?”
Trần Bác Văn cười ha hả nói: “Ngay cả cái gì là gọi “thẳng” cậu cũng
không biết, vậy thì khỏi phải lo nữa, yên tâm đi.” Nhấc chung trà lên
nhấp một ngụm, phun ra mấy lá trà trong miệng, lại cầm chung đi đến
chỗ đặt trà nước.
Vừa ra khỏi phòng, nụ cười trên mặt Trần Bác Văn lập tức thu lại.
Trần Bác Văn bề ngoài cười hì hì, nhưng vừa quay lưng, liền có tâm sự
không thể nói thành lời, hôn nhân với Giai Mẫn, e rằng phải đi đến kết
thúc, Giai Mẫn đã đưa ra đề nghị, mình cũng đồng ý sẽ ngẫm nghĩ lại.
Sau chuyến đi này, e rằng sẽ phải thực sự làm thủ tục ly hôn.
Bắt đầu từ lúc nào, hai người càng lúc càng xa cách?
Sáng sớm hôm sau Trần Bác Văn và Lý Sí xuất phát, ngồi tàu cao tốc,
đến chiều ngày thứ ba đã đến thành phố Cát Lâm.
Sáng sớm ngày thứ tư, hai người tới cảnh cục Cát Lâm lãnh người.
Tuy trước đó đã xem qua vài hồ sơ về Thẩm Thiên Việt, thế nhưng đến
khi thấy mặt, Trần Bác Văn vẫn rất lấy làm kinh ngạc.
Người thanh niên trẻ tuổi này, mặc một chiếc quần jean bình thường và
áo sơmi xám, bên ngoài là chiếc áo khoác jean màu lam nhạt, lặng lẽ
ngồi bên cửa sổ. Cũng chẳng rõ tướng mạo cậu có điểm nào đặc biệt, chỉ
cảm thấy đen ra đen trắng ra trắng, nồng đậm ra nồng đậm nhàn nhạt ra
nhàn nhạt, sâu sắc ra sâu sắc đạm mạc ra đạm mạc, hệt như một bức
tranh thuỷ mặc. Đen chính là đôi mắt, trắng chính là khuôn mặt, nồng
đậm chính là vô vọng, nhàn nhạt chính là bi thương, sâu sắc chính là ẩn
nhẫn, đạm mạc chính là xa cách. Cậu ngồi đó, nếu không phải nơi cổ tay
sáng lên cặp còng, thật giống như một sinh viên trong giờ chuyển tiết,
ngồi vào một góc nghỉ ngơi, suy tư tâm sự một hồi, lập tức đứng dậy trở
lại lớp học.
Trần Bác Văn tốt nghiệp từ học viện cảnh sát, ngồi trên cương vị hình
cảnh đã mười năm, đây là lần đầu tiên gặp một nghi phạm khiến hắn cảm
thấy ngạc nhiên đến mức này.
Từ biểu tình của Lý Sí, Trần Bác Văn có thể thấy được, người thanh niên
tên Thẩm Thiên Việt này còn gây ấn tượng mạnh hơn với hắn, đây là
một thanh niên xấp xỉ tuổi hắn, dường như hoàn toàn không giống một
tên biến thái bại hoại đáng ghê tởm như trong tưởng tượng, điểm này
không chỉ khiến hắn cảm thấy bất ngờ, mà còn khiến hắn bực bội.
Lý Sí hung hăng gọi: “Thẩm Thiên Việt!”
Người thanh niên trẻ kia quay đầu lại, đưa lưng về phía ánh sáng, khuôn
mặt nửa phơi ngoài sáng, nửa ẩn trong tối, ánh nắng từ sau lưng phủ lên
một đường viền màu vàng nhạt, đáp: “Hả?”
Tựa như nghe thấy bạn học hay là người nhà gọi mình, cậu đáp: “Hả?”
Giọng điệu nhỏ nhẹ, trong trẻo, êm tai, Lý Sí nghe vậy càng tức giận,
không phải tới nơi này để thong thả và bình tĩnh, hắn lạnh lùng nói:
“Thẩm Thiên Việt, qua đây ký tên.”
Đó là lệnh bắt giữ, Thẩm Thiên Việt đi tới, đưa tay cầm bút ký tên, ngón
tay thon dài tinh tế, tuy gầy nhưng khớp xương không quá mức lộ ra, cậu
dường như thoáng do dự, ánh mắt lướt một lượt trên tờ giấy, giấy trắng
mực đen, từng chữ từng chữ, phảng phất đập vào đôi mắt trắng đen rõ
ràng của cậu, còn phản chiếu đến mức đen trắng giao nhau, dệt thành
một màng quang ảnh vừa sâu lại vừa nhạt.
Lý Sí mất kiên nhẫn lấy ngón tay gõ lên mặt bàn.”Mau lên, ký tên đi!”
Thẩm Thiên Việt hoàn hồn lại, nói: “Xin lỗi.” Liền nhanh chóng ký vào
tên mình.
Buổi chiều cùng ngày, một nhóm ba người, đi tới ga tàu Cát Lâm.
Tháng mười một ở vùng Đông Bắc, đã tương đối rét buốt.
Trần Bác Văn nhìn Thẩm Thiên Việt đứng cạnh mình, thấy cậu ăn mặc
quá mỏng manh, đôi môi đã lạnh đến tái nhợt, nhưng không hề có một
tia run rẩy.
Cả ba sóng vai cùng đi, giống bạn đồng hành đang du lịch, nếu như trên
cổ tay Thẩm Thiên Việt không mang theo còng.
Trần Bác Văn vì cậu bị còng cả hai tay nên khoác lên cho cậu một tấm
áo, mới cùng Lý Sí bước lên đoàn tàu về thành phố N theo một con
đường riêng biệt.
Khoảnh khắc trước khi lên xe, Thẩm Thiên Việt quay đầu, ánh mắt lướt
qua biển người dày đặc và khối kiến trúc sân ga, nhìn về phía chân trời
nơi một áng mây xám đang hờ hững trôi, đột nhiên lên tiếng, “Nghe nói,
mấy ngày nữa, sông Tùng Hoa sẽ đóng băng.”
Lý Sí từ sau đẩy cậu một cái: “Này thì liên quan gì đến ngươi, e rằng cả
đời ngươi cũng đừng hòng nhìn thấy. Lên xe.”
Thẩm Thiên Việt nhích về phía trước một bước, đứng vững, mới khẽ nói:
“Thực sự có liên quan tới tôi, nếu đóng băng, anh ấy sẽ lạnh lắm.”
Lý Sí hỏi: “Ai sẽ lạnh lắm?”
Thẩm Thiên Việt đã cúi đầu lên xe.
Mười lăm phút sau, đoàn tàu đi thành phố N chậm rãi rời ga.
------oOo------
Chương 2: Xin cứ từ từ dùng
Nguồn: EbookTruyen.VN
Ba người họ ở chung một gian trên tàu.
Vừa vào phòng, đóng cửa lại, Lý Sí liền khóa tay phải của Thẩm Thiên
Việt vào cột đầu giường.
Trần Bác Văn để ý, hắn dùng một góc độ cực kỳ xảo quyệt, bởi vậy, tay
phải của Thẩm Thiên Việt, bị vặn ra sau lưng, không bao lâu sau, cánh
tay kia nhất định sẽ bị chuột rút, đau đến tái tê.
Trần Bác Văn thấy thế, suy nghĩ một hồi, cũng không mở miệng.
Sắc mặt Thẩm Thiên Việt lại đặc biệt bình tĩnh, trong tàu ấm hơn bên
ngoài rất nhiều, đôi môi cậu dần dần khôi phục chút huyết sắc.
Trần Bác Văn nghĩ, tên nhóc này, bộ dáng thực sự rất khá. Như bạch sơn
hắc thuỷ, không hề có gam màu nào dư thừa, nhưng ghi dấu ấn vào lòng
người liền không dễ phai nhạt.
Tàu từ từ rời ga.
Lý Sí đột nhiên nói: “Thẩm Thiên Việt, ngươi nhìn Cát Lâm lần cuối đi,
e rằng sau này ngươi không còn cơ hội nữa đâu.”
Trần Bác Văn hiểu tâm tư Lý Sí, hắn biết Thẩm Thiên Việt là đồng tính,
trong lòng vẫn luôn tồn tại một cái gai, lại xen lẫn chút hiếu kỳ, thỉnh
thoảng còn muốn gây sự, phân nửa là trêu cợt phân nửa là thăm dò, tự
nhận là người bình thường nên trước mặt người ta hữu ý vô ý cảm thấy
mình ưu việt hơn, loại tổn thương này, giống như cát trộn trong cơm.
Trần Bác Văn cũng lười quản hắn.
Thẩm Thiên Việt vốn luôn trông ra ngoài cửa sổ đột nhiên quay đầu lại,
nói “Không sao, thành phố này, đã khắc sâu trong lòng tôi rồi.”
Thái độ cậu ung dung, vẻ mặt bình thản, nói chuyện ôn hòa, thực sự
không giống đang khiêu khích. Lý Sí thoáng ngẩn người.
Tàu bắt đầu tăng tốc.
Trần Bác Văn biết, trạm kế tiếp, là Trường Xuân.
Hắn sẽ không quên thành phố này, vĩnh viễn không quên.
Vợ Trần Bác Văn Hoàng Giai Mẫn, là người Trường Xuân.
Bảy năm trước, vào đêm trước hôn lễ của hai người, hắn cùng Giai Mẫn
đi Trường Xuân.
Cho đến hôm nay, hắn vẫn nhớ như in, đó là một ngày cuối tháng mười,
khí trời ấm hơn bây giờ đôi chút.
Hắn nhớ đêm ấy, hắn và Giai Mẫn cùng tản bộ trên đường Stalin (một vị
tướng nổi tiếng của nước Nga trong chiến tranh Xô – Đức), Giai Mẫn
mặc một chiếc áo bông dày và quần nỉ dài. Giai Mẫn kéo hắn đi, tươi
cười vui vẻ, còn nói không ngừng, những mảng khí trắng bọn họ thở ra,
đều hòa vào bầu không khí trong lành của buổi tối. Lúc đó, trên đường
gần như chẳng còn ai, hai bên đường là kiến trúc mang phong cách Nga,
những hàng cây trên đường cũng rụng sạch lá, nhánh cây trơ trụi như
muốn vươn tới bầu trời tối đen như mực, giống một bức tranh thủy mặc.
Hắn còn nhớ tại công viên Nam Hồ, đã chụp ảnh cho Giai Mẫn, Giai
Mẫn ngồi trên thềm đá, ôm má, khóm hoa sau lưng Giai Mẫn cũng ló
mặt, hàm tiếu nhìn vào ống kính.
Bức ảnh này, ngay cả cậu giúp việc ở hiệu ảnh màu nhìn thấy, cũng khen
Giai Mẫn trông thật xinh đẹp. Đôi mắt Giai Mẫn to tròn, nơi đuôi mắt
hẹp lại thành một góc nhọn nho nhỏ, giống như nòng nọc, ngây thơ,
trong sáng, duyên dáng như lúc nào cũng mang ý cười. Trần Bác Văn
vẫn nhớ, khi đó, cô luôn cười như vậy, tuy phải xa quê hương, tuy người
nhà của cô, bởi vì cô muốn lấy chồng xa, nên không được vui lắm, cũng
chẳng mấy hài lòng với nghề nghiệp của Trần Bác Văn, nhưng bản thân
Giai Mẫn, trong lòng ngập tràn hạnh phúc. Cô khăn gói tất cả đồ đạc,
ngay cả những viên kẹo lúc nhỏ nhặt được trong đám cưới người ta cũng
không nỡ bỏ lại, cuối cùng ở ngay ga tàu hỏa thuê một cái container mini
vận chuyển tất cả những thứ kia. Trần Bác Văn nhớ mình đã hỏi cô,
“Cần gì dọn sạch như vậy, sau này còn có thể trở về mà.” Giai Mẫn nói:
“Đương nhiên phải dọn hết chứ, hiện tại em đã có nhà riêng, em phải
mang theo những thứ em thích, sống với anh cả đời.”
“Anh Trần, uống nước đi.” Lý Sí đặt một ly nước trước mặt Trần Bác
Văn, hỏi: “Nghĩ gì mà nghĩ đến nhập thần thế?”
“Không. Đang nghĩ quảng trường Văn Hóa ở Trường Xuân thật đẹp.”
“Trước đây anh Trần từng đến vùng Đông Bắc sao?”
Trần Bác Văn cầm ly lên, vùi mặt uống nước, “Làm hình cảnh đã mười
năm, có nơi nào ở Trung Quốc chưa đi qua? Cậu chờ xem, có đủ thời
gian cho cậu chạy đấy.”
Lý Sí cười hì hì.
Ngoài cửa sổ, là khung cảnh rộng lớn của miền Bắc. Dưới ánh hoàng
hôn mênh mông, từng cánh đồng đã qua mùa gặt, từng hàng cây trụi lá,
cứ vùn vụt lướt qua bên cửa sổ, liên miên bất tận.
Hành trình dài đằng đẳng, quả thật cực kỳ vô vị. Chưa hết, phạm nhân
lần này, còn đặc biệt im lặng, khiến người an tâm. Chỉ chốc lát sau, Lý Sí
đã bắt đầu chán đến phát hoảng.
“Này …” Hắn đá đá Thẩm Thiên Việt, “Dù sao cũng không có gì làm, kể
chuyện của ngươi một chút đi?”
Trần Bác Văn ho một tiếng. Tên nhóc này, đúng là non nớt không hiểu
chuyện, ở đâu ra loại yêu cầu như thế, không hợp quy củ, mà đây cũng
không phải phòng thẩm vấn.
Thẩm Thiên Việt không lên tiếng, đôi mắt bình tĩnh nhìn qua, rồi quay
về.
Lý Sí nhận được lời từ chối tế nhị, ánh mắt sắc bén phóng qua, đã thấy
ánh mắt Thẩm Thiên Việt hướng ra phía ngoài cửa sổ, dường như đang
nhớ đến chuyện gì.
Mới đó đã là bữa ăn chiều.
Lý Sí mua về mấy hộp cơm.
Phần của hắn và Trần Bác Văn, rõ ràng thịnh soạn hơn rất nhiều.
Trần Bác Văn nói: “Tên nhóc này, vung tay quá trán à.”
Lý Sí cười nói: “Là em mời anh Trần mà.”
Thẩm Thiên Việt bị khóa tay phải, cũng không thuận tay trái, cử động
đương nhiên khó khăn, Lý Sí chỉ bàng quan nhìn hắn.
Trong hộp cơm của cậu, là một phần trứng sốt cà cực tầm thường.
Mà cà dường như vẫn chưa chín lắm, còn bị xắt thành từng khối to, sắc
đỏ lẫn lộn với màu xanh. Trứng thì gần như nhìn không ra. Thẩm Thiên
Việt chậm rãi dùng đũa gắp bỏ vào miệng. Có chút vụng về, nhưng
không chật vật.
Có thể thấy, cậu xuất thân từ một gia đình gia giáo rất tốt, lúc ăn gần như
không phát ra tiếng động.
Lý Sí nhìn cậu nửa ngày bỗng nhiên nói: “Thứ chua như vậy cũng có thể
nuốt được, không buồn nôn sao?”
Trần Bác Văn âm thầm duỗi chân đạp hắn một cước.
Thanh niên kia lại ngẩng đầu lên, nhìn Lý Sí. Đôi mắt trong ngần, không
hề gợn sóng, như mặt hồ phẳng lặng dưới ánh trăng.
Đột nhiên, cậu mỉm cười.
Nụ cười trong trẻo, thiện ý nhưng xa lạ, như gió xuân thoảng qua. Lại
như nụ cười của một người khoan dung, không chấp nhặt với đứa trẻ
bướng bỉnh. Còn đứa trẻ bướng bỉnh kia, chính là Lý Sí.
Lý Sí càng lúc càng mất tự nhiên, nhiệt độ trong người cứ vọt lên từng
bậc. Giọng điệu hung dữ quát: “Nhìn gì mà nhìn!”
Thẩm Thiên Việt cúi đầu, một tay dọn dẹp phần cơm còn dang dở. Cậu
làm rất chậm, không vội không vàng. Sau đó nói: “Tôi ăn xong rồi. Xin
từ từ thưởng thức.”
------oOo------
Chương 3: Anh thực sự muốn biết?
Nguồn: EbookTruyen.VN
Thẩm Thiên Việt nói: Xin cứ từ từ dùng.
Khiến Trần Bác Văn và Lý Sí nghe thấy ngẩn người. Cả hai nhìn nhau,
nửa miếng sườn cốt lết gặm bên mép Lý Sí, nửa ngày mới nuốt trôi.
Trái lại người nói câu đó, nhìn ô kính cửa sổ, lẳng lặng xuất thần.
Bên ngoài ô cửa là bóng tối sâu thẳm, nhuộm lên tấm kính trong suốt
một màu đen bóng như pha lê đen, phản chiếu mọi thứ bên trong toa tàu
nho nhỏ. Ánh mắt Thẩm Thiên Việt, tựa như xuyên thấu tất cả, nhìn sâu
vào màn đêm dày đặc.
Đã hơn mười giờ, đèn trong toa tàu rất nhanh được tắt hết. Trần Bác Văn
đứng lên, mở còng tay cho Thẩm Thiên Việt, chờ hắn cởi áo khoác, nằm
xuống cái giường sắt nhỏ hẹp, đắp chăn bông, sau đó chuẩn bị khóa tay
phải cậu một lần nữa. Lúc này Trần Bác Văn để ý thấy cổ tay phải của
Thẩm Thiên Việt đã sưng đỏ một mảng, nổi bật trên làn da trắng nõn nà,
phi thường bắt mắt, Thẩm Thiên Việt khẽ xoay cổ tay, thoáng nhíu mày,
lại ngoan ngoãn duỗi thẳng tay đến trước mặt Trần Bác Văn.
Trần Bác Văn cúi người nhìn cậu, cách nhau rất gần, sóng mắt trong
ngần trong đôi nhãn châu đen trắng rõ ràng của cậu khiến Trần Bác Văn
thoáng chốc thất thần, suy nghĩ một lúc, Trần Bác Văn đổi sang khóa tay
trái cậu vào thành giường.
Khoảnh khắc thẳng lưng đứng lên, hắn nghe Thẩm Thiên Việt thấp giọng
nói: “Cảm ơn.”
Trong bóng tối, cả ba đều tự có tâm sự của mình.
Trần Bác Văn đương nhiên vẫn nghĩ tới chuyện với Giai Mẫn. Suy nghĩ,
nhưng lại phân tâm. Nhớ tới câu cảm ơn cực nhỏ ban nãy của người
thanh niên ngủ đối diện, ở chung chưa được nửa ngày, thế nhưng Trần
Bác Văn phải thừa nhận, cậu ta quả thật đã ba lần bốn lượt làm hắn ngạc
nhiên.
Lý Sí thì nghĩ, đây là lần đầu tiên mình ở chung phòng với một tên đồng
tính chân chính, trước đây, bốn chữ đồng tính luyến ái này, với hắn mà
nói, chẳng qua chỉ tồn tại trên mặt từ vựng xa xôi, không hề có ý nghĩa
thực tế. Lý Sí thích phụ nữ, thậm chí có thể nói nhiệt tình thích phụ nữ.
Hắn si mê đường cong thân thể mềm mại, cả mùi hương son phấn ngọt
ngào hoặc thanh nhã của họ, còn có giọng điệu khi họ nói chuyện cùng
nét phong tình khi dỗi hờn, thanh niên trẻ tuổi như hắn, tuy là hình cảnh,
nhưng trước giờ cũng không thiếu cơ hội tiếp xúc với nữ giới, hắn từng
có kinh nghiệm nhiều năm yêu đương, cũng từng có quan hệ xác thịt với
vài ba cô gái, hắn thích những thể nghiệm như vậy, thích ga lăng với phụ
nữ.
Hắn thực sự, thực sự nghĩ không ra tại sao trên đời này lại có đàn ông
không thích loại sinh vật kỳ diệu tuyệt vời như phụ nữ, mà đi thích kẻ
cùng giới tính cùng cấu tạo cơ thể rắn chắc như mình. Hắn cho rằng hạng
người này, nhất định mang vẻ ngoài khác biệt vừa nhìn liền biết, ghê
tởm, giả tạo, biến thái, quái dị. Thế nhưng, Thẩm Thiên Việt kia, thực sự
khiến hắn bị mê hoặc. Vẻ ngoài của cậu sạch sẽ gọn gàng, cử chỉ văn nhã
có học thức, chẳng có điểm nào quái dị, thậm chí so với đại đa số bạn bè
của mình còn giống một quân tử khiêm hòa hơn, loại nhận thức tương
phản gay gắt này, khiến trực giác Lý Sí như nhạy bén hẳn lên. Hắn
không hề phát giác, sự tò mò của bản thân đối với Thẩm Thiên Việt đã
làm hắn quên mất người nọ kỳ thực ban đầu chính là phạm nhân. Trong
bóng đêm, hắn cẩn thận thăm dò hô hấp của Thẩm Thiên Việt, mở to
mắt, chú ý nhất cử nhất động của đối phương.
Tay trái của Thẩm Thiên Việt đã bị khóa, như vậy, hắn chỉ có thể nằm
ngửa hoặc nằm nghiêng về bên trái, không thể xoay sang phải. Con
người đôi khi rất kỳ quái, lúc ngủ, sẽ đột nhiên muốn trở mình qua một
bên, bằng không, thế nào cũng không thấy thoải mái, càng không thể trở
mình sang hướng đó thì càng muốn làm vậy, giống như chỉ có trở mình
như thế mới có thể ngủ yên. Lý Sí từng có thể nghiệm này, chịu sự huấn
luyện trong học viện cảnh sát, thường có kinh nghiệm dã ngoại qua đêm,
lúc đó, túi ngủ nhỏ hẹp, hay là mặt đất thô cứng, đều khiến hắn trằn trọc
muốn tìm một tư thế ngủ thoải mái mà không được.
Thế nhưng, dường như Thẩm Thiên Việt hoàn toàn không để ý, cậu vẫn
không nhúc nhích nằm nghiêng sang trái, trong bóng tối, có thể thấy
cậu gần như không hề phập phồng thân người, có chút mong manh. Hô
hấp của Thiên Việt đều rất nông, không lâu dài, không đều đặn, Lý Sí
biết cậu vẫn chưa ngủ, thế nhưng, cậu đang nghĩ gì?
Thẩm Thiên Việt, ngươi đang nghĩ gì?
Sáng sớm hôm sau, ba người đều thức dậy.
Lý Sí mở còng ra ý bảo Thẩm Thiên Việt mặc áo khoác. Lý Sí nhìn hắn,
thầm nghĩ: Dựa vào đâu mà sáng sớm ngay cả mặt cũng chưa rửa nhưng
hắn vẫn sạch sẽ như thế?
Lý Sí hừ mũi khóa tay Thẩm Thiên Việt vào thành giường như hôm qua,
để ý thấy, cổ tay đối phương đã sưng vù, lúc bị mình lôi ra sau, Thẩm
Thiên Việt cắn chặt môi dưới.
Chuyến này về, bọn họ không mua được vé tốc hành, lộ trình vẫn còn
hơn phân nửa.
Bên trong toa tàu, tiếng nhạc phiêu đãng, ba người ngồi im không nói.
Có lẽ vì mới sáng sớm,
Tác giả: Vị Tịch
Ebook tạo bởi: EbookTruyen.VN
Giới thiệu:
Thể loại:Hiện đại, ấm áp, ngược tâm, khắc cốt ghi tâm
Editor: Lưu Thuỷ
Beta: Phúc Vũ
"Lại nghe khúc hát này đi, Đó là lời của Dĩ Thành nói với Thiên Việt
Thiên Việt lắng nghe một hồi nói: Êm tai thật, nhưng dường như có
chútc chẳng lành.
Dĩ Thành ôm lấy Thiên Việt, vỗ về cậu, vẫn như cũ ôn nhu vô cùng,
“Không liên quan tới chúng ta.”
Khúc hát ấy, kể từ đó luôn ở trong lòng Thiên Việt, không cần hồi tưởng,
nhưng, vĩnh viễn không quên.
Loại khóa nào có thể khóa được những lời hứa hẹn
Để giữ lại bao nhiêu ôn nhu của người?
Khúc ca nào có thể hát đến vĩnh cửu
Cho đến khi tháng năm phủ trắng mái đầu xanh?
Người có còn nhớ chăng?
Tình nhân lúc nào cũng nồng nàn thắm thiết
Trong lời thề đều luôn trọn kiếp trọn đời
Nếu như ta cầu mong sự vĩnh viễn
Cuối cùng người có thể cho ta bao nhiêu năm?
Nhưng hoa nở lâu đến đâu rồi cũng sẽ tàn
Chim bay xa đến đâu rồi cũng sẽ mỏi.
Nếu thanh xuân chỉ là trong nháy mắt
Người yêu nhất bao thuở muốn ly biệt
Chúng ta đều đang tìm một mùa xuân vĩnh hằng
Chúng ta đều mong đợi một lần lời thề bất hủ
Thế nhưng mộng đẹp dễ tan
Hồng nhan dễ tàn
Cuối cùng chỉ đành gạt lệ nhìn nhau.
Mục lục:
Chương 1: Lời nói đầu
Chương 1: -2
Chương 2: Xin cứ từ từ dùng
Chương 3: Anh thực sự muốn biết?
Chương 4: Từ từ kể cho các anh nghe
Chương 5: Tôi không phải tôi không phải
Chương 6: Em thực sự, chỉ là Tô Tô thôi sao?
Chương 7: Thỏa thuận
Chương 8: Tôi đến rồi
Chương 9: Thích con trai?
Chương 10: Chuyện cũ thời niên thiếu
Chương 11: Đánh cắp thời gian
Chương 12: Ăn sâu vào xương máu
Chương 13: Hy vọng sống còn duy nhất
Chương 14: Những ngày tháng cũ, chậm rãi ùa về
Chương 15: Tình dục
Chương 16: Kẻ đánh cắp tình yêu
Chương 17: Pháo hoa
Chương 18: Em chính là Việt Việt
Chương 19: Việt Việt, em đừng đi
Chương 20: Bỏ đi
Chương 21: Quanh co rồi lại gặp nhau
Chương 22: Bụi mận gai
Chương 23: Có gì đó, không ổn
Chương 24: Anh không cần tôi nữa, tôi đi
Chương 25: Thật ra, vô cùng, nhớ em
Chương 26: Nô lệ cho tình yêu
Chương 27: Frozen cold
Chương 28: Em có anh, có anh
Chương 29: Em, hình như đã giết người
Chương 30: Bay cùng nhau
Chương 31: Kiếp này, kiếp sau
Chương 32: Tiếng đàn của em, hạnh phúc của anh
Chương 33: Đương nhiên sẽ ổn
Chương 34: Anh yêu em nhiều biết bao
Chương 35: Em không mất anh, anh cũng không mất em
Chương 36: Đứa trẻ ngoan, đi đi
Chương 37: Cảm giác đau khổ, hãy quên hết đi
Chương 38: Nguồn gốc sức mạnh
Chương 39: Tôi không đi
Chương 40: Anh, đừng bỏ rơi em
Chương 41: Là em, là em
Chương 42: Giọt nước
Chương 43: Là ai?
Chương 44: Em là quả táo trong mắt anh
Chương 45: Đầu đông
Chương 46: Sợ sống
Chương 47: Ra đi
Chương 48: Vĩ thanh – Bạc đầu đến già
------oOo------
Chương 1: Lời nói đầu
Nguồn: EbookTruyen.VN
Ái tình quả thật vừa đẹp vừa bi thương.
Ngắm thật lâu, chợt cảm thấy, dương hoa rơi, hay là lệ ly biệt.
Đông Bắc vào tháng mười hai, một giọt lệ cũng dễ dàng đông thành
băng.
Nước sông cuồn cuộn, đổ ra biển lớn, hai người trong vòng luân hồi nào
đó hạnh phúc ôm lấy nhau.
Nước mắt tôi tràn theo khoé mi, có chút mơ hồ không hiểu.
Hai người thật sự yêu nhau ở bên nhau mới có cảm giác, thế nhưng cảm
giác của ái tình là gì?
Có rất nhiều rất nhiều người nói yêu, là chấp mê, tôi hình như cũng vậy.
Đời người có bao nhiêu thứ có thể khắc cốt ghi tâm?
Cho dù Thiên Việt đã cố gắng dùng mọi biện pháp để có thể giữ lại sinh
mệnh của Dĩ Thành, nhưng vẫn không thể nào tránh được lưỡi hái tử
thần đang từ từ hạ xuống. Thị Dĩ Thành đã từ bỏ, giọt lệ trên khoé mắt
anh hoàn toàn đánh đổ Thiên Việt, Thiên Việt lựa chọn tự tay tiễn Dĩ
Thành đi, chỉ là, bản thân cũng muốn lên đường cùng anh. Hôm đó, là
ngày 12 tháng 11. Tròn 4 tháng, nhiệt độ xung quanh hạ thấp. Hôm đó,
Dĩ Thành, đã ra đi. Nhưng, Thiên Việt, thì không. Bác sĩ cứu Thiên Việt
trước câu hỏi trách mắng của cậu, chỉ nói: “Tôi nghĩ, Thị Dĩ Thành
không muốn cậu đi theo anh ta. Trước nay, mỗi khi kiểm tra phòng xong
tôi đều không quay lại phòng bệnh. Tối hôm qua cũng không hiểu sao,
trong lòng cảm thấy dường như có chuyện gì đó, cần phải quay lại xem
mới được. Thiên Việt, có lẽ Thị Dĩ Thành ở thế giới bên kia cũng không
muốn cậu như vậy, là ý của Thị Dĩ Thành, Thiên Việt… Cậu chỉ cần nhớ,
Dĩ Thành yêu cậu nhiều thế nào, là đủ rồi.”
Bọn tớ chỉ muốn nói trước vài lời, Thiên lý khởi giải là một bức tranh
khắc khoải về tình yêu đồng tính trong hiện thực. Cho nên xuyên suốt bộ
truyện, cực hiếm khi xuất hiện gam màu hồng. Tác giả khai thác những
khía cạnh rất đời thường, rất hiện thực trong cuộc sống, nhưng không vì
thế mà mất đi nét tinh tế trong văn phong, mà theo như lời bình của một
độc giả, thiên tiểu thuyết này có thể xem là tinh phẩm. Cho nên, bọn tớ
cũng sẽ nỗ lực dùng lời văn của mình để truyền tải đầy đủ ý nghĩa của
“tinh phẩm”, nếu bạn đọc thấy có chỗ không vừa ý, thì chắc chắn là do
bọn tớ kém cỏi, mong nhận được góp ý từ các bạn. Chân thành cảm ơn.
Chúc buổi tối vui vẻ.
------oOo------
Chương 1: -2
Nguồn: EbookTruyen.VN
Cục cảnh sát thành phố N nhận được điện báo từ cục cảnh sát thành phố
Cát Lâm tỉnh Cát Lâm, nghi phạm hình sự đang đào tẩu bị cảnh sát thành
phố N truy nã là Thẩm Thiên Việt đã sa lưới tại thành phố Cát Lâm.
Phân cục Cát Lâm yêu cầu cảnh sát thành phố N phái người áp giải đào
phạm này về thành phố N thụ thẩm.
Nhiệm vụ xúi quẩy này, rơi xuống ngay đầu hình cảnh Trần Bác Văn và
Lý Sí trong cục.
Lý Sí bước ra khỏi cửa phòng làm việc của cục trưởng, vừa vào tới gian
phòng nghỉ mười mấy người xài chung, bực bội ném phăng cả mũ lên
bàn, vọt đến trước bàn làm việc của Trần Bác Văn, thô lỗ nói: “Anh
Trần, anh Trần, anh xem, phái chúng ta đi làm cái chuyện xúi quẩy gì thế
này?”
Lý Sí là người mới được điều đến cục không lâu, khoảng hăm hai hăm
ba tuổi, bản tính chịu khó, cũng rất mẫn cán, chỉ là có chút thiếu kiên
nhẫn, bệnh chung của giới thanh niên.
Trần Bác Văn nói: “Gì mà xúi quẩy, đây không phải nhiệm vụ bình
thường, những địa phương xa hơn nơi này cũng không phải chưa từng đi
qua. Lần này, không lên rừng chẳng xuống biển, nói chung cũng đâu đến
nỗi nào.”
Lý Sí đính chính: “Em không phải nói vấn đề này, ý em là, tên Thẩm
Thiên Việt kia, còn không phải trai bao sao? Thứ bại hoại!”
Trần Bác Văn năm nay ba mươi hai tuổi, là hình cảnh lão luyện, người ta
thường nói hình cảnh can trường chính là kẻ lõi đời, Trần Bác Văn nếu
không phải trên người mang bộ dáng lười nhác, luôn sống với tinh thần
cái gì cũng không quan tâm, thì cũng có thể xem là một nhân vật anh
tuấn.
Trần Bác Văn lôi ra một chiếc kềm cắt móng nho nhỏ, bắt đầu nắm lấy
mấy sợi râu vừa lún phún nhú ra dưới cằm xén đi, thờ ơ nói: “Thế thì đã
sao? Dù sao cũng không dụ được anh mày.”
Lý Sí cười rộ lên, vuốt cằm nói: “Hừ, điển trai như anh em mình, anh nói
nếu hắn dùng mỹ nam kế, muốn dụ dỗ em, em thật không biết phải làm
sao nữa, phụ nữ trái lại dễ đối phó, còn đàn ông, thực sự chưa từng thử
qua.” Hắn mày rậm mắt tuấn, quả thật là một thanh niên cực kỳ sáng lạn.
Trần Bác Văn ngáp dài nói: “Tôi khuyên cậu, không nên tự tìm phiền
não. Đồng tính luyến ái cũng không phải là buộc ai yêu ai, nghe nói bọn
họ có thể đánh hơi được mùi của đồng loại, thường sẽ không tùy tiện câu
dẫn người “thẳng”, càng không tùy tiện câu dẫn cảnh sát “thẳng”.”
Lý Sí hứng thú hỏi: “Cái gì gọi là “thẳng”?”
Trần Bác Văn cười ha hả nói: “Ngay cả cái gì là gọi “thẳng” cậu cũng
không biết, vậy thì khỏi phải lo nữa, yên tâm đi.” Nhấc chung trà lên
nhấp một ngụm, phun ra mấy lá trà trong miệng, lại cầm chung đi đến
chỗ đặt trà nước.
Vừa ra khỏi phòng, nụ cười trên mặt Trần Bác Văn lập tức thu lại.
Trần Bác Văn bề ngoài cười hì hì, nhưng vừa quay lưng, liền có tâm sự
không thể nói thành lời, hôn nhân với Giai Mẫn, e rằng phải đi đến kết
thúc, Giai Mẫn đã đưa ra đề nghị, mình cũng đồng ý sẽ ngẫm nghĩ lại.
Sau chuyến đi này, e rằng sẽ phải thực sự làm thủ tục ly hôn.
Bắt đầu từ lúc nào, hai người càng lúc càng xa cách?
Sáng sớm hôm sau Trần Bác Văn và Lý Sí xuất phát, ngồi tàu cao tốc,
đến chiều ngày thứ ba đã đến thành phố Cát Lâm.
Sáng sớm ngày thứ tư, hai người tới cảnh cục Cát Lâm lãnh người.
Tuy trước đó đã xem qua vài hồ sơ về Thẩm Thiên Việt, thế nhưng đến
khi thấy mặt, Trần Bác Văn vẫn rất lấy làm kinh ngạc.
Người thanh niên trẻ tuổi này, mặc một chiếc quần jean bình thường và
áo sơmi xám, bên ngoài là chiếc áo khoác jean màu lam nhạt, lặng lẽ
ngồi bên cửa sổ. Cũng chẳng rõ tướng mạo cậu có điểm nào đặc biệt, chỉ
cảm thấy đen ra đen trắng ra trắng, nồng đậm ra nồng đậm nhàn nhạt ra
nhàn nhạt, sâu sắc ra sâu sắc đạm mạc ra đạm mạc, hệt như một bức
tranh thuỷ mặc. Đen chính là đôi mắt, trắng chính là khuôn mặt, nồng
đậm chính là vô vọng, nhàn nhạt chính là bi thương, sâu sắc chính là ẩn
nhẫn, đạm mạc chính là xa cách. Cậu ngồi đó, nếu không phải nơi cổ tay
sáng lên cặp còng, thật giống như một sinh viên trong giờ chuyển tiết,
ngồi vào một góc nghỉ ngơi, suy tư tâm sự một hồi, lập tức đứng dậy trở
lại lớp học.
Trần Bác Văn tốt nghiệp từ học viện cảnh sát, ngồi trên cương vị hình
cảnh đã mười năm, đây là lần đầu tiên gặp một nghi phạm khiến hắn cảm
thấy ngạc nhiên đến mức này.
Từ biểu tình của Lý Sí, Trần Bác Văn có thể thấy được, người thanh niên
tên Thẩm Thiên Việt này còn gây ấn tượng mạnh hơn với hắn, đây là
một thanh niên xấp xỉ tuổi hắn, dường như hoàn toàn không giống một
tên biến thái bại hoại đáng ghê tởm như trong tưởng tượng, điểm này
không chỉ khiến hắn cảm thấy bất ngờ, mà còn khiến hắn bực bội.
Lý Sí hung hăng gọi: “Thẩm Thiên Việt!”
Người thanh niên trẻ kia quay đầu lại, đưa lưng về phía ánh sáng, khuôn
mặt nửa phơi ngoài sáng, nửa ẩn trong tối, ánh nắng từ sau lưng phủ lên
một đường viền màu vàng nhạt, đáp: “Hả?”
Tựa như nghe thấy bạn học hay là người nhà gọi mình, cậu đáp: “Hả?”
Giọng điệu nhỏ nhẹ, trong trẻo, êm tai, Lý Sí nghe vậy càng tức giận,
không phải tới nơi này để thong thả và bình tĩnh, hắn lạnh lùng nói:
“Thẩm Thiên Việt, qua đây ký tên.”
Đó là lệnh bắt giữ, Thẩm Thiên Việt đi tới, đưa tay cầm bút ký tên, ngón
tay thon dài tinh tế, tuy gầy nhưng khớp xương không quá mức lộ ra, cậu
dường như thoáng do dự, ánh mắt lướt một lượt trên tờ giấy, giấy trắng
mực đen, từng chữ từng chữ, phảng phất đập vào đôi mắt trắng đen rõ
ràng của cậu, còn phản chiếu đến mức đen trắng giao nhau, dệt thành
một màng quang ảnh vừa sâu lại vừa nhạt.
Lý Sí mất kiên nhẫn lấy ngón tay gõ lên mặt bàn.”Mau lên, ký tên đi!”
Thẩm Thiên Việt hoàn hồn lại, nói: “Xin lỗi.” Liền nhanh chóng ký vào
tên mình.
Buổi chiều cùng ngày, một nhóm ba người, đi tới ga tàu Cát Lâm.
Tháng mười một ở vùng Đông Bắc, đã tương đối rét buốt.
Trần Bác Văn nhìn Thẩm Thiên Việt đứng cạnh mình, thấy cậu ăn mặc
quá mỏng manh, đôi môi đã lạnh đến tái nhợt, nhưng không hề có một
tia run rẩy.
Cả ba sóng vai cùng đi, giống bạn đồng hành đang du lịch, nếu như trên
cổ tay Thẩm Thiên Việt không mang theo còng.
Trần Bác Văn vì cậu bị còng cả hai tay nên khoác lên cho cậu một tấm
áo, mới cùng Lý Sí bước lên đoàn tàu về thành phố N theo một con
đường riêng biệt.
Khoảnh khắc trước khi lên xe, Thẩm Thiên Việt quay đầu, ánh mắt lướt
qua biển người dày đặc và khối kiến trúc sân ga, nhìn về phía chân trời
nơi một áng mây xám đang hờ hững trôi, đột nhiên lên tiếng, “Nghe nói,
mấy ngày nữa, sông Tùng Hoa sẽ đóng băng.”
Lý Sí từ sau đẩy cậu một cái: “Này thì liên quan gì đến ngươi, e rằng cả
đời ngươi cũng đừng hòng nhìn thấy. Lên xe.”
Thẩm Thiên Việt nhích về phía trước một bước, đứng vững, mới khẽ nói:
“Thực sự có liên quan tới tôi, nếu đóng băng, anh ấy sẽ lạnh lắm.”
Lý Sí hỏi: “Ai sẽ lạnh lắm?”
Thẩm Thiên Việt đã cúi đầu lên xe.
Mười lăm phút sau, đoàn tàu đi thành phố N chậm rãi rời ga.
------oOo------
Chương 2: Xin cứ từ từ dùng
Nguồn: EbookTruyen.VN
Ba người họ ở chung một gian trên tàu.
Vừa vào phòng, đóng cửa lại, Lý Sí liền khóa tay phải của Thẩm Thiên
Việt vào cột đầu giường.
Trần Bác Văn để ý, hắn dùng một góc độ cực kỳ xảo quyệt, bởi vậy, tay
phải của Thẩm Thiên Việt, bị vặn ra sau lưng, không bao lâu sau, cánh
tay kia nhất định sẽ bị chuột rút, đau đến tái tê.
Trần Bác Văn thấy thế, suy nghĩ một hồi, cũng không mở miệng.
Sắc mặt Thẩm Thiên Việt lại đặc biệt bình tĩnh, trong tàu ấm hơn bên
ngoài rất nhiều, đôi môi cậu dần dần khôi phục chút huyết sắc.
Trần Bác Văn nghĩ, tên nhóc này, bộ dáng thực sự rất khá. Như bạch sơn
hắc thuỷ, không hề có gam màu nào dư thừa, nhưng ghi dấu ấn vào lòng
người liền không dễ phai nhạt.
Tàu từ từ rời ga.
Lý Sí đột nhiên nói: “Thẩm Thiên Việt, ngươi nhìn Cát Lâm lần cuối đi,
e rằng sau này ngươi không còn cơ hội nữa đâu.”
Trần Bác Văn hiểu tâm tư Lý Sí, hắn biết Thẩm Thiên Việt là đồng tính,
trong lòng vẫn luôn tồn tại một cái gai, lại xen lẫn chút hiếu kỳ, thỉnh
thoảng còn muốn gây sự, phân nửa là trêu cợt phân nửa là thăm dò, tự
nhận là người bình thường nên trước mặt người ta hữu ý vô ý cảm thấy
mình ưu việt hơn, loại tổn thương này, giống như cát trộn trong cơm.
Trần Bác Văn cũng lười quản hắn.
Thẩm Thiên Việt vốn luôn trông ra ngoài cửa sổ đột nhiên quay đầu lại,
nói “Không sao, thành phố này, đã khắc sâu trong lòng tôi rồi.”
Thái độ cậu ung dung, vẻ mặt bình thản, nói chuyện ôn hòa, thực sự
không giống đang khiêu khích. Lý Sí thoáng ngẩn người.
Tàu bắt đầu tăng tốc.
Trần Bác Văn biết, trạm kế tiếp, là Trường Xuân.
Hắn sẽ không quên thành phố này, vĩnh viễn không quên.
Vợ Trần Bác Văn Hoàng Giai Mẫn, là người Trường Xuân.
Bảy năm trước, vào đêm trước hôn lễ của hai người, hắn cùng Giai Mẫn
đi Trường Xuân.
Cho đến hôm nay, hắn vẫn nhớ như in, đó là một ngày cuối tháng mười,
khí trời ấm hơn bây giờ đôi chút.
Hắn nhớ đêm ấy, hắn và Giai Mẫn cùng tản bộ trên đường Stalin (một vị
tướng nổi tiếng của nước Nga trong chiến tranh Xô – Đức), Giai Mẫn
mặc một chiếc áo bông dày và quần nỉ dài. Giai Mẫn kéo hắn đi, tươi
cười vui vẻ, còn nói không ngừng, những mảng khí trắng bọn họ thở ra,
đều hòa vào bầu không khí trong lành của buổi tối. Lúc đó, trên đường
gần như chẳng còn ai, hai bên đường là kiến trúc mang phong cách Nga,
những hàng cây trên đường cũng rụng sạch lá, nhánh cây trơ trụi như
muốn vươn tới bầu trời tối đen như mực, giống một bức tranh thủy mặc.
Hắn còn nhớ tại công viên Nam Hồ, đã chụp ảnh cho Giai Mẫn, Giai
Mẫn ngồi trên thềm đá, ôm má, khóm hoa sau lưng Giai Mẫn cũng ló
mặt, hàm tiếu nhìn vào ống kính.
Bức ảnh này, ngay cả cậu giúp việc ở hiệu ảnh màu nhìn thấy, cũng khen
Giai Mẫn trông thật xinh đẹp. Đôi mắt Giai Mẫn to tròn, nơi đuôi mắt
hẹp lại thành một góc nhọn nho nhỏ, giống như nòng nọc, ngây thơ,
trong sáng, duyên dáng như lúc nào cũng mang ý cười. Trần Bác Văn
vẫn nhớ, khi đó, cô luôn cười như vậy, tuy phải xa quê hương, tuy người
nhà của cô, bởi vì cô muốn lấy chồng xa, nên không được vui lắm, cũng
chẳng mấy hài lòng với nghề nghiệp của Trần Bác Văn, nhưng bản thân
Giai Mẫn, trong lòng ngập tràn hạnh phúc. Cô khăn gói tất cả đồ đạc,
ngay cả những viên kẹo lúc nhỏ nhặt được trong đám cưới người ta cũng
không nỡ bỏ lại, cuối cùng ở ngay ga tàu hỏa thuê một cái container mini
vận chuyển tất cả những thứ kia. Trần Bác Văn nhớ mình đã hỏi cô,
“Cần gì dọn sạch như vậy, sau này còn có thể trở về mà.” Giai Mẫn nói:
“Đương nhiên phải dọn hết chứ, hiện tại em đã có nhà riêng, em phải
mang theo những thứ em thích, sống với anh cả đời.”
“Anh Trần, uống nước đi.” Lý Sí đặt một ly nước trước mặt Trần Bác
Văn, hỏi: “Nghĩ gì mà nghĩ đến nhập thần thế?”
“Không. Đang nghĩ quảng trường Văn Hóa ở Trường Xuân thật đẹp.”
“Trước đây anh Trần từng đến vùng Đông Bắc sao?”
Trần Bác Văn cầm ly lên, vùi mặt uống nước, “Làm hình cảnh đã mười
năm, có nơi nào ở Trung Quốc chưa đi qua? Cậu chờ xem, có đủ thời
gian cho cậu chạy đấy.”
Lý Sí cười hì hì.
Ngoài cửa sổ, là khung cảnh rộng lớn của miền Bắc. Dưới ánh hoàng
hôn mênh mông, từng cánh đồng đã qua mùa gặt, từng hàng cây trụi lá,
cứ vùn vụt lướt qua bên cửa sổ, liên miên bất tận.
Hành trình dài đằng đẳng, quả thật cực kỳ vô vị. Chưa hết, phạm nhân
lần này, còn đặc biệt im lặng, khiến người an tâm. Chỉ chốc lát sau, Lý Sí
đã bắt đầu chán đến phát hoảng.
“Này …” Hắn đá đá Thẩm Thiên Việt, “Dù sao cũng không có gì làm, kể
chuyện của ngươi một chút đi?”
Trần Bác Văn ho một tiếng. Tên nhóc này, đúng là non nớt không hiểu
chuyện, ở đâu ra loại yêu cầu như thế, không hợp quy củ, mà đây cũng
không phải phòng thẩm vấn.
Thẩm Thiên Việt không lên tiếng, đôi mắt bình tĩnh nhìn qua, rồi quay
về.
Lý Sí nhận được lời từ chối tế nhị, ánh mắt sắc bén phóng qua, đã thấy
ánh mắt Thẩm Thiên Việt hướng ra phía ngoài cửa sổ, dường như đang
nhớ đến chuyện gì.
Mới đó đã là bữa ăn chiều.
Lý Sí mua về mấy hộp cơm.
Phần của hắn và Trần Bác Văn, rõ ràng thịnh soạn hơn rất nhiều.
Trần Bác Văn nói: “Tên nhóc này, vung tay quá trán à.”
Lý Sí cười nói: “Là em mời anh Trần mà.”
Thẩm Thiên Việt bị khóa tay phải, cũng không thuận tay trái, cử động
đương nhiên khó khăn, Lý Sí chỉ bàng quan nhìn hắn.
Trong hộp cơm của cậu, là một phần trứng sốt cà cực tầm thường.
Mà cà dường như vẫn chưa chín lắm, còn bị xắt thành từng khối to, sắc
đỏ lẫn lộn với màu xanh. Trứng thì gần như nhìn không ra. Thẩm Thiên
Việt chậm rãi dùng đũa gắp bỏ vào miệng. Có chút vụng về, nhưng
không chật vật.
Có thể thấy, cậu xuất thân từ một gia đình gia giáo rất tốt, lúc ăn gần như
không phát ra tiếng động.
Lý Sí nhìn cậu nửa ngày bỗng nhiên nói: “Thứ chua như vậy cũng có thể
nuốt được, không buồn nôn sao?”
Trần Bác Văn âm thầm duỗi chân đạp hắn một cước.
Thanh niên kia lại ngẩng đầu lên, nhìn Lý Sí. Đôi mắt trong ngần, không
hề gợn sóng, như mặt hồ phẳng lặng dưới ánh trăng.
Đột nhiên, cậu mỉm cười.
Nụ cười trong trẻo, thiện ý nhưng xa lạ, như gió xuân thoảng qua. Lại
như nụ cười của một người khoan dung, không chấp nhặt với đứa trẻ
bướng bỉnh. Còn đứa trẻ bướng bỉnh kia, chính là Lý Sí.
Lý Sí càng lúc càng mất tự nhiên, nhiệt độ trong người cứ vọt lên từng
bậc. Giọng điệu hung dữ quát: “Nhìn gì mà nhìn!”
Thẩm Thiên Việt cúi đầu, một tay dọn dẹp phần cơm còn dang dở. Cậu
làm rất chậm, không vội không vàng. Sau đó nói: “Tôi ăn xong rồi. Xin
từ từ thưởng thức.”
------oOo------
Chương 3: Anh thực sự muốn biết?
Nguồn: EbookTruyen.VN
Thẩm Thiên Việt nói: Xin cứ từ từ dùng.
Khiến Trần Bác Văn và Lý Sí nghe thấy ngẩn người. Cả hai nhìn nhau,
nửa miếng sườn cốt lết gặm bên mép Lý Sí, nửa ngày mới nuốt trôi.
Trái lại người nói câu đó, nhìn ô kính cửa sổ, lẳng lặng xuất thần.
Bên ngoài ô cửa là bóng tối sâu thẳm, nhuộm lên tấm kính trong suốt
một màu đen bóng như pha lê đen, phản chiếu mọi thứ bên trong toa tàu
nho nhỏ. Ánh mắt Thẩm Thiên Việt, tựa như xuyên thấu tất cả, nhìn sâu
vào màn đêm dày đặc.
Đã hơn mười giờ, đèn trong toa tàu rất nhanh được tắt hết. Trần Bác Văn
đứng lên, mở còng tay cho Thẩm Thiên Việt, chờ hắn cởi áo khoác, nằm
xuống cái giường sắt nhỏ hẹp, đắp chăn bông, sau đó chuẩn bị khóa tay
phải cậu một lần nữa. Lúc này Trần Bác Văn để ý thấy cổ tay phải của
Thẩm Thiên Việt đã sưng đỏ một mảng, nổi bật trên làn da trắng nõn nà,
phi thường bắt mắt, Thẩm Thiên Việt khẽ xoay cổ tay, thoáng nhíu mày,
lại ngoan ngoãn duỗi thẳng tay đến trước mặt Trần Bác Văn.
Trần Bác Văn cúi người nhìn cậu, cách nhau rất gần, sóng mắt trong
ngần trong đôi nhãn châu đen trắng rõ ràng của cậu khiến Trần Bác Văn
thoáng chốc thất thần, suy nghĩ một lúc, Trần Bác Văn đổi sang khóa tay
trái cậu vào thành giường.
Khoảnh khắc thẳng lưng đứng lên, hắn nghe Thẩm Thiên Việt thấp giọng
nói: “Cảm ơn.”
Trong bóng tối, cả ba đều tự có tâm sự của mình.
Trần Bác Văn đương nhiên vẫn nghĩ tới chuyện với Giai Mẫn. Suy nghĩ,
nhưng lại phân tâm. Nhớ tới câu cảm ơn cực nhỏ ban nãy của người
thanh niên ngủ đối diện, ở chung chưa được nửa ngày, thế nhưng Trần
Bác Văn phải thừa nhận, cậu ta quả thật đã ba lần bốn lượt làm hắn ngạc
nhiên.
Lý Sí thì nghĩ, đây là lần đầu tiên mình ở chung phòng với một tên đồng
tính chân chính, trước đây, bốn chữ đồng tính luyến ái này, với hắn mà
nói, chẳng qua chỉ tồn tại trên mặt từ vựng xa xôi, không hề có ý nghĩa
thực tế. Lý Sí thích phụ nữ, thậm chí có thể nói nhiệt tình thích phụ nữ.
Hắn si mê đường cong thân thể mềm mại, cả mùi hương son phấn ngọt
ngào hoặc thanh nhã của họ, còn có giọng điệu khi họ nói chuyện cùng
nét phong tình khi dỗi hờn, thanh niên trẻ tuổi như hắn, tuy là hình cảnh,
nhưng trước giờ cũng không thiếu cơ hội tiếp xúc với nữ giới, hắn từng
có kinh nghiệm nhiều năm yêu đương, cũng từng có quan hệ xác thịt với
vài ba cô gái, hắn thích những thể nghiệm như vậy, thích ga lăng với phụ
nữ.
Hắn thực sự, thực sự nghĩ không ra tại sao trên đời này lại có đàn ông
không thích loại sinh vật kỳ diệu tuyệt vời như phụ nữ, mà đi thích kẻ
cùng giới tính cùng cấu tạo cơ thể rắn chắc như mình. Hắn cho rằng hạng
người này, nhất định mang vẻ ngoài khác biệt vừa nhìn liền biết, ghê
tởm, giả tạo, biến thái, quái dị. Thế nhưng, Thẩm Thiên Việt kia, thực sự
khiến hắn bị mê hoặc. Vẻ ngoài của cậu sạch sẽ gọn gàng, cử chỉ văn nhã
có học thức, chẳng có điểm nào quái dị, thậm chí so với đại đa số bạn bè
của mình còn giống một quân tử khiêm hòa hơn, loại nhận thức tương
phản gay gắt này, khiến trực giác Lý Sí như nhạy bén hẳn lên. Hắn
không hề phát giác, sự tò mò của bản thân đối với Thẩm Thiên Việt đã
làm hắn quên mất người nọ kỳ thực ban đầu chính là phạm nhân. Trong
bóng đêm, hắn cẩn thận thăm dò hô hấp của Thẩm Thiên Việt, mở to
mắt, chú ý nhất cử nhất động của đối phương.
Tay trái của Thẩm Thiên Việt đã bị khóa, như vậy, hắn chỉ có thể nằm
ngửa hoặc nằm nghiêng về bên trái, không thể xoay sang phải. Con
người đôi khi rất kỳ quái, lúc ngủ, sẽ đột nhiên muốn trở mình qua một
bên, bằng không, thế nào cũng không thấy thoải mái, càng không thể trở
mình sang hướng đó thì càng muốn làm vậy, giống như chỉ có trở mình
như thế mới có thể ngủ yên. Lý Sí từng có thể nghiệm này, chịu sự huấn
luyện trong học viện cảnh sát, thường có kinh nghiệm dã ngoại qua đêm,
lúc đó, túi ngủ nhỏ hẹp, hay là mặt đất thô cứng, đều khiến hắn trằn trọc
muốn tìm một tư thế ngủ thoải mái mà không được.
Thế nhưng, dường như Thẩm Thiên Việt hoàn toàn không để ý, cậu vẫn
không nhúc nhích nằm nghiêng sang trái, trong bóng tối, có thể thấy
cậu gần như không hề phập phồng thân người, có chút mong manh. Hô
hấp của Thiên Việt đều rất nông, không lâu dài, không đều đặn, Lý Sí
biết cậu vẫn chưa ngủ, thế nhưng, cậu đang nghĩ gì?
Thẩm Thiên Việt, ngươi đang nghĩ gì?
Sáng sớm hôm sau, ba người đều thức dậy.
Lý Sí mở còng ra ý bảo Thẩm Thiên Việt mặc áo khoác. Lý Sí nhìn hắn,
thầm nghĩ: Dựa vào đâu mà sáng sớm ngay cả mặt cũng chưa rửa nhưng
hắn vẫn sạch sẽ như thế?
Lý Sí hừ mũi khóa tay Thẩm Thiên Việt vào thành giường như hôm qua,
để ý thấy, cổ tay đối phương đã sưng vù, lúc bị mình lôi ra sau, Thẩm
Thiên Việt cắn chặt môi dưới.
Chuyến này về, bọn họ không mua được vé tốc hành, lộ trình vẫn còn
hơn phân nửa.
Bên trong toa tàu, tiếng nhạc phiêu đãng, ba người ngồi im không nói.
Có lẽ vì mới sáng sớm,
 









Các ý kiến mới nhất